Ngă Rẽ Cuộc
Đời
***
Trần Quốc Sỹ
Cuộc đời của chúng ta
không bao giờ êm ả măi như mặt nước hồ thu mà sẽ có những lúc dậy sóng như đại
dương trong cơn băo dữ. Cuộc đời của chúng ta cũng không là con đường thẳng tắp
mà sẽ có những ngă rẽ. Những ngă rẽ này đôi khi rất êm ái, rộng răi, thênh
thang đưa chúng ta đến nơi tột đỉnh vinh quang, nhưng đôi khi cũng rất quanh co,
gập ghềnh, khúc khuỷu đẩy chúng ta vào chốn tột cùng của hố sâu, vực thẳm.
Chúng ta gọi đó là định
mệnh của mỗi người.
Tôi là người không bao
giờ tin vào bói toán, tử vi nhưng tôi lại rất tin vào số mạng hay định mệnh.
Tôi tin là cuộc đời của mỗi người trong chúng ta đều đă được vạch sẵn, con đường
đời ta đi đă được định trước, không thể tránh né được. Tôi hoàn toàn và tuyệt
đối tin vào điều này. Tôi chỉ không tin là ai có thể biết trước được con đường
của ḿnh hay người khác sẽ phải đi. Thế thôi.
Năm nay tôi vừa đúng 55
tuổi, có thể được coi như tôi đă sống qua hai phần ba của cuộc đời của một người.
Quay nh́n lại quăng đời đă đi qua, tôi có thể chiêm nghiệm và thấy được những ǵ
đă được sắp đặt trước cho cuộc đời của ḿnh. Bắt đầu là chuyện tôi lên tàu há
mồm vào Nam khi c̣n chập chững, rồi đến chuyện thoát chết hai ba lần khi c̣n nhỏ,
rồi chuyện rớt tú tài và vào quân ngũ, chuyện gia nhập Không Quân và qua Mỹ tu
nghiệp, chuyện bỏ nước ra đi năm 75, chuyện trở thành một Kỹ Sư Điện (mặc dù
khi nộp đơn xin học, tôi đă chọn nghành Kiến Trúc). Rồi chuyện lập gia đ́nh
và li dị sau 21 năm chung sống êm ấm, không một lần căi vả, đến chuyện tôi về
quận Cam lập nghiệp, chuyện tái lập gia đ́nh và sau cùng là chuyện bỏ nghề Kỹ Sư
để trở thành một ông thầy dạy những người bị phạt (khi lái xe) như hiện
tại, mọi chuyện xảy ra dường như đă được một người nào đó ghi chép rơ ràng trong
sổ bộ đời của tôi.
Tôi kiếm sống bằng nghề
Kỹ Sư đúng hai mươi mốt năm, tính từ lúc nhận cái bằng Cử Nhân từ Cal State Long
Beach vào mùa hè năm 1985, cho đến khi tôi cầm cái thẻ nhân viên và trả lại cho
tên xếp trực tiếp vào một buổi chiều mùa hè năm 2006. Định mệnh kỳ quặc đă
khiến tôi bỏ nghề Kỹ Sư lương sấp sỉ 6 số để bây giờ kiếm cơm bằng nghề dạy luật
lưu thông cho những người chạy (xe) ẩu, mà hiện tại, đă không có lương mà
c̣n phải lấy tiền để dành để bù vào thương vụ mỗi tháng.
Nhiều người biết chuyện
cho rằng tôi điên hay dại. Họ có thể đúng, nhưng đối với tôi, đây là cái định
mệnh đă sắp sẵn cho cuộc đời của tôi, cái ngă rẽ mà tôi phải đi, không thể thay
đổi được.
Bạn có thể không tin,
nhưng khoan, hăy nghe tôi kể cho bạn nghe những ǵ đă đưa đẩy tôi đến cuộc sống
ngày hôm nay.
Ngă rẽ cuộc đời tôi lần
này có thể nói là bắt đầu khi tôi và Dung, người vợ cũ của tôi, quyết định bán
căn nhà ở Gardena, căn nhà chúng tôi đă sống hơn 15 năm, căn nhà đầu tay mua
được khi hai đứa c̣n nghèo, để dọn về Redondo Beach, một thành phố miền biển
vùng South Bay, nổi tiếng với cây cầu thơ mộng và những nhà hàng đồ biển đông
nghẹt những thực khách ăn uống mỗi đêm.
Lợi dụng lúc giá nhà
đang xuống dốc trong thời điểm năm đầu năm 1997, tôi và Dung không bỏ lỡ cơ hội,
quyết định bán căn nhà đang ở để t́m mua một căn nhà khác ở vùng biển. Sau vài
tháng lùng sục, cuối cùng, chúng tôi mua được một căn nhà cũ ở Redondo Beach nằm
trên một lô đất rộng, chỉ cách bờ biển độ một phần tư dặm mà giá lại rẻ như bèo
v́ đúng lúc kinh tế đang xuống dốc. Tôi dự tính trong ṿng một năm sẽ đập căn
nhà cũ này ra và xây lại.
Đối với gia đ́nh, họ
hàng, bạn bè th́ lúc đó là thời gian hưng thịnh của chúng tôi v́ chúng tôi đang
ở một thành phố nghèo, nhiều dân lao động, nay bỗng dọn về gần biển, về một
thành phố được coi là nơi trú ngụ của dân khá giả.
Nhưng ai có ngờ đâu,
thực tế lại không như vậy.
Ngay từ khi chúng tôi
dọn về căn nhà này, tôi đă cảm thấy có ǵ không ổn. Vợ chồng tôi đang yên ấm
bỗng trở nên bất hoà v́ những chuyện không đâu. Sự rạn nứt trong t́nh cảm vợ
chồng càng lan rộng và rơ rệt khi chúng tôi bắt đầu phá căn nhà ra để xây lại.
Mặc dù công việc xây cất tương đối suông sẻ và không gặp nhiều trở ngại, nhưng
áp lực tinh thần của việc xây nhà và việc phải đi ở đậu nhà cô em vợ đă làm Dung
cáu kỉnh và gắt gỏng. Những đỗ vỡ không thể hàn gắn càng ngày càng gia tăng
càng đẩy tôi và Dung càng ngày càng xa nhau hơn.
Rồi chuyện phải đến đă
đến. Vào một buổi tối cuối đông năm 1999, người vợ mà tôi đă chung sống hơn
hai mươi năm, đột nhiên ngỏ ư muốn ly dị, ngay sau khi căn nhà mới xây lại vừa
hoàn tất. Nàng nói là không c̣n yêu tôi nữa và muốn t́m một hạnh phúc khác. Tôi
ngỡ ngàng v́ sự việc xảy ra nhưng không buồn v́ theo quan niệm của tôi, khi
người ta muốn đi th́ ḿnh chẳng có lư do ǵ để giữ họ lại. Cuối cùng, chúng tôi
đă ra toà xé giấy hôn thú và trả tự do cho nhau.
Chúng tôi có một cháu
gái, năm đó đang theo học năm thứ hai tại trường University of Southern
California (USC), một trường tư nổi tiếng của California. Tiền học phí cháu
phải mượn để hoàn tất chương tŕnh học 4 năm lên đến gần 150 ngàn mỹ kim.
Đáng lẽ ra chúng tôi sẽ
bán căn nhà mới xây, trừ chi phí xây cất và tiền nợ nhà băng, rồi chia hai phần
lợi tức. Nhưng v́ tiếc căn nhà đẹp mới xây, lại ở một địa điểm lư tưởng nên
tôi bàn với Dung là nàng nên giữ căn nhà lại và nếu nàng đồng ư, chúng tôi sẽ
dùng tiền lời căn nhà chi trả cho tiền học phí bốn năm của cô con gái, tính theo
thời giá lúc đó. Phần c̣n lại, sau khi thanh toán tất cả mọi chi phí, nợ nần,
sẽ chia hai và nàng chỉ cần kư cho tôi một chi phiếu cho phần của tôi. Dung
đồng ư.
Đầu năm 2000, tôi rũ áo
ra đi về quận Cam lập lại cuộc đời mới với một va li nhỏ và tấm ngân phiếu chưa
đến 30 ngàn đô. Đó là tất cả vốn liếng tôi c̣n lại sau hai mươi lăm năm lập
nghiệp trên đất Mỹ. Bạn bè, nhiều người xót xa cho hoàn cảnh của tôi, nhưng thú
thật với các bạn, tôi không buồn và không nản một chút nào v́ tôi nghĩ tôi vẫn
c̣n khoẻ mạnh, vẫn c̣n đôi tay, vẫn c̣n khối óc. Hai mươi lăm năm trước đây
tôi đă từng đă từng khởi đầu bằng con số không, chẳng lẽ, bây giờ tôi lại không
làm được? Tôi tự tin vào sự phấn đấu của ḿnh và một phần nào tôi cũng tin vào
cái số may mắn của ḿnh luôn được quư nhân pḥ trợ.
Tôi về quận Cam sống đời
độc thân được một năm, ngoài những thời gian ở sở, thời giờ c̣n lại, tôi dành
cho những công tác cộng đồng và xă hội. Đầu năm 2001, trong một sự ngẫu nhiên
và thật t́nh cờ, tôi quen Hồng. Một năm rưỡi sau đó, chúng tôi cùng nhau ra toà
để kết nghĩa phu thê.
Với một sự may mắn bất
ngờ, chúng tôi mua được một căn nhà ở thành phố Huntington Beach với một giá
thật hời của thời điểm năm 2001. Căn nhà tuy nhỏ, nhưng toạ lạc tại một địa
điểm rất lư tưởng. Tôi đă quả quyết với Hồng là trong ṿng một năm, tôi sẽ đập
căn nhà này ra và xây lại. Đúng như những ǵ tôi dự tính, cuối năm 2003, tổ ấm
của chúng tôi, căn nhà hai tầng ngói đỏ, với hồ cá Koi và thác nước ở vườn sau,
đă hoàn thành.
Tôi đă tái lập lại cuộc
đời của ḿnh chỉ trong ṿng ba năm. Một lần nữa, đây là điều minh chứng cho sự
may mắn của đời tôi, sự may mắn kỳ lạ đă theo tôi hơn ba mươi năm qua.
Trở lại chuyện tôi bỏ
nghề Kỹ Sư để trở thành giảng viên trường xoá ticket.
Mặc dù tôi đă có lần kể
cho các bạn nghe về chuyện tôi ngẫu nhiên trở thành giảng viên cho toà West trên
mục này, nhưng có lẽ nhiều đọc giả chưa có dịp đọc, nên một lần nữa tôi xin kể
lại câu chuyện này, để các bạn thấy sự kỳ lạ của cái gọi là định mệnh.
Số là tối hôm ấy, một
buổi tối cuối năm 2000, khi tôi đang trên đường từ sở về nhà...
Phon phon với con ngựa
sắt thân yêu trên con đường Trask tráng nhựa phẳng ĺ, êm như nhung của thủ đô
tị nạn, tôi đang thả hồn theo gió, lan man nghĩ về bữa cơm ngon bên người t́nh
tuyệt vời... th́ bỗng nhiên, tôi giật bắn người khi nh́n thấy chiếc xe hai màu
trắng đen lù lù trong kiếng chiếu hậu. Ba ngọn đèn xanh, vàng, đỏ đang quay tṛn,
đáng ghét. Bỏ mẹ rồi, tôi nghĩ thầm, lại dính ticket nữa. Xui xẻo ǵ đâu.
Tắp xe vào lề phải, tôi
tắt máy, ngồi yên chờ ông bạn dân đến gần bên cửa sổ, rồi mới quay kiếng xuống.
Tuy bực dọc, tôi vẫn cố lấy giọng nhẹ nhàng, miệng mỉm cười, cái cười cầu may
của người phạm tội:
-Good evening officer,
did I do something wrong?
Viên cảnh sát chào lại
bằng một giọng rất điền đạm:
-Chào anh. Lư do mà tôi
chận anh lại là v́ anh đă lái xe với tốc lực 45 dặm/giờ trong khoảng đường giới
hạn 35 dặm/giờ. Xin anh vui ḷng cho tôi xem bằng lái xe, thẻ đăng bộ và thẻ
chứng minh bảo hiểm.
-Thưa vâng.
Tôi móc bóp lấy bằng lái
xe, rồi lục hộc xe lấy thẻ đăng bộ và thẻ chứng minh bảo hiểm đưa cho ông ta.
-Xin chờ, tôi sẽ trở lại.
Hiển nhiên, cái cười cầu
tài của tôi đă không có kết quả.
Sau vài phút, hắn trở
lại đưa cho tôi một tấm giấy phạt và nhă nhặn yêu cầu tôi kư tên:
-Xin anh vui ḷng kư tên
vào đây. Đây không phải là anh nhận lỗi, chỉ là anh hứa sẽ ra toà vào ngày được
ghi trên giấy phạt.
Tôi miễn cưỡng đặt viết
nghuệch ngoạc kư nhanh và đưa lại cho hắn.
Viên cảnh sát cầm lấy,
xé tờ màu hồng đưa cho tôi, giọng vẫn từ tốn:
-Cám ơn và chào anh. Xin
anh lái xe cẩn thận.
Con mẹ nó, nó phạt ḿnh
mà c̣n giở giọng lịch sự, tôi vẫn c̣n hậm hực.
Vài ngày sau, tôi nhận
được một phong thơ từ ṭa án Westminster với đầy đủ chi tiết, hướng dẫn để đi
học traffic school, nếu trong ṿng mười tám tháng tôi chưa đi học.
Đă hơn bảy năm kể từ khi
tôi dính cái ticket lần trước. May quá, tôi hội đủ điều kiện.
Nghĩ tới traffic school,
tôi thở dài, ngán ngẩm. Lại mất toi ngày thứ bảy. Tôi đă từng đi học loại trường
này. Chán không thể tả. Tám tiếng đồng hồ khô khan, phí th́ giờ.
Tôi lần lựa cho đến khi
gần hết hạn mới chịu nhắc phôn gọi cho trường NTSI (National Traffic Safety
Institute) để ghi tên học:
-Allô, tôi muốn ghi tên
học traffic shool.
Đầu giây bên kia là một
cô Việt Nam, giọng Bắc ngọt như mía lùi:
-Thưa anh chúng tôi có
lớp ngày thứ bảy và tối thứ ba. Thứ bảy học 8 tiếng, thứ ba học 4 tiếng, hai tối.
Ngày thứ bảy có lớp tiếng Việt, tối thứ ba chỉ có lớp tiếng Anh. Lớp thứ bảy đă
chật cứng, chỉ c̣n một vài chỗ trống.
-Không sao, cô cho tôi
ghi tên tối thứ ba cũng được.
Im lặng khoảng nửa phút
rồi vẫn giọng nói nhỏ nhẹ của cô:
-Dạ, tôi đă ghi tên anh
cho tối thứ ba, toà án thành phố Westminster, pḥng W8. Xin anh đến trước 6 giờ.
Lớp học bắt đầu 6 giờ 30. Hẹn gặp lại anh.
-Cám ơn cô.
-Chào anh.
Gác điện thoại, tôi vẫn
c̣n ngơ ngẩn bởi giọng nói ngọt ngào của cô điện thoại viên của trường NTSI. Tại
sao có người được trời phú cho giọng nói dễ thương như vậy nhỉ?
Tối thứ ba tuần sau đó,
đúng 6 giờ 15 tôi tà tà từ nhà lái xe đến toà án. Lớp học bắt đầu từ 6 giờ 30,
tôi tính nhẩm trong đầu, từ nhà tới trường khoảng 7 phút, dư sức kịp (tại sở làm,
nếu 8 giờ họp th́ 8 giờ thiếu 2 phút tôi mới đứng dậy ra khỏi văn pḥng).
Sau khi t́m được chỗ đậu
xe, tôi bách bộ tới cổng cùng một vài học viên nữa. Bỗng tiếng chuông của cái
đồng hồ lớn dựng trên sân cỏ vang lên từng hồi.
Tôi nh́n đồng hồ tay,
06:28, vẫn c̣n kịp. Tôi vẫn tà tà rảo bước.
Nhưng người cảnh sát tại
cổng đă chận chúng tôi lại, lạnh lùng nói:
-Sorry, các anh đă đến
trễ. Xin các anh trở về và gọi trường để xin đi học ngày khác.
Tôi sẵng giọng:
-Nhưng, đồng hồ tôi mới
có 6 giờ 29 phút. Tôi vẫn c̣n sớm.
Hắn vẫn lạnh lùng:
-Anh có thể đúng, nhưng
ở đây, giờ giấc theo cái đồng hồ kia. Khi nó gơ, chúng tôi đóng cửa. Không có
trường hợp ngoại lệ. Sorry.
Hai mươi mấy năm sống
trên đất Mỹ, kinh nghiệm cho biết rằng tôi khó ḷng có thể thuyết phục được anh
chàng cảnh sát không tim này. Bất măn, tôi quay gót trở lui. Bây giờ tôi mới
hiểu tại sao cô điện thoại viên Bắc kỳ dặn tôi tới trước 6 giờ.
Ngày hôm sau, tôi gọi
điện thoại cho NTSI. Lại cũng cô Bắc kỳ với giọng nói nhẹ nhàng như gió mùa thu:
-NTSI, xin nghe.
-Allô, tôi muốn ghi tên
lại đi học traffic . Tôi đă ghi tên học lớp thứ ba, nhưng tôi đến trễ. Bây giờ,
xin cô cho tôi ghi tên lớp thứ bảy tuần này. Tôi không c̣n nhiều th́ giờ.
-Để tôi xem...Ah, anh
may mắn lắm, thứ bảy này c̣n một chỗ. Toà án Westminster, pḥng W8, xin anh đến
trước 7 giờ. Lớp học bắt đầu 7 giờ 30. Chào anh.
Khỏi cần phải nói, các
bạn cũng đoán được là sáng thứ bảy hôm ấy tôi dậy thật sớm. Tắm rửa sạch sẽ,
quần áo chỉnh tề, pha ly cà phê sữa nóng đem theo, tôi ra xe đề máy. Đồng hồ
tay chỉ 6:35.
Tưởng rằng ḿnh sẽ là
người đầu tiên tới trường, tôi ngạc nhiên khi thấy cả trăm người đang lố nhố
đứng sắp thành một hàng dài. Không hiểu họ đă có mặt từ lúc nào. Đúng 7 giờ,
cánh cửa mở rộng. Gần 500 học viên được lệnh sắp hàng tư, giấy tờ và bằng lái xe
trên tay sẵn sàng, lần lượt vào cửa. Sau đó, chúng tôi được kiểm soát bởi những
nhân viên nhà trường và được hướng dẫn đến lớp học.
Lớp tiếng Việt được giảng dạy tại pḥng W8.
Bước vào lớp, tôi choáng
ngộp khi thấy gần trăm người, chen chúc trong một cái pḥng không lớn lắm,
chuyện tṛ như pháo ran. V́ là lớp tiếng Việt nên học viên toàn là dân đầu đen.
Già, trẻ, nam, nữ đầy đủ. Tôi nh́n quanh, những chỗ ngồi đă bị chiếm gần hết.
Bỗng tôi thấy một ghế trống, hàng trên cùng, dăy giữa. Tốt, tôi chẳng ngại ngồi
hàng trên cùng.
Lớp học đang ồn như một
cái chợ, bỗng nhiên im bặt khi một ông Mỹ, mập và lùn bước vào, tự giới thiệu:
-Good morning. My name
is Bill, I am the principal of this school and also your instructor. (Xin chào
quư vị. Tôi tên là Bill, tôi là hiệu trưởng của trường và cũng là giảng viên
của quư vị ngày hôm nay).
Tại sao lại là một ông
Mỹ, tôi tự hỏi, không phải đây là lớp tiếng Việt hay sao?
Ông giảng viên tiếp lời
vẫn bằng Anh ngữ:
-Tôi thành thật xin lỗi
quư vị, vị giảng viên người Việt đă xin nghỉ mà chúng tôi chưa t́m được người,
nên hôm nay tôi phải tạm thời thay thế. Tôi biết ngày hôm nay sẽ rất khó khăn
cho quí vị. Tôi không biết tiếng Việt, tôi chỉ hy vọng quư vị biết tiếng Anh.
Nhưng xin quư vị đừng quá lo lắng, tôi có cô phụ tá, cô sẽ giúp phiên dịch những
điều tôi nói ra Việt Ngữ để quí vị có thể hiểu. Xin quí vị kiên nhẫn...
Nói xong ông chỉ tay vào
một cô c̣n rất trẻ, đang đứng sát tường.
Sau đó chúng tôi được
phát cho mỗi người một quyển sách mỏng viết bằng Việt ngữ. Học viên người Việt,
sách học viết bằng tiếng Việt. Trong khi đó, giảng viên người Mỹ, lại giảng dạy
với sách viết bằng tiếng Anh, thật là tréo cẳng ngỗng. Nếu nội dung hai quyển
sách này giống nhau th́ chẳng nói làm ǵ, đằng này, sách tiếng Việt một đường,
sách tiếng Anh một nẻo, thế mới phiền. Thêm vào đó, cô thông dịch viên có lẽ rời
Việt Nam lúc c̣n nhỏ nên tiếng Việt cũng không chuẩn lắm. Nhiều chữ, cô lúng
túng không biết phải dịch sao cho đúng.
Thế là, thầy giảng thầy
nghe, tṛ nói tṛ nghe. Học viên, nhiều người cứ đờ ra như vịt nghe sấm. Một số
khác nhắm mắt lim dim ngủ... ngáy kḥ kḥ...(xin lỗi, ngủ th́ có, ngáy th́ không,
tôi thêm mắm, thêm muối một chút cho vui ấy mà). Những giờ học nặng nề của buổi
sáng trôi qua...
Anh hùng tính nổi lên,
v́ ngồi bàn trên cùng nên tôi thỉnh thoảng cũng "nhào vô" giúp ông giảng viên và
cô thông dịch viên, dịch những chữ khó từ tiếng Anh ra tiếng Việt. Chưa chịu,
trong giờ nghỉ ăn trưa, tôi c̣n hiên ngang lấy quyển sách tiếng Việt và dịch
những phần chính ra tiếng Anh rồi đưa cho ông ta. Buổi chiều, Bill nhờ tôi đứng
làm thông dịch viên thay thế cho cô gái trẻ.
Sau khi lớp học tan,
Bill bắt tay tôi, nói:
-Cám ơn anh đă giúp tôi.
Chúng tôi đang cần một giảng viên người Việt. Tôi thấy anh rất có khả năng để
làm việc này. Anh có muốn trở thành giảng viên cho NTSI hay không?
Tôi trợn mắt:
-Cái ǵ ? Làm giảng viên?
Ông có đùa không? Ông không thấy tôi mới bị ticket, c̣n phải đi học hay sao? Tôi
có biết ǵ về luật giao thông đâu mà giảng với dạy?
Bill nghiêm giọng:
-Không, tôi không đùa.
Lẽ dĩ nhiên là anh sẽ được huấn luyện, phải thi lấy bằng giảng viên (instructor
license). Nhưng anh đừng quá lo, chúng tôi sẽ huấn luyện cho anh. Tin tôi đi,
anh dư sức qua cầu. Trust me.
Suy nghĩ một lát, tôi gật đầu:
-OK, xin cho tôi biết
tôi phải làm ǵ?
Bill mừng ra mặt:
-Cám ơn anh. Anh cho tôi
số điện thoại, chúng tôi sẽ liên lạc với anh.
Vài ngày sau, tôi nhận
được cú phôn từ ông Director của NTSI. Sau nửa giờ interview ngắn ngủi, tôi được
chính thức tuyển dụng.
Rồi sau đó là những
seminar và những giờ workshop. Thêm vào đó, tôi được giao cho một cuốn cẩm nang
dầy cộm cùng một lố sách học khác. Xong tới việc nạp đơn tại DMV, đóng tiền và
cuối cùng là thi lấy bằng. Chẳng có ǵ là khó khăn, tôi anh dũng qua cầu và được
DMV cấp cho một cái bằng giảng viên có giá trị ba năm.
Những ngày thứ bảy cùng
những tối thứ tư qua mau. Thấm thoát mà tôi dạy cho NTSI đă hơn sáu năm. Số
học viên của tôi đă lên đến gần ba mươi ngàn người. Những vui buồn trong lớp
học đă đem lại cho tôi ít nhiều thi vị của cuộc đời. Một điều hy hữu đáng nói
nữa là cô điện thoại viên Bắc kỳ có giọng nói ngọt như mía lùi kia bây giờ lại
trở thành phụ tá của tôi. Cô phụ trách vấn đề điểm danh, tài chánh và những giấy
tờ linh tinh khác.
Nghề kỹ sư, nghề chính
hiện tại của tôi, khoảng ba năm nay có chiều hướng đi xuống. Có thể nói là nghề
kỹ sư là một nghề không có hậu. Lúc trẻ, người kỹ sư rất được trọng vọng nhưng
khi về già, người kỹ sư bị coi như đồ phế thải, một trái chanh hết nước. Lư do
là người kỹ sư càng già th́ càng lụt v́ đầu óc không c̣n minh mẫn, nhanh lẹ như
hồi c̣n trẻ, tai hại nhất là đôi khi lại vướng mắc những lỗi lầm trong sự tính
toán. Người kỹ sư già không có những phát minh mới lạ v́ không theo kịp với
khoa học kỹ thuật, mà vận tốc của sự thay đổi trong ngành kỹ thuật th́ nhanh đến
chóng mặt. Ngoại trừ người kỹ sư biết t́m đường tiến thân bằng cách len lỏi vào
cơ cấu quản trị để trở thành giám thị hay giám đốc, bằng không, nếu chỉ ở lănh
vực kỹ thuật, họ sẽ bị đào thải. Một yếu tố quan trọng nữa là v́ sống lâu lên
lăo làng nên lương bổng, quyền lợi của họ quá cao so với những kỹ sư mới ra
trường. Sa thải một người kỹ sư già, công ty sẽ mướn được hai người kỹ sư trẻ.
Khi nhận thấy tên xếp
của tôi bắt đầu kiếm chuyện, giao cho tôi những project cũ, và luôn luôn để ư,
bơi móc những lỗi lầm thật nhỏ của ḿnh, tôi nghĩ đă đến lúc ḿnh phải giă từ
cái công ty bạc bẽo này.
Không có ư định làm việc
cho một công ty khác, tôi quyết định chuyển hướng nghề nghiệp của ḿnh để không
phải lệ thuộc vào người khác. Tôi muốn được làm chủ của chính ḿnh v́ thế hơn
một năm qua, tôi đă âm thầm t́m hiểu luật lệ để xin một giấy phép mở một trường
dạy luật lưu thông ở quân Cam.
Tháng 6 năm 2006, tôi đệ
đơn từ chức và bắt đầu công việc thực hiện giấc mơ được làm chủ chính ḿnh.
Thủ tục để mở một trường
dạy những người vi phạm luật lưu thông rất nhiêu khê và phức tạp. Điều kiện đầu
tiên để được cấp bằng mở trường là DMV đ̣i hỏi tôi phải soạn thảo và nộp một
chương tŕnh huấn luyện (lesson plan). Chương tŕnh này phải được viết bằng
Anh ngữ, phải dựa theo dàn bài của DMV, gồm 16 chương và phải được DMV chấp
thuận. Chỉ nguyên điều kiện này, tôi đă phải mất hơn một tháng để hoàn thành.
Sau đó, tôi c̣n phải xin tổng cộng tất cả là 5 bằng hành nghề.
Cái bằng thứ nhất là tôi
phải xin một bằng để làm chủ trường (owner license). Thủ tục xin một cái bằng
để làm chủ trường tương đối dễ, nhưng v́ bằng chủ trường không được dùng để điều
hành, tôi lại phải xin một bằng thứ hai là bằng giám đốc điều hành trường
(operator license). Điều kiện để xin được một bằng giám đốc điều hành là ứng
viên phải đang là một giảng viên thực thụ, có trên 500 giờ dạy và phải qua một
kỳ thi sát hạch. Muốn chứng minh ḿnh đă dạy trên 500 giờ, tôi phải trở về
NTSI để xin một giấy chứng nhận.
Sau khi nghe tôi tŕnh
bày lư do để xin cấp giấy chứng nhận, người giám đốc điều hành của NTSI có vẻ
buồn và nói với tôi:
-Tôi sẽ cấp giấy chứng
nhận cho anh nhưng anh sẽ không được dạy cho NTSI nữa v́ luật lệ của công ty
không cho phép. Tôi rất ân hận là phải làm như vậy nhưng tôi không có một lựa
chọn nào khác hơn.
Tôi không muốn bỏ NTSI,
cũng không muốn xa cái lớp học dễ thương mỗi tuần tại toà West, nhưng tôi cũng
không có sự chọn lựa nào khác. Cuối cùng, tôi phải đệ đơn từ chức và cho NTSI
thời hạn một tháng để t́m người thay thế.
Sau khi xin được bằng
giám đốc điều hành, tôi lại phải xin một bằng thứ ba là bằng giảng viên
(instructor license) cho trường của chính ḿnh, v́ người giám đốc điều hành
không được quyền dạy học. Ngoài bằng chủ trường, bằng giám đốc điều hành, bằng
giảng viên, tôi lại phải xin thêm cái bằng thứ tư là bằng cung cấp dịch vụ của
nha lộ vận (registration services license) và cái bằng thứ năm là bằng để được
cấp sticker tại chỗ (automation registration license).
Song song với việc xin
giấy phép mở trường từ DMV, tôi phải t́m địa điểm và xin giấy phép thành phố.
Để thoả măn điều kiện của DMV, địa điểm lớp học phải đủ tiêu chuẩn, phải có lối
vào cho những người phế tật, có nghĩa là lớp học không được ở tầng hai của một
buiding mà không có thang máy.
Sự may mắn một lần nữa
đă đến với tôi, chỉ trong ṿng một buổi chiều tôi đă t́m được một văn pḥng
không lớn lắm cũng không nhỏ lắm nằm ngay trong một khu thương mại thuộc thành
phố Westminster cách khu Little Sài G̣n khoảng hai dặm. Giá tiền mướn hàng
tháng tương đối rẻ, chỉ hơn một đồng rưỡi một foot vuông.
Có văn pḥng, tôi ra toà
thị sảnh Westminster để xin giấy phép hành nghề. Việc này tương đối dễ. Chỉ
cần vài tiếng đồng hồ, tôi đă hoàn tất việc xin giấy phép và đăng bộ với quận
hạt với tên gọi là DIAMOND TRAFFIC SAFETY SCHOOL.
Sau hết là việc trang
trí, sửa soạn văn pḥng để nhân viên DMV thanh sát và đóng con dấu chấp thuận
cuối cùng.
Sau gần sáu tháng chuẩn
bị với thủ tục xin giấy phép, ngày 21 tháng 1 năm 2007, Diamond Traffic Safety
School đă tưng bừng khai trương với sự hiện diện của một số đông bạn bè và thân
hữu.
Dịch vụ hiện tại của
Diamond Traffic Safety School là xoá ticket, sang tên, đăng bộ, trả thuế lưu
hành cấp sticker tại chỗ và trong tương lai sẽ bán bảo hiểm và notary public.
Diamond Traffic Safety School có lớp học hàm thụ cho những người ở xa, không có
th́ giờ đến trường. Trong tương lai gần, Diamond Traffic Safety School sẽ có
lớp xoá ticket trên internet cho những người không phải là cư dân quận Cam hoặc
cho những người ở quận Cam nhưng bị phạt ngoài phạm vi quận Cam. Diamond
Traffic Safety School cũng c̣n tổ chức những buổi hội thảo với những đề tài liên
quan đến luật lệ lưu thông và những đề tài hữu ích khác, rất cần cho cuộc sống
của chúng ta trên miền đất hứa này.
Nếu bạn cần những dịch
vụ như xoá ticket, sang tên, đăng bộ xe, trả thuế lưu hành cấp sticker tại chỗ,
xin bạn hăy liên lạc với:
Diamond Traffic Safety School
13372 Godenwest St.,
pḥng 106
Westminster,
California.
Tel: (714) 890-7171.
Thương vụ của Diamond Traffic Safety School tuy c̣n chậm, mặc dù tôi vẫn chưa có lương và vẫn c̣n phải bù mỗi tháng, nhưng tôi tin tưởng mănh liệt rằng với sự ủng hộ của đồng hương và sự giới thiệu của gần ba mươi ngàn học viên tại toà West, Diamond Traffic Safety School trong tương lai sẽ phát triển mạnh và sẽ có những chi nhánh khác tại các thành phố đông người Việt.
Chưa hết, một lần nữa,
sự may mắn kỳ lạ lại đến với tôi. Số là, NTSI sau một thời gian không t́m được
người thay thế, cuối cùng đă chấp thuận và giữ tôi làm giảng viên tại toà
West. Thêm vào đó, họ c̣n thăng chức cho tôi làm hiệu trưởng chi nhánh này.
Điều này là điều đă làm tôi vui nhất, không phải v́ được làm hiệu trưởng mà là
tôi không phải xa cái lớp học thân yêu ở pḥng W8 đó.
Hiện tại, tôi dạy cho
NTSI ngày thứ bảy và tối thứ tư và dạy cho Diamond Traffic Safety School vào
ngày chủ nhật, tôí thứ ba và thứ năm hàng tuần.
Lời cuối:
Qua bài viết này, tôi đă
chứng minh cho các bạn thấy là những ǵ xảy ra trong cuộc đời của chúng ta đă
được định trước, không thể tránh khỏi. Với trường hợp riêng của tôi, nếu tôi
không bán căn nhà ở Gardena và không dọn về Redondo Beach th́ chưa chắc tôi và
Dung đă li dị. Nếu tôi không li dị th́ không có chuyện tôi về quận Cam lập
nghiệp. Nếu tôi không về quận Cam th́ tôi đă không bị phạt. Nếu tôi không đi
trễ tối thứ ba hôm đó và không đi học ngày thứ bảy th́ tôi đă không trở thành
giảng viên tại toà Westminster. Nếu tôi không là giảng viên th́ đă không có
trường Diamond Traffic Safety School và có lẽ bây giờ tôi vẫn và sẽ là một người
kỹ sư già của một công ty nào đó cho đến tuổi về hưu.
Bạn có tin vào định mạng
không ?
Trần Quốc Sỹ