Vũ Khí Trời Cho
Hồi lâu rồi, tôi có đọc được cái
quảng cáo này của một thẩm mỹ viện lớn nhất nh́
Houston: Sắc đẹp là ch́a khóa mở cửa Thiên
Đàng.Tôi có rất nhiều lư do để không đồng ư với
cái nguyên lư này. Thứ nhất là v́ tôi không đẹp.
Bộ cứ không đẹp là phải ô tô ma tích xuống hỏa
ngục à? Ngộ nhỡ tôi không đẹp người nhưng tôi
đẹp nết th́ sao? Hai nữa, tôi cũng muốn có cái
ch́a khóa mở cửa Thiên Đàng lắm nhưng tôi lại sợ
dao sợ kéo, chồng con tôi lại tiếc tiền.
Như vậy hóa ra tôi phải xuống hỏa ngục một cách
rất ư là oan uổng hay sao? Thành thử, tôi đi lữ
hành trên đường đời với một tâm trạng hết sức
hoang mang, đôi khi lo sợ nữa chứ. Sắp tới đích
rồi mà trong túi vẫn không có cái ch́a khóa để
mở cửa. Cho nên tôi ngồi nh́n người ta ra vào
thiên đàng như đi chợ mà thèm rỏ dăi, mà rầu
thúi ruột, nẫu gan.
Đă thế, nhiều văn nhân lại c̣n nói rằng nhan sắc
là một vũ khí lợi hại nhất mà trời ban cho người
phụ nữ. Người đẹp đi đâu cũng lọt. Người đẹp đi
ra xă hội là trăm ngàn kẻ đón người đưa. Người
đẹp đi học, đi làm là có cả bày người ngưỡng mộ
theo đuôi điếu đóm. Cái này th́ tôi đă từng kinh
nghiệm qua. Cái thời đi học đại học, chẳng hiểu
làm sao, giảng đường th́ nhỏ mà sinh viên đâu ra
lắm thế. Mấy cô th́ cũng chỉ lai rai đếm trên
đầu ngón tay, nhưng con trai th́ đông như kiến
cỏ.
Người ta bảo rằng các anh liền ông con trai -
thời tôi - muốn có vợ vừa giàu vừa đẹp th́ phải
có mảnh bằng đại học. Phi cao đẳng bất thành phu
phụ, là nguyên tắc kén rể của các bậc cha mẹ
thời tôi. Cho nên mấy anh con trai là phải trân
ḿnh ra mà học đại lấy cái bằng đại học, may ra
mới có hy vọng có vợ đẹp con khôn.
Thế rồi, sau đó, khi t́nh yêu lên ngôi, người
con gái không kén bằng cấp mà kén con người, các
anh con trai cũng vẫn không thoát khỏi cái cảnh
học đại, v́ nếu không có bằng đại học th́ phải
đi quân dịch, mà mấy anh thời tôi, anh nào cũng
thuộc thơ chữ nho như ăn cháo. Anh nào cũng ngâm
thơ bồ đào mỹ tửu mà trong bụng run như cầy sấy.
Chinh chiến xưa nay mấy kẻ về. Cho nên em chả em
chả. Thế là giảng đường đại học nào cũng đông
nghịt con trai. Các anh thường tỏ ra ga lăng,
các anh đi sớm, giữ chỗ cho các em gái hậu
phương xinh đẹp để lấy điểm. Cho nên mấy con bạn
đẹp gái của tôi, chẳng cần đi học đúng giờ bao
giờ cả mà vẫn có chỗ ngồi. C̣n những đứa như tôi,
may ra, lâu lâu mới có một tên con trai, quên
kính cận thị ở nhà - nhường chỗ cho, c̣n th́ nếu
không đi sớm, tôi thường đóng đô ở hàng ba.
Đấy mới là chuyện đi học. C̣n chuyện đi làm th́
cũng thế thôi, có nhan sắc đi xin việc rất dễ.
Ông chủ chẳng cần thử tài học, kiến thức uyên
bác làm ǵ, ông chỉ ngắm ngoại h́nh. Mặt đẹp, da
trắng, tóc dài, miệng cười có đồng tiền, điểm
thêm chiếc răng khểnh là ăn đứt mấy đứa chữ
nghĩa, bằng cấp cùng ḿnh. Nhất là sau này, chân
dài, eo thon là những ưu điểm đáng kể. Chân dài,
eo thon, ngực nở mà lại chịu khó diện đầm, áo hở
ngực, váy hở mông là có việc làm ngay. Người ta
đánh giá sự thành công của người đàn ông bằng
những cục hột xoàn trên tay trên tai bà vợ.
Người ta đánh giá uy quyền ông xếp bằng nhan sắc
của cô thư kư. Cho nên xếp lớn nào cũng phải có
một cô thư kư hoa hậu để làm tăng uy thế của
ḿnh.
Có những nghề, xem ra chẳng cần đến sắc đẹp, thế
mà, có sắc đẹp vẫn dễ thành công hơn. Này nhé,
những nghề cần chữ nghĩa như làm thày cô giáo,
làm bác sĩ luật sư, cần nhất là tài học có phải
không nào. Thế nhưng mà, một cô giáo đẹp vẫn
được học tṛ yêu mến hơn, một vị bác sĩ cao ráo
tươi tỉnh vẫn gợi được tin tưởng nơi con bệnh
hơn, một luật sư nhanh nhẹn, bảnh bao, một ông
ṭa uy nghi đường bệ vẫn làm cho mọi người nể sợ
hơn là một người cục mịch, lù đù, thiếu thước
tấc, thiếu vẻ ưa nh́n.
Ngày nay, ở trong nước, hễ nói đến đi xin việc
là phải nói ngay tới cái điều kiện tiên quyết là
sắc vóc. Muốn đi làm thợ, cũng phải đẹp, cái đó
mới kỳ, v́ nếu không đẹp các anh cai tuyển lựa
nhân viên sẽ t́m ra đủ bẩy mươi tà ba mươi tật
về tay nghề để từ chối khéo, nếu không muốn nói
là xua đuổi thẳng tay. Người phụ nữ trong nước,
chẳng cần học hành, hay có học hành th́ cũng vẫn
phải có cái vũ khí trời cho, nếu muốn có công ăn
việc làm. Khổ một điều, công việc dành cho phụ
nữ ở trong nước lại toàn thuộc loại cần có nhan
sắc.
Cô muốn làm thư kư? Lẽ dĩ nhiên không ai mướn
một Chung Vô Diệm làm thư kư cả. C̣n ǵ là bộ
mặt của công ty? Muốn làm việc cho các hăng buôn?
Cũng phải ưa nh́n một tí? Muốn là nghề thiết kế
y phục, ít nhất ăn mặc cũng phải bắt quần bắt áo.
Mặc dầu t́nh trạng chung ở trong nước là nghèo.
80% dân chúng sống ở các thành phố lớn là không
đủ sống với lợi tức kiếm được, thế mà người ta
lại rất quan tâm đến sắc đẹp nữ giới. Có sắc là
có công ăn việc làm, là có tiền, là lên xe,
xuống xế.
Người phụ nữ trong nước ngày nay chỉ có một lối
thoát duy nhất qua của ngơ sắc đẹp. Mười cô con
gái mới lớn lên th́ 3 cô mong trở thành người
mẫu, 3 cô muốn trở thành hoa hậu, 3 cô cầu trời
cho được thành siêu sao ca nhạc, c̣n lại 1 cô
nuôi hy vọng lấy chồng ngoại kiều - cho dù là
Đài Loan cũng được đi! Cho nên người ta làm đủ
mọi thứ, mọi cách để làm sao cho đẹp, cái này
mới khó trần ai khoai củ. Mong có bằng cấp th́
c̣n có thể có cách đạt được.
Cứ chịu khó học ngày học đêm, mọt sách, có công
mài sắt th́ cũng có ngày nên kim, nhưng học làm
cách nào cho đẹp bây giờ? Ngoài cách đi sửa lại
mọi sự trong ngoài. Nhưng đào đâu ra tiền? Cho
nên nhà nào đẻ con gái, mà lại con gái đẹp coi
như thần tài gơ cửa.
Ở bên cái xứ này, no cơm ấm cật, cho nên sắc đẹp
cũng thuộc vào một loại hàng có giá trị, có nhu
cầu cao. Chẳng đến nỗi quá lộ liễu như ở bên nhà,
nhưng cũng là một vật đáng giá lắm. Gần đây,
trên tờ nội san của Quốc Hội Huê Kỳ có tên là
The Capitol Hill Magazine, người ta đưa ra danh
sách 50 người đẹp của quốc hội, trong đó gồm cả
nhân viên, nhà báo, lẫn dân biểu nghị sĩ được
chọn là những người đẹp, xếch xi, hấp dẫn của
ngành lập pháp.
Đúng đầu danh sách là mấy cô thư kư, mấy cậu phụ
tá của các ngài dân cử, sau đó tới lượt mấy nhà
báo, rồi cuối cùng mới tới mấy ông dân biểu. Quư
vị nghị sĩ cũng có mặt trong danh sách những
người đẹp trên đồi - the beauties of The Hill.
Các bạn ṭ ṃ muốn biết mặt biết tên những hoa
hậu, quả vương này xin cứ việc vào cái website
TheHill.com là thấy đủ mặt anh hào, thuyền quyên,
thục nữ. Ông ứng cử viên phó tổng thống năm 2004
trong liên danh Dân Chủ cũng có mặt trong danh
sách phong thần này đấy. Xin trân trọng giới
thiệu Thượng nghị sĩ John Edwards.
Nếu căn cứ vào nguyên tắc này th́ người có nhan
sắc là cầm chắc thành công trong tay rồi phải
không? Ấy coi vậy mà chưa chắc đâu các cụ ơi!
Tuần vừa qua, tôi vớ được cái tin này trên
Internet, an ủi lắm các cụ ạ. Người ta đặt câu
hỏi: những người đàn bà có nhan sắc, xếch xi, ăn
mặc hở hang, rồi th́ lâu lâu lại tống t́nh các
nam đồng nghiệp, các cấp trên, các xếp lớn xếp
nhỏ bằng cách xoa bóp, đấm lưng, bóp vai cho các
ông anh trong nhưng giờ phút giải lao, có được
thăng tiến nghề nghiệp nhanh hơn những bà những
cô đồng nghiệp không đẹp, không dùng sắc đẹp để
làm vũ khí tiến thân không?
Câu trả lời là không! Cái vũ khí trời cho này,
ngày nay đem vào nơi làm việc, h́nh như không ăn
khách nữa rồi. Người ta lại c̣n đặt câu hỏi cắc
cớ sau đây, thế c̣n trường hợp những cậu nhân
viên đẹp trai, tỏ ra ngoan ngoăn với các bà xếp
già, có hy vọng được tăng cấp, tăng lương nhanh
hơn các đồng nghiệp củ mỉ cù ḿ, làm ăn lương
thiện hay không? Câu trả lời cũng lại là đừng
tưởng bở con ơi! Sắc đẹp để lên đĩa mời chào, có
thể người tham ăn - đàn ông cũng như đàn bà - sẽ
chiếu cố vài lần cho khỏi uổng của trời.
Nhưng ăn xong, ai cũng rũ áo, cuốn chiếu, chùi
mép cho sạch, rồi chạy làng, chứ không có cái
kiểu ăn quả khế trả cục vàng may túi ba gang mà
đựng như trong truyện cổ tích đâu. Bởi v́ xếp
cũng cần phải bảo vệ cái chỗ ngồi của xếp chứ!
Cho nên, chơi cái trỏ lobby ái t́nh dễ bị cháy
túi, tiền mất tật mang lắm lắm.
Ít nhất cũng phải thế chứ! Nhưng - lại nhưng - ở
đời có chí làm quan có gan làm liều - nên mới có
những người gặp đúng đối tượng, một bước nên bà,
nên ông, trong bóng tối, chẳng cần phải làm việc
vất vả ban ngày ban mặt. Nếu không thế th́ tại
sao luật pháp nước này lại phải đặt ra đạo luật
cấm sách nhiễu t́nh dục tại sở làm để đề pḥng
cái vụ làm ăn bất chính này?
|
|
|
|