Tôi Đi Học

LƯU NGUYỄN

 

Khi đọc cái tựa đề bài viết "Tôi Đi Học" như trên. Thông thường ở Việt Nam, người ta nghĩ ngay đến h́nh ảnh những đứa trẻ tung tăng đến lớp, hoặc là những cô cậu thanh niên, thiếu nữ tay ôm cặp sách đến trường, không có ai nghĩ đến h́nh ảnh một bà già (như tôi) đang ngày ngày đeo ba-lô đi học ở xứ Mỹ.

 

Tôi đi học cũng là một sự "vạn bất đắc dĩ". Hay nói đúng ra là tôi "bị" đi học, sau khi gia đ́nh chúng tôi đến Mỹ vài năm. Trong suốt những năm tháng mới đến Mỹ, tôi luôn đau ốm ủ rũ, buồn bă và lo lắng không dám ra ngoài một ḿnh. Thậm chí tôi c̣n không dám "bốc" phone lên, khi nghe tiếng chuông điện thoại reo vang, v́ tôi e ngại có ai đó gọi đến, mà không phải người là Việt Nam. 

 

Thấy tôi quá mỏi mệt v́ thiếu tự tin, luôn lo sợ những điều thật vớ vẩn, b́nh thường vẫn hay xảy ra hàng ngày trên đất Mỹ. Bà bác sĩ thân ái Tạ Tường Vi, cũng như chồng và các con của tôi, đă luôn khuyến khích, thúc dục tôi đi chơi, đi thăm bạn hữu. Nhất là đi học Anh văn để không c̣n phải sợ cái phone "reng" lên, khi ở nhà một ḿnh nữa. Mọi người đều nghĩ tôi đi học, có thêm vốn liếng tiếng Anh, tôi sẽ có thêm sự tự tin, sự vui vẻ và sức khỏe của tôi sẽ được phục hồi nhanh hơn. 

 

Thời gian trôi qua, sức khỏe của tôi quả có khá lên, theo cùng thời gian tôi đi học những lớp, xóa nạn "mù chữ Mỹ" ở trung tâm ESL (English as Second Language). Sự tiến bộ rơ nhất là trong lúc tôi ở nhà một ḿnh, tôi đă dám bốc phone lên, trả lời bằng tiếng Anh (ngọng nghịu) với Mỹ trắng Mỹ đen hay Mỹ vàng. V́ thế thời gian sau này, nếu có ai hỏi tôi: 

- Bà có khỏe không, bà đang làm ǵ ?

 

Tôi mau mắn trả lời: 

- Dạ tôi khỏe và tôi đang đi học xóa nạn mù chữ.

 

Thấy tôi yêu thích việc học hành, chồng con tôi lại khuyến khích tôi nộp đơn vào "Community College" tiếp tục đi học thêm. Đặc biệt là khi theo học ở đây, tôi sẽ được chính phủ Mỹ trả tiền cho mà đi học.

 

Nghe đến tiền ai không thích, nhưng 2 chữ "đại học" đă làm cho tôi sợ hết vía. Tôi nói với các con:

- Mẹ già rồi, c̣n học hành làm ǵ cơ chứ! 

- Bố vẫn gọi mẹ là "em" th́ mẹ đâu đă già nào.

- Mẹ không học nổi nữa đâu, để th́ giờ cho mẹ nấu cơm, chăm sóc nhà cửa ...
- Thế mẹ đă học thử chưa, mà mẹ đă biết là học không nổi nữa đâu. Chúng con sẽ giúp mẹ mà mẹ ơi. 

- Đi học mẹ sẽ có thêm bạn rất vui, lại có cơ hội mua quà cho tụi con nữa mà mẹ. 

 

Ông bố cũng nói vun vào với các con:

Đi học em sẽ có thêm tinh thần em lạc quan, sảng khoái yêu đời và em sẽ mạnh giỏi hơn ...

 

Mặc kệ cho cả nhà nói thế nào, tôi vẫn cứ thoái thác bàn lui. Nhưng tụi nhóc đă đến "Sacramento City College" lấy đơn về, trao cho ông bố và nói: 

- Bố điền đơn này giúp mẹ và cùng phụ với chúng con "bắt" mẹ đi học. 

 

Rốt cuộc, tôi đành phải miễn cưỡng kư đơn, xin vào "Sacramento City College" học, v́ chồng con đă năn nỉ, áp đặt tôi nhiều quá chừng

Sau khoảng một tháng nộp đơn, nhà trường gởi giấy về báo cho biết, những thủ tục tuần tự tôi phải làm tiếp theo như là: chọn ngày thi xếp lớp (Assessment ), dự buổi hướng dẫn cho sinh viên mới (Orientation), gặp Counselors để được "cố vấn" trong việc chọn các lớp v.v... Khi biết ḿnh phải qua một kỳ thi xếp lớp, tôi hồi hộp và lo ngại lắm. Tôi luôn thắc mắc tự hỏi: không biết bài thi dễ hay khó. Bài thi toàn bằng tiếng Anh, liệu ḿnh đọc rồi có hiểu và làm được hết hay không. Thấy tôi quá lo lắng về ngày thi xếp lớp, út An bèn trấn an tôi: 

- Mẹ đừng có lo. Nếu mẹ làm bài thi tốt, th́ mẹ mới phải đi học, c̣n mẹ không làm bài thi tốt, th́ mẹ được ở nhà mà mẹ!

 

Nhờ thằng con Út an ủi và gợi ra một ư kiến hay như vậy, nên tôi đă "Assessment" 2 môn căn bản là Toán và Anh văn một cách rất thoải mái và hy vọng tôi "không phải" đi học. Nhưng thật bất ngờ, qua kết quả cuộc thi, chồng con tôi rất vui mừng v́ tôi "phải" đi học. Trong mùa học đầu tiên này, bà Counselor đă khuyên tôi nên tập trung vào học các lớp ESL như Grammar, Reading, Writing, Listening and Speaking. Và tôi chỉ cần học một lớp Toán 51 (Beginning Algebra) thôi. Nói ngắn gọn như vậy chứ, cộng lại cũng đă hơn 12 units rồi. Tôi sẽ phải học bở hơi tai ra, nếu muốn ẵm trọn được số tiền chính phủ Mỹ "trả công" cho tôi đi học. Thực ra đó là món tiền" Financial Aid" chính phủ tài trợ cho tất cả con nhà "low income", có cơ hội hoàn tất bậc Đại Học để tiến thân (nâng cao tŕnh độ văn hóa USA).

V́ phải "năn nỉ " tôi đi học, nên chồng và các con đă chu đáo lo cho tôi đầy đủ tập vở, bút bi, bút ch́, thước, tẩy, v.v ... Tóm lại, mọi thứ cần dùng cho một học sinh mới tập tễnh đi học, đă có tất cả trong một cái ba-lô (cái cặp) cũng mới toanh sẵn sàng cùng tôi đi học. 

Ngày đầu tiên TÔI ĐI HỌC, không hề có h́nh ảnh "Mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi" như ông Thanh Tịnh đă viết miêu tả. Mà ngược lại, tôi được mấy đứa con âu yếm nắm lấy tay tôi "chúc Mẹ đi học vui vẻ". Đứa con gái lớn đi theo đến tận trường, đeo giúp cho tôi cái cặp và "âu yếm" nắm lấy tay tôi, đưa tôi đến lớp học đầu tiên ở pḥng số 226, Rodda Hall-North. 

 

Sau khi tôi đă chọn cái bàn ngồi ngay trước tấm bảng xanh. Con gái tôi bỏ cái cặp xuống, mở ra lấy tờ Thời Khóa Biểu của tôi ra, xem lại và nói cho tôi biết đây là lớp ESL 260L. "Novice- High-Listening and Speaking ". Sau lớp này, tôi có 10 phút để chạy ngay đến lớp thứ hai, ở cùng dăy này, để học lớp ESL 260R. "Novice- High- Reading". Sau lớp 260R này, tôi có một tiếng để nghỉ ngơi, chờ học lớp cuối cùng trong ngày là lớp Toán 51.

Con gái tôi cẩn thận nhắc nh:

- Mẹ ơi, lớp Toán này nằm ở Building chỗ đàng kia ḱa, pḥng học số ...

 

Trước khi quay ra khỏi lớp, con gái đă ôm choàng qua vai tôi và "chúc m học hành vui vẻ, có thêm bạn mới". Tôi thật xúc động với những ân cần cần chăm sóc của các con và từ trong tiềm thức, tôi nhận biết các con đă lo lắng, chăm sóc việc học cho tôi, y hệt như tôi đă chăm lo cho sáu chị em chúng nó, từ ngày c̣n ở Việt Nam  cả khi qua được đến nước MỹCon gái ra về rồi, tôi c̣n đang ngồi suy nghĩ vẩn vơ, th́ thầy giáo đă vào đến lớp. Nhiều tiếng chào cất lên: "Good morning, Good morning ... ", "How are you ?" ...

 

Tôi theo phản xạ đứng lên, trong khi cả lớp vẫn ngồi. Một cái đập nhẹ vào tay, kèm theo giọng nói th́ thầm: "Ngồi xuống đi bà. Đây là lớp học ở Mỹ, lại là College nữa, không cần đứng lên để chào thầy"Tôi vội ngồi xuống, âm thầm cất tiếng chào thầy "good morning Sir". Vâng, phản ứng của tôi luôn chậm tiêu, chậm tiến như vậy đấy. 

Đây là lớp học ESL trong ngày đầu tiên, nên sau phần chào hỏi xă giao, ông thầy tự giới thiệu họ tên và nói tóm tắt lư lịch của ḿnh. Sau đó thầy yêu cầu mọi người trong lớp cũng lần lượt đứng lên, tự giới thiệu về ḿnh trước lớp. Qua phần giới thiệu này, tôi nhận ra ít nhất cũng có 3, 4 ông bà Việt Nam trên mái tóc đă có "muối nhiều hơn tiêu" giống như tôi, cùng ngồi trong lớp ESL 260L. này. Sau phần giới thiệu, ông thầy nói đến mục đích và chương tŕnh sẽ học, cũng như giải thích những luật lệ mà mọi người phải tuân theo. Thầy cũng cho biết cách tính điểm bài làm ở nhà (homeworks), bài thi tại lớp đều theo thang bậc điểm là A.B.C hoặc D.F. dựa trên tỉ lệ phần trăm (%) đạt được. Thầy cũng cho biết tên sách giáo khoa mà sinh viên cần phải mua để học. Trong ngày đầu tiên, học tṛ chưa có sách. Thầy đă chuẩn bị photocopy đầy đủ cả bài học và homeworks phát ra cho mọi người. 

 

Thầy rất kiên nhẫn, chậm răi giảng đi giảng lại một bài thật kỹ lưỡng rơ ràng, giúp cho những học tṛ già và dốt như tôi, có thể hiểu được những điều căn bản cần phải hiểu. V́ là lớp ESL nên thầy đă phải x dụng đến nhiều kinh nghiệm và trí thông minh để giảng dạy và cũng là để đoán được những câu nói của học tṛ, qua giọng nói tiếng Anh ngượng nghịu khó nghe. Phần học tṛ th́ cũng phải vất vả vận dụng trí nhớ, moi móc từ vựng, dỏng tai ra nghe và cố đặt lưỡi cho đúng vị trí khi trả lời với thầy. Thật đúng là cả thầy và tṛ đều thông minh và giỏi đoán ư của nhau.

Tóm lại, giờ học ESL đầu tiên của chúng tôi ở Sacramento City College, đă trôi qua trong niềm hân hoan của mọi người. Sau lớp học này, nhớ lời con gái đă căn dặn, tôi chạy vội đến lớp ESL 260R. Những diễn tiến trong lớp Novice-high-Reading này, cũng tương tự như lớp 260L tôi đă trải qua.

 

Không quá xa lạ, bỡ ngỡ như ở hai lớp ESL đầu tiên, khi vào lớp Toán 51, tôi đă làm quen được với hai bà có "tuổi xuân già" như tôi. Hết lớp Toán này, cả ba đứa học tṛ chúng tôi không c̣n lớp nào nữa, bèn tụm nhau lại dưới bóng cây râm mát trong sân trường, hai bà trao kinh nghiệm cho tôi biết cách "học" thế nào để sống "dai" trong Đại học cộng đồng và lănh thật nhiều tiền "Fiancial Aid". Một bà có cái tên khi gọi lênchắc chắn đă dính líu đến một vụ án nào rồi, đó là bà Ṭng Phạm. Tên bà Phạm thị Ṭng đă được gọi theo "văn hóa" MỹBà Ṭng Phạm tâm sự với tôi và bà Xáng Tô (Tô Ngọc Xáng) rằng:

- Chúng ḿnh già cả rồi, có ra mấy nhà hàng xin rửa chén dĩa, cũng chỉ kiếm được mỗi tháng vài trăm, chi bằng vào Đại Học Cộng Đồng, "học đại" vài lớp ESL, vài lớp vẽ, may hoặc toán, thể dục thể thao, lấy tiền "Financial Aid" được cũng xêm xêm và kiếm ít tiếng Mỹ bỏ vào miệng nói trệu trạo cho vui đời "quí bà tị nạn" th́ lợi hơn răng hỉ. 

 

Bà Xáng Tô đă có kinh nghiệm đi học College mấy mùa rồi, bà cho biết bọn ḿnh c̣n có thể kiếm thêm được một năm khoảng 2,200 dollars tiền "work- study" nữa. Làm "work- study" khỏe lắm, lại không bị trừ thuế nha. Miệng bà nói, tay bà khều tôi, ư như muốn tôi lấy lá thư "Financial Aid" ra, đọc lại xem tôi đă có khoản tiền đó hay chưa, v́ bà biết tôi là "lính mới" vào "học đại" trong Đại Học Cộng Đồng. Hiểu ư bà, tôi mở cặp lấy tờ  "Financial Aid" đưa ra. Bà cầm lấy đọc to lên: 

- Federal Pell Grant: 3,300. 

- BOGG/Waiver: 308. 

- Federal SEOG: 600. 

- EOPS- Stipend: 300. 

- Cal Grant B: 1,548. 

Tổng cộng: 6.056 (USD)

 

Đọc xong bà nói:

- Vậy là chưa có "work- study" trong này. Mai tôi dẫn bà đi xin "work- study". V́ là lính mới ṭ te, tôi đâu đă biết "work- study" là cái giống ǵ, work ở đâu và nhất là work ra làm sao ? Nên tôi rụt rè nói với bà rằng: 

- Dạ, để em về nói lại với ổng và mấy đứa nhỏ xem thế nào.

 

Khi nghe tôi nói vậy, bà cao giọng:

- Xí, Việt Nam mới qua phải không? Ở Mỹ này ḿnh có quyền quyết định cho chính ḿnh, không cần ǵ phải hỏi ai ráo trọi. 

 

Tôi nín khe. Hên quá, tôi chưa tâm sự cho bà biết "sự vụ lệnh" cấp cho Tôi Đi Học là do chồng con tôi "áp đặt" và "quyết định". Tôi cũng chưa cho bà biết khi tôi đi học, phải luôn có "kẻ đưa người đón". Đi xe Bus, phải chuyển đổi 2, 3 lần xe, tôi rất sợ bị đi lạc. Lái xe th́ tôi run tay lắm, hơn nữa DMV cũng không cho phép tôi lái xe trên xa lộ và lái sau 5 giờ chiều. Với lư do sức khỏe của tôi quá bết bát, kèm theo đôi mắt "mơ huyền", tôi sẽ gây tai nạn cho các anh hùng xa lộ.
 

Thấy tôi rất "nai", hai bà say sưa hướng dẫn và truyền kinh nghiệm cho "lính mới" đối phó với homeworks bằng cách dễ ̣m, "nhờ mấy đứa con làm giùm" hoặc kiếm ông bà nào đă học mùa trước có cùng lớp, cùng thầy với ḿnh, hỏi mượn họ homeworks cũ về (sao chép lại) khỏe re. Hai bà c̣n chê tôi sao "khờ khạo" quá, lúc thi Toán (Assessment) tôi đă "quờ quạng" thế nào, để bị xếp vào lớp "Toán 51" lận.

Bà Xáng Tô đưa ra ư kiến: "tốt nhất, bà nên học từ các lớp "Toán 200": học cộng, trừ, nhân, chia các số chẵn, lẻ... Hết một mùa (Semester), lên lớp "Toán 220" học cộng, trừ, nhân, chia phân số chẵn, lẻ, học đơn vị đo lường, bách phân và giải phương tŕnh bậc một, hết một mùa nữa rồi. Sau đó ta mới lên "Toán 51" Beginning Algebra". Nghe bà nói, tôi rụt rè thanh minh: 

- Tại em đâu có biết. 

 

Nghe tôi nói vậy, bà Ṭng Phạm "dạy bài" ngay : 

- Bây giờ biết rồi th́ xin đi xuống lớp, học lại từ lớp Toán 200 cho khỏe. 

 

Rất ngạc nhiên tôi hỏi lại bà:

- Bộ họ có cho ḿnh lùi xuống, học ngược lại nhiều lớp như vậy sao? 

 

Bà Xáng Tô rành rẽ trả lời:

- Sao lại không, tụi Mỹ kỳ lắm. Ḿnh không được quyền xin học lớp cao hơn như kết quả Assessment đă có, nhưng ḿnh được quyền ghi tên học xuống những lớp thấp hơn. v.v. và v.v...

 

Trước khi chia tay nhau, bà Xáng Tô cùng "nhất trí" với bà Ṭng Phạm, khuyên tôi nên học "lùi" lại 2 lớp toán cho khỏe và nhất là sẽ nhận được tiền "Financial Aid" lâu dài hơn. Lần này tôi đă biết giữ mồm giữ miệng nên im lặng, chứ không th́ tôi đă nói: "Dạ, để em về hỏi lại ổng với mấy đứa con"

Thật đúng là "đi một ngày đàng, học một xàng khôn". Tôi chưa đi hết một ngày đàng, mà đă học được cả hai, ba "xàng" khôn rồi đó chứ. Nếu cứ ru rú ở nhà th́ làm sao tôi biết được những "Work-study" khỏe lắm, những cách học thụt lùi lớp lợi hơn, rồi những khoản tiền "Financial Aid" ưu tiên dành cho "sinh viên" già và dở như tôi, c̣n ráng lết "đi học để kiếm tiền". Trái ngược hẳn với hoàn cảnh sinh viên ở Việt Nam phải vất vả "kiếm tiền để đi học".

 

Đúng giờ tôi ra điểm hẹn. Ông "tài xế" riêng của tôi đang ngồi trong xe, vội vàng chạy lại đỡ cho tôi cái cặp trên vai xuống và hỏi: 

- Thế nào, em đi học có vui không ? 

 

Tôi trả lời ổng là: 

- Phải đi học chứ bộ được đi xem hát đâu mà vui ta ơi ! 

 

Tuy trả lời "hờn mát" như vậy, nhưng tôi cũng vui vẻ kể lại cho ng nghe những kết quả tôi đă "thâu lượm" được trong ngày đầu tiên đi học đại ở Sacramento City College. Nhưng bài học kinh nghiệm học lùi lại hai lớp Toán, tôi vẫn c̣n giữ lại chưa kể ra.

 

Thường ngày sau khi cơm nước xong, ḿnh ên tôi lui cui dọn dẹp và rửa chén bát. Nhưng hôm nay v́ tôi đă "chăm ngoan" đi học, nên cả nhà xúm lại giúp tôi dọn dẹp, để tôi có nhiều th́ giờ làm "homeworks". Khi tôi lấy "homework" ra, các con tôi xúm lại hỏi: 

- Mẹ có nhiều homeworks không ?

- Mẹ có hiểu hết bài thầy dạy không ?

- Mẹ có cần con giúp mẹ ǵ không ? ... 

 

Tôi chậm răi trả lời các con:

- Hôm nay th́ mẹ chưa cần giúp, nhưng mà mai mốt sẽ có. Nhất là về môn Toán. Nghe tôi nói vậy, tụi nhỏ nhao nhao lên hỏi: 

- Sao mẹ lại cần giúp nhất là môn Toán vậy mẹ?

- Bộ mẹ quên hết tính toán rồi sao ?

- Con nghĩ mẹ cần giúp môn ESL hơn. 

- Mẹ không hiểu nội dung bài Toán hay là ...

 

Nghe các con thắc mắc nhiều quá, tôi bèn tường thuật lại lời khuyên của hai bà "cố vấn" học lùi lớp cho cả nhà nghe, và tôi ngỏ ư muốn học lùi xuống 2 lớp Toán. Nghe xong, cả nhà vội vă mở "hội nghị" ngay tại chỗ, để "giúp mẹ vượt qua khó khăn" (các con tôi vẫn thường nói với nhau như vậy, khi khuyến khích tôi đi học).

"Hội nghị " cứ rùm beng cả lên. Phe ủng hộ cho tôi được học lùi, đưa ra lư do: 

- Mẹ học lùi một lớp để tiến vững chắc lên hai, ba lớp đó mà

Đồng ư !

 

Phe chống đối cách học lùi, đưa ra lư lẽ

- Khi khuyến khích mẹ đi học, ai cũng mong mẹ tiến, sao bây giờ lại để mẹ lùi là thế nào?

- Không đồng ư !

 

Tranh căi măi cũng không xong. Cuối cùng quyền "gia trưởng" quyết định: 

- Em học lùi lại hai lớp toán sẽ chán lắm, nhưng một lớp th́ được. Mai đến trường, em "Drop" lớp Toán 51 và xin "Add" vào lớp Toán 220. Anh nh́n trong "Schedule of Classes" thấy có lớp Toán 220, cùng giờ với Toán 51. Em không phải thay đổi thời khóa biểu.

 

Mừng quá, tôi thừa thắng xông lên, đề nghị cho tôi học lùi lại những lớp ESL nữa. Nghe tôi đề nghị như vậy, ông xă tôi cười to và nói: 

- Qua kết quả Assessment, nhà trường đă xếp cho em vào những lớp ESL cuối bảng rồi. Không có lớp nào thấp hơn cho em lùi nữa đâu. Sát đất rồi em ơi! 

 

Nghe ông "gia trưởng" nói vậy, tôi quê quá ngồi đần cái mặt ra. Nhưng thằng con Út lại nghĩ tôi đang lo lắng về lớp học khó, tôi sẽ không đạt được điểm tốt. Út vội

chạy đến th́ thầm vào tai tôi: 

- Mẹ đừng có lo, nếu mẹ có bị điểm C, con cũng không buồn đâu. 

 

Khi nghe tôi nhắc lại lời nói của Út, cả nhà đă vỗ tay cười vang. Ông xă tôi nói: 

- Em thấy chưa, út An nó đối xử với em quá rộng răi trong "điểm" học rồi đấy, em cứ thoải nếu có bị điểm C. 

 

Sở dĩ Út cưng đă an ủi và mở lối rộng răi cho tôi như vậy, v́ tôi luôn luôn nhắc nhở:

- Các con phải ráng chăm học để được điểm A, đừng để bị một điểm B nào, nh́n thấy B mẹ sẽ buồn lắm

hoc

Nh́n nét mặt đáng yêu của Út, các anh chị lên tiếng: 

- Út quá "nuông chiều" mẹ trong việc học. Nếu mẹ không cố gắng vượt qua khó khăn là lỗi An đó nha.

 

Sau một ngày học ở Sacramento City College, tôi chưa thể nào biết được, tôi sẽ phải vượt khó cỡ nào với tŕnh độ thấp kém của tôi. Nhưng tôi đă rất thích thú và ngạc nhiên khi khám phá ra rằng, bất cứ ai cũng có điều kiện để vào học trong các trường Đại Học Cộng Đồng. Nơi đây họ nhận tất cả mọi lứa tuổi, mọi sắc dân và mọi tŕnh độ học vấn khác nhau. Người có tŕnh độ cao, học các lớp cao. Người có tŕnh độ thấp, sẽ được bắt đầu từ các lớp (Novice) "Sơ học yếu lược" như nhng lớp ESL của tôi chẳng hạn. Các môn học khác cũng vậy, tất cả đều có từ những lớp căn bản vỡ ḷng, mục đính giúp cho mọi người, trong mọi hoàn cảnh, đều có cơ hội học hành như nhau để vươn tới một tương lai rạng rỡ, bằng ư chí và sự quyết tâm của chính ḿnh. Trong Đại Học Cộng Đồng, sinh viên có thể hoàn tất ngành học chuyên môn của ḿnh với mảnh bằng đại học 2 năm (AA - AS) hoặc có thể nộp đơn xin chuyển tiếp lên đại học 4 năm, lấy bằng cấp Cử nhân (BA - BS). Rồi tiến lên Master. Tiến thêm nữa lên đến Doctor cũng được mà.

 

Riêng phần tôi, tôi chưa vội vàng mơ tưởng chi xa xôi đến tháng ngày tôi nhận được mảnh bằng Đại Học 2 năm trong Sacramento City College. Hiện tại tôi đang sung sướng mong chờ ngày 27 tháng 8 năm 19... đó là ngày tôi cầm được cái check "tiền lương" đầu tiên, chính phủ Mỹ trả công cho tôi đi học. Tôi thích nói như vậy, thay v́ gọi đó là tiền "Financial Aid". 


Lưu Nguyễn