Tháng Sáu
vừa qua toàn quốc
Canada đă không có thư trong 3 tuần lễ. Nghiệp đoàn
bưu điện 5000 người đă đ́nh công.
Lư do : họ đ̣i
tăng lương và thêm quyền lợi.
Các cụ phương xa
có biết lương tối thiểu một giờ làm việc ở bưu điện là bao
nhiêu tiền không? Thưa là 23 đôla. 23 đô la có thể mua được
230 qủa trứng gà. Đó mới là lương sơ khởi mà họ c̣n chê ít.
Nghiệp đoàn bảo họ phải biểu t́nh, phải đ́nh công đ̣i thêm
nữa.
Tôi nhớ hồi 1975
khi vừa tới định cư ở Canada, người bảo trợ bảo tôi là ở
Canada này không phải sợ ai và sợ cái ǵ cả, trừ 2 khối
người này : nghiệp đ̣an bưu điện và nghiệp đoàn lái xe bus
công cộng. Quả đúng như vậy. Những người già, những người
bệnh, những bà mẹ nuôi con tháng tháng đều trông chờ ông bưu
điện mang ngân phiếu tới, nay họ ngưng phát thư , lớp người
trên chới với. Chính quyền trung uơng cho biết chỉ trong 2
tuần lễ bưu điện đ́nh công, kinh tế Canada đă thiệt hại 100
triệu.
Và chính quyền đă
ra tay. Chính quyền đă xin quốc hội làm luật bắt nhân viên
bưu điện đi làm và đặt một hội đồng trọng tài giải quyết sự
tranh chấp.
Tháng trước
nghiệp đoàn hàng không Air Canada, khối nhân viên làm việc
dưới đất, cũng đ́nh công. Chính quyền đang chuẩn bị làm luật
bắt họ phải đi làm trở lại, họ thấy đuối lư bèn trở lại làm
việc ngay.
Cụ Chánh tiên chỉ làng tôi bảo xứ này nhiều tự do dân
chủ quá đáng, cái ǵ qúa đáng cũng đều không tốt. Qủa đúng
như vậy, phải không các cụ?
Tin đ́nh công
sôi nổi làm tôi quên tŕnh các cụ bữa ăn ở nhà Cụ B.95 mừng
lễ Các Người Cha. Tháng trước có lễ Hiều Mẫu, ông ODP đă
thay mặt phe liền ông làm bữa cơm muối
Huế đăi phe các bà. Tháng này có lễ Hiền Phụ, hai cô
Huế Tôn Nữ va Cao Xuân cũng nổi hứng t́nh nguyện đứng ra làm
cơm Huế đăi phe liền ông.
À, nhân nói tới
hai cô họ nhà vua này, nhiều cụ phương xa hỏi ban đầu làng
tôi chỉ có dân Bắc Kỳ 54 và dân Nam Kỳ, sao lâu nay lại có
hai cô Huế dân Trung Kỳ.
Chuyện đơn giản
thôi. Lư do là v́ cậu con trai Cụ B.95 lấy vợ người Huế.
Chồng Bắc vợ Trung hợp nhau qúa, họ làm ăn khấm khá, nên bảo
trợ được bà mẹ là cụ B.95 sang, cụ đi thẳng từ
Hà Nội sang Canada. Ḍng máu Bắc Kỳ trước 1954 vẫn
c̣n đầy ắp nơi cụ già này. Cụ sang Canada, ban đầu chả hiểu
tiếng mô tê răng rứa của cô con dâu, nhưng lâu dần th́ cũng
quen. Bây giờ thỉnh thoảng cụ c̣n nói tiếng Huế nữa, mới
kinh chứ. Thế mới biết cô con dâu Tôn Nữ này ảnh hưởng nhiều
tới cụ.
Rồi cô Tôn Nữ này
có một cô bạn thân tên là Cao Xuân. Cao Xuân là một ḍng họ
rất lớn ở Huế. Một buổi đẹp trời, cô Cao Xuân đ̣i theo cô
Tôn Nữ và Cụ B.95 đi họp làng. Cô mê dân làng ngay lập tức
rồi năn nỉ xin gia nhập. Làng tôi phải bàn căi măi, phỏng
vấn cô đủ điều rồi cuối cùng mới cho cô gia nhập. Từ đó làng
tôi là làng tiêu biểu Nam Bắc Trung một nhà đúng ư nghĩa
nhất. Sau cô Cao Xuân, làng tôi nhất định khóa sổ, nhất định
không nhận thêm một ai.
Cô Cao Xuân
được nhập làng th́ sung sướng vô cùng, mà dân làng cũng vui
thêm nhiều lắm. Người bỏ phiếu nhận cô lẹ nhất là ông ODP.
Cái ông bồ chữ này có kho kiến thức lớn lắm các cụ ạ. Khi
biết cô Huế này thuộc ḍng quan đại thần Cao Xuân Dục là ông
gật đầu liền.
Ông kể tiểu sử cụ
Cao vanh vách như cầm sách đọc. Theo ông, Cụ Cao Xuân Dục có
một tŕnh độ nho học rất uyên thâm nên được các nhà nho vô
cùng kính nể , nhà vua trọng dụng và phó thác cho các công
tác quan trọng như chánh chủ khảo các kỳ thi hương thi hội,
như quản nhiệm Quốc Tử Giám, như chỉ đạo việc biên soạn các
bộ sách về sử kư. địa dư, triết học và văn học. Cụ là một
nhà văn hóa lớn cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20. Chính cụ là
chánh chủ khảo kỳ ông Tú Xương đi thi, chính cụ đă cho ông
Tú Xương đậu Tú Tài.
Chính cụ là người
đă nâng đỡ ông Nguyễn Sinh Sắc bố của Hồ Chí Minh khi đi thi
cũng như khi làm quan. Cụ có ḷng yêu nước rất cao, tuy làm
quan dưới thời Pháp thuộc nhưng trong bụng vẫn chống Pháp.
Chuyện kể có lần xử một viên chức hà nhiễu dân, ông đă ra án
rất nặng. Viên quan này được ông công sứ Pháp bênh. Trong
lúc xử án, viên công sứ này đă có những lời hỗn láo nên cụ
Cao Xuân Dục đă
vác ghế đánh viên công sứ này. Sử c̣n ghi Cụ đă bênh
vực Ông Phan Chu Trinh và Phan Bội Châu khỏi án tử h́nh…
Cô Cao Xuân
nghe ông ODP nói về ông tổ ḍng họ nhà ḿnh hay qúa và đúng
qúa liền sụp xuống lạy. Cả dân làng đều vô cùng ngạc nhiên
về sự thông thái hiếm có này. Ai cũng hỏi tại sao ông biết
rơ về quan đại thần Cao Xuân Dục làm vậy, th́ cuối cùng ông
mới cho biết : Trước 1975, ông đă nghiên cứu và đang chuẩn
bị viết luận án tiến sĩ về vị đại quan học thức và yêu nước
này.
Các cụ thấy
chưa, dân làng tôi ai cũng le lói và ‘ vĩ đại’ cả. Nhiều độc
giả đă mê làng tôi và muốn tôi nói nhiều về dân làng. Xin
cho tôi làm việc này từ từ nha. Xưa nay tôi thường nói nhiều
về anh John và Chị Ba
Biên Ḥa, hôm nay nổi hứng, tôi nói về Cô Cao Xuân và
ông ODP. Xin tạm ngưng chuyện này để tŕnh các cụ về bữa ăn
ngày lễ Hiền Phụ.
Hai cô làm món bún ḅ Huế. Hai mệ Huế rành ăn mà
làm món bún ḅ Huế th́ làm sao mà không ngon được, cho nên
bữa ăn ngon hết sức vậy đó. Người khó tính như ông ODP mà
cũng phải gật gù ca ngợi. Vừa ngon miệng vừa mát con mắt,
các cụ a. Tô bún khói ngùn ngụt. Này khoanh thịt chân gị,
này miếng thịt ḅ bắp, này miếng chả Huế, này miếng tiết
heo. Này mầu ớt đỏ. Này màu húng quế xanh. Này mùi tiêu mùi
sả mùi mắm ruốc. Này đĩa rau bắp chuối thái sợi, này rau bắp
cải trắng bào nhỏ, này ng̣ gai, này ớt cay. Mời các bác xơi.
Tô bún ḅ này phải ăn nóng nha, vừa ăn vừa thổi vừa xuưt xoa
mới sướng. Anh John và Chị Ba ăn những hai tô bự. Bữa ăn
diễn ra ngoài lan can, bên mảnh vườn rau của cụ B.95.
V́ cụ là chủ nhà
nên cụ đă mở đầu câu chuyện. Cụ đ̣i anh John kể chuyện thời
sự . Chuyện này qúa dễ với anh John. Anh nóí ngay tới hai
cuộc đ́nh công mà tôi vừa tŕnh bày ở trên, rồi nói sang
cuộc công du của của đôi uyên ương hoàng gia William và
Kate.
Dân Canada lâu nay
coi bộ không thích hoàng gia nữa. Các cụ phương xa chắc biết
là Canada ở trong Khối Liên Hiệp Anh nên phải nhận nữ hoàng
bên Anh làm quốc trưởng, và nhận hoàng gia bên Anh làm họ
hàng nhà ḿnh. Nhưng từ khi công nưong Diana, tức mẹ của
William, chết tức tưởi v́ tai nạn, dân Canada đă đổi thái độ
với hoàng gia. Họ hết mặn nồng. Đă có lúc dân chúng muốn các
dân biểu bỏ phiếu loại bỏ hoàng gia. Thế nhưng v́ đôi vợ
chồng trẻ William và Kate trông dễ thương qúa, nên thái độ
chống đối hoàng gia bớt sôi nổi hẳn đi.
Đôi trẻ đến Canada
vào đúng dịp lễ quốc khánh Canada. Họ đến thủ đô
Ottawa cho đúng phép rồi bay lên mạn bắc hỏi thăm các
ông bà Da Đỏ, rồi bay xuống miền tây thăm viếng, rồi từ đó
đôi trẻ sang Hoa Kỳ. Ông ODP bảo hai trẻ trông hạnh phúc và
đẹp đôi qúa, cầu mong cho họ hạnh phúc bền vững trọn đời, để
xứng đáng nay mai lên ngôi vua khi nữ hoàng nằm xuống, chứ
đừng như ông bố Charles có vợ đẹp con khôn mà c̣n lăng
nhăng, cơm nhà ngon mà cứ lén đi ăn phở.
Rồi anh John
nói tiếp sang tin thiên tai ở miền tây và miền trung. Nào
miền
Alberta cháy nhà. Lửa từ rừng lan về thành phố, đốt
gần hết thành phố
Slave Lake. Nào miền
Saskatchewan ngập lụt, nước sông tràn lan mênh mông,
chính quyền phải phá đê cho nước rút nhanh. Cụ B.95 nghe đến
đây th́ tỏ vẻ sợ hăi v́ cho là sắp tận thế. Cụ Chánh tiên
chỉ bảo rằng không sao v́ đây là do khí hậu toàn cầu thay
đổi. Các nước khác c̣n bị nạn lớn gấp trăm lần. Nếu so sánh
với các nơi khác th́ tai nạn ở Canada không thấm thía ǵ.
Rồi tin Canada đang chuẩn bị in tiền nhựa polymer thay
thế các loại tiền giấy hiện nay. Trên thế giới đă có 30 quốc
gia dùng tiền polymer, loại tiền khó làm giả và lâu bền hơn.
Và tin sau chót là tin lể Quốc Khánh mồng 1 tháng 7.
Canada lên 144 tuổi.
Nhân dịp anh John
kích thích ḷng yêu nước của mọi người. Anh say sưa nói về
những cái nhất của quốc gia trẻ trung, giầu có và rộng lớn
này. Canada rộng quá mà lại thưa dân. Gần 10 triệu cây số
vuông mà chỉ có 34 triệu người. Canada lớn hơn nước VN chúng
ta 30 lần. Biên giới giữa Canada và Hoa Kỳ thật đúng ư nghĩa
sông liền sông núi liền núi. Lằn ranh giữa hai nước cả phía
Bắc lẫn phía nam sơ sơ dài 8.893 cây số. Hồ Great Slave Lake
ở mạn bắc sâu nhất thế giới, những 614 mét. Núi Logan ở miền
Bắc cao nhất thế giới, gần 6 ngàn thước. Canada có chừng 1
triệu cái hồ lớn nhỏ và giữ 9% trữ lương nước ngọt của địa
cầu. Đảo Manitoulin ở giữa hồ Huron rộng gần 3 ngàn cây số
vuông.
Anh John kể ra một
hơi toàn những cái nhất của Canada rồi anh cười ha ha : Đó
mới là mặt địa lư thôi nha. C̣n mặt kinh tế, mỏ quư kim vàng
bạc và dầu lửa th́ nhiều vô vàn. À, có chuyện này lạ lùng
lắm là theo thống kê cho biết : qúa nửa dân số Hoa Kỳ không
hề biết tên thủ đô của nước Canada là ǵ. Nước làng giềng mà
không biết. Người Hoa Kỳ kỳ ha. Nhưng thôi, chuyện thời sự
của tôi đă quá dài , xin để hôm nào đẹp trời và thuận tiện
tôi sẽ tŕnh thêm.
Rồi anh John
xin ông ODP nói chuyện thời sự cộng đồng VN. Tin nổi bật là
trong tháng qua phong trào biểu t́nh chống Trung Cộng lan
rộng khắp nơi. Tầu Cộng có toà đại sứ tại thủ đô Ottawa và
có ṭa tổng lănh sự ở
Toronto và
Vancouver. Đồng bào ta đă tập trung nhiều lần trước
các nơi này giơ cao các khẩu hiệu đả đảo Tầu Cộng xâm lăng
VN, Hoàng Sa Trường Sa là đề tài viết trên nhiều biểu ngữ
nhất, và nhiều bài phát biểu nhất.
Tôi thường có mặt
trong các cuộc biểu dương này, được thấy được nghe nhiều
điều rất đáng ghi nhớ. Chẳng hạn trong một buổi sinh hoạt
cộng đồng, có một ông bạn già đọc thơ Vũ Hoàng Chương, đọc
xong th́ ông chảy nước mắt:
… Trả núi sông ta! Lời dĩ văng
Thiên thu c̣n vọng đến tương lai
Trả ta sông núi! Câu hùng tráng
Là súng là gươm giữ đất đai…
Nghe ông đọc thơ Vũ Hoàng Chương mà như đang nghe lời
hịch cũa tướng Lư Thường Kiệt ngày xưa :
Nam quốc son hà nam đế cư
Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư…
Sông núi nước Nam vua Nam ở
Rành rành định phận tại sách Trời
Cớ sao lũ giặc sang xâm lấn
Chúng bay sẽ bị đánh tơi bới
Nghe câu thơ ái
quốc và thấy ông bạn già rưng rưng giọt lệ, tôi cảm động
qúa. Hôm sau đi uống cà phê lại gặp ông trong quán, tôi bầy
tỏ ḷng ngưỡng mộ. Ông già cho biết ông gốc nhà binh. Thấy
tôi mê nghe thơ, ông liền đọc một hơi cho tôi nghe bài thơ
của Ó Biển Nguyễn Văn Phán :
Khi tôi chết đừng đưa tôi ra biển
Hăy đưa tôi về
Lao Bảo, Khe Sanh
Để đêm nghe vang dội khúc quân hành
Đời lính chiến, một thời kiêu hănh quá
*
Khi tôi chết đừng đưa tôi ra biển
Đưa tôi bề Ben Hét với Đắc Tô
Nơi bạn bè tôi xây mộng sông hồ
Nguyện trấn giữ Trường Sơn yêu qúy
*
Khi tôi chết đừng đưa tôi ra biển
Đưa tôi về B́nh Giả, chiến khu Đ
Cho hồn tôi siêu thóat với lời thề
Thân chiến sĩ nguyện xin đền nợ nước
*
Khi tôi chết đừng đưa tôi ra biển
Đưa tôi về Cái Nước với Đầm Giơi
Đêm U Minh, nghe tiếng thét vang trời
Mừng chiến thắng để dâng về tổ quốc
*
Khi tôi chết đừng đưa tôi ra biển
Trả tôi về với dân tộc Việt Nam
Gởi thân tôi, ba sọc đỏ cờ vàng
Xin liệm kín với hồn thiêng sông núi
Bài thơ này một
khẩu khí một giai điệu như bài ‘Khi tôi chết hăy mang tôi ra
biển’ cuả Cao Tần, nhưng ư th́ khác hẳn.
Mấy ông bạn ǵa
cùng đi với ông này thấy bài thơ nghiêm trang quá, liền
chuyển hưóng câu chuyện. Một ông bảo các bạn năy giờ toàn
nghe thơ nghiêm trang, bây giờ xin cho tôi đọc một bài thơ
cũng nói về ḷng ái quốc những mang giọng ngang tàn của bọn
nhà binh ḿnh. À, ra đây là mấy ông gốc nhà binh xưa. Tôi
xin đọc một đoạn trong những bài thơ khẩu khí của nhà thơ
Trạch Gầm. Lời thơ là lời chửi VC, tuy là chửi nhưng khẩu
khí:
…Đ.M. cho
tao chưởi mày một tiếng
Đất của ông cha sao mày cắt cho Tàu?
Ngậm phải củ ǵ mà mày cứng miệng,
Đảng của mày, chết mẹ, đảng tào lao
Chế độ mầy vài triệu tay súng
Cầm súng làm ǵ, chẳng lẽ hiếp dân?
Tao không tin lính lại hèn như thế
Lại rụng rời trước tai ách ngoại xâm
Mày vỗ ngực: anh hùng đầy trước ngơ
Sao cứ luồn, cứ cúi, cứ van xin
‘Môi liền răng’, à, th́ ra vậy đó
Nó cạp mày, mày thin thít lặng thinh
Ông Cha ḿnh bốn ngh́n năm dựng nước
Một ngàn năm đánh tan tác giặc Tàu.
Thân phận mày cũng là Lê với Nguyễn
Hà cớ ǵ, mày hèn đến thế sao?
……………………………….
Nghe đến đây th́ cụ B.95 giơ tay : Lăo nhức đầu rồi đây này.
Chửi VC hèn hạ th́ chửi cả năm không hết. Bữa tiệc hôm nay
dầy đủ mọi sự, trừ sự cười. Hôm nay ngày đại lễ, xin cụ
Chánh tiên chỉ cho phép dân làng cười thả dàn nha. Ai cũng
gật gù hoan hô lời đề nghị này. Ông H.O. là người giơ tay
đầu tiên xin đốt pháo cười. Ông nói :
- Tôi là độc giả
lâu đời của báo VNTP. Trong số tháng vừa qua tôi thấy có hai
chuyện này trong mục ‘ Nụ Cười Tiền Phong’ của tác giả Như
Nguyễn hay hết sức. Những ai có đầu óc trong trắng như thiên
thần th́ hiểu khác những ai có đầu óc trần gian thế tục.
Chuyện như thế này :
… Người ta
nghe thấy trong một cửa hàng :
Vào chưa em?
A… a… a… gần vào hết rồi.
Có đau không em?
Không, êm lắm, thích lắm, lọt hẳn rồi
Em cần nong thêm một chút không?
A…a…a… không cần… vào hết rồi
Em thấy thoải mái không?
Ồ, thích qúa, êm ái qúa
Có khít quá không em?
Lúc đầu đút vào hơi chặt, nhưng bây giờ th́ vừa khít
Kể đến đây rồi ông
H.O. lên tiếng hỏi cả làng : Tôi đố các bạn đây là câu
chuyện nói về cái ǵ, việc ǵ. Chưa thấy ai lên tiếng trả
lời nhưng tôi thấy phe các bà đấm nhau thùm thụp rồi cười
hắc hắc. Ông H.O. cũng cười, rồi nói lớn : Tôi biết các bà
nghĩ bậy nha. Đây là chuyện rất trong sạch. Chuyện đôi vợ
chồng trẻ dắt nhau đi mua giày. Anh chồng giúp cô vợ thử đôi
giày mới, chứ không phải chuyện kia.
Bây giờ tôi
xin kể câu chuyện thứ hai :
Một cô bạn bán rong ngoài đường. Cô cất tiếng rao thế
này :
Bóp đi bóp đi, bóp trên năm ngàn, bóp dưới bảy ngàn, bóp
ngoài ba ngàn, bóp trong tám ngàn, bóp đi bóp đi. Một thanh
niên đứng lại hỏi : Này cô, bóp ở đâu rẻ nhất?
Cô đáp : Bóp em là
rẻ nhất và sướng nhất, không đâu bằng, bóp đi bóp đi.
Các bà các cô th́
cười rũ ra và lại đấm nhau thùm thụp.
Các cụ phương xa
có hiểu cô gái mời mua cái ǵ không? Thưa cô mời mọi người
mua ví da. H́nh như cô này nói tiếng Bắc Kỳ. Ví th́ cô gọi
là bóp. Những ai máu xấu th́ đừng nghĩ cô mời gọi cái khác
nha.
Anh John nghe
đến đây th́ thích qúa sức. Anh bảo rằng anh chưa thấy tiếng
nước nào hay thấm thía như vậy. Anh bảo ngày xưa khi bắt đầu
đọc được sách tiếng Việt, quyển đầu tiên anh đọc là chuyện
tiếu lâm cổ ngày xưa. Trong sách này có chép một chuyện
cũng hay như chuyện anh H.O. vừa kể. Đó là chuyện ‘Ông dở
quá’.
Rằng nhà kia có
hai anh em. Ông anh th́ ở
Saigon, c̣n ông em th́ làm ruộng ở miền quê. Năm đó
ông anh gả chồng cho cô con út. Ngày lễ cưới th́ ông chú ở
dưới tỉnh lên Saigon ăn cưới cháu gái. Tiệc cưới xong th́ đă
qúa nửa khuya, ông em tuy ở nhà ông anh nhưng vẫn thấy lạ
nhà. Nằm hoài mà ông không ngủ được. Pḥng của ông sát ngay
bên pḥng ông anh. Bỗng ông nghe tiếng vợ chồng người anh
th́ thào. Ông em bèn lắng tai nghe :
Bà chị dâu của ông lên tiếng:
Hôm nay là ngày vui của con, tui cũng ch́u ông đó.
Ừa, bà nói thế có dễ thương không. Bà hun tui cái coi
Thôi, già rồi và khuya qúa rồi, 50 phần trăm thôi ông ơi
Không, ngày vui mà, bà trăm phần trăm cho tui coi. Chơi th́
phải xả láng.
Ông này kỳ hết sức vậy đó. Già rồi mà c̣n ham lắm. Rồi đó,
tôi trăm phần trăm rồi đó. C̣n ông, sao vô nửa chừng rồi để
đó vậy? C̣n chút nữa hăy ráng vô nữa coi, làm bạo lên
Tui nhăo rồi bà ơi.
Sao bữa nay ông dở qúa vậy?
Tại v́ từ sáng đến giờ tui phải tiếp khách nên bây giờ hết
xí quách rồi
Vậy mà cũng đ̣i! Lỡ vui th́ phải vui cho trọn, ráng lên chút
nữa, vô hết giùm tôi coi.
Rồi hai ông bà im
lặng một lúc lâu.
Phe các bà nghe
đến đây lại rú lên cười.
Anh John nói ngay
: Chuyện của tôi chưa xong mà. Xin kể tiếp. Ông em nằm pḥng
bên rạo rực hết sức, trong bụng nghĩ : Không ngờ ông anh
ḿnh mà c̣n khoẻ và du dương như vậy. Nhưng ông chưa kịp
nghĩ hết câu th́ tiếng bà chị dâu nói to tiếng, bà cự nự
chồng :
- Tui đă nói ngay từ đầu, uống cả ngày mà chưa đă, nửa
đêm c̣n đ̣i uống thi với tui. Thiệt khổ thân tui. Tư ơi, ông
ói đầy ra giường rồi nè. Mày đem cái thau và cái khăn lau
lên đây, lẹ lên.
Nghe đến đây th́ dân làng mới à lên một tiếng. Bây giờ
th́ ai cũng hiểu ư chuyện, ai cũng có những ư nghĩ tốt đẹp
chứ không có ư nghĩ dơ dáy như ông em dưới tỉnh lên.
Rồi dân làng vỗ tay. Ai cũng khen chuyện của anh H.O. và
chuyện của anh John hay qúa. Chị Ba
Biên Ḥa tỏ ra sung sướng nhất làng. Chị bảo bữa nay
vừa được ăn ngon, vừa được nghe nhiều chuyện cười vỡ bụng,
chắc chị sẽ ngủ ngon lắm
Cụ Chánh gật gù đồng ư :
- Đúng vậy. Ông bà
ḿnh nói ngay từ ngày xưa : Một tiếng cười bằng mười thang
thuốc bổ. Ông Tây cũng nói y chang : Laughter is the best
medicine. H́nh như câu này là câu của tạp chí Reader’s
Digest, một nguyệt san uy tín quốc tế, hàng tháng có bao
nhiêu triệu ấn bản phát hành khắp năm châu.
Ông ODP phụ
họa : Cụ Chánh nói rất chí lư. Tiếng cười là thuốc tiên
không những chữa lành bệnh thể xác mà c̣n tăng sức khoẻ
tinh thần, tăng t́nh đoàn kết và thân ái giữa mọi người.
Người Hoa có một
câu rất hay : Ai không biết cười th́ đừng đi buôn bán.
Ông Tây cũng có
một câu rất hay : Un saint triste est un triste saint, một
ông thánh mặt mũi buồn rầu là một ông thánh vất đi, chả ra
ǵ.
Trong các vị thánh
Á Đông, tôi thích nhất Đức Bồ Tát Di Lặc. Các cụ c̣n nhớ
tượng Đức Phật cười này không?
Kính chúc các cụ mùa hè này đầy tiếng cười.
|