Cú Phôn Đường Dài
Truyện Nguyên Nhung


Gần cuối năm, nhận một lúc ba bốn lá thư từ Việt Nam gửi sang, đầu hắn rối như tơ ṿ. Những lá thư nhắc nhở bổn phận cho người phương xa, nhớ tới nhiều thứ để nhớ. Trước tiên là nhắc đến Tết ở quê nhà, khiến những ngày Đông rét ngọt như thế này, ḷng kẻ xa quê lại càng nhung nhớ đến thắt ruột.

Ǵ chứ Tết ở quê nhà th́ không nơi đâu sánh bằng. Trước tiên là khu chợ Tết, bánh mứt, hoa quả bày tràn cung mây, nhưng những thứ ấy cũng không hấp dẫn bằng cái thú đi chợ hoa ngắm nam thanh nữ tú chen chân trên đường phố, người người quần là áo lượt. Ở quê người chả mấy khi có được những ngày hội đông đảo như thế, mà nếu có th́ cũng không t́m đâu ra không khí náo nức mừng Xuân như những buổi chợ Tết ở quê hương. Hắn nhớ nhất đêm giao thừa cả nhà kéo nhau đi chuà lễ Phật xin xăm, hái lộc cầu b́nh an cho cả năm. Bên này chùa chiền, nhà thờ cũng mở cửa làm lễ nghinh Xuân, nhưng đêm ba mươi rét cắt ruột, tḥ đầu ra gió thổi lồng lộng buốt nhức óc, bao nhiêu không khí ấm áp đầu xuân bay đi mất biệt. Mấy lần hắn cũng định thu xếp về quê hương ăn Tết một lần với gia đ́nh, nhưng ngoài khoản vé máy bay, nghĩ đến món tiền biếu tết và ĺ x́ lại làm hắn khựng ngay ước muốn đó.

Nhận thư bên nhà, hắn cũng chẳng đủ văn chương hay thú vị để trả lời một lúc những ba bốn lá thư gửi sang, trong đó ngoài những lời chúc tụng và ao ước sự no đủ, sung sướng cho người ở bên này, cuối cùng kèm theo nhiều ư nhắn gửi rất mông lung mà đầy những nhắc nhở gần xa. Thương th́ thương lắm những người thân cuả ḿnh đang nghĩ về nơi xa xôi như nghĩ về miền đất hưá, chẳng qua cũng chỉ v́ khổ, từ cái khổ mà mơ ước, nhưng sống ở đâu th́ cũng phải đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt, rồi tin vào miệng những ông những bà về quê nổ như bắp rang, khoe sang khoe giàu mà làm khổ những người thân cuả ḿnh đang đầu tắt mặt tối ở quê người.

Thôi th́ sẵn đầu năm, gọi một cú phôn về thăm cả nhà, chúc tụng thế là xong, lâu nay đi cày tối mày tối mặt hắn đâu có cầm tới cây bút, tay chân đă cứng c̣ng, ngồi g̣ gẫm mất th́ giờ rồi cũng chẳng viết được ǵ. Viết ǵ người ta cũng không tin, đôi khi hắn thèm hét lên cho nhẹ bớt những lo lắng, những vất vả cuả cuộc sống hằng ngày oằn nặng trên đôi vai, những điều ấy chỉ làm người bên nhà cho là hắn ích kỷ, trốn tránh sự giúp đỡ cha mẹ, anh em.

Hắn sang đây chỉ có một ḿnh, hồi mới sang cũng định đi học để có tư bằng cấp làm cần câu cơm cho xứng đáng, nhưng cả một gánh nặng bên nhà, hắn không đành ḷng làm ngơ, ăn trợ cấp và theo đuổi việc học. Thôi đành đi làm vậy, ba cọc ba đồng nhưng tháng tháng có tư tiền gửi về giúp mẹ già, anh em đỡ khổ một chút, nhất là những năm quê nhà c̣n duy tŕ chính sách “bế quan toả cảng” chả thèm chơi với ai. Được ít lâu th́ vướng vào nghiệp yêu, đàn ông ai không phải lấy vợ, thế mới hợp với lẽ âm dương của trời đất. Sống ở quê người thui thủi một ḿnh cũng thèm không khí ấm cúng cuả bữa cơm nhà hơn là cơm hàng cháo chợ, ngoài ra c̣n lư do nữa, đàn ông không vợ tính hay dở hơi, dễ về chầu trời v́ con tim thiếu nhịp đập.

Lấy vợ rồi có trăm thứ phải lo, nhất là khi lũ nhóc con ra đời, nỗi vất vả ấy tăng lên gấp năm gấp mười. Ấy là hắn chỉ có hai đứa con, vợ hắn cũng đi làm, hai đứa nhỏ phải gửi nhà trẻ, cho nên khoản tiền gửi trẻ cũng nuốt hết bao nhiêu tiền lương của hắn. Cứ tính toán măi th́ chắc đất nước này sẽ không có nụ cười trẻ thơ, các nhà trường phải đóng cửa, và cuối cùng chỉ c̣n lại những người lớn sống với nhau mặt mũi đăm đăm như khỉ ăn gừng. Bây giờ hai đứa nhỏ đă lớn, nhưng lớn lại có nỗi lo cuả lớn, mà nỗi lo này có khi lại c̣n to bằng mười nỗi lo kia, chưa kể khoản thuế má xứ này ai có đi làm rồi mới thấy thất kinh, những thứ "dở thầy dở thợ" lại càng chết dở. Thà cứ nghèo "tận cùng bằng số" lại được hưởng chút mưa móc cuả chính phủ, hơn là đi làm để chỉ mỗi việc mua bảo hiểm sức khoẻ hắn đă muốn đau tim nín thở.

Riêng việc gửi tiền về Việt Nam, cũng nằm trong nguyên nhân làm gia đ́nh hắn xào xáo, v́ nhu cầu bên nhà th́ nhiều, sự cung ứng lại không bao giờ đủ, cho nên mỗi lần nhận thư nhà gửi sang, mặt vợ hắn chưa ǵ đă nhăn nhăn , méo xẹo như bánh bao chiều ướt nước. Có nhiều khi vấn đề viện trợ này đă làm vợ chồng hắn cắng đắng nhau măi, những món chi tiêu bất ngờ dồn dập tới ngoài sự trù liệu , hắn lại phải dấu diếm để gửi tiền về bên nhà mà không dám nói cho vợ biết. Hắn nhận được thư nhà, đọc xong rồi dấu béng đi. Không phải hắn sợ vợ và theo đạo "thờ Bà", nhưng hắn biết có đưa cho vợ coi th́ trước tiên nh́n cái bản mặt chằm vằm, nhăn nhó cuả vợ , hắn cũng khổ lắm rồi. Hắn im lặng và chờ khi nào tiện th́ dấu diếm gửi về theo nhu cầu bên kia, c̣n th́ im lặng là vàng, không nói năng chi cho nhà cưả xào xáo thêm ra.

Lần này, hắn quyết định phải gọi về bên nhà. Nói hết, kể hết, để thông cảm với nỗi khổ của nhau, v́ thực ra cuộc sống của mỗi người, có bao giờ lại chỉ toàn những điều may mắn, đẹp đẽ. Cũng tại mấy tay họ Nổ, “áo gấm về làng xem hoa dạo kiểng” nổ như bắp rang mà hắn bị vạ lây. Lần đầu đưa vợ con về Việt Nam thăm gia đ́nh, hắn đă gần chết v́ nghe mọi người than thở. Chẳng biết bên ấy họ xài tiền ra sao, chứ ân cần đưa biếu một trăm đô la hắn chỉ nhận lại được lời cám ơn hờ hững với vẻ mặt buồn buồn. Hắn cứ nghĩ hoài không ra, bên này đi làm nếu may mắn được thưởng cho một trăm, hắn đă mừng húm. Hoá ra không phải v́ một trăm nó. . . nhỏ, chỉ tại v́ sự mơ ước của người ta nó. . . lớn, mà thành ra món quà tặng bỗng trở nên rất . . . ít.

C̣n nhớ lại cái thuở mới liên lạc lại được với người nhà ở Việt Nam, điện thoại viễn liên mắc ơi là mắc, mỗi phút kim đồng hồ nhúc nhích được tính tương đương với hột xoàn. Chưa kể là lần nào cũng phải ngưng chờ cho tiếng “sụt sịt” ở đầu dây bên kia giảm bớt niềm xúc cảm, c̣n con mắt người bên này cứ dán chặt vào cái đồng hồ sốt ruột v́ thời gian sao nó đi ǵ mà lẹ thế, bên nhà càng thổn thức bên này càng sốt ruột …

Sau này đến thời kỳ dễ chịu hơn, mỗi lần muốn gọi về nhà, mua một cái thẻ điện thoại nói hết bấy nhiêu phút là xong, nhưng mấy lần hắn đă bị lừa khi thời gian quy định là ba mươi phút, hai bên vừa ráp vào được hơn mười lăm phút th́ đă nghe báo chỉ c̣n "zero" đồng, chuẩn bị lời tạm biệt kẻo không kịp. Thế là mất đứt mười t́, cả hai bên đều ngẩn ngơ v́ câu chuyện trao đổi chưa ra ngô khoai ǵ cả. Bây giờ đă qua cảnh ấy, nhưng hết rồi một thời thương nhớ cách trở hai bờ đại dương, nhờ một lần về thăm nhà hắn đă trắng mắt ra khi biết ḿnh không phải cái máy in ra bạc, đă làm thất vọng cho vô khối người thân ở bên nhà.
 

* * *


Bấm một lúc gần hai chục con số, hắn đă nghe đầu giây bên kia có tiếng chuông reo, đợi ba bốn hồi th́ một giọng con gái cất lên:
" Alô, alô. . ."

Đường giây lại bị nhiễu cho nên sau khi cả hai cùng “alô” th́ im bặt, hắn vội nói to hơn:
" Có ai ở nhà không?"

Bên kia, lại nghe hỏi:
"
Xin lỗi ông hỏi ai?"

Hắn mừng rỡ:
" Chú Hùng đây, có ba ở nhà không?"

Đứa con gái reo lên hớn hở:
" Dạ có, chú chờ ba con một chút. Ba ơi ba, có chú Hùng gọi".

Bên kia đầu giây im lặng, sau đó th́ vẫn giọng đứa cháu gái cất lên:
" Ba con đang tắm, chú chờ chút xíu nghe. Chú khỏe không? Thím và các em khỏe không? Chà, ở bển ăn Tết chắc vui lắm hén chú?"

Hắn nghĩ thầm, vui ǵ mà vui, đang buồn nẫu ruột đây, nhưng vẫn trả lời:
" Ừ khỏe, khỏe hết, nhưng bên này không có Tết đâu."

Đứa cháu lại tiếp tục nói theo mục đích của nó:
" Chú nhớ ĺ x́ cho tụi con nghe chú. Năm nay em con sắp vào Đại Học, nó phải đóng nhiều tiền lắm. Hôm rồi ba con có viết thư sang, chú có nhận được chưa?"

Hắn hừ hừ trong cổ họng, nói hết muốn nổi:
" Ừ, có nhận, nhận đủ. Ba tắm xong chưa?"

Con bé eo éo gọi, hắn tưởng tượng ông anh ḿnh mẩy c̣n ướt nhem, quấn chiếc khăn lông chạy vội ra khỏi nhà tắm. Bên kia một giọng đàn ông khàn khàn cất lên:
"Alô, Hùng đó hả? Khỏe không em?"

Lại hỏi thăm sức khỏe, đầu tiên là mất cha nó 15 phút đồng hồ để hỏi thăm sức khoẻ và nghe ông anh kể bệnh. Kể ra hắn cũng hơi tệ với anh em, v́ xa cách cả nửa ṿng trái đất, ai cũng muốn hỏi thăm nhau về sức khỏe cái đă, như người Mỹ ngày nào cũng gặp nhau, ngày nào cũng hỏi "how are you?", ngày nào cũng phải trả lời như cái máy, khỏe, khỏe, huống ǵ lâu lâu hắn mới gọi phôn về nhà. Hắn sốt ruột hỏi:
" Mẹ lúc này ra sao? C̣n nhớ ra ai nữa không?"

Bên kia đầu giây, giọng ông anh càng thảm năo:
" Mấy tháng nay mẹ không ăn uống ǵ mấy, mẹ chờ chú về rồi có nhắm mắt mới đành ḷng. Chú thu xếp về thăm mẹ được không?"

Hắn nghe vă mồ hôi dù trời tháng mười hai lạnh như cắt. Thật t́nh th́ cũng rất muốn về thăm mẹ, nhưng thời gian sau này trí nhớ cuả cụ đă lẫn lộn chẳng nhận ra ai với ai, nên có về cũng như không, chi bằng để khoản tiền ấy lo thuốc thang cho cụ th́ tốt hơn. Với lại,nghĩ tới chuyến về quê lần trước, hai vợ chồng với hai đứa con, hắn bay mất mười mấy ngàn mà vẫn không đủ để quà cáp, chút đỉnh cho anh em, cháu chít, bạn bè, khiến hắn nghe xa xôi những lời trách móc, cho hắn chỉ là thứ Việt Kiều "kẹo kéo" .

Hắn định nói ǵ với ông anh mà quên tiệt, bên kia ông anh lại thao thao kể:
" Mẹ ho hoài, anh đưa đi nhà thương nhưng người ta bảo bịnh già, không có thuốc chữa. Chỉ khuyên bà cụ thay đổi chỗ ở nếu có điều kiện."

Hắn mau mắn nói:
" Em cũng muốn về thăm nhà và gia đ́nh, nhưng (thở dài), thôi th́ anh đưa mẹ đi đổi gió ngoài Vũng Tàu, Long Hải ǵ đó."

Bên kia ông anh như vớ được vàng:
" Ừ, anh cũng định nói với chú điều đó, nhưng ngại chú từ chối."

Hắn ngạc nhiên:
" Từ chối cái ǵ, em đâu biết ǵ mà hỏi?"

Ông anh dù dừ một chút rồi thở ra:
" Đó, vậy là chú bằng ḷng nghen. Anh định ra ngoải mua cái nhà nho nhỏ cho mẹ ở, vùng biển khí hậu tốt lắm em ơi. Sài G̣n bây giờ nhà cửa chật chội, người đông đúc, xe cộ như nêm, muốn băng qua đường đợi nửa tiếng đồng hồ chưa sang được. Mẹ không có không khí để thở, tiền chú gửi về chỉ lo đủ trả tiền thuốc men và bác sĩ. Bà ho hoài, bác sĩ cũng bảo chỉ có ra ngoài ấy. . ."

Hắn giựt ḿnh, đúng là tự nhiên chuyện này lại xọ ra chuyện kia. Hắn vội nói:
" Chứ không phải lâu lâu ra đó nghỉ ngơi khi nào khỏe th́ về sao? Ồ, nhà cửa Vũng Tàu mắc lắm, em đâu có tiền, với lại..."

Hắn định nói cái chuyện hồi năy hắn chưa nói được th́ ông anh đă cắt đứt gịng tư tưởng của hắn:
" Em tiếc làm ǵ với mẹ. Ḿnh chỉ có một mẹ thôi mà, mai mốt mẹ chết đi c̣n t́m đâu ra mẹ để mà báo hiếu. Anh biết có một chỗ đất lư tưởng mà lại rẻ, ở ngay Long Thành thôi, chỗ này khí hậu tốt mà anh cũng có thể lập vườn trồng cây ăn trái. Chú có mua th́ cũng là của chú , sau này về quê có nơi nghỉ ngơi an hưởng tuổi già."

Hắn nghĩ thầm trong bụng, "chả biết có sống được tới già để mà an hưởng không". Hắn đang sắp chết dở đây, kinh tế tuột dốc, việc làm từ từ giảm bớt, mới tuần trước lăo chủ đă tuyển một số người cho ở nhà ăn tiền thất nghiệp, không hiểu chừng nào th́ tới lượt hắn đây. Hắn sợ nhất cái cảnh vưà sáng sớm, mới bước chân vào xưởng đă có người chặn đường mời lên văn pḥng nói chuyện. Chuyện ǵ th́ ai cũng biết, đó là cái lễ "farewell" rất âm thầm như đưa một cái áo quan ra nghĩa địa. Hắn thở dài, mắt liếc nh́n đồng hồ:
" Dạo này kinh tế khó khăn, em chẳng tính được chuyện ǵ đâu. Nếu mẹ không khoẻ, anh đưa cụ lên Đà Lạt nhờ chị Ba trông hộ, tháng tháng em gửi tiền về để chị ấy lo..."

Giọng ông anh có vẻ buồn phiền:
" Chú nói thế sao được. Tôi là con trai th́ phải lo cho mẹ chứ, nó là con gái, đă lấy chồng, con ḿnh đă vậy c̣n con rể th́ sao?"

Hắn chẳng hơi đâu căi lư với ông anh lúc này. Con nào chả con, hễ có tiền th́ đứa nào chả muốn rước mẹ về phụng dưỡng. Bên kia đầu giây, ông anh đổi đề tài như chớp:
" Thôi chuyện ấy tính sau, tạm thời chú gửi thêm tiền về để thuốc men, săn sóc cho mẹ, vật giá bây giờ đắt đỏ quá (ông anh lại rỉ rả làm một con toán về những chi phí cho bà mẹ). Bây giờ c̣n chuyện này nữa, chú có quen ai đem được cháu Hạnh sang bên đó cho có chú có cháu không?"

Hắn nhăn nhó lắc đầu, nhưng qua đường dây điện thoại, ông anh làm ǵ thấy được bộ mặt như khỉ ăn gừng cuả hắn. Ông thao thao tiếp tục câu chuyện theo ư muốn của ông:
"Chả dấu ǵ chú, có người đề nghị về kết hôn với cháu, chỉ lấy hai chục ngàn thôi. Anh định bàn với chú, nếu người ta mang được cháu đi th́ chú ứng cho anh cái khoản tiền ấy nhé. Cháu nó đi được nó cũng mang ơn chú, với lại hai chục ngàn đâu có là bao, h́ h́, sau này nó làm ăn khấm khá, nó sẽ trả lại chú."

Giữa lúc đang lo sốt vó v́ viễn ảnh thất nghiệp tới nơi, nghe ông anh nói “hai chục ngàn” một cách thản nhiên, hắn cứ vă mồ hôi hột. Hắn nói:
" Không ổn đâu anh, coi chừng bị chúng lừa mà tiêu cả ch́ lẫn chài đấy. Anh bảo cháu ở bên ấy hễ thương ai th́ lấy người ấy, lấy nhau phải v́ t́nh chứ không đem t́nh yêu mà đuà bỡn kiểu ấy. Hiện giờ em . . ."

Hắn chưa kịp nói hết ư th́ tiếng ông anh đă đầy vẻ hờn giận:
" Bên này cả nhà trông mong vào chú, mà hễ nói việc ǵ ra chú cũng cản. Thôi, c̣n mẹ đấy, chú không gửi tiền về để lo cho mẹ th́ bên này anh cũng phải lo, nhưng nếu có con ăn sung mặc sướng , nhà cao cửa rộng, c̣n mẹ th́ thiếu thốn trăm bề, chú tính sao cũng được?"

Hắn định vặc lên với ông anh, nhưng chẳng lẽ gọi phôn về chúc Tết, anh em lại căi nhau. Hơn nưă, tính hắn vốn hiền lành, ưa dấu kín nỗi khổ một ḿnh, cho nên nghe ông anh hờn trách, hắn chỉ im lặng. Bên kia ông anh h́nh như cũng tức tôí, im lặng không nói ǵ, hắn lại sốt ruột nh́n đồng hồ. Cuối cùng, hắn dứt khoát:
" Chuyện lo cho mẹ th́ em không từ chối, nhưng những chuyện vớ vẩn khác em không có khả năng, anh có trách em cũng chịu."

Thấy không ép được ông em, ông anh đành chuyển sang chuyện khác:
" Thằng Út năm nay lên Đại Học. Nhà xa, nó cần cái xế nổ, chỉ độ hai ngàn thôi, chú cho cháu cái xe đi học vậy."

Thế là chuyện này đẻ ra chuyện kia, hắn thấy đời ḿnh như vướng hết món nợ này đến món nợ khác, nhưng năy giờ hai ba vấn đề hắn đều từ chối, nay lại tiếp tục từ chối nưă, hắn thấy có vẻ kỳ cục quá. Hắn t́m cách hoăn binh:
" Thong thả rồi em tính, bên này em cũng ..."

Vẫn chưa nói hết câu th́ đă nghe tiếng cười ha hả cuả ông anh từ bên kia đầu giây vọng sang:
"Chú bằng ḷng cho cháu rồi nhé! Xa xôi quá, chứ ở gần chắc chú cho luôn chiếc xe hơi chứ tiếc ǵ."

Hắn nghẹn họng, ruột rối như mớ ḅng bong, lẩm nhẩm tính:
"Lại hai ngh́n, tháng giêng là giấy thuế má gửi về nườm nượp, cái nhà cũng đến lúc phải mua bảo hiểm”. Đang nói chuyện với ông anh mà hắn lại nghĩ vẩn vơ đến chuyện "lay off" , người ta cũng đă thông báo cho nhân viên hay là công việc đă đến lúc kiệt quệ, tối qua cố nghe hết bài nói chuyện cuả tổng thống Obama về kinh tế, y tế , chiến tranh nhưng có nghe được đâu, lào xào những lời hưá hẹn ... cho một chiếc xe không phanh đang trên đà xuống dốc. Trước mắt là nếu thất nghiệp lúc này, nỗi kinh hoàng nhất là không có bảo hiểm sức khoẻ cho cả nhà gồm hai vợ chồng với hai đưá con. .

Hắn hừ hừ trong cổ họng như bị mắc nghẹn. Gần xa, xa gần, chính v́ ở xa mà hắn mới khổ như thế, bởi v́ chẳng ai nh́n thấy những cái lo cuả hắn, những cái trời ơi từ trên trời rơi xuống nơi xứ này, mà nhu cầu th́ lại không đơn giản như ở quê nhà. Nếu ở Việt Nam, chỉ cần ba trăm đô hắn cũng gói ghém đủ chi tiêu cho một tháng, nhưng ở bên này th́ không như thế được. Tiền nhà không trả được là mất, tiền xe không trả là đi bộ, và nếu việc, nhà, xe đều mất th́ hắn có cơ hội mất luôn nhiều thứ nữa, kể cả vợ con. Hai vợ chồng đi làm, hắn mới đủ xoay sở để mua nhà , mua xe, dư chút đỉnh đẩy vào tiền thuế má hằng năm và mục sửa chữa nhà cửa. Chưa kể hai đứa con đang đi học, một đứa sắp vào Đại học, cũng đang cần một chiếc xe, hắn cũng chỉ dám nghĩ đến việc mua một cái "used-car" cho thằng nhỏ, nhưng khoản bảo hiểm thấy đă toát mồ hôi trán. Vụ băo lụt vừa qua bảo hiểm nhà, xe cứ thế nhảy vọt như diều gặp gió, cơ khổ là không dám tiết kiệm những khoản này, chỉ v́ trăm thứ " nhỡ " có thể xảy ra trên cơi đời này lắm.

Bên kia đầu giây ông anh vẫn không ngớt than thở vài chứng bịnh cuả tuổi già. Hắn cũng chỉ ậm ừ cho qua, bởi v́ chính hắn đây ngoài những thứ bịnh thể xác có nguyên nhân hẳn hoi, c̣n có thứ bịnh phiền, bịnh lo mà hắn chưa có người để chia xẻ. Đă có tiếng chuyển máy điện thoại:
"Em nói chuyện với chị nhé!"

Hắn lại nh́n đồng hồ. Bỏ mẹ rồi, năy giờ hắn chưa chấm dứt được câu chuyện với ông anh th́ lại sang bà chị, chưa kể là không nói chuyện được với bà mẹ v́ cụ bị nghễnh ngăng đă lâu. Không nói cũng không được, bên kia đầu giây một giọng phụ nữ rè rè vọng sang:
" Chú khoẻ hả chú? "

Hắn nghĩ bụng : "Lại khoẻ, năy giờ mất nhiều th́ giờ cho cái vụ hỏi thăm sức khoẻ ", nhưng hắn cũng lịch sự trả lời:
" Cám ơn chị, em vẫn b́nh thường, c̣n chị thế nào?"

Như chớp được cơ hội, bà chị dâu bắt đầu rỉ rả vào máy:
" Đau nhiều lắm chú ơi, đêm ít khi ngủ được, ḿnh mẩy nhức như rêm, mà tới bữa cũng hổng muốn ăn cơm."

Hắn nhớ tới kỳ về thăm nhà mấy năm trước, hắn đă ngạc nhiên khi cả nhà suốt ngày ngồi dán mắt vào cái truyền h́nh coi phim bộ, rồi ăn uống lai rai, chiếc bánh gị, đĩa bánh cuốn, ly cà phê sữa đá, cứ thế mà bồi dưỡng khi bận bịu theo dơi những màn chưởng mà lại có tư t́nh cảm ướt át lâm ly Trung Hoa trên màn ảnh. Tới bữa, mâm cơm dọn lên th́ bụng đă ứ hự, c̣n ăn vào đâu được. Đêm hai ba giờ sáng vẫn mải mê theo dơi các màn gay cấn trong phim bộ Đại Hàn, chưa kể c̣n sụt sịt khóc theo nhân vật chính cuả phim đang gặp cảnh hoạn nạn trên bước đường giang hồ, lưu lạc. Giá mà họ thấy được nỗi vất vả của thằng em bên này, muà Đông giầm ḿnh trong tuyết lạnh để đi làm, muà hè nắng chang chang đốt cháy da thịt, chưa kể nhiều thứ kèn cựa, bon chen trong sở làm khiến hắn nhiều khi muốn chảy nước mắt.

Cả nhà bên ấy hầu như sống dựa vào bên này, bao nhiêu năm rồi mà nhà nước vẫn chẳng ổn định được đời sống thằng dân, hở ra là lại gọi "khúc ruột ngàn dặm" kéo cái ruột dài ra nối nửa quả địa cầu. Hắn rầu lắm, chả biết nhà người ta thế nào, chứ nhà hắn ai cũng than khổ, đến nỗi từ hôm ấy đến nay, trở về Mỹ, mỗi lần nhận được thư bên kia nhắc gửi tiền, vợ hắn lại tŕ triết hắn măi. Hắn cũng nói theo cho có chuyện:
" Bây giờ già cả rồi, chẳng ai mà không bịnh này bịnh nọ. Em cũng vậy chị ơi, phải đi cày từ mờ sáng đến chiều tối, chả thấy mặt trời đâu. Bây giờ lại sắp sửa . . ."

Hắn đang định nói cái chuyện hắn cần nói từ lúc gọi cú phôn đường dài về Việt Nam, nhưng bà chị đă cướp lời:
" Bên ấy chú có thứ thuốc ǵ uống cho ăn được, ngủ được, mua gửi về cho anh chị một ít. Hay là cứ gửi tiền về đây chị mua cũng tiện, chẳng mất công chú gửi để tốn tiền cước phí, bên này bây giờ cái ǵ cũng sẵn, chỉ ngặt không có tiền thôi. Năy giờ, anh đă nói chuyện với chú rồi phải hông? Thằng nhỏ đến hè này lên Đại Học rồi, chèn ơi sau này nó cũng thông minh giỏi giang như chú vậy, chị mong chú mang được cả nhà qua bên đó th́ thiệt là nhà ḿnh có phước. Để chị nói cháu đi coi xe lần lần, hễ chú gửi “dzià” là nó mua ngay. Tụi nhỏ bên này tội nghiệp lắm chú ơi, không được bằng mấy em ở bển đâu, đứa nào cũng lên xe xuống ngựa. . . "

Hắn nghe mà muốn rụng cả tim v́ sợ. Thế là khi khổng khi không hắn mắc thêm một món nợ. Mắc một món nợ chỉ v́ không nói thẳng được điều hắn muốn nói. Bây giờ th́ hắn sợ những cú phôn đường dài, v́ chính nó cũng là món nợ mà hắn phải thanh toán, vợ hắn thế nào cũng cằn nhằn là "nói ǵ mà nói lắm thế!"

Hắn lại nh́n đồng hồ. Cần phải học tính dứt khoát cuả người Mỹ đi là vừa, năy giờ hắn đă để t́nh cảm lấn áp thực tế quá nhiều, khiến hắn cả đời điêu đứng v́ hai chữ t́nh cảm. Hơn một tiếng đồng hồ qua đi, hắn vội vă nói mấy câu từ biệt và sức khoẻ cuả mẹ già một lần nưă, chỉ biết ừ ào v́ những lời dặn ḍ cuả bên kia, h́nh như hắn chả kịp nói ǵ, v́ người bên đầu giây cứ thao thao bất tận không cần biết là hắn có sốt ruột không.

Đặt chiếc máy điện thoại xuống, hắn thấy nhẹ cả người, thôi kệ đầu năm chỉ nói nhiều có một bận. Nhưng hắn bỗng nhớ ra có một điều hắn cần nói mà chưa nói được,
"hắn sắp thất nghiệp rồi!"

NGUYÊN NHUNG.