Xin Đề Pḥng
Đừng Mua Nội Tạng
từ Người Chết ở Trung Cộng
Sự Tàn
Bạo của Trại Tập Trung Tô Gia Đồn
Phản Ảnh Rơ Ràng về Bản Chất của Trung
Cộng
Bài
viết của Âu Dương Phi
Mọi người dùng từ “bí mật kinh dị” để mô tả bí mật về Trại Tập trung Tô Gia Đồn, nơi đặc vụ của Trung Cộng đă lấy nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công vẫn c̣n đang sống và hoả thiêu thi thể của họ. Nó làm kinh tâm đến tất cả mọi người v́ sự tàn độc không thể tin nổi và không thể tưởng tượng được.
Khi quân đội Mỹ tiến vào trại tập trung của Đức Quốc Xă vào thời điểm cuối của Thế Chiến thứ 2, họ đă bị sốc khi đối mặt với hàng đống xác chết, đó là điều không thể tin được đối với họ. Nhưng nếu họ đă biết rằng Đức Quốc Xă đă kích động ḷng thù hận với người Do Thái và tẩy năo mọi người với tuyên truyền rằng đời sống của người Do Thái thấp kém, và nếu họ đă biết rằng Đức Quốc Xă đă lùa người Do Thái ra khỏi nhà của họ và giết họ tuỳ tiện, họ sẽ không cảm thấy ghê tởm và kinh khủng về các trại tập trung không thể tin được như vậy.
Tương tự như thế, có lẽ việc lấy nội tạng tại Tô Gia Đồn không phải là kế hoạch tà ác được hoạch định ngay từ lúc khởi đầu, nhưng đúng hơn là “tự nhiên” mà hệ quả kinh khiếp của hành động điên cuồng và hùng hổ của những kẻ độc tài tham gia vào cuộc bức hại. Sau đây là một số điểm giải thích t́nh thế khủng khiếp được h́nh thành như thế nào.
1. Sự tồn tại của trại tập trung đă
tạo ra những điều kiện để phạm tội
V́
nhiều học viên Pháp Luân Công đă bị bắt, các trại cưỡng bức lao động và các nhà
tù đă quá đông. Chính quyền Trung Cộng thậm chí đă thả những tội phạm khác trước
khi bản án của họ kết thúc để dành pḥng giam cho các học viên Pháp Luân Công.
Khi “bắt giữ bất hợp pháp” các học viên Pháp Luân Công, cảnh sát đă không theo
yêu cầu của quy tŕnh của chính quyền và luật pháp trong rất nhiều trường hợp.
Nhiều học viên đă bị bắt tại nhà và thậm chí người nhà của họ không biết họ bị
bắt giam ở đâu. Nhiều học viên Pháp Luân Công đă “biến mất”. Từ 2001, Trung Cộng
đă bắt đầu xây dựng nhà tù đặc biệt dành để giam giữ các học viên Pháp Luân Công
lâu dài. Chúng đă tuyên bố rằng các học viên sẽ bị tống giam cho đến khi chết.
Giống như Đức Quốc Xă đă giết người Do Thái, những nơi nhiều học viên Pháp Luân
Công đă biến mất đă được tạo ra với điều kiện cơ bản để phục vụ mưu đồ sát nhân
ở Trại tập trung Tô Gia Đồn.
2. Các học viên Pháp Luân Công đă bị
đối xử
trong các trại cưỡng bức lao động như những tử tù
Pháp
Luân Công đă bị tập đoàn Giang Trạch Dân và Trung Cộng coi như kẻ địch. Họ Giang
đă cố san bằng Pháp Luân Công chỉ trong 3 tháng, nhưng hắn đă đánh giá thấp lực
lượng của chính tín. V́ vậy cuộc bức hại đă trở nên điên cuồng và leo thang.
Chúng ra lệnh cho các nhà tù và trại cưỡng bức lao động như: “Đánh các học viên
Pháp Luân Công đến chết mà không phải chịu trách nhiệm”, “Đánh chết coi như là
tự sát”, “Sau khi đánh chết các học viên Pháp Luân Công, nhà tù hay trại lao
động không cần nhận diện trước khi hoả thiêu”.
3.
Trung Cộng đă có 1 hệ thống thương mại giao dịch
nội tạng từ các trại lao động, nhà tù đến bệnh viện
Sự thực, từ khi công nghệ y học về cấy ghép nội tạng được phát triển từ thập
niên 70, Trung Cộng đă phát triển 1 hệ thống giao dịch nội tạng liên hệ giữa các
bệnh viện và đơn vị cảnh sát địa phương. Chính quyền Trung Cộng đă tự công khai
thừa nhận rằng hầu hết nội tạng để cấy ghép là từ các tử tù đă chết.
Từ khi cuộc
bức hại Pháp Luân Công đă bắt đầu từ năm 1999, hàng trăm ngàn học viên Pháp Luân
Công đă bị tra tấn trong các trại cưỡng bức lao động và các nhà tù. Trong nhiều
trường hợp các học viên bị bức hại đến chết, thân nhân của họ đă phát hiện rằng
thi thể của người thân
của
họ bị thiếu mất nội tạng. Các bác sĩ tại nhà tù cũng đă nhắc nhở cảnh sát không
được đánh vào vùng thận của các học viên, v́ thận rất hữu dụng.
Việc thu hoạch nội tạng này chỉ là diễn biến tiếp theo của 1 hệ thống đă đặt định, chỉ mở rộng từ việc lấy nội tạng từ các tử tù khác sang lấy nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công. Các cai ngục và bác sĩ hợp tác với nhau để thu lấy nội tạng và đem bán. Họ đă thu được một số tiền lớn từ việc này.
4. Không hề có luật pháp quản chế hay
tiêu chuẩn đạo đức nào
Như một
tầng lớp “thù địch số 1” của Trung Cộng, các học viên Pháp Luân Công không được
luật pháp bảo vệ họ. V́ thế những kẻ bức hại Pháp Luân Công không bị quản chế
bởi luật pháp. Cũng như vậy, Trung Cộng sử dụng tất cả các tuyên truyền tiêu cực
và nhục mạ để tẩy năo công chúng, bao gồm cả sự kiện “Tự thiêu ở Thiên An Môn”
được đạo diễn bởi La Cán và bè lũ của hắn. Trung Cộng xúi dục nhân dân căm thù
Pháp Luân Công đến cùng cực. H́nh ảnh các học viên Pháp Luân Công bị bóp méo,
miêu tả họ như là những kẻ giết người, hay những kẻ mất trí, chúng làm cho các
bác sĩ lấy nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công không có rào cản về đạo đức.
Tính mạng của
các học viên bị coi như không có chút giá trị, và bị tuỳ ư xử trí. Đây là 1 khởi
điểm quan trọng. Cơn ác mộng của người Do Thái bắt nguồn từ ư tưởng “Tính mạng
người
Do Thái không có giá trị”.
5. Có nhu cầu lớn trên thị trường nội
tạng
Có một
thị trường nội tạng lớn ở Trung Quốc, ở đó có khoảng hơn 1,5 triệu bệnh nhân,
dựa theo tỷ lệ ghép thận của các bệnh nhân ở các nước phát triển, nhu cầu thận ở
Trung Quốc là 50 ngàn mỗi năm. Hơn nữa, có rất nhiều người nước ngoài đến Trung
Quốc để cấy ghép nội tạng. Trung Quốc trở thành “Trung tâm cấy ghép nội tạng”.
Theo Bộ Y tế Trung Quốc, từ năm 1993 đến 2005, có 59,540 ca ghép thận, 6,125 ca ghép gan và 248 ca ghép tim ở Trung Quốc. Số lượng phẫu thuật tăng hàng năm. Năm ngoái, có 2,700 ca ghép gan và 6,000 ca ghép thận. Cấy ghép tuỷ sống, giác mạc và các cấy ghép nội tạng khác, có hàng chục ngàn ca cấy ghép nội tạng đă thực hiện ở Trung Quốc năm 2005.
6. Có một lợi ích tiền bạc rất lớn
cám dỗ
Số
lượng cấy ghép nội tạng là một tiêu chí đánh giá các bệnh viện. V́ vậy, các bệnh
viện cố gắng cấy ghép càng nhiều càng tốt. Có 368 bệnh viện tại Trung Quốc có
thể ghép thận và hơn 200 bệnh viện có thể ghép gan. Thậm chí một vài bệnh viện
tư ở ngoại ô không được trang bị thiết bị tốt, chỉ có thể làm một số ca phẫu
thuật đơn giản, cũng cố gắng ghép nội tạng. Số lượng bệnh viện cấy ghép nội tạng
ở Trung Quốc nhiều hơn nhiều ở Mỹ.
Quan trọng hơn là cấy ghép nội tạng đem lại lợi nhuận lớn. Trên trang Web của Trung tâm phục cấy ghép quốc tế Trung Quốc có đưa ra bảng giá:
Ghép thận:
62,000 US$ (đô la Mỹ)
Ghép gan: 98,000 ~ 130,000 US$ (đô la Mỹ)
Ghép phổi: 150,000 ~ 170,000 US$ (đô la Mỹ)
Ghép tim: 130,000 ~ 160,000US$ (đô la Mỹ)
Ghép giác mạc: 30,000 US$ (đô la Mỹ)
Một số bác sĩ không phải là chuyên gia cũng làm phẫu thuật để kiếm tiền. Nó được báo cáo trên chương tŕnh truyền h́nh cáp tỉnh Quảng Đông, chương tŕnh “Xă Hội Tung Hoành” rằng một sự cố y học trong khi ghép thận đă xảy ra do một bác sĩ không phải chuyên khoa tiết niệu.
Thiếu nội tạng là vấn đề tắc nghẽn trong công việc kinh doanh này. Cuộc bức hại Pháp Luân Công đă làm hàng ngàn các học viên Pháp Luân Công trở thành nguồn cung cấp nội tạng có sẵn. Đây là một cuộc kinh doanh tà ác tàn độc vô nhân đạo nhất trong thời đại hiện đại bắt đầu với sự bức hại.
7. Những trại tập trung trở thành
nguồn cung cấp nội tạng sống
Dưới
những trường hợp mô tả trên đây, kinh doanh nội tạng, bao gồm các trại cưỡng bức
lao động, các nhà tù và các bệnh viện, tiêu điểm nhắm vào các học viên Pháp Luân
Công tại các trại tập trung. Để kiếm tiền, kẻ tội phạm sẽ bán ma tuư hay làm
những điều trái luật. Tương tự như vậy, tiền là động lực cơ bản để lấy nội tạng
trong Trại tập trung Tô Gia Đồn. Sự khác biệt ở đây là những kẻ phạm tội cũng có
cảm giác tội lỗi với việc buôn bán ma tuư dù ít dù nhiều, nhưng giết hại các học
viên Pháp Luân Công hoàn toàn là phù hợp với mong muốn tà ác của Trung Cộng và
tập đoàn họ Giang – tiêu diệt Pháp Luân Công. V́ vậy hệ thống tội phạm khát máu
kết hợp việc kiếm lời lớn và bí mật thủ tiêu những người vô tội đă được thực
hiện.
Tập đoàn họ Giang trước đây đă dùng các thủ đoạn khác nhau để ép cảnh sát trên toàn quốc bức hại Pháp Luân Công, nhưng với lợi ích tài chính lớn như vậy, “thu hoạch nội tạng” ở Tô Gia Đồn kết nối và chạy tất cả các hệ thống liên quan đến bức hại và biến “phụ trách đảm nhiệm” thành “kiếm tiền”. Chúng ta có thể tưởng tượng được là khi Giang và La Cán t́m thấy mối lợi từ thủ đoạn này, chúng phải cố gắng hết khả năng của chúng để đẩy mạnh h́nh thức bức hại này và yêu cầu hợp tác từ tất cả các thành phần liên quan.
8. Hoàn toàn không có lương tâm và vô
đạo đức, không có nhân tính
Mỗi một
người tham gia vào hệ thống thu thập nội tạng này phải chịu 1 thử thách rất lớn
về “lương tri”. Tuy nhiên, việc chia một chuỗi của cả hệ thống thành từng mắt
xích một đă làm suy giảm ảnh hưởng của đạo đức. Ví dụ, những người tiếp nhận nội
tạng tương lai là do ham muốn kéo dài cuộc sống của họ. v́ thế họ sẽ không t́m
hiểu nguồn gốc của nội tạng. Đối với người đó, điều quan trọng nhất là giữ ǵn
mạng sống. Bác sĩ cũng giả vờ rằng ông ta không biết nguồn gốc. Với người đó, ai
đó đưa ông ta nội tạng, và bệnh nhân th́ đang nằm trên bàn mổ, và công việc của
ông chỉ là phẫu thuật. Đối với những bác sĩ biết về việc thu thập nội tạng đó,
những ǵ lừa dối trước mắt họ là các học viên Pháp Luân Công đă bị chết v́ tra
tấn tàn độc. Những bác sĩ này có thể tưởng tượng họ là những người “mất trí” hay
tin rằng họ là những tử tù. Đối với bác sĩ, hạng người này dù chết sớm hay chết
muộn, hay bị chết nhiều hay chết ít, th́ cũng không có ǵ khác biệt. Đối với
những tên cảnh sát liên quan đến, tiền là quan trọng nhất, và chúng sẽ làm bất
cứ điều ǵ v́ tiền. Hăy nghĩ xem, tên cảnh sát Hà Tuyết Kiện ở thành phố Trác
Châu, tỉnh Hà Bắc đă cưỡng bức một học viên, một cụ bà đáng tuổi mẹ của hắn ngay
trước mặt những tên cảnh sát khác. Cô Cao Dung Dung ở Thẩm Dương, với khuôn mặt
xinh đẹp bị phá huỷ bởi sự tra tấn tàn bạo của cảnh sát, và cuối cùng đă bị chết
v́ tra tấn. Không có điều tà ác nào mà chúng không làm, những kẻ được huấn luyện
bởi tập đoàn họ Giang đă hoàn toàn mất hết lương tri? Có c̣n chút lương tri ǵ
trong tâm họ không?
9. Đối với những ai không tin vào sự
tồn tại của cuộc bức hại, th́ Trại Tập trung Tô Gia Đồn là bằng chứng tốt nhất
Ngay từ
lúc đầu, các học viên Pháp Luân Công đă cố gắng hết khả năng của họ để tố cáo
cuộc bức hại tà ác và tàn độc đang diễn ra ở Trung Quốc. Nhưng nhiều người đă
không tin họ và đă không động tâm. Họ không tin rằng Trung Cộng tiếp tục vi phạm
nhân quyền, chủ mưu tăng cường bức hại, dùng mọi cách thu thập nội tạng trái
phép. Quả là tội ác kinh dị.
Nếu mọi người đều hiểu quá tŕnh Trung Cộng đẩy cuộc bức hại leo thang, hệ thống thu thập nội tạng giữa các nhà tù, các trại cưỡng bức lao động và các bệnh viện; và hiểu sự tuyên truyền và nhục mạ Pháp Luân Công của Trung Cộng; sự ham muốn tà ác của tập đoàn họ Giang cũng như mưu cầu tiền bạc của những kẻ đi theo chúng, th́ Trại Tập trung Tô Gia Đồn đă không gây ngạc nhiên đến kinh dị như vậy. Mọi người cũng sẽ biết rằng có lẽ bản tính lương tâm của tội ác ma quỷ của cuộc bức hại và một hệ thống bẩn thỉu đă sẵn có.
Trong cuộc bức hại và thu thập nội tạng, Trung Cộng và tập đoàn Giang Trạch Dân chắc hẳn đă “thoả măn”, những bác sĩ và cảnh sát đang “phát tài”, c̣n những người theo công lư và thiên đường đang phẫn nộ. Bởi vậy tà ác không thể không sớm mạt vận được.
Đảng Cộng Sản Trung Quốc
(CCP)
Đang Che Dấu Thế Giới Về Bệnh Cúm Gà
Ông
R. là một nhà báo đến từ Trung Quốc , Ông làm việc cho một đại lư chuyên thu
thập những tin tức cho đài truyền h́nh Nhật Bản và chuyên phụ trách về những
bản tin ở Trung Quốc, Ông R. vừa bỏ trốn khỏi Trung Quốc và hiện đang bị lệnh
truy nả ở Trung Quốc v́ đă báo cáo những vấn đề nhạy cảm này.
Trích dịch từ báo Epoch
Times (Thời báo Đại Kỷ Nguyên )
ĐCSTQ đă che dấu sự truyền lan của dịch bệnh cúm gà bên trong TQ cho toàn thể
Thế Giới. Theo sự tường thuật của Ông R. hiện thời, có 425 bệnh nhân đang bị
lây nhiễm bệnh cúm gà đang được điều trị tại bệnh viện Heping chuyên về những
ca bệnh truyền nhiễm và bệnh viện Huanggu của trường Cao đẳng Đông Y, thành
phố Shenyang. Những bệnh nhân ở đây đang được sử dụng cho những th́ nghiệm Y
khoa. Tỉnh Liaoning quyết định không báo cáo những người bệnh nhân này cho Chính
phủ trung ương và sử dụng tất cả những người này như là những vật thí nghiệm cho
Y khoa; những người này không có cơ hội sống c̣n.
Có hơn 6,000 học viên Pháp Luân Công đang bí mật bị giam giữ tại trại tập trung Sujiatun. Trong trại Sujiatun thuộc thành phố Shenyang, ĐCSTQ đă thiết lập mật trại tập trung bí mật, nơi mà có hơn 6,000 học viên Pháp Luân Công bị giam giữ, theo Ông R. tiếc lộ th́ trại cải tạo có một ḷ hỏa thiêu để thiêu hủy người chết. Có rất nhiều Bác sĩ làm việc ở khu vực này. Không có một tù nhân nào rời khỏi trại mà c̣n sống sót. Trước khi hỏa táng, những bộ phận thân thể bên trong được lấy ra khỏi người và được mang đi bán . Bây giờ chỉ c̣n một vài học viên Pháp Luân Công đang bị giam ở trại lao động khổ sai Masanjia và nhà tù Dabei. Hầu hết các học viên Pháp Luân Công đều bị tập trung tại Sujiatun. Những người học viên khác từ vùng Đông Bắc Trung Quốc và vùng Trung tâm của Trung Quốc cũng bị thuyên chuyển đến đây.
Ông R. nói :”Tôi không sợ bị giết chết. Tôi đă trốn khỏi tới Hoa Kỳ và muốn nói với mọi người về bệnh cúm gà và các học viên Pháp Luân Công ở Sujiatun . Rất nhiều người bị sốc khi Tôi phơi bày t́nh trạng đó. Thành thật mà nói, Tôi không sợ chết. “
Những sự thật này sẽ làm ĐCSTQ giận dữ và sẽ làm đủ mọi cách để che dấu sự thật này, ngay cả kiếm cách giết Ông R. để bịt miệng.
Đa tạ quư vị Pháp Luân Công đă gửi tài liệu đến. Quư đọc giă muốn biết tin tức đầy đủ hơn xin xem các trang Web www.9binh.com - www.daikynguyen.com
Những thủ đoạn
Tra tấn các học viên Pháp Luân Công được áp dụng trong các trại cải tạo ở Trung
Cộng
Thật khó tượng tượng được rằng hàng chục triệu người đă chết v́ sự diệt chủng
chỉ v́ họ tín ngưỡng vào Chân Thiện Nhẫn. Và nếu có điều ǵ đó vô lư hơn điều
này nữa, th́ chính là cái quá tŕnh mà các nhà cầm quyền Trung Quốc đă thực hiện
để tiêu diệt niềm tín ngưỡng ấy.
Đầy rẫy công cụ của hơn 100 phương thức tra tấn đă được kiểm chứng là đă được sử dụng ngược đăi các học viên Pháp Luân Công trong các trại cải tạo lao động, trại giam và trong những bệnh viện tâm thần của Trung Quốc. Mục đích là để nhổ rễ Pháp Luân Công, bằng cách vừa cưỡng chế các học viên từ bỏ tín ngưỡng, vừa hủy hoại cơ thể họ nếu họ không hợp tác. Chiến lược của nó là bắt các học viên phải chịu mất ngủ suốt một thời kỳ dài, bị vây quanh bằng những cái loa phóng thanh tuyên truyền những điều ma quỷ suốt 24 giờ một ngày, bị bức thực bằng phân người, hoặc giật điện hoặc thậm chí cưỡng ác dâm bằng dùi cui điện.
Trong suốt 5 năm, kể từ khi cuộc bức hại Pháp Luân Công bắt đầu ở Trung Quốc, chính phủ Trung Quốc đă chối bỏ hết thảy trách nhiệm và bất kỳ một việc làm sai trái nào, trong việc tra tấn các học viên Pháp Luân Công dưới bàn tay của các nhà cầm quyền. Thay vào đó, mệnh lệnh chính phủ được truyền xuống rằng nếu một học viên Pháp Luân Công nào chết trong sự giám hộ của cảnh sát, thân thể phải hỏa thiêu ngay lập tức, và cái chết phải được báo cáo là “nguyên nhân tự nhiên” hoặc “tự tử”. Những người lănh đạo Trung Quốc khăng khăng rằng các học viên Pháp Luân Công được đối đăi rất tôt, và rằng không cố một sự bức hại nào đă diễn ra.
Mặc dù với một sự phong tỏa và bưng bít thông tin trên diện rộng, những học viên Pháp Luân Công đă bất chấp hiểm nguy của tính mạng, cung cấp những báo cáo chứng cứ minh xác cụ thể về sự khủng bố, tra tấn, hăm hiếp và sát hại cho thế giới bên ngoài.
Trong những trang này, quư vị sẽ chứng kiến những câu chuyện về các học viên Pháp Luân Công bị bức hại và những báo cáo chứng kiến từ trong các trại cưỡng bức lao động. Chư vị có thể đọc những câu chuyện về những người đàn ông dũng cảm, những người phụ nữ dũng cảm, và những đứa trẻ dũng cảm những người đă mạo hiểm-và đôi khi đă mất đi-cả cuộc sống của ḿnh để không làm hoen ố những ǵ mà họ đă chứng nghiệm về chân lư, lẽ phải và sự công bằng.
Lạm
dụng t́nh dục
Sự hung
tàn và mất hết tính người của cuộc khủng bố được phơi trần ra trong những cuộc
lạm dụng t́nh dục đă cưỡng chế lên các học viên Pháp Luân Công khi họ ở trong
bàn tay của các nhà lảnh đạo và nhà cầm quyền Trung Cộng. H́nh thức lạm dụng
t́nh dục này bao gồm: cưỡng dâm, quấy rối t́nh dục, giật điện vào cơ quan sinh
dục bằng những dùi cui điện, cưỡng ác dâm các học viên Pháp Luân Công bằng những
vật thể ngoại lai (bao gồm bàn chải nhà vệ sinh và những cây gậy baton), nhét
bột hạt tiêu vào trong âm đạo, kẹp chặt cơ quan sinh dục hoặc các núm vú thậm
chí cho đến khi chúng bị rách nát ra, đá vào bộ hạ, đâm vào núm vú với những
thanh sắt nung đỏ, tuốt hết áo quần các học viên và đánh đập họ, cưỡng chế vào
cơ thể họ những loại thuốc gây ra mất kinh nguyệt, và những thứ không biết gọi
chúng bằng ǵ như thế nữa. Những nạn nhân của cuộc lạm dụng t́nh dục như vậy bao
gồm các cô gái trẻ chưa chồng và những người đứng tuổi.
”Có một cuộc lạm dụng t́nh dục, tuốt hết quần áo của 18 phụ nữ và cưỡng bức họ vào trong những căn pḥng nhà tù nơi giam giữ những tên tội phạm nam giới để tiến hành hăm hiếp tập thể. Một vài phụ nữ đă bị cưỡng bức, và bị sẩy thai khi thai nhi đă sắp đủ tháng. Nhiều tên gọi là “người cảnh sát” ở Trung Quốc đă trưng bày ra những hành động vô liêm sỹ và không thể tha thứ được. Một tên trong số chúng đă nói: “Không phải chúng mày nói là chúng mày tu luyện ḷng khoan dung nhẫn chịu? Để tao xem mày nhẫn chịu được được bao lâu khi tao cưỡng hiếp mày!” Chúng lột hết quần áo chúng tôi ra giữa đám đông và cho giật điện chúng tôi bằng những dùi cui điện. Dây thép được chúng sử dụng để đâm vào núm vú của chúng tôi. Chúng cưỡng gian thân thể chúng tôi bằng những bàn chải đánh răng, những chai nhựa đựng nước. Trong một trại cưỡng bức lao động nữ ở tỉnh Cát Lâm, cảnh sát đă nhét bột hạt tiêu vào trong âm đạo các học viên nhằm cưỡng bức họ từ bỏ tín ngưỡng và chấm dứt tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Chúng thọc những dùi cui điện vào trong âm đạo của học viên nữ để tra tấn và giật điện họ…”– Trích đoạn từ bức thư của các học viên nữ từ Trung Quốc
Bị giật
điện vào cơ quan sinh sản bằng
những dùi cui điện hàng giờ đồng hồ
Vào ngày 04-6-2001, cô
Li Yinping đến thăm nhà một người bạn đồng tu ở làng Majia, Thành phố Shouguang,
vùng Duy Phường khi đó cảnh sát từ đồn cảnh sát Shouguang đă bắt cô và những học
viên Pháp Luân Công khác ở đó. Tất cả họ đều bị giam giữ tại đồn cảnh sát Sunji,
mặc dầu không có một tội trạng nào hợp pháp đối với họ.
Vào chiều ngày 06-6-2001, cô Li, cùng với các học viên Pháp Luân Công bị giam giữ khác đă yêu cầu thả họ ra vô điều kiện. Cảnh sát đă kéo lê cô Li ra hành lang và đánh cô bằng gậy cao su. Sau khi uống rượu, 5-6 tên cảnh sát lại bắt đầu một đợt khủng bố khác. Chúng tát vào mặt cô vặn tay cô ra sau lưng, túm lấy tóc cô và giật đầu cô ra đằng sau, đánh khắp người cô bằng những cây gậy cao su, và giật điện cô bằng dùi cui điện. Cảnh sát tước hết quần áo cô Li để tăng thêm sự đau đớn tủi nhục khi chúng đánh vào lớp da không được bảo vệ. Sau giờ nghỉ giải lao, trời đă về chiều, giám đốc trại giam, Wang, và những tên quản ngục khác bắt đầu giật điện vào cơ quan sinh sản của cô bằng những dùi cui điện. Toàn thân cô co giật, và chuyển sang tím đen. Cô đă chịu đựng sự đau đớn cùng cực, và ngất đi nhiều lần. Mỗi lần những tên quản trại đều đánh thức cô dậy bằng cách xối nước lạnh vào người để chúng có thể giật điện mạnh hơn. Những viên chức đe doạ sẽ cưỡng dâm và giết cô. Chúng tiếp tục giật điện cô thậm chí cả khi cô đă thổ ra huyết. H́nh thức khủng bố này kéo dài hàng giờ đồng hồ. Cô Li bị xích lại nơi ghế sắt, suốt đêm cô không cầm nôn mửa.
Vào buổi sáng ngày hôm sau, 07-6-2001, Cô Li đă ngất đi và nhịp tim của cô rất yếu. Vào chiều ngày hôm đó cô từ trần.
Bị lột trần và
hăm hiếp tập thể
bởi những tên tội nhân nam giới
Vào
tháng 10-2000 các quản trại ở nhà tù Mă Tam Gia, Thẩm Dương, Liêu Ninh, đă cưỡng
chế lột hết quần áo của 18 học viên nữ Pháp Luân Công và khoá họ vào trong pḥng
giam của những tên tội nhân nam. Các báo cáo đă cho biết rằng, La Cán, một Đảng
viên cấp cao của Đảng Cộng sản, đă biết về sự vụ đó…Được báo cáo rằng từ năm
1999, hơn 1,500 học viên đă bị giam giữ tại trại cưỡng bức lao động Mă Tam Gia ở
Liêu Ninh. Các học viên bị cưỡng chế phải tố cáo Pháp Luân Đại Pháp. Các học
viên đă từ chối và họ đă bị khủng bố sinh lư, giật điện bằng những dùi cui điện,
giam giữ trong pḥng giam biệt lập, và bị lao động nặng. Dùi cui điện thường
được sử dụng để giật điện vào ngực và cơ quan sinh sản của học viên nữ.
– Báo cáo của Báo cáo viên Đặc biệt của Liên Bang về bạo lực đối với phụ nữ, nguyên nhân và hậu quả; UN document number E/CN.4/2001/73/Add.1
Người phụ nữ
trẻ tâm thần sụp đổ sau khi bị cưỡng dâm và tra tấn khôn tả
Theo NEW YORK (FDI) –
cô Zhu Xia, 32 tuổi đă khóc, cười và đạp mạnh xuống sàn nhà và cửa sổ một cách
điên dại. Cô làm bẩn quần áo của ḿnh một cách không ư thức, và thường bị ảo
giác, quăng ném xoay liệng không ngừng giữa những kẻ thù vô h́nh.
Vào ban đêm cô Zhu thường vung vẩy tay chân như để pḥng vệ, và thất thanh trong mê sảng “Có phải là các ông sắp cưỡng dâm tôi không?”
Cô tung mền và chui xuống đệm để ngủ và thường nguyền rủa những người đàn ông khủng khiếp đó, cô lẩm bẩm rằng cô không thể chịu đựng được nữa.
Đây không phải là người phụ nữ trẻ khoẻ và sôi nổi mà mọi người đă kể lại trước khi cảnh sát bắt cô đi v́ cô tập luyện Pháp Luân Công.
Cùng cảnh ngộ với hàng ngàn- có thể là hàng triệu- học viên khác ở Trung Quốc, cô Zhu bị các nhà cầm quyền giam giữ và gửi đến lớp học tẩy nảo để cưỡng bức cô lên án Pháp Luân Công.
Cô bị giam tại
Trung tâm Tẩy nảo Pi County, Hạt Xinjin, tỉnh
Tứ
Xuyên.
Vào ngày 2-4-2004, các nhà cầm quyền Pi Country thả cô Zhu. Theo gia đ́nh cô kể lại, tâm thần và thể xác khoẻ mạnh của cô đă bị phá huỷ hoàn toàn, và cô đă hoàn toàn sụp đổ tinh thần.
Cô Zhu không c̣n có thể tự chăm sóc ḿnh nữa, và mẹ cô phải chăm sóc cô.
Chi tiết chính xác về những ǵ mà cô Zhu đă trải qua ở trong Trung tâm Tẩy nảo Pi Country không có ai biết được, mặc dù gia đ́nh cô nói t́nh trạng tâm thần và hành vi của cô giống như kết quả là cô đă phải chịu đựng những cuộc tra tấn khôn tả và liên tục bị cưỡng dâm.
Hàng ngàn chứng kiến và nạn nhân đă chứng minh dẫn chững về những h́nh thức tra tấn thảm khốc và rất có hệ thống sử dụng cho Pháp Luân Công học viên nhằm cưỡng bức họ từ bỏ tín ngưỡng của ḿnh. Những phương pháp bao gồm giật điện bằng dùi cui điện thường là vào những vùng nhạy cảm như bộ phận sinh dục, hậu môn và miệng, đánh đập dă man bằng gậy, đốt cháy da thịt bằng những thanh sắt nung đỏ, cưỡng hiếp và cưỡng dâm tập thể.
Tại trại cưỡng bức lao động Đại Liên, hàng loạt báo cáo đă nói rằng hàng loạt phụ nữ bị giam giữ đă bị treo ngược theo kiểu chim bay lên trần nhà khi những cái gậy và dầu hạt tiêu đựợc chúng nhét vào trong âm đạo của họ- một kỷ thuật tra tấn được biết như là “sự đau đẻ”. Đàn ông th́ bị lột trần và giật điện bằng dùi cui điện liên tục sau đó được dội nước cho tỉnh lại và tăng cao điện thế.
Đàn ông bị
lột trần và đạt điện bằng dùi cui điện, phụ nữ bị trói kiểu chim bay, bị cưỡng
ác dâm bằng bàn chải nhà vệ sinh
Từ năm 1999, bạo lực và
nỗi khiếp đảm lan tràn khắp Trại Cưỡng bức Lao động Đại Liên, khi các nhà cầm
quyền thi hành lệnh “chuyển hoá” các học viên Pháp Luân Công.
Ông Chu Hui đă bị tra tấn bằng đánh đập và sốc điện từ 9:00 tối đến 8:00 sáng hôm sau. Sự khủng bố sử dụng dùi cui điện và gậy nhọn trên khắp cơ thể ông, bao gồm cả chèn những thứ đó vào hậu môn của ông. Ông Chu ngất đi nhiều lần trong sự tra tấn.
Ông Liu Yonglai bị lột hết áo quần, nhét dẻ rách vào miệng, và ngă văng xuống sàn nhà trong khi cảnh sát giật điện ông bằng 4-5 dùi cui điện. Chúng hắt nước lạnh vào ông cho tăng điện thế, và thường hướng vào các vùng nhạy cảm của cơ thể, như cổ, miệng, cơ quan sinh dục… mùi thịt nướng tràn khắp pḥng và hai bên miệng ông Liu bị xé toạc.
Phụ nữ cũng chịu những h́nh thức tra tấn khủng khiếp của khủng bố sinh lư khi các nhà cầm quuyền tại trại lao động đă cố gắng “giáo dục” họ.
Bà Fu Shuying, 60 tuổi, đă bị trói theo kiểu đại bàng-xoè cánh, trong khi những kẻ khủng bố hung ác chèn một cái que dài vào âm đạo của bà, gây cho bà nhiễm trùng trầm trọng và vô cùng đau đớn.
Cô Chen Hui, 27 tuổi, và cô Sun Yan, 32 tuổi cũng bị trói đại bàng- xoè cánh khi những tên khủng bố đâm thọc liên tục những cái gậy dài vào âm đạo của họ, làm cho chảy nhiều máu.
Ba người phụ nữ khác đă bị bơm nước dấm hạt tiêu vào trong âm đạo, gây đau đớn không lời tưởng tượng, trong khi 3 người khác th́ bị dùng bàn chải đánh răng và bàn chải nhà vệ sinh, gây cho bộ phận sinh sản của họ chảy máu trầm trọng.
Theo chứng kiến, nhứng tên khủng bố thường nói với các học viên “chúng tao đại diện cho chính phủ đến đây để chuyển hoá bọn mày” hay “không có vấn đề ǵ nếu bọn mày chết ở đây”.
Hàng trăm bản báo cáo của các học viên Pháp Luân Công đă trích dẫn lời cảnh sát và những viên chức trại lao động nói rằng họ thừa lệnh rằng “không một biện pháp nào là quá đáng” để cưỡng chế lên các học viên Pháp Luân Công, và những người bị chết trong khi khủng bố “phải được báo cáo là tự sát”.
Quản trại
cưỡng hiếp sinh viên truờng đại học 28 tuổi
Vào
chiều ngày 13-5-2003, cô Wei Xingyan, một sinh viên vừa mới tốt nghiệp từ trường
Đại học Trùng Khánh, đă dán những biểu ngữ và những khẩu hiệu về Pháp Luân Công.
Cô bị bắt và bị nhốt trong trại giam Baihelin mà không có xử án. Một viên chức
cảnh sát nam đă ra lệnh cho hai tên tù tuốt áo quần cô ra, rồi cưỡng chế cô
xuống sàn nhà và hăm hiếp cô. Khi tin tức về câu chuyện của cô được loan ra
ngoài Trung Quốc, trường học của cô và các nhà cầm quyền địa phương đă cố gắng
xoá dấu vết, phủ nhận sự tồn tại của cô. Cô hiện ở đâu không ai được biết.
Các nhà cầm quyền đă ra lệnh cho những tên phạm nhân trong pḥng, cỡi áo quần, đánh đập, và khủng bố sinh lư cô Liu Runling.
Cô Liu Runling, 38 tuổi, là một cư dân Tỉnh Hà Bắc, được báo cáo lại là bị bắt cóc vào ngày 28-9-2001 và bị giam cầm tại nhà giam số 1, cho đến nay. Vào tháng 2-2002, những tên quản ngục đă ra lệnh cho nhiều tên tù nhân trong trại khủng bố cô Liu bởi v́ cô đă từ chối bôi nhọ Pháp Luân Công. Theo các báo cáo , chúng lôi cô đến một nhà tắm, nơi đó cô đă bị lột trần truồng và đánh đập thẩm tệ. Chúng đă cưỡng chế những thứ như tóc và giấy vệ sinh vào trong âm đạo của cô và dùng những mũi kim để đâm cô trong suốt 40 phút. Được báo cáo lại rằng thân thể cô phủ đầy những vết thương và những lỗ thủng kim đâm và hai bầu vú của cô bị thâm tím.
– Báo cáo của báo cáo viên đặc biệt của Liên Bang về hành hung phụ nữ ;nguyên nhân và hậu quả; UN document number E/CN.4/2003/75/Add.2
Yan Juying
Vào ngày 06-10-2000,
học viên Pháp Luân Công Yan Juying từ Yanjiao, thành phố Sinhe, Hà Bắc, đến
Quảng trường Thiên An Môn để thỉnh nguyện hoà b́nh cho Pháp Luân Công. Cô bị bắt
và đưa về đồn cảnh sát Yanjiao. Được báo cáo rằng trước khi cô bước ra khỏi xe,
đại uư cảnh sát, Yang Xizhong, bắt đầu đá cô, đấm cô, giật tóc của cô và tát vào
mặt cô và đá vào vùng kín của cô. Rồi hắn ta xách cô lên và vật mạnh cô xuống
đất. Hắn ta đánh cô bằng một cái thước gỗ, quất vào mông cô hàng trăm lần, tra
tấn giật điện cô khắp người, dùng dép lê để tát vào mặt cô, đút cái dùi cui điện
vào miệng cô, tát vào mặt và dẫm mạnh lên chân cô. Rồi hắn ta quấy rối t́nh dục
cô. Thỉnh thoảng Yang Xizhong lại thẩm vấn và đánh cô như vậy. Đêm đó Yan Juying
bị chuyển đến chính quyền thành phố để tham gia “lớp học chuyển hoá”
– Báo cáo của báo cáo viên đặc biệt của Liên Bang về hành hung phụ nữ ; nguyên nhân và hậu quả; UN document number E/CN.4/2001/73/Add.1
Một nữ học
viên đă bị một viên chức
cảnh sát khủng bố ngay trên đường phố
Vào tối ngày 14-5-2001,
một học viên nữ Pháp Luân Công từ Bắc Kinh đă bị đánh và bị cưỡng hiếp ngay trên
đường phố bởi một viên chức cảnh sát. Tấm h́nh trên được chụp lại sau 9 ngày sau
khi sự việc xảy ra.
"Cuối cùng, tôi bị đánh ngă lăn xuống đất và không thể nào ḅ dậy. Hai cái răng cửa của tôi bị đánh văng ra, nhiều nơi trên đầu tôi rất đau, người tôi sưng húp và thâm tím; xương của tôi như bị rời ra. Hắn ta đánh mạnh vào tai phải của tôi bằng một cây gậy và tôi bị bất tỉnh. Sau đó hắn ta đâm một cây gậy nhựa vào âm hộ và trên khắp thân thể tôi. Khi tôi tỉnh lại và có thể hét lên, tôi đă la hét với tất cả sức lực cuối cùng mà tôi có: “Cứu! Hăy bắt tên côn đồ này lại!”. tên côn đồ đó hầu như không c̣n biết sợ hăi. Cuối cùng hắn lên xe đạp và đạp đi vội vă.”