Trăm quan mua lấy miệng cười

Tuesday, October 13, 2009
 

Ông hàng xóm tinh nghịch

Một sản phụ đang quằn quại, đau đớn ghê gớm trong pḥng sanh. Thấy vậy, người chồng chịu không nổi nên bật khóc.
- Sao anh lại khóc? sản phụ hỏi chồng.
- Anh khóc v́ cảm thấy ḿnh có lỗi: ham vui, phá em một chút mà nay em phải đau đớn như vầy, người chồng thật thà nhận lỗi.
- Thôi, nín đi anh, đừng khóc làm ǵ. Cái ông hàng xóm nhà ḿnh c̣n nghịch hơn anh gấp mấy lần!

---------------------------------------------
 

Phải 300 ngàn lần lận

Hai chị em bạn gái đến thăm bà hàng xóm của ḿnh vừa sinh 3. Vị bác sĩ đỡ đẻ xuưt xoa trước ca sinh con hiếm hoi:
- Điều này chỉ xảy ra có 1 trên 300 ngh́n lần mà thôi!

Trên đường về, một trong hai cô gái th́ thầm vào tai bạn:
- Mày nghe không? Bác sĩ nói phải 300 ngh́n lần mới được một lần đẻ đó!
 

-----------------------------------------------

Tuổi già khó tánh


Một ông phục lăn vị bác sĩ tâm lư đă chữa khỏi cái tật hay cằn nhằn của bà vợ yêu quư.
- Thế bác sĩ đă cho nhà tôi dùng loại thuốc nào mà hay dữ vậy?

Vị bác sĩ, trước đây từng phục vụ ngành tâm lư chiến - dân sự vụ tại miền Nam Việt Nam, khoái trá trả lời:
- Có ǵ đâu ông! Tôi chỉ cần rỉ tai bà nhà câu “cái tật hay càu nhàu là dấu hiệu của tuổi già khó tánh.”

---------------------------------------

Quá đáng


Một bà ném vào chiếc nón lưỡi trai lật ngửa của một gă thanh niên có vẻ “sức voi” đang giơ cái bảng “Need Help - Homeless” ra trước mũi ḿnh 1 đô-la, gồm 2 cái quarters, 1 cái mười xu và 8 cái năm xu vét măi từ trong chiếc ví đi chợ:
- Trông anh c̣n lành lặn và mạnh khỏe thế, sao chẳng chịu lao động kiếm sống mà phải đi xin chi cho nó khổ?
- Bộ bà muốn tôi phải ốm liệt giường hay đui, que, mẻ, sứt luôn đấy hả? Cho có 1 đồng thôi mà bày đặt đ̣i hỏi quá đáng!
 

(Phụ Nữ Mới sưu tầm)

----------------------------

XIN TỪ CHỨC

 

Cuối cùng th́ sau 70 năm hoạt động các bộ phận của cơ thể cũng tề tựu về dự cuộc hợp tổng kết. Các bộ phận lần lượt phát biểu:


Đầu tiên là Năo: "Tôi được sinh ra cùng lúc với con người và đóng một vai tṛ quan tṛ quan trọng. Tôi là cơ quan điều hành mọi hoạt động của con người và cho đến bây giờ tôi vẫn hoạt động tốt. Tôi xin được tiếp tục phục vụ".


Kế đến là Tim: "Tôi cũng được sinh ra cùng lúc với con người, tôi giữ một nhiệm vụ cũng không kém phần quan trọng. Tôi giúp việc tuần hoàn máu để nuôi sống cơ thể và các bộ phận khác. Đến nay, tôi vẫn hoạt động tốt, tôi xin tiếp tục cống hiến"


Sau đó lần lượt các bộ phận khác cũng phát biểu.


Trong lúc im lặng bỗng có một giọng nói yếu ớt phát ra từ phía bên dưới:
 

"Xin thưa các anh, tôi cũng được sinh ra cùng với con người nhưng tới năm 20 tuổi tôi mới được làm việc. Nhưng công việc của tôi rất là vất vả và nặng nhọc, phải làm việc trong đường hầm tăm tối, ẩm ướt và trơn trợt. Cho nên, bây giờ tôi không c̣n khả năng để phục vụ nữa, tôi xin được về hưu"


Các bộ phận khác nghe thế rất tức giận liền đập bàn nói: "Ai! Ai! Có ngon th́ ngóc đầu đứng dậy nói lớn xem nào? Làm việc sau 20 năm mà bây giờ đ̣i về hưu? Thế nà thế lào ???"


Giọng nói yếu ớt ấy lại vang lên: "Xin lỗi các anh, nếu em có thể ngóc lên được th́ em xin về hưu để làm ǵ!"

 

 

1 Ông kia bịnh nặng hôn mê và phải nằm nhà thương hơn hai tháng trờị,bà vợ rât kiên nhẫn và chịu đựng, túc trực bên giường, ngày cũng như đêm ...
Một buổi sáng ông tỉnh dậy,ra dấu bà vợ tới gần và nói giọng yếu ớt:
-Năm ngoái, anh bị đuổi việc, có em đứng kế bên. Rồi tiệm vàng của ḿnh bị Cơ Quan Thuế Vụ đến tịch thu, em cũng có đó. Nhà ḿnh bị cháy, anh mới chạy ra tới cửa, đă thấy em đứng ở sân . Lúc anh lái xe lạc tay lái, bay xuống hố, em đang gục đầu trên vai Anh .Và bây giờ trong lúc thập tử nhất sinh, em lại ngồi kề bên anh...

Bà vợ cảm động. ,cắt ngang :
- Thôi, anh đừng nói nữa, hăy nghỉ cho mau khỏe,anh c̣n sống là em mừng rồị tiền bạc ḿnh làm ra, lo ǵ..
- Không! Em cho anh nói hết lời, kẻo lỡ có chuyện ǵ, anh sẽ ân hận suốt đời ...!

Rồi lấy hết sức b́nh sinh, ông nói:
-Em luôn kề cận đem niềm xui đến cho anh!!!!!!!!! !!!!!!!

 

------------------

Tù chung thân:

 

Hai cụ già tổ chức ăn mừng 50 năm ngày cưới ở nhà hàng.

 

Xong tiệc, cụ bà thấy cụ ông chảy nước mắt.

 

Bà cảm động lắm và hỏi: - Chắc ông hạnh phúc v́ thời gian tuyệt vời chúng ta đă có 50 năm qua phải không?

 

Cụ ông không trả lời và suy nghĩ xa xăm.

 

Đoạn ông trả lời: - 50 năm trước, cha của bà dí súng vào tôi và dọa bỏ tù tôi 50 năm nếu tôi không cưới bà. Phải chi hồi trước tôi can đảm một chút th́ lẽ ra ngày mai là tôi măn hạn tù rồi!

 

--------------------------------------------

Một cô gái trẻ đứng trên cầu và chuẩn bị nhảy xuống sông.

 

Một chàng trai đi qua nh́n thấy liền hỏi:
- Cô định tự tử ư?

 

- Đúng vậy - cô gái trả lời và quay lại nh́n chàng trai.

 

Thấy cô gái quá xinh đẹp, chàng trai liền cầu xin cô một nụ hôn trước khi cô tự tử. Và thật tuyệt vời, cô gái đồng ư. Một nụ hôn ngọt ngào.

 

Sau đó, chàng trai quyết định phải thuyết phục cô gái:
- Cô xinh đẹp và đáng yêu như vậy, sao lại muốn tự tử?

 

- Bố tôi mắng tôi chỉ v́ tôi thích ăn mặc như... con gái!!!"

 

--------------------------------------------

Sống trên đời này phải biết quí 4 chữ:

 

chữ "Phải" để luôn sống và làm theo lẽ phải,
chữ " Thật" để luôn sống thật,
chữ " Nhẫn" để tha thứ,
chữ "Tâm" để yêu thương.

 

Nói tóm lại là làm người sống trên đời này " Phải Thật Nhẫn Tâm" th́ mới sống

-----------------------------

Hậu qủa của mấy ông ǵa về VN lấy vợ

Đọc Chuyện Này, Không Điên...Chết Liền !

Bác sĩ hỏi: -Anh sao mà vào đây?
- Tôi điên rồi , v́ tôi không rơ tôi là ai?


Bác sĩ nhíu mày: -Anh có thể nói rơ hơn không?

-Vợ tôi trước khi lấy tôi đă có một đứa con gái riêng ở VN. Bây giờ cô bé đă là một thiếu nữ truởng thành. Mới đây, bố tôi về bển cưới cô này.


Bác sĩ bảo: -Chuyện thường t́nh thôi.
-Nhưng kẹt một cái là vợ tôi trở thành mẹ vợ của Bố tôi.


-Cũng không có ǵ phạm pháp. V́ dẫu sao cô bé và Bố anh không cùng một huyết thống.
-Nhưng tôi th́ trở thành....cha vợ của Bố tôi


Bác sĩ đáp: -Th́ bắt buộc vậy! Đó là ngôi thứ xă hội đặt ra mà!
-Nhưng mới đây con gái của vợ tôi sinh mộtđứa con trai. Thằng đó tôi phải xem là em cùng cha khác mẹ với tôi.


-Ummm .. đúng! Không thể gọi khác được.
-Nhưng đồng thời tôi và vợ tôi là ông bà ngoại của nó.


-Ơ ... ơ .. quả không sai!
-Mới đây vợ tôi sinh đuợc một đứa con trai.
  Vậy là đứa con gái riêng của vợ tôi là con ghẻ của tôi, tức là mẹ kế tôi, đồng thời là chị của đứa con tôi, vừa lại là bà nội của nó.  Nói cách khác: con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi v́ là em của mẹ kế tôi.


-Ơ... ơ.....ơ....đúng rồi! Phải gọi thế thôi.
-Như vậy vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành D́ ghẻ của mẹ nó.
-C̣n đứa con tôi là cháu tôi, và là....ông nội của tôi và cũng là anh của vợ tôi! Vậy bác sĩ xem tôi là ai? Tôi điên rồi ....


Bác sĩ la lên:
- Thôi , anh đừng kể nữa , tôi cũng điên rồi
---------------------------

Sau khi giảng về ḷng vị tha, vị linh mục hỏi các giáo dân của ḿnh ai sẽ sẵn sàng tha thứ cho kẻ thù. Khoảng một nửa trong số họ giơ tay lên.
Chưa hài ḷng, ông giảng thêm 20 phút nữa và hỏi lại câu hỏi cũ. 80% giáo dân giơ tay. Vẫn chưa hài ḷng, ông giảng thêm 15 phút nữa và lặp lại câu hỏi trên. Nôn nóng v́ đă quá trưa mà vị linh mục có vẻ vẫn muốn thao thao bất tuyệt, tất cả giáo dân đều đưa tay lên trừ một ông lăo. 
- Ông Jones, ông không sẵn sàng tha thứ cho kẻ thù ư? 
- Tôi không có kẻ thù nào. 
- Thật lạ lùng. Thế ông bao nhiêu tuổi rồi? 
- 96. 
- Ông Jones này, ông hăy vui ḷng lên đây và cho mọi người biết bí quyết để một người sống đến 96 tuổi mà không có một kẻ thù nào cả. 
Ông lăo bước lên phía trước rồi từ từ quay lại: 
- Dễ ợt. Chẳng qua là tôi sống lâu hơn chúng nó thôi.


 

Một ông béo ph́, không có th́ giờ thể dục, bèn đi bác sĩ khám xin thuốc giảm cân. Bác sĩ cho lọ thuốc màu hồng, dặn uống mỗi tối trước khi đi ngủ. Uống thuốc đều đặn mỗi đêm, cứ đi ngủ là ông lại mơ thấy lạc vô hoang đảo, trên đảo có bầy tiên nữ không mặc đồ, ông bèn rượt bắt, nhưng chẳng bao giờ bắt được. Cứ rượt bắt ḷng ṿng trên đảo như vậy suốt đêm đến sáng. Thức dậy hai chân mỏi nhừ, mồ hôi vă ra, thở hổn hển. Đêm nào cũng rượt bắt, cũng mỏi nhừ. Ba tháng sau sút cả chục kư.
Ông bạn thân nghe mách vậy cũng tới ông bác sĩ đó khám, xin thuốc để làm ốm bớt. Bác sĩ cho lọ thuốc màu xám, dặn uống mỗi tối. Uống thuốc đều đặn, đêm nào ông này lại cũng mơ thấy lạc vô hoang đảo, trên đảo có đám thổ dân ăn thịt nguời. Bị thổ dân rượt, ông chạy trối chết, suưt bị tóm trúng mấy lần, nhưng rồi lại thoát. Cứ chạy trốn quưnh quáng ḷng ṿng trên đảo suốt đêm đến sáng. Thức dậy hai chân mỏi nhừ, mồ hôi vă ra, thở hổn hển. Đêm nào cũng chạy trốn, cũng mỏi nhừ. Ba tháng sau sút cả chục kư. Nhưng ông này bực lắm, đi bác sĩ khiếu nại.
- Tại sao bạn tui cũng khám chỗ bác sĩ th́ lại có giấc mơ đẹp, c̣n giấc mơ của tui hăi quá. Chưa kể thỉnh thoảng c̣n suưt bị thổ dân tóm được nữa chứ, có bực không nào! 
Bác sĩ thủng thỉnh đưa giấy tờ ra giải thích:
- Bạn anh khám trả tiền mặt, c̣n anh th́ xài Medical, so b́ ǵ được!


 

Một anh lính đóng quân ở làng quê và phải ḷng yêu một cô gái người làng ấy tên là Lan. Vốn con nhà gia giáo, đứng đắn nên anh đến nhà người yêu bao giờ cũng chào hỏi gia đ́nh, nếu có muốn đi chơi bao giờ cũng xin phép. Khổ một nỗi, ông già của người yêu rất khó tính, dẫu biết anh là người tốt nhung ông vẫn xét nét, ngăn chặn.  Một bận, anh tới chơi, cô gái ở trong bếp, c̣n ông bố th́ đang bực tức việc ǵ. Anh chào, ông già đáp 'vâng'. Anh ta lân la thưa bẩm:
- Dạ thưa bác, hôm nay bác có khoẻ không ạ?
- Cảm ơn! Sức khoẻ của tôi đang ở trong bếp kia ḱa, anh vào đó mà hỏi.
Tưởng ông già đùa, anh lại nói tiếp:
-  Dạ, thưa bác...cháu xin phép bác cho cháu đưa em Lan sang đơn vị để xem văn nghệ có được không ạ?
- Không văn nghệ, văn gừng ǵ hết. Tôi c̣n lạ ǵ cái tṛ của các anh, lấy lư do này lư do kia. Ai biết anh đưa nó đi xem văn nghệ hay là anh đưa ra bụi ra bờ nào đó để nhỡ nó ễnh cái bụng lên th́ chết tôi à...
Anh lính nghe vậy thanh minh:
- Dạ, cháu không dám làm vậy đâu ạ ! Thưa bác, chúng cháu phải giữ cho nhau, v́ cháu yêu Lan với t́nh yêu chân chính bác ạ.
Ông già cười và mỉa mai:
- Tôi biết anh là chân chính rồi, mà tôi có sợ cái chân chính của anh đâu. Tôi chỉ sợ cái chân phụ... của anh thôi.  Cái chân chính th́ anh giữ được, c̣n chân phụ th́... anh làm sao giữ nổi?

 

 

Một cặp vợ chồng người Mỹ du lịch đến Israel. Một người Ảrập đến gần họ rao bán vài món quà lưu niệm. Anh ta ngắm nghía hai vị khách và hỏi họ từ đâu đến. Khách trả lời: "Chúng tôi từ Mỹ sang đây". Anh Ảrập nh́n người vợ một lúc rồi nói: "Cô ấy tóc đen, da ngăm, nhất định không phải là người Mỹ!". Quay sang anh chồng anh ta nói tiếp: "Tôi sẽ đổi 100 con lạc đà để lấy vợ anh nếu anh đồng ư!". Anh chồng suy nghĩ rất lâu rồi mới trả lời: "Tôi không bán vợ!". 
Trên đường về, người vợ trách chồng: "Tại sao anh không trả lời thật nhanh với anh ta mà phải suy nghĩ lâu thế?". Anh chồng đáp: "Lúc đó anh đang tính xem làm thế nào để mang 100 con lạc đà về Mỹ…". 


Chin lâm li cùng foxtail đi săn tê giác ở bên phi châu không may bị bọn mọi ăn thịt người bắt được nhốt ở trong lồng tới bữa thằng tù trưởng mang cơm tới cho chinlâmli và foxtail rồi nói:
- Dây là bữa ăn cuối, sáng mai tụi tao sẽ ăn thịt hai đứa mày, mỡ th́ làm dầu đốt đèn, xương th́ làm đồ trang sức, tóc bện lại làm dây thừng, c̣n da tụi bay tao lột ra làm thuyền,
Chờ thằng tù trưởng vừa đi, chín lâm li, lượm ngay đôi đũa tự đâm vào ḿnh liên tục, thấy thế foxtail hỏi:
- Ê mày muốn tự tử hả Chín ? 
Chín lâm li ngừng tay nói
- Chờ tụi nó lấy da tao làm thuyền, cho nó ch́m chết mẹ hết tụi nó !! 


V
nhà khuya, người chồng biết thân biết phận lên giường với vợ nhưng khi nh́n xuống cuối giường lại thấy 6 cái chân. Anh tức giận hỏi: "Mọi khi tôi với cô chỉ có 4 chân, sao hôm nay lại là 6?". 
- Nốc cho lắm rượu vào. Anh thử xuống tận cuối giường đếm từng cái xem! 
Chồng nghe lời đi xuống cuối giường đếm từng cái một và công nhận: 
- Đúng là chỉ có 4 cái chân, như mọi khi.

 

 

Hai người Đàn ông trong hành lang pḥng khám. Ông già hơn trông rất có vẻ bồn chồn. Người kia hỏi thăm :
- Trông bác rất lo lắng, chắc bị bệnh t́nh ǵ nặng lắm?
- Tôi đến để thử máu.
- Thế ư? không biết người ta sẽ làm ǵ khi thử máu nhỉ?
- Để thử máu, họ sẽ cắt tay tôi. Ôi, mới nghĩ đă rùng cả ḿnh!
Nghe vậy, anh chàng kia mặt xám ngoét, cứ thọc tay vào túi quần rồi run bắn lên. Ông thử máu hỏi 
- Anh làm sao thế? Sao tự nhiên lại hoảng sợ như vậy?
- Tôi đến đây để thử nước tiểu.

 

 

Buổi tối, khách mới đến ngồi chơi có vài phút, chủ nhà đă vội vàng thổi phụt đèn đi: 
- Ngồi nói chuyện với nhau, hà tất cần đèn với đóm, tốn dầu vô ích. 
Chuyện tṛ xong, chủ nhà đứng dậy châm đèn. Khách vội kêu lên: 
- Ấy khoan, đợi tôi mặc quần vào đă. Ngồi trong bóng tối hà tất phải mặc quần, ṃn đũng vô ích.

 

***