Vượt ngục trong tù

Phạm Ngọc Bích


Một buổi tối cuối tuần ngồi uống trà và coi video bên chồng con, tôi thấy ḿnh thật hạnh phúc. Trong cảnh đầm ấm đó, tôi chợt nhớ đến một quăng đời tôi đă phải sống những ngày đầy cay đắng, tủi nhục.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đă thay đổi mọi sự trên quê hương tôi. Từ sau ngày đó, đối với tôi bầu trời trở nên xám xịt, tiếng chim hót dường như giảm bớt điệu du dương, niềm hy vọng và ước mơ của tuổi trẻ cũng tan biến.

Miền Nam đă hoàn toàn thay đổi. Những ai có hơi hướng với "cách mạng" th́ được ưu đăi, được hưởng nhiều quyền lợi. Ngược lại những người như gia đ́nh chúng tôi bị gán vào thành phần tư bản th́ phải đương đầu với những chuỗi ngày buồn tủi, luôn phải sống trong nỗi sợ hăi và phải nhận chịu những sự đối xử bất công.

Nếu biết trước được có ngày đen tối này có lẽ cũng giống như bao nhiêu người Việt khác, gia đ́nh chúng tôi đă sớm cao bay xa chạy. Bởi đă bỏ mất cơ hội, sau này cha mẹ tôi đă phải lao tâm khổ trí và hao tốn tiền của. Toàn bộ tài sản của gia đ́nh đă được đổi thành vàng để đút lót, chạy chữa khắp nơi, t́m mọi cách cho anh chị em chúng tôi vượt biên, mong sao chúng tôi đến được bến bờ tự do.

Hằng triệu người Việt đă bỏ nước ra đi dù biết sẽ phải trải qua nhiều gian khổ và hiểm nguy. Họ chấp nhận đói khát, bệnh tật, họ phải đối đầu với sự tàn ác của bọn hải tặc hoặc ngay cả làm mồi cho cá và nếu chẳng may bị bắt th́ sẽ trở thành tù vượt biên trong các trại cải tạo. Bản thân tôi cũng đă sẵn sàng chấp nhận những bất trắc đó và cũng từng nếm mùi "cải tạo" sau những lần vượt biên không thành công..

Chuyến vượt biên đầu tiên của tôi được tổ chức tại băi biển Vũng Tàu. Tôi cùng một nhóm người Việt gốc Hoa đi trên 2 chiếc xe buưt giả bộ như du khách trong một chuyến du lịch đi tắm biển ở Vũng Tàu. Theo kế hoạch th́ đợi khi trời sập tối, mọi người sẽ lên tàu và tàu sẽ nhổ neo ra đi trong đêm tối. Những người tổ chức chuyến đi đẵ đút lót cho công an biên pḥng để được làm lơ, không truy xét tàu vượt biên của chúng tôi. Tuy nhiên khó ḷng rải tiền hối lộ khắp nơi. Trên đường đi đến Vũng Tàu, chúng tôi bị công an chận xe buưt để xét giấy tờ và hành lư.

Mọi hành khách đă đựơc căn dặn trước cùng khai là đi picnic tắm biển. Rủi thay, công an bắt gặp quả tang một số đồng đô la Mỹ và thuốc say sóng của một vài hành khách. Nh́n vào vẻ mặt sợ hăi và lo âu của hành khách, bọn chúng nghi ngờ đây không phải là một chuyến du lịch tắm biển b́nh thường. Lập tức chúng tách rời 2 xe buưt, tra xét và gạn hỏi kỹ từng người một.

Bây giờ th́ mỗi hành khách khai mỗi câu chuyện khác nhau để ḷi ra những sơ hở. Chuyện bị bại lộ. Chuyến đi t́m tự do đầu tiên của tôi bị thất bại. Đoàn hành khách bị bắt, tài sản có giá trị bị tịch thu và mọi người bị đưa vào giam giữ ở Đồn Cỏ May.

Tại đây tù nhân được phân công làm việc. Đàn ông đi chẻ củi, làm việc ở khu rừng đất đỏ cao xu; đàn bà nấu cơm, trồng trọt, giặt giũ và dọn dẹp. Tất cả tù nhân làm việc vất vả nặng nhọc và đổi lại họ chỉ có được phần ăn ít ỏi nấu bằng bo bo, canh rau muống hoặc bí rợ. Tù nhân chỉ được cung cấp mỗi người một ít nước vưà uống và vừa tắm rửa. Vào những ngày trưa hè nóng nực, tù nhân không đủ nước để tắm v́ phải dành nước để uống. Đôi khi các tù nhân đánh lộn giành giựt từng mẫu cơm cháy. Một thời gian sau thân nhân của tù nhân phải đưa đồ thăm nuôi vào trại tù.

Cộng sản chẳng có ḷng tử tế ǵ, chúng cho tù nhân nhận quà tiếp tế thăm nuôi cốt lấy của hối lộ như thuốc lá, rượu, tiền mặt hoặc vàng. Lợi dụng ḷng tham của bọn cán bộ Cộng sản, cha mẹ tôi đă bỏ tiền hối lộ để cứu tôi ra khỏi trại tù.

Lần vượt biên cuối cùng của tôi là ở miền đất đỏ Bà Rịa. Con tàu dự định chuyên chở 50 người nhưng dân địa phương phát hiện có tàu vượt biên, họ ùa lên tàu.

T́nh thế thật nan giải nếu không cho họ lên tàu, họ sẽ báo công an tuần tra biên pḥng nên đành phải để cho họ lên tàu. Cuối cùng tàu chứa khoảng 100 người. Tàu rời bến với một hy vọng sẽ gặp tàu ngoại quốc tiếp cứu. Tuy nhiên, không bao lâu sau, thời tiết đột nhiên thay đổi, bầu trời trở nên tối đen, một trận băo bất ngờ xảy đến. Mọi người sợ hăi vừa gào thét kêu cứu vừa t́m cách thoát thân. Sau cơn hoảng loạn th́ tất cả mọi người trở thành tù vượt biên.

Một lần nữa tôi xuất hiện trong trại tù nữ, nếm mùi cơm khét, canh nhạt nhẽo và mồ hôi nách của tù nhân được nhốt ở một nơi chật chội và thiếu nước tắm. Trại tù được rào kín bên ngoài bằng hàng rào kẽm gai, luôn luôn được tuần tra bởi một toán lính tay cầm súng ống, mặt lầm ĺ với sự tiếp sức của những con chó săn hung dữ.

Lúc ở trong tù, tôi đặt niềm tin vào đấng tối thượng, mỗi đêm tôi đọc kinh sám hối, van vái đấng thiêng liêng phù hộ cho bản thân tôi sớm có ngày đoàn tụ gia đ́nh. Nhưng tôi không chắc đấng ơn trên để ư đến tôi. Tôi biết rất nhiều thuyền nhân vượt biên thành công đă đến được miền đất tự do, thoát khỏi ách cộng sản. C̣n tôi sao lận đận quá, vượt biên nhiều lần bằng đường tàu ở miền Đông, miền Tây, hoặc đường bộ qua ngă Cambodia đều thất bại cả. Đời sao bất công quá, tôi chịu nhiều vất vả lầm than, nước mắt nhiều hơn tie^'ng cười. Một buổi chiều nọ, tôi chợt nh́n thấy cha mẹ tôi vẫy tay gọi tôi từ cổng trại tù. Từ cánh cửa sổ trại tù, nước mắt tôi cứ tuôn trào đầm đ́a trên má, tôi ước muốn có được phép mầu để vượt khỏi nhà giam, chạy ào ra cửa trại ôm chầm lấy cha mẹ thân yêu của tôi và nói lời thương nhớ. Nhưng bóng dáng cha mẹ tôi đă khuất dần trong bóng tối...

Những ngày sống trong cảnh tù tội tôi thật buồn bă. Tuy vậy tôi phải cố sống lạc quan để c̣n chờ ngày đoàn tụ. Đàn bà, con gái trong trại nữ ban đêm nằm ngủ san sát nhau như cá hộp. Chúng tôi thường hát những bài hát sửa lời để chế nhạo chế độ Cộng sản và cười đùa cho quên đi những ngày tù tội. Tôi t́m đến những bạn gái nhỏ cùng trang lứa tṛ chuyện cho qua ngày đoạn tháng. Một trong những đề tài hấp dẫn của bọn trẻ chúng tôi về ban đêm là chuyện MẠ

Một bạn gái hỏi tôi "Bồ có sợ Ma không?"

"Không sợ ! Bởi v́ tôi chưa từng thấy Ma", tôi nhanh nhẹn trả lời.

Một cô gái khác kể "Có một con Ma trong trại tù nữ chúng ta"

Đám con gái la hét hoảng sợ. Cô bé tiếp tục "Thật đó, một phụ nữ chết tại góc pḥng, gần cửa ra vào. Thiếu phụ ấy chết v́ quá thất vọng. Bóng Ma người ấy linh thiêng lắm, thường hay hiện về khóc lóc, đ̣i mạng".

"Hăy nh́n ḱa!" cô bé chỉ vào chỗ góc pḥng và tiếp lời " Không ai dám ngủ chỗ đó, hễ mà ngủ con Ma nó đẩy ra chỗ khác".

Một cô bạn tôi thách thức nếu tôi có thể ngủ yên giấc tại góc pḥng tối hôm đó. Tôi nh́n chỗ "Ma ở" thật rộng răi trong khi mọi nơi trong trại tù đều chật hẹp, đông đúc. Tôi chấp nhận và c̣n nhấn mạnh "Tôi có thể ngủ ở đây không những một đêm, mà ngủ cả tuần!" Đêm đầu tiên, tôi không thấy ǵ cả và ngủ một cách ngon lành từ tối cho đến sáng. Một trong đám bạn quỉ quái của tôi phát giác tôi có đeo h́nh vị Phật Bà Quan Thế Âm trên cổ. Cô bé nói Phật linh thiêng có phép nhiệm mầu đuổi tà ma yêu quỉ, v́ vậy mà Ma không đến gần tôi, cô đề nghị giữ dây chuyền Phật của tôi.

Đêm thứ hai, đám bạn nhỏ quan sát tôi một cạch cẩn thận, tôi vẫn ngủ yên tịnh b́nh thường. Sáng hôm sau, cả bọn hội họp lại và bàn luận: Ma sở dĩ không nhát tôi là v́ tôi không tin thế giới âm phủ vả lại tôi không yếu bóng vía nên Ma không có phá phách. Họ đề nghị tôi phải thành tâm cầu nguyện xin cho gặp Ma. Nếu Ma không xuất hiện, lời đồn đại là bậy bạ. Tôi đồng ư.

Đêm thứ ba, tôi nhẩm miệng cầu xin nhiều lần rằng "Ma ơi, nếu Ma có thực ở thế giới vô h́nh, xin hăy hiển linh cho tôi gặp mặt". Rồi tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Trong giấc mơ, tôi cảm thấy có một sức vô h́nh xê dịch thân xác tôi đi và nói " Chỗ là này của ta sao ngươi dám đến chiếm đoạt". Tôi cưỡng lại "Đừng có phá để yên cho tôi ngủ ". Cuộc giằng co giữa Người và Ma đánh thức tôi dậy, cả cơ thể tôi toát mồ hôi. Tôi không nh́n thấy Ma nhưng vị trí của tôi lúc nằm ngủ dường như có bị xê dịch!

Sau này tôi đă quên đi tṛ chơi Ma để tập trung vào việc t́m cách vượt ngục. Trẻ nhỏ dưới tuổi thành niên như tôi có thể đi xung quanh khu trại mà không ai để ư. Lợi dụng điểm này mỗi buổi trưa vắng, tôi cố gắng nâng ṿng rào kẽm gai mỗi lúc mỗi cao hơn đủ để thân h́nh bé nhỏ của tôi có thể ḅ qua khỏi hàng rào. Tôi âm tha^`m thực hiện kế hoạch này, không hề tiết lộ bí mật này và chờ đợi. Thời cơ đă đến. Nhân lúc bọn cộng sản bận rộn lùng bắt thuyền nhân và tàu bè vượt biên bên ngoài trại tù, tôi nhanh chóng ḅ qua hàng rào kẽm gai. Áo tôi bị kẽm gai xé rách và da thịt tôi rơm máu v́ bị gai cào.

Tôi cố gắng hết sức nhưng cũng gây tiếng động gây chú ư cho một phụ nữ ngồi gần cửa. Dường như bà ta nh́n thấy một cái bóng vượt qua bức tường trại tù, bà hoảng hốt la to "Tù vượt ngục, vượt ngục". Một người đàn ông trung niên, có dáng vóc cao với đôi chân dài nhảy qua bức tường cao, tóm lấy đầu tôi và dọa nếu tôi c̣n chạy sẽ đập gẫy chân tôi. Tôi cố van nài "Chú cháu ḿnh cùng bị ở tù, xin chú làm ơn thả cháu ra, cha mẹ cháu ở bên ngoài sẽ đền ơn chú". Chú ấy từ khước "Này bé con, tao không thể thả mày. Mày có biết thả tù vượt ngục, tội tao nặng gấp đôi. Tao c̣n nửa năm về đoàn tụ vợ con. Thả mày ra, tao ở tù một năm. Thôi, vào tù ở đi bé con". Chú ấy dẫn tôi đến một văn pḥng ngộp mùi thuốc lá, ông "xếp" của trại tù với bộ mặt đằng đằng sát khí và vết sẹo sâu trên má, tát mạnh liên tiếp vào 2 g̣ má của tôi. Hắn hỏi tôi "Này con bé, ai giúp mày chạy trốn?".

Tôi trả lời "Không ai cả, cháu chạy trốn một ḿnh".

Hắn không tin, hỏi tiếp "Đồng bọn mày chạy thoát, bỏ lại mày hả?".

Tôi lặp lại "Cháu chạy trốn một ḿnh, chú phải tin trẻ nhỏ không nói láo"

Gương mặt hắn đỏ gay, hắn giận dữ thét to " Tao biết mày quá, mày có thành tích vượt biên. Lần này mày to gan vượt ngục trong tù, mày có bản lĩnh lắm bé con". Hắn siết chặt mạnh cánh tay tôi, khiến tôi bật khóc.

Hắn "lên lớp" cho tôi "Mày can đảm lắm, nhưng mày cũng ngu xuẩn vô cùng. Chúng tao cho mày con đường sống, cung cấp thức ăn, chỗ ngũ cho mày. Mày lại muốn làm mồi cho các con chó săn của tao".

Tôi ngây thơ, nói với hắn "Cháu không làm điều ǵ sai trái, cháu chỉ muốn thoát khỏi đây, về sum họp với cha mẹ cháu, cháu rất nhớ cha mẹ cháu".

Hắn gặng hỏi "Làm thế nào mày có thể trốn thoát mà không ai giúp đỡ?"

Tôi nói "Nếu chú muốn, cháu biểu diễn cách chạy trốn, không phải trong toilet như các chú đoán, mà ở trước cửa trại tù nữ".

Gă tù trưởng lập tức ra lệnh cho bộ hạ "Đóng kín cửa trại".

Liền đó tôi được "hộ tống" trở lại trại tù nữ để biểu diễn cách vượt ngục, tôi nh́n thấy lố nhố các đầu tù nhân nam lẫn tù nhân nữ từ các cửa sổ trại tù. Mọi người dường như ngạc nhiên trước hành động trốn trại không ngờ của tôi. Tôi luồn nhanh dưới hàng rào kẽm gai, chạy thẳng đến bức tường của trại tù, leo lên các tảng đá, cố gắng vượt qua bức tường của trại. Các tù nhân vỗ tay tán thưởng, la to "Hoan hô nữ anh hùng Vơ Thị Sáu".

Gă tù trưởng nổ súng, mọi người im lặng. Gă đưa tôi vô một căn pḥng biệt giam. Gă nh́n vào mặt tôi, dằn từng tiếng "Tao nghe nói mày không sợ Ma, nhưng nơi đây có người treo cổ tự vận, mày vô đây làm bạn với Ma". Gă buông tay tôi ra, mở chốt cửa pḥng giam và ném tôi xuống đất. Tôi chưa kịp đứng dậy, gă đă nhanh nhẹn đóng mạnh cửa lại và khóa chốt bên ngoài. Tôi nh́n thấy chỉ có một tia sáng nhỏ xuyên qua từ trần nhà tù, mọi vật xung quanh đều tối tăm, tôi ngửi mùi hôi thối của chuột chết và cảm thấy lạnh ngắt bởi hơi lạnh toát ra từ những bức tường đá. Các tù nhân thấy tôi tội nghiệp đă lén lút đem đồ ăn, thức uống cho tôi.

Trời trở nên tối dần, tôi không c̣n nh́n thấy ǵ nữa. Tôi không thể nào ăn uống, tôi sợ màn đêm, sợ bị đánh đ̣n v́ tội vượt ngục. Tâm trạng tôi hỗn độn. Tôi điên cuồng đập cửa, khóc lóc, la hét, đ̣i thả tôi ra. Các tù nhân ở trại tù nam thương hại tôi, họ la to cảnh cáo bọn cai tù rằng nếu để tôi sợ hăi quá mà chết trong ngục, bọn cai ngục phải chịu trách nhiệm giết chết trẻ em dưới tuổi thành niên. Quá sợ hăi và la hét nhiều, tôi mệt lử và ngất xỉu . Trong lúc mơ mơ màng màng tôi loáng thoáng nghe "mặt cô bé tái mét, phải làm hô hấp nhân tạo cứu cô bé". Sau đó tôi mơ hồ nh́n thấy một phụ nữ mặc đồng phục trắng, đắp mền cho tôi. Người ấy dịu dàng an ủi tôi "Em à, ở đây an toàn không ai làm hại đến em cả, đừng sợ". Tôi đă ngủ say sưa, trong giấc ngủ mê tôi nghe tiếng mẹ tôi khóc nức nở khi thấy tôi bị nhốt trong pḥng biệt giam. Mẹ khuyên tôi không nên dại dột vượt ngục nguy hiểm, mẹ tôi bảo dù tôi trốn thoát ra ngoài cũng khó ḷng về lại Sài G̣n an toàn v́ trên đường từ trại tù đến thành phố, công an dày đặc và kiểm soát gắt gao, khó ḷng mà thoát được. Khi mẹ tôi ra về tôi chạy ào ra cửa, cai ngục giơ súng chận tôi lại. Mẹ tôi nh́n tôi lo lắng... Tôi bừng tỉnh dậy. Ồ! chỉ là một giấc mơ.

Sau lần tôi vượt ngục bọn cai ngục rào thêm nhiều lớp kẻm gai, tăng cường thêm người canh gác và chó săn. Tôi trở thành một tù nhân đặc biệt. Tên tôi được gọi đầu tiên khi đọc danh sách các tù nhân ra "chuồng" mỗi buổi sáng và vào "chuồng" mỗi buổi tối. Một cai ngục được chỉ định canh gác riêng một ḿnh tôi. Mỗi cử chỉ, hành động của tôi như ăn, uống, ngủ, đi tắm hay tiêu tiểu hoặc nói chuyện với bất kỳ ai đều được tỉ mỉ canh chừng và báo cáo. Cũng may t́nh trạng căng thẳng đó không kéo dài lâu. Cha mẹ tôi đă bỏ tiền đút lót, chạy chọt để xin bảo lănh con c̣n ở tuổi vị thành niên, cuối cùng tôi trở về đoàn tụ với gia đ́nh tôi. Lần thất bại vượt ngục đó khiến tôi chán nản không c̣n muốn tiếp tục vượt biên nữa. Tôi không c̣n đủ sức để "thua keo này, bày kheo khác".

Mấy năm sau, gia đ́nh tôi được bảo lănh đến nước Mỹ. Tôi đă đặt chân trên nước Mỹ bằng con đường khác. H́nh như tôi không có số vượt biên nên sau nhiều lần thử thời vận đều bị thất bại. Tôi không biết định mệnh bắt tôi phải thất bại trong các lần vượt biên hay là không muốn cho tôi phải bỏ mạng trên biển Đông.

Rời quê hương từ phi trường Tân Sơn Nhất, tôi mang theo một nắm đất quê hương để luôn nhớ về quê cha đất tổ, nơi tôi đă nhiều lần t́m cách ra đi v́ không thể sống với những con người Cộng sản. Câu chuyện Ma và chuyến vượt ngục trong tù cho đến nay vẫn c̣n là một cuốn phim sống động, một kỷ niệm khó quên trong quăng đời niên thiếu của tôi.

Phạm Ngọc Bích