Vụ “áp phe” kỳ lạ
Hôm ấy, ngày 17/11/2008, nhận
tiền xong, bà cùng cô Đỗ Thị Xuyến, nhà kế bên, vội vă ra về.
Cả đời dầm ḿnh bên chạt muối, làm thuê đủ việc, mỗi ngày
chỉ kiếm chưa đầy chục ngh́n th́ việc có tiền triệu trong
tay, với bà quả như mơ.
Đang bồng bềnh với suy tính
dành dụm tiền làm lại nhà mới, đến đầu đường rẽ vào xóm ḿnh,
bất ngờ mấy cán bộ xă, thôn đổ ra chặn lại. Họ mời hai người
về trụ sở thôn đóng góp cho... nhà chùa một chút. Cô Xuyến
nhanh trí: “Tôi chỉ nhận tiền thay cho bố mẹ. Việc ủng hộ
nhà chùa, tôi phải về xin ư kiến bố mẹ tôi đă!”. Nói dứt câu,
cô nhanh chân về mất. C̣n lại một ḿnh, bà chẳng biết thoái
thác làm sao, đành lững thững theo họ.
Về tới hội trường ngồi chưa
ấm chỗ, bà tá hoả khi biết số tiền ḿnh phải ủng hộ là 10
triệu đồng. Bà kể, khi ấy, bởi bất ngờ nhận được số tiền quá
lớn, rồi th́nh ĺnh bị triệu về thôn, bà hồn xiêu phách lạc
nên chẳng nghĩ được ǵ, người ta bảo sao th́ nghe vậy, như
người mộng du, mê sảng. Làm xong cái việc “t́nh nguyện lạ
lùng” đó, bà liêu xiêu bước ra.
Ra đến cổng, trấn tĩnh, bà
mới giật ḿnh nhận ra cái việc dại dột của ḿnh. Nghĩ vậy bà
lại hốt hoảng bổ vào: “Các chú ơi, các chú cũng biết hoàn
cảnh của tôi rồi đấy. Tôi bị mất nhà, giờ cúng ngần ấy tiền
th́ tôi biết ở vào đâu. Các chú cho tôi xin lại chút ít, c̣n
bao nhiêu tôi sẽ ủng hộ!”. Nài nỉ, xin xỏ hết lời nhưng vô
dụng. Những lời nước mắt ấy, họ - những công bộc của dân bỏ
ngoài tai.
Ở thôn Y Vích này đâu chỉ có
duy nhất trường hợp bà Sánh mà nhiều nhà khác, khi đi nhận
tiền đền bù, cũng đều bị xă, thôn “đè ra”, bắt ủng hộ chùa.
Ai cứng th́ c̣n giữ lại được tiền, ai yếu bóng vía, mềm ḷng
th́ coi như mất.
Như nhà ông Trịnh Văn Hùng,
nhận đền bù được 2,4 triệu, chưa kịp mang về nhà th́ đă bị
“tước mất” 1 triệu. Hôm đó, vợ ông đi lĩnh tiền. Lúc bà về,
biết chuyện ông nổi đóa: “Nếu chùa cần ủng hộ th́ phải đến
nhà, đằng này giữa đường giữa chợ. Mà đấy, ủng hộ th́ tuỳ
tâm chứ sao lại ép người ta thế!”.
Hăi ông “đầy tớ nhân dân”!
Đang bị dân tố cáo, bị thanh
tra huyện phanh phui hàng loạt những việc làm sai trái, nên
khi thấy tôi đến làm việc với gia đ́nh bà Sánh th́ trưởng
thôn và công an viên đă t́m đến.
Cũng như những lần khác, vẫn
là những câu hỏi “Các anh là ai? đến đây có việc ǵ?”. Vẫn
“chiêu” cũ, họ bảo, t́nh h́nh an ninh trật tự ở thôn đang
phức tạp, đề nghị tôi về thôn. Bị cản trở quá nhiều lần, tôi
nhất quyết không về. Một người mặc quần áo công an viên hùng
hổ lao vào, vừa lớn tiếng nạt nộ vừa che ống kính không cho
tôi ghi h́nh bà Sánh. “Anh không về không được chứ! Phải về!”,
tay vung loạn xạ, mắt trợn trừng trừng, người công an viên
ấy quát.
Thấy người công an viên coi
thường luật pháp, một người dân ở đó nói: “Các anh ấy có thẻ
nhà báo, có giấy giới thiệu th́ không phải đi đâu hết, cứ
làm việc b́nh thường”. Người công an viên ấy quay ra xử lư
“kẻ nhiều chuyện” trên: “Tao không làm việc với mày!”. Không
những thế, khi tống cổ được người dân dám to gan “dí mũi”
vào “việc nhà quan” ra khỏi nhà bà Sánh, vị công bộc của dân
ấy lại tiếp tục xả ra những lời lẽ vô cùng tục tĩu. Chứng
kiến cảnh ấy, đông đảo người dân tới xem ai cũng kinh ngạc,
hăi hùng.
|

Đang làm việc
th́ vị công an viên này lao vào nạt nộ. (Ảnh: NTNN) |
Làm việc với lănh đạo xă,
thôn, tôi được ông Dương Văn Hùng - Thường trực Đảng, cán bộ
văn pḥng Ủy ban xă cho biết, trường hợp của bà Sánh là do
bà chưa dỡ nhà nên Ban giải phóng mặt bằng của huyện... giữ
lại tiền, chờ bà dỡ xong nhà sẽ trả nốt. Ông Đinh Văn Khoa -
Cán bộ tư pháp kiêm Phó Công an cũng khẳng định, số tiền 10
triệu đồng của bà Sánh do Ban giải phóng mặt bằng của huyện
giữ.
Tôi đă liên hệ với ông Đào
Ngọc Quỳnh - Cán bộ Pḥng Nông nghiệp Nông thôn, thành viên
của Ban GPMB Hải Lộc th́ được biết, hôm ấy, chính ông tham
gia trả tiền đền bù cho dân. Như nhiều hộ dân khác, bà
Nguyễn Thị Sánh đă nhận đầy đủ số tiền là 13,2 triệu đồng.
Việc xă nói Ban giải phóng mặt bằng huyện giữ lại 10 triệu
của bà là hoàn toàn bịa đặt!
Án phạt “chuồng tiêu”
“... Các thứ thuế kể
chi cho xiết;
Thuế xí kia mới
thiệt lạ lùng;
Làm cho thập thất,
cửu không;
Làm cho đau đớn khốn
cùng không thôi...”.
Những vần thơ ấy là của nhà
yêu nước Phan Bội Châu gần trăm năm trước, nói về sự bóc lột
tàn tệ của thực dân, phong kiến. Ở Hải Lộc, mấy năm nay,
chính quyền địa phương cũng tiến hành thu khoản thu kỳ quặc
đó.
Khoản thu này được đổi tên
thành “Tạm thu vệ sinh môi trường” hay “Phạt vệ sinh nông
thôn”. Đối tượng bị tạm thu, bị phạt là những hộ gia đ́nh
không có nhà vệ sinh đạt tiêu chuẩn...
|

Nhiều
người dân đă đem sổ đóng góp đến tố khổ khoản phạt...
chuồng tiêu. (Ảnh: NTNN) |
Trở lại trường hợp của chị
Ngô Thị Sáng ở thôn Thắng Hùng. Nhà có 10 khẩu nên cái khoản
“tạm thu” này với gia đ́nh chị vô cùng... nặng kư. Chị Sáng
đưa cho chúng tôi xem cuốn sổ theo dơi đóng góp của gia đ́nh
ḿnh. Trung b́nh mỗi năm, gia đ́nh chị phải thực hiện trên
20 khoản đóng góp và số tiền phải nộp là trên 1 triệu đồng.
Không có tiền để đóng cũng không ǵ để “quy trữ tài sản” nên
xă cho gia đ́nh chị nợ, nhưng phải chịu lăi suất 20%/năm. Số
tiền nợ đọng của gia đ́nh chị lăi mẹ đẻ lăi con, “lớn nhanh”
như thổi.
Cụ thể, năm 2004, gia đ́nh
chị phải đóng góp số tiền là 624 ngh́n đồng, cộng với số
tiền nợ cũ đă tính lăi là 544 ngh́n đồng, tổng cộng chị phải
nộp 1,168 triệu đồng. Năm ấy, thiếu ăn, gia đ́nh chị chỉ nộp
được chút ít, c̣n đâu nợ lại. Sang đến năm 2005, số tiền gia
đ́nh phải nộp 1,044 triệu đồng, cộng với nợ năm trước và
khoản lăi là gần 300 ngh́n (thể hiện trong sổ), tổng cộng
chị phải nộp gần 2,5 triệu đồng. Không muốn khoản nợ của
ḿnh ngày một lớn dần thêm, năm này, chị đă cố gắng vay mượn
để đóng nhưng vẫn c̣n nợ lại 1,963 triệu đồng. Sang đến năm
2006, khoản nợ trên, cùng với các khoản đóng góp mới th́ số
tiền mà gia đ́nh chị phải nộp 3,8 triệu đồng. Sang đến năm
2007, với khoản đóng góp là hơn 1 triệu đồng, cộng nợ cũ và
khoản lăi là 672 ngh́n đồng, gia đ́nh chị phải gánh khoản nợ
trên 5,2 triệu đồng.
Quá hốt hoảng với số nợ khổng
lồ, hễ kiếm được chút tiền nào là chị lại vội vàng lên xă
nộp, khi th́ 200 ngh́n, khi th́ 700 ngh́n. Năm 2008, nợ cũ
cùng những khoản đóng góp mới, gia đ́nh chị vẫn nợ đến hơn
5,5 triệu đồng.
Trong số những khoản đóng góp
hàng năm th́ khoản phạt vệ sinh môi trường chiếm phần nhiều.
Căn cứ vào cuốn sổ đóng góp của gia đ́nh chị Sáng th́ khoản
tạm thu này được bắt đầu từ năm 2005, mỗi khẩu là 20 ngh́n
đồng, bất kể là người lớn hay đứa trẻ c̣n đang ẵm ngửa. Sang
năm 2006, khoản thu này đă tăng lên 30 ngh́n đồng/khẩu, nhà
chị phải đóng 300 ngh́n đồng. Năm 2007, không biết được
thuyên giảm bởi lư do ǵ, khoản đóng góp này chỉ c̣n 240
ngh́n đồng. Năm 2008, khoản thu này lại tăng đột biến là 440
ngh́n đồng. Như vậy, chỉ tính từ năm 2005 đến năm 2008, nhà
chị phải nộp cả thảy 1,180 triệu đồng tiền phạt vệ sinh.
Để thoát “cái án” này, gia
đ́nh chị vừa bóp mồm bóp miệng cho ra đời cái “công tŕnh
thế kỷ”. Hơn triệu bạc đă đi tong! Để có đủ số tiền ấy, vợ
chồng chị đă phải lạy lục vay mượn khắp nơi.
|

Để thoát án phạt,
chị Sáng đă phải vay mượn để làm “công tŕnh thế kỷ”
này. (Ảnh: NTNN) |
Không may mắn như nhà chị
Sáng, nhà bà Nguyễn Thị Xuyên (thôn
Thắng Hùng) đến
giờ vẫn chưa có cái “người trong muốn ra, người ngoài muốn
vào” ấy.
Ở Hải Lộc, có rất nhiều gia
đ́nh phải chịu khoản phạt trên. Có những gia đ́nh “dính”
phạt đến 3 - 4 bận và đến bây giờ “cái án” ấy vẫn c̣n tiếp
tục ch́nh ́nh trước mặt.
Khi t́m hiểu cái chuyện tế
nhị này, có người đă chua chát nói với tôi rằng: “Đấy, anh
xem, cảnh nhà tôi nó thế! Ăn c̣n chẳng có th́ lấy ǵ mà xây
nhà vệ sinh! Mà sao ông trời oái oăm thế! Đă cho người ta ăn
lại c̣n bắt người ta... Nếu không có cái khoản ấy th́ làm
sao nhà tôi bị phạt!”.
(C̣n tiếp)
Theo Đào Thanh Tuy
Nông thôn ngày nay