Thơ NGƯYÊN SA

Nguyên Sa

Tên thật Trần Bích Lan, sinh ngày 1 tháng 3 năm 1932 tại Hà Nội. Trước 1975 ông dậy học tại Sài G̣n, sau đó ông sang Mỹ sống tại Orange County, California và chủ trương tập san "Đời".
Ông qua đời ngày 18 tháng 4 năm 1998 tại California Hoa kỳ

 

Tác phẩm:

Thơ Nguyên Sa trữ t́nh, lăng mạng. giầu nhạc điệu, đôi khi pha lẫn chút triết học.

 

Áo Lụa Hà Đông
Nguyên Sa

Nắng sài g̣n anh đi mà chợt mát
bởi v́ em mặc áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
thơ của anh vẫn c̣n nguyên lụa trắng

anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
mà mua thu dài lắm ở chung quanh
linh hồn anh vội vă vẽ chân dung
bay vội vă vào trong hồn mở cửa

gặp một bữa, anh đă mừng một bữa
gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
thơ học tṛ anh chất lại thành non
và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

em không nói đă nghe từng gia điệu
em chưa nh́n mà đă rộng trời xanh
anh trông lên bằng đôi mắt chung t́nh
với tay tra9'ng, em vào thơ diễm tuyệt

em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng v́ đâu
nhưng sao đi mà không bảo ǵ nhau
để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

để anh giận, mắt anh nh́n vụng dại
giận thơ anh đă nói chẳng nên lời
em đi rồi, sám ho6'i chạy trên môi
những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng

em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo a6'y vô cùng
giữ hộ anh bài thơ t́nh lụa trắng




 
Nga

Hôm nay Nga buồn như một con chó ốm
Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se ḿnh
Để anh giận sao chả là nước biển!...

Tại sao, Nga ơi, tại sao ...
Đôi mắt em nghẹn như sát từng lần vỏ hến
Hơi thở trùng như sợi chỉ không căng
Bước chân không đều như chiếc thước kẻ ai làm cong
Ai dám để ở ngoài mưa ngoài nắng!

Nói cho anh đi, Nga ơi ...
(em làm ơn chóng chóng)
Lại bên anh đi - bằng một lối rơ thật gần
Bằng một lối gần hơn con đường cong
Bằng một lối gần hơn con đường thẳng
Bằng đôi má hồng non, bằng mắt nh́n trinh trắng
Bằng những lời yêu mến tan trên đôi môi ...

Và cười đi em ơi,
Cười như sáng hôm qua,
Như sáng hôm kia ...
Cười đi em,
Cười như những chiều đi học về
Em đố anh Paris có bao nhiêu đèn xanh đèn đỏ
Mỗi ngày bao nhiêu lần anh hôn em? ...

Cười đi em,
Cười rơ thật nhiều đi em ...
Rồi đố anh
Cho anh không kịp đếm
Cho anh tan trong niềm vui
Cho bao nhiêu ngọn đèn xanh đèn đỏ thi nhau cười
V́ hai bàn tay chúng ḿnh sát lại
(tay anh và tay em)
Nhớ hai dăy phố chạm vào nhau
Hai dăy phố chúng ḿnh vẫn đi về
Em nhớ không? ...

Em nhớ không? Đă có một lần anh van em
Đă có một lần lâu hơn cả ngày xưa
Em sợ thời gian buồn như mọt nhấm từng câu thơ
Em sợ thời gian ác như lửa thiêu từng thanh củi
Mắt e ngại như từng con chỉ rối
Em sợ những ngày trời nắng như hôm nay
Em sợ những đường tàu vướng víu như chỉ tay
Không dám chọn lấy một ga ḥ hẹn
Em nhớ không? Anh đă van em
(và anh c̣n van em như ngày xưa ...)
Em đừng buồn như những chiếc lá tre khô
Em đừng buồn như những nóc nhà thờ không có tuổi
Anh van em đừng nh́n anh và đừng cười gượng gạo
Em đừng cười như ngọn bấc gần hao
Những nụ cười vướng trên đôi g̣ má xanh xao
Những nụ cười vướng trên mắt nh́n trắng đục
Đừng để anh nh́n em rồi nghẹn ngào chớp mắt
Như hai v́ sao le lói trong đêm sương mù
Đừng để thời gian dầy
như trăm vạn lớp chấn song thưa
Về xen giữa hai bàn tay sầu tủi! ...

Em nhớ không, anh đă van em đừng buồn
Anh đă van em đừng để những nụ cười chắp nối
Mắt anh sẽ mờ v́ những vết kim khâu
Và anh buồn, rồi lấy ai mà dỗ nhau
Lấy ai mà dỗ hai con chó ốm! ...

Em nhớ không cả một hôm trời mưa
Một hôm trời mưa tấm tức
Một hôm trời mưa không ướt cánh chuồn chuồn
Những hạt mưa không đan thành mắt áo len
Những hạt mưa không làm phai màu nước mắt
Em đă khóc, anh đă khóc, và chúng ḿnh đă khóc
Bước chân lê trên những hè phố không quen
Chúng ḿnh đă khóc v́ không được gần nhau
như hai con chim
Chúng ḿnh đă khóc v́ không có tiền
làm lễ cưới lễ xin
Và em nhớ không, chúng ḿnh đă hỏi nhau:
Tại sao phải làm lễ tơ hồng?
Tại sao phải nhờ người ta buộc chỉ vào chân?
Khi tay em đă ṿng ra đằng sau lưng anh
Khi tay anh đă ṿng ra đằng sau lưng em
Người ta làm thế nào cắt được
Bốn bàn tay chim khuyên! ...

Người ta làm thế nào cấm được chúng ḿnh yêu nhau
Nếu anh không có tiền mua nhẫn đeo tay
Anh sẽ hôn đền em
Và anh bảo em soi gương
Nh́n vết môi anh trên má
Môi anh tṛn lắm cơ
Tṛn hơn cả chữ O
Tṛn hơn cả chiếc nhẫn
Tṛn hơn cả hai chiếc nhẫn đeo tay! ...

Chúng ḿnh lấy nhau
Cần ǵ phải ai hỏi ...
Cả anh cũng không cần phải hỏi anh
"Có bằng ḷng lấy em?..."
V́ anh đă trả lời anh
Cũng như em trả lời em
Và cũng nghẹn ngào nước mắt! ...

Và em sẽ cười phải không em
Em sẽ không buồn như một con chó ốm
Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se ḿnh
Để anh giận sao chả là nước biển! ...

Em sẽ cười phải không em
V́ không ai cấm được chúng ḿnh yêu nhau! ...
Không ai cấm được anh làm những câu thơ anh thích
Không ai cấm được anh làm cả bài thơ
Với một chữ N
Với một chữ G
Và với một chữ A
Người ta có thể đọc một câu, hai câu, hay cả ba
Người ta có thể không thích
(th́ người ta không thích một ḿnh)
Nhưng người ta không cấm được anh yêu bài thơ của anh.

Nguyên Sa

 

Trở lại đầu

 

Có phải em mang trên áo bay

Hai phần gió thổi, một phần mây

Hay là em gói mây trong áo

Rồi thổi cho làn áo trắng bay ?


 

Trở lại đầu