|
Các bác thân mến;
Mạo muội gửi các bác vấn đề uẩn khúc này;
đọc bài này song các bác sẽ hiểu và chọn cho ḿnh huớng đi an toàn và
bằng phẳng.
Bài của quư ông LÊ HỮU XUƠNG rất xúc tích và có lư các bác nào có ḷng
với đất nuớc không thể bỏ qua.
BÀN VỀ VẤN ĐỀ T̀NH-BÁO
Một nhóm thính giả ở quận Cam đai diện bởi vị lấy tên là CON ONG CÁI
KIẾN có yêu cầu tôi giải thích đôi điều về vấn đề t́nh – báo. Đây không
phải là chuyên khoa của tôi, nhưng khi đă được giậy về chính-trị th́
t́nh-báo là một chủ đề rất quan trọng mà bất cứ ai liên quan phải có
hiểu biết tối thiểu, để hiểu bạn và biết thù để mà sống chung với bạn
cũng như biết cách ứng phó với thù. Thay v́ trả lời trên diễn đàn, tôi
viết bài này để đóng góp thêm ư kiến về chủ đề vô cùng quan trọng này
với ước mong có thể soi rọi vài điều hữu ích đối với các bạn trẻ mà tôi
hết ḷng tin cậy và sẵn ḷng lăn xả vào mọi lănh vực mà các bạn ấy quan
tâm, cho dù nguy hiểm đến đâu tôi cũng sẵn sàng chấp nhận. Bài này chắc
chắn c̣n nhiều thiếu sót, thậm chí có thể có sai lầm đứng về mặt chuyên
môn, tôi ước mong được sự bổ sung bởi các vị có viễn kiến và thực sự am
tường vấn đề.
T́nh-báo là TAI và MẮT của bất cứ quốc gia nào; Xin quư bạn hiểu cho là
QUỐC-GIA chứ không phải là chỉ của CHÍNH-QUYỀN hoặc ĐẢNG cầm quyền. Đă
là tai, mắt có nghĩa là “ T́nh báo là cơ quan chuyên thâu thập các dữ
kiện về mọi hoạt động của TA cũng như của ĐỊCH, hệ thống hóa các dữ kiện
ấy, phân tích và đánh giá liên tục không ngơi nghỉ để luôn luôn nắm vững
và kiểm soát được cái đầu của đối phương, để giải đoán càng chính xác
càng tốt về thái độ của đối phương đối với một t́nh huống nào đó; để qua
đó hướng đối phương đến chỗ phải hành động thế nào đó sao cho có lợi
nhất cho ta “
Như thế, theo dơi mọi hoạt động của đối phương là một việc và hướng đối
phương vào thế phải hành động đúng theo ư đồ của ta là việc khác; cả
hai được thực hiện trong cả một kế hoạch t́nh-báo hoàn chỉnh, lâu dài
nhiều khi đến mấy chục năm trường mà không bị lộ Những kế hoạch t́nh báo
như vậy đâu dễ mấy quốc gia làm được. Cho nên sức mạnh của một quốc-gia
trước hết và trên hết phải được kể đến là sức mạnh về T̀NH-BÁO.
Tai với mắt tốt nhưng thiếu cái đầu TINH-KHÔN và MẪN-TIỆP và một CẤU
TRÚC XĂ-HỘI VỮNG MẠNH CÓ KỶ LUẬT th́ tai với mắt kia cũng chả làm nên
tṛ trống ǵ Cho dù có đủ các thứ ấy nhưng nếu hướng vào các mục tiêu
viển vông không đi đúng theo chính nghĩa của quốc-gia trong hướng đi
chung của toàn cầu th́ t́nh báo khi đó trở thành một thứ công cụ trấn áp
và là thế lực chống lại quốc-gia và con người. Cho nên chỉ một bước đi
vào cơi phúc, chỉ nửa bước đi vào giây oan là vậy.
Cho nên bài này chú tâm vào hai khía cạnh đặc biệt của t́nh báo với tính
cách là người làm t́nh báo chuyên nghiệp cũng như với tính cách là người
làm các công việc của quốc-gia nên phải biết về vấn đề t́nh báo.
1 – NHU CẦU GIÁM SÁT NGHIÊM NGẶT.
Nói đến t́nh báo là nói đến các hoạt động mật, t́nh báo chi phối mọi
thứ nhưng lại không ai thực sự thấy t́nh báo, t́nh báo rất dễ bị lạm
dụng và rất dễ bị xâm nhập bởi đối phương nên:
“ MỘI HOẠT ĐỘNG CỦA T̀NH
BÁO PHẢI ĐƯỢC GIÁM SÁT NGHIÊM NGẶT Ở MỌI CẤP TRONG MỌI LÚC MỌI NƠI BỞI
NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC ĐÀO TẠO VÀ THỬ THÁCH ĐẶC BIỆT, TUYỆT ĐỐI TRUNG THÀNH
VỚI TỔ QUỐC VÀ CHÍNH NGHĨA CỦA NHÂN LOẠI “.
V́ tầm quan trọng của công tác giám sát nên thường th́ các tổ chức t́nh
báo của mỗi quốc-gia dễ đi đến chỗ mở rộng thái quá. Mở rộng thái quá
sẽ dẫn đến việc gia tăng ngân-sách hàng năm của toàn bộ hệ thống t́nh
báo. Trong một quốc gia dân-chủ th́ mọi chi tiêu của mọi cơ quan đều
phải được Quốc-Hội duyệt xét hàng năm chiếu theo nhu cầu của thực tế của
đất nước trong ngắn hạn cũng như dài hạn và phải được công khai hóa bằng
luật Ngân-Sách. Cho nên ngân sách hàng năm của các cơ quan t́nh báo của
bất cứ quốc-gia nào thường th́ khá khiêm nhường, cho nên tổ chức t́nh
báo của mỗi quốc-gia đều phải hướng vào việc làm sao cho hữu hiệu nhất
trong giới hạn ngân-sách cho phép.
Một điều khác nữa khá tế nhị là dân chúng là những người đóng thuế nên
có khuynh hướng không muốn chi tiêu quá nhiều vào lănh vực này v́ e ngại
rằng vào một giai đoạn nào đó tổ chức t́nh báo ấy sẽ trở nên lộng quyền
quay lại trấn áp nhân dân. Đối với các quốc gia khác th́ họ nh́n việc
gia tăng ngân-sách cho cơ-quan t́nh báo là báo hiệu một chiều hướng đe
dọa nào đó đối với thế giới hoặc lân bang, điều này cũng khá giống với
việc gia tăng chi phí quốc-pḥng vậy. Tại hầu khắp các quốc-gia,
ngân-sách thực của t́nh báo thường th́ phải gấp hai hoặc bốn lần ngân
sách chính thức được quốc hội thông qua v́ nhiều chương-tŕnh t́nh báo
được lồng trong ngân-sách các bộ hoặc cơ quan khác dưới nhiều dự án khác
nhau (thường nằm trong các dự án nghiên cứu và phát triển R&Đ) hoặc dưới
chiêu bài của các công ty thương mại hoặc công nghiệp để nuôi một chương
tŕnh t́nh báo nào đó.
Việc này thường bị cấm chỉ tại các quốc gia dân chủ nhưng rất phổ biến
tai các quốc-gia độc tài Cộng-Sản, nên chi tiêu cho lănh vực t́nh báo
tại các quốc gia Cộng-Sản là một bí mật tuyệt đối, chưa chắc các Trưởng
Ban Tổ-Chức Trung-Ương ĐCS như tai Việt-Nam hoặc tại Trung-Cộng có thể
nắm được cụ thể. Cho nên guồng máy t́nh báo tại các quốc gia ấy đă trở
thành con bạch tuộc khổng lồ không ǵ có thể khống chế nổi nữa. Chính
tổ chức ấy đang ngày càng chứng tỏ với nhân dân nước họ rằng: “ đất
nước cần có họ, nếu không đất nước sẽ bị ngoại xâm “ thế là nhân dân cứ
phải cúi đầu tuân phục để tổ chức t́nh báo tại các quốc gia độc tài đảng
trị ấy trở thành một thứ siêu chính quyền chỉ nhằm phục vụ cho các suy
nghĩ viển vông của một nhóm nhỏ mắc bệnh “ TÔN SÙNG T̀NH BÁO “
(thực ra
đó là bệnh tôn sùng quyền lực v́ các cơ quan ấy đă phạm quá nhiều trọng
tội với nhân dân nước họ).
Thường th́ khi tổ chức càng trở nên lớn lao bao nhiêu th́ sự mỏng manh
của tổ chức càng để lộ rơ bấy nhiêu nên rất dễ bị xâm nhập. Tại Nga,
Tầu hay Viêt-Nam CS đều để lộ sự yếu kém này. Nhưng t́nh báo Do-Thái là
một tổ chức nhỏ về quy mô và ngân-sách lại là tổ chức t́nh báo hữu hiệu
nhất thế giới.
Ba vấn đề quan trọng nhất ta có thể rút tỉa ra từ bài học Do-Thái là
trong t́nh báo:
Thứ nhất “ QUƯ HỒ TINH BẤT QUƯ HỒ ĐA “
Thứ hai “ NGƯỜI DO-THÁI BIẾT TỔNG HỢP T̀NH BÁO NHÂN-DÂN TRÊN QUY
MÔ TOÀN CẦU ĐỂ PHỤC VỤ CHO QUYỀN LỢI CỦA DO-THÁI “
Thứ ba “ DO LỊCH SỬ ĐẶC BIỆT TRONG MỐI QUAN HỆ GIŨA DO-THÁI VỚI
THẾ-GIỚI, ĐẶC BIỆT LÀ VỚI HOA KỲ “
2 – BẠN VỚI THÙ.
Khác hẳn với các kế hoạch hành quân của quân-đội nơi mà t́nh h́nh bạn và
địch được phân định rơ ràng bởi Pḥng Hai và Pḥng Ba. Khái niệm bạn
với thù không rơ ràng như vậy trong t́nh báo khi mà mỗi nhóm t́nh báo
hoạt động độc lập với nhau, không ai biết ai và thường th́ nhiều khi lại
hoạt động trong cùng một địa bàn, thậm chí nhắm vào cùng một đối tượng.
Nhân viên t́nh báo chuyên nghiệp rơ ràng việc này hơn ai hết v́ họ hoạt
động đơn độc chịu trách nhiệm trực tiếp với người điều phối họ đồng thời
điều phối hoạt động của các thành viên mà họ tuyển dụng có thể dưới dạng
cảm t́nh viên hoặc những cộng tác viên để hoàn thành một mục đích nào đó
được người điều phối họ giao phó.
Mục tiêu của các kế hoạch quân sự thường là rơ ràng và cụ thể với những
hướng dẫn cặn kẽ từ Bộ Tư-lệnh cấp trên nơi mà họ có nhiều tin tức đầy
đủ hơn về bạn cũng như về địch cũng như các ư đồ chính trị mà Ban
Lănh-Đạo Quốc-Gia đề ra; Người lính cần các chỉ thị cụ thể như vậy để
họ thi hành nhiệm vụ, v́ chiến tranh là giết chóc chứ đâu phải là chơi. T́nh báo tự nó có nhiều khác biệt từ căn bản với các kế hoạch quân sự
v́ mục tiêu cụ thể của các kế hoạch t́nh báo thực sự là ǵ th́ chỉ những
người ở chóp bu mới biết mà thôi, cấp dưới không được phép biết đến
những việc như vậy; Vả lại - thường th́ để đánh lạc hướng địch, thậm
chí cả bạn hoặc với mạng lưới cấp thấp hơn – nên hàng loạt các kế hoạch
nghi binh được thực hiện, nên nhiều khi người khác khó ḷng hiểu được ư
đồ thực sự là ǵ. Đối với người ngoài cuộc th́ thực tế mà nói rất nhiều
trường hợp việc sảy ra rồi mà vẫn không hay biết ǵ cả, nếu được giải
thích chưa chắc họ đă tin nên dễ dàng cho là truyện viển vông.
Thực ra th́ nhân viên t́nh báo chính thức không có quá nhiều như mọi
người hay thêu dệt, những người thuộc các ṿng ngoài th́ nhiều vô kể và
thường tự nhận ḿnh là t́nh báo này t́nh báo nọ làm cho những người khác
cảm thấy rằng chỗ nào cũng có t́nh báo với an ninh cả. T́nh h́nh này
sảy ra trong điều kiện khi kế hoạch công tác cụ thể chưa đến giai đoạn
thi hành nên các cụm t́nh báo ấy mở rộng mạng lưới cảm t́nh viên thuộc
mọi khuynh hướng để khi đi vào giai đoạn hành động cụ thể th́ nước cờ
nào họ cũng có khả năng thực hiện được cả. Cho nên nhiều khi xuất hiện
những tin tức này nọ hoặc tổ chức này tổ chức kia, hoặc các lời tuyên
bố nảy lửa th́ trong thực tế nhiều khi chỉ là các đ̣n gió hoặc nhiều khi
chỉ là các đ̣n thăm ḍ như là phương cách gây áp lực trong các cuộc
thương thuyết đang khởi diễn ở đâu đấy về một số vấn đề tế nhị nào đó mà
thôi.
Như thế khái niệm về bạn với thù trong t́nh báo là một khái niệm rất
tương đối. Bạn đối với t́nh báo là “ bạn về vấn đề ǵ, với ai và trong
bao lâu “ cho nên giữa các cơ quan t́nh báo của hai nước thù nghịch vẫn
tồn tại những đường dây kín để họ nói truyện với nhau qua trung gian mà
cả hai phía đều mặc nhiên chấp nhận, ta thường gọi họ là nhân viên nhị
trùng; những nhân viên nhị trùng này thực ra là rất cần thiết để hai
phía bắn tiếng cho nhau về lập trường của mỗi phía, nhưng thường th́
hàng loạt các tài liệu có thể thật có thể giả được chuyển qua nhân viên
nhị trùng.
Điều đó hoàn toàn không có nghĩa là đối với t́nh báo th́ khái niêm về
bạn với thù không phân minh, thực ra rất phân minh và rất kiên định nữa
là khác v́ những ai đă chọn con đường này v́ cái nghiệp của họ phải thế
nhưng thường th́ họ là những người yêu nước. Họ có thể sa ngă v́ bản
tính người nhưng khá hiếm hoi, nếu sảy ra trường hợp như vậy th́ sự mất
mát cho cả hệ thống là lớn lao. Nhưng cũng nhiều khi chính những nhân
viên t́nh báo như vậy cố t́nh đóng vai sa ngă để chuyên những tài liệu
cực kỳ tế nhị mà bên này muốn chuyển cho bên kia để thực hiện một âm mưu
ǵ đó. Những nhân viên t́nh báo như vậy nếu phải ra ṭa án tức là họ
được phong thánh rồi đấy.
Sơ lược vài điều như vậy đủ để cho ta có một tầm nh́n về khái niệm bạn
với thù trong t́nh báo. Một câu nói để đời mà nhiều người đều biết đó là: “ trong chính trị không có bạn muôn đời cũng như kẻ thù vĩnh viễn
“
cho nên làm bạn trong một ngày vẫn là bạn, kẻ thù trong một khoảnh khắc
vẫn là kẻ thù. Nhưng việc t́m hiểu về bạn và về kẻ thù là một việc
không bao giờ ngưng nghỉ; Người làm t́nh báo phải biết thật rơ ràng là:
“ với một ai đó hoặc một quốc gia nào đó, khi nào th́ ta phải xử sự
như bạn và khi nào ta phải xử sự như thù, ở mức độ nào ? và về vấn đề
nào? “.
Sự hiểu biết thật rơ ràng về vấn đề vừa nêu là rất quan trọng đối với
những người điều khiển các cơ quan t́nh báo - đối với các nhân viên cấp
thấp th́ khái niệm này không được đặt ra v́ nhiệm vụ của họ thường chỉ
là thi hành một số công việc cụ thể mà người điều phối họ yêu cầu - cho
nên nếu không biết ứng xử đúng mức về các vấn đề liên quan đến bạn với
thù th́ hậu quả thường là rất nghiêm trọng không phải chỉ đối với một ai
đó không thôi; Thực tế luôn gây ra các hậu quả khôn lường cho cả hệ
thống thậm chí có thể gây ra các hậu quả liên quan đến an ninh quốc gia
v́ kẻ thù kể cả ban có thể nhận được các tín hiệu sai lạc để họ có thể
hành động sai lạc. Sửa chữa các sai lạc này không phải là dễ và thường
là phải mất thời gian rất lâu và uy tín của cơ quan t́nh báo ấy sẽ bị
đối phương và cả bạn đánh giá là thấp kém về bản lănh và khả năng lănh
đạo của các giới chức t́nh báo cũng như của quốc gia liên hệ.
Cho nên trong t́nh báo: “ TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC HÀNH ĐỘNG SAI “ sai một
ly đi một dặm ngay; nên t́nh báo mặc dù là một lănh vực cực kỳ quan yếu
với bất cứ quốc gia nào v́ nó là tai mắt của quốc gia, nhưng tuyệt đối
không thể vội vă mở rộng tổ chức về hàng ngang được. Sự vội vă trong
trường hợp này là tự sát v́ kẻ thù rất dễ xâm nhâp, khi chúng đă xâm
nhập th́ cũng giống như một loại vi khuẩn cực kỳ độc hại được cấy trong
cơ thể ta, muốn giải trừ con vi khuẩn độc hại ấy, việc giải tán tổ
chức cũ để xây dựng một tổ chức mới cũng chưa hẳn đă đem lại kết quả
mong muốn v́ làm sao bạn có thể biết được kẻ nào là con vi khuẩn độc hại
ấy để mà loại ra ? và những cái đuôi ḷng tḥng đằng sau đó làm sao bạn
có thể biết hết được để mà cô lập chúng.
3 – CON NGƯỜI T̀NH-BÁO
Nhiều người đến với t́nh báo v́ tiền, v́ danh, v́ thích phiêu lưu mạo
hiểm thậm chí thích đâm thuê chém mướn hoặc v́ nhiều lư do cá nhân khác
mà ta có thể mường tượng ra được, những người như thế không thể tin để
giao phó các trọng trách về t́nh báo được, nhưng t́nh báo phải biết để
dùng họ vào những việc mà t́nh báo cần cho một công tác cụ thể nào đó. Việc này bất cứ ai đă có dính líu đến t́nh báo dù ở cấp thấp nhất cũng
đă có ít nhiều hiểu biết về điều này rồi, chả cần bàn thêm.
Đặc trưng của con người t́nh báo thứ thiệt khác hẳn với các thứ thích
nuôi thân như vừa nêu trên (sinh nô tài):
Thứ nhất: họ là người có lư tưởng và tuyệt đối trung thành với lư tưởng
mà họ tôn thờ.
Thứ hai: họ là người rất can đảm dám hy sinh thân ḿnh cho lư tưởng, cho quốc gia.
Thứ ba: họ là người rất nhạy bén trong cuộc sống, dễ ḥa nhập, rất
khôn ngoan và biết che dấu ư định thực của ḿnh đối với người khác đủ để
người khác không thể hiểu lầm về họ.
Thứ tư: họ là những người thông minh nhưng biết che dấu sự thông minh
của ḿnh một cách khôn ngoan.
Thứ năm: họ chấp nhận đời sống ẩn dật, quyền lực của họ là quyền lực
ngầm.
Thứ sáu: họ là những người rất thực tiễn nhưng lại pha chút mộng mơ.
Thứ bảy: họ là những người có tinh thần kỷ luật tự giác cao độ.
Thứ tám: tuy tôn thờ lư tưởng mà họ coi là đúng nhưng sẵn sàng xem xét
mọi học thuyết khác cũng như các khám phá mới nhất về khoa học cũng như
mọi môn học khác để đi đến các tổng hợp nhằm duyệt lại lư tưởng của
ḿnh.
Thứ chín: họ rất biết sử dụng bạo lực khi thực sự cần thiết.
Chín đặc trưng nêu trên không thể tự nhiên mà phát triển được, cái căn
gốc nơi con người có thiên hướng làm t́nh báo là nền tảng để các khả
năng thiên phú ấy mới có cơ hội phát triển để trở thành tài nguyên rất
mực quư hiếm cho mỗi quốc gia.; Từ ngữ quốc gia mà ta nói ở đây là quốc
gia dân-chủ, đối với các quốc gia độc tài hoặc cộng-sản th́ lại khác, v́
ngay từ khởi đầu t́nh báo với họ chỉ là phương tiện để thực thi chuyên
chính vô sản hoặc độc tài đảng trị mà thôi, đó là thứ vũ khí của kẻ cướp
nhằm chống lại con người.
Khoa học về t́nh báo cũng cổ xưa như nhiều khoa học khác trên thế giới
này nhưng ít được quan tâm trừ một số điển h́nh được sách sử đông tây
nói tới như những bài học điển h́nh. T́nh báo cũng như bất cứ khoa học
xă hội nào khác là nhằm phục vụ con người với tất cả tính thiện ác nơi
con người, như vậy t́nh báo nói chung là phương tiện tất yếu cần để t́m
hiểu về khuynh hướng ác ấy. Đă là con người th́ hôm nay có thể thiện
nhưng ngày mai có thể ác; Vấn đề là làm thế nào để biết trước khi cái
ác trở thành quá ác để mà ngăn ngừa. Như thế CON NGƯỜI T̀NH BÁO là cực
kỳ quan trọng đối với bất cứ tổ chức t́nh báo nào cho nên việc tuyển
dụng, đào tạo và tổ chức phải cực kỳ nghiêm mật mới được.
Lư lịch và bảo đảm về mặt lư lịch là rất quan trọng, người giới thiệu
sai hoặc người sử dụng sai đều đưa đến các hậu quả như nhau đối với tổ
chức, trong trường hợp bất đắc dĩ họ có thể phải đối diện với việc tự xử
chứ chẳng chơi.
Việc đào tạo phải liên tục không bao giờ ngưng nghỉ để bảo đảm rằng nhân
viên t́nh báo luôn nắm vững t́nh h́nh và hướng đi trong trách nhiệm của
ḿnh cũng như trí tuệ của họ ngày càng phát triển. Hiểu biết càng rộng
càng tốt cho công việc chung của đất nước.
Việc kiểm soát lẫn nhau là cần thiết để bảo đảm rằng:
“ mọi báo cáo là
đúng với sự thật, người báo cáo thực hiện đúng theo như những ǵ mà họ
thâu thập được không thêm không bớt, kể cả trường hợp họ có thiết lập
một mối quan hệ riêng tư với một ai đó “
(vấn đề này cho thấy khái niệm
về bạn với thù trong t́nh báo). Cho nên, trước một vấn đề thường th́
có nhiều người thuộc nhiều nhánh t́nh báo khác nhau cùng theo dơi và
thẩm định nhằm bảo đảm rằng sự đánh giá là chính xác nhất ở mỗi cấp độ
khác nhau.
Sự cḥng chéo này trong t́nh báo là rất mực cần thiết nhằm bảo đảm rằng
các nhân viên t́nh báo không bao giờ dám vi phạm vào quy luật và lúc nào
cũng phải báo cáo đúng. Cho nên đă là nhân viên t́nh báo th́ nhất thiết
họ phải chấp nhận việc là chính họ cũng luôn bị giám sát, theo dơi bởi
một ai đó có thể là bạn và cả thù nữa.
Điều này đặt ra hai vấn đề: thứ nhất là kỷ luật và kế đến là quy luật
t́nh báo.
Trong quân sự th́ cấp dưới phải thi hành lệnh do cấp trên ban ra mà
không có quyền bàn căi hoặc cưỡng lại v́ cấp dưới làm sao biết được ư đồ
hành quân, cho nên mới có câu “thi hành trước khiếu nại sau “ ở quân
trường - nhất là các trường vơ bị - th́ điều này là bài học đầu đời của
mọi quân nhân. Trong t́nh báo th́ nguyên tắc này là tuyệt đối, vi phạm
tức là chấp nhận tự xử, tức là phản lại tổ chức. Kỷ luật trong t́nh báo
là một ưu tiên hàng đầu và là mối quan tâm chính của mọi cấp bộ trong cơ
quan t́nh báo thuộc bất cứ quốc gia nào, nó bảo đảm cho tính bảo mật
tuyệt đối và mức độ thành công cao của các kế hoạch t́nh báo. Cho nên
đánh giá một nhân viên t́nh báo thường dựa vào mấy yếu tố sau đây: “ KỶ
LUẬT, ĐẠO ĐỨC, CHUYÊN MÔN
(bao gồm khả năng tổ chức, điều phố, ứng biến,
am tường công tác được giao phó) “. Thực tế mà nói th́ trong một số
trường hợp đặc biệt khi cấp trên muốn thực hiện một kế hoạch giả để cố
t́nh đánh lạc hướng đối phương th́ có thể có các chọn lựa theo cách khác
tùy theo mỗi hoàn cảnh cụ thể của từng trường hợp.
Thực ra mà nói, một cơ quan t́nh báo được gọi là thần sầu khi cơ quan
ấy có khả năng tổ chức các kế hoạch giả nhằm đưa đối phương vào mê hồn
trận để từ từ đi đến chỗ bị phân ră và tuyên bố thua cuộc hoặc thua
trận. Những cơ quan t́nh báo như vậy rất hiếm hoi và phải là cơ quan có
lịch sử ổn định lâu đời, hiểu biết rất nhiều về thế giới, tiền rừng bạc
biển mới làm nổi.
Về quy luật th́ nhiều người đă ở trong ngành tất hiểu và rải rác ở phần
trên cũng đă có nói sơ qua rồi, trong phần này chỉ xin nhấn mạnh đến một
quy luật khác: “ ĐÓ LÀ LUẬT
OMERTA “ tức là luật im lặng. Im lặng trong lúc làm việc cũng như khi đă
đi ra khỏi ngành:” tuyệt đối không được viết sách báo trừ khi có yêu
cầu chính thức nhưng phải qua kiểm duyệt chặt chẽ.
4 – MƯU KẾ T̀NH BÁO. KẾ HOẠCH T̀NH BÁO.
Chúng ta đều biết rất rơ ràng là chính trị là mưu là kế, vậy mưu kế ấy
từ đâu mà có, chả lẽ một ông tổng thống giữ trọng trách trong 8 năm có
thể thực hiện được mưu kế đánh lừa đối phương sao ? Lừa người khác –họ
cũng có đủ nanh vuốt chứ đâu phải chơi-là một việc cực kỳ khó khăn, nên
không thể chỉ bằng một đ̣n phép là xong được và không thể không am tường
thật sự về cá tính của đối phương để dự đoán cách thức mà đối phương sẽ
hành động và cái lưới phải được bung ra đúng hướng và đúng lúc mới thành
công được. Trong chiến tranh lạnh vừa qua có nhiều cú lừa ngoạn mục mà
ta cần đem ra để học hỏi, ngay trong hơn 20 năm qua cộng đồng t́nh báo
thế giới cũng chứng kiến nhiều cú lừa rất
hay, nhưng c̣n quá sớm để ta
bàn tới vào lúc này.
(10 năm nữa sẽ bàn).
Kinh nghiệm đă cho thấy, muốn thực hiện được một cú lừa đối phương có
thể phải tốn đến 20 hoặc 30 năm chuẩn bị và trong hầu hết các trường hợp
đều phải chấp nhận hy sinh cả bạn cho cú lừa ấy. Mặc dù việc ấy có thể
để lại các di hại nhưng bắt buộc phải chấp nhận v́ mục tiêu đánh tan đối
phương là quan trọng hơn hết trong giai đoạn lịch sử ấy.
Trong trường hợp này th́ t́nh báo là nỗ lực chính cung cấp các tin tức
được cập nhật về ư đồ thực của đối phương, cá tính của đối phương, khả
năng của đối phương…kế đến phải có một ban lănh đạo quyết định hướng
hành động toàn diện và cụ thể đối với mọi cơ quan và các tổ chức bên
trong lẫn bên ngoài chính quyền, có phối hợp với các đồng minh trong
chừng mực cho phép để thực hiện kế hoạch đánh tan đối phương về mọi mặt, để đối phương phải tuyên bố đầu hàng vô điều kiện mà không cần phải
thực hiện một cuộc chiến kiểu thế chiến như trước đây.
Khác hẳn với thế chiến thứ nhất và thứ hai, chiến tranh lạnh để lại cho
ta một bài học để đời, nhưng tiếc rằng trí thức ta không đủ tŕnh độ để
rút tỉa ra các bài học ấy để mà học hỏi để mà ứng dụng cho tương lai của
dân tộc. Nh́n vào diễn biến của thời cuộc trong 45 năm từ khi thế chiến
thứ hai chấm dứt đến khi Liên-Xô tan ră, ta thấy:
“TOÀN BỘ Ư ĐỒ CHIẾN
LƯỢC CHỈ TẬP TRÚ VÀO MỘT CÚ LỪA TOÀN DIỆN MÀ THÔI “
Cú lừa ấy có thể tóm gọn như thế này: Tránh khiêu khích Liên-Xô ở
Âu-Châu, nhượng Liên-Xô ở các nơi khác trừ Trung-Đông
(v́ dầu hỏa) để
Liên-Xô phát triển khắp toàn cầu đến khi họ không c̣n kiểm soát được
t́nh h́nh nữa v́ qúa nhiều cam kết trong khi sức mạnh của Liên-Xô chỉ có
giới hạn và một xă hội đầy phân hóa về chủng tộc, nên Liên-Xô ngày càng
lún sâu vào khủng hoảng để lần hồi đi đến chỗ tan ră khi có sự bảo đảm
về an ninh. Trong khi bài toán nước Hán được chuẩn bị như là một đ̣n đe
dọa Liên-Xô từ hướng Thái B́nh Dương. Sắp xếp để nước Hán đứng về phía
Mỹ là cả một kế sách đầy ngoạn mục bằng vào việc đổ 500, 000 quân Mỹ vào
Việt-Nam, trong khi thỏa ước năm 1,954 ở Geneve về Việt-Nam và thỏa
hiệp 1,962 về Lào chỉ là một mớ giấy lộn để Bắc-Việt ung dung tung quân
xâm nhập Miền Nam để mở rộng chiến tranh Đông-Dương. Khi chiến tranh
Đông-Dương mở rộng th́ nước Hán bành trướng, thế là nước Hán xâm lăng
lân bang. Thế là nước Hán hiện nguyên h́nh của những kẻ cướp bóc hiện
đại đúng theo truyền thống Hán như là một lời nguyền, như một thứ
nghiện ngập vậy. Cho nên biến cố 4-75 là một cú lừa rất ngoạn mục, đó là
kế “ THÀNH KHÔNG “ để đẩy cả Liên-Xô lẫn nước Hán vào chỗ trúng kế.
Nhiều bài học cổ đại được đem ra ứng dụng ở đây. Trước hết là bài học
về sự tan ră của Đế-Chế La-Mă khi phát triển quá lớn và quá mau ở cả hai
hướng đông cũng như tây, kế đến là bài học về truyền thống xâm lăng Hán
hóa của nước Hán. Riêng hai phần này thôi ta cũng có quá nhiều điều để
luận bàn về hàng loạt sách lược nhiều khi nh́n th́ thấy mâu thuẫn nhau
nhưng trong toàn cảnh th́ lại rất mực thống nhất trong việc giải quyết
từng phần các vấn đề của thế giới trong mỗi thời điểm khác nhau.
Như thế các kế hoạch t́nh báo về mặt chiến lược được h́nh thành dựa vào
ư đồ chiến lược của quốc gia để biết kẻ thù chính bây giờ là ai, ở đâu,
làm sao để quật ngă đối phương mà tạ bị hy sinh ở mức thấp nhất, vẫn
bảo toàn được lực lượng và không ngừng mở rộng khả năng để đủ sức
( thậm
chí dư sức )
chiến thắng trong trận tới, cũng như phải đủ sức để xây
dựng lại thế giới trong tương lai nữa mới được. Những tính toán như vậy
mấy ai làm được nếu trí tuệ thấp kém và với một guồng máy xă hội thiếu
nền tảng vững chắc.
Dĩ nhiên đối phương khác, thời thế khác, khoa học kỹ thuật tiến bộ hơn
th́ cách đánh cũng phải khác, cho nên chiến lược về t́nh báo luôn phải
thay đổi sao cho phù hợp với mỗi giai đoạn của chiến lược toàn cầu.
Trong suốt gần nửa thế kỷ từ 1,945 đến 1,990 mục tiêu cụ thể của giai
đoạn ấy là đánh bại chủ nghĩa bành trướng Nga đội lốt dưới chiêu bài vô
sản quốc tế trong khi vẫn âm thầm chuẩn bị đánh bại chủ nghĩa bành
trướng Hán tộc kết hợp với nhóm cực đoan Hồi-Giáo. Việc kết hợp của hai
thế lực này là điều thật rơ ràng đối với những ai biết tường tận về thế
giới
(hiếm hoi lắm)
v́ lịch sử của nước Hán cũng như các mâu thuẫn trầm
trọng giữa Hồi-Giáo với phương tây đặc biệt là Do-Thái. Việc đánh Irak
và Afghanistan chỉ mới là bước khởi đầu nhằm khống chế vùng này trong
khi chờ đợi cho t́nh h́nh của nước Hán chín mùi mà thôi. Cho nên về mặt
chiến lược mà nói, Hoa-Kỳ chẳng sai lầm ǵ trong chiến cuộc ở cả hai
chiến trường ấy cả, t́nh báo Hoa-Kỳ chẳng thất bại như các phương tiện
truyền thông nói tới đâu.
Nh́n như thế ta đủ thấy t́nh báo nắm vai tṛ quan trọng như thế nào đối
với các chiến thắng về chính trị, quân sự, kinh tế….. Cho nên đối với
các nhà hoạch định chính sách toàn cầu khôn ngoan và đầy trí tuệ th́
việc xử dụng quân đội chỉ là một biện pháp tối hậu cuối cùng mà thôi. Nhưng luôn xử dụng có giới hạn
(trong hơn 60 năm qua)
như một phương
tiện răn đe, ngăn ngừa hoặc đặt điều kiện thương thuyết chứ không phải
là phương tiện hủy diệt đối phương.
Nói như vậy để các bạn hiểu thấu tinh thần trách nhiệm của những ai phải
gánh vác công việc nặng nề đối với thế giới đầy phức tạp và đầy hỗn loạn
trong thời điểm này của lịch sử loài người. Chỉ xă hội dân chủ đích
thực, được lănh đạo đích thực bởi những bộ óc thông tuệ mới có đủ trí
tuệ để đề ra một sách lược toàn cầu và một chiến lược về t́nh báo uyên
thâm đến như vậy. Dĩ nhiên vào thời điểm này, các chuẩn bị cho một thế
giới tương lai và một cơ cấu t́nh báo tương lai cũng đă được thiết kế
xong rồi.
Kinh nghiệm về việc Liên-Xô lẫn nước Hán đều trúng kế t́nh báo nặng nề
đối với Hoa-Kỳ và Phương Tây nói chung
(v́ nhiều quốc gia cùng tham gia
vào kế sách này tuy ở mức độ khác nhau, thậm chí đóng vai chống Mỹ kịch
liệt nữa là khác)
bắt nguồn từ chỗ Liên-Xô và nước Hán đều qúa tham lam
nên mù quáng ngoạm phải những miếng mồi do Hoa-Kỳ nhử một cách thật khôn
khéo. Tôi không đi vào chi tiết việc ấy v́ tính cách tế nhị của vấn đề
đầy phức tạp này. KẾT QUẢ TẤT YẾU LÀ: HỌ BỊ BẠI TRẬN.
Trong chiến tranh hiểu theo nghĩa rộng nhất của từ ngữ này, khi đă thua
trong mặt trận t́nh báo th́ tất yếu sẽ bại trong toàn cuộc chiến; Cho
nên t́nh báo với chính trị phải được giao phó cho những người có đạo đức
thật sự, yêu nước yêu người thật sự, trí tuệ cao viễn thật sự. Nhất
thiết không thể giao cho những kẻ cơ hội được, nước nào như vậy đều
phải đối diện với khủng hoảng và suy thoái và bị các quốc gia khác khinh
thường. Hiện có qúa nhiều bài học về trường hợp điển h́nh này để mà học
hỏi.
5 – T̀NH BÁO VỚI QUÂN BÁO.
T́nh báo hiểu theo nghĩa rộng của từ này bao gồm việc t́m hiểu ngọn
nguồn về mọi hoạt động của bạn cũng như thù, với bạn th́ để ngăn ngừa
bạn phản ḿnh, với thù th́ phải t́m cách đánh bại chúng để đưa họ vào
hướng đi đúng của nhân loại; Có như thế mới bảo đảm được an ninh cho
quốc gia và thế giới, cho nên t́nh báo bao gồm rất nhiều ngành khác nhau
như t́nh báo kinh tế, kỹ thuật, quân sự…. Ở đây tôi không đặt ra vấn đề
t́nh báo với phản t́nh báo, đó là vấn đề chuyên môn của các chuyên viên
trong ngành trả lời.
Quân sự là một lănh vực quan trọng trong việc đánh bại kẻ thù khi mọi
phương cách khác không đem lại kết quả, kể cả việc phải gây áp lực để kẻ
thù phải chấp nhận một nhượng bộ đúng theo mục tiêu kế hoạch mà ta đề ra
(thí dụ
oanh tạc Hà Nội 18 ngày đêm cuối năm 1, 972, hoặc đánh bại cuộc tiến
công của các sư đoàn Bắc-Việt trong mùa hè năm ấy là các thí dụ điển
h́nh của loại chiến dịch quân sự mang ư nghĩa như vậy).
Cho nên, ở mọi cấp trong quân đội đều h́nh thành một bộ phận chuyên lo
về quân báo
(từ cấp tiểu đoàn trở lên).
Mọi tin tức thu thập được nơi chiến trường như tù binh, vũ khí…phải được
khai thác nhanh nhất để cập nhật trận liệt về địch
(tức là đơn vị địch)
để cấp chỉ huy chiến trường biết cách đánh địch thế nào cho đúng với kế
hoạch hành quân đă dự liệu. Dĩ nhiên, quân đội có các phương tiện riêng
của mỗi cấp để thực hiện các cuộc thám sát nhằm t́m hiểu về t́nh h́nh
địch như không ảnh, hoặc xâm nhập vào hệ thống truyền tin của địch để
biết địch sẽ làm ǵ, tiếp vận ra sao, lực lượng trừ bị đóng ở đâu? Địa
h́nh địa vật trong vùng để cấp chỉ huy biết tung quân chiếm lấy vùng yếu
điểm để khai thác lợi thế về mặt quân sự. Khi bên này biết lợi thế về
địa h́nh th́ bên kia cũng biết cho nên tại các điểm sung yếu ấy thường
xảy ra các cuộc đụng độ quyết liệt với mức độ hy sinh lớn lao của cả hai
bên.
Đó chỉ là tiêu biểu cho các cuộc chiến kiểu cổ điển và ở cấp thường là
dưới cấp quân-đoàn khi mà hai bên dàn trận đánh nhau mặt đối mặt. Ở cấp
cao hơn cấp quân đoàn như lộ quân chẳng hạn th́ quân báo trở nên bao
quát trong một vùng phức tạp và rộng lớn nên quân báo có nhiều liên quan
đến t́nh báo chiến lược nói chung. Các cấp chỉ huy các chiến trường như
vậy luôn có các cố vấn dân sự đi kèm để hỗ trợ về mặt chính trị cũng như
ngoại giao.
(chiến tranh cổ điển mà ta nói ở đây mang ư nghĩa thuần túy quân sự như
thế chiến thứ hai chẳng hạn).
Chiến tranh lạnh là một cuộc chiến tranh chính trị, kinh tế, ngoại giao,
t́nh báo kết hợp với quân sự nên tướng lănh chỉ huy ngoài mặt trận thực
tế không có nhiều quyền hành trong các chiến dịch quân sự. Quyền quyết
định thực sự về mục tiêu của chiến dịch nằm trong tay các cố vấn chính
trị dân sự như vị đại sứ, đại diên cơ quan t́nh báo tại chỗ với các chỉ
đạo chặt chẽ từ giới chức cao nhất về chính trị như Tổng-Thống hoặc
Thủ-Tướng chẳng hạn. Cho nên các quy luật của chiến tranh cổ điển thực
ra chỉ được áp dụng một phần khá nhỏ hẹp trong chiến tranh lạnh cũng như
trong cuộc chiến ở Irak, Afghanistan hiện nay.
Như vậy bản chất của chiến tranh đang thay đổi, người lính không phải
chỉ được đào tạo để bắn chính xác không thôi mà c̣n được đào tạo về cách
phối hợp với các bô lăo trong vùng để b́nh định vùng trách nhiêm nữa, họ
cũng phải sẵn sàng để làm công tác cứu trợ thậm chí cả về giáo dục, y tế
hoặc cách ứng dụng các kỹ thuật mới trong sản xuất nông nghiệp nhằm cải
thiện đời sống nhân dân trong vùng trách nhiệm. Nếu muốn thành công
trong kế hoạch b́nh định toàn cầu, người lính không phải chỉ là hung
thần đối với kẻ xấu kẻ ác mà trên hết họ phải là một “
SỨ GIẢ CỦA H̉A B̀NH VÀ H̉A GIẢI ĐỐI VỚI MỌI
DÂN TỘC, MỌI TÔN GIÁO “
có như vậy nhân loại mới đi vào nền văn minh mới được.
Như thế, bản chất của quân đội đă thay đổi và đang thay đổi sâu sắc. Vai
tṛ của các chính quyền các quốc gia cũng phải tự chuyển ḿnh để mau
chóng thích nghi với thế giới mới, t́nh báo cũng vậy không thể đi ra
ngoài chiều hướng chung này được. Sự hợp nhất nhân loại dẫn đến sự hợp
nhất các chính quyền và sự hợp nhất các cơ quan chuyên trách về an ninh
trên phạm vi toàn cầu. Đứng về mặt tổ chức mà nói th́ tuy các tổ chức
t́nh báo có thể vẫn c̣n nằm trong các cơ cấu riêng, với hệ thống chỉ huy
riêng; Nhưng mức độ hợp tác giữa tất cả các cơ cấu ấy sẽ ngày càng mở
rộng hơn đi vào chiều sâu nhiều hơn không phải chỉ trong phạm vi một
quốc gia mà trên quy mô toàn cầu, hoặc liên quốc gia. Cho nên Hoa-Kỳ đă
lập ra chức vụ Giám Đốc t́nh báo quốc gia là vậy
( dường như chức vụ
Giám Đốc t́nh báo quốc- gia hiện hoạt động chưa mấy hài ḥa trong khuôn
khổ hành pháp Mỹ, có thể có điều ǵ đó trùng lắp với chức vụ Cố Vấn An
Ninh Quốc-Gia th́ phải ?)
T́nh báo tự bản chất là thống nhất từ trên xuống dưới mới bảo mật được
(công tác
bảo mật là cực kỳ quan trọng)
nên t́nh báo của mỗi quốc gia tự nó có bổn phận thực hiện các mục tiêu
chiến lược đối với quốc gia ấy và bảo vệ quốc gia không bị t́nh báo bên
ngoài xâm nhập thao túng để làm lợi cho chúng. Vấn đề chỉ là: “ bạn ở
tầng nào trong một đường dây t́nh báo thế thôi “. Cho nên trong t́nh báo,
thực tế không có t́nh báo chiến thuật. T́nh báo chiến thuật là ngôn ngữ
thuộc quân báo, nhưng trong điều kiện hiện nay của thế giới th́ dường
như ngôn ngữ này đang từ từ biến mất v́ ngay cấp tiểu đoàn đối với quân
Mỹ, các nguồn tin thâu thập được trong các cuộc hành quân đều rất nhạy
bén nên cần được phân tích thẩm định ở cấp rất cao. Các phương tiện
truyền thông hiện nay cho phép các trung tâm đầu năo làm việc này chả
mấy khó khăn, nhất là khi mà mọi sơ xuất nhỏ cũng có thể bị phanh phui
trước dư luận toàn cầu, nên việc kiểm soát chiến trường trở thành một
nhu cầu cấp bách.
6 – T̀NH
BÁO VỚI CƠ QUAN ĐIỀU TRA H̀NH SỰ.
T́nh báo theo quan niệm cổ điển có nhiệm vụ chính là: thứ nhất, chống
lại sự xâm nhập của đối phương và cả thế lực bạn vào hệ thống an ninh
của quốc gia, kế đến là t́m cách xâm nhập vào hệ thống an ninh của quốc
gia thù địch để biết địch mưu tính ǵ và ta phải đáp ứng ra sao để quật
ngă đối phương bằng việc thực hiện các cú lừa càng lớn càng tốt và nếu
cần th́ bằng cả biện pháp quân sự
(như công tâm, công
lương, công thành)
nhằm bảo đảm cho chiến thắng toàn diện của ta. Nhưng t́nh báo cũng xâm
nhập vào cả hệ thống an ninh của bạn không nhằm mục tiêu chống lại bạn
mà là để biết bạn ta thực sự nghĩ ǵ?có thể tin tưởng được đến đâu? Để
mà chia xẻ những thông tin nhạy bén cũng như chia xẻ trách nhiệm trong
các công tác chung đối với các kế hoạch mà bạn ta có thể đóng góp theo
khả năng của họ.
Mặc dù trong chính trị, khái niệm về bạn và thù là một khái niệm rất
tương đối v́ chả có ai là bạn muôn đời hoặc là kẻ thù vĩnh viễn cả, cho
nên cách ứng xử giữa các quốc gia với nhau là luôn luôn phải giữ một
khoảng cách nhất định mà những người làm chính trị có bản lănh và những
nhà t́nh báo chuyên nghiệp tự cảm nhận được. Trong quan hệ quốc tế, điều
vừa nêu được mặc nhiên thừa nhận như một quy luật bất thành văn; khi
trao đổi ư kiến cũng vậy, các lời phát biểu thường là rất văn hoa với
rất nhiều ẩn ngữ để phía đối tác tự hiểu để mà ứng phó. Nhiều khi những
lời phát biểu công khai lại không phải là ư thực của phía đối tác v́
tính cách tế nhị liên hệ đến quốc gia thứ ba hoặc chiều hướng dư luận
tại quốc nội của phía đối tác. Người làm chính trị và t́nh báo chuyên
nghiệp phải có đủ kinh nghiệm với các tin tức được cập nhật để nắm vững
cách thức mà phía đối tác suy nghĩ cũng như diễn đạt các suy nghĩ ấy.
Trong trường hợp này chính lịch sử của quốc gia đối tác, cùng với quyền
lợi về an ninh của họ khi đặt trong mối quan hệ với các quốc gia láng
diềng của phía đối tác cho ta một cái nh́n tổng quát về điều mà phía đối
tác thực sự muốn.
Nhưng đó chỉ là các hiểu biết tổng quát mà thôi, các cuộc trao đổi đ̣i
hỏi phải biết thật chi tiết về nội t́nh của phía đối tác mới được
( thí dụ: như
cụ thể các mâu thuẫn trong nội bộ của họ, các khó khăn của họ, ai là
người đáng để ta ủng hộ để người ấy đứng lên giải quyết các mâu thuẫn
nội bộ của phía đối tác để giúp ta đạt được thành quả tối hậu, nếu phải
mua chuộc th́ nên như thế nào?.....)Biết
nội t́nh của phía đối tác cũng chưa đủ v́ tính khí của các tay độc tài
rất là bất thường, cái “ body language “ của họ để lộ một phần trong cái
thực của phía đối tác.
Dĩ nhiên, không bao giờ chỉ thương thuyết suông mà đạt được kết quả ngay.
Nhiều khi phải qua trung gian và thường th́ cả hai phía đều tung ra các
đ̣n gây áp lực về nhiều mặt nhằm củng cố cho lập trường của ḿnh, cuộc
thương thuyết càng lâu dài th́ các h́nh thức gây áp lực càng đa dạng và
càng khủng khiếp nhiều khi vài triệu người chết như chơi.
Tôi tŕnh bày vài vấn đề như vậy để nhấn mạnh với bất cứ ai muốn làm
chính trị thực sự cho quê hương dân tộc cần nhớ làm ḷng và hăy từ bỏ
ngay ư định muốn thao túng quyền lực trong khi trí tuệ hẹp ḥi, mắc đủ
thứ ám khí trong người. Một chút ám khí thôi cũng đủ để mất nước về tay
ngoại bang chứ đâu phải chơi.
Như thế khi ta nói đến t́nh báo ở đây chính là
“ BIẾT
NGƯỜI BIẾT M̀NH VẬY
“.
Biết người đă khó, nhưng biết ḿnh lại khó hơn v́ chủ quan mù quáng của
ta. Muốn chữa bệnh mù quáng đến nơi đến chốn th́ con đường duy nhất là:
“ DẸP TAN NHỮNG KẺ CƠ HỘI DÙ TẢ HAY HỮU, ĐỂ TRẢ LẠI QUYỀN LĂNH ĐẠO ĐẤT
NƯỚC CHO NHỮNG TRÍ THỨC ĐÍCH THỰC TRONG KHUÔN KHỔ MỘT NỀN DÂN CHỦ ĐÍCH
THỰC “ Tóm lại là Ban Lănh Đạo nước Việt ta trong tương lai phải biết
nắm thật vững CHUYÊN-CHÍNH NHÂN-CHỦ mới được. V́ bệnh mù quáng này
( tức là
bắt khách quan phải đi theo suy nghĩ chủ quan viển vông, có thể là một
sản phẩm ngoại lai bệnh hoạn như kiểu chủ nghĩa Cộng-Sản chẳng hạn )
mà nhân loại đă bị hy sinh nhiều và dân ta đă chịu nhiểu khổ ải trong
hơn một thế kỷ đă qua.
Như thế, khi nói đến t́nh báo tức là nói đến các vấn đề đối ngoại. Đối
ngoại th́ đă có bộ Ngoại-Giao lo việc này rồi. Không đơn giản như vậy,
Bộ Ngoại-Giao chỉ lo về mặt nổi mà thôi, v́ là ngoại giao nên thường th́
tiếng nói của Bộ Ngoại-Giao lại không phản ảnh thực sự chính sách đường
lối của một quốc-gia về nhiều vấn đề quốc tế có thực chất. Dĩ nhiên họ
có công việc chính yếu là thăm ḍ và thương thuyết với phía đối tác về
các vấn đề mà hai phía quan tâm, nếu phát biểu này nọ th́ các lời phát
biểu ấy là phản ảnh các mối quan tâm ấy. Nhưng các mối quan tâm ấy cũng
chỉ mới là một phần nổi trong tảng băng vĩ đại ẩn sâu phía dưới mà thôi,
cho nên không bao giờ chỉ có “ THƯƠNG THUYẾT KHÔNG THÔI LÀ CÓ THỂ ĐEM
LẠI KẾT QUẢ NGAY ĐƯỢC “ luôn luôn có rất nhiều kế hoạch chính trị đi kèm
th́ các cuộc thương thuyết mới đem lại một kết quả nào đó.
( Xin cứ quan sát mối
quan hệ quốc tế là thấy ngay ).
Khi nói đến Cơ Quan Điều Tra là ta nghĩ ngay đến các vấn đề điều tra về
tội phạm bên trong một quốc gia. Nh́n thoáng qua th́ ta thấy t́nh báo
hải ngoại với việc điều tra tội phạm ở quốc nội chả có dính dáng ǵ với
nhau cả. Đó là kinh nghiệm của thời kỳ trước thế chiến thứ nhất khi mà
mỗi quốc gia là một ốc đảo được bảo vệ chặt chẽ như một pháo đài kiên cố
về mọi mặt
( kinh tế, văn hóa, chính trị…. ).
Khi ấy các cơ quan t́nh báo hải ngoại và cả các cơ quan điều tra tội
phạm đều ở quy mô hẹp v́:
“con
người vốn sợ chính quyền nên không muốn dính dáng đến luật pháp và v́
vào thời đó, con người ở cả hai xă hội bị trị lẫn thực dân vẫn c̣n tôn
trọng các giá trị cũ, nền tảng xă hội chưa bị tàn phá nhiều; Khi ấy,
quyền lực thực sự nằm trong tay giới tư bản tài phiệt để giới này thực
thi chuyên chính tư bản “
Sau thế chiến thứ hai, chiến tranh lạnh nổ ra với các chính sách chiêu
dụ các nước mới thu hồi độc lập của cả hai phía qua viện trợ quân sự lẫn
kinh tế, du học hoặc di dân để có thêm lực lượng lao đông rẻ cũng như để
gài các mầm mống cho một xă hội dân chủ với nền kinh tế thị trường tại
các quốc gia đang phát triển
( việc này Liên-Xô đă
thất bại hoàn toàn ).
Mặt khác các tiến bộ khoa học đă đạt được nhiều thành quả vô cùng lớn
lao trong gần 30 năm qua, cùng với đà tan ră của Liên-Xô đă đẩy thế giới
đi vào nền kinh tế toàn cầu, nền tài chánh toàn cầu, kỹ thuật toàn cầu…và
trong tương lai sẽ h́nh thành lớp công dân toàn cầu.
Chiều hướng khai phóng về mọi mặt trên phạm vi toàn cầu là không thể đảo
ngược được, mặc dù có vẻ có vài tháo lui sau biến cố 9/11, nhưng sự đi
lại xuyên quốc gia vẫn nở rộ. T́nh h́nh này đang dẫn đến việc h́nh thành
hàng loạt tổ chức tội phạm hoạt động trên quy mô toàn cầu và thực không
có ǵ để có thể phủ nhận được việc là các tổ chức ấy ngày càng cấu kết
với nhau để trở thành thế lực có khả năng khuynh loát cả một quốc gia
hay một nhóm quốc gia, thậm chí một vài tổ chức như vậy có sự tiếp tay
của một vài quốc gia nào đó và mở rộng sang cả việc buôn bán vũ khí trên
quy mô lớn kể cả vũ khí hoặc kỹ thuật bị cấm phổ biến
(như công ty 92 của
Bắc Triều Tiên, tập đoàn ma túy ở Colombia, ngay ở Miến Điện th́ ma túy
ở đó không thể không có sự dính líu đến một h́nh thức nào đó của t́nh
báo nước Hán như một phương tiện kinh doanh để tạo quỹ mật đồng thời
cũng nhằm làm suy thoái các xă hội phương tây về lâu về dài ).
Tội phạm toàn cầu là một thực tế hiển nhiên mà một quốc gia đơn lập
không thể ngăn chặn hữu hiệu tận gốc rễ được, cho dù đó là quốc gia cực
kỳ tiến bộ như Mỹ. Việc giải quyết đến nơi đến chốn các tổ chức tội phạm
có hệ thống này cũng phải là một kế hoạch toàn diện có sự phối hợp và
hợp tác trên quy mô toàn cầu mới được. Như vậy lại đặt ra vấn đề ngoại
giao có liên hệ đến nhiều quốc gia hiện đang bị các tổ chức tội phạm
quốc tế toàn cầu chi phối và hiện rất yếu kém về mọi mặt; ảnh hưởng trực
tiếp là các xă hội ấy thường rất bất ổn, nhưng thế giới c̣n quá nhiều
việc cấp bách cần làm nên các vùng bất ổn ấy chưa bị đụng đến v́ e ngại
là bứt dây động rừng.
Trong thời gian dài đến mấy chục năm từ khi c̣n chiến tranh lạnh đến
nay, các cơ quan điều tra quốc nội chỉ mới lấy việc ngăn ngừa tại quốc
nội là chính, cái gốc là nơi sản xuất và chế biến th́ thực tế chưa hề bị
đụng đến. Muốn giải quyết vấn đề tận gốc cần hàng loạt chính sách và
đường lối có phối hợp từ chính trị, kinh tế đến xă hội trên quy mô toàn
cầu mới được. Việc này cũng là gấp rút nhưng chỉ sau khi nguyên ủy của
bất ổn toàn cầu được giải quyết xong ở bước căn bản đầu tiên th́ khi đó
việc giải quyết các tổ chức tội phạm trên quy mô toàn cầu mới có thể
tiến hành trên quy mô lớn được.
Tội phạm toàn cầu không ngừng ở vấn đề vừa nêu v́ t́nh báo của mọi quốc
gia nay có vỏ bọc khá vững chắc nhờ vào luật quốc tịch nay được mở rộng
cũng như các cuộc đầu tư sang nhượng các công ty, kể cả các định chế tài
chánh của các quốc gia
(M@A, merger and
acquisition )
ngày càng sảy ra trên quy mô lớn, điều này làm cho lực lượng lao động có
kỹ thuật cao có khả năng lưu động rất cao. Thế là t́nh báo ngảy vô để ăn
cắp kỹ thuật và xâm nhập vào các hệ thống được coi là rất nhạy bén đối
với an ninh của quốc gia.
Mọi nơi trên thế giới đều chứng kiến việc:
“ tội ác tại một quốc gia có khuynh hướng lan ra bên ngoài, trong khi
t́nh báo đối phương có khuynh hướng xâm nhập vào bên trong quốc gia “.
Muốn giải quyết t́nh h́nh này th́: “
t́nh báo hải ngoại và cơ quan điều tra quốc nội phải phối hợp mật thiết
với nhau
( ḿnh với
ta tuy hai mà một, ta với ḿnh tuy một mà hai ).
Dĩ nhiên, ở quốc nội th́ cơ quan điều tra là chính, nhưng ở hải ngoại
th́ t́nh báo thông qua sứ quán tại chỗ là chính..
Kỹ thuật thu thập tin tức t́nh báo ngày nay đă khác rất nhiều so với
thời kỳ cách nay 30 năm; Những người được gài vào hàng ngũ đich hiện nay
là hiếm hoi và rất nguy hiểm v́ địch có thể tương kế tựu kế gài ngược
lại, thay vào đó các vệ tinh do thám cự kỳ hiện đại sẽ làm cái công việc
mà ngày xưa các nhân viên được gài vào hàng ngũ địch phải làm. Như vậy
hàng ngũ chuyên tại các trung tâm thu thập và phân tích dữ kiện mới đóng
vai tṛ trụ cột trong việc giải đoán các tin tức được cập nhật trong
thời gian mau nhất để đưa ra các quyết định tức thời rất mau chóng trong
khi địch vẫn chưa hiểu về t́nh h́nh thực tế trong nội bộ của địch chứ
nói ǵ đến t́nh h́nh đối phương. Họ chết mà chẳng hiểu chết v́ sao mới
là cái thần sầu của chiến tranh hiện đại..
Mật mă cũng vậy, ngày xưa mật mă được cấp trên giao cho cơ quan cấp dưới
theo một quy định nào đó nên thường hay đi theo một thói quen nhất định
nên dễ bị phía đối phương khám phá. Trong thế chiến thứ hai Anh và Mỹ đă
phối hợp sản xuất máy ḍ t́m và đọc được mật mă của cả Đức và Nhật nên
trước khi thế chiến nổ ra th́ thực tế phe Trục đă thua trận rồi. Trong
chiến tranh Viêt-Nam, mọi điện đàm của Hà-Nội kể cả các phiên họp của Bộ
Chính-Trị Đảng CSVN th́ Hoa-Kỳ đều biết rơ, hơn 30, 000 cán binh
cộng-sản gài ở Miền Nam th́ người Mỹ biết ngọn nguồn và t́nh báo VNCH
được thông tri khá đầy đủ. Ngay từ năm 1,959 khi Hà-Nội hop quyết định
thành lập Đoàn 559 để đưa người xâm nhập Miền Nam th́ chỉ ngày hôm sau
là Hoa-Thịnh-Đốn đă có đầy đủ bản văn. Nói vài điều sơ lược như vậy chỉ
với mục đích nhấn mạnh đến tầm quan trọng của mật mă cũng như khám phá
ra mật mă của đối phương.
Mật mă ngày nay là mật mă điện tử trong một hệ thống hoàn chỉnh và khép
kín; nên ai có kỹ thuật cao hơn th́ người ấy bảo mật tốt hơn và xă hội
nào vững chăi hơn th́ xă hội ấy được pḥng vệ chặt chẽ hơn, chả có ngoại
lệ nào cả. Quốc gia có kỹ thuật cao hơn hẳn đối phương th́ sự xâm nhập
vào hệ thống mật mă của đối phương là một điều có lẽ không mấy khó khăn.
Với điện thoại di động ngày nay, việc định vị người đang điện đàm là một
việc qua dễ, nên đă ít ra là ba lần Bin Laden nằm trong tầm bắn của lực
lương đặc biệt Pháp ở Afghanistan nhưng lệnh từ Hoa-Thịnh-Đốn không cho
bắn.
Tŕnh bày vắn gọn như vậy để nhấn mạnh với các bạn rằng: “
ngày nay chỉ một trung tâm thu thập tin tức và phân phối tin tức có chọn
lọc đến cơ quan nào thực sự cần thiết để họ hành động theo một chỉ thị
cụ thể và rất rơ ràng. ”.
Như thế trong thực tế th́ nhiều cơ quan t́nh báo trong một quốc gia đă
thống nhất, phần vụ thi hành có thể khác nhau v́ vấn đề nào cũng có liên
hệ đến công-pháp quốc tế hoặc Luật Hiến-Pháp cả cho nên để các cơ quan
t́nh báo chuyên ngành ấy xử lư th́ thuận hơn.
7 – T̀NH
BÁO VỚI THINK-TANK
Viện nghiên cứu là nơi tập trung những chuyên gia mẫn tiệp nhất của quốc
gia, viện nghiên cứu có viễn kiến về đủ mọi vấn đề của thế giới và dự
kiến hướng đi của quốc gia thậm chí của cả nhân loại; Cho nên viện
nghiên cứu mới thực sự đưa ra các hướng dẫn cụ thể đối với đất nước cũng
như các Bộ thuộc chính phủ, cũng như các khuyến cáo đối với các vị dân
cử, thậm chí cả với các chánh án nơi ṭa án trước các vấn đề tế nhị.
Dĩ nhiên, các cuộc tranh luận bên trong nội bộ các cơ quan nghiên cứu là
gay gắt lắm nếu để ư trên truyền h́nh Mỹ th́ thỉnh thoảng các khía cạnh
của cuộc tranh luận gay gắt ấy được để lộ ra; Nhưng dù có tranh luận thế
nào chăng nữa th́ khi quyết định là họ quyết định dựa vào các dữ kiện
chính xác nhất mà họ có được vào thời điểm ấy và luôn có dự trù các biện
pháp dự pḥng để đáp ứng kịp thời với các thay đổi bất ngờ, mặc dù việc
này sảy ra nơi các cơ quan thi hành nhiều hơn là tại các viện nghiên cứu
v́ viện nghiên cứu nh́n vấn đề trong đường dài.
Như thế t́nh báo với viện nghiên cứu như bóng với h́nh không thể rời
nhau nửa bước, các viện nghiên cứu là nơi quy tụ các học giả am tường
lịch sử, hiểu rơ cá tính của mỗi dân tộc cũng như các mâu thuẫn và ư đồ
của mỗi ban lănh đạo của mỗi quốc gia, các ư đồ ấy sẽ ảnh hưởng đến cục
diện toàn cầu ra sao và các quốc gia khác như thế nào?Nếu muốn giải
quyết t́nh h́nh thế giới th́ phải làm sao trong dài hạn để từng bước đưa
các quốc gia ấy đi vào ḍng chính mà nhân loại nhất thiết phải đi theo.
Dĩ nhiên, tài nguyên có giới hạn nên việc giải quyết vấn đề toàn cầu
phải đi theo một thứ tự có lớp lang, điều đó sẽ đặt ra các ưu tiên như
khi cho nổ ở vùng này th́ phải kềm chế vùng khác để biến động không thể
lây lan làm cho kinh tế của ta bị ảnh hưởng đến đỗi bị suy yếu đi đến
mức độ làm cho ta không c̣n kiểm soát được t́nh h́nh nữa.
Như thế chiến lược và mưu kế được h́nh thành, chuẩn bị của mọi cơ quan
kể cả các đại công ty hoặc chính quyền địa phương các cấp đều nhất nhất
tuân thủ theo một đường hướng như vậy, cho nên luôn thống nhất trong mọi
kế hoạch, lúc nào cũng sẵn sàng để đáp ứng với mọi t́nh huống bất ngờ có
thể sảy ra. Nếu không thông hiểu các vấn đề như vậy ta dễ dàng trách cứ
thế này thế nọ và dễ nghĩ rằng họ hành động không nhất quán, thực ra
chính ta sai chứ chẳng phải họ lầm đâu. Rất nhiều quốc gia đă trúng kế
nặng nề mà chẳng hay đấy, khi hay biết th́ đă qua trễ không c̣n cơ hội
để sữa chữa sai lầm nữa.
Ta đă nói đến chính lược cũng như chiến lược, tất cả đều từ đây mà ra.
Nhưng chính lược được một số học giả có uy tín quốc tế viết sách hoặc
diễn thuyết nơi các diễn đàn quốc tế để nói về rất nhiều vấn đề liên
quan đến tương lai để hướng dẫn cách suy nghĩ của lớp trí thức trẻ tại
khắp nơi trên thế giới để 20 hoặc 30 năm tới họ sẽ đóng góp vào việc làm
thay đổi năo trạng của cả một tầng lớp nhân dân toàn cầu. Có như vậy th́
mới thống nhất nhân loại được.
Chiến lược là một dự án cụ thể hơn hẳn với một hướng đi được vạch ra rất
rơ ràng với các t́nh huống được dự kiến để các cơ quan căn cứ vào đó mà
chuẩn bị. Đối với các cơ quan t́nh báo th́ việc chọn một nỗ lực chính
cho mỗi thời kỳ là cực kỳ quan trọng; V́ tài nguyên có hạn nên không thể
tập trú vào quá nhiều mục tiêu cùng một lúc được, làm như vậy hiệu năng
sẽ giảm và không thể tạo ra chiến thắng tối hậu được. Trong khi kế hoạch
lớn được xây dựng như nỗ lực chính th́ các nơi khác có thể mở rộng và
đặt nền tảng cho các quan hệ với mọi phía liên quan để khi cần th́ có
thể dụng được ngay.
Thực tế th́ mọi cơ quan t́nh báo trên thế giới đều biết điều vừa tŕnh
bày nhưng họ không làm được v́ trí thức của họ không có các nền tảng học
thuật vững chắc, nhưng quan trọng hơn hết chính là ở chỗ: “ t́nh báo của
họ là lănh vực độc quyền của nhóm nhỏ muốn độc quyền trong quyền lực,
nên không bao giờ chịu chia sẻ tin tức với những người mà họ coi là ṿng
ngoài, và họ cũng sẵn sàng qua mặt các giới chức chính trị để khỏa lấp
sự yếu kém trong tổ chức của họ “. Thực tế th́ muốn đánh giá một tổ chức
t́nh báo cứ xem các chuyên viên phân tích t́nh báo của mỗi quốc gia là
thấy ngay sức mạnh của quốc gia ấy ngay thôi.
“ T̀NH
BÁO KHI ĐĂ GẪY ĐỔ TH̀ CHẢ C̉N G̀ ĐỂ BÀN NỮA, TAN RĂ ĐANG Ở NGAY NGƯỠNG
CỬA. “
“ THIẾT LẬP ĐƯỢC MỘT HỆ THỐNG T̀NH BÁO HỮU HIỆU THẬT SỰ, LUÔN TRUNG
THÀNH VỚI QUỐC GIA CHỨ KHÔNG PHẢI MỘT AI ĐÓ LÀ ĐIỀU KHÓ NHƯNG KHÔNG PHẢI
LÀ KHÔNG THỂ LÀM ĐƯỢC “
8 – T̀NH BÁO VỚI
NHÂN-DÂN.
Thiếu sự cộng tác chân thành của nhân dân th́ t́nh báo không thể hữu
hiệu được, an ninh không thể vững chăi được; Vấn đề là làm thế nào để
nhân dân ư thức được độc lập dân tộc và quyền lợi sống c̣n của quốc gia
để họ tự nguyện đóng góp công sức của họ vào việc chung của đất nước.
Muốn vậy:
“
chính quyền phải v́ dân và do dân mới được, chính quyền phải công chính
đích thực mới được, chính quyền phải trong sáng và tuyệt đối không tham
nhũng mới được, chính quyền phải thực sự chăm lo cho dân và tuyệt đối
bảo vệ dân mới được “
Nếu t́nh báo phản lại dân th́ t́nh báo trở thành kẻ thù của nhân dân để
phục vụ cho một thứ tổ chức tội ác trá h́nh, nước sẽ mất về tay ngoại
bang. Cho nên sự tan ră của một chế độ cầm quyền trước hết và trên hết
được đánh dấu bằng sự tan ră của tổ chức t́nh báo quốc gia. Điều này
được thể hiện rất rơ nét vào năm 1,990 khi tất cả các cựu và đương kim
Tổng Bí Thư ĐCSVN dẫn nhau qua dự hội nghị Thành-Đô
( thuộc tỉnh Tứ-Xuyên
)
mà không hề bàn luận ǵ cả
( cứ y như đi dạo phố
vậy).
Việc này sảy ra khi Trường-Chinh, Lê-Đức-Thọ, Đinh-Đức-Thiện và một số
cán bộ t́nh báo cao cấp của Hà-Nội bị chết với các nguyên do không rơ
ràng. Từ đó chế độ CS ở Hà-Nội đă công khai bán nước cho Tầu rồi chứ đâu
phải chờ đến khi kư hiệp ước về biên giới.
Như vậy câu hỏi được đặt ra:
“ thế nào là t́nh báo nhân dân “.
Câu trả lời cũng đơn giản thôi: “
làm thế nào để nhân dân tham gia vào việc giữ ǵn an ninh lănh thổ và
một ḷng bảo vệ quyền lợi của quốc gia “.
Giáo dục toàn dân đúng mực về tầm quan trọng của an ninh t́nh báo sẽ
giảm bớt được rất nhiều chi phí cho lănh vực đầy tế nhị này, nhưng nhân
dân phải là nhân dân có trí thức cao, kỷ luật và hết ḷng yêu nước
thương ṇi mới được. Những người CS cứ hay huênh hoang tự đắc khi luôn
luôn nói: “ cái ǵ cũng nhân dân cả “, cách nói ấy thực ra chỉ là phương
pháp hù dọa nhân dân để nhân dân sợ nên không dám chống đối nhóm cầm
quyền man rợ này mà thôi. Hăy nh́n thật kỹ vào guồng máy an ninh dầy đặc
hiện nay, một công an canh giữ bao nhiêu gia đ́nh một cách công khai
trong khi an ninh trật tự ngày càng suy đồi, đạo đức trở thành xa xỉ với
chế độ ấy, những kẻ vô lại múa gậy vườn hoang, chính quyên toa rập với
toàn kẻ xấu th́ làm sao những người c̣n chút lương tri không ngao ngán
sao được. Cho nên trong chế độ độc tài đảng trị không bao giờ hiện diện
một h́nh thức nào đó của t́nh báo nhân dân.
Vậy ở Mỹ có t́nh báo nhân dân không ? Nước Mỹ rất tư bản như vậy mà lại
có tồn tại một dạng kín về t́nh báo nhân dân đấy. Cứ nh́n trên xa lộ,
nếu có truyện ǵ sảy ra th́ người lái xe đua nhau báo cho cánh sát. Cái
rất hay của họ là chả thấy bóng dáng cảnh sát đâu, thế mà có truyện ǵ
th́ cảnh sát có mặt tức th́ để bảo vệ người dân. Khi họ biết bảo vệ an
ninh khu vực, suy rộng ra th́ ta phải hiểu rằng:
“ họ sẵn
sàng hợp tác với các cơ quan chức năng để bảo vệ quyền lợi của nước Mỹ
và cũng là quyền lợi của cá nhân và gia đ́nh họ “.
Nhưng cơ quan t́nh báo hữu hiệu nhất là Mosad tức là t́nh báo Do-Thái;
Người Do-Thái uất hận v́ hơn 1000 năm bị Ai-Cập đô hộ biến thành nô lệ
để xây dựng các kim tự tháp cộng với gần 2000 năm lưu vong không có tổ
quốc, họ tin vào sứ mệnh mà chúa trời đă giao phó cho người Do-Thái qua
Abrahams và Moisen, họ tôi luyện cho ư chí quyết khôi phục lại quốc gia
Do-Thái. Cho nên dù sống ở bất cứ đâu trên thế giới, đă là Do-Thái th́
phải theo Do-Thái giáo và phải biết tiếng Hebrews, không một ngoại lệ
nào được chấp nhận cả; họ lại sống khắp nơi trên thế giới và đă đóng góp
nhiều cho khoa học kỹ thuật của thế giới đồng thời họ cũng thành công
lớn trên thương trường thế giới để h́nh thành cả một mạng lưới tai mắt
bao phủ khắp toàn cầu. Nên khi có điều kiện kết hơp thành một quốc gia,
họ tạo ngay được các thành quả lẫy lừng và cơ quan t́nh báo Mosad của họ
trở thành một cơ quan t́nh báo hữu hiệu nhất toàn cầu hiện nay dựa trên
sự kết hợp giữa t́nh báo chuyên nghiệp với t́nh báo nhân dân tại chỗ.
9 – TỔ CHỨC T̀NH BÁO.
Tổ chức t́nh báo của mỗi quốc gia tùy thuộc vào tầm ảnh hưởng của quốc
gia ấy với thế giới về an ninh, kinh tế, khoa học kỹ thuật cũng như về
vị trí quốc tế mà quốc gia ấy muốn nhắm tới. Thế lực t́nh báo lớn nhất
có khả năng chi phối toàn cầu vẫn là Hoa-Kỳ, các quốc gia khác đều có
khuynh hướng tổ chức t́nh báo thành hai cơ quan riêng biệt là cơ quan
t́nh báo hải ngoại và cơ quan t́nh báo quốc nội với hai chức năng cụ thể
cũng như địa bàn hoạt động riêng biệt. Khi một đối tượng ngoại quốc hoạt
động t́nh báo ở trong nước ta th́ cơ quan phản gián
( tức là t́nh báo
quốc nội)
trách nhiệm, trong khi cơ quan t́nh báo hải ngoại lo xâm nhập cũng như
thu thập mọi dữ kiện liên quan đến các quốc gia khác
( bạn cũng như thù ).
Như cơ quan t́nh báo Anh chẳng hạn, ngoài Scotland yard phụ trách về
h́nh sự c̣n cơ quan MI5 phụ trách t́nh báo quốc nội và cơ quan MI6 phụ
trách hải ngoại, nhưng Do-Thái th́ Mosad phụ trách hải ngoại, ở quốc nội
th́ Do-Thái không phải lo lắng ǵ nhiều v́ người Do-Thái không có thói
quen phản quốc và tội phạm h́nh sự cũng rất ít sảy ra, đối xử với người
Palestine hiện sống trong lănh thổ Do-Thái không phải là mối lo chính
của Do-Thái. Vấn đề là vùng Tây Ngạn, Gaza, Syria, Hamas và Herbollas,
các vấn đề ấy quân báo Do-Thái giữ vai tṛ chủ chốt. Thực ra th́ cả ba
cơ quan trên đối với Do-Thái trong thực tế kết hợp làm một và được lănh
đạo chặt chẽ bởi chính phủ Do-Thái, mọi thông tin được chia xẻ đầy đủ -
chính xác và được cập nhật – với ban lănh đạo của cả hai đảng chính trị
và quyết định chính trị được quyết định bởi lănh đạo của cả hai chính
đảng ấy.
Tổ chức t́nh báo mỹ quá rộng lớn nên thực sự khó ai biết đầy đủ về các
tổ chức liên hệ, nhưng như những ǵ đă được các phương tiện truyền thông
Mỹ nói tới th́ họ có đến 16 cơ quan t́nh báo khác nhau. Ngoài Cơ-Quan
Điều tra Liên Bang
( FBI )
nhiều Bộ đều có cơ quan t́nh báo riêng phụ trách các lănh vực liên quan
đến hoạt động của Bộ liên hệ, như Bộ Ngân-Khố có cơ quan ATF chuyên
trách về rượu và súng đạn cũng như các tội phạm về tài chánh. Người Mỹ
quan niệm cũng đúng thôi v́ mọi tội phạm đều có nguồn gốc liên hệ đến
tiền bạc, bỏ tù không thôi chưa đủ, phải tịch biên toàn bộ tài sản của
những kẻ liên quan th́ chúng mới biết sợ và phải trừng phạt cho đến khi
chúng không c̣n dám tái phạm nữa mới được
(số tù ở Mỹ rất nhiều
là do các tội phạm thường chứ không phải là tội phạm có tổ chức).
Nhưng ta cần lưu ư đ |