Trích Việt Báo

Những điều vô lư của Cộng sản


                          Lưu Vũ sưu tầm



‘‘Những điều vô lư của Cộng hoà Nhân dân Ba Lan” là tựa đề cuốn sách, tuyển tập nhiều câu chuyện tiếu lâm, giai thoại chế giễu, ‘‘cười vào mũi” chế độ cộng sản Ba Lan, do Marcin Rychlewski biên soạn, nhà xuất bản ‘‘In Rock” - Poznan phát hành lần thứ nhất, 11/2006, © Vesper 2006.
Như chúng ta đă biết, trong một chế độ bóp nghẹt và bưng bít thông tin, bị đàn áp, phong toả mọi mặt từ tinh thần đến vật chất khi nói lên những bất đồng chính kiến với chính quyền, người dân trong các chế độ cộng sản thường dùng một thứ vũ khí lợi hại là văn học dân gian trào phúng, truyền miệng.
Ở Việt Nam đă từ lâu trong quần chúng không thiếu những câu chuyện lên án, chỉ trích hoặc mỉa mai các chính sách của đảng và nhà nước, tạo ra một ḍng văn học phong phú, mà trường phái thơ Bút Tre là một điển h́nh. Thơ, truyện tiếu lâm gây nên những trận cười thoải mái, nhiều khi hết sức chua cay, sâu sắc, là tiếng nói của quần chúng chĩa mũi nhọn vào thế lực bạo quyền. Ví dụ, mô tả cảnh dân quân Quảng B́nh bắn rơi máy bay Mỹ (hết xăng!):

Bà con Quảng Trạch sáng nay
Thấy con chim sắt rơi ngay… cửa ḿnh!


Hay

Đảng là mẹ, Bác là cha
Từ khi Bác mất đảng ta goá chồng
Anh Chinh, anh Duẩn, anh Đồng
Cả ba đều muốn làm chồng đảng ta


v.v…

Ba Lan ngày hôm nay thực sự là một nước dân chủ tự do, sau hơn 17 năm chuyển hoá chế độ, kinh tế đất nước đi lên không ngừng, ngày càng có vị thế xứng đáng trên trường quốc tế. Thế nhưng người Ba Lan không quên ghi lại h́nh ảnh một nước Ba Lan cộng sản – như tác giả Marcin Rychlewski viết trong lời giới thiệu – ‘‘vừa khủng khiếp, vừa nực cười” – qua thơ văn truyền miệng, mà vẫn đang rất thực tế và thời sự với Việt Nam hiện nay, chỉ cần chúng ta hoán vị địa danh hay tên tuổi thích ứng với Việt Nam.

 

****

 

Sĩ quan Liên Xô nói chuyện với một tân binh:
- Ai là cha của anh?
- Dạ, nguyên soái Stalin ạ!
- Sao lại như vậy được?
- Th́ người ta vẫn nói nguyên soái là cha già của dân tộc đấy thôi!
Sĩ quan rất ngạc nhiên nhưng đành phải thừa nhận tân binh có lư. Ông ta hỏi tiếp:
- Thế ai là mẹ của anh?
- Dạ, Liên Xô ạ!
- Thế có nghĩa là thế nào?
- Th́ người ta vẫn nói Liên Xô là mẹ của tất cả các dân tộc…
Trả lời của tân binh làm viên sĩ quan khoái trá. Với niềm hy vọng lớn lao, anh ta hỏi tân binh bằng giọng thân mật:
- Thế cậu muốn trở thành người như thế nào?
- Dạ, thưa, em muốn thành đứa mồ côi ạ!


****


Một gă ăn mặc bẩn thỉu, hôi hám bước vào cửa hàng sách hỏi người bán hàng:
- Ở đây có bán tranh chân dung Lenin không?
- Có!
- Thế tranh Stalin?
- Cũng có!
- Bán cho tôi 10 chiếc.
Vài ngày sau, người khách hàng trở lại, ăn mặc trông đă có vẻ tươm tất hơn.
- Bán cho tôi 20 tranh Lenin, 20 tranh Stalin.
Mấy ngày trôi qua, bối cảnh được lặp lại. Lần này người mua hàng bận veston sang trọng và đ̣i mua tranh Lenin và Stalin, mỗi thứ 50 cái. Lần tiếp sau, anh ta đi đến hiệu sách bằng xe hơi riêng, hỏi mua mỗi thứ 100 cái th́ người bán hàng không ḱm được kinh ngạc nữa:
- Này, ông bạn! Chuyện ǵ xảy ra với những bức chân dung vậy? Làm sao mà ông mua xe hơi nhanh như thế? Mới cách đây không lâu ông c̣n chả có ǵ ăn vận?...
- À, tôi mở trường dạy bắn súng ngoài ngoại ô thành phố. Người ta tranh nhau mua chân dung làm bia đạn ấy mà…


****


Chủ tịch xă đến thăm một gia đ́nh nông dân và thuyết phục chủ nhà cho vay mấy ngàn đồng vào mục đích hiện đại hoá nông thôn. Người nông dân không tin tưởng lắm về ư định của ông chủ tịch.
- Từng này tiền cơ à… Lỡ không thành th́ sao?
- Ông đừng sợ, tổng bí thư của chúng ta là sự bảo đảm chắc chắn – Chủ tịch nói.
- Nhưng mà tổng bí thư có sống măi được đâu?
- Sau lưng tổng bí thư là đồng chí Stalin – chủ tịch khẳng định.
- Chà, nhưng ông Stalin c̣n già hơn cả tổng bí thư nhà ta nữa… - Người nông dân nói.
- Được rồi, tôi nói thế này nha. Liên Xô là đảm bảo an toàn nhất cho việc mượn tiền này.
- Thưa ông, nhưng ông thấy, trong lịch sử, có cường quốc nào tồn tại vĩnh viễn đâu. Đă bao nhiêu cường quốc sụp đổ…
- Này, thế nếu như chuyện sụp đổ sẽ xảy ra th́ có ǵ đâu mà ông tiếc mấy ngàn đồng vậy cà?


****


Mấy đảng viên ngồi uống rượu trên ghế. Một ông đột nhiên phán:
- Tôi thích làm việc không lương suốt ngày đêm ở Moskva (Moscow) hơn là làm việc ở New York chỉ có mấy đô la mỗi giờ.
Một sĩ quan công an Liên Xô đứng gần nghe thấy khoái chí nói:
- Tôi hết sức tự hào với tấm ḷng của các đồng chí! Những người đồng minh như các đồng chí vô cùng cần thiết. Thế nghề nghiệp của đồng chí là ǵ nhỉ?
- Thưa đồng chí, chúng tôi làm nghề ăn cắp ạ!


****

 

Tại Liên Xô người ta tiến hành thử nghiệm khoa học. Từ trên toà tháp cao, các nhà khoa học cùng một lúc thả chiếc đèn pin đang sáng và một chú mèo. Hai vật rơi xuống đất nhanh như nhau. Các nhà khoa học kết luận rằng: con mèo đă đạt được tốc độ ánh sáng!
 


NHÀ SƯ ĐÂY, C̉N TA ĐÂU?             Tam Đọan Luận.

 
Một CA xă được lịnh áp giải 1 nhà sư lên huyện. Dọc đường, nhà sư phục ruợu cho tên CA sai, rồi lấy dao cạo trọc đầu tên CA.
CA chợt tĩnh, nhưng c̣n ba ngù. Không thấy nhà sư. Lấy tay rờ lên đầu. Biết đầu trọc.
Lư luận. Đầu trọc là nhà sư. Nhà sư đây. C̣n ta đâu???

Trong thời gian đầu cũa năm 1975 . Khi miền Nam vừa mới bị giăi phóng . Trên một chiếc máy bay lên thẳng chở ba người đứng đầu đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hoà . Lê Duẩn , Phạm Văn Đồng , Trường Chinh .
Cả ba người nh́n xuống đám dân đen rách rưới đang thay trời làm mưa .
Lê Duẫn nói : Tôi thả xuống đất 3 tờ bạc 500 đồng cho 3 người nhặt được , 3 người đó rất hạnh phúc .
Trường Chinh nói : Tôi thả xuống chiếc đồng hồ 2 người lai có 2 cữa sổ . Sẽ có 1 người nhặt được , Người đó sẽ rất hạnh phúc .
Phạm Văn Đồng nói : Tôi thả chiếc áo đại cán tôi đang mặc xuống đất sẽ có một người dân đang rách rưới nhặt được , họ sẽ rất hạnh phúc v́ đỡ lạnh .
Người phi công nghe 3 vị lảnh đạo nói chuyện như vậy bèn chen vào câu chuyện : Nếu tôi nhảy dù xuống đất . Hơn 80 triệu dân Việt Nam vô cùng mừng rỡ và hạnh phúc
Tại Sao ?
Máy bay không nười lái !
 


Có anh Kán ngố mới "tiếp thu " được con chó của một gia đ́nh "tư sản phản động" khi "kiểm kê " tài sản và đày họ đi vùng "kinh tế mới " .Chiều chiều anh Kán thường dẫn con chó đi dạo quanh các công viên ,mặt mày câng câng ra chiều đắc ư lắm .Một buổi chiều nọ khi anh ta dắt chó ngang qua một cô gái trẻ đẹp th́ cô gái lên tiếng hỏi :
-Hê ,dắt con khỉ Tầu đi đâu thế ?


Anh Kán khinh bỉ phán :
- Dốt tệ ! Chó Nhật đấy nhé !


Cô gái nhún vai :
-Đồ điên .Tôi hỏi con chó đấy chứ có phải hỏi "đồng chí " đâu ?



Có một người nghèo, đi lang thang, nghe nói bác Hồ là người cứu dân, cứu nước, cầu xin, bác sẽ cho.
Anh ta bèn tới trước tượng bác, khấn cầu : Thưa bác, con nghèo khổ quá, xin cho con chút tiền để mua bát cơm ăn qua ngày.

Bác xoè 5 ngón tay. Chỉ có 5 đồng. Ít quá.
Anh tới trước tượng Phật, cầu xin Phật cứu khổ, cho anh chút tiền, Phật đưa 3 ngón tay, thất vọng, anh đến nhà thờ khẩn cầu với Chúa. Chúa đưa ra hai tay không. Không có đồng nào.
Buồn quá, anh lang thang tới tượng đức thánh Trần khấn cầu ngài, thấy đức Trần Hưng Đạo chỉ tay ra biển, anh theo lời ngài chỉ, dông thẳng ra biển đông .
 


Tàu bay ta núp trên mây,
Đón anh lính Mỹ qua đây bóp c̣.
O du kích nhỏ nâng súng ngắm,
Thằng Mỹ lom khom ngậm cúi đầu.
"Máy bay lên thẳng" ầm ́,
Lấy sào thọt nó rồi th́ phải rơi.
Te tua c̣n chút lai quần,
Rơ tường Út Tịch, anh hùng chào thua.

 


Cũng trên một chiếc phi cơ (Cọc cạch của Trung Quốc) trong phi cơ có ba đại diện của ba nước CS; một là đại diện cho Liên Xô, khi phi cơ bay qua một khung trời đèn sáng rực hắt lên không trung, anh chàng cán bộ từ Liên Xô liền tỏ ra vẻ ḿnh được đi công tác ở những nước lớn;Liền cười và nói :" tôi biết rằng phi cơ đang bay trên vùng trời Paris!"

Một lúc sau phi cơ lại bay qua một khoảng không gian có bầu trời u ám, tối mờ mờ, anh cán bộ từ một nước CS Đông Âu nói :" Thưa các đồng chí , chúng ta đang bay trên vùng trời London, v́ nơi này đang có sương mù, nên cảnh vật tối và lạnh!"

Máy bay cứ tiếp tục bay... người cán bộ thứ ba ( vốn là người Á Châu, ) cũng muốn tỏ ra là ta cũng biết nhiều nơi trên Thế Giới, bèn đưa tay ra ngoài khung cửa sổ nhỏ kế ngay bên ghế anh ngồi, bỗng anh hốt hoảng rút phắt tay về và nói chúng ta đang bay ngang vùng trời Việt Nam! Mấy người kia ngạc nhiên v́ thái độ hốt hoảng của anh cán bộ Á Châu kia, th́ anh ta nói tiếp:" bọn cướp giật đă chốp mất chiếc đồng hồ LONGIN MỚI MUA CỦA TÔI!"
 


Phạm Gia Khiêm: Chỉ có một số ít người, không nhiều hơn 1% dân số, có thể không đồng ư với luật pháp hoặc chính sách của chúng tôi, nhưng chúng tôi cần phải phục vụ lợi ích của đại đa số nhân dân.
Condoleezza Rice : Saddam Hussein của Iraq cũng nói đại khái tương tự như vậy, ngay trước khi chúng tôi đem quân sang lật đổ ông ta. Tức là đến 99% dân số ủng hộ ông ấy. Nhưng đến khi ông ta bị treo cổ, th́ chỉ có 1% là phản đối.
 


.......... Chuyện thuật rằng trước khi về với MÁC LÊ, HỒ CHÍ MINH hấp hối tới 2 ngày mà vẫn không chịu "khởi hành". Những lănh tụ đầu năo đă qua 2 ngày họp vừa để tỏ ḷng trung thành với boác, vưà để bàn bạc nhau cho chín chắn về việc hậu sự của boác là chọn h́nh thức an táng.
.......... Tuy cũng trên nguyên tắc chỉ có 4 h́nh thức cổ điển là địa táng (chôn), thủy táng (thả trôi sông), hoả táng (đốt), không táng (treo lên cao), nhưng không ai chịu nhường ai nên cũng đă bàn nhau 2 ngày rồi mà chưa biểu quyết nổi cho chung quyết.
.......... Đêm đó, quá mệt mỏi, các lănh tụ ra lệnh dọn pḥng khách lớn ở tiền sảnh, đem giường vào để Quy ngài vừa nằm vừa làm việc. "NGỰ SÀNG" (giường của vua) đưọc lúi vào hậu sảnh; giữa tiền sảnh và hậu sảnh có tấm màn nhung đỏ chói mầu huyết tươi thả từ trên cao xuống chấm nền đá hoa cương.
.......... Cuộc thảo luận vẫn tiếp tục, vị nào cũng vẫn giữ vững lập trường. Đến khoảng 3g sáng th́ có vị c̣n lầm bầm nói, có vị th́ đă cưa gỗ (ngáy).
.......... Chợt mọi người đều giật bắn ḿnh v́ có một luồng khí lạnh khủng khiếp như gió Bắc Cực thổi qua, tiếp theo là mùi xú uế xông lên như xoáy vào mũi, lên đến óc; người chưa ngủ th́ kịp nh́n thấy một h́nh người như luồng khói đặc bay vọt từ trong hậu sảnh, ngang qua tiền sảnh và mất hút ....
.......... Giữa lúc ấy, bác sĩ riêng phục vụ cho boác từ hậu sảnh hớt hải la lớn:
................... - Báo cáo các đồng chí, bác đi rồi!
.......... Tiếp liền ngay đó, có tiếng một ai đó lên tiếng tranh đấu: "ĐỐT"
.......... LÊ DUẪN là người kịch liệt chống "đôt", không kịp suy nghĩ, cướp lời ngay để áp đảo người khác:
................... - Đốt! đốt cái ǵ? Đốt cái.... củ cải tôi đây này!!!!!
 


Reagan và Gorbatchev đề nghị trao đổi vô địch:
Trong một cuộc hội thượng đỉnh. Reagan và Gorbatchev không ngờt khoe các tài năng của xứ ḿnh.
.- Gorbatchev nói nhỏ với Reagan: " Tại Nga. Chúng tôi có vô địch chạy tới 300 km /giờ !
.- Reagan: " Really? Tại Mỹ chúng tôi có một bác sĩ có khà năng làm người chết sống lại. Đây tôi đề nghị gửi bác sĩ ấy sang Nga để làm Lénine sống lại và Bác gửi qua cho tôi nhà vô địch ấy"

Sáng hôm sau, Gorbatchev buốn phiền thổ lộ với cố vấn:
.- "Thật phiển. Nếu bác sĩ của Bác Reagan làm sống lại Lénine. Tôi không có vô địch chạy để gừi qua cho Bác Reagan."
Cố vấn của Gorbatchev khuyên lơn: " Đồng chí đừng lo. Nếu Lénine sống lại th́ đồng chí vác gị lên cổ mà chạy tới 100 km /giờ".
 


Đố các Bác:
Các Bác biết có ǵ khác biệt giữa chén café và một cán bộ CSVN?
Trả lời: " Không có ǵ khác biệt cả. Cả hai đầu đập vào giây thần kinh"


Các Bác có biết sự khác biệt giữa một cái đinh và một cán bộ nhà nước?
Trả lời: " Cái đinh có cái đầu nhưng không nói. Ông kia nói. Nhưng không có cái đầu"
 


Đỉnh cao trí tuệ
Có 1 du khách nguời Australia sang VN du lịch. Tới Saigon ông ta mới kêu 1 anh Xích Lô chở anh ta đi tham quan thành phố. Vị du khách rất thú vị, v́ anh Xích Lô nói tiếng Anh rất lưu loát. Đi đến bất cứ chỗ nào th́ anh Xích Lô cũng giảng giải rơ ràng lịch sử nguồn gốc cuả điạ điểm đó. Ông du khách rất ngạc nhiên với kiến thức uyên bác cuả anh Xích Lô này.
- Này, xin cho hỏi anh học tới lớp mấy rồi mà uyên bác quá vậy?
- Thưa ông, tôi đă học xong đại học rồi. V́ thất nghiệp nên đành chọn nghề đạp xích lô.
- Truớc đây tôi nghe nói Cộng sản Việt Nam là "đỉnh cao trí tuệ của loài nguời" mà tôi không có tin. Đến hôm nay th́ tôi mới sáng mắt ra. Một nguời đạp xích lô phải có bằng đại học, chắc tổng bí thư và chủ tịch nuớc phải có bằng đại đại đại tiến sĩ ấy chứ nhỉ!
- Dạ không! Mấy ông ấy chỉ học tới lớp 3!!!!
 


Trong một giảng đường ở Đại học Hà Nội. Ông phó tiến sỹ đang lên lớp, phùng mang trợn mắt ông thao thao bất tuyệt ca ngợi những sản phẩm của các nước Cộng hoà xă hội chủ nghĩa anh em và hồ hởi kết luận "Đồng hồ Nga tốt hơn đồng hồ Thụy sỉ, trăng Trung cộng lớn hơn trăng Mỹ" th́ có tiếng điện thoại tay;
- A lô..ai đấy
- Tui đây..Ông à cái ô tô bị nằm đường.
- Đă bảo đừng mua đồ Trung Cộng mà !!!!
 


Sau vài ly rượu nho cho ngon bửa cơm tối. Bà "cán" cao cấp thỏ thẻ
- Ông nè con mụ phó công an mới tậu cái vila cho thằng cả của bả thiệt hết cở..
- Chuyện nhỏ...
- Chuyện nhỏ ?? Con út nhà ḿnh cũng đến tuổi cập kê rồi. Ông liệu đó mà tính.
Sau vài giây tính nhẩm. Ông cán láo lếu liếc bà cán cười nụ phán;
- Việt Nam ḿnh sẻ có thêm một mớ tiến sĩ nửa.....
 


Đất nước ḿnh đă thống nhất rồi !
Năm 1975, khi đất nước đă thống nhất, miền nam thân yêu được đảng và nhà nước giúp đỡ bằng cách gửi các cán bộ từ ngoài miền bắc vô. Số cán bộ này thường gồm cả nam lẫn nữ. Trong nam lúc đó có một số người may mắn được gặp những cán bộ này.


Trong số may mắn này có một anh chàng cũng khá sạch nước cản, tính t́nh th́ hay thích của lạ. Do đó khi thấy các nàng cán bộ từ bắc vô, anh ta làm sao chịu ngồi yên được. Lượn tới, lượn lui rồi anh ta cũng chớp được một nàng trông cũng khá đẹp gái.


Một tối nọ anh ta mời được nàng cán bộ ra bờ sông để tâm t́nh. Khi hai người vừa mới ngồi xong là anh ta vội mở chiến thuật công đồn ra áp dụng liền. Lạ một cái là chẳng biết anh ta học ở đâu, nhưng anh ta có vẻ rất rành về cách công đồn. Trước khi xung phong chiếm đồn anh ta lúc nào cũng thăm ḍ t́nh h́nh địch kỹ càng: từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong.


Khi thấy anh ta thăm ḍ t́nh h́nh kỹ quá, nàng cán bộ vội chụp lấy tay anh kéo lên chỗ ngang rốn:
- Phần anh từ đây trở lên thôi nhá!

 
Nhắm t́nh h́nh đă có vẻ chín mùi để công đồn, anh ta đâu có chịu bị ngăn cấm như vậy, bèn phản pháo:
- Ơ hay nhỉ, đất nước ḿnh đă thống nhất rồi mà giờ này em c̣n đ̣i chia cắt nữa sao!
 



Những điều vô lư của Cộng sản (II)
Lưu Vũ

‘‘Những điều vô lư của Cộng hoà Nhân dân Ba Lan (PRL)” là tựa đề cuốn sách, tuyển tập nhiều câu chuyện tiếu lâm, giai thoại chế giễu, ‘‘cười vào mũi” chế độ cộng sản Ba Lan, do Marcin Rychlewski biên soạn, nhà xuất bản ‘‘In Rock” - Poznan phát hành lần thứ nhất, 11/2006, © Vesper 2006.
Như chúng ta đă biết, trong một chế độ bóp nghẹt và bưng bít thông tin, bị đàn áp, phong toả mọi mặt từ tinh thần đến vật chất khi nói lên những bất đồng chính kiến với chính quyền, người dân trong các chế độ cộng sản thường dùng một thứ vũ khí lợi hại là văn học dân gian trào phúng, truyền miệng.
Ba Lan ngày hôm nay thực sự là một nước dân chủ tự do, sau hơn 17 năm chuyển hoá chế độ, kinh tế đất nước đi lên không ngừng, ngày càng có vị thế xứng đáng trên trường quốc tế. Thế nhưng người Ba Lan không quên ghi lại h́nh ảnh một nước Ba Lan cộng sản – như tác giả Marcin Rychlewski viết trong lời giới thiệu – ‘‘vừa khủng khiếp, vừa nực cười” – qua thơ văn truyền miệng, mà vẫn đang rất thực tế và thời sự với Việt Nam hiện nay.


****


Một thanh niên vừa mới được kết nạp vào đảng cộng sản. Rất sung sướng và muốn chứng tỏ ḿnh là người trung thành tuyệt đối với lănh đạo, trong ngày sinh nhật Stalin anh thanh niên gửi điện tín cho Stalin với nội dung như sau: “Tôi xin chúc Ngài nhận được tất cả những ǵ mà cả dân tộc mong muốn từ nhiều năm nay”.
Ngày hôm sau, anh thanh niên nọ bị công an ập vào nhà bắt giam với tội danh đồng loă muốn giết chết lănh tụ đảng.


****


Tại hội nghị khoa học diễn ra ở London, một nhà khoa học nông nghiệp Ba Lan tŕnh bày kết quả trồng khoai tây tuyệt vời của nông dân Ba Lan. Nhà khoa học nói:
- Ở Ba Lan chúng tôi, tính từ lúc trồng đến lúc con người sử dụng được, chỉ mất ba tuần lễ.
- Không thể nào có chuyện kỳ lạ như thế - các nhà khoa học phương Tây phản ứng.
- Hoàn toàn có thể như vậy, hoàn toàn có thể mà! Đấy là v́ các bạn ở phương Tây chưa hề biết đến chuyện khi con người bị đói th́ họ sẽ làm ǵ thôi!


****


Một công dân đến cơ quan công an xin cấp hộ chiếu để xuất cảnh đi Mỹ. Sau khi xem đơn cứu xét của đương sự, nữ cán bộ công an nói:
- Chúng tôi sẽ cấp cho anh thôi, nhưng mà, tại sao một chuyến đi xa như vậy, tốn kém như vậy mà anh chỉ xin tạm vắng có 5 ngày?
- Trong hoàn cảnh của tôi th́ 5 ngày là quá đủ - anh ta nói – Tôi đă tính toán rất kỹ, 4 ngày cho việc hành tŕnh rời Ba Lan sang Mỹ và quay trở lại, 1 ngày ở Mỹ để giết chết thằng anh trai.
- Chết chửa, sao anh lại đi t́m anh trai để giết, anh sẽ phạm tội giết người? – nữ cán bộ trợn tṛn mắt kinh ngạc nói.
- Bà biết đấy, từ hồi hắn ta vượt biên trốn qua Mỹ, lúc nào đi xin việc tôi cũng phải điền câu trả lời vào mục “Có liên hệ ǵ với cá nhân, tổ chức phản động ở nước ngoài không?”. Anh trai tôi vượt biên v́ không thích cái nhà nước cộng sản này th́ phản động là đúng rồi. V́ thế tôi trả lời là “Có”. Cho nên không một ai muốn nhận tôi vào nhiệm sở, bị thất nghiệp dài dài… Tôi c̣n phải chịu đựng bao lâu nữa? Phải có cách nào để chấm dứt chứ!


****


Tại Warsaw University, một giáo sư do đảng cộng sản gửi tới thuyết tŕnh trong hội nghị về khoa học xă hội và nhân văn. Vị giáo sư thao thao bất tuyệt nói rằng, chủ nghĩa Marx là ch́a khoá vạn năng mở cửa đến mọi ngành khoa học, từ khoa học xă hội, sinh học đến các khoa học khác, kể cả giới tính học…
Một vị giáo sư người Đức giơ tay phát biểu, ngắt lời giáo sư Ba Lan:
- Thưa ngài giáo sư, tôi xin ngài lưu ư rằng, cái ch́a khoá mà dùng để mở được mọi cửa là cái móc sắt của những tay trộm chuyên nghiệp.


****
 

Trong xe buưt, hai thanh niên nói chuyện với nhau:
- Này, cậu có biết sự khác nhau giữa giấy toa-lét với chính phủ là ǵ không?
- Khó quá nhỉ, hai thứ không có ǵ liên hệ với nhau. Chịu thôi!
- Không có khác biệt ǵ hết, giống hệt nhau, v́ cả hai thứ đều dùng để chùi đít.


Ngồi bên cạnh là một công an mật vụ, mặc thường phục. Ông ta đứng dậy và hỏi anh thanh niên nọ:
- Thế anh hăy trả lời cho tôi, giữa anh và cái xe buưt này khác nhau ở điểm ǵ?
- Tôi không biết – anh thanh niên nói.
- Điểm khác nhau rất rơ: xe buưt tiếp tục đi, c̣n anh th́ sẽ phải theo tôi!
- Nhưng mà ông ơi, ông hiểu sai rồi, hồi năy là tôi nói về cái chính phủ Italy đấy chứ! – anh thanh niên khôn ngoan bào chữa.
- Biết rồi, biết rồi. Anh tưởng tôi ngu à. Bao nhiêu năm làm trong ngành công an tôi biết rất rơ chính phủ nào là cái thứ chỉ để chùi đít!


****


Trong một lớp tiểu học, cô giáo muốn học sinh đưa ra những ví dụ về khái niệm trừu tượng. Một học sinh được cô giáo chỉ định t́m ví dụ có từ trừu tượng là “h́nh như”.
Học sinh cau mày suy nghĩ, chưa biết nên trả lời ra sao, th́ chợt thấy trên bàn cô giáo có tờ báo đảng “Diễn đàn Nhân dân”, liền nói ngay:
- Em bé cầm tờ báo đảng đi vào rừng…
- Em có lạc đề không đấy? – cô giáo hỏi – từ “h́nh như” trong ví dụ này nằm ở đâu?
- Dạ thưa cô, em bé chưa biết đọc ạ, “h́nh như” em này cầm tờ báo đảng vào rừng để dùng cho việc đi cầu…


****


Một người công an đi đến hiệu sách và hỏi người bán hàng có sách ǵ mới không.
- Có sách vừa mới phát hành nói về logic – người bán hàng đáp.
Công an hơi lúng túng v́ không biết logic là cái quái ǵ, v́ thế người bán hàng cố gắng cắt nghĩa cho anh ta hiểu:
- Nhà ông có bể nuôi cá cảnh không?
- Có.
- Thế trong bể th́ có cá, đúng không?
- Đúng thế, nhiều thứ cá.
- Thế cá có thích bơi không?
- Dĩ nhiên là chúng thích rồi.
- Nếu cá thích bơi th́ ta dễ dàng câu bắt chúng phải không?
- Đúng thế!
- Thế khi bắt được cá th́ phải làm cái ǵ nhâm nhi, đúng không? Khi lâng lâng rồi mà có đàn bà bên cạnh th́ tuyệt, đúng không? Mà đă có đàn bà trong tay th́ mọi chuyện đều ổn cả. Đấy, logic là ở đấy.
Khoái quá, công an mua quyển sách mang ngay về đồn để khoe, gặp một công an khác. Anh công an ấy hỏi:
- Cậu có cái ǵ thế?
- Sách.
- Sách nói về cái ǵ?
- Về logic.
- Logic là cái quái ǵ nhỉ?
- Nhà cậu có bể nuôi cá cảnh không?
- Không!
- Thế th́ cậu là thằng pê-đê, làm sao mà hiểu được logic!


****


Một anh đảng viên cộng sản vừa được kết nạp, tŕnh diện bí thư đảng uỷ. Anh đảng viên mới hỏi:
- Thưa đồng chí bí thư, bao giờ th́ chúng ta có chủ nghĩa cộng sản?
Bí thư khoác vai người đồng chí trẻ của ḿnh dẫn ra cửa sổ, rồi hỏi:
- Đồng chí có nh́n thấy cái xe hơi to sang trọng trước trụ sở Đảng Uỷ không?
- Dạ, có!
- Đấy là xe hơi của tôi. Thế c̣n cái xe hơi nhỏ hơn bên cạnh?
- Dạ, có!
- Đấy là xe hơi của đồng chí phó bí thư của tôi. Thế đồng chí có nh́n thấy cái xe hơi thứ ba nào không?
- Dạ, không ạ!
- Cái thứ ba đấy chính là xe của đồng chí. Nếu khi nào đồng chí nh́n thấy nó, thậm chí không cần đứng bên cạnh xe của tôi cũng được – có nghĩa là chúng ta có chủ nghĩa cộng sản.
 


Hồng Hơn ...Chuyên .
Nhân kỷ niệm ngày 2/9 , đồng chí chủ tịch xă gọi đồng chí chủ nhiệm hợp tác xă Thắng Lợi lên văn pḥng và dặn ḍ :
-Năm nay hợp tác xă chăn nuôi ḅ sữa và ḅ giống phục vụ sản xuất của xă ta đạt danh hiệu xuất sắc năm năm liền ,nên uỷ ban thi đua Tỉnh đă tặng cho ta năm con ḅ đực vừa để thưởng công ,vừa để làm giống , ngày mai ,đồng chí cầm giấy này lên Hà Nội để nhận ḅ ...Nhưng đồng chí cũng biết là HTX của ta chỉ có mỗi một con ḅ cái để hằng năm báo cáo thi đua ,nên ta chỉ cần có một con ḅ đực là đủ ,không cần nuôi nhiều ḅ đực làm ǵ cho tốn...cỏ , vậy đồng chí nhớ chọn lấy một con tốt nhất đem về , bốn con c̣n lại, đồng chí chọn con nào già nhất để làm thịt chia cho bà con xă viên , ba con kia th́ đồng chí bán cho nhà ḷ ,lấy tiền mang về để tôi đưa lại cho ban thi đua tỉnh một nửa ,c̣n một nửa th́ "ta giữ lại để làm chuyện khác cho ...bà con " .
Một tuần lễ sau ,đồng chí chủ tịch xă gọi đồng chí chủ nhiệm HTX lên và ...phàn nàn :
-Đă bảo đồng chí chọn con ḅ tôn tốt một tí để lấy giống ,mà đồng chí mang con ḅ vô tích sự về làm ǵ ,đă không kéo được xe ,lại mỗi lần thấy con ḅ cái là nước mắt ,nước mũi dàn dụa ,bốn chân run lẩy bẩy ...chả làm ăn ǵ được cả .
-Báo cáo đồng chí , đảng ta là đảng cách mạng nên khi chọn ḅ th́ em cũng chọn con ḅ có tính giác ngộ cách mạng cao nhất đấy ạ !
-Sao đồng chí biết con ḅ này có tính giác ngộ cách mạng cao ?
-Báo cáo đồng chí ,hôm dẫn năm con ḅ tới ḷ th́ bốn con kia ,vừa tới cửa ḷ thịt đă lồng lên , nhất định không chịu vào ,chỉ có con ḅ này là vẫn hiên ngang ,anh dũng ...một ḿnh tiến lên cho nên em biết đây chính là con ḅ có tŕnh độ giác ngộ cách mạng cao nhất đấy ạ .

1)Các đoàn viên Komsomol đến chỗ Lenin.
- Đồng chí Lenin, đồng chí dạy tất cả chúng tôi: "Học, học nữa , học măi".
_ Ê, các cậu bị điên hết rồi à? Đấy là tôi thử cái bút đấy chứ!

2) Brezhnep trước khi chết có dặn: " Các đồng chí có chôn tôi th́ nhớ để tôi nằm sấp nhé"
-Sao lại vậy?- mọi người ngạc nhiên hỏi.
- À th́ để sau này dân Nga khổ quá, lúc ấy chúng muốn hôn vào đít ta th́ cũng đỡ bắt ta phải trở ḿnh.

3) Các đồng chí Anbani vừa phát minh ra một loại Radar thông minh có thể phát hiện và phân biệt một cách không nhầm lẫn máy bay của ta và của địch. Nguyên lư hoạt động rất đơn giản, tất cả các loại máy bay xuất hiện trên màn h́nh đều là máy bay địch, v́ Anbani làm ǵ có máy bay.

 

Sự khác biệt
Cán dốt ngồi nhậu với cán ngố, hỏi:
- Cán dốt: Đồng chí có biết là bỏ 3 nguời: nguời Mỹ, nguời Nhật, và đảng viên chúng ta xuống hố th́ họ sẽ khác nhau như thế nạ không?
- Cán ngố: Khác làm sao cơ?
- Cán dốt: Thằng Mỹ th́ sẽ phone kêu đồng đội đến cứu, thằng Nhật th́ chế ra máy để leo lên, c̣n đảng viên chúng ta th́ nằm đó chờ chỉ thị đảng đưa xuống cho đến chết!

Hạnh phúc
Hồ chủ tiệm, Đồng và Giáp đi công tác bằng máy bay. Trên phi cơ
chỉ có ba tên đồ tể và viên phi công. Sau khi ăn nhậu say xỉn, Giáp
bắt đầu khoát lác, móc ra tờ US$100 và nói:
- Nếu tớ thả tờ này xuống dưới, sẽ có ít nhất 1 người hạnh phúc.
Đồng nghe vậy muốn chơi trội, hắn nói:
- Nếu tớ đổi ra thành 10 tờ $10 và thả xuống, sẽ có ít nhất 10
người hạnh phúc.
Minh Râu liền nói:
- Nếu tớ đổi ra thành 100 miếng $1 và thả xuống, sẽ có ít nhất 100
người hạnh phúc.
Nghe đến đó anh phi công chịu không nổi la lớn:
- D. mẹ tao mà nhảy dù xuống th́ bảo đảm ít nhất cả nước Việt Nam hạnh phúc
 


Bom
Thủ phó Khiêm đi mẽo về,được mấy lăo vịt khúc duột ngàn dặm tặng cho một con khỉ đột, lông lá xồm xoàm. Thủ muốn gây bất ngờ cho bà phó tượng,nên giấu chú khỉ đột vào nhà xe.
Sáng hôm sau,vô t́nh dậy sớm ra hít thở dưỡng sinh Khiêm thấy vợ đang sửa lại sống áo trước nhà để xe,liền hỏi :
- Bà đă nh́n thấy con khỉ trong nhà xe chưa ?
- Chẳng có con khỉ nào cả, chỉ có mỗi một anh người nước ngoài, chẳng biết tiếng ta, vội vàng đến nỗi không kịp cởi áo lông.

Bom
Thủ tượng Dũng tâm t́nh với tổng Nông :
- Đồng chí có biết đảng viên như thế nào th́ bị đánh giá là ngu ngốc không ?
Nông cười rất kẻ cả, đáp :
- Biết. Đó là một đảng viên khi diễn đạt điều ǵ đó th́ không ai hiểu được. Cậu rơ chưa ?
Dũng :
- Báo cáo anh. Chưa ạ !

Lư Công Đạo
Đây là câu chuyện có thật. Sau ngày đứt phim 30/04/1975, các giáo viên và sinh viên miền nam được lệnh phải học tập chính trị. Tôi "bị" tham gia trong đợt học tập này.
Một tay nghiên cứu sử miền bắc, họ Trương (tên ǵ tôi đă quên) ba hoa về đề tài đất nước ta giầu và đẹp rằng: đất nước ta và đặc biệt là miền bắc là nơi tập trung, đồng qui của những luồng văn minh, luồng thực vật, luồng động vật v.v.. trên thế giới. Cụ thể là Vườn Cúc Phương là nơi tập hợp của những thực vật, động vật hiếm quí trên thế giới.


Đặc biệt là hai luồng dầu hoả lớn nhất trên thế giới, một chạy từ trên Liên xuống, hai là từ vùng Trung Đông chạy qua. Hai luồng dầu hoả này sẽ đồng qui ở Tỉnh Thái B́nh, chúng ta chỉ cần đào và múc lên xài!!!


Ngày 17/12/1989 Nguyễn Ngọc Lan đă đăng lại nguyên văn một bức thư t́nh kiểu xhcn, trích từ báo Saigon Giải Phóng. Thiết tưởng những người c̣n biết rung động theo nhịp điệu b́nh thường của con tim có thể t́m thấy nơi đây những phát kiến tân kỳ về t́nh yêu xhcn. Chúng tôi xin ghi lại đây toàn văn bức thư t́nh nói trên:

Em thân yêu,

Trên cơ sở tṛ truyện hôm nọ với em, anh nghĩ rằng anh đă rút ra được những kết luận nhất định về t́nh cảm của đôi ta. Theo đánh giá sơ bộ của anh th́ chúng ta đă đạt được một sự nhất trí cao về một số mặt, đó là những thành công bước đầu trên quá tŕnh tiến tới hôn nhân. T́nh cảm gắn bó và sự hiểu biết lẫn nhau của chúng ta hoàn toàn có thể giúp anh và em xích lại gần nhau theo kế hoạch dự định, và anh yêu cầu mỗi người trong chúng ta phải nỗ lực củng cố những ǵ đă đạt được và thúc đẩy nó lên một bước phát triển mới. Em đừng sợ em không thích hợp với chức năng và nghĩa vụ của một người vợ. Con người ai chẳng mắc khuyết điểm.

Những mặt yếu của em trong phạm trù nấu nướng có thể khắc phục một cách hiệu quả, nếu em biết khắc phục từng bước trong khi tiến tới khắc phục toàn phần. Và một khi em đă tự giác đứng ra nhận khuyết điểm như vậy, hẳn em đă chuẩn bị biện pháp sửa chữa, trước mắt em là những thắng lợi mới.

Buổi đi chơi tới anh sẽ thông báo thời gian và địa điểm với em sau. Có thể chúng ta sẽ tham quan một quán ăn nào đó và chúng ta sẽ bàn bạc về những bước đi thích hợp cho giai đoạn phát triển t́nh cảm mới. Gửi em một nụ hôn đoàn kết.

Người gửi thư
(kư tên)


Ăn ǵ không chết?

 

 Cán bộ họp gia đ́nh, vợ bảo chồng:

 - Ăn uống phải cẩn thận, thời buổi này thực phẩm độc hại nhiều quá!
 - Hay ta chỉ ăn cơm với cá thôi! Thịt th́ ... lở mồm long móng, H5N1, tăng trọng, phoóc-môn ...
 - Không được đâu! Cá th́ bị ướp... u rê! Hay ta chuyển sang... ăn chay!
 - Ăn chay cũng chết, rau th́ dư lượng thuốc trừ sâu, nước tương th́ chứa 3-MCPD, gây ung thư...


 Vợ thở dài:

- Ăn ǵ cũng... chết! Biết ăn cái ǵ đây?

 

 Thằng con góp ư:

-Chỉ có ... 'ăn hối lộ' là không chết! Con thấy người ta chỉ bị ... 'nghiêm khắc phê b́nh' hoặc ... 'hưởng án treo' là cùng!