CHUYỆN VUI CƯỜI

"Cười lên đi anh ơi! Dù nước mắt ướt trêm vành môi... "

Lư do:

 

Hai cô gái nói truyện với nhau:

- Tớ thấy cậu có bệnh ǵ đâu mà tuần nào cũng đi bác sĩ vậy ?

- Đành rằng như vậy, nhưng ông bac sĩ ấy trẻ, đẹp trai, khám bệnh rất nhiệt t́nh và toàn diện nữa chứ !

Hù doạ:

Cô gái tức giận nói với chàng trai:

- Nếu anh cứ theo bán tôi mỗi, tôi sẽ mách anh trai tôi, anh ấy là vơ sĩ quyền anh đấy !

- Không sao đâu! Tôi đâu có sợ v́ tôi là trọng tài quyền anh mà.

Lái xe cẩn thận

Trên xa lộ liên bang 10 , một xe police hú c̣i và chặn lại một chiếc xe Chevrolet đen . Anh tài xế quay kiếng xe xuống , từ tốn hỏi :
- Có chuyện ǵ hở ông cảnh sát .

Ông police mỉm cười và nói :
- Không có ǵ amigos ! Từ năy tôi đă quan sát cách thức ông chạy xe , rất là cẩn thận . Đầu năm mới sở cảnh sát có treo giải thưởng 5000 đô cho ai chạy xe cẩn thận nhất . Và tôi nghĩ rằng ông được trúng giải . Nhân tiện tôi hỏi ông định làm ǵ với số tiền này ?

Anh tài xế có làn da ngăm ngăm , hớn hở cười tươi :
- Dạ , em định qua bên Los Angeles rồi thi lấy bằng lái xe .

Một bà ngồi kế bên , có lẽ là vợ hắn , nói xen vào :
- Thầy đừng nghe lời nó nói , nó say xỉn nói bậy bạ .

Bên băng ghế đằng sau có tiếng nói vọng lên :
- Đă nói mấy cha rồi . Đừng có dùng xe bị ăn cắp mà lái mà .

Ông police chưa kịp bấm máy walky- talky , nghe vài tiếng dọng cốp đằng sau xe đùng đùng :
- Ê tụi bay ! Qua biên giới tới El Paso chưa ?

 

Lộn:

Một anh chàng phải đáp xe lửa tốc hành đi ăn cưới nơi thành phố lân cận. Chỉ c̣n 10 phút nữa là tầu chạy, anh mới phát giác là ḿnh bị đi chảy, ướt cả quần, dơ cả áo, anh vội chạy vào quán bán quần aó trong ga,  chọn được cái quần và cái áo thung rất vừa. Anh tiến tới quầy tính tiền, đưa xếp quần áo mới chọn được cho cô thâu nhân viên, mới hay là không đủ tiền mua cả áo lẫn quần. Vừa để ư ṃ túi, ngắm ví, anh vừa bối rối nói với cô thâu ngân viên:

- Tôi không đủ tiền mua cả hai, vậy tôi chỉ mua cái quần thôi.

C̣i tầu đă rú lên báo hiệu tầu khởi hành, anh vội cầm gói đồ nhảy vội lên toa xe cuối cùng. Vừa nhẩy lên được th́ đoàn tầu chạy.  May quá ! Trễ một phút nữa là khỏi đi ăn cưới rồi !

Trên toa, anh cảm thấy đi tới đâu th́ ở đó mọi người vừa nh́n anh vừa bịt mũi. Anh thấy mắc cở nên vội chạy vào cầu tiêu gần nhứt để thay đồ. Sau khi đóng chặt cánh của cầu tiêu, anh cởi cái quần dài hôi thối liệng qua cửa sổ toa xe, liệng luôn cả quần lót nữa. Anh thấy khoan khoái liệng xong cái của nợ hôi thối làm mất mặt ḿnh trước bao nhiêu khách hàng trên toa. Anh mở gói quần áo mới mua để thay.

- Trời ơi! Sao lại thế này ? Chỉ là cái áo thung chứ không phải cái quần dài ?

- ???

 

Nghề mới:

 

Một nhân viên bán hàng chán ngán với công việc trong siêu thị, nên chuyển sang làm cảnh sát. Vài tháng sau, một người bạn từng làm trong siêu thị với ông ta hỏi thăm:

- Công việc mới của anh ra sao rồi ? Lương khá chứ ? Có vui không ?

- Lương lậu khá hơn nhiều, giờ làm việc lại ngắn, nhưng cái mà tôi thích nhứt là khi tôi thi hành công vụ, khách của tôi luôn luôn sai.

 

C̣n quá sớm:

Một bà mặt tái mét, hớt hải chạy vào đồn cảnh sát và nói với nhân viên trực:

- Thưa Sĩ Quan, chồng tôi vừa dọa sẽ bắn tôi !

- Thư bà rất đáng thương, tôi xin chia buồn với bà về ông xă của bà, nhưng chúng tôi cũng xin lỗi bà v́ chúng tôi chưa thể giúp bà ǵ được. Nhưng bà cứ yên tâm, nếu như ông nhà bắn bà thật, chúng tôi sẽ tóm cổ hắn ngay sau khi hắn bắn bà.

 

 

Chưa gặp:

 

Cảnh sát hỏi cung một tội phạm:

- Anhđă lừa đảo bao nhiêu người rồi ?

- 36 người cả thảy !

- Thế sao trong lời khai ban đầu khi vừa bị bắt, anh chỉ khai có 35 ?

- V́ lúc đó tôi chưa gặp thầy !

 

     

Hỏi mẹ:

 

Trong một tỉnh nhỏ, cô con gái của một ông đầu tỉnh bị cảnh sát chận lại khi cô chạy xe quá tốc độ. Cô vênh mặt hỏi người cảnh sát:

- Ở đây ai cũng biết bố tôi cả mà ông không biết tôi là con của ai sao ?

- Xin ỗi cô! tôi không thể giúp cô được. Sao cô không thử hỏi mẹ cô xem.

 

 

Không dám:

 

Một khách hàng hỏi luật sư:

- Người chồng có quyền bóc thư người khác gởi cho vợ ḿnh không ?

Luật sư suy nghĩ một hồi rồi thong thả trả lời:

- Không biết người khác th́ sao, chứ riêng tôi th́: Quyền có đấy, nhưng tôi không bao giờ dám làm việc đó cả !

 

 

Hiệu nghiệm:

 

Hai bác sĩ trẻ nói truyện với nhau:

- Để chữa con bệnh này, ḿnh phải làm cho họ toát mồ hôi. Ḿnh đă dùng hết cách mà không có kết quả !

- Theo tôi, cách hiệu quả nhứt là đưa anh ta coi bảng liệt kê bệnh phí của anh ta.

 

                                

Cám ơn:

 

Tại một nhà hàng, một bà khách giận dữ la anh hầu bàn:

- Bộ anh muốn giết tôi sao mà cho tôi ăn nút áo này ?

Anh hầu bàn mừng rỡ reo lên:

- Cám ơn bà! Cám ơn bà!  Nó đây rồi ! Thế mà tôi t́m năy giờ mà không thấy !

 

 

Nai và sư tử:

 

Hai người bạn gặp nhau sau một năm xa cách. Tuấn hỏi Toàn:

- Mối t́nh đẹp của cậu và "nai vàng ngơ ngác" ra sao rồi ?

- Hết rồi cậu ơi! Chẳng c̣n bóng dáng nai vang ngo ngác đâu cả nữa!

- Sao vậy ?

- Chẳng c̣n thấy nai vàng đâu cả mà chỉ thấy con sư tử sau khi cưới nàng về !!!

 

Ba hay bốn:

 

Vợ bắt quả tang chồng đánh bạc, chị giân run, la chồng:

- Anh đă hứa với tôi là không tụm năm, tụm ba uống rượu, đánh bài nữa. thế mà ....

- Th́ em thấy đó! Bọn anh đâu có tụm năm, tụm ba ǵ đâu.

- Thế th́ tụm ǵ đây ?

- Tụm bốn !

- !!!

 

 

Mê tín:

 

Sau buổi họp đầu tiên của niên khoá mới, Tí hỏi Tèo:

- Sao cô giáo xếp chỗ mày ngồi tốt như vậy sao lại xin xuống cuối lớp mà ngồi, vừa khó nghe giảng bài, vừa khó thấy bảng đen.

- Thế mày không thấy hai thằng ngồi hai bên tao hả ?

- Hai thằng đó làm sao ?

- Thằng ngồi bên trái tên Nguyễn Thanh Quan, c̣n thằng bên phải lại tên là Lê Tấn Tài. Tao ngồi giưa Quan - Tài th́ làm sao mà học đưôc !

 

Thơ:

 

Trong một buổi họp mặt những nhà thơ ảo của forum Việt Báo tại nhà một thân hữu. Sau khi nghe con trai của gia chủ hồ hỡi kể với ông cụ hàng xóm:

- Cháu vừa đi công tác xa về. Lúc th́ Ha nội, khi th́ Sài G̣n, lúc th́ Cà Mau, vui lắm cụ ạ. Có đi mới biết được nhiều, đúng như ông cha ḿnh đă nói: "Đi ngày dàng, học sàng khôn". cháu thấy khi ḿnh muốn bán ǵ th́ phải t́m chỗ nào người ta cần mới bán cao giá được.

- Thế hả ? Sau bao nhiêu năm gom góp, lăo có hơn 800 bài thơ, nhờ cháu bán dùm nghe.

- Dạ để cháu mang xuống vùng 4 bán cho bác, v́ tháng trước khi cháu vừa đi qua bến đ̣ Vĩnh Long, cháu thấy nhiều bảng cắm ngoài đường như: Nhà cho thuê, Tiệm Nai đồng quê, Cân người làm và c̣n có cái bảng thiệt lớn đề là: "CẦN THƠ "

 

Bài học Luật:

 

- Người đàn ông độc thân: là người đă lỡ cơ hội làm một phụ nữ nào đó khốn khổ.

- Kẻ giúp tội phạm phạm pháp gọi là ṭng phạm.

- Kẻ giúp đỡ tội phạm tránh né hay qua mặt luật pháp sau khi bị bắt gọi là: LUẬT SƯ !

 

Không công bằng:

 

Sau khi  hai vợ chồng anh Phúc bị công an viết hai giấy phạt cho vợ chồng anh ta v́ đă hôn nhau trên băi biển v́ tội "công súc tu sĩ" khi anh chị hôn nhau trên băi biển Phan Rang. Anh chồng phàn nàn với viên công an vừa cho giấy phạt:

- Sao thế ? Hôn nhau cũng bị phạt sao ?

- Anh không biết đọc sao ? Anh không thấy bảng cấm hôn sao ?

- Nhưng tại sao tôi bị phạt 100,000 đồng mà vợ tôi lại phải trả 300,000 đồng ?

- Anh bị phạt 100,000 đồng v́ là lần đầu,c̣n vợ anh là lần thứ ba rồi đó !

- !!!

 

Mỹ viết tiếng Việt:

 

Trong một buổi gác đêm trước 1975.  Binh nh́ Hải rút bao thuốc Salem ra hút. Anh lính mới Hùng nh́n thấy bao thuốc, hỏi binh nh́ Hải:

- Mỹ cũng biết viết tiếng Việt nhỉ ?

- Làm sao Mỹ viết tiếng Việt được.

- Chứ Salem không phải câu viết tắt của: Sao anh làm em mệt . Không những vậy họ c̣n đọc kiểu tiếng Tầu, nghĩa là đọc ngược lại: Mà em lành anh ...

- Ừ nhỉ !

- H́nh như trên bao thuốc Palmall Mỹ cũng viết tiếng Việt nữa:

- Phải anh là lính, mới anh lên lầu !

- Vậy đọc ngược lại là Liều lĩnh anh mê làm áp-phe phải không ?

 

 

Luật nhà tu:

 

Trong một ḍng tu khổ tu Công Giáo, các thầy ḍng luôn phải cấm khẩu, chỉ được phát biểu khi có phép và nhứt là không bao giờ yêu cầu điều ǵ cho bản thân ḿnh. Trong một bữa cơm, một thầy thấy trong tô cháo của ḿnh có con chuột chết. Làm sao bây giờ ? Bụng đói meo sau một ngày làm việc mệt nhừ . Thầy đành nhắm mắt ngồi im suy nghĩ. May quá, thầy t́m được giải đáp để có bát cháo khác mà không lỗi luật ḍng. Thầy giơ tay xin phép.

- Thầy Antôn có điều ǵ muốn nói ?

- Thưa cha Bề Trên, các thầy ngồi quanh bàn con đều thiếu con chuột chết trong cháo.

- !!!

 

 

Vấn đáp:

 

Bé Tèo năm nay 6 tuổi học trường tiểu học lớp 5 . Học được một tuần th́ bé Tèo chán học không chịu làm bài vở nữa, cô giáo bèn hỏi nguyên nhân tại sao. Bé Tèo nói là tại chương tŕnh học quá thấp so với tŕnh độ của bé . Bé Tèo xin cô cho lên học bậc trung học .
Cô giáo dẫn bé Tèo lên văn pḥng ông hiệu trưởng, tŕnh bày đầu đuôi câu chuyện . Ông hiểu trưởng bán tín bán nghi, bàn với cô giáo là ông sẽ hỏi bé Tèo một số câu hỏi về Khoa học c̣n cô giáo sẽ hỏi Tèo về kiến thức tổng quát, nếu bé Tèo trả lời đúng ông sẽ cho bé Tèo nhảy lớp .
- Hiệu trưởng : 25 lần 25 là bao nhiêu ?
- Bé Tèo : Dạ là 625
- Hiệu trưởng : Công thức tính diện tích ṿng tṛn ?
- Bé Tèo : Dạ là b́́nh phương bán kính nhân Pi
- Hiệu trưởng : Nước bốc thành hơi khi nào ?
- Bé Tèo : Dạ khi nước sôi ở 100°C
.. ..
Sau gần 1 tiếng "tra tấn" bé Tèo, câu nào bé Tèo cũng đáp đúng hết, ông hiệu trưởng rất hài ḷng về
kiến thức khoa học của bé Tèo và giao cho cô giáo hỏi về kiến thức tổng quát :
- Cô giáo : Con ǵ càng lớn càng nhỏ ?
Ông hiệu trưởng hết hồn nhưng bé Tèo trả lời ngay
- Bé Tèo : Dạ là con cua nó có càng lớn và càng nhỏ
- Cô giáo : Cái ǵ trong quần em có mà cô không có ?

 Ông hiệu trưởng xanh cả mặt
- Bé Tèo : Dạ là 2 cái túi quần
- Cô giáo : Ở đâu lông tóc của đàn bà quăn nhiều nhất ?
Ông hiệu trưởng run lên
- Bé Tèo : Dạ ở Phi Châu
- Cô giáo : Cái ǵ cô có ở giữa 2 chân của cô ?

Ông hiệu trưởng chết điếng người
- Bé Tèo : Dạ là cái đầu gối
- Cô giáo : Cái ǵ trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt ?
Ông hiệu trưởng hóc mồm ra
- Bé Tèo : Dạ là cái lưỡi
- Cô giáo : Cái ǵ của cô nhỏ khi cô chưa có chồng và lớn hơn khi cô lập gia đ́nh? Ông hiệu trưởng ra dấu không cho bé Tèo trả lời nhưng bé Tèo đáp ngay
- Bé Tèo : Dạ là cái giường ngủ
- Cô giáo : Cái ǵ mềm mềm nhưng khi vào tay cô một hồi th́ cứng ra ?
Ông hiệu trưởng không dám nh́n cô giáo
- Bé Tèo : Dạ là dầu sơn móng tay
- Cô giáo : Cái ǵ dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra ?
Ông hiệu trưởng gần xỉu
- Bé Tèo : Dạ là cây cà lem
Ông hiệu trưởng đổ mồ hôi hột ra dấu bảo cô giáo đừng hỏi nữa và nói với bé Tèo :
Thầy cho con lên thẳng đại học v́ năy giờ thầy đáp không trúng được 1 câu nào hết !!!

 

Tham lam ?

 

(Đóng góp bởi Sáu Ḷng)

 

Như các anh các chị đều biết Sáu tui đây là người rất thật thà chất phát lại thêm hiền lành như củ khoai từ . Mấy lúc này thất nghiệp v́ thiên hạ đă xong mùa thuế má , nên rủ nhau đi vacation bên Úc bên Tây hết cả , cái thân tui lụm lon cũng chẳng ra chi , đi làm lơ xe được năm ba bữa cũng chẳng ra ǵ , buồn t́nh Sáu tui bỏ lên rừng làm người đốn củi để kiếm cơm và cũng xa nơi phố th́ đầy ganh đua và t́nh người ôi sao hờ hững , Gia tá Sáu tui mang mang theo chỉ có cây búa đẽo làm đồ nghề và cũng là vật hộ thân . Một bữa nọ sau khi làm việc cả buổi sáng , không biết hớ hênh hoặc mơ mộng về đâu , trong lúc ngồi mơ màng Sáu tui sơ ư làm rới cha cây búa xuống cái vực nằm cạnh bên rừng nơi Sáu tui đang làm việc ........vực th́ sâu quá làm sao mà t́m , buồn qúa Sáu tui ngồi khóc hu hu ........Bỗng đâu như chuyện thần thoại ngày xưa , có một ông bụt hiện lên hỏi tui với giọng rất hiền từ :

_Này con ! Tại sao lại ngồi đây mà khóc có một ḿnh ?
_Dạ thưa Bụt , con có mỗi cái búa dùng để đốn củi kiếm ăn , chẳng may bị rơi mất xuống vực sâu , vực th́ thăm thẳm làm sao con t́m , nên con buồn qúa v́ từ nay lấy ǵ mà kiếm sống nữa đây .
Ông Bụt nh́n Sáu tui với vẻ thương hại rôi ông nói :
_Con ngồi đây chờ ta một chút , ta sẽ trở lại ngay
Thế rồi ông Bụt nhẩy ngay xuống vực với tư thế rất là phiêu lăng như người đang cưỡi mây . Được một lúc , ông từ dưới vực bay lên ,trên tay cầm một chiếc búa bằng vàng , rồi ông hoỉ :
_Cái búa này có phải của con không ?
Sáu tui thực thà lắc đầu :
_Dạ thưa Bụt cái này không phải của con .
Ông Bụt gật gù , bay trở xuống , rồi lại bay lên với cái búa bằng bạc , và cũng hỏi Sáu tui rất là hiều hậu :
_Vậy th́ cái này chắc là của con chứ ?
Sáu tui vẫn tiếp tục lắc đầu không phải , Thế là ông Bụt lại lân nưă bay xuống và lần này mang lên cái búa sắt cũ kỹ của Sáu tui . Khoỉ cần ông Bụt hỏi , Sáu tui đă reo lên mùng rỡ :
_Đúng cái này rồi , Cái này mới chính là của con đấy Bụt ạ !

Ông Bụt h́nh như rất hài ḷng và cười lên ha hả :
_Hay lắm , Hay lắm , con đúng là một thằng nghèo nhưng lại thật thà , chứ không phải là cái thứ nghèo mà ham , đây là cả ba cái búa ta cho con tất cả mang về cứ tha hồ mà xử dụng thoải mái , kể cả con có thể bán nó đi mà lấy tiền làm vốn .

Nói xong một hồi ông Bụt biến mất và để lại ba cây búa cho Sáu tui . Nhờ bán đi hai cây búa vàng và bạc tự nhiên Sáu tui có vốn và di chuyển về miệt SaĐéc làm ăn , May mắn sao khi thời gian ở đây Sáu tui lại gặp được một cô chủ tiệm Nail thấy tội nghiệp cho Sáu tui về ở chung , và nhiệm vụ của Sáu tui chỉ cần ngày hai buổi phục vụ cho nàng mọi việc từ trong nhà ra tới ngoài nhà tới nơi tới chốn . Mâư hôm nay cô chủ của tui tự nhiên biến đi đâu mất không d́a cả mấy ngày rồi , hỏi thăm tin tức chung quanh mà chả ai biết cả , buồn ôi là buồn v́ nhớ cô chủ nên ngồi thút thà thút thít . Ấy mà lại hay lắm cơ ! Ông Bụt ngày xưa tự nhiên hiện lên cười rất hiền ḥa và hỏi :

_Này Sáu con ! Hôm nay lại bị cái ǵ mà ngồi đây sụt sà sụt sịt như bố chết vậy ?
_Dạ thưa ông Bụt , Chẳng qua là cái cô chủ của con không biết mấy hôm nay bị ai bắt cóc hay sao mà chẳng thâư trở về nhà , con lo qúa nhưng không làm ǵ được cả nên ngồi đây mà khóc vậy thôi , nếu ông Bụt thương con th́ làm ơn t́m cô ấy mang về giúp con th́ con đội ơn ông Bụt rất là lắm lắm ....

Ông Bụt nghe xong liền bảo :
_Con ngồi đây chờ , ta sẽ mang người mà con muốn t́m về cho con ngay !

Nói xong ông biến đi một lúc . Khi ông trở lại th́ ôi chao ông dẫn theo một cô nh́n coi c̣n trẻ đẹp vô cùng , mặc áo đầm xanh màu nước biển , tóc nhuộm màu hạt dẻ rất là sương khói , đeo thêm cặp mắt kiếng điệp viên 007 , trên tai lủng lẳng cái earphone , nh́n kỹ th́ ối cha mẹ ơi đúng là cái cô người mẫu kiêm ca sĩ
Như Loan cẳng dài hay hát trên Paris By Night ...

_Phải cái cô này là cô chủ của chú mày hay không ?
Sáu tui lúc này lấp ba lấp bấp trả lời :
_Dạ đúng rồi , đúng rồi , đúng ngay chóc là cô chủ con đang t́m kiếm ....

Chưa trả lời hết câu th́ Sáu tui bị ông Bụt vả vào mồm nghe cái bốp gần thấy ông bà ông vải . Nếu mà nói theo kiểu văn chương bác học như Đại Huynh của tôi đă giảng nghiă th́ phải gọi là " Niềm đau chất ngất " , c̣n nói theo kiểu văn chương b́nh dân của tui là " Tá hoả tam tinh " và ông cười gằn :
_Không c̣n thực thà như xưa ! Đúng là lần hồi thành Ma đầu giáo chủ ! Xập xí xập ngầu . Cái cô chủ thiệt của mày đâu có được trẻ đẹp và sexy như cô này ......

Sáu tui lúc đó mới lồm cồm ḅ dậy , vưà thủ thỉ th́ thầm giải thích :

_ Ới ông Bụt của con ơi ! Đúng là như ông Bụt nói là cái cô chủ của con không phải cái cô này , nhưng con sợ như lần cái búa ....nếu con nói không phải ....lát nưă ông Bụt lại dẫn đến cô Linh Đa Trang Đài rồi con cũng sẽ bảo không phải , xong ông Bụt lại dẫn đến cô Ư Lan đến con cũng bảo là không phải rồi sau cùng ông Bụt mơí dẫn cô chủ thiệt của con đến . Cái vấn đề là ở chỗ khi con bảo " Ới ông Bụt ơi đúng phải rồi " th́ ông Bụt lại noí " Thôi thấy mày thực thà , tao cho hết tất cả mấy cô cho mày cứ mang về tha hồ hầu hạ ....thế là đời con sẽ bế mạc ngay tại nơi này.......v́ chỉ có một cô chủ mà con hầu hạ đă te tua , nay mà hầu hạ tới bốn cô chủ th́ con chỉ có nước là con sẽ hát cái bài ...Chắc ngày mai con sẽ wa đời wá xá ....... "

Ông Bụt nghe Sáu tui nói chợt như hiểu ra , ông cười tủm tỉm bỏ đi miệng lầm bầm :
_Th́ thôi để cho mày tự ư mà đi t́m , c̣n tao đâu có wưởn mà t́m kiếm cho mày .....

Câu chuyện ngày Thứ Sáu đến đây tạm ngưng v́ năy giờ mải mê gơ lia liạ ôi sao mà mệt wá .....

6L

 

chuyen cuoi xu Quang

 

Khám bác sĩ
Khám bịnh xong bác sĩ nói với cô bệnh nhân trẻ:
- Cô cho tôi xin số điện thoại của cô để khi nào có kết quả khám sức khoẻ th́ tôi sẽ gọi điện báo cô hay.
Cô gái trẻ trả lời:
- Dợ, hai ba bửa tém một bửa !
Bác sĩ lắc đầu:
- Không! chuyện tắm rửa của cô th́ tôi không cần biết. Số điện thoại của cô á !
Cô gái trẻ trả lời:
-Dợ, hai ba bửa tém một bửa!
Bác sĩ lắc đầu mạnh hơn:
- Cô tắm mỗi ngày 2, 3 bận hay là 2,3 tuần cô tắm một lần th́ tôi không cần biết.....Số điện thoại của cô ḱa..
Cô gái trẻ tức tối trả lời:
- Dợ! em đẻ nó số của em lừa hai ba bửa tém một bửa - là số ĐT(237-817)

Cảnh 2

Vài ngày sau, cũng trong pḥng mạch bác sĩ hỏi nữ bệnh nhân tái khám:
-Tại seo tui kiu cho cô wài hỏng được? Cô đổi số điện thọi rồi sao?
Cô gái:
-Dợ, em đă đủi gùi, Bi giờ là năm séo bửa, không tém, không tém! (567-0808)!
Bác sĩ:
-Chời đét !!!
Cảnh 3

Bs : vẫn ko gọi đc, thế là thế nào ?
Cg: dợ , tại thèng chồn em nớ kiu đổi.Bs thông cẻm, lèn ń là lèn đổi cúi gùii: lè tém chín bửa một năm không tắm ( 897-1508)
Bs : ẹc ! 1 năm ko tắm th́ cô đi ra dùm tui !

Chuyến xe bus

Một anh Dziệt Nơm dźa thăm quê hương. Gặp một cô gái xinh xắn ở bến xe đ̣, anh ngần ngừ muốn làm quen mờ hỏng biết tính mần seo. Anh theo cô gái lin xe đ̣, từ xe đ̣ dźa tận trong ngơ hẻm, thỉnh thoảng cô gái quay lợi liếc mét nh́n anh cừ làm anh choáng dzoáng. Cúi cùng chịu hỏng nủi, anh ngập ngừng lin tiếng:
-Cô ui cô, số điện thoại của cô số mí để tui liên lạc mí cô ?
Cô gái cừ lỏn lẻn:
-Tém hơi không, tém hơi, tém hơi...
-Cô lầm gùi, tui hỏng mún kí dzụ ń.
Cô gái đỏ mẹt:
-Th́ em núi gùi đó, số của em lờ tém hơi không, tém hơi, tém hơi (820-8282)??


Tiếng Huế:

* Một anh bạn người Huế đưa một cậu bạn đến nhà người d́ để giới thiệu cô em gái xứ Huế của ḿnh. V́ là lần đầu tiên, anh bạn Nam kỳ hơi ngần ngại. Anh người Huế trấn an, khuyến khích:
- Cứ vô đi, cô ta không có răng mô. Đừng ngại!
Anh bạn Nam kỳ hốt hoảng:
- Mèn đét ơi, không có răng th́ ghê quá, tôi không thích.

* Hai bà (một Bắc, một Huế) rủ nhau đi chợ. Bỗng gặp một bà áo tang khăn chế. Hai bà bạn hỏi để tang cho ai. Bà này trả lời chồng mới chết. Bà người Huế hỏi: ‘Đau răng mà chết?’ Bà người Bắc lẩm bẩm: ‘Giời ơi! Đau răng mà cũng chết được sao!’

* Một thiếu nữ Hà thành khi nghe một thanh niên Huế ngỏ lời: ‘Cô cho tôi một cái bóng của cô để làm kỷ niệm.’ Cô ta ngơ ngác hỏi lại: ‘Thưa anh bảo cái bọng ǵ của tôi cơ ạ?’

* Một ông người Huế khi vào hội tứ sắc đă hỏi làng: ‘Hôm nay tôi hên, muốn đánh lớn. Mấy bà có chịu hai cắc (một lệnh) không? Một bà người Nam giận dữ bỏ về v́ nghe lầm dấu sắc (‘) ra dấu nặng (.) cho rằng ông người Huế tục tĩu.

* Một thầy giáo người Huế dạy văn lớp 11 ở một trường vùng cao nguyên. Mới ra trường chưa kinh nghiệm, với giọng trầm trầm, thầy nói: ‘Các em lấy vở ra ghi bài.’ Một em học sinh người Bắc nghịch ngợm nói to: ‘Lấy vợ ra ghi bây.’

 


RỒI NÓI ĐI...



Một ông chủ chuyên bán tủ lạnh cũ mới đầy. Năm ấy gặp mùa hè ác ôn ở Chicago nóng kinh khủng nhiều nhà bị hư tủ lạnh nên thành ra ông ta ‘trúng mánh’. Số tủ lạnh đặt mua tới tấp khiến ông không sao trở tay kịp nên phải mướn thêm nhiều người làm. Hôm đó, tất cả nhân viên của ông đều kẹt đi giao hàng chỉ c̣n lại một ḿnh ông ta và một người Việt làm việc quét dọn trong sở. Kẹt quá, ông ta phải kéo luôn người lao công giúp ông ta giao hàng.
-“Này anh Tùng, mau giúp tôi khiêng cái tủ lạnh này giao cho khách hàng na. Xong việc tôi sẽ cho anh nghỉ bù lại nửa bữa.”
Người lao công mừng rỡ đi theo ông ta khiêng tủ lạnh. Hai người khổ công lắm mới khiêng được tủ lạnh ra xe truck. Hai mươi phút sau, xe dừng bánh tại một ngôi nhà lầu cao trên 20 tầng.
-“Bây giờ anh giúp tôi khuân vào trong đem lên tầng thứ 16 giao cho ông Fred”.
Người lao công tên Tùng ấp-a ấp-úng:
-“Thưa thưa... ông ông… chủ chủ...”
Đang mệt, lại nghe giọng cà lăm, ông chủ bực ḿnh nói:
-“Đừng nói nữa, mau giúp tôi khiêng vào trong đă!”
Hai người sau đó h́ hục khiêng cái tủ lạnh nặng cồng kềnh vào bên trong. Rủi thay cho hai người, thang máy của building lại bị hư nên chỉ c̣n một cách là đi thang bộ mà thôi. Ông chủ ‘than trời’, lắc đầu hét lên:
-“ B... sh...! S.. of a b....! Thật là khổ hết chỗ nói!”
Tùng, người lao công lại cà lăm ‘lắp ba lắp bắp’:
-“Thưa ông... chủ chủ... cho cho... tôi tôi... nói nói...”
Đang gặp chuyện không vui v́ thang máy bị hư, ông chủ đổ quạu:
-“Câm mồm đi! Có mau khiêng giúp tôi lên lầu thứ 16 không th́ bảo!”
Người lao công chất phác người Việt thấy ông chủ nổi cáu nên không dám nói ǵ thêm nữa đành ngoan ngoăn khiêng tủ lạnh với ông chủ. Qua được một tầng, ông chủ mệt quá nghỉ thở dốc. Người lao công xứ ‘Mít’ lại lắp bắp thưa:
-“Thưa thưa... ông ông... chủ chủ...”
Đă mệt muốn chết c̣n ‘bị’ nghe thêm mấy tiếng cà lăm, ông chủ càng cáu kỉnh, quát lớn:
-“Chỉ một tiếng nữa thôi là anh bị đuổi, nghe rơ chưa!”
Đến đây, người lao công run sợ nghĩ đến chuyện nếu bị đuổi sẽ phải xin trợ cấp, bị hành lên hành xuống, gia đ́nh vợ và bầy con nheo nhóc sẽ phải khổ sở như thế nào nên thôi không dám nói ǵ nữa đành tiu ngỉu ra sức khiêng cái tủ lạnh quái ác nặng như trái núi lên thang bộ từng nấc, từng tầng một. Sau gần ‘một buổi’, rốt cuộc hai người cũng lên được đến tầng lầu thứ 16. Lúc bấy giờ ông chủ mới thấy nhẹ nhơm. Lấy khăn lau mồ hôi, ông ta sau đó mới ôn tồn dịu giọng:
-“Rồi, bây giờ anh muốn nói ǵ th́ nói đi”.
Được dịp ‘nói’, người lao-phu không bỏ lỡ cơ hội, cố rặn từng lời:
-“Thưa thưa... ông ông... chủ chủ...chúng ta... tới tới... lộn... lộn... địa... chỉ rồi...”


Chàng và nàng đang chuẩn bị làm đám cưới . Nàng vẫn c̣n muốn chắc chắn nên hỏi chàng lần chót:
- Anh có chác là anh yêu em không?
Chàng trả lời :
- Anh không chác th́ c̣n ai chác hơn nữa bây giờ?
Nàng hỏi :
- Anh có hút thuốc bao giờ không?
- Anh chưa bao giờ hút thuốc.
Nàng lại hỏi:
- Anh có thích uống rượu không?
- Anh chưa bao giờ thử.
Nàng tiếp luôn:
- Thế c̣n cờ bạc? Anh có thích đen đỏ không?
- Anh củng chưa bao giờ đánh bài.
Nàng thấy vui vui:
-Anh có bao giờ thích đàn bà nào khác ngoài em ra không?
- Anh thích đàn bà chứ, nhưng chỉ thích mỗi ḿnh Em thui. C̣n nh́n những người đàn bà khác anh cũng thấy giống đàn ông cả.
Bây giờ, nàng cảm thấy hơi ngạc nhiên:
-Sao anh tốt thế? Anh cũng phải có một thói xấu nào chứ?
Chàng trả lời :
- Chút chút thui?
Nàng hỏi:
- Thói xấu ǵ vậy?
Chàng trả lời :
- Thỉnh thỏang Anh cũng hay nói láo chút đỉnh em à .
_________________


 

 

Không Chịu Nổi
Trong giờ sinh vật .
Cô giáo : Hoàng, tại sao khi ta bón phân th́ cây sẽ lớn nhanh hơn ?
Hoàng : Thưa cô v́ ... v́ cây không chịu nổi mùi hôi thúi của phân nên đă lớn vọt thật nhanh ạ !
Cô giáo : ! ...
 


Một bợm nhậu thịt cày từ Việt Nam mới qua Mỹ. Anh ta rất thèm thịt "nai đồng quê" mà không đâu t́m dược. Tiếng Anh th́ cũng chỉ bập bẹ được vài chữ.
Một hôm, anh ta đi ngang qua gian hàng "HOT DOG", là một chiếc xe bán hàng lưu dộng. Nh́n thầy chữ HOT DOG, anh ta mừng quá, reo lên:
-A! Ai bảo ở Mỹ không có thịt chó? Mà lại c̣n làm nóng nữa chừ!
Định hỏi mua nhưng lại không biết tiếng. Thời may có một nguời Việt Nam khác biết tiếng Anh khá thông thạo đi ngang qua. Anh ta mừng quá, lại nhờ giúp. Người Việt mới tới hỏi anh ta rằng:
-Anh nhờ tôi hỏi họ cái ǵ?
Anh bợm nhậu thịt cày chỉ vào mấy cây HOT DOG nói:
-Tôi muốn mua thịt "CHÓ NÓNG" để ăn, nhưng có cái không dám chắc. Anh làm ơn hỏi hộ rằng đó là phần ǵ của con chó vậy?

Tran Quoc Bao


Một vị linh mục Công Giáo La Mă truyền giáo ở xứ Phi Châu. Nhà thờ của ông ta nằm trên một ngọn núi, chung quanh là vực thẳm. Hàng ngày ông phải đi bộ nhiều cây số lên núi đến nhà thờ rất khổ cực.
Một tín đồ rất ngoan đạo, thấy thương xót vị linh mục vô cùng nên đem biếu ông ta một con ngựa để sử dụng cho đỡ vất vả. Anh ta nói:
-Những ǵ cha giảng con đều thuộc nằm ḷng, luôn cả trong giấc ngủ cũng không quên dược. Luôn cả việc huấn luyện thú vật cho thuần con cũng đem lời cha giảng mà dạy chúng. Điển h́nh là con ngựa này. Nếu cha muốn nó chạy th́ nói: "Tạ ơn Chúa". Muốn nó dừng lại th́ nói: "Đó là lời Chúa". Cha nên nhớ kỹ, con ngựa rất khôn, chỉ cần được ra lệnh như thế là nó vâng lời ngay, bất cứ nơi nào, trong hoàn cảnh nào.
Vị linh mục thử qua một lần thấy rất linh nghiệm nên thích lắm, cám ơn người tín đồ ngoan đạo chẳng cùng.
Hôm ấy, vị linh mục lên ngựa, thắng yên cương lên đường đến nhà thờ trên núi. Ông ta hô lớn: "Tạ ơn Chúa". Lập tức con ngựa phi như bay. Đến nhà thờ, rủi thay vị linh mục quên mất câu nói ra lệnh cho nó dừng lại. Con ngựa phi như bay, tiến lại gần một vực thẳm. Vị linh mục hoảng hốt vô cùng không biết làm sao. Đến lúc chỉ c̣n cách xa vực thẳm độ chừng vài thuớc th́ may sao, vị linh mục may mắn nhớ lại câu nói "hộ mạng" kia. Ông ta lập tức hô lớn: "Đó là lời Chúa".
Linh nghiệm thay, con ngựa đang phi như bay bỗng thắng lại một cách hết sức tài t́nh, chỉ c̣n cách vực thẳm chừng một thước.
Vị linh mục mồ hôi toát ra nhễ nhại, thở phào nhẹ nhơm v́ vừa thoát đuợc cơn hiểm nghèo. Bằng một hành động hết sức cung kính và hướng thượng, ông ta lật ngửa hai bàn tay giơ lên trời, ngước mặt nh́n lên cao như để cảm tạ "đấng tối cao" vừa giúp cho ông ta thoát chết, miệng nói lớn một cách hết sức thành khẩn:
-"Tạ ơn Chúa"

Dịch từ truyện cười "Church Talk" trong Readers' Digest


Bịt Tay Nghe Giảng
Trong giờ học, cậu Dũng thường lấy tay bịt một bên tai lại, hết tay này mỏi th́ dùng tay kia bịt lỗ kia . Cô giáo thấy vậy rất lấy làm lạ liền hỏi :
- Tại sao em cứ bịt một bên tai lại thế ?
Dũng :
- Em nghĩ làm như thế sẽ nhớ được lâu ạ .
Cô giáo vẫn chưa hiểu rơ nên hỏi thêm :
- V́ sao như thế ?
Dũng nói vẻ tin tưởng lắm :
- Thưa cô, cô thường nói lên lớp phải chú ư nghe giảng, đừng để những lời cô nói chạy từ tai này sang tai kia . Cho nên em bịt tai lại đễ những lời của cô giảng không thể chạy ra tai bên kia được ạ .


Xe Không Bánh
Anh Phong hỏi em Tùng :
- Nếu có một chiếc ôtô làm bằng SôCôla th́ em sẽ ăn bộ phận nào trước ?
Không cần phải nghĩ lâu, Tùng nói luôn :
- Em sẽ ăn những cái bánh xe trước .
Phong thắc mắc hỏi, Tùng nhanh nhẩu giải thích :
- Chiếc xe Sôcôla mà mất bốn bánh th́ sẽ không c̣n chạy đi đâu được, c̣n nếu ḿnh ăn mấy phần khác th́ xe bỏ chạy mất sao !


Im Lặng Là Vàng
Con :
- Mẹ ơi, người ta bảo im lặng là vàng mà con lại thấy ngược lại .
- Sao con ? Mẹ hỏi lại .
Con :
- Sáng nay thầy giáo gọi con lên đọc bài . Con im lặng, thầy lại cho con zerô to tướng .