Một buổi sáng cuối Xuân đầu Hạ, hai chú
tiểu của chùa Pháp Vân ra mở cổng chùa
thì thấy một cái bọc nhỏ đặt trong một
cái hộp giấy cứng không có nắp đậy,
trong cái bọc đó là một đứa bé gái
khoảng một tháng tuổi, đang thiếp ngủ !
Mười ba năm
sau, đứa bé gái bị cha mẹ bỏ vào nhà
chùa đó đã trở thành một thiếu nữ mắt
phượng mày ngài, mặt trái xoan, dáng dấp
thanh tú. Hai chú tiểu ngày nào đã trở
thành sư thầy, nói với nhau : “Chúng ta
làm ơn cứu mạng như thế cũng được rồi,
nay nên trả đứa bé lại cho cha mẹ nó, để
nó ở lại đây tất sẽ gây họa lớn ! Cái
trán cao rộng, hơi gồ và sáng bóng, mũi
thì dài sống mũi lại quá mảnh khảnh,
lưỡng quyền cao rộng nên có số sát phu,
đàn ông mà dây dưa với nó tất chết bất
đắc kỳ tử !” Rồi ngay sau đó, hai sư
thầy gửi cô bé cho một vị giáo sư, nói
là nó có tư chất thông minh, nhờ giáo sư
kèm cặp, sau ắt sẽ trở thành nhân tài
của đất nước ! Quả nhiên, chỉ sau ba năm,
cô bé đã học xong tất cả chương trình
phổ thông trung học. Các bài thi đại học
những năm trước đó, cô bé đều làm dễ
dàng như ăn kẹo ! Vị giáo sư đã hoàn tất
mọi thủ tục để cô bé tham dự kỳ thi đại
học tới, cô bé ắt sẽ đỗ thủ khoa, cả
nước sẽ bị một phen bất ngờ !...

Nhưng,
người bị bất ngờ lại chỉ là hai ông sư
thầy của chùa Pháp Vân : Trước ngày thi
một ngày, bà vợ vị giáo sư dắt cô bé trả
lại cho nhà chùa mà rằng :
- Đứa bé này
thông minh thật, đúng là Thần đồng,
nhưng nó đã đem tai họa đến cho nhà tôi
: ông chồng tôi gần hết đời mới đạt được
công danh, vậy mà chỉ sau một đêm dan
díu với nó đã chết thật thảm thương !
(Khóc)
Sáng nay, ông ấy dậy sớm tập thể dục như
mọi ngày, vậy mà không thể trở về nhà
với tôi được nữa : một chiếc xe tải to
đùng đã nghiến nát ông ấy rồi !
Hai vị
sư thầy đành để cô bé ở lại chùa. Việc
truy tìm tung tích cha mẹ đứa bé vẫn
chưa có kết quả. Hai vị sư thầy bàn với
nhau : “Nó đã đem tai họa đến cho người
ta, vậy phải cho nó cơ hội chuộc lại tội
lỗi : cho nó đi học nghề chữa bệnh cứu
người . Công, tội có thể bù đắp, hóa
giải cho nhau !”
Cô bé liền được gửi đến
ở phòng mạch Đông Y của một Lương Y danh
tiếng, nghe nói đã bốn đời hành nghề
chữa bệnh cứu người, cha ông đã từng thọ
giáo bậc danh y Hải Thượng Lãn Ông ! Cô
bé đến phòng mạch Đông Y chưa được ba
bảy hai mươi mốt ngày thì bà vợ ông
Lương Y đã dắt nó đến trả cho nhà chùa
mà không nói một lời ! Hai sư thầy đi
tìm hiểu sự việc thì được biết : một lần
đang xem bệnh, kê đơn bốc thuốc cho con
bệnh thì cô bé đi vào nói đau bụng không
thể chịu nổi. Vị Lương y đành bỏ dở công
việc mà tìm cách cắt cơn đau cho cô bé.
Sau một hồi day huyệt, cô bé đã hết đau
bụng nhưng vị Lương Y đã bị cơ thể cô bé
làm cho mất hồn, không thể kiềm chế được
cơn sóng tình dục cứ dâng lên cuồn cuộn.
Sau cuộc giao hoan vội vàng với cô bé,
vị Lương Y chẳng còn minh mẫn để kê đơn
bốc thuốc cho con bệnh, kết quả là cái
toa thuốc ấy đã giết chết con bệnh,
người nhà con bệnh tức thì vác dao đến
đòi mạng, chẳng kịp ngăn cản !
Hai vị sư
thầy sau khi biết chuyện thì mười phần
kinh hãi ! Mặc dù hai vị sư thầy nghiên
cứu rất kỹ về thuật tử vi tướng số nhưng
trong thâm tâm họ đều không mấy tin vào
những chuyện tào lao đó, chẳng qua chỉ
là trò chơi của tạo hóa ! Nhưng đến sự
việc xảy ra ở phòng mạch Đông Y này thì
cả hai vị sư thầy đều run sợ trước sự
huyền bí của định mệnh mà thuật tướng số
chỉ hé mở được phần nào sự huyền bí đó !
Suy nghĩ nát nước mà hai vị sư thầy vẫn
chưa biết phải cho cô bé có tướng cách
dị thường này đi đâu, chùa Pháp Vân này
chưa có lệ thu nhận sư nữ mà tung tích
cha mẹ cô bé vẫn chưa thấy tăm hơi gì ?
Thời gian cứ đều đặn trôi đi từng ngày,
từng ngày, nó không thể dừng lại để đợi
hai vị sư thầy nghĩ xong kế vẹn toàn,
một tuần lễ trôi qua như một cái chớp
mắt. Sang ngày thứ tám, một vị sư thầy
có việc phải đi Tây Nguyên. Ba ngày sau,
vị sư thầy ở nhà được báo mộng, người
báo mộng lại là đích thân Bồ Tát:
”Đêm
hôm trước khi đi Tây Nguyên, sư huynh
con đã dại dột giao hoan với cô bé có
tướng sát phu đó. Hôm qua, xe chở sư
huynh con đã lăn xuống vực ở tỉnh Kon
Tum, chiếc xe cháy rụi, sư huynh con đã
bị cháy thành than rồi! Tiếc thay, trồng
cây sắp đến ngày hái quả mà lại…Con ráng
mà giữ thân đặng tu thành chính quả,
đừng như sư huynh mà uổng công mấy chục
năm tu hành!”. Vị sư thầy chỉ còn biết
ôm bài vị của sư huynh mà khóc không
thành tiếng!...
Khi tôi
đang lang thang kiếm sống ở Sài Gòn thì
bất ngờ gặp một người bạn cũ là chuyên
gia Hán-Nôm ở Hà Nội vào Sài Gòn làm
việc. Khi biết được tình cảnh đang thất
nghiệp của tôi, người bạn nói :
- Giá
như ông nghe tôi, hồi còn làm ở Viện Văn
học mà tranh thủ theo học một khóa
Hán-Nôm thì bây giờ tôi có thể nhận ông
làm việc ở chỗ tôi. Bây giờ phong trào
tìm về cội nguồn rất rầm rộ, rất nhiều
văn bia, thần tích, gia phả…cần được
biên dịch…
- Tôi không thích nói “Giá
như…”, ông không giúp được gì cho tôi
cũng không sao ! – Tôi nói cứng – Mà ông
cũng chẳng phải ái ngại cho tình cảm của
tôi bây giờ. Cái số tôi nó “bèo dạt mây
trôi” dài dài, tôi đã quen rồi !
Người
bạn vụt nhớ ra điều gì, vội nói :
- Ông
nói tới chuyện tướng số làm tôi nhớ đến
một vị sư thầy ở chùa Pháp Vân, vừa là
bà con xa vừa là học trò Hán-Nôm của
tôi. Vị sư thầy này rất giỏi tử vi tướng
số, nếu ông có hứng thú, tôi sẽ dẫn ông
tới chơi !
Dĩ nhiên là tôi rất hứng thú
và người bạn chuyên gia Hán-Nôm liền dẫn
tôi đến chùa Pháp Vân. Khi chúng tôi đến
chùa Pháp Vân, vị sư thầy vẫn chưa thôi
ôm bài vị của sư huynh mà khóc thầm !
Gặp người bạn chuyên gia Hán-Nôm và tôi,
vị sư thầy mới dứt được nỗi đau mất sư
huynh đã kéo dài ba ngày ! Sau khi kể
cho chúng tôi nghe đầu đuôi câu chuyện
về cô bé có tướng sát phu, vị sư thầy
nói :
- Tôi đã được Bồ Tát báo mộng sắp
thành chính quả, vì thế bằng mọi giá
phải cho cô bé đi khỏi chùa này. Tôi rất
mong sư phụ và thí chủ đây giúp tôi !
- Chúng tôi xin sẵn lòng, sư thầy cho biết
giúp như thế nào ? – Tôi và người bạn
Hán-Nôm cùng nói .
Vị sư thầy im lặng
giây lát như lấy hơi rồi nói :
- Tôi
không ngờ cái tướng sát phu của cô bé
lại hiệu nghiệm kinh hoàng như vậy. Tôi
đã đành phải lấy cái tướng cách đó ra mà
đặt tên làm giấy khai sinh cho cô bé,
gọi chệch đi một chút : Sa Phi !
Tôi
chợt nghĩ, cái tên đó gần giống với tên
một loại đá quí, vì thế tìm một người có
tên là một loại đá quí mà gả cho cô ta
thì tai họa sẽ giảm thiểu đi nhiều, nếu
người đó có lá số tử vi gần giống với lá
số tử vi của Hàn Tín thì không còn lo
ngại gì nữa ! Nghe tới đó, tôi giật mình
kinh ngạc vì thấy mình đáp ứng đủ cả hai
điều kiện mà sư thầy vừa nói. Tôi càng
kinh ngạc hơn khi vị sư thầy chăm chú
nhìn tôi một lát rồi nói :
- Thí chủ đây
đã lập lá số tử vi chưa ? Nếu chưa tôi
xin làm giúp !
Tôi lấy lá số tử vi của
mình ra đưa cho vị sư thầy mà nói
:
- Tôi mới lập lá số này được một tháng,
nhờ thầy xem lại !
Vị sư thầy đón lấy lá
số tử vi của tôi, liếc nhanh qua rồi nắm
chặt lấy hai tay tôi mà rằng :
- Người
cứu mạng tôi đây rồi ! Hẳn là Bồ Tát đã
đưa tới !
Mọi việc đã được quyết định
chóng vánh như là vị sư thầy đã chuẩn bị
sẵn từ trước : vị sư thầy thuê cho tôi
một căn nhà nhỏ ở vùng ven đô, tiền trả
trước một năm, ba ngày nữa tôi sẽ đem xe
hoa đến đón cô dâu Sa Phi về đó làm lễ
động phòng ! Tất nhiên mọi chi phí cho
tiệc cưới
(gọn nhẹ), sư thầy lo hết !...
Ngày thứ nhất, tôi làm xong cái việc khá
quan trọng là tân trang căn nhà nhỏ, nơi
sẽ trở thành tổ ấm gia đình của tôi sau
nhiều năm phiêu bạt giang hồ, lăn lóc
khắp rừng xanh núi đỏ cho đến biển bạc
sóng cồn ! Có lẽ cái nhu cầu cần có điểm
dừng đã quá mạnh khiến cho tôi không hề
cảm thấy run sợ mảy may khi phải đối mặt
với sứ giả của tử thần ! Có lúc tôi cũng
tặc lưỡi mà cười thầm : “Có chết trong
tay người đẹp cũng còn hơn là chết tan
xác nơi sa trường mịt mù bom đạn ! Vả
lại, vị sư thầy đã cam đoan với tôi rằng
, cái tướng sát phu dù có dữ dội tới cỡ
nào cũng không hại được tôi, vì tôi đã
có quý nhân phù trợ, hơn chục lần tôi đã
thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc đã
khẳng định chắc chắn điều đó !”.
Quả
nhiên, trong giấc ngủ ở nhà mới đêm đầu
tiên, tôi đã được Phật Tổ Như Lai hiện
ra báo mộng: Ngài hiện ra trong ánh hào
quang rực rỡ, nhìn tôi bằng ánh mắt nhân
từ, tuy Ngài không nói gì nhưng đã mỉm
cười với tôi ! Tôi hiểu ra ngay cái ẩn ý
ở sau sự kiện này : tôi đã có công cứu
nạn người nhà Phật
(tức vị sư thầy chùa
Pháp Vân)
nên số phận đã mỉm cười với
tôi, tôi cứ im lặng làm theo sự xếp đặt
của số phận, không nói gì cả, vì im lặng
là vàng mà !
Ngày thứ hai, tôi đi thuê
xe ô-tô đón dâu và một bộ complê và mua
một vài thứ lặt vặt cần dùng. Xong việc,
cũng vừa tới bữa trưa, tôi vào một nhà
hàng nơi con hẻm yên tĩnh để tự thưởng
cho mình một chầu no say, đặng ngày mai
bước vào cuộc chiến đấu mới đầy bí hiểm
! Vừa uống xong li bia đầu tiên thì thật
bất ngờ, Siêu – người bạn học với tôi từ
năm học lớp mười ở trường Hải An
(Hải
Phòng), đi vào, một mình !
Sau phút hàn
huyên tôi mới được biết : Tốt nghiệp đại
học Thủy sản, Siêu về làm việc ở Sở Thủy
Sản Hải Phòng một thời gian rồi lên cơ
quan Bộ, một thời gian sau nữa làm giám
đốc một công ty xuất nhập khẩu thủy hải
sản, hiện đang chuẩn bị nhận chức phó
Tổng giám đốc của một Tổng công ty rất
lớn. Hỏi đến chuyện vợ con, Siêu rầu rĩ
nói:
- Ngày mai là ngày tao cưới vợ lần
thứ hai. Nếu như vợ trước của tao đẹp
như hoa hậu thì vợ này không thua gì Thị
Nở của anh Chí Phèo !
Tôi ngạc nhiên:
- Thế thì thôi đi, như mày lấy vợ đẹp có
khó gì ?
- Không thể thôi dễ dàng như
mày nói thế được ! – Siêu nói thong thả
- Cô nàng tuy xấu mã nhưng lại tốt
tướng, phải nói là quý tướng, đó là
tướng “vượng phu ích tử” : nàng vừa có
ngọc đới yêu vi vừa có song long nhiễu
nguyệt, người như thế trong ngàn người
mới có một ! Hơn nữa, cha và mẹ nàng đều
có thế lực cực mạnh ở trong giới kinh
doanh và quan trường !
- Thế thì còn rầu
rĩ cái nỗi gì ! Cứ cưới cô vợ Thị Nở ấy
đi, khi nào thích “ăn phở” thì một cú
điện thoại là có liền, mà “phở” bây giờ
được “nâng cấp” tới cỡ siêu người mẫu,
hoa hậu, ngôi sao điện ảnh…thậm chí có
cả “hàng ngoại” với đủ các màu da, các
quốc tịch !
Tôi nói như là rất sành
sỏi trong đề tài này ! Siêu như là không
hứng thú với cái đề tài “phở”, hỏi sang
chuyện làm ăn của tôi và tỏ ra ái ngại
cho cảnh ngộ hiện tại của tôi. Siêu nói:
- Chịu khó chờ một thời gian nữa, khi
nào tao nhận chức, tao sẽ lấy mày về làm
việc ở Phòng thông tin – tuyên truyền,
chắc là mày sẽ làm tốt ! Còn chuyện vợ
con thì sao ?
Khi tôi đưa tấm hình của
Sa Phi cho Siêu xem và nói ngày mai sẽ
là ngày đón dâu, Siêu kinh ngạc thốt lên:
- Tiên nữ giáng trần ! Không thua gì
tứ đại mỹ nhân bên Tàu ngày xưa ! Cô gái
này có vẻ đẹp bế nguyệt của Điêu Thuyền!
- Chính xác! – Tôi thừa nhận – Dung
nhan thì hao hao như Điêu Thuyền, nhưng
tư chất thì đặc biệt thông minh, trí nhớ
thật siêu phàm. Đọc sách chỉ một lần là
hiểu ngay và nhớ hết, có thể đọc ngược
Truyện Kiều không sai một chữ! Cô ta đã
tự học ba ngoại ngữ Anh, Pháp và Trung
Hoa! Tuy không học qua trường nào nhưng
có thể giải nhanh chóng tất cả các đề
thi đại học!...
Những câu chuyện về cô
gái Sa Phi đã thực sự cuốn hút anh bạn
Siêu của tôi, nhất là chuyện sát phu kỳ
lạ và kinh hoàng! Khi chúng tôi đã uống
hết một thùng bia Heineken, Siêu nói
“xì-tốp” và kêu một ấm trà Thái rồi châm
rãi nói:
- Mày phải hủy bỏ ngay đám cưới
này! Để rồi tao sẽ làm mối cho mày một
người vợ có tướng cách cực quý, vừa
vượng phu ích tử vừa rất xinh đẹp, lại
có chức danh Phó Giám đốc đàng hoàng!
- Dù có là Nữ hoàng bây giờ muốn cưới tao,
tao cũng không ham. Đã nhận lời người ta
rồi, mọi việc đã hoàn tất, không thể
thất tín được, nhất là với người nhà
Phật! Hình như trong chuyện này, cả Phật
Tổ Như Lai và Quan Âm Bồ Tát đều nhúng
tay vào! – Tôi nói to như quát.
Hai
người hai quan niệm khác nhau thật khó
mà có thể đi đến một sự hòa hoãn. Những
tưởng cuộc tranh luận của chúng tôi sẽ
dẫn đến xung đột vì chúng tôi vốn cùng
nóng tính và từ thời học trò vốn chẳng
ai chịu thua ai. Song, anh bạn Siêu của
tôi tỏ ra bình tĩnh và sành đời hơn.
Không hiểu sao, Siêu bỗng đưa cho tôi
cái điện thoại di động mới cứng và nói :
- Cái điện thoại di động này tao mua cho
mụ vợ, nhưng hôm nay gặp lại mày ở đây,
tặng mày luôn. Mày hãy gọi cho một người
thân nào đó bất kỳ mời mai đến dự lễ
cưới của mày, nếu người đó nhận lời ngay
thì mọi điều mày nói từ nãy đến giờ đều
đúng ! Còn nếu mày gọi tiếp cho hai
người nữa mà không ai nhận lời thì mày
phải nghe tao, hủy đám cưới !
Tôi nhận
cái điện thoại di động từ tay Siêu, ấn
ngay số máy điện thoại của bà chị cả.
Vừa nghe thấy giọng nói của tôi, bà chị
đã nói ngay, giọng mếu máo :
- Mẹ ốm
nặng, tình hình rất nguy kịch, cậu ra Hà
Nội ngay, chị sẽ ra sau vì cả ba đứa
cháu của cậu đều đang sốt ói mửa lung
tung !...
Nhận được tin dữ, tôi bảo Siêu
đưa tôi đến chùa Pháp Vân ngay. Vị sư
thầy chấp nhận quyết định chớp nhoáng
của tôi : tôi phải đi Hà Nội ngay, Siêu
sẽ thay tôi giải quyết vụ cô gái tướng
sát phu !...
Ra Hà
Nội, tôi chỉ được báo hiếu mẹ một tháng
thì mẹ tôi qua đời. Trước khi nhắm mắt
xuôi tay, mẹ tôi chỉ đọc cho tôi nghe
một câu ca dao cổ :
“Con ơi, nhớ lấy câu
này Sông sâu chớ lội, đò đầy chớ đi !”
Sau cái chết của mẹ, mọi suy nghĩ của
tôi về sự đời như là có sự thay đổi rất
lớn : Nếu như trước đây tôi “coi trời
bằng vung”, sẵn sàng “bán trời không văn
tự” thì bây giờ lúc nào tôi cũng cảm
thấy sợ hãi, thấy mình yếu đuối, bé nhỏ
vô cùng, cô đơn vô cùng ! Tệ hại hơn là
trong giấc ngủ thường có ác mộng : cảnh
bom đạn nơi chiến trường ngày xưa cứ
hiện về không ngớt, và kết cục những cơn
ác mộng ấy là một chùm bom cứ lao thẳng
vào người tôi, có lần là cả một tốp hơn
chục chiếc máy bay “Thần Sấm”, “Con Ma”
cứ nhằm tôi mà lao tới cùng với những âm
thanh gầm rú ghê rợn !...Và cuối cùng
tôi đã rút ra phương châm xử thế : tránh
mọi va chạm với người đời và tránh xa
mọi tai ương có thể xảy ra ! Để làm được
như thế, không có cách nào tốt hơn là
làm theo các ẩn sĩ thời xưa !
Biết tôi
có ý định tìm chỗ ở ẩn, Lò Giàng Páo –
cậu học sinh cũ của tôi khi tôi dạy ở
trường dự bị đại học Dân tộc Trung ương
– nói sẽ dẫn tôi lên quê hương Hà Giang
của cậu núi non trùng điệp, rất nhiều
chỗ sơn thủy hữu tình có thể dựng Am cỏ
như người xưa ! Páo là người Lô Lô, rất
nhiệt tình nên chỉ sau một tuần, tôi đã
làm xong thủ tục chuyển vùng . Chỉ chờ
Páo xin nghỉ phép là thầy trò chúng tôi
có thể lên đường …
Sáng hôm ấy, tôi đang
thơ thẩn ở Viện Bảo tàng dân tộc để chờ
Páo thì bất ngờ gặp lại Giàng A Thạc –
học cùng với tôi hồi lớp Năm ở trường
Lương Ngọc Quyến – Thái Nguyên . Khi
biết ý định muốn lên rừng của tôi, anh
chàng họ Giàng người H’mông cười chảy
nước mắt rồi kéo tôi đi, vừa đi vừa nói
:
- Tao có thằng bạn rất thân, hóa ra
lại là bạn học với mày hồi lớp Mười ở
Hải Phòng . Mày nhớ thằng Đông chứ, tốt
nghiệp trường Đại học Mỏ - Địa chất, nó
về làm ở một đoàn Địa chất ở Thái
Nguyên, tao với nó chơi với nhau từ đó.
Rồi nó được đi làm luận án tiến sĩ ở
Nga, rồi về làm bên Dầu khí. Lần này nó
rủ tao về Vũng Tàu. Chắc chắn là mày gặp
nó là sẽ bỏ ngay ý định lên rừng mà sẽ
đi xuống biển với chúng tao !
Quả nhiên
khi gặp Đông, tôi bị Đông thuyết phục đi
Vũng Tàu với Đông và anh bạn người
H’Mông, và điều đặc biệt là Đông sẽ nhờ
tôi làm quản lý trang trại của Đông ở
Đồng Nai – như vậy là vẫn có chỗ cho tôi
dựng Am cỏ làm Ẩn sĩ. Thì ra Đông làm
công tác Thanh tra của ngành Dầu khí.
Đông kể cho tôi nghe khá nhiều chuyện
thuộc loại “thâm cung bí sử” của ngành
Dầu khí và lấy làm tiếc rằng tôi không
còn làm báo nữa vì nếu còn làm báo sẽ
được có những tài liệu “độc nhất vô nhị”
về những vụ tham nhũng động trời mà Đông
đang thu thập chứng cớ. Nếu như trước
đây, hẳn là tôi sẽ bám riết lấy Đông mà
khai thác tài liệu, nhưng giờ thì tôi đã
“tắt lửa lòng”, không muốn quan tâm đến
thế sự nữa, điều mà tôi quan tâm ở Đông
là cái trang trại của Đông ở Đồng Nai.
Vì thế, sau ba ngày tắm biển sảng khoái
ở Vũng Tàu, tôi thúc giục Đông đưa tôi
đến trang trại…
Trang trại của Đông thật
là trên cả tuyệt vời, nếu tả cảnh thuần
túy và thật cô đọng, ngắn gọn cũng phải
hết năm chục trang sách khổ 13x19. Còn
nói về tiềm năng phát triển kinh tế của
trang trại thì cũng không dưới năm mươi
trang! Tuy nhiên, điều thu hút sự chú ý
của tôi ở cái trang trại này không phải
là thiên nhiên kỳ thú mà là những người
đang làm việc ở đây, mà đáng chú ý nhất
là một người đàn bà trạc tứ tuần có tên
gọi là Sái phu nhân. Tôi té ngửa khi
chợt nhân ra khuôn mặt của Sái phu nhân
rất giống cô gái Sa Phi ở chùa Pháp Vân!
Chẳng lẽ đó chỉ là sự giống nhau ngẫu
nhiên?
Nhưng sau khi tìm hiểu thì sự ngờ
vực của tôi đã có lời giải: bà Sái phu
nhân chính là mẹ đẻ của cô gái Sa Phi!
Và cái tên Sái phu nhân cũng do chữ “sát
phu” mà ra: từ năm mười bảy tuổi đến năm
bốn mươi tuổi, bà ta đã mười lần lên xe
hoa và cả mười tân lang đều chết “bất
đắc kỳ tử”, điều đáng ngạc nhiên là cả
mười tân lang đều là quan chức cỡ giám
đốc, Tổng giám đốc, trong đó có hai vị
thuộc ngành du lịch, hai vị ở ngành Ngân
hàng, hai vị ở ngành Dầu khí, hai vị ở
ngành Thủy hải sản và hai vị ở ngành
Thương mại!
Với “chiến tích” đó, bà Sái
phu nhân còn có tên gọi “Thập đạo Nữ
tướng quân”, đó là giới sử học gọi còn
cánh nhà báo thì gọi là “Dũng sĩ diệt
giám đốc”!... Khi tôi nói rằng tôi đã
gặp cô gái Sa Phi ở chùa Pháp Vân thì bà
Sái phu nhân bỗng khóc rống lên một hồi
rồi nói:
- Tôi thật đáng chết khi bỏ con
bé vào chùa Pháp Vân!... Con ơi, con hãy
tha tội cho mẹ! Sau đó ba năm, tôi có
nhờ người đến tìm nhưng không thấy, tính
đến nay đã gần hai mươi năm trời, không
biết con tôi thế nào? Nếu ông biết con
tôi ở đâu dẫn nó về đây với tôi, tôi xin
tình nguyện làm tôi tớ cho ông mãi
mãi!...
Vốn có tính dễ mủi lòng trước
những lời cầu xin đẫm lệ, tôi nhận lời
đi tìm Sa Phi, vả lại tôi cũng có chút
“duyên nợ” với cô gái này! Tôi lập tức
đi tìm Siêu. Có lẽ đến nhà cô gái xấu
như Thị Nở nhưng có tướng “vượng phu ích
tử” mà chắc là Siêu đã cưới làm vợ thì
sẽ gặp Siêu. Nhưng khi tôi đến thì cô
Thị Nở nói với tôi:
- Anh Siêu chê em
xấu xí quá nên đã hủy hôn mà cưới cô gái
có cái tên “Sa Sát” gì đó rồi! Nghe nói
họ đang hưởng tuần trăng mật ở Đà Lạt,
anh lên đó sẽ gặp ngay!
Tôi đến ngay
Công ty của Siêu thì họ cũng nói vậy và
cho tôi số máy di động của Siêu. Tôi gọi
ngay cho Siêu thì người trả lời lại là
tiếng Sa Phi:
- ”Em là Sa Phi đây! Anh Siêu
của em đang ở đâu hả ? Chúng em đang ở
thác Đăm Bri, anh ấy vừa rơi xuống thác
cách nay năm phút, đội cứu hộ đang tìm
nhưng chưa thấy xác!...”.
Không biết cô
gái Sa Phi còn nói gì nữa không mà tôi
chỉ nghe thấy tiếng thác dội ầm ào!..