Eo ơi ... Hà Lội phố ngày nay !!!


Xe hoa hàng độc chỉ có ở Hà Lội
Không sợ đụng hàng









 


Truyện thật ngắn

ĐỪNG GỌI ANH BẰNG... BÁC

Buổi chiều. Nắng gắt hắt trên đồi cao. Trên trời c̣n vẻn vẹn đúng hai đám mây xám bạc đang bay lững lờ. Vài con ve đang kêu, hoan lạc, như đang hưởng thụ cuộc đời nhân thế....
Trần Dân Tiên và T. Lan được bác Hồ sai đi mua rau về nấu cơm chiều. Vừa về đến hang Pac-Bó th́ cả hai người nghe đối thoại nhỏ bên trong, giọng một người già và một giọng nữ ơng ẹo. Hai người lắng tai nghe:
Giọng nữ:
- Sau này cháu phải xưng hô thế nào với bác đây?
- Th́ cứ gọi bác là anh và xưng em, như vậy vừa ngọt ngào vừa thân thiết!
- Thế sao được. Gọi "bác" bằng "anh" thiên hạ họ cười cho. Xung quanh bác toàn là các nhà cách mạng, nếu cháu có sơ suất ǵ, họ cho cháu đi tàu suốt ngay!
- Hay là anh gọi em bằng "chị nuôi"?
- Chị nuôi kiểu ǵ đây, bác đă nướng ...tươi cháu chắt rồi c̣n chị nuôi ǵ nữa? Gọi bằng em hay chị đều không được. Tội phỉ báng lănh tụ, tru di tam tộc.
- Anh gọi em bằng nữ hộ lư, hay xưng là bà con xa lên thăm được không?
- Vậy sao được, cháu đẻ con ra, ai chịu trách nhiệm? Mang tội loạn luân. Nếu đi vào sử vàng... dân tộc, bác Hồ c̣n ra thể thống ǵ nữa? Cứ như cũ đi, cháu cứ gọi bác là bác Hồ như cũ, tôn kính biết bao nhiêu. Đổi danh xưng lỡ một mai chúng ḿnh xa nhau, gọi tên này ra tên kia, thiên hạ họ cười cho.
In một lúc. Có tiếng nữ thỏ thẻ lại:
- Hay là cháu gọi bác là...bố già?
- Sao lại gọi là bố già?
- Bố già c̣n có t́nh gia đ́nh thân thuộc, vừa tỏ cái uy của một nhà ...sát thủ, lại diễn tả đúng cương vị của một người bác, một người già, lại cũng có nghĩa là thằng chồng cưng!
- Chưa ổn.
- Hay cháu gọi bác bằng... cha già dân tộc?
- Suy nghĩ vài cách nữa xem sao?
- Hay là cháu gọi bác là ...lănh tụ vĩ đại?
- Cha già dân tộc, ....cha già dân tộc... lănh tụ vĩ đại... OK, chữ này được lắm, anh rất thích mấy chữ này. Oai lắm!
- Vậy bây giờ ta hẹn nhau, sau này, hễ chúng ḿnh gặp nhau, trong pḥng riêng, xưng anh, xưng em, trước mặt các đồng chí của bác th́ anh gọi em bằng chị nuôi?
- C̣n như trước mặt đồng bào Việt Nam đang vỗ tay hoan hô lănh tụ, em phải gọi anh bằng ǵ?
- Th́ gọi là bác, hoặc cha già dân tộc hoặc bố già, nhe?
- OK.

*******

Nhiều năm sau. Khi cách mạng thành công, bác Hồ đă mang hết học thuyết Mác-Lênin về Việt Nam, bao nhiêu địa chủ cường hào và bọn chuyên ăn thịt người đă bị bác Hồ giết sạch, khoảng năm 1960. Trần Dân Tiên kể lại:
Mỗi lần bác Hồ và chị nuôi gặp nhau trong hang Pac-Bó, khi ra khỏi hang, quần áo nhăn nhúm, chị nuôi của bác Hồ lại hô to:
- Bác Hồ vĩ đại muôn năm! Chúc bác Hồ sống muôn tuổi để phục vụ nhân dân!

T. Lan kể thêm: không ai biết bác Hồ gặp chị nuôi như thế nào và bằng cách nào. Một thời gian sau, chị nuôi của bác Hồ bỗng nhiên biệt tăm tích. Giống như chuyện thần thoại. Nghe nói chị nuôi bác Hồ có đẻ một thằng con trai kháu khỉnh. Không biết thằng bé đó bây giờ ở đâu ???

Trần Dân Tiên kể
(* TMR đánh máy)

Người Việt trầm lắng!

Tại Đức có một nhà hàng kỳ lạ. Ông chủ nhà hàng ra thông báo rằng: “Ai có thể chịu đựng được những tṛ tinh quái mà nhà hàng bày ra th́ sẽ được 1 tuần ăn miễn phí”.
Quả thật, quái chiêu câu khách này cực kỳ hiệu quả, và nhà hàng đă thu được những món hời lớn mà chưa phải bỏ ra bất kỳ bữa ăn miễn phí nào.

Ngày nọ, có một ông già người Việt Nam nhỏ bé bước vào nhà hàng. Nhân viên ở đây đón tiếp ông trên cả mức nhiệt t́nh, mời ông ngồi vào bàn hạng VIP với thái độ cực kỳ lịch thiệp, và rồi để ông chờ liền 4 tiếng đồng hồ.
Thường th́ các vị khách nước ngoài sẽ cáu giận, thậm chí sẵn sàng bỏ ra một món tiền nào đó để nhanh nhanh biến khỏi nơi này. Nhưng ông già Việt Nam th́ khác, ông vẫn tươi tỉnh, gật gù theo tiếng nhạc, lại c̣n “ư ử” hát theo, khoái chí lắm. Cho đến khi chủ nhà hàng mất hết kiên nhẫn, đành phải cho nhân viên bê thức ăn ra.

Ông già Việt Nam gọi món tôm hùm, nhân viên bưng ra 2 con tép xíu xiu trên một cái đĩa to gần bằng cái mâm. Gọi món salad th́ toàn là rau, củ không tươi bỏ lổn nhổn trong một cái tô sành rưới đầy tương ớt gần hết hạn. Ông chủ nhà hàng những tưởng sẽ làm ông già người Việt phát khùng lên. Nhưng không, ông già vẫn b́nh thản ăn ngon lành.
Giật ḿnh về sức chịu đựng kỳ diệu của ông già người Việt, ông chủ nhà hàng quyết định sử dụng tuyệt chiêu thứ ba.

Ông già người Việt đang ngồi ăn b́nh thường, bỗng cái ghế lắc lư rồi sụp xuống, mũi ông đập vào thành bàn đau điếng, c̣n cái bàn tự nhiên nghiêng qua nghiêng lại đổ hết cả nước vào người ông. Cứ như vậy đến gần 10 phút.
Ông chủ nhà hàng xoa tay đắc ư, chắc mẩm rằng ông già người Việt sẽ nhanh chóng nổi điên lên, không th́ cũng xám cả mặt mày mà chịu thua. Nhưng khi bàn ghế dừng lại, cả ông chủ lẫn nhân viên nhà hàng tṛn xoe mắt, há hốc miệng ngạc nhiên: Trên ghế, ông già bé nhỏ vẫn ngang nhiên hút thuốc, mặt không hề mảy may suy suyển.

Quá ngạc nhiên trước khả năng chịu đựng phi thường của ông già, ông chủ nhà hàng đích thân mang hóa đơn đến trao tận tay cho người hùng vĩ đại, trong thâm tâm hi vọng với số tiền khổng lồ này, sẽ làm ông già nhảy dựng lên, nhưng không, ông già người Việt mỉm cười ư nhị, rút hầu bao ra trả rồi lịch sự bước ra khỏi nhà hàng.
Đến nước này th́ ông chủ nhà hàng đành cúi rạp ḿnh chịu thua và tặng 1 tuần ăn miễn phí cho ông già người Việt.

Câu chuyện này nổi tiếng đến mức một hăng truyền h́nh danh tiếng đă làm hẳn cả sê-ri phim về ông già người Việt. Trong một cuộc phỏng vấn, phóng viên hỏi lư do v́ sao ông có sức chịu đựng diệu kỳ đến như vậy; ông già cười hỉ hả, xoa tay, trả lời:

- Chỉ cần các bạn tới Việt Nam th́ biết. Hằng năm, vào dịp giáp Tết, ra ga chờ mua vé tàu, chen chúc ngột ngạt hàng mấy ngày trời mới mua được một cái vé, so với trong nhà hàng có máy hát, có ghế ngồi, có điều ḥa nhiệt độ, cho tôi ngồi 4 tiếng chứ 40 tiếng tôi cũng ngồi được.
C̣n mấy cái chuyện gọi tôm mang tép ở Việt Nam là chuyện thường ngày. Rau ở đây không tươi, nhưng c̣n an toàn hơn chán vạn lần ở quê tôi. Thế nên, tôi ăn ngon lành lắm, ăn không cần suy nghĩ ǵ cả. Đang ăn mà bàn ghế trồi lên hụp xuống th́ có khác ǵ đi xe trên quốc lộ, thậm chí ở đây êm và thú vị hơn. C̣n có một chuyện tôi muốn nhắn nhủ ông chủ nhà hàng là “máy chém” ở chỗ các ông c̣n non tay lắm. Các ông phải sang Việt Nam, đến thăm chùa Hương ở Hà Tây vào mùa lễ hội ấy, các ông sẽ được tận mắt chứng kiến những cái “máy chém” chính hiệu để mà học tập...

Nghe ông già người Việt nói đến đâu, ông chủ và các nhân viên nhà hàng rùng ḿnh đến đấy. Vừa rồi tôi có dịp sang Đức, định ghé vào nhà hàng kỳ lạ này kiếm ăn chút đỉnh. Nhưng vừa nh́n hộ chiếu, biết tôi là người Việt Nam, đám nhân viên cố sống cố chết ngăn cản không cho tôi vào bằng được. H́nh như, họ nể người Việt Nam ḿnh lắm!?

(Sưu tầm)

Chuyên án DCS07-01/NDM
– Do đặc nhiệm Saigon thực hiện

Đồng chí cán bộ cần vụ của TBT Mạnh nhẹ mở cửa pḥng bước vào khi được lệnh gọi. Anh ta đứng ngay ngắn, ngay trước bàn làm việc của Mạnh và đưa tay phải lên ngang trán chào rồi nhanh nhẹn để tập hồ sơ ngay trên bàn hô to:

- Báo cáo đồng chí TBT. Đây là hồ sơ t́nh h́nh khẩn cấp mới xảy ra ạ.

Mạnh đang cầm cuốn “Những mẫu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch – Tác giả Trần Dân Tiên” nhẹ nhàng đặt lên góc bàn rồi nh́n tập hồ sơ có in đậm nét hai chữ "Bí mật quốc gia", rồi quay sang nói với người cán bộ:

- Đồng chí có biết có đồng chí nào đả thông tiếng Mỹ không, tôi muốn dịch cuốn sách này sang tiếng Mỹ và phát hành rộng răi ra khắp thế giới để cho mọi tầng lớp nhân dân có được cơ hội học tập và làm việc theo gương Bác.

- Thưa đồng chí TBT, hiện tại không có đồng chí nào đả thông tiếng Mỹ mà đa số là đả thông tiếng Nga thôi ạ. Chỉ có đồng chí Bộ trưởng bộ GDĐT Hiển Hách là có biết được chút ít tiếng Mỹ, hồi năm ngoái đồng chí ấy có xin được sang nước Anh để học thêm nhưng tụi báo chí làm rùm beng lên nên cuối cùng đành thôi ạ.

Mạnh hơi nhíu chân mày, chặt lưỡi, lắc đầu rồi nói với đồng chí thuộc hạ:

- Ngày mai đồng chí gởi gấp cuốn sách này sang cho đồng chí đại sứ Chiến Đấu ở bên Oắt-Sinh-Tơn và liên hệ với đồng chí ấy yêu cầu đồng chí ấy dịch ngay cuốn sách này gấp cho tôi.

Ra lệnh xong, Mạnh mở tập hồ sơ ra tà tà coi. Đồng chí cán bộ cần vụ vẫn đứng yên lặng cạnh bàn chờ. Mạnh vừa đọc, mặt vừa đổi sắc. Đọc xong trang cuối của tập hồ sơ, Mạnh thảy lên bàn, run người vỗ bàn quát to:

- Phản động, phản động to, phản động nhớn rồi. Chúng dám âm mưu thâm độc bày chuyện để xách động quần chúng, nghe theo lời dụ dỗ của đế quốc Mỹ và những thành phần phản động ở hải ngoại để dụ dỗ, mua chuộc nhân dân anh hùng đứng lên chống đối cách mạng, đi ngược lại đường lối mà đảng và nhà nước đă đề ra. Tại sao các anh không bắt nhốt hết bọn chúng cho tôi. Đưa chúng đi học tập cải tạo hết.

Đồng chí cán bộ cần vụ xanh mặt:

- Báo cáo đồng chí TBT, thời điểm hiện nay không c̣n như ngày xưa nữa ạ. Không thể muốn bắt ai là bắt được đâu. Phải có lư do rơ ràng không thôi dân chúng xôn xao, bất măn. T́nh h́nh khẩn lắm chứ không dễ dàng bỏ tù bọn chúng như trước.

- Không có trước sau ǵ hết, cứ như ngày xưa mà làm. Thiếu ǵ lư do. Anh cứ cho người quăng vào nhà hay người của bọn chúng ít bản đồ, thêm mấy tờ giấy có tiếng nước ngoài rồi gán tội mang bí mật quốc gia là xong. Thằng nào mà xôn xao, bất măn th́ cứ bỏ tù hết cho tôi. Cái thứ phản động cứ là phải cho đi cải tạo mới được. Phải áp dụng triệt để tư tưởng của Bác chứ.

Vừa nhắc tới họ Hồ là Mạnh đứng thẳng người lên, nghiêm chỉnh cúi đầu bái tấm h́nh treo trên vách tường đối diện im lặng một lúc lâu. Đồng chí cần vụ cũng từ từ xoay người lại hướng về tấm h́nh. Cái pḥng làm việc bỗng trở nên yên lặng "khẩn".

Cả hai ngắm h́nh một lúc, Mạnh lại ngồi xuống mở lại tập hồ sơ coi thêm một lần nữa rồi hỏi:

- Trong đây đồng chí có nói đến cái X-café là diễn đàn cực kỳ phản động, các đồng chí làm ăn cái kiểu ǵ mà để cho con số thành viên của tụi nó là hơn 4 ngh́n rồi hử, vậy mà đa số lại là từ Việt Nam mới chết chứ. Các đồng chí trong ban tư tưởng văn hóa trung ương đảng đâu hết cả rồi mà để chúng nó chửi loạn lên như thế kia hả?

Đồng chí cán bộ cần vụ ngập ngừng, lưng cong cong hai tay xoa qua xoa lại:

- Thưa đồng chí TBT, ban tư tưởng văn hóa trung ương đảng có gởi các cán bộ sang kết hợp với lực lượng an ninh mạng tấn công vào X-café đấy ạ, nhưng chả hiểu tại sao các cán bộ bên ban tư tưởng văn hóa trung ương đảng có lẽ là tại v́ không rành về In-te-nét nên họ lại đánh nhầm sang diễn đàn XXX-Viet ạ, hiện nay họ c̣n măi tranh luận với cái đám thành viên trên diễn đàn XXX-Viet ạ, chỉ c̣n các đồng chí an ninh mạng th́ xâm nhập đúng mục tiêu và chiến đấu nhưng tŕnh độ lí luận lại không cao nên tranh luận không lại với tụi phản động X-café được. Mà bọn phản động trên Xcafe chúng nó chửi hăng và có tŕnh độ lư luận cao lắm ạ.

- Thế chúng nó chửi như thế nào? Đồng chí có c̣n nhớ không?
-Dạ thưa TBT, chung quy là bọn chúng nó chửi cũng giống như các diễn đàn phản động ở hải ngoại đă chửi mười mấy năm nay rồi, nhưng có vấn đề này là v́ đụng chạm tới danh dự cá nhân nên em rất là tức ạ. Bọn nó dám nói đảng của chúng ta là câu lạc bộ những người đồng tính ạ.

-Láo láo, láo lếu thật, thế lực lượng công an mật vụ của chúng ta dạo này đâu hết rồi mà để cho bọn phản động tuyên truyền có hại cho cách mạng, đi sai lệch đường lối của đảng và nhà nước đă đề ra. Ấy mà tại sao bọn chúng lại nói đảng là câu lạc bộ những người đồng tính.

-Dạ bọn phản động nói là tại v́ trước giờ chỉ thấy những đảng viên cao cấp “quan hệ và tự xử” với nhau mà không bao giờ thấy chịu quan hệ với quần chúng nhân dân ạ. Với lại họ cứ x́ xầm là tại sao Bác không chịu cưới vợ.

Mạnh đập bàn quát to: - Bọn láo lếu, loạn hết cả rồi. C̣ng đầu tất cả bọn chúng cho đi cải tạo mút mùa hết. Đồng chí nghe rơ chửa. Ai dám bảo là Bác không có vợ, thế th́ tôi từ cái chỗ nào chui ra hử…à.. à.. không… tôi nhầm, Bác không cưới vợ là bởi v́ Bác hi sinh cả cuộc đời của ḿnh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc đấy, đứa nào xầm x́ cái vụ Bác có vợ hay không có vợ, đồng chí cứ c̣ng đầu tất cho tôi. Bác là cha già dân tộc, là một vị thánh chứ đâu phải người thường đâu mà bọn chúng dám láo lếu chứ lị.
Vừa nhắc đến họ Hồ, th́ Mạnh lại đứng thẳng người lên xoay mặt về tấm chân dung treo trên tường đối diện vừa bái vừa lẩm nhẩm. Đồng chí cán bộ cần vụ cũng từ từ xoay người nh́n về hướng tấm chân dung và cúi đầu. Căn pḥng lại trở nên im lặng. Một hồi sau Mạnh mới xoay người lại và hỏi:
- Thế đồng chí có tin tức ǵ về cái đám Việt kiều hải ngoại phản động sau khi đồng chí chủ tịch Triết Lư về nước không?

- Thưa đồng chí TBT, họ tập họp biểu t́nh phản đối hầu như mỗi ngày. Nhất là ở đế quốc Mỹ. Bọn Việt kiều phản động lại c̣n vận động cả mấy ông dân biểu Mỹ thuộc cả hai đảng Dân Chủ lẫn Cộng Ḥa lên tiếng phê b́nh chính sách xử lư tôn giáo và nhân quyền của nhà nước ta nữa ạ. Mới đây cái lăo Kít-Ś-Mít lại đ̣i đưa ra cái gọi là nghị quyết về nhân quyền Việt Nam ǵ đó nữa ạ, nghe nói là ủy ban đối ngoại hạ viện đă thông qua rồi.

- Th́... đồng chí cứ liên hệ với đồng chí Lê Dũng Cảm phê b́nh chúng lại. Cứ cái từ "can thiệp thô bạo" vào nội bộ của quốc gia khác mà gào cho to lên. Đồng chí hiểu chưa? Chúng ta có rất thừa kinh nghiệm phê và tự phê mà lị.

Đồng chí cần vụ găi găi đầu:

- Thưa đồng chí TBT, họ nói họ đâu có thèm can thiệp vào nội bộ ǵ đâu mà lại nói là thô bạo. Họ chỉ nói theo quan điểm của họ là họ không nhất trí việc xử lư nội bộ của ta nên không viện trợ thôi. Nếu chúng ta muốn có viện trợ nhân đạo th́ không được đàn áp tôn giáo...à không...tôi lộn...không được xử lư vụ tự do tôn giáo...à không...tôi lại lộn...phải xử lư vấn đề tôn giáo theo quan điểm của họ.

Mạnh bực ḿnh:

- Đồng chí báo cáo cái kiểu ǵ mà sao cứ lộn lộn hoài vậy. Cái ǵ mà tự do tôn giáo. Cho chúng nó tự do tôn giáo để chúng nó tự do hội họp phê b́nh chính sách của đảng và nhà nước ta hử. Chúng ta không thể có những quyết định yếu đuối như vậy được. Bác năm xưa đă từng dạy giai cấp tư bản là kẻ tử thù của giai cấp vô sản. Tôn giáo chính là thuốc độc ru ngủ chúng ta. Phải diệt tận gốc. C̣ng đầu hết. Đồng chí hiểu chửa ?

- Báo cáo đồng chí TBT hiểu rồi. Nhưng...bây giờ đồng chí cho lệnh phải làm thế nào để họ thay đổi quan điểm chứ không chúng ta sẽ mất hết viện trợ nhân đạo. Không có viện trợ hay không được giảm thuế nhập hàng vào Mỹ là kinh tế chúng ta sẽ đi xuống ngay.

Giọng Mạnh vẫn mạnh mẽ:

- Mất th́ mất chứ nhất định không cho tự do tôn giáo. Chỉ cần chúng phải tuyệt đối nghe lệnh đảng là được. Kinh tế xuống, dân có nghèo th́ ai bảo tại chúng đ̣i tự do. Muốn tự do th́ đói, muốn không đói th́ đảng bảo sao nghe vậy đừng đ̣i tự do tôn giáo. Cứ cho đói th́ đứa nào c̣n có sức để mà đọc kinh. Đồng chí đả thông chưa? Đó là tư tưởng Hồ Chí Minh.

Nhắc đến bác, Mạnh lại đứng thẳng người lên, nghiêm chỉnh cúi đầu bái tấm h́nh treo trên vách tường đối diện. Đồng chí cán bộ cần vụ thở dài, phải từ từ xoay người lại hướng về tấm h́nh, lẩm bẩm than.

Bái chán, Mạnh ngồi xuống mở tập hồ sơ ra hỏi tiếp:

- Trong đây đồng chí có nói đến mấy tên đ̣i tự do dân chủ. Tiên sư chúng nó, sao mà bọn đế quốc lại có lắm thứ tự do như vậy nhỉ. Năm xưa, Bác theo đệ tam quốc tế có thèm đ̣i thêm cái ǵ đâu. Cứ nhắm tịt mắt mà theo. Đồng chí Xít-tà-lin và đồng chí Mao Trạch Đông ra lệnh là làm, có mà dám ḱ kèo, họ ra lệnh xử tử ngay.

- Báo cáo đồng chí TBT, họ lại đ̣i phải thả ngay những những người bất đồng chính kiến đă phát biểu một cách ôn ḥa mà chúng ta thường g̣i là những tên tội phạm ạ.

- Cái đám đó, đảng đă tốn bao nhiêu công sức và tiền bạc để nuôi dưỡng và đào tạo chúng nó. Chúng nó không lo làm việc để trả ơn công đảng nuôi dưỡng, lại ăn phải bă của đế quốc đi tuyên truyền mấy cái bài dân chủ của đế quốc Mỹ, lại đưa cả lên In-te-nét tuyên truyền bậy bạ, phá hại đất nước, cho đi cải tạo là đúng rồi. Đồng chí cứ theo chính sách cũ, liên hệ với đồng chí Lê Dũng Cảm cứ dùng lại cái từ "can thiệp thô bạo" vào nội bộ của quốc gia khác mà gào to lên là được.

Bỗng Mạnh lên giọng:

- Dân chủ là cái quái ǵ ? Chúng có đầy dân chủ rồi không biết lại cứ c̣n đ̣i. Đồng chí không nhớ sao? Chính sách của chúng ta là ǵ: đảng chỉ đạo, nhà nước quản lư, cán bộ kiểm tra, nhân dân làm chủ. Nhân dân làm đă làm chủ th́ là dân chủ rồi. C̣n đ̣i hỏi ǵ nữa? Chúng ta chỉ làm nhiệm vụ chỉ đạo, quản lư, và kiểm tra thôi. Bọn chúng đều là chủ hết mà không biết, c̣n phê b́nh láo lếu. Đồng chí phải sáng suốt, đừng mắc vào âm mưu thâm độc của bọn đế quốc. Chúng giở tṛ đ̣i dân chủ để gạt bỏ vai tṛ lănh đạo của đảng rồi sẽ cướp lấy chính quyền. Đồng chí liên hệ đồng chí Điềm Đạm bảo là phải đưa bài học về “diễn biến ḥa b́nh” vào ngay chương tŕnh của học sinh cấp I,.. à không cả lớp lá và lớp chồi luôn cho tôi. Nghe rơ không?

Mạnh nh́n tập hồ sơ hỏi tiếp:

- Thế c̣n cái vụ công nhận cờ vàng ba que của cái bọn phản động Việt kiều bên Mỹ các đồng chí giải quyết như thế nào?

Đồng chí cần vụ lại găi găi đầu, ngập ngừng:

- Thưa đồng chí TBT, chúng tôi có gửi điện văn cho Oắc-Sinh-Tơn phản đối. Th́ Oắc-Sinh-Tơn lại gửi công hàm trả lời xin đừng "can thiệp thô bạo" vào nội bộ của quốc gia khác. Chúng tôi không biết trả lời ra sao. Có đồng chí đưa ra ư kiến là chúng ta phải gây áp lực với Oắc-Sinh-Tơn bằng các biện pháp chế tài, ví dụ như là ngưng viện trợ nhân đạo. Nhưng sau khi coi lại lịch sử đảng th́ thấy chúng ta có bao giờ viện trợ nhân đạo cho ai đâu mà gây áp lực bằng cách ngưng viện trợ nhân đạo. Chúng ta chỉ nhận thôi. Chả nhẽ lại gây áp lực bằng cách không thèm nhận viện trợ nhân đạo?

Mạnh bầy mưu cao:

- Sao các đồng chí ngu quá. Chúng ta thắng bọn tư bản cũng nhờ cái ḷng yếu đuối của bọn chúng. Bọn chúng cho ǵ th́ cứ việc nhận, tiền chùa ngu ǵ mà từ chối. Lấy tiền về mua súng, huấn luyện cán bộ để bắn lại chúng không sướng sao. Đó cũng là lư do mà tại sao các nước anh em xă hội chủ nghĩa của chúng ta chả bao giờ thèm cho ai xu nào cả. Đồng chí Xít-Tà-Lin năm xưa có dặn là không được nhân đạo với bọn chúng, phải sẵn sàng thủ tiêu cả bọn cơ hội chủ nghĩa.

- Nhưng mà đă nhận viện trợ nhân đạo th́ đâu có thể gửi điện văn phản đối việc chấp nhận cờ ba que được?

Mạnh thở dài:

- Sao mà đồng chí ngu quá. Phản đối th́ cứ việc phản đối, nhận viện trợ th́ cứ việc nhận, có ai cấm đâu? Không phản đối, chúng cứ tự do công nhận riết rồi đến lúc chúng ta cũng phải cũng phải đổi cờ luôn à ? Trong đây đồng chí có báo cáo đă có hơn hai chục thành phố của bọn đế quốc Mỹ đă công nhận rồi, không chống đối mạnh th́ khi thủ tướng Dũng Tấn qua đó tham quan, chắc phải nghe cả quốc ca của bọn chúng luôn.

Đồng chí cần vụ ú ớ:

- Có lẽ cũng đến lúc dám thành như vậy lắm à.

Mạnh vỗ bàn quát to:

- Làm sao chúng ta đổi cờ được? Chúng ta chiến đấu măi mới treo được lá cờ này. Giờ lại đổi qua cờ bọn chúng th́ làm sao có được mầu cờ đỏ rực máu của đảng ta.

- Thưa xin được sự chỉ đạo của đồng chí chứ chúng tôi hết cách rồi. Cứ hết thành phố này đến thành phố khác công nhận cờ vàng ba que. Không chỉ ở Mỹ thôi, mà cả Úc châu cũng công nhận nữa. Tôi sợ chả mấy chốc nó lan qua cả Âu châu, Phi châu rồi lại tới Á châu. Rồi có lúc dám cả thành phố...Hồ Chí Minh cũng công nhận luôn. Không những vậy mà cái đám phản động trên Xcafe cũng bắt chước kêu gọi công nhận cờ vàng ba que đứng chung với cờ đỏ chúng ta, và chúng nó cũng treo đầy trên diễn đàn của chúng nó rồi. Đồng chí cũng thấy đó, bây giờ có c̣n ai gọi là thành phố Hồ Chí Minh đâu, ai ai cũng gọi là Sài G̣n thôi. Ngay cả những đồng chí đảng viên cao cấp cũng gọi là Sài G̣n.

Mạnh tức ḿnh trả lời:

- Ra lệnh cho tôi đứa nào gọi là Sài G̣n th́ cách chức cho đi cải tạo. Đồng chỉ gởi ngay những cán bộ cao cấp sang nói chuyện với Oắt-Sinh-Tơn ngay cho tôi.

- Thưa đồng chí TBT, chúng tôi cũng gửi nhiều đồng chí cao cấp qua đó rồi. Nhưng mà cái đám Việt kiều ở Mỹ nó hung hăng lắm. Chúng nó bu quanh cái Hô-Teo chặn đường chúng ta tỉnh bơ. Gọi cảnh sát Mỹ tới, chúng giả bộ lấn lấn, chen chen, nhưng tay cứ thụi, chân cứ đá các đồng chí của chúng ta. Không có đồng chí nào dám đi Mỹ nữa đâu ạ. Đi Âu châu th́ họ c̣n dám chứ nghe đi Mỹ là họ từ chối. Đi tới đâu cũng thấy biểu t́nh phản đối, lúc nào cũng tới bằng cửa hông, ra về bằng ngơ hậu cả.

Mạnh thở dài gấp tập hồ sơ thẩy lên bàn lắc đầu chán ngán. Thở một lúc, Mạnh hỏi thêm:

- Đồng chí c̣n có ǵ báo cáo không ?

- Thưa dân chúng nói nhà nước cứ kêu gọi "Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết. Thành công, thành công, đại thành công" mà lại không muốn nghe ai bầy tỏ ư kiến, chỉ bắt một chiều nghe theo lệnh của đảng mà thôi. Do đó dân chúng giờ sửa thành: "Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết. Một chiều, một chiều, chỉ một chiều"

Mạnh lắc đầu trả lời:

- Đồng chí không nghe người ta nói: lắm mối tối nằm không à. Nhiều ư kiến chỉ đưa tới bất ḥa rồi sinh ra nói xấu nhau mà thôi.Ư kiến ư c̣ ǵ th́ nhà nước lúc nào mà chả nghe, nhưng mà cứ phải là đảng chỉ đạo, nhà nước quản lư, cán bộ kiểm tra mới được. Đồng chí thông chưa? Bọn chúng c̣n đồn bậy bạ ǵ nữa không?

Đồng chí cần vụ báo cáo thêm:

- Thưa chúng c̣n nói đảng ta cái ǵ cũng bô bô là của nhân dân: đất nước là của nhân dân, hợp tác xă là của nhân dân, trường học là của nhân dân, nhà máy là của nhân dân, cán bộ là đầy tớ của nhân dân. Duy chỉ có kho bạc là của...nhà nước, chả thấy ai nói kho bạc là của nhân dân cả.

Mạnh bật cười:

- Con bà chúng nó. Kho bạc mà là của nhân dân th́ bố ai có đủ tiền cho nhân dân xài. Sao chúng hỏi ngu thế ?

Mạnh xoa tay cười cười nói tiếp:

- Hà hà, nhà nhân dân nào cũng có kho bạc riêng cả, c̣n đ̣i ǵ nữa. Nhà nước cũng có kho bạc của nhà nước chứ, đứa nào động đến ông oánh bỏ mẹ chứ lị. À, mà tôi muốn biết tại sao bọn chúng biết được chúng ta sắp đổi tiền. Đồng chí liên hệ bộ công an t́m ra cho tôi tên nào đă ăn cắp tin tức này, đây là bí mật quốc gia. Tôi sẽ cho đi cải tạo mút mùa.

Đồng chí cần vụ tỉnh bơ "giả nhời":

- Báo cáo đồng chí, khỏi phải liên hệ bộ công an chi cho mất công. Chính những đồng chí đảng viên cao cấp của chúng ta cho người dân biết chứ ai mà thèm ăn cắp. Chỉ có các đồng chí ấy nhiều tiền nên mới sợ đổi tiền. Ngày xưa lần đầu tiên chúng ta đổi tiền, bọn tư bản chúng c̣n có tiền nên sợ đổi tiền. Ngày nay chúng hết tiền rồi, chỉ c̣n các đồng chí đảng viên cao cấp là có tiền nên sợ đổi tiền. Người dân bị mắc mưu đổi tiền một lần, khôn ra nên cứ thấy các đồng chí ấy không giữ tiền mà lo đổi ra vàng hay đô la là biết sắp đổi tiền. Chính sánh đổi tiền chỉ hù chính các đồng chí cao cấp trong đảng mà thôi.

Mạnh lại lắc đầu, đổi qua đề tài khác:

- Bây giờ đồng chí nói cho tôi biết là các đồng chí tính giải quyết vụ những ông thầy tu ra sao?

- Thưa chúng tôi cũng chả biết tính ra làm sao. Bắt giữ lâu mà không xử th́ cũng không được, mà xử họ tội mang tài liệu bí mật quốc gia th́ ai mà tin cho. Chỉ nh́n những tấm thân khô đét, những khuôn mặt khắc khổ của các ông thầy tu đương nằm trong tù th́ ai ai cũng biết chúng ta chỉ có bắt bậy mà thôi. Giờ xin được sự chỉ đạo của đồng chí chứ chúng tôi cũng hết cách rồi.

Mạnh tay chống cằm suy nghĩ một lúc:

- Vậy th́ đồng chí ra lệnh cho các đồng chí ấy mướn mấy đứa mặt mũi bặm trợn, Tướng tá trông thật du đăng, cô hồn giả làm thầy tu vào tù ngồi chung với đám đó cho tôi. Nhớ lựa mấy đứa mập mạp, to lớn cho tôi.

Đồng chí cần vụ đứng im, không trả lời. Mạnh bực ḿnh gắt:

- Sao không đi ra lệnh cho bọn chúng, lại c̣n đứng đó làm ǵ?

Đồng chí cần vụ ngần ngừ:

- Báo cáo đồng chí, các đồng chí cán bộ địa phương có dặn tôi là nếu đồng chí TBT có lệnh th́ đồng chí TBT phải viết công văn có chữ kư đàng hoàng gửi xuống th́ các đồng chí ấy mới chịu thi hành. Các đồng chí ấy bảo tôi là đồng chí TBT chỉ ra lệnh miệng, sau này có chuyện ǵ đồng chí TBT lại đổ tội cho họ là địa phương làm bậy chứ chính sách của nhà nước đâu có như vậy đâu. Rồi đồng chí TBT xử tội họ, cho đi học tập cải tạo. Họ khôn rồi, không chịu ngu nữa đâu. Tư tưởng Hồ Chí Minh không c̣n áp dụng vào họ được.

Mạnh đỏ mặt, run người, vỗ bàn quát to với thuộc hạ:

- Phản động, phản động to, phản động nhớn. Đứa nào không chịu nghe lệnh, đồng chí cứ cách chức, khai trừ khỏi đảng cho tôi. Kết nạp mấy đứa có tŕnh độ thấp thấp cho tôi, không biết đọc càng tốt, chỉ cần nghe lệnh thi hành thôi. Đồng chí thông chưa.

- Báo cáo đồng chí TBT, thông rồi ạ.

Mạnh bực ḿnh gắt:

- Thông rồi sao không đi thi hành ngay, lại c̣n đứng ỳ ra đó làm ǵ?

Đồng chí cần vụ găi đầu:

- Thưa...tôi cũng muốn có...công văn có chữ kư đàng hoàng để mà ra lệnh chứ không sau này đồng chí TBT lại đổ tội cho tôi ra lệnh láo, bỏ tù tôi th́ tôi nào có căi được đâu ?

Mạnh tức giận nhẩy lên bàn chỉ ngay vào mặt thuộc hạ hét to:

- Phản động, phản động to, phản động nhớn.

Đồng chí cần vụ sợ hăi lật đật mở tung cửa chạy ra khỏi pḥng. Cô thư kư riêng của Khải đang ngồi ngoài dũa móng tay, nh́n vô thấy Mạnh đứng trên bàn chỉ thẳng trước mặt hô phản động. Cô nh́n theo ngón tay Mạnh thấy chỉ ngay vào bức h́nh Bác đang cười cười múa cùng các em nhi đồng. Cô thích chí reo vang:

- Hay quá, hay quá, Bác mà cũng phản động th́ nhà nước xă hội chủ nghĩa sắp tan tành đến nơi rồi… End Tôi sẽ mở rộng phạm vi hoạt động để cung cấp cho các cư dân Cà Quốc thêm nhiều chuyên án.

x-cafevn

Tiếng Việt mới!

Chú cán bộ công an AA giải phóng thím phó giáo sư tiến sĩ ZZ nhân một sự cố giao thông ở vùng sâu vùng xa, hùng hiểm ngoài Bắc, chú phát hiện thím đẹp cực kỳ. Sau cuộc gặp ấn tượng đó, thím là đối tượng của chú. Chú thím thành sơ hữu, âm thầm chú tích cực truy kích tư liệu, làm rơ nhân thân, lư lịch trích ngang của thím, của cả các thành phần trong gia tộc thím. Té ra, thím là chị ruột của một nghệ nhân nghiệp dư trong làng Quan Họ và là cô ruột của một siêu sao trong làng VPop. Rồi chú tranh thủ liên hệ với thím. Thi thoảng, rỗi công tác, chú đột xuất đón thím về tham quan đa số cảnh quan Hà Nội. Qua quan hệ, lần hồi chú trọng thị thím, đả thông thím, thống nhất thím, cuối cùng nhất trí đăng kư, tranh đấu quản lư đời thím bằng một đám cưới thuộc diện đại trà, nào thực đơn cao cấp, lễ tân chiêu đăi chất lượng cao, v́ khách chủ yếu gồm đủ mặt quan chức các ban ngành, các nghệ sĩ ưu tú, các nghệ sĩ nhân dân quanh thủ đô ngàn năm văn vật, cách mạng anh hùng cho tương thích với vị trí của chú.

Cưới được vợ đẹp xong, chú hồ hởi đăng kư vào ngành hải quan, nên được gửi đi chuyên tu một khoá bồi dưỡng văn hoá cấp 3. Nhờ ơn đảng và nhà nước, chú lại trúng thưởng xổ số quốc gia được 800 triệu. Chú kiên định cải tạo mặt bằng căn hộ của chú, nâng cấp thành tổ ấm đúng tiêu chuẩn EU. Mua một cái đài, một đầu máy; xịn nhất là một giàn vi tính HP với bộ vi xử lư P4 đương đại, với bộ nhớ đầy 2 tỉ bai nên truy cập cực kỳ nhanh, điều phối LCD 19 in-sờ cực kỳ mịn, 2 ổ cứng cực kỳ vĩ đại, tổng cộng là 500 tỉ bai, đầy đủ phần mềm như cơ sở dữ kiện, bộ gơ TCVN, truyền dữ liệu, ác liệu, phần mềm gián điệp, mạng mạch, lại nạp luôn phần mềm 3 Đê... cộng thêm máy quét, máy in la-ze, máy in tia mực màu, máy ảnh kỹ thuật số.

Quá bận ở cơ quan, chú chỉ khẩn trương về nhà thao tác máy vi tính độ nửa giờ buổi đêm nên có nguy cơ không đạt yêu cầu để trúng tuyển cấp thủ trưởng ở cơ quan hải quan xuất nhập khẩu tại cửa khẩu Việt-Kampuchia, chú quá bức xúc nên tâm tánh chú chao đảo rồi bị cao huyết áp.

Một hôm đi nhờ máy bay lên thẳng, chú thím về thăm quê ngoại các cháu, t́nh cờ gặp lại một người bạn trước là lính thủy đánh bộ (tự điển tiếng Việt c̣n gọi là hải quân đánh bộ), diện anh hùng tiên tiến nên giấy khen và huân chương cứ gọi là hoành tráng, cô vợ trước kia là chị nuôi trong phủ thủ tướng bên Bờ biển ngà. Hai chú bèn đưa 2 thím về nhà rồi khẩn trương bá cổ nhau tham quan đa số chợ trời miệt cửa khẩu Việt-Trung, duy ư chí truy tầm và mua được một đùi cầy tơ về nhắm với rượu quốc lủi. Chú AA say rồi tinh tướng gây thím ZZ, với lư do là thím chỉ chuộng ngoại, đă gần hai 30 và bằng cấp tại chức đầy tay mà chỉ thích cầu thị mánh mung của tụi em nuôi chân dài...Vợ chú nhiếc chú là đồ tập kết chuyên tu biến chất, hủ hoá và hăm he đi đề nghị với bí ban. Chú quát:

- Cái thứ đàn bà chưa ai vẫy đă le te đi ủng hộ như mày, ngủ th́ tích cực lắm, mà làm th́ chẳng thấy có kiên quyết ǵ sất. Bất ngờ, chú táng thím một bạt tai cật lực, mồm quát tiếp: Đề nghị à, đề nghị à... Muốn đề nghị để ông đi đề nghị cho một thể, ông trường kỳ với mày mà...

Đâu ngờ, thím ZZ chưa kịp đi đề nghị với bí ban th́ ông hàng xóm đă đi khai báo với tổ trưởng dân phố, thế là tổ trưởng dân phố khẩn trương đến mời chú AA lên cơ quan làm việc, nhưng vừa bước vào nhà th́ nhận ra ngay chú công an AA là bạn đồng khoá lớp bổ túc văn hoá cấp 1, ngay sau thời bao cấp cộng sản chuyển qua thời mở cửa, thời Kinh tế thị trường định hướng XHCN, vậy là sự việc tiêu cực coi như được thông qua trong tinh thần xử lư nội bộ, giữa bầu không khí hưng phấn bạn học cũ gặp lại nhau...

(ST)

anh hùng lực lượng công an nhân dân !


Một tên hung-thần của bloggers và bà con dân oan vưà đoạt danh hiệu Anh Hùng Lực Lượng Công An Nhân dân! Một hôm hung-thần-anh-hùng vừa đi ngang trước cửa nhà nọ, đột nhiên nghe tiếng la từ bên trong: đả đảo công an! đả đảo việt cộng !!!

Lập tức dộng cửa đ̣i khám nhà "khẩn cấp "! Cửa chưa kịp mở hẳn, hắn đă tông vào, tay lăm le chó lửa, chân rảo khắp ngơ ngách ! Rốt cuộc chẳng thấy ma nào, ngoài bà cụ đang run rẩy đứng chờ cửa.

Hắn tức tối quay ra định bắt bà lăo lên Sở điều tra! Vừa tới cửa ... bỗng một giọng chửi cất lên the thé : Đ.m việt cộng Hồ Chí Minh bán nước !!! [*] khiến tay hung thần ca suưt lên cơn đột quỵ tại "hiện trường" !

Phừng phừng lửa giận quay phắt lại, hắn định thần nh́n theo hướng chửi th́ thấy 1 con kéc đang “khẩn trương” đi qua đi lại trong chuồng! Hắn lia lia họng súng về phía con chim, la lớn : đ.m, có giỏi nói lại tao nghe!

Kéc ta gật gà gật gù lia lịa. . . rồi thủng thẳng từng tiếng : “ nghe rồi . . . mà c̣n hỏi !!!

[ lấy hứng từ chương tŕnh “ Đọc Báo Vẹm “ đài SBTN trưa thứ Hai 16-3-09 ]

---------------------------------------------------------------------

[*] “Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.” [ . . . ] “ Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lư của Trung-quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng ḥa Nhân dân Trung hoa trên mặt bể. “

Trên đây là trích đoạn nội dung “Công Hàm Bán Nước” do Phạm văn Đồng kư ngày 14-9-1958 . Lúc đó, đầu đảng csvn là Hồ Chí Minh! Phạm văn Đồng giữ ghế Thủ tướng chính phủ csvn! Ai cũng biết, nếu không có sự chỉ đạo của HCM, PVĐ không cách chi kư nổi cái văn kiện bán nước, khiến Tàu cộng vin vào đó để sắp đặt mưu hiểm lấn biển chiếm đất cho tới nay ! Mở rộng đường lên Tây nguyên cho lũ " con trời ... ơi" cắm dùi khai thác bâu-xít hiện giờ !!! Như vậy Tàu đỏ đă điểm trúng tử huyệt ngay giữa xương sống của VN !!!!!!!!

Nguyên văn Công Hàm Bán Nước @ http://conghambannuoc.tripod.com/

HBT

Vua Bịp !

Gần Tết, Ngọc hoàng cho mở cuộc thi "vua bịp" để các tay đại bịp nơi hạ giới được dịp trổ tài. Dân bịp khắp năm châu kéo nhau lên thi đông như kiến, v́ nghe nói Ngọc hoàng treo thưởng rất hậu!

Trước giờ khai mạc, cả trường thi bỗng nhiên nhốn nháo v́ các thí sinh tự dưng lũ lượt kéo nhau ra về! Ngọc hoàng bèn sai Thiên lôi chặn họ lại để hỏi cho ra lẽ. Té ra họ hay tin Hồ Chí Minh cầm đầu phái đoàn dự thi của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà vừa lên tới nơi!
 

Một vụ án nghiêm trọng

Vừa qua trên đường phố Hà Nội xảy ra một vụ án nghiêm trọng. Nạn nhân là một người ăn xin bị giật mất một cái dây chuyền vàng... bởi một người cụt tay ngồi trên một chiếc xe máy do một người cụt chân "đèo". Bên kia đường có một người mù nh́n thấy, kể cho một người điếc nghe. Người điếc bảo một người câm gọi điện thoại cho công an, đến giờ vẫn chưa bắt được thủ phạm.
 

Vẹt phơi khô

Hồ chính Mi sau nhiều năm cải tạo dưới địa ngục do chấp hành nghiêm chỉnh kỷ luật của âm ty trong những năm cải tạo nên được Diêm Vương đặc xá cho đầu thai trở lại làm người .Diêm vương nói :
- Người đă chấp hành tốt kỷ luật của âm ty sau nhiều năm cải tạo , nay ta đặc xá cho ngươi trở về Việt Nam làm người .

Hồ tỏ vẻ lo sợ :
-Không , không tôi không muốn trở về Việt Nam !
-Tại sao không ? Ngươi hăy trở về đó mà tiếp tục sự nghiệp kách mệnh của ngươi !

Hồ mếu máo :
- Không,tôi không muốn về đó ! Tôi không muốn bị phơi khô thêm một lần nữa .
 

Ngư ông hưởng lợi!

Trung Cộng thông báo là sẽ đổ bộ lên mặt trăng và dành chủ quyền bằng cách sơn màu đỏ cộng sản lên hết bề mặt!

NASA báo lên tt Obama:

- Trung Cộng sửa soạn đổ bộ lên mặt trăng và có ư định dành đất bằng cách sơn đỏ cả mặt trăng!

TT Obama chẳng nói ǵ! Mấy tháng sau NASA lai báo:

- Trung Cộng đă lên tới mặt trăng! Họ bắt đầu sơn màu đỏ của cộng sản lên bề mặt trăng rồi!

Obama cũng chẳng trả lời ǵ!

Một năm sau, khi Trung cộng đă sơn đỏ được một nửa mặt trăng, quốc hội Mỹ nhóm lên án Obama về việc chẳng quan tâm về việc này! Obama gửi cho Quốc Hội một thư mật trong đó ghi:

"Đợi khi bọn họ sơn đỏ hết mặt trăng, chúng ta sẽ sơn lên đó chữ "Coca-Cola" là xong!
 

Trước sau cũng thế

Một nhà đấu tranh dân chủ bị đưa ra ṭa v́ tội phỉ báng chính phủ (tiết lộ bí mật quốc gia)

Chủ tọa ṭa án nhân dân: Tại sao ông giám nói "50% cán bộ đảng là thành phần hèn nhát và hối lộ!" Nếu anh không rút lại lời tuyên bố trên th́ nhân dân sẽ gửi anh đi cải tạo 20 năm!

Nhà dân chủ sau một hồi suy nghĩ rồi trả lời: Tôi đồng ư rút lại lời tuyên bố trước đây! Tôi xin tuyên bố lại: "50% cán bộ đảng KHÔNG là thành phần hèn nhát và hối lộ!"

Chủ tọa ṭa án nhân dân: Tốt! Anh biết hối lỗi, ṭa tha bổng cho anh!

Trao Đổi Sản Phẩm Trong Các Nước XHCN Anh Em

Một người Mỹ du lịch VN, thấy có nhiều ḷ sản xuất gạch vĩ đại bèn hỏi người dẫn tua du lịch:
– Nước ông có nhiều ḷ sản xuất gạch lớn thế này mà sao thấy nhà cửa không được xây cất nhiều lắm nhỉ?
Người dẫn tua du lịch đáp:
– Thưa ông, chúng tôi sản xuất gạch để gửi đi Tiệp Khắc.
– Chắc Tiệp Khắc trao đổi máy móc với các ông?
– Không phải. Người Tiệp gửi máy móc đi Hung Ga Ry.
– Thế hẳn Hung Ga Ry sẽ gửi rau và trái cây sang cho các ông.
– Cũng không phải. Người Hung gửi rau và trái cây sang Cu ba.
– À, vậy hẳn các ông nhận được đường của Cu ba?
– Không. Cu ba gửi đường sang cho Nga Sô.
Ông khách người Mỹ gật gù có chiều thông hiểu:
– Ừ phải, như thế Nga Sô sẽ gởi những đồ thiết dụng cho các ông.
– Không phải nốt. Nga Sô gửi đất sét sang cho chúng tôi làm gạch.

Ngay sau khi tắt thở vào ngày 2 tháng 9 năm 1969, Hồ tặc được 4 tên quỉ sứ lôi xuống địa ngục. Taị đây Hồ thấy những tội bị đóng đinh vô những cành cây cổ thụ, đứa th́ bị đóng đinh xuyên bàn tay, đứa th́ bị đinh đóng xuyên bàn chân, treo ngược treo xuôi lủng lẳng dưới cành cây. Gió địa ngục liên tiếp thổi mạnh khiến chúng đau đớn tột cùng v́ thân xác chúng bị quay cuồng trong gió. Hồ được quỉ sứ cho biết :

- Đây là địa ngục tại Liên Xô dành riêng cho những tên tội đồ cộng sản Liên Xô. Mầy là con đẻ của Liên Xô nên sẽ bị hành h́nh tại đây, có ǵ théc méc không ?

Hồ hốt hoảng nhưng rồi lấy laị b́nh tĩnh, suy nghĩ 1 phút rồi nói :

- Thưa dầu sao th́ tui cũng sanh đẻ tại VN, xin làm ơn cho tôi đuọc thọ h́nh tại VN, please !

Quỉ sứ bèn đi kiếm quỉ supervior chuyển lời xin của Hồ và được quỉ supervior approved. Quỉ sứ trở laị gặp Hồ báo tin lời cầu xin của Hồ được chấp nhận. Trước khi giao trả Hồ tặc trở về địa ngục thuộc VN, quỉ sứ hỏi Hồ :

- Mầy là thứ CS quốc tế rồi mà sao c̣n phân biệt VN với Liên Xô ?

Hồ trả lời :

- Dạ thưa tôi muốn về thọ h́nh kiểu nầy tạị địa ngục VN v́ hiện nay bên VN ... hổng có đinh ! Chắc phải cả 50 hay 100 năm nữa VN mới đinh, trong thời gian đó tôi được đứng sắp hàng chờ, đỡ đau đớn năm nào hay năm ấy, thưa cán bộ !

 NNT

***

Đ/c Fạm Tuân, fi kông nổi tiếng của không quân quân đọi nhân dân ta, được Liên Xô chấp nhận cho tháp tùng fi hành đoàn trên fi thuyền Xoi Út trong 1 chuyến bay nghiên kíu hĩu nghị. Trước khi lên đường qua Mút Cu, đ/c Fạm Tuân được đại tướng Vơ nguyên Ráp, chủ tịch ủy ban khoa học nhà nước kiêm chủ nhiệm kế hoạch cai đẻ cho chị em phụ nữ xhcn nước ta, kêu tới văn f̣ng đại tướng để được đại tướng ta truyền cho ít kiến thức cơ bản về vũ trụ, khoa học không gian để Tuân có thể đối đáp chút chút với phi hành đoàn Liên Xô. Buổi học kết thúc, đởng chí đại tướng ghé tai Phạm Tuân nói nhỏ :

- Ráng thuổng lấy 1 linh kiện trên fi thuyền mang về cho tao nghiên kíu nghe mầy !

Đ/c Phạm Tuân đứng nghiêm chào và hô "Tuân lệnh, em sẽ cố gắng hết ḿnh hoàn thành nhiệm vụ lănh đạo giao cho !"

Khi fi thuyền Xoi Út bay được nửa chuyến bay, đ/c Fạm Tuân nhà ta đề nghị phi hành trưởng Liên Xô cho phép chỉ 1 ḿnh Tuân được ngồi bên cạnh ông trong pḥng lái để máy quay phim truyền h́nh về Hà Nội cho nhân dân cả nước ta xem. Phi hành trưởng hoan hỉ chấp nhận. Sau phần quay phim, Phạm Tuân xin phép được ngồi lại 15, 20 phút để quan sát không gian và fản ứng của bèo hoa râu mà Tuân mang theo làm thí nghiệm. Trong khi quan sát không gian và bèo hoa râu th́ phi hành trưởng nhắm mắt lim rim ngủ. Lợi dụng giây phút ngủ gục của phi hành trưởng, đ/c Fạm Tuân nhà ta bèn lanh lẹ tḥ tay vô phía dưới của dashboard f̣ng lái, móc đại 1 cục linh kiện ǵ đó bỏ vô tuí quần. Xong, Tuân lặng lẽ rời pḥng lái ra ngoài.

Năm phút sau, fi thuyền bỗng có dầu hiệu trục trặc rồi bay lạng quạng, phi hành trưởng giật ḿnh thức giấc, kêu các chuyên viên trong phi hành đoàn vô coi và sửa chữa. Sửa quá trời mà sao phi thuyền cứ lắc lư bay tầm bậy tầm bạ. Fạm Tuân nhà ta xanh mặt, vội gọi điện thoại về Hà Nội báo cáo sự cố và thỉnh ư lănh đạo. Sau khi nghe Tân báo cáo, đồng chí đại tướng Vơ hỏi ngay :

- Thế từ lúc lên trời đến trước khi fi thuyền trục trặc mầy có thuổng món ǵ trên fi thuyền không ?

Fạm Tuân thưa :

- Dạ ... có, em mới thuổng được 1 linh kiện trong pḥng lái cách đây hơn nửa giờ.

Nghe thấy vậy, đại tướng lănh đạo la vô ống nói điện thoại :

- Địt mẹ mày, Tuân ! Sao mày ngu thế, muốn thuổng ǵ th́ phải chờ khi nào fi thuyền hạ cánh cái đă ! Đang c̣n bay trên trời mà thuổng bất cứ 1 linh kiện trong pḥng lái th́ chết mẹ hết cá đám chúmg mày, mất mặt bầu cua cả Liên Xô lẫn phe XHCN ta ! Hăy khẩn trương vô pḥng lái đút cái linh kiện ấy vào chỗ của nó đi, nghe rơ không ?

Tuân lập cập nói "Tuân nghe rơ, thưa lănh đạo !"

Vốn được đảng huấn luyện nhuần nhuyễn về nói láo và phét lác, Tuân chạy ngay vô pḥng lái, tay chống nạnh nói dơng dạc :

- Các đồng chí ! Tôi vừa báo cáo sự cố kỹ thuật của fi thuyền ta với đại tướng lănh đạo Vơ nguyên Ráp nước tôi và đă nhận được sụ chỉ dẫn sửa máy cho fi thuyền chạy lại b́nh thường. Yêu cầu các đồng chí ra khỏi pḥng lái để tôi ḿnh ên dễ bề xoay trở sửa máy !

Đang trong cơn hoảng loạn, thấy Tuân nói như vậy th́ mọi đồng chí Liên Xô líu ríu ra khỏi pḥng lái. Khi mọi người ra khỏi rồi, Tuân đóng cửa lại, tḥ tay vô túi quần rút cái linh kiện ra gắn vô chỗ cũ của nó. Thật là kỳ diệu, chỉ sau 10 giây đồng hồ phù du, fi thuyền vận hành trở lại b́nh thường ! Phi hành trưởng mở của bước vô pḥng lái ôm hôn đ/c Fạm Tuân nhà ta vô cùng thắm thiết để tỏ ḷng khâm fục và biết ơn !

NNT

Hai lư do để giă từ XHCN

Một chuyện được xầm x́ phổ biến như sau tại VN.

Một cán bộ cộng sản có nhiều tuổi đảng làm đơn xin đi định cư ở nước ngoài. Anh ta được gọi đến sở di trú và xuất cảnh, và viên thủ trưởng cơ quan này rất đỗi ngạc nhiên, bèn gọi anh ta vào pḥng riêng để thẩm vấn. Viên thủ trưởng hỏi:
- Một đảng viên thâm niên như đồng chí tất phải có lư do đặc biệt ǵ mới muốn rời bỏ quê hương XHCN tốt đẹp như nước ta chứ?
Anh cán bộ trả lời:
- Thưa đồng chí, v́ hai lư do. Nguyên đêm qua có anh bạn rỉ tai tôi rằng khi chế độ cộng sản xụp đổ th́ các tên cộng sản như tôi và anh ta sẽ bị nhân dân treo cổ là cái chắc! Tôi sợ quá nên xin ra đi.
Viên thủ trưởng cười cười, vỗ vai anh chàng cán bộ, rồi nói trấn an:
- Tôi bảo đảm với đồng chí là chế độ này không thể nào lung lay được. Xă hội chủ nghĩa sẽ tồn tại muôn năm…
Anh cán bộ thở dài năo nượt:
- Thưa đồng chí, đó chính là lư do thứ hai mà tôi xin ra nước ngoài để định cư đấy ạ!
 

Giải Phóng Miền Nam

Sau 30 tháng 4 năm 1975, khi miền Nam Việt Nam vừa bị đứt phim, bộ Chính Trị Trung Ương Đảng ở Hà Nội gởi vào Nam một đoàn làm phim thời sự nói về những người "Mẹ Anh Hùng" của "Thành Đồng Tổ Quốc".

Một mẹ ḿn thuộc vào hạng bần cố nông thứ gộc, có công với cách mạng, từng được tuyên dương công trạng dùng nạng thung bắn rớt B52 của Mỹ, ở quê huơng của nữ Anh Hùng 1 Vú Nguyễn Thị Định được chọn làm trạm dừng chân đầu tiên của đoàn làm phim. Nghe được tin ḿnh được chọn đưa mặt lên phim, bà mẹ "Chiến Sĩ" mừng đến nghẹn ngào. Tuy nhiên v́ là thành phần bần cố nông cốt cán, bà rất căm thù chữ nghĩa của "Mỹ Ngụy", cho nên bà dốt đặc cán mai.

Chỉ c̣n vài ngày là đoàn làm phim phóng sự đến, bà bấn loạn lên, cố học thuộc ḷng những bài phát biểu cảm tưởng của bí thư Huyện đưa trước, cũng như những khẩu hiệu: "Đâu Nhậu Thanh Niên Có, Đâu Khó Có Ông Già", "Quân Đội Ta, Trung Với Đảng, Hiếu Với Dân, Nhiệm Vụ Nào Cũng Hoàn Thành, Kẻ Thù Nào Cũng Đánh Chết Mẹ", "Bộ Đội Có Nghĩa Là lội bộ vô miền Nam và đội đồ về miền Bắc", ... cùng những bài hát cách mạng khác. Tuy nhiên, với trí óc "siêu việt" vào hàng "đỉnh cao trí tuệ loài người" của bà, bà chỉ thuộc ḷng được bài hát: "Giải Phóng Miền Nam".

Ngày trọng đại cũng đến!!!. Cả nhà bà chật cứng quan Tỉnh, quan Huyện, cùng đoàn làm phim, chưa kể cả trăm người dân đang đứng bên ngoài chen lấn để xem. Đồng chí bí thư tỉnh thay mặt đoàn làm phim hỏi thăm bà trước:

-Thưa Mẹ! Mẹ có thể cho biết chồng của mẹ trước đây làm ǵ?

Thay v́ trả lời, bà "Mẹ Chiến Sĩ" hảnh diện hát lên:

-Giải Phóng Miền Nam Chúng Ta Cùng Quyết Tiến Bước .... (teng teng teng)...

Bí thư Tỉnh và mọi người đều xuưt xoa, khen ngợi v́ có người dùng lời bài hát trả lời câu hỏi:

-Ồ, th́ ra chồng của mẹ là cán bộ Tập Kết! Thế con trai của mẹ làm ǵ?

Bà Mẹ nở phồng mũi hát ngay:

-Diệt Đế Quốc Mỹ, Phá Tan Bè Lũ Bán Nước ... (teng teng teng) ...

Cả một rừng người hoan hô nhiệt liệt, những tràng pháo tay, huưt gió vang lên không ngớt . Đồng chí Bí Thư Tỉnh nghẹn ngào hỏi tiếp:

-Thế con trai mẹ là du kích, thật là một gia đ́nh xứng danh với gia đ́nh "Cách Mạng". Thế từ ngày "giải phóng" đến nay, mẹ thấy đất nước ḿnh như thế nào ?

Chẳng chút nghĩ ngợi, mẹ chiến sĩ cất giọng hát tiếp:

-Ôi, Xương Tan Máu Rơi, Ḷng Hận Thù Ngất Trời ..... (teng teng teng)

Một sự im lặng bao trùm, và h́nh như có nhiều người ở ngoài len lén bỏ về ...


P.S. Năm nay là năm 2009, theo nhiều lời đồn đoán khác nhau của láng giềng bà mẹ nầy, th́ gia đ́nh bà đă không c̣n ở chổ cũ đă lâu, chỉ có điều họ thắc mắc là gia đ́nh bà ra đi mà không ai biết đi đâu, ở đâu, không lời từ biệt

(ST)
 

Nghèo ...

Tổ chức UNICEF xem xét nước nào nghèo nhất Đông Nam Á để viện trợ. Có ba nước lọt vào chung kết, đó là: Lào, Campuchia và Việt Nam.

Nước Lào vẽ một bộ xương người chết khô, nói là: "Nước chúng tôi nghèo đến nỗi ai cũng chết trong cái đói, chỉ c̣n lại 1 bộ xương khô".

Tới Campuchia, người ta vẽ một con ruồi nằm chỏng chân lên trời, nói: "Nước tôi c̣n nghèo hơn. Đến ruồi cũng không có ǵ để ăn".

Các viên chức Liên Hiệp Quốc đều đồng ư, cho rằng nghèo thế là cùng tận rồi, không thể nghèo hơn được nữa, định ra văn thư quyết định viện trợ, nhưng vẫn chờ phía Việt Nam lên tiếng.

Anh Việt Nam vẽ cái ǵ tṛn tṛn, xung quanh có mạng nhện chăng đầy. Mọi người đều hỏi đó là cái ǵ? Anh ta giải thích:

"Đây chính là cái hậu môn. Nước chúng tôi nghèo đến nỗi không có bất cứ thứ ǵ để có thể bỏ vào bụng được . Nên chẳng có thải ra ǵ cả. Cái hậu môn v́ thế đóng mạng nhện!".

Kết quả, Việt Nam được viện trợ không hạn thời gian, không hoàn trả suốt đời !!!

DuyenQue

Đứa con ... ngoan

Ông lăo sống lủi thủi một ḿnh ở nhà. Ông muốn trồng ít khoai trong vườn, xong phải đào đất lên, làm tơi ra ... Công việc trở nên cực nhọc với ông. Trước kia thằng con ông, anh Tí vẫn giúp ông, nhưng nay nó đi ở ... tù. Ông viết cho nó lá thư :

Cu Tí,
Ba thấy thiệt là bất hạnh. Năm nay, có lẽ Ba không thể trồng ít hoa quả được nữa rùi. Ba đă quá già, để có thể làm đất. Nếu như con không bị bắt v́ chống Chính quyền, th́ Ba đă chẳng phải lo lắng, v́ con sẽ làm hết cho Ba.
Ba của con ...


Mấy ngày sau, ông lăo nhận được lá thư anh Tí :

Ba à,
Lạy trời, Ba đừng có đào đất lên. Trong vườn, con có dấu ít tài liệu.
Con của Ba



5 giờ sáng ngày hôm sau, một đội CA,dân quân, ..., hằm hằm mang quốc, xẻng, ..., đến. Họ đào đất, xới lên xới xuống, ..., mà không t́m thấy ǵ cả.

Hương Quê

Cuộc họp thường xuyên

Mỗi thứ tư hàng tuần, ban chấp hàng trung ương họp để bàn những chuyện quan trọng : tương lai của loài người, t́nh h́nh của CNCS, sự phát triển của đời sống. Thứ tư đó, sau khi TBT Nông Đức Mạnh đọc các chỉ thị, cuối cuộc họp hỏi :
- Có đồng chí nào có ư kiến ǵ không ?
- Có. Một cánh tay giơ lên.
- Mời đồng chí Tèo
- Tôi có 2 thắc mắc, tại sao phải khai thác bốc xít và tại sao không cấm thực phẩm độc nhập vào từ TQ ?
- Tui ghi lại thắc mắc của đồng chí. Các vấn đề này rất quan trọng. BCT sẽ bàn thảo và trả lời đồng chí thứ tư tuần sau.

Thứ tư tuần sau đó, ban chấp hàng trung ương họp để bàn những chuyện quan trọng : tương lai của loài người, t́nh h́nh của CNCS, sự phát triển của đời sống. Sau khi TBT Nông Đức Mạnh đọc các chỉ thị, cuối cuộc họp hỏi :
- Có đồng chí nào có ư kiến ǵ không ?
- Có. Một cánh tay giơ lên.
- Mời đồng chí Tí
- Tôi có 3 thắc mắc, tại sao phải khai thác bốc xít, tại sao không cấm thực phẩm độc nhập vào từ TQ và tại sao không thấy tăm hơi đồng chí Tèo từ sau cuộc họp cuối ? ...

Đế quốc Mẽo muôn năm

Nông Đức Mạnh trên máy bay và sắp nhảy dù. Một cận vệ lại nói :
- Thưa đồng chí TBT, đồng chí có 2 cái dù, một đeo trước bụng và một sau lưng. Sau khi nhảy, chừng 10 phút đồng chí bật mở chiếc dù sau lưng. Nếu có vấn đề trục trặc, đồng chí sử dụng chiếc đằng trước.

NĐM bước ra cửa máy bay và nhảy ra ngoài. Sau chừng 10 phút, NĐM kéo dây mở chiếc dù lưng, xong kéo măi mà không được. Nhớ lời dặn của cận vệ, NĐM bật chiếc dù đeo trước bụng. Lần này, cũng không hơn, NĐM thầm chửi đồ Tàu sản xuất. Đúng lúc đó, một ông đang rơi xuống với chiếc dù có in cờ Mẽo mở lớn. Thấy NĐM đang lúng túng, ông ta hỏi :
- Ông sao vậy, sao chưa bật dù ?
- Tui thử mở, xong cả 2 đều bị kẹt
- Ông mún tui giúp ?
- Vâng, xin nhờ ông
- Nhưng ông phải hô lên : đế quốc Mẽo muôn năm
- Không, không đời nào, ông tưởng tui mất hết trí không rùi sao ?
- Tùy ông !
Sau đó, NĐM nh́n xuống và thấy nhà cửa bên dưới ngày càng rơ. Hoảng quá, NĐM gọi ông kia :
- Tui đồng ư, tui đồng ư, xin ông cứu tui
- Vậy ông hô lớn lên
NĐM lấy hết sức hô lên : đế quốc Mẽo muôn năm .

Đúng lúc đó, bị một cùi tay đánh vào sườn, NĐM mở mắt rùi nh́n sang bên cạnh :
- Có ǵ đấy anh Triết
- Đồng chí không những ngủ trong giờ họp mà c̣n t́m được cách hô lên những điều vớ vẩn

Không thể phản đối

Một ông VN, có chút tiếng Chính trị, nhân cơ hội đi "công tác" bên Âu châu, đă trốn ở lại. Nay, ông sang Mẽo. Nhiều nhà Báo đến đón ông ở sân bay và phỏng vấn ông :
- Xin ông cho biết t́nh t́nh Nhân quyền bên VN
- Về điều này, tôi không thể phản đối
- Vậy, thế có đàn áp Chính trị bên đó không ?
- Xin lỗi, tôi cũng không thể phản đối
- Thế, thế sao ông lại sang đây đi xin tị nạn ?
- V́ chỉ có ở bên này, tôi mới có thể phản đối

Khi nào được cúp

Ba người hâm mộ bóng đá: Một VN,một Thái Lan và một người Anh đang ở trong đền cầu nguyện cho đội của ḿnh. Người Anh hỏi: "Thần ơi! Bao giờ đội Anh chúng con mới giành lại được Cúp Thế giới?".

- Chắc chỉ trong ṿng 5 năm nữa thôi con à ! Thần trả lời.
- Nhưng lúc đó th́ con chết rồi.

Người Thái hỏi:

- Thần ơi, khi nào th́ đội Thái Lan được dự ṿng chung kết Cúp Thế giới?
- Chắc trong ṿng 10 năm nữa ! Thần phán.
- Thế th́ lúc đó tôi cũng đă chết rồi.

Đến lượt người Việt Nam hỏi:

- Thần ơi! Bao giờ th́ Việt Nam vô địch châu Á?

Thần buồn rầu nói: Lúc đó th́ thần chắc cũng ...chết lun rồi.