TẾU 5:

Thú nhận khuyết điểm

Chàng trai nói với cô gái mà anh vừa chinh phục thành công: "Anh không uống rượu, không hút thuốc lá, không bài bạc, không lăng nhăng trai gái. Ma túy là thứ anh lánh xa. Thế nhưng, anh vẫn có một khuyết điểm nho nhỏ, em à!"

Cô gái chớp chớp mắt:
- Là ǵ vậy, anh nói đi! Em sẵn sàng tha thứ hết. Anh có bao nhiêu ưu điểm thế cơ mà!
- À! Chả là... anh hay nói dối.

***

Hai vợ chồng sống ly thân một thời gian th́ người chồng lâm bệnh nặng. Khi bà vợ đến thăm, ông chồng nắm chặt tay vợ, th́ thầm:

- Hôm nay, anh phải thổ lộ với em điều bí mật anh vẫn giấu kín kể từ ngày ḿnh cưới nhau. Nói thật ḷng, anh không thể nào quên em được. Đêm nào em cũng xuất hiện trong giấc mơ của anh... và rồi... anh thét lên kinh hoàng!

++++

Một hiệp sĩ trong bộ giáp sắt bị lạc trong sa mạc. Sau vài giờ, không chịu nổi cái nóng thiêu đốt của mặt trời, chàng ngất xỉu. Một con sư tử tiến lại gần, hít hít ngửi ngửi rồi buồn rầu thốt lên:

- Ôi chà! Tiếc quá, không có cái mở đồ hộp.

***

Một chị ḅ cái trêu một anh dê đực:
- Anh đă già đâu mà râu dài thế kia?

Dê ta không vừa, đáp lại:
- C̣n chị đă lớn rồi mà vẫn không biết mặc nịt ngực à?
 

====

Người giúp việc dễ bảo

Hai ông bà già nọ có một cánh đồng rất rộng lớn. Sau khi ông qua đời, bà không đảm đương được công việc đồng áng bèn thuê người giúp việc. Để tránh điều tiếng không hay, bà chọn một anh chàng đồng tính luyến ái.

Sau một vụ mùa bội thu, bà chủ nhà rất hài ḷng, bèn mở tiệc chiêu đăi tại một nhà hàng trong thị trấn. Dự tiệc có cả khách của bà và bạn bè của người giúp việc.

Tiệc tàn, bà chủ nhà về nhà chờ rất lâu mới thấy người giúp việc trở lại. Bà gọi anh ta vào pḥng, dằn giọng nói:
- Tôi là chủ của cậu. V́ vậy, cậu phải thực hiện mọi yêu cầu của tôi, phải không?
- Vâng! - Người giúp việc đáp.
- Vậy th́, cởi giày của tôi ra!

Người giúp việc cung cúc nghe lời.
- Cởi nốt tất nữa!

Anh ta lại làm theo.
- Cởi váy tôi ra!

Người giúp việc ngoan ngoăn vâng lệnh.
- Cởi cả nịt ngực nữa!

Anh chàng nghe lời không chút phản kháng.
- Cởi nốt quần lót của tôi ra!

Mệnh lệnh lập tức được tuân theo.

Cuối cùng, bà chủ nói:
- Lần sau, cậu mà c̣n mặc quần áo của tôi đi ra khỏi cái nhà này là tôi đuổi việc cậu ngay lập tức. Nghe chưa?
====


Có một anh chàng Luật sư, trúng mánh nhiều vụ nên trở nên giàu sang . Anh vừa tậu chiếc Lexus cáu cạnh 60 xấp, sáng nay lái tới sở định khoe bạn bè . Khi anh mở cửa bước xuống, có lẽ v́ hấp tấp nên không nh́n trước nh́n sau, một chiếc xe tải chạy qua ép quá sát nên vớt luôn cánh cửa của chiếc xe Lexus mới tinh . Đau ḷng nh́n chiếc xe, anh móc cel phôn ra và gọi cảnh sát .
Người cảnh sát vừa bước xuống xe, chưa kịp hỏi th́ anh đă giận dữ, lớn tiếng, than phiền là chiếc xe mới tinh bây giờ nh́n không giống ai .
Người cảnh sát nh́n anh lắc đầu :
- Anh ơi, b́nh tĩnh lại, khoan tiếc của đă . Chiếc xe của anh có bị văng cánh cửa vẫn c̣n sửa được, nhưng cái cánh tay cụt của anh khó mà gắn lại
Lúc này, chàng Luật sư mới nh́n lại th́ thấy cánh tay trái của anh đă không c̣n nữa, máu chảy dầm dề .
Anh kêu lên thảng thốt:
- Trời ơi, thôi tiêu cái đồng hồ Rolex của tôi rồi

=====

Câu trả lời của nhà kinh tế
Ông nọ thích chơi khinh khí cầu. Một hôm, ông ta đang du ngoạn th́ một cơn gió mạnh nổi lên, cuốn chiếc khí cầu bay xa tít tắp. Không nhận được đường về, ông bèn hạ phương tiện xuống cách mặt đất chừng 5 mét, hỏi một người qua đường:
- Xin ngài vui ḷng cho biết tôi đang ở đâu?

Người kia ngước nh́n, ước lượng khoảng cách rồi đáp:
- Ông đang ở trên một khinh khí cầu màu đỏ, cách mặt đất khoảng 5 mét.
- Chắc hẳn ông phải là một nhà kinh tế! - Vị lữ khách trên khí cầu nói.
- Sao ông biết? - Người qua đường hỏi.
- Bởi v́ câu trả lời của ông chính xác về mặt kỹ thuật nhưng lại hoàn toàn vô dụng và tôi lạc đường vẫn hoàn lạc đường.
- Đến lượt tôi đoán nhé: ông là một nhà quản lư. - Người khách bộ hành khẳng định.
- Đúng vậy! Tại sao ông biết?
- Bởi v́ ông đang ở vị trí có tầm quan sát rộng, thế mà ông vẫn không biết ḿnh đang ở đâu và đi về đâu.
 

Trọng tội

Một buổi sáng, vị tiểu vương Ả rập thức giấc và cảm thấy bải hoải. Ngài nhận ra rằng sức lực của ḿnh không c̣n cường tráng như xưa và bỗng thấy chán ngán hậu cung đầy cung tần mỹ nữ của ḿnh. Nh́n anh hầu trẻ, tiểu vương nảy ra sáng kiến:
- Abdul, từ nay ta ban cho ngươi một ân huệ. Đó là, đêm nào ngươi cũng phải đứng trực bên ngoài pḥng ngủ của ta. Khi nào ta kêu lên: "Trẫm khát!" và đi ra ngoài giả bộ t́m nước uống th́ ngươi phải lẻn vào chiều chuộng cung phi trong bóng tối, để nàng tưởng ngươi là ta.

Một thời gian dài sau đó, mọi chuyện diễn ra như mong muốn của tiểu vương. Đêm nào ngài cũng kêu "Trẫm khát!" rồi lỉnh đi t́m chỗ ngủ, trong khi anh hầu trai tráng thay ngài làm công việc đầy lao lực.

Tới một sáng nọ, tiểu vương truyền gọi Abdul:
- Quân cẩu tặc! Ta sẽ phạt ngươi bằng trượng h́nh rồi đày ra sa mạc.
- Thưa vương công, con có tội t́nh ǵ đâu?
- Đồ ngu, tối qua vương phi ra ngoài t́m nước uống cho ta. Thế mà ngươi không nhận ra, cứ xông bừa vào, lại chẳng cho ta có lấy một cơ hội giải thích.
 

T́nh làng nghĩa xóm

Một cặp vợ chồng lấy nhau đă lâu mà vẫn chưa có con. Người chồng bèn hỏi ư kiến người hàng xóm có bảy con ở tầng trên.

- Dễ thôi! - Ông hàng xóm đáp - Nếu anh làm đúng như tôi bảo, mọi việc sẽ ổn cả. Trước tiên, anh hăy đi mua một lọ dầu tắm hảo hạng, một lọ nước hoa và một cái chổi cán dài. Sau đó, anh bảo vợ tắm rửa sạch sẽ rồi xức nước hoa thật thơm.
- Thế c̣n cái chổi cán dài để làm ǵ? - Người chồng hỏi.
- Khi vợ anh đă sạch sẽ thơm tho, anh lấy cán chổi gơ gơ lên trần nhà, tôi sẽ xuống ngay!

***

Hai người láng giềng nói chuyện với nhau:
- Rất tiếc là mấy con gà nhà tôi đă mổ sạch số hạt hoa vừa gieo bên vườn nhà bác.

Người kia đáp:
- Chuyện vặt ấy mà. Con chó nhà tôi đă cắn chết mấy con gà của nhà ông.
- Không sao. Vợ tôi đă chẹt chết con chó nhà bác bằng ôtô.
- Tôi biết rồi, v́ chính tôi đă chọc thủng lốp xe của bà nhà.
- Thế à! Tiện đây tôi hỏi, nhà bác mua bảo hiểm hỏa hoạn chưa?

*****

- Tại sao cậu lại đem bán chiếc kèn đồng gia bảo của nhà cậu thế? - Người bạn hỏi một nhạc công.
- V́ ḿnh được biết, ông láng giềng vừa xin được giấy phép mua súng.
 

Giá trị của lao động

Một buổi chiều nắng đẹp, người đàn ông nọ ra biển câu cá. Ông ta nằm thư giăn trên băi biển, cắm cần câu trên cát trắng và sợi dây câu dài vươn tít ra ngoài xa, bập bềnh với sóng xanh. Lim dim mắt tận hưởng nắng chiều ấm áp, người đi câu mơ sẽ bắt được một con cá.

Đúng lúc đó, một nhà doanh nghiệp trẻ từ đằng xa đi tới. Anh ta dạo trên băi biển để xả bớt căng thẳng của một ngày làm việc. Nh́n thấy người đi câu, anh ta bèn lại gần để tṛ chuyện:
- Bằng cách này ông chẳng thể kiếm được nhiều cá đâu! Lẽ ra ông nên làm việc th́ tốt hơn là nằm dài trên băi biển thế này.

Người đi câu ngước nh́n lên, mỉm cười:
- Vậy ư? Nếu tôi tích cực làm việc th́ tôi sẽ được những ǵ nào?
- Ông sẽ có tiền và có thể mua được tấm lưới lớn, bắt được nhiều cá hơn. - Thương nhân trẻ tuổi đáp
- Rồi sau đó?
- Ông sẽ kiếm được thêm nhiều tiền từ đó và có thể mua một chiếc tàu. Sản lượng đánh bắt cá sẽ càng cao thêm.
- Tôi c̣n có thể nhận được những ǵ nữa? - Người đi câu vẫn cười.

Nhà doanh nghiệp bắt đầu khó chịu với câu hỏi của người đi câu:
- Ông sẽ có thể mua được tàu đánh cá to hơn và thuê người làm cho ông.
- Rồi sau đó tôi được ǵ? - Người đi câu lặp lại câu hỏi.

Thương gia trẻ nổi giận:
- Ông không hiểu ư? Ông có thể xây dựng cả một đội tàu đánh cá lớn, đi ṿng quanh thế giới và để người lao động đánh bắt cá cho ông.

Một lần nữa người đi câu hỏi:
- Thế lúc đó tôi được ǵ?

Thương gia đỏ mặt v́ giận dữ, hét vào tai người đối thoại:
- Chẳng lẽ ông không hiểu? Lúc đó ông trở nên giàu có tới mức ông không bao giờ phải động chân động tay làm việc để kiếm sống nữa. Ông có thể ngồi cả ngày trên băi biển xinh đẹp này và thưởng ngoạn cảnh hoàng hôn. Ông sẽ không c̣n một lo lắng nào trên đời nữa.

Người câu cá vẫn mỉm cười, nh́n thương gia với vẻ thương hại:
- Thế cậu nghĩ là tôi đang làm ǵ đây, hả?

 

Ngôn ngữ của luật sư

Vị giáo sư luật học yêu cầu một sinh viên xuất sắc trả lời câu hỏi t́nh huống: "Nếu anh (chị) phải trao cho ai đó một trái cam, anh (chị) sẽ nói thế nào?".

Người sinh viên đáp:
- Em sẽ nói: "Mời ngài dùng trái cam này!"

Giáo sư giận dữ:
- Không thể như vậy được! Hăy nghĩ như một luật sư xem nào.

Sinh viên hắng giọng:
- Vậy th́, em sẽ nói với người đó: "Tôi, sau đây, trao và chuyển quyền sở hữu toàn bộ và duy nhất của tôi với tất cả các tài sản, quyền lợi, quyền hạn, nghĩa vụ, lợi ích của ḿnh trong trái cam này cho ngài, cùng với toàn bộ cuống, vỏ, nước, cùi và hạt của nó, với tất cả các quyền hợp pháp cắn, cắt, ướp lạnh hoặc ăn nó, quyền được trao nó cho người khác với tất cả cuống vỏ, nước, cùi và hạt của nó. Tất cả những ǵ được đề cập trước và sau đây hoặc bất kỳ hành vi, hoặc những hành vi, phương tiện thuộc bất kỳ bản chất hoặc loại nào không tương hợp với tuyên bố này, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, đều không có giá trị pháp lư...".
 

Kỹ quá mức

Có ông kia, tính rất kỹ lưỡng .
Một hôm cây ăng ten TV dựng trên nóc nhà 3 tầng của ổng bị gió băo thổi mạnh nên nghiêng đổ .
Ổng bắc thang trèo lên để sửa, nhưng v́ nóc nhà trơn trượt, không vịn vào cái ǵ được nên té nhào xuống . Khi rớt ngang cửa sổ nhà bếp, thấy vợ đang đứng nấu ăn, ổng la lên:
-Má mày đừng nấu cơm phần tao nhé, chiều nay tao ăn cơm ở trong nhà thương !
Nói đoạn , mới nghe tiếng rớt cái đụi xuống đất


--------------------------------------
 

Cầu Nguyện:

Trong Hội Thánh có một chị có thói quen cầu nguyện rất dài. Trong giờ cầu nguyện sáng sớm tại nhà thờ, khi nào chị mở mắt ra cũng không c̣n ai cả.

Một buổi sáng nọ, chị hết sức ngạc nhiên khi mở mắt ra thấy có một cô mặt áo dài trắng đă bắt đầu cầu nguyện một lượt với chị mà bây giờ vẫn c̣n quỳ bên cạnh. Chị ngạc nhiên v́ không ngờ hôm nay giới trẻ trong Hội Thánh lại sốt sắng cầu nguyện như vậy.

Đang ngạc nhiên, chị bổng thấy cô mở mắt, nh́n chị và nói:
- May quá! Chị cầu nguyện xong rồi hả? Năy giờ chị quỳ trên áo dài của em. Thôi chị đứng lên cho em về để em c̣n đi học nữa!


Họp giớ Trẻ:

Hai thanh niên trong một Hội Thánh nhưng lâu ngày mới gặp nhau. Một thanh niên sốt sắng mời:
- Chiều nay mời bạn đi thăm viếng với Ban Thanh Niên nhé!
- Thôi khỏi! Ḿnh đă cưới được vợ rồi.


Coi chừng điện giật:

Tại trạm điện cao thế, chàng công nhân đang sửa chữa trên nóc nói với anh đứng dưới đất:
- Ê! Mày có thấy 4 sợi dây đang tḥng xuống không?
- Thấy rồi!
- Thấy rồi hả? Cầm lấy 2 sợi xem! Có thấy ǵ không?
- Hai sợi này không có vấn đề ǵ.
- Không sao hả? Tốt! Đừng đụng vào 2 sợi dây kia nhé, điện cao thế sờ vào là cháy thành than đấy!


DŨNG CẢM

Đôi vợ chồng nọ đưa nhau đến gặp nha sĩ, người chồng tỏ ư rất vội:
- Càng đơn giản càng tốt, thưa bác sĩ. Không cần phải gây mê hay tiêm thuốc giảm đau ǵ hết. Ông cứ nhổ phắt cái răng sâu ra là được.
- Giá mà bệnh nhân nào cũng chịu đau giỏi như anh - Nha sĩ thán phục - Nào, chỉ cho tôi chiếc răng sâu!

Lập tức, ông chồng quay sang vợ:
- Em yêu, cho bác sĩ xem cái răng sâu đi!


Lời lẽ tế nhị

Một con bạc bị thua cháy túi, không dám về nhà, chẳng c̣n đường nào khác bèn thắt cổ tự vẫn. Những người cùng hội không ai dám đi báo tin cho gia đ́nh nạn nhân, sợ sẽ gây sốc cho họ.
Cuối cùng Peter, người nổi tiếng ăn nói nhỏ nhẹ, tế nhị được đề cử làm việc này.
Tại nhà nạn nhân, Peter lịch sự chào vợ anh ta:
- Thưa bà, tôi từ chỗ anh Smith đến đây.

Bà vợ tru tréo lên:
- Sao, có phải hắn đang chết gí ở ṣng bạc không ?
- Thưa vâng.
- Hắn lại đánh cho thua cháy túi đi rồi phải không?
- Thưa bà, đúng vậy.
- Trời ơi là trời, thế sao hắn không treo cổ chết quách đi cho rồi.
- Thưa bà, đă.

 

Gặp đúng đối thủ

Chàng trai nói với một cô gái xinh đẹp gặp trên đường:
- Này, cô gái, chúng ta có thể vào quán uống cà phê với nhau được không?
- Không, cảm ơn anh.
- Cô đừng có tưởng tôi là người dễ dăi, có thể tuỳ tiện mời con gái đi uống cà phê nhé.
- À này, anh cũng đừng có nghĩ rằng tôi từ chối hết những lời mời của các chàng trai.


Vô lí

Ba ông chồng ngồi chờ trước pḥng sinh để đón đứa con sắp ra đời. Một lát sau người nữ hộ sinh bước ra:
- Thưa ông F, đây là con gái của ông!
- Thưa ông J, đây là con trai của ông!

Ông thứ ba cùng ngồi đợi chợt đứng bật dậy:
- Thưa bà, chắc bà có sự lầm lẫn, yêu cầu bà xem xét lại cho kỹ. Rơ ràng tôi đến pḥng này trước hết, măi sau hai vị này mới đến cơ mà! Tại sao bà không giao con cho tôi trước?


Ai là bố đứa kia?

Trong bệnh viện phụ sản, một người đàn ông tỏ vẻ giận dữ. Người bên cạnh hỏi:
- Có chuyện ǵ thế?
- Vợ tôi vừa mới sinh đôi.
- Thế th́ anh phải hạnh phúc chứ! Tại sao lại giận dữ thế?
- Tôi muốn biết ai là bố của đứa thứ hai!


Thế mà cũng tin

Chàng trai sung sướng khoe với mẹ:
- Mẹ ơi, cuối cùng th́ cô ấy cũng đă xiêu ḷng trước lời tỏ t́nh của con. Nàng bảo rằng con là người yêu đầu tiên của nàng.
- Trời ơi, sao con ngốc thế! Đúng là cha nào con nấy!


Hiểu vợ

Cô vợ vốn rất sạch sẽ. Đi làm về muộn, vừa bước vào nhà đă thấy sàn nhà đầy vỏ chai, cốc chén bẩn và thức ăn thừa.
Trên bàn có mảnh giấy của chồng: "Xin lỗi em yêu, anh ngủ trước. Ngày mai anh sẽ dậy sớm dọn dẹp!".
Vợ thấy bẩn bèn tiện tay quét dọn. Lúc leo lên giường lại trông thấy một mảnh giấy khác để trên gối: "Cám ơn em yêu!".


Bố nào mua?

Người đàn bà đứng trước gương ngắm nh́n và tỏ vẻ hài ḷng v́ chiếc áo lông thú mới mua, th́ cậu con trai đi học về.
- Đẹp quá, có phải bố mua cho mẹ cái áo này không?
- Bố nào mua, cứ chờ bố mày th́ đến cả mày cũng chẳng có nữa là áo.

 

 

Chữ Nghĩa

Mấy thầy ngồi nói chuyện với nhau về chữ nghĩa, văn chương. Có thầy kể chuyện ông Trạng Hiền đời Trần mới lên tám tuổi mà đă đối đáp được với sứ Tàu. Sứ Tàu thử tài người nước ta, đọc bài thơ:


Lưỡng nhật b́nh đầu nhật,
Tứ sơn, điên đảo sơn.
Lưỡng vương tranh nhất quốc,
Tứ khẩu tung hoành gian.


(Nghĩa là: Hai chữ nhật ngược xuôi đều là chữ nhật.

Bốn chữ sơn ngược xuôi cũng là chữ sơn.

Hai ông vua tranh nhau một nước. Bốn chữ khẩu tung hoành ở giữa.)


Không ai đoán ra chữ ǵ. Thế mà ông Trạng Hiền trả lời được đấy. Đó là chữ Điền là ruộng. Sứ Tàu phục lắm.
Một anh ngồi nghe lỏm nói lại:
- Các thầy hay chữ, tôi xin đố các thầy... "Hai cọc hai bên, khuyển trên hỏa dưới," là nghĩa ǵ?
Các thầy bí, nh́n nhau. Anh kia nói:
- Thưa là chữ "chó thui"!


Chữa ma ra người

Một thầy lang nằm mơ thấy xuống âm phủ. Một lũ ma níu chặt lấy, bảo:
- Trước thầy đă chữa cho chúng tôi xuống đây, bây giờ thầy phải làm thế nào cho chúng tôi sống lại.
Thầy sợ toát mồ hôi, giật ḿnh tỉnh dậy, vuốt ngực than thở:
- Ta chỉ có chách chữa cho người hóa ma, chứ bây giờ bắt ta chữa cho ma ra người th́ biết dùng phương thuốc ǵ?
-

Học tṛ dốt làm thơ

Thầy đồ dặy:
- Làm thơ th́ phải cho tự nhiên, tả đúng cảnh thực mới gọi là hay.
Bốn anh học tṛ văn cảnh đền nhớ lời thầy dạy, cao hứng, làm một bài thơ. Anh thứ nhất thấy tượng Quan Công liền ứng khẩu:

Hán Vương ăn ớt mặt đỏ gay,


Anh thứ hai nh́n sang bên cạnh, thấy tượng Quan B́nh đọc luôn:

Bên kia thái tử đúng khoanh tay


Anh thứ ba thấy tượng Châu Xương đọc tiếp:

Thằng mọi râu ria cầm cái mác,


Anh thứ tư thấy con hạc cỡi trên lững con rùa, mới kết rằng:

Con cua nằm dưới chú c̣ gầy.


Về đọc thầy nghe, thầy tấm tắc khen:
- Khá đấy! Các anh biết nghe lời tôi dạy. Gắng lên, sang năm đi thi thể nào cũng đỗ!
 


Lư sự với quan

Để giữ trật tự trong hạt, ông quan nọ ra yết thị nói: "Ai đi đêm phải cầm đèn." Đêm hôm sau, quan đi tuần, vấp phải một người. Quan quở:
- Thằng kia đi đâu? Không xem yết thị à?
Người ấy đáp:
- Bẩm có xem ạ!
- Thế sao đi đêm không cầm đèn?
- Bẩm có, đèn tôi đây.
- Thế sao đèn không có nến?
- Bẩm yết thị chỉ nói cầm đèn, chứ không nói trong đèn phải có nến ạ!
Sáng hôm sau, quan bổ sung tờ yết thị trước: "Ai đi đêm phải cầm đèn, trong đèn phải có nến."
Đêm hôm ấy, quan đi tuần, lại vấp phải một người, Quan giận lắm, quở:
- Đi đêm, sao không có đèn, có nến?
Người kia đáp:
- Bẩm, tôi có đủ đèn, đủ nến, đấy ạ!
- Sao không thắp lên?
- Bẩm, trong yết thị không nói thắp nến ạ!

Quan thấy nói có lư, sáng hôm sau viết một tờ yết thị khác thật đầy đủ: "Ai đi đêm phải cầm đèn, trong đèn phải có nến, nến phải thắp sáng." Tưởng không c̣n ai bắt bẻ vào đâu được nữa!
Thế mà một hôm, nửa đêm, quan đi tuần, lại vấp phải một người có đèn, có nến, nhưng nến thắp hết rồi. Quan lại quở. Người kia đáp:
- Bẩm, trong yết thị không nói thắp hết cây nến này, phải tiếp cây khác ạ!
Quan ngẫm nghĩ một lúc rồi nhủ thầm trong bụng: "Văn chương khó thật! Ḿnh viết một cái yết thị, sửa đi sửa lại ba bốn lần mà vẫn không gẫy gọn. Người khác xem vẫn hiểu lầm!"
 

 


Thầy lang dốt

Có thầy lang nọ cứ động ai hỏi bệnh ǵ là y như giở sách tra. Đă thế lại dốt. Một lần có con bệnh đau bụng nặng, người nhà nửa đêm chạy đến t́m thầy, nhờ thầy cứu. Thầy thắp đèn, lấy sách ra tra, rồi bảo: "Đi mua mấy lạng nhân sâm về sắc lấy nước mà uống." Con bệnh đau bụng uống nhân sâm vào, càng đau, đến sáng th́ chết. Người nhà đâm đơn kiện. Thầy phải lên cửa công. Quan hỏi:
- Thầy bốc thuốc thế nào lại để người ta chết như thế?
Thầy trả lời, vẻ chắc chắn:
- Bẩm, tôi bố thuốc có sách, chứ đâu phải bốc bậy đâu ạ! Sách dạy thế nào, tôi cứ làm theo thế ấy.
Quan hỏi đến sách, thầy đưa sách ra. Giở đến trang có bài thuốc nhân sâm, cuối trang có ghi: Phúc thống phục nhân sâm (Nghĩa là: Đau bụng uống nhân sâm), nhưng chưa chấm câu, giở trang bên kia th́ thấy thêm hai chữ tắc tử. (nghĩa là: th́ chết.)


Thầy lang giỏi

Con Diêm Vương ốm, sai quỷ sứ lên trần gian đón thầy lang xuống chữa. Khi quỷ sứ đi, Diêm Vương dặn:
- T́m nhà thầy nào ít có ma đứng ngoài cửa nhất th́ vào!
Lên đến nơi, quỷ sứ đi khắp, không thấy nhà thầy nào như thế cả. Nhà thầy nào xoàng, cũng ba bốn chục con ma đứng ở cửa. Đang định quay về, bỗng thấy nhà thầy lang nọ chỉ có mỗi một con ma. Mừng quá, quỷ sứ vào mời thầy xuống âm phủ. Diêm Vương đón được thầy giỏi, mừng lắm, hỏi:
- Nhà ngươi làm thuốc đă bao năm mà khá như vậy?
Thầy lang thưa:
- Bẩm, tôi mới hành nghề được mấy ngày hôm nay, và cũng chỉ chữa cho một người thôi ạ!
 


Thông thái rởm

Hai ông nọ ngồi nói chuyện thiên văn. Ông bảo trời cách ta mấy chục vạn dặm, ông bảo trời xa một vạn dặm là cùng, không biết ai đúng ai sai. Một ông khác nghe nói, xen vào:
- Hai ông nói sai cả, làm ǵ mà xa đến như vậy? Từ đây lên đến đấy chỉ chừng ba bốn trăm dặm thôi, đi mau th́ ba ngày, đi chậm th́ bốn ngày là đến nơi. Vừa đi vừa về độ bảy ngày.
Hai ông kia hỏi vặn lại:
- Bằng vào đâu mà ông dám nói chắc như vậy?
Ông này ung dung đáp:
- Cứ theo lệ thường th́ ngày 23 tháng chạp đưa ông Táo về trời, 30 Tết lại mời ông Táo xuống. Hai ông tính xem, có phải như thế không nào?

 


SÁCH ẢO TƯỞNG
Một khách hàng đàn ông đi vào hiệu sách và hỏi cô bán sách:
- Cho tôi mua cuốn "Đàn ông là chúa tể của phụ nữ".
- Sách viễn tưởng bán ở gian bên cạnh!

BỐ EM
Trong bài tập làm văn với đầu đề "Bố em", một học sinh viết:
- Bố em có thể bơi qua đại dương, đi bộ qua sa mạc, đánh ngă hổ hoặc 10 tên cướp. Nhưng thường th́ ở nhà bố em phải quét nhà, rửa bát, nấu ăn...!
 


TAI MẮT
Một người đến bệnh viện yêu cầu:
- Xin cho tôi được gặp bác sĩ chuyên khoa "Tai-mắt".
Người trực đáp:
- Bệnh viện chúng tôi chỉ có bác sĩ chuyên khoa "Tai-mũi- họng" thôi.
- Nhưng tôi lại cần bác sĩ chuyên khoa "Tai-mắt".
- Ông mắc bệnh ǵ vậy?
- Lúc nào tôi cũng nghe thế này mà lại thấy thế khác!


Thiên Đàng:


Sáng dậy ông chồng nằm trên giường mơ màng nói với vợ:
- Chà đêm qua anh mơ thấy một giấc mơ thật là đẹp.
- Anh mơ thấy ǵ?
- Thấy ḿnh được lên thiên đàng thật là tuyệt!
- Thế anh có thấy em ở đó không ?
- Dĩ nhiên là không, nếu có em th́ c̣n ǵ là thiên đàng nữa.
 

 

Hôn Nhân thất bại:


Một người kể với bạn:
- Hai lần hôn nhân của tối đều thất bại cả.
- Sao thế?
- Người vợ thứ nhất đă bỏ đi.
- C̣n người thứ hai?
- Cô ta không chịu đi!

 

Khảo cổ:


Chồng thứ hai của một tác gia nổi tiếng chuyên viết truyện trinh thám là một nhà khảo cổ. Có người hỏi bà v́ sao lại lấy chồng là một nhà khảo cổ?
-Đối với phụ nữ mà nói th́ nhà khảo cổ là một người chồng tốt nhất. V́ vợ càng già th́ càng được các ông yêu.

 

Đẹp nhất:


Một thiếu phụ mới lấy chồng khoe với người bạn thân:
- Anh ấy nhà tôi thật đáng yêu, hễ gặp ai là anh ấy cũng nói là anh ấy đă kết hôn với một người đẹp nhất thế giới.
- Bạn cứ yên tâm, sẽ không có ai tin anh ta đâu.
 

 

Thư của con:


Hai ông bố có con là sinh viên đang trao đổi với nhau về những lá thư của con gửi về:
- Thư con tôi gửi về đều phải tra từ điển.
- Ông thật may mắn quá, thư con tôi gửi về lần nào th́ nhà tôi cũng đều phải ra ngân hàng.
 

 

Khỉ:


Viên đại uư buồn rầu nói với người yêu trước lúc chia tay:
- Em thông cảm có lệnh đột xuất anh phải đi xa ít bữa. Anh tặng em con vật cưng này để em luôn nhớ đến anh.
- Ôi anh yêu, anh tặng em chú khỉ nhỏ này làm em sung sướng quá. Nh́n này, nó mới giống anh làm sao!

 

Chẳng có ǵ lạ:


Nhà ga xe lửa thông báo tàu chậm một giờ, người đàn ông đứng tuổi nói:
- Chẳng có ǵ lạ, vợ tôi ở chuyến tàu đó mà.


TÂM LƯ:


Một giáo sư nghiên cứu về tâm lư học của các quốc gia thực hiện một chuyên đề về cách cư xử của các dân tộc trên thế giới. Ông ta chọn 2 người đàn ông và 1 người đàn bà của các nước Tây Ban Nha, Anh, Pháp và Việt Nam, rồi đưa đến 4 ḥn đảo hoang khác nhau. Sau một thời gian, ông ta quay trở lại. Khi đến ḥn đảo của những người nước Tây Ban Nha, ông rất ngạc nhiên khi chỉ thấy c̣n mỗi cô gái. Ông hỏi:
- Thế hai chàng trai c̣n lại đâu rồi?
- Họ cùng yêu tôi và không ai chịu nhường ai cả, cuối cùng họ lao vào nhau quyết tử, và chết sạch cả rồi - cô gái trả lời.
Đúng là người Tây Ban Nha - ông giáo sư nghĩ - Họ hiếu chiến như những trận đấu ḅ tót của dân tộc họ.


Khi đến ḥn đảo của Anh, ông thấy mỗi người ở mỗi góc của ḥn đảo, bền hỏi:
- Tại sao các bạn lại không cùng nhau làm việc?
- Nhưng mà trước khi đưa chúng tôi đến đây, ông có giới thiệu chúng tôi với nhau đâu? - Một người trả lời.
Quả là một dân tộc lịch sự!!!


Khi đến ḥn đảo của nước Pháp, ông thấy một thanh niên đang làm vườn và hỏi:
- Hai người kia đâu rồi?
Chàng thanh niên đáp:
- Tôi yêu cô ấy, và anh kia cũng vậy. Nên chúng tôi chia nhau mỗi người yêu cô ấy một tuần. Bây giờ th́ đến lượt anh ta. Họ đang sống với nhau ở đằng kia, c̣n tôi th́ phải làm việc.
- À, nước Pháp, một đất nước của t́nh yêu và sự lăng mạn.


Cuối cùng, khi ông đến ḥn đảo của Vietnam th́... chỉ thấy 2 anh thanh niên đang ngồi nhậu. Ông hỏi:
- Cô gái đi đâu rồi?
Hai thanh niên nói:
- Cô ấy đă đi sang ḥn đảo khác rồi. Cô ấy thích ngoại kiều hơn.

Trở lại đầu