Truyện thật ngắn 3

* SAO NỠ !

Cô phục vụ bàn ăn vừa xoay người trở vào quày sau khi đă thu tiền Bà thực kách ,Th́ như chực đâu sẵn, một cô bé trạc 10 tuổi ập vào , ngại ngùng liếc Bà khách như van lơn ...rồi vội vàng gom thức ăn thừa vào cái ô nhựa cầm sẵn trên tay .Nhưng vừa lúc đó cô phục vụ xoay người lại ..và nhanh như cắt cô ta chộp lấy tay con bé dằn đổ thức ăn thừa lên bàn , miệng quát tháo :
_ Ra ngay ! không được quấy rầy khách ...
Con bé bị dúi ngă dập vào góc tường .Bà khách ngơ ngác vội đỡ con bé dậy , bà xuưt xoa ..
_ Cháu có sao khg ?_ Ui dào sao nỡ thế !
Không chờ con bé trả lời , Bà khách mở bóp rồi duối vào tay con bé tờ bạc 100 ngàn , bà vỗ về ...
_ Cháu đói lắm phải không ? Cầm lấy mà mua cái ǵ đó ăn ...
Con Bé ngơ ngác , không trả lời ,hết nh́n tờ bạc lại nh́n vào mắt bà khách ...Rồi bỗng chạy nhanh ra ngoài , thoáng cái đă mất hút vào góc phố .Con bé chạy nhanh như sợ bà khách đổi ư chăng !
Trời ập tối , đường phố đă lên đèn và trong quán ăn ,

* Xe mới

Một người đàn ông trẻ đang rửa chiếc xe đẹp mới tậu, chợt thấy đứa con 4 tuổi đang chơi quanh quẩn gần đó nhặt một ḥn gạch và viết nguệch ngoặc ǵ đó lên chiếc xe. Điên tiết lên anh ta giằng lấy tay đứa bé và đập mạnh vào đó bằng một bàn tay mà trong cơn giận dữ anh ta không nhận ra rằng trong tay ḿnh vẫn đang cầm một cái mỏ-lết .

Đứa bé được đưa vào nhà thương, những ngón tay bị thương không c̣n cứu được, bác sĩ phải phẩu thuật cắt bỏ. Khi tỉnh lại thấy cha ngồi bên cạnh, em bé hỏi : "Bố ơi, bao giờ th́ ngón tay con sẽ mọc ra lại hả Bố ?", người Cha lặng câm không trả lời được !

Về lại nhà, người đàn ông ngồi gục đầu ngoài sân cạnh chiếc xe mới, bất chợt anh ta xông đến và đập mạnh vào chiếc xe . Vô t́nh ánh mắt anh nh́n vào ḍng chữ mà đứa bé đă viết lên đó, chỉ có ba chữ : "CON YÊU BỐ !"
 

*

Chị Hai

.....

Thuở đôi mươi, tôi hay theo bạn bè la cà nhậu nhẹt, đánh nhau. Khuya, chị Hai ra đường kiếm, năn nỉ bạn bè kéo tôi về, tôi gắt ầm ĩ. Bao giờ trên bàn cũng c̣n mâm cơm tươm tất, bên gường sẵn ly nước chanh. ...
Sáng dậy, tôi lủi lẹ ra quán cà phê, tránh nghe bài đạo đức và nước mắt của chị.
Chị mất. Tôi tự do. Đêm về khuya, anh và chị dâu ngon giấc. Bàn ăn trống trơn. Bàn thờ lạnh ngắt. Thắp nén nhang cho chị, tôi chợt thèm nghe giọng nói cằn nhằn quen thuộc.

*

Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở vậy nuôi chúng tôi. Hơn 20 năm. Tôi và anh Hai đều có gia đ́nh. Ngoài 60, bỗng cha tôi dường như trẻ lại. Ông năng chải chuốt, đi lại và xài tiền nhiều hơn.Chúng tôi nghĩ ông có nhân t́nh và đối xử có phần nghi ngại. Ông vẫn không nói.

Tôi t́m đến bệnh viện, quyết định t́m đến cho người t́nh của cha tôi một trận. Chợt tôi lặng người đi v́ người cha tôi đang chăm sóc là mẹ. Thấy tôi, ông gượng nói : " Ba sợ các con c̣n giận mẹ...

*

Học

Mỗi lần tiễn con về trường, bố cũng bảo: “Ráng đi con ạ, học giỏi sau này sướng cái thân…Ông bà ta nói, 70 tuổi vẫn c̣n phải học. Cứ nh́n gương bố đây, đến giờ này, vẫn phải học”. Con gái lắc đầu: “Không hiểu, 70 tuổi c̣n học cái ǵ ?”

...

Sau bố nói: “Học chữ chỉ cần vài năm, học làm người cả đời vẫn chưa đủ".

* Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học t́nh thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.
Cuối buổi học :
- Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô
- Hát đi cô
C̣n mười phút. Nh́n những cái miệng tṛn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về" ...

- Hát theo cô nè... Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ .. Ba mẹ khen ...
Phía cuối lớp có tiếng x́ xào :
- Ḿnh không có ba mẹ th́ chào ai !?
- ...
Cô chợt rùng ḿnh, nghe khóe mắt cay cay ..

*

Sau mấy tháng trời rong rủi kiếm việc, cuối cùng anh cũng đă kiếm được một công việc ưng ư. Ngày hôm ấy anh cùng bạn bè ăn mừng, về đến pḥng trọ trời cũng đă vào khuya.

Phát hiện đồng hồ báo thức đă hết pin, trời lại lạnh, anh không muốn ra ngoài mua pin, anh bèn gọi điện về cho mẹ :

“Mẹ ơi, ngày mai là ngày đầu tiên con đi làm, trước 6 giờ mẹ gọi điện kêu con dậy nhé !”

...

“Được …” Đầu dây bên kia giọng nói trông rất khàn.
Ngày thứ hai, 5 giờ 45 phút mẹ gọi điện đến :

“Con à, mau dậy đi làm…”

Anh có chút bực khi nh́n thời gian vẫn c̣n sớm chán, nhưng anh nghe tiếng của cha như đang đứng kế bên nói :

“Bà cũng nên ngủ đi !”

* Trúng số ?

Chị mua dùm thằng bé mấy tờ vé số. Sau một hồi chọn lựa, chị hỏi nó:
- Nếu cô trúng số, con chịu cô mua cho con cái ǵ?
Nó nh́n chị, xoay qua xoay lại rồi nói:
- Cho con một chiếc xe đạp, có xe đi bán xong con chạy tới trường liền không bị trễ học nữa.
Di di những ngón chân xuống đất, nó hạ giọng:...

- Cho con thêm đôi dép nữa nghe cô, để con đi học.
Dĩ nhiên là chị không trúng số. Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không nón...

*