Thơ Ðinh Hùng
Bút hiệu Thần Ðăng, Hoài Ðiệp Thứ Lang; sinh ngày 3 tháng 7 năm 1920 tại Trung Phụng, ngoại vi Hà Nội; mất ngày 24 tháng 8 năm 1967 tại Sàigòn.
Thơ Ðinh Hùng: Một công trình tuyệt tác của những thập niên 1940-1960. Ông đã cân nhắc từng chữ, từng câu khi làm thơ, tạo nên những cái đẹp bất ngờ. Thơ của ông tựa như những bức tranh với phong cảnh thiên nhiên u tịch . Âm thanh và sắc màu trong thơ ông, vô cùng linh động. Đinh Hùng đúng là một một họa sĩ vẽ tranh bằng chữ, bằng thơ.
Sóng Nước Ðồng Chiêm
Đinh Hùng
Loang loáng thuyền khơi vệt nắng chìm,
Trùng dương về bạc khắp đồng chiêm.
Một rừng nhiệt đới in lòng nước,
Tay với trời xanh, đụng cánh chim.
Trời nước kề vai lả lướt buồn,
Từng cù lao nhỏ nép sơn thôn.
Em đi, dẫy núi nhìn ngây ngất
Ðá cũng tình si nhớ gót son.
Chưa khuất đầu non đã cố nhân
Người ôi! cho núi chuyển theo gần.
Vầng trăng mười bẩy rưng rưng nhớ,Con nước đầy vơi lệ thủy ngân.
Em vượt Bồng sơn đến Tuyết sơn
Ðà giang nghiêng nửa khoé thu buồn.
Sông xanh tỏa bóng hàng mi rợp
Con mắt trao về nẻo viễn thôn.
Tình đến bên người, núi chắn ngang
Tà dương mái tóc ngút mây vàng.
Bỗng nghe lạc trận mưa ngàn đổ
Cả một mùa thu đã quá giang.
Sóng tóc rừng mưa gợn chập chùng,
Nghẹn ngào từng tiếng nấc thu không.
Sương pha áo mỏng gầy non bạc,
Chiều lặng soi gương, xót má hồng.
Chiều lại chiều mưa, nước ngập đồng
Mộng vàng hoa mướp rụng ven sông.
Ðợi em từ mấy phương bèo giạt,
Mưa lọt chiêm bao, tóc rối bồng.
Giấc mộng đêm nào cũng gió mưa,
Gối chăn như hải đảo vô bờ.
Sáng dâng bốn vách sầu nghiêng bóng,
Thoáng ngọn đèn trôi ánh mắt xưa.
Vọng tiếng chim đêm, núi nhớ rừng
Ðồng chiêm nghe cũng thủy triều dâng.
Dài thương mặt nước mênh mang gió,
Lòng bỗng trôi ra biển mấy trùng.
Nụ Cười Thương Nhớ
Đinh Hùng
Thu về, em đã gặp thu chưa?
Giải nước trường giang lạnh mấy bờ?
Thoảng bóng hoa buồn in lối cũ,
Dặm đường mơ tưởng bước em xưa.
Tôi mãi tìm thu mấy bữa nay
Mới nên sầu mộng, nhớ nhung này.
Tưởng trong thao thức, lòng giăng gió
Ðều nói cùng em: Yêu lắm thay!
Từ trái đồi xanh, xanh mãi đâu
Trở về đồng nội ngát ưu sầu,
Hương thơm ngây ngất, hồn hoa cỏ
Hằng viễn hoài em xa cách lâu.
Mảng nhớ mong em, rừng đã vàng
Dáng chiều giục giã cửa đài trang.
Cảm thương nhan sắc, mờ thu thủy,
Phơ phất trùng dương khỏi ải quan.
Nước buồn cũng bởi mắt em xanh
Hồ biển rưng rưng biếc mấy thành.
Em tự phương trời, thu gởi lại
Nụ cười thương nhớ, nét đan thanh.
Gặp Nhau Lần Cuối
Đinh Hùng
Khi tôi ngồi xuống ở bên em,
Giở tập thư xưa đọc trước đèn,
Vẫn ngọn đèn mờ, trang giấy lạnh,
Tiếng mùa thu động, tiếng mưa đêm.
Gần nhau, còn lạ nét môi cười,
Em đến như người bạn cũ thôi .
Trận gió năm nào chưa ngớt thổi,
Mà nghe hồn gió lạc xa khơi .
Em hãy ngồi im - khuya đã lâu,
Phút giây tâm niệm tưởng như sầu .
Ngón tay não nuột tàn nhung bướm,
Gỡ cánh hoa phai lả mái đầu .
Đèn nhỏ, sương pha lạnh mặt người,
Lạnh vương từ sợi tóc buông lơi .
Lìa vai, kỷ niệm bay mùi phấn,
Nép mặt hờn nghiêng lá hổ ngươi .
Mắt lặng nhìn nhau từ dĩ vãng,
Chợt xanh màu áo nhớ thương xưa .
Bóng em khoảnh khắc thành hư ảo,
Buồn lướt hàng mi thấp thoáng mưa .
Từng nhớ, từng thương, từng chụm đầu .
Từng chung dòng lệ thấm vai nhau .
Mà trong mắt liếc ngờ non ải,
Nhịp thở ân tình cũng biển dâu .
Sương xuống nhiều thêm, thôi biệt ly!
Nhìn em lần cuối, tiễn em về .
Mưa buồn nỡ để đường thu lạnh?
- Đây áo quàng vai, em hãy che .
Chớp Bể Mưa Nguồn
Đinh Hùng
Có kẻ nghe mưa, chạnh mối sầu
Vắt tay chờ mộng suốt đêm thâu
Gió từ sông lại, mưa từ biển,
Không biết người yêu nay ở đâu?
Tôi ngủ bâng khuâng một gối buồn,
Giường lênh đênh nổi giữa băng sơn.
Xoay mình, giận mảnh chăn hờ hững,
Tuyết phủ, sương dâng một nửa hồn.
Người ta xa lánh cả tôi rồi!
Trở gối, nghe hồn động biển khơi,
Xa bạn, xa lòng, xa mắt đẹp,
Gió mưa dòng tóc đắng vành môi.
Dĩ vãng dầm mưa lén bước về,
Áo chùng, mây tỏa, mặt sầu che.
Run tay ấp nửa bàn chân lạnh,
Thương những con đường mưa cuốn đi.
Gió táp ba canh mộng thở dài
Lùa mây bên gối, suối bên vai.
Cô đơn, tay níu trời khung cửa,
Ðèn phố nhòa trong nước mắt ai?
Lác đác trong mê rụng tiếng đàn,
Hồn ai khóc rợn bốn giây oan?
Gót chân thủa ấy vào mưa gió,
Còn thoảng hơi sương đậu cánh màn.
Có lẽ Tình đi lạc mất nhà
Lặng nằm tưởng đến một tên hoa
Ngẩn ngơ thương mãi vầng trăng lạnh,
Hoài vọng nghe rung một tiếng gà.
Ai đến đây buồn chơi với ta?
Ngọn đèn tâm sự thắp trong nhà.
Trời gần mái ngói hay xa nhỉ?
Chuyện nở ân tình, đêm nở hoa.
Bài ca "Mộng Dưới Hoa" đã được phóng tác theo bài thơ sau đây:
Tự Tình Dưới Hoa
Đinh Hùng
Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng:
Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng.
Mắt xanh là bóng dừa hoang dại,
Thăm thẳm nhìn tôi, không nói năng.
Bài thơ hạnh ngộ đã trao tay,
Ôi mộng nào hơn giấc mộng này ?
Mùi phấn em thơm mùi hạ cũ,
Nửa như hoài vọng, nửa như say .
Em đến như mây, chẳng đợi kỳ,
Hương ngàn gió núi động hàng mi .
Tâm tư khép mở đôi tà áo,
Hò hẹn lâu rồi - Em nói đi .
Em muốn đôi ta mộng chốn nào?
Ước nguyền đã có gác trăng sao .
Truyện tâm tình: dưới hoa thiên lý,
Còn lối bâng khuâng: Ngõ trúc đào .
Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ .
Nắng trong hoa, với gió bên hồ,
Dành riêng em đấy . Khi tình tự,
Ta sẽ đi về những cảnh xưa .
Rồi buổi ưu sầu em với tôi
Nhìn nhau cũng đủ lãng quên đời .
Vai kề một mái thơ phong nguyệt,
Hạnh phúc xa xa mỉm miệng cười .
Xuôi Dòng Mộng Ảo
Đinh Hùng
Chim hồng về khu rừng cũ,
Xuân ấy hai lòng mới yêu .
Cùng hoa, bướm trắng sang nhiều,
Nắng thơm những chiều tình tự .
- Xin em ngồi trên nhung cỏ,
Nghe suối ca vui nhịp nhàng.
Anh ru cho hồn em ngủ,
Bằng điệu ca sang dịu dàng.
Chim xanh về khu rừng cũ,
Hè tới, hai lòng còn yêu .
Cỏ thơm mọc đã cao nhiều,
Cành mộng bao nhiêu hoa đỏ!
- Nếu bước chân ngà có mỏi,
xin em dựa sát lòng anh.
Ta đi vào tận rừng xanh,
Vớt cánh rong vàng bên suối .
Lá đỏ rơi trong rừng cũ,
Thu về, hai lòng còn yêu .
Đường tình trải một làn rêu,
Ngơ ngẩn hồn chiều tư lự .
- Em có lên sườn núi biếc,
Nhặt cánh hoa mơ gài đầu .
Này đôi nai vàng xa nhau,
Có tiếng gọi sầu thảm thiết.
Chim buồn xa khu rừng cũ,
Đồi núi trập trùng cỏ rêu .
Hai lòng nay đã thôi yêu,
Có tiếng suối chiều nức nở .
- Em không nghe mùa thu hết?
Em không xem nắng thu tàn?
Trời ơi! Giọt lệ này tan,
Là lúc linh hồn anh chết!
Gặp Em Huyền Diệu
Đinh Hùng
I
Em tự ngàn xưa chuyển bước về,
Thuyền trao sóng mắt dẫn trăng đi .
Những dòng chữ lạ buồn không nói,
Nét lửa bay dài giấc ngủ mê .
Em đến mong manh vóc ngọc chìm,
Tàn canh hồn nhập bóng trăng im.
Ta van từng đóa sao thùy lệ,
Nghe ý thơ sầu vút cánh chim.
Mười ngón tay dâng lửa nguyện cầu,
Hỡi ơi! Hồn chuyển kiếp về đâu ?
Ta xin giữ trọn lòng trinh bạch,
Ngưỡng vọng Em như Nữ Chúa Sầu .
Em đến từ trong giấc hỗn mang,
Lời ca không mở cửa thiêng đường.
Thời gian bốn phía nhòa gương mặt,
Ảo tưởng nghiêng vầng trán khói sương.
Em với ta chung một hạn kỳ,
Hóa thân vào nét chữ cuồng si .
Chiêm bao động gót giầy mê hoặc,
Trang giấy bay mùi tóc ái phi .
Nét chữ hoang sơ hiện dáng người,
Ta ngừng hơi gọi: Diệu Huyền ơi!
Mắt ai tình lạc xanh vần điệu ?
Tuyết gợn làn da bóng nguyệt trôi .
II
Em đến vầng trăng bỗng tỏa hương,
Quen nhau, ngờ truyện rất hoang đường.
Trang thư xõa tóc cười e lệ,
Nét chữ thu gầy, vóc ngậm sương.
Thăm thẳm chìm sâu cõi mộng nào ?
Nửa chiều huyền hoặc, nửa thần giao,
Mắt xanh Em đến như màu khói,
Một thoáng hồng nhan ngọn gió trao .
Cặp mắt nhìn nhau có hẹn thề ?
Não lòng - ôi khóe ngọc lưu ly!
Bài thơ khát vọng thành mưa gió,
Anh gửi vào trong những giấc mê .
Giấy mực say nồng hương tóc Em,
Thương qua dòng chữ ngón tay mềm.
Vệt son loáng nét môi cuồng vọng,
Lắng tiếng xuân cười, chết mỗi đêm.
Chết giữa mùa xuân, lạ cuộc đời,
Tên em còn đượm ngát vành môi .
Lung linh sao rụng, mưa hàng chữ,
Chợt sánh hồm Em đáy mắt tôi .
Trăng bỗng u huyền, nắng cổ sơ,
Em về, nếp áo rộng hư vô .
Khói sương thạch động xa vầng trán,
Ta lạc vào trang tiểu thuyết xưa .
Mây quấn vòng lưng, tóc xõa vai,
Hồn lên thao thức búp tai dài .
Khóa xuân trinh bạch trăng làm gái,
Em lẩn vào Thơ, trốn Mộng hoài .
Gối rợn mình hoa, ửng má hồng,
Lòng Em - ôi bí mật thâm cung.
Thịt da hương phấn, ngây dòng mực,
Nét bút đa tình, cánh bướm rung.
Trắng muốt tâm linh vạt áo sầu,
Canh gà chưa rụng đã xa nhau.
Thương cho xác bướm hai lần mộng,
Đành hẹn bài thơ gửi kiếp sau.
Tôi sẽ đi như giấc mộng buồn,
Và đi như vệt nắng cô đơn.
Kinh thành hoang phế, Em ngồi lặng,
Mái tóc còn vương một chút hồn.
\
Trời Ảo Diệu
Đinh Hùng
Đi lên em ơi! đường khinh thanh,
Nhìn trăng, ta hát điệu vong tình.
Bốn mùa chuyển dáng xuân thu động,
Mây núi buồn nghiêng mái tóc xanh.
Đây hoa cỏ thoát hình hài ảo mộng,
Ta ngắm Nàng trút bỏ áo xiêm Thơ .
Ta dừng bước, bài thơ Tình in bóng,
Cảm hồn trời bao dãy núi trầm tư!
- Hỡi non thẳm! trước thời gian xao động,
Đá bâng khuâng, màu thạch nhũ phai mờ
Mấy xuân thu ngươi đứng nhìn sao rụng?
Ta tìm trên tuyết dấu Người Xưa .
Đi vào mộng những Sơn Thần yên ngủ,
Em! kìa Em! đừng gọi thức hư không!
Hãy quì xuống đọc bài kinh ái mộ:
Hồn ta đây, thành tượng giữa Vô Cùng.
Mùa ảo diệu chuyển giao đường tinh tú,
Em biệt Xuân, còn để lại hoa dung.
Ta cười xuống kẻ tình nhân tục phố:
- Tay cầm tay, lòng có thấu chăng lòng?
Đi vào mộng những Sơn Thần yên ngủ.
Đôi hồn người tưởng gặp bóng cô đơn.
Rượu trường sinh: ta uống mắt em buồn,
Sầu mấy kiếp, giấc ngủ say bừng đỏ ?
Quên đi em, hãy sống đời cây cỏ,
Từng linh hồn dang díu với hương hoa .
Ta nhớ xưa: đêm thu rụng tiếng gà,
Trăng vĩnh viễn khóc thời gian tình tự
Mây hay gió động nỗi niềm phong vũ,
Bẩy xứ Tình che lấp dáng khinh thanh.
Theo lối mộng đi về Ân Ái cũ,
Em nghe ta, cùng mê hoặc thân hình.
Khuya sớm tìm sang lối tuyết trinh.
Lầu Xuân, hoa dựng ngọc liên thành.
Lệ in bóng núi, mờ nhân ảnh,
Mây đó về đâu, có gặp mình?
Thương Nước vô danh, Người mộng ảo,
Ta cười một nét, vẽ hư linh.
Áo thơ đã ố màu tang hải,
Em thoát xiêm đi, hiện dáng Tình.
Tiếng Dương Cầm
Đinh Hùng
Chiều nắng say, con bướm vàng thơ thẩn,
Bên nhà em hiu hắt tiếng dương cầm.
Hồn ai xưa khóc lại giữa thanh âm?
Mối sầu ấy biết em còn tưởng nhớ ?Tôi nghe rõ buổi chiều hoa nức nở,
Ôi tay buồn em để tiếng vàng rơi!
Vô tình sao! Em rung phím lòng người,
Bao thương nhớ chiều nay về quá khứ.Nhớ từ đâu, có một chiều khách lữ,
Trong hương đàn vương mãi ánh hương ai .
Ôi mắt xanh, mày lặng, ánh mi dài,
Người khuê nữ tóc buồn như suối chẩy.Và tay trắng trên phím ngà run rẩy,
Và hồn sầu tan rụng với hồng sa .- Anh van em ngừng lại khúc đàn hoa,
Nương tay nhẹ, gieo một lời vĩnh biệt.Anh van em chớ sầu trong mắt biếc,
Cho hồn ai thôi nhớ chút ly hương.
Chiều hôm nay thổn thức nắng bên tường,
Và lời gió cũng run bằng cánh bướm.
Em không thấy u hoài như sóng gợn,
Tự lòng anh rung lại mấy thanh âm?Bên nhà em hiu hắt tiếng dương cầm.
Duyên Phượng Hoa
Đinh Hùng
Một độ tôi ngồi thương khóc hoa
Cửa chiều hiu hắt nắng xuân tà .
Nhớ người năm ngoái, năm xưa mãi,
Nhớ nụ cười xuân thấp thoáng qua .
Lòng gửi sầu theo mây gió bay,
Trông thời gian , để bóng hao gầy .
Trải bao đêm biếc tàn sao lệ,
Trời kết duyên đào: Em tới đây .
Tôi thả chim xanh lượn trước nhà,
Điểm trang lòng , đợi ái tình qua .
Em đi, mắt có thơ mùa hạ,
Má phấn hồng in bóng phượng hoa .
Tôi mất trời xanh của tuổi thơ,
Nên yêu em cũng bởi tình cờ
Gặp mùa hoa cũ trên đôi má,
Trong mắt em nhìn gặp bóng xưa .
Tôi ngẩn ngơ từng buổi tịch liêu,
Con ve hoài cổ thở than nhiều .
Điệu trường sầu vọng lên cao vút,
Đời sắp về xưa: Em hãy yêu .
Em yêu tôi và ta yêu nhau
Tôi lại say như buổi hạ đầu .
Cánh phượng hồng cùng tơ nguyệt bạch
Xin em ghi giữ thuở tôi sầu .
Đường Khuya Trở Bước
Đinh Hùng
Tôi đến đêm xưa, Em vắng nhà,
Trăng vàng, mây bạc, sầu như hoa.
Tôi từ viễn phố rời chân lại,
Chỉ thấy sương nhiều như lệ sa .
Ở cũng bâng khuâng, đi chẳng đành,
Đêm trời, sao cũ sáng long lanh.
Lòng ta ngẫm truyện mười phương vậy:
Người gái khuê phòng kia mắt xanh?
Tôi cũng chưa đi hết dặm đường,
Đời dài, mới đến nửa sầu thương.
Một đêm trở bước cho lòng nghĩ,
Sao biếc rơi tàn mộng phấn hương.
Thanh Sắc
Đầu xuân có rừng xuân đẹp,
Suối bạc, ngấn vàng long lanh.
Con hươu sao quỳ khép nép,
Uống ngọc bên hòn đá xanh.
Đầu xuân có dòng sông trắng,
Thuyền ai chờ khách nằm đây .
Con chim nhạn biếc theo mây
Trên bến cát hồng xa vắng.
Đầu xuân có hội đua hồng,
Có cuộc thi tà áo lá .
Đầu xuân này cỏ thêu nhung,
Bướm với hoa đồng lơi lả .
Đầu xuân có tiệc xuân tình,
Núi xanh và trời xanh biếc.
Mây đào có má đào xinh,
- Em chớ để tình xưa chết.
Và hãy đọc thử vài bài lục bát:
Thủy Mặc I
(Hoa Rơi Yên Ngựa)
Một con đường nhỏ đất hồng,
Bâng khuâng vó ngựa men dòng suối xanh.
Mấy chùm hoa trắng mong manh,
Qua tàn lá biếc, trời thanh chập chờn.
Quạnh hiu cũng chẳng cô đơn,
Người đi trong bóng linh hồn rừng sâu .
Mênh mang tiếng vượn gọi sầu,
Giật mình hoa rụng trắng màu tóc bay .
Non xa thương bóng ngựa gầy,
Sương gieo vạt áo thấm đầy mùi hương.
Ngập ngừng thu bước trên đường,
Nhớ đôi con mắt viễn phương hẹn hò .
Thủy Mặc III
(Đường Trưa)
Lá xanh che khuất đường trưa,
Bóng thêu hoa nắng, lưa thưa điểm vàng.
Trời cao lắng xuống trường giang,
Hững hờ thay! áng mây hàng trôi qua .
Mây kia còn mãi nghĩ xa,
Hồ lim dim ngủ, chói lòa ánh gương.
Nhạc buồn một điệu thê lương:
Kèn ve nổi tiếng xót thương mấy hồi?
Buổi trưa ngừng giữa lòng tôi,
Ái tình đỏ sắc hoa rơi đầu cành.
Chừng nghe qua bóng lá xanh,
Có chân ai lặng bước nhanh trong sầu?
Xuân Ấm Hương Rừng
Thương em, trăng xế nửa vầng,
Mùa xuân thở ấm hương rừng trên vai .
Giang tay ôm bóng núi dài,
Đá thiên sơn có hồn ai tạc hình?
Tiếng vang chim lạ gọi mình,
Huyền âm chín cõi u minh truyền về .
Sao chìm đáy mắt sơn khê,
Màu đêm dã thú hôn mê tóc rừng.
Lửa sàn linh loạn hoa dung,
Núi nghiêng vai áo cẩm nhung đổi màu .
Hồn nào ngủ thiếp bông lau,
Bạc thời gian, cánh bướm sầu ngàn xưa .
Chập chờn khe liếp trăng mưa,
Bên Em, mùi phấn giao mùa còn say ?
Nửa vầng trăng, nét xuân gầy,
Ta mơ giấc ngủ còn ngây hồn rừng.
Em đi, sầu núi chất từng,
Gót chân từ thạch buông trùng sóng hoa .
Mây bay ánh mắt trăng tà,
Nồng hương cỏ dại, sương pha áo ngàn.
Người đi vào giấc mơ tan,
Ta soi dòng suối đêm tàn tìm nhau .
Kỳ Nữ
Đinh Hùng
Ta thường có từng buổi sầu ghê gớm
Ở bên Em -- ôi biển sắc, rừng hương!
Em lộng lẫy như một ngàn hoa sớm,
Em đến đây như đến tự thiên đường.
Những buổi đó, ta nhìn em kinh ngạc,
Hồn mất dần trong cặp mắt lưu ly,
Ôi mắt xa khơi ! Ôi mắt dị kỳ !
Ta trông đó thấy trời ta mơ ước.
Thấy cả bóng một vầng đông thuở trước,
Cả con đường sao mọc lúc ta đi,
Cả chiều sương mây phủ lối ta về,
Khắp vũ trụ bỗng vô cùng thương nhớ.
Ta run sợ, cho yêu là mệnh số,
Mặc tay em định hộ kiếp ngày sau.
Vì người em có bao phép nhiệm mầu,
Một sợi tóc đủ làm nên mê hoặc.
Ta đặt em lên ngai thờ Nữ Sắc,
Trong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da.
Buổi em về xác thịt tẩm hương hoa,
Ta sống mãi thở lấy hồn trinh tiết.
Ôi cám dỗ! Cả mình em băng tuyết,
Gợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân.
Ta gần em, mê từng ngón bàn chân,
Mắt nhắm lại, để lòng nguôi gió bão.
Khi sùng bái, ta quỳ nâng nếp áo,
Nhưng cúi đầu trước vẻ ngọc trang nghiêm.
Ta khẩn cầu từng sớm lại từng đêm,
Chưa tội lỗi, đã thấy tràn hối hận.
Em đài các, lòng cũng thoa son phấn,
Hai bàn chân kiêu ngạo dẫm lên thơ.
Ôi vô lương ! Trong một phút không ngờ,
Ta đã muốn trở nên người vô đạo.
Tất cả em đều bắt ta khổ não,
Và oán hờn căm giận tới đau thương.
Và yêu say, mê mệt tới hung cuồng,
Và khát vọng đến vô tình, vô giác.
Hỡi Kỳ Nữ! Em có lòng tàn ác,
Ta vẫn gần - ôi sắc đẹp yêu ma !
Lúc cuồng si, nguyền rủa cả đàn bà,
Ta ôm ngực nghe trái tim trào huyết.
Ta sẽ chết ! Sẽ vì em mà chết !
Một chiều nào tắt thở giữa môi hôn,
Ta hái trong em lấy đóa hoa hồn.
Ân Tình Dạ Khúc
Đinh Hùng
Đêm thân ái có muôn hoa hồng nở,
Em tới đây tình tự một đôi lời.
Hồn phong hương trầm tuổi mộng hai mươi,
Ta nói khẽ đủ hai lòng nghe rõ.
Tình chẳng xa xôi mà lời giăng gió
Đến làm chi thêm nhạt giấc mơ này ?
Nói đi em, từng ý nhỏ mà say,
Từng rạo rực cánh lòng hoa đang mở.
Từng xao động vô cùng trong nhịp thở,
Từng mê ly qua một thoáng môi cười.
Cả rạt rào thương nhớ đấy, em ơi !
Cả thao thức mạch đời trong tiếng nhẹ.
Ôi bát ngát trái tim hồng nhỏ bé
Nghe làm sao ân ái điệu rung trời ?
Nói đi em, cho từng mảnh sao rơi,
Từng vũ trụ tắt dần trong lồng ngực.
Xin hãy để cả mình em thổn thức
Trên tay này mở sẵn đón thân hoa.
Gió ân cần trộn lẫn tóc hai ta,
Gió đằm thắm giúp đôi hồn phơ phất.
Anh say ngất tình em trong khóe mắt
Say hương thầm trên mái tóc tơ nhung.
Cặp môi em, xuân thắm nét hoa rừng,
Anh mê uống nhụy thơm tràn vị ngọt.
Nói đi em, lời tự tình thánh thót,
Hẹn ngàn năm trong một phút êm đềm.
Lời tự tình, em hãy nói đi em,
Lời tình tự cũng là lời bỡ ngỡ.
Đêm thân ái có muôn hoa hồng nở,
Phấn hương bay phơi phới báo duyên lành.
Thơ ân tình, anh chuốt lụa mong manh.
Hương
Đinh Hùng
Hai ngươì có buổi bâng khuâng quá
Kể truyện mưa xuân vơí nắng hè.
Chắc hẳn đôi lòng lơ đãng cả,
Vì chưng cùng noí chẳng cùng nghẹ
Tôi nhìn căp. mắt trong xanh ấy
Để thấy hồn tôi trong mắt xanh.
Thuyền mộng lênh đênh vaò xứ lạ,
Cheò đưa nét nhạc lượn mong manh.
Ôi! nêú đơì ta ngừng bước laị,
Một giờ, một buổi, một muà thu!
Lòng tôi hoá bướm tình si mất
Cánh mỏng u hoaì lả giấc mợ
Tôi nghe em noí bằng im lặng,
Bằng dáng nghiêng nghiêng động net' mày;
Bằng cả mênh mang chiêù lắng đọng,
Nụ cươì em gưỉ gió thu baỵ
Tóc quyện mây choàng vai mộng nhỏ,
Chìm chìm hơi nắng, bước thu đị
Hồn như khoíi toả say tà luạ,
Chợt tỉnh, còn như truyện ngủ mệ
Thoảng cánh hoa rơi, nhoà giấc mộng,
Giật mình, tay nắm ngại rơì taỵ
Lẻn trong nếp aó, muì hương thẹn,
Nắng sươỉ bàn chân, gót chuyển mâỵ
Vai ngả gần vai bát ngát trơì,
Rừng thương, nuí nhớ lẩn vành môi.
Muà thu lọt giưã vòng tay khép,
Bỡ ngỡ nhìn nhau trọn cuộc đơì....
Gặp em huyền diệu
Đinh HùngEm tự ngàn xưa chuyển bước về
Thuyền trao sống mắt dẫn trăng đi.
Những dòng chữ lạ buồn không noí,
Nét lưả bay daì giấc ngủ mê,
Em đến, mong manh vóc ngọc chìm,
Tàn canh hồn nhập bóng trăng im.
Ta van từng đoá sao thuỳ lệ,
Nghe ý thơ sâù vút cánh chim.
Mươì ngón tay dâng lửa nguyện câù,
Hơĩ ơi!
Hồn chuyển kiêp' về đâủ
Ta xin giữ trọn lòng trinh bạch,
Ngưỡng vọng Em như Nữ Chuá Sâù.
Em đến từ trong giấc hỗn mang,
Lơì ca không mở cưả thiên đường.
Thơì gian bốn phiá nhoà gương mặt,
Aỏ tưởng nghiêng vầng trán khói sương.
Em vơí ta chung một hạn kỳ,
Hoá thân vaò nét chữ cuồng sị
Chiêm bao động gót giâỳ mê hoặc,
Trang giấy bay muì tóc aí phị
Net chữ hoang sơ hiện dáng ngươì,
Ta ngừng hơi gọi: Diệu Huyền ơi!
Mắt ai tinh lạc xanh vần điệủ
Tuyết gợn làn da bóng nguyệt trôị
II
Em đến vầng trăng bỗng toả hương,
Quen nhau, ngờ truyện rất hoang đường.
Trang thư xoã tóc cươì e lệ,
Nét chữ thu gâỳ, vóc ngậm sương.
Thăm thẳm chìm sâu cõi mộng naò?
Nưả chiêù huyền hoặc, nửa thần giao,
Mắt xanh Em đến như màu khoí,
Một thoáng hồng nhan ngọn gió traọ
Cặp mắt nhìn nhau có hẹn thề?
Não lòng - ôi khóc ngọc lưu ly!
Baì thơ khát vọng thành mưa gió,
Anh gưỉ vaò trong những giấc mệ
Giấy mực say nồng hương tóc Em,
Thương qua dòng chữ ngón tay mềm.
Vệt son loáng nét môi cuồng vọng,
Lắng tiếng xuân cươì, chết môĩ đêm.
Chết giưã mùa xuân, lạ cuộc đơì,
Tên Em còn đượm ngát vành môị
Lung linh sao rụng, mưa hàng chữ,
Chợt sáng hồn Em đáy mắt tôị
Trăng bỗng u huyền, nắng cô sơ,
Em về, nếp aó rộng hư vộ
Khói sương thạch động xa vầng trán,
Ta lạc vaò trang tiêủ thuyết xưạ
Mây quấn vòng lưng, tóc xoã vai,
Hồn lên thao thức búp tay daì.
Khoá xuân trinh bạch trăng làm gaí,
Em lẩn vaò Thơ, trốn Mộng hoaì.
Gôí rợn mình hoa, ửng má hồng,
Lòng Em - Ôi bí mật thâm cung.
Thịt da hương phấn, ngây dòng mực,
Nét bút đa tình, cánh bướm rung.
Trắng muốt tâm linh vạt aó sâù,
Canh gà chưa rụng đã xa nhaụ
Thương cho xác bướm hai lần mộng,
Đành hẹn baì thơ gưỉ kiếp saụ
Tôi sẽ đi như giấc mộng buồn,
Và đi như vệt nắng cô đơn.
Kinh thành hoang phế, Em ngôì lặng,
Maí tóc còn vương một chút hồn....
Một tiếng em
Đinh HùngTừ giã hoàng hôn trong mắt em
Tôi đi tìm những phố không đèn
Gió mùa thu sớm bao dư vị
Của chút hương thầm khi mới quen
Cùng bóng hàng cây gập giữa đường
Âm thầm tôi ngỏ tấm tình thương
Bao nhiêu hoài bão, bao hy vọng
Nói hết cho lòng nhẹ mối vương
Rồi đây trên những lối đi này
Ta sẽ cùng ai tay nắm tay
Nhịp bước năm cung đàn ảo tưởng
Buông chìm tâm sự nửa đêm nay
Từng bước trôi cùng trăng viễn khơi
Thâu đêm chưa hiểu miệng ai cười
Nụ cười gởi tự thiên thu lại
Tiền kiếp xưa nào em hé môi?
Dĩ vãng nào xanh như mắt em
Chao ôi! màu tóc rợn từng đêm
Hàng mi khuê các chìm sương phủ
Vời vợi ngàn sao nhạt dáng xiêm
Kỷ niệm thơm từ năm ngón tay
Trăng lên từng nét gợn đôi mày
Bóng hoa huyền ảo nghiêng vầng trán
Chưa ngát hương tình, hương đã bay
Sông biển nào nghe thấu nỗi niềm?
Sóng đâu còn khóe mắt thâm nghiêm
Lòng ơi hoài vọng bao giờ nói
Thăm thẳm trùng dương một tiếng em
Nhẹ bước chiêm bao tưởng lạc đường
Rưng rưng mùi phấn bỗng ngùi hương
Sương đầm vạt áo mong manh lệ
Sao rụng bay vào tóc dạ hương
Tôi lánh trần ai đi rất xa
Bâng khuâng sao lạnh ánh trăng tà
Ngày mai hứa hẹn bừng hương cỏ
Tôi sẽ say nằm ngủ dưới hoa
Cánh chim dĩ vãng
Đinh HùngAnh trở laị con đường lên núi biếc,
Thương mây bay từ đó vẫn cô đơn.
Những bông hoa còn có nửa linh hồn,
Những lá cỏ nghiêng vai tìm mộng aỏ.
Ôi nắng cũ nhạt muì hương dã thaỏ!
Lạnh maù rêu, tảng đá nhớ chân đị
Những cánh chim từ quá khứ bay về,
Tà aó mỏng chập chờn phai sắc bướm.
Baì thơ nhỏ hôm xưa hồng nắng sớm,
Trên môi em, gió nuí đã gieo vần.
Mùa hạ naò thơm maí tóc hoaì xuân?
Hơi phấn thoảng còn ướp say hình bóng.
Giấc em ngủ, thơ anh về baó mộng,
Nhắn sao khuya soi lén nụ hôn đâù.
Ôi sườn non, mây lụa quấn vai nhau!
Môĩ bậc đá nâng cao từng ước vọng.
Dươí bàn chân? - Hôì hộp biển cây xanh.
Hương phất phơ chùm hoa mộng đâù cành,
Gò má thẹn một màu hồng hợp cẩn.
Hãy dừng laị hơĩ muà hoa hồng phấn!
Mấy hoàng hôn, maí tóc đã sang thủ
Chiũ hàng mi, lá uá rụng tình cờ,
Tờ thư lạnh, gió sương bay dòng chữ.
Thương tâm sự, mưa sa vành nón cũ,
Anh ngờ em mang cả nuí non đị
Hoa quay đâù, cánh bướm cũng vu quy,
Nhoà nắng xế, nụ cươì mây khoí toả.
Ai trao gưỉ lơì thề trên xác lá,
Để vầng trăng tìm maĩ dấu chân xưả
Ngôi sao buồn lên đỉnh núi bơ vơ,
Cành trinh nữ, thu xanh màu tóc lạ
Lơì ước hẹn dư âm truyền vách đá,
Em vội đi, hờn giận tiếng non caọ
Em đi rôì! Then khoá cả chiêm bao,
Gâỳ vóc mộng, goí tròn manh aó nhớ.
Nhắc làm chỉ Ôi! nhắc làm chi nưã?
Em đi rôì, mưa gió suốt trang thợ
Mây lià ngàn, e lệ cánh chim thu,
Con bướm ep thoát hồn mơ giấc ngủ.
Anh trở gót, hương đưa về nuí cũ,
Theo mây bay, tìm maĩ hướng trăng thề.
Nhắc làm chỉ Còn nhắc nưã làm chị...!
Hoa bay về ngàn
Đinh Hùng
Em đi, rừng núi vào Xuân,
Áo thiên thanh dệt trắng ngần hoa bay.
Búp lan dài mướt ngón tay,
Cả lâm tuyền nhớ gót giầy phong hương.
Nghe như đàn lả cung thương,
Bầy chim bên suối soi gương tự tình.
Cỏ thơm nếp lụa đồng trinh,
Mây giăng cánh bướm cho mình lên non.
Sông rừng uốn khúc lưng thon,
Nụ cười hoa dại nét son não nùng,
Tình vương xóm Mán trập trùng,
Lòng như xuân tỏa hồn rừng hoang vu.
Cầu treo nối nhịp tương tư,
Lắng trong cây lá, giấc mơ về ngàn.
Nắng soi ấm mái nhà sàn,
Hơi xuân ủ cánh phong lan nõn nà.
Óng vàng mái tóc tiên sa,
Cỏ đồi chải phớt lược ngà buông lơi.
Nhớ về Bản nhỏ lưng trời,
Xuân đi, còn lẩn nụ cười trong mây.
Xuân ấm hương rừng
Đinh HùngThương em, trăng xế nửa vầng,
Mùa xuân thở ấm hương rừng trên vai.
Giang tay ôm bóng núi dài,
Đá thiên sơn có hồn ai tạc hình?
Tiếng vang chim lạ gọi mình,
Huyền âm chín cõi u minh truyền về.
Sao chìm đáy mắt sơn khê,
Màu đêm dã thú hôn mê tóc rừng.
Lửa sàn linh loạn hoa dung,
Núi nghiêng vai áo cẩm nhung đổi màu.
Hồn nào ngủ thiếp bông lau,
Bạc thời gian, cánh bướm sầu ngàn xưa.
Chập chờn khe liếp trăng mưa,
Bên Em, mùi phấn giao mùa còn say?
Nửa vầng trăng, nét xuân gầy,
Ta mơ giấc ngủ còn ngây hồn rừng.
Em đi, sầu núi chất từng,
Gót chân từ thạch buông trùng sóng hoa.
Mây bay ánh mắt trăng tà,
Nồng hương cỏ dại, sương pha áo ngàn.
Người đi vào giấc mơ tan,
Ta soi dòng suối đêm tàn tìm nhau.
Tình lại mới
Đinh Hùng
Đã bao mùa xuân xa tôi rồi,
Em mới về đây ngồi cạnh tôi.
Đôi mắt, đôi môi ngày hạ ấy,
Có cười vui nữa chẳng là vui!
Đâu biết lòng em còn trẻ thơ?
Em không hờn giận để tôi ngờ...
Cuộc đời đi hết - tôi ngồi lại,
Ngắm mặt buồn quen, hoa thủa xưa.
Chao ôi! Lời nói được bao nhiêu!
Em ngủ đi em! Xuân mộng chiều...
Tỉnh giấc nhìn nhau, tình lại mới,
Mà lòng yêu thế có là yêu?
Xuôi dòng mộng ảo
Đinh Hùng
Chim hồng về khu rừng cũ,
Xuân ấy hai lòng mới yêu.
Cùng hoa, bướm trắng sang nhiều,
Nắng thơm những chiều tình tự .
- Xin em ngồi trên nhung cỏ,
Nghe suối ca vui nhịp nhàng.
Anh ru cho hồn em ngủ,
Bằng điệu ca sang dịu dàng.
Chim xanh về khu rừng cũ,
Hè tới, hai lòng còn yêu.
Cỏ thơm mọc đã cao nhiều,
Cành mộng bao nhiêu hoa đỏ!
- Nếu bước chân ngà có mỏi,
Xin em dựa xát lòng anh.
Ta đi vào tận rừng xanh,
Vớt cánh rong vàng bên suối.
Lá đỏ rơi trong rừng cũ,
Thu về, hai lòng còn yêu.
Đường tình trải một làn rêu,
Ngơ ngẩn hồn chiều tư lự .
- Em có lên sườn núi biếc,
Nhặt cánh hoa mơ gài đầu.
Này đôi naivàng xa nhau,
Có tiếng gọi sầu thảm thiết.
Chim buồn xa khu rừng cũ,
Đồi núi trập trùng cỏ rêu.
Hai lòng nay đã thôi yêu,
Có tiếng suối chiều nức nở .
- Em không nghe mùa thu hết?
Em không xem nắng thu tàn?
Trời ơi! Giọt lệ này tan,
Là lúc linh hồn anh chết!
Hy vọng chiều xuân
Đinh HùngVì em cho phép buổi giao thân,
Hy vọng ngày xưa lại sắp gần.
Màu tím hoa xoan - ôi hứa hẹn!
Cành tơ, lá ngọc, nắng chiều xuân.
Em nhớ làm chi hờn giận qua?
Hôm nay hội ý, nắng sang nhà.
Xuân kia để lỡ mươi ngày trước,
Đã sắp xa lòng hai chúng ta.
Giấc mộng chiều nao vắng bóng anh,
Mắt em như nắng giãi hoang thành.
Hồng lên má phấn, hoa bừng tỉnh,
Xuân với em vừa lả tóc xanh.
Em hãy cười như thủa mới quen,
Trời xanh trao khóe mắt như thuyền.
Hàm răng hé nửa chiều hy vọng,
Xuân cũng nghiêng vai ước mộng hiền.
Thấp thoáng linh hồn nắng viễn du,
Nắng thơm hôn mái tóc tình cờ.
Chiều vương từng cánh hoa e lệ ,
Gió bướm tung màu áo trẻ thơ.
Em hãy nhìn như thủa mới say,
Màu xuân tô vệt nắng đôi mày.
Rung rung vai nhỏ gầy thương nhớ,
Ta vẫn còn nguyên hiện tại này.
Cành tơ, lá ngọc cũng tương thân,
Hạnh phúc ngày xưa đã tới gần. -
Dầu ngọn cây xoan, con bướm lượn,
Hoa màu hy vọng, nắng chiều xuân.
Buồn Á Đông xưa
Đinh HùngBuồn xưa Đông Á về muôn phương.
Mắt ta loạn dáng mây hồ hải,
Mộng ngát lâm tuyền mái tóc hương.
Xưa Á Đông buồn xuôi đại dương,
Chiều tha phương đến ngủ bên nàng.
Tóc ai thả lướt con thuyền mộng,
Nghiêng xuống đôi vai chút phấn vàng.
Nắng nhỏ phiêu lưu rợn cánh sầu,
Vòng tay non biển thoắt lìa nhaụ
Giang biên thoảng ướt mùi hương lạ,
Hồn lạc sân ga, lỡ chuyến tầụ
Nếp áo trường sơn, tóc suối ngàn,
Nụ cười phiêu lãng giữa không gian.
Người đi, mây cũng làm du khách,
Nắng chuyển hương theo nhịp gió đàn.
Mộng ơi! thuyền có trao đầu sóng,
Xin nở tươi mầu hoa đại dương.
Biển biếc, cù lao dài ánh mắt,
Ngàn khơi, mơ bóng nguyệt hoang đường.
Ta khát cuồng lưu vị biển đông,
Dìu em trên lá cỏ thu bồng.
Cơn say thấm tận lòng thương hải,
Chìm nổi vầng dương đáy thủy cung.
Hoàng hôn khép áo em lên đường,
Buồn Á Đông xưa về viễn phương.
Đảo tuyết, rừng hoang, mây lữ thứ,
Hồn ơi! Xin hẹn cánh chim sương.
Bướm xuân
Đinh Hùng
Em trở về đây với bướm xuân,
Cho tôi mơ ước một đôi lần.
Em là người của ngày xa lắm,
Lòng cũ hai ta cũng chẳng gần.
Em trở về đây để nắng hồng,
Hồn xưa còn đẹp ý xưa không?
Trăng tình chưa nguyện lời hoa bướm,
Em chẳng về đây để ngỏ lòng.
Một thời mây biếc đã trôi qua,
Nay tưởng cây vàng lại nở hoa.
Em chẳng mơ gì, tôi chẳng nói,
Đôi hồn không biết có nhìn xa?
Tôi vẫn chiêm bao rất nhẹ nhàng,
Đèn khuya xanh biếc, mộng thường sang.
Nhưng rồi em rõ lòng tôi khổ ,
Em sẽ đi xa trước giấc vàng.
Âm Hưởng
Đinh HùngHôm nay chim yến vui ca
Ran ríu bên sườn núi trắng :
Xuân này có nắng gieo hoa,
Ta sẽ cùng ra biển lặng.
Hôm nay gió bảo cùng mây :
Rời xa những miền tuyết trắng,
Tôi từ biển vắng về đây
Mừng hội xuân này đẹp nắng.
Hôm nay cây quế trong rừng
Bỗng nhủ cùng làn suối bạc :
Xuân này tôi khoác áo nhung,
Mà bác vang lừng tiếng nhạc.
Hôm nay chim nhạn sang sông
Tìm sợi rong vàng làm tổ ,
Tôi đan những sợi thơ hồng
Nhờ chim gửi ngườif viễn phố.
Hôm nay hoa bướm hẹn thề,
Hương có bay về phương ấy?
Mưa phùn lả ngọn tường vi,
Mái tóc em còn suối chẩy?
Em là công chúa si mê
Ngủ giữa ngàn hoa lửa cháy.
Bao giờ lại trắng hoa lê,
Em tỉnh giấc mơ bừng dậy?
Ấm cúng
Đinh HùngMưa bay! Mưa bay!
Bão táp suốt ngày.
Ta buồn, ta lạnh,
Ta nhớ ai đây?
Ngoài trời sương bạc,
Gió lùa cành cây,
Cửa phòng ta khép,
Quạnh hiu trong này.
ôi chờ giấc mộng,
Tôi chẳng chờ em,
Thì em chợt đến,
Tiếng chân ngoài thềm...
Mưa bay!
Mưa bay!
Một hôm trời bão,
Em đến chơi đây,
Nước đầm vạt áo,
Lạnh lùng lắm thay!
Em vào cùng gió,
Em đến cùng mưa.
Chiều tối bao giờ?
Bóng vào cửa sổ,
Lòng em để ngỏ,
Lọt câu hững hờ.
Em bớt lạnh chưa?
Lòng tôi kề dó
Một ngọn đèn đỏ,
Đôi lòng đêm xưa.
Em ngồi em nhớ,
Tôi ngồi tôi mơ:
Một đời nho nhỏ,
Một phòng xinh xinh,
Cảnh trời mưa gió,
Và hai chúng mình...
Mưa bay! Mưa bay!
Ấm cúng trong này.
Một hôm trời bão,
Em vào chơi đây.
Ân tình dạ khúc
Đinh Hùng
Đêm thân ái có muôn hoa hồng nở,
Em tới đây tình tự một đôi lời.
Hồn phong hương trầm tuổi mộng hai mươi,
Ta nói khẽ đủ hai lòng nghe rõ.
Tình chẳng xa xôi mà lời giăng gió
Đến làm chi thêm nhạt giấc mơ này?
Nói đi em, từng ý nhỏ mà say,
Từng rạo rực cánh lòng hoa đang mở .
Từng xao động vô cùng trong nhịp thở,
Từng mê ly qua một thoáng môi cười.
Cả rạt rào thương nhớ đấy, em ơi!
Cả thao thức mạch đời trong tiếng nhẹ .
Ôi bát ngát trái tim hồng nhỏ bé
Nghe làm sao ân ái điệu rung trời?
Nói đi em, cho từng mảnh sao rơi,
Từng vũ trụ tắt dần trong lồng ngực.
Xin hãy để cả mình em thổn thức
Trên tay này mở sẵn đón thân hoa.
Gió ân cần trộn lẫn tóc hai ta,
Gió đằm thắm giúp đôi hồn phơ phất.
Anh say ngất tình em trong khóe mắt
Say hương thầm trên mái tóc tơ nhung.
Cặp môi em, xuân thắm nét hoa rừng,
Anh mê uống nhụy thơm tràn vị ngọt.
Nói đi em, lời tự tình thánh thót,
Hẹn ngàn năm trong một phút êm đềm.
Lời tự tình, em hãy nói đi em,
Lời tình tự cũng là lời bỡ ngỡ.
Đêm thân ái có muôn hoa hồng nở,
Phấn hương bay phơi phới báo duyên lành.
Thơ ân tình, anh chuốt lụa mong manh.
Ân tình dạ khúc
Đinh HùngĐêm thân ái có muôn hoa hồng nở,
Em tới đây tình tự một đôi lời.
Hồn phong hương trầm tuổi mộng hai mươi,
Ta nói khẽ đủ hai lòng nghe rõ.
Tình chẳng xa xôi mà lời giăng gió
Đến làm chi thêm nhạt giấc mơ này?
Nói đi em, từng ý nhỏ mà say,
Từng rạo rực cánh lòng hoa đang mở .
Từng xao động vô cùng trong nhịp thở,
Từng mê ly qua một thoáng môi cười.
Cả rạt rào thương nhớ đấy, em ơi!
Cả thao thức mạch đời trong tiếng nhẹ .
Ôi bát ngát trái tim hồng nhỏ bé
Nghe làm sao ân ái điệu rung trời?
Nói đi em, cho từng mảnh sao rơi,
Từng vũ trụ tắt dần trong lồng ngực.
Xin hãy để cả mình em thổn thức
Trên tay này mở sẵn đón thân hoa.
Gió ân cần trộn lẫn tóc hai ta,
Gió đằm thắm giúp đôi hồn phơ phất.
Anh say ngất tình em trong khóe mắt
Say hương thầm trên mái tóc tơ nhung.
Cặp môi em, xuân thắm nét hoa rừng,
Anh mê uống nhụy thơm tràn vị ngọt.
Nói đi em, lời tự tình thánh thót,
Hẹn ngàn năm trong một phút êm đềm.
Lời tự tình, em hãy nói đi em,
Lời tình tự cũng là lời bỡ ngỡ.
Đêm thân ái có muôn hoa hồng nở,
Phấn hương bay phơi phới báo duyên lành.
Thơ ân tình, anh chuốt lụa mong manh.
Cặp mắt ngày xưa
Đinh HùngAnh với tôi nằm mộng canh trường.
Giăng kề song cửa, hoa kề gối,
Anh truyện sầu, tôi truyện mến thương.
Tôi với anh giường chung, mộng chung,
Vì duyên thơ, mới có duyên lòng.
Anh buồn tự thủa giăng lên núi,
Ấy độ tôi hoài ước lại mong.
Ai biết lòng anh thương nhớ đâủ
Gần nhau không nói, nói không sầụ
Cầm tay hỏi mộng, buồn như tủi,
Thầm hiểu anh thôi, lặng cúi đầụ
Tôi cảm thương vì hai chúng ta,
Tuổi đang xuân mà bóng sang già.
Đêm nào tôi mộng buồn riêng gối,
Anh đã nằm yên dưới mộ hoạ
Anh lánh mùa xuân, nép cửa sầu,
Đêm nằm ghê gió lạnh canh thâụ
Gặp nhau, nắm chặt tay lần cuối,
Anh khép hàng mi, chẳng nguyện câụ
Tôi đến tìm anh, vuốt mắt hiền.
Đêm sâu chìm đáy mắt vô biên.
Vọng thanh nghe rợn hồn cô tịch,
Tôi hiểu lòng anh chửa toại nguyền.
Tôi lạc hồn Xuân giữa Cố Đô,
Hỏi giăng, giăng mọc nước Tây Hồ.
Hỏi hoa, hoa vẫn thôn đào liễu,
Lòng hỏi riêng lòng : Đâu bạn xưả
Trăng nước vô tình, gió đẩy đưa,
Đường tôi muôn vạn ngả tình cờ.
Chiêm bao phảng phất, tôi thường gặp
Cặp mắt anh nhìn, như trẻ thợ
Bài hát mùa thu
Đinh HùngHôm nay có phải là thu?
Mây năm xưa đã phiêu du trở về.
Cảm vì em bước chân đi,
Nước nghiêng mặt ngọc lưu ly phớt buồn.
Ai về xa mãi cô thôn,
Một mình trông khói hoàng hôn nhớ nhà?
Ngày em mới bước chân ra, T
uy rằng cách mặt, lòng ta chưa sầu.
Nắng trôi vàng chẩy về đâu?
Hôm nay mới thực bắt đầu vào thu.
Chiều xanh trắng bóng mây xưa,
Mây năm xưa đã phiêu du trở về.
Rung lòng dưới bước em đi,
Lá vàng lại gợi phân ly mất rồi!
Trời hồng, chắc má em tươi,
Nước trong, chắc miệng em cười thêm xinh.
Em đi hoài cảm một mình.
Hai lòng riêng để mối tình cô đơn.
Hôm nay tưởng mắt em buồn:
Đã trông thấp thoáng ngọn cồn, bóng sương.
Lạnh lùng chăng, gió tha hương?
Em về bên ấy, ai thương em cùng?
Bao giờ em lấy chồng
Đinh HùngNhư bao người gái đến xuân thì.
Mỗi đêm say tỉnh vài cơn mộng,
Trở giấc, lòng ơi! buồn làm chỉ
Ôi biết bao giờ em lấy chồng?
Đầu thu hay cuối một mùa đông?
Bên người có ánh trăng, đèn mới,
Em nhận thơ lòng tôi nữa không?
Hoa nở cô đơn, bóng động thềm,
Vườn xưa còn thoảng chút hương em.
Xót xa lá cỏ vương mùi tóc,
Tà áo bay về, nhớ suốt đêm.
Em cũng như làn hương phấn kia,
Gió về rồi đến buổi chia lỵ
Nhớ trong khung cửa, mong ngoài ngõ,
như kẻ xưa buồn lối phượng đị
Nhớ buổi người yêu, kẻ hững hờ,
Em là thục nữ, chỉ mê thợ
Còn lòng tôi đấy, em không rõ,
Chẳng đến dò thăm, chẳng muốn ngờ.
Mà chẳng tình chung cũng hẹn nhiều,
Lời em bay bướm, tưởng rằng yêụ
Vì ai làm đẹp mây trời thế?
Tôi đợi tin thu sớm lại chiềụ
Em ướp hương vào những giấy thư,
Tôi hôn lên chữ một đôi tờ.
Nghĩ rằng: Em gửi hồn thơm đấy,
Là bởi lòng kia đã ước mợ
Mơ ước hiền như truyện trẻ thơ,
Hoài nghi từng nét mực phai mờ.
Chữ Yêu lượn nét hoa kiều diễm,
Tưởng thấy nghìn đuôi mắt hẹn hò.
Vầng trăng vừa ngả bóng chung đôi,
Em đã xa như dĩ vãng rồị
Tình cũng quan san từ đáy mắt,
Một hàng mi lặng, mấy trùng khơị
Nghe động bàn chân, nắng tỏa hương,
Mong manh từng gợn phấn còn vương.
Em đi, nửa gối hoa tàn mộng,
Thương nhớ bay cùng mây viễn phương.
M
ộngĐinh Hùng
Niềm khát vọng, ta ghi vào huyết sử,
Dưới chân em, Thơ lạc mất linh hồn.
Ta đau xót trong mỗi giờ tình tự,
Ta khóc nhiều cả những lúc trao hôn.
Đời tàn tạ em đừng ca hát nữa:
Hội thanh bình, cuộc sống gượng vui thôị
Ta muốn điên vì khóe miệng em cười,
Ta cuồng dại bởi nghìn câu em nóị
Nhan sắc ấy chớ nên tàn nhẫn vội,
Tình mất rồi! oán hận đã mênh mông.
Chớ thờ ơ! Ta nổi giận vô cùng,
Nhiều ác mộng hằng len vào giấc ngủ.
Ta quên hết! Ta sẽ làm Bạo Chúa,
Sống nghìn năm ngự trị một lòng em.
Cuộc ân tình ghê rợn suốt muôn đêm
Nào ai tiếc thương gì thân mỹ nữ!
Tay mỏi ôm sẽ dày vò nhung lụa,
Phấn hương nhàu, tan tác áo xiêm baỵ
Ta bắt em cười, nói, bắt em say,
Ta đòi lấy mảnh linh hồn bỡ ngỡ.
Ôi! ly rượu em dâng toàn huyết đỏ,
Ta uống cùng dòng lệ chảy đêm xưa,
Để ưu tư, hờn giận với nghi ngờ
Về hiển hiện bóng ma kề bên gốị
Bao hoan lạc! sau những giờ tội lỗi,
Một mình Em sửng sốt đứng bên giường,
Ngắm ta nằm say giấc ngủ đau thương,
Trong run sợ bỗng thấy lòng tê táị
Chớp bể, mưa nguồn
Đinh Hùng
Có kẻ nghe mưa, trạnh mối sầu,
Vắt tay chờ mộng suốt đêm thâụ
Gió từ sông lại, mưa từ biển,
Không biết người yêu nay ở đâu?
Tôi ngủ bâng khuâng một gối buồn,
Giường lênh đênh nổi giữa băng sơn.
Xoay mình, giận mảnh chăn hờ hững,
Tuyết phủ, sương dâng một nửa hồn.
Người ta xa lánh cả tôi rồi!
Trở gối, nghe hồn động biển khơi,
Xa bạn, xa lòng, xa mắt đẹp,
Gió mưa dòng tóc đắng vành môị
Dĩ vãng dầm mưa lén bước về,
Áo trùng, mây tỏa, mặt sầu chẹ
Run tay ấp nửa bàn chân lạnh,
Thương những con đường mưa cuốn đị
Gió táp ba canh mộng thở dài,
Lùa mây bên gối, suối bên vaị
Cô đơn, tay níu trời khung cửa,
Đèn phố nhòa trong nước mắt ai?
Lác đác trong mê rụng tiếng đàn,
Hồn ai khóc rợn bốn giây oan?
Gót chân thủa ấy vào mưa gió,
Còn thoảng hơi sương đậu cánh màn.
Có lẽ Tình đi lạc mất nhà,
Lặng nằm tưởng đến một tên hoạ
Ngẩn ngơ thương mãi vầng trăng lặn,
Hoài vọng nghe rung một tiếng gà.
Ai đến đây buồn chơi với ta?
Ngọn đèn tâm sự thắp trong nhà.
Trời gần mái ngói hay xa nhỉ ?
Truyện nở ân tình, đêm nở hoa.
Truyện lòng
Đinh HùngEm đến thăm tôi, nắng đã chiều
Hai lòng nghe rõ ý đìu hiu.
Vòng thu sắp sửa làm thương nhớ,
Lời nói ai trầm đến tịch liêu?
Tôi kết thơ hoa mộng bướm rồi,
Bây giờ lòng kể chuyện lòng thôi.
Bởi chừng em muốn sầu đôi chút,
Tôi mới bâng khuâng ngỏ mấy lời.
Em cũng im nghe câu chuyện lòng,
mắt buồn qua một thoáng mây trong.
Nghe tôi gợi ý vào thương mến,
em nghĩ làm sao để má hồng?
ôi kể chuyện vàng êm ái xưa,
có lời chân thực, có lời thơ,
Ý đem bát ngát hồn non nước,
Đặt giưã lòng thương
- Em hiểu chưa?
Tâm sự mong manh nói ít nhiều,
áEm nhìn, lơ đãng, biết bao nhiêu!
Chiều thu, nắng đọng hàng mi biếc,
Tôi nghĩ trong lòng: Em cũng yêu...
Tự tình dưới hoa
Đinh HùngChưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng:
Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng.
Mắt xanh là bóng dừa hoang dại,
Thăm thẳm nhìn tôi, không nói năng.
Bài thơ hạnh ngộ đã trao tay,
Ôi mộng nào hơn giấc mộng này?
Mùi phấn em thơm mùi hạ cũ,
Nửa như hoài vọng, nửa như say.
Em đến như mây, chẳng đợi kỳ,
Hương ngàn gió núi động hàng mi.
Tâm tư khép mở đôi tà áo,
Hò hẹn lâu rồi - Em nói đi.
Em muốn đôi ta mộng chốn nào?
Ước nguyền đã có gác trăng sao.
Truyện tâm tình: dưới hoa thiên lý,
Còn lối bâng khuâng: Ngõ trúc đào.
Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ.
Nắng trong hoa, với gió bên hồ,
Dành riêng em đấy. Khi tình tự,
Ta sẽ đi về những cảnh xưa.
Rồi buổi ưu sầu em với tôi
Nhìn nhau cũng đủ lãng quên đời.
Vai kề một mái thơ phong nguyệt,
Hạnh phúc xa xa mỉm miệng cười.
Đường vào tình sư?
Đinh HùngKhi tóc mùa xuân dài trước cửa,
Khi nắng chiêm bao khẽ chớp hàng mi,
Khi những con thuyền chở mộng ra đi,
Giấc mộng phiêu lưu như bầy hải điểu,
Kỷ niệm trở về, nắm tay nhau hiền dịu,
Ngón tay thơm vàng phấn bướm đa tình,
Anh sẽ tìm em như tìm một hành tinh,
Mặc trái đất sắp tan vào mộng ảo.
Trên đường ta đi,
Những đóa hoa nở mặt trời xích đạo,
Những làn hương mang giông tố bình sa,
Những sắc cầu vồng nghiêng cánh chim sa,
Và dĩ vãng ngủ trong hồ cẩm thạch
Của đôi mắt sáng màu trăng mặc khách,
Thời gian qua trên một nét mi dài.
Núi mùa thu buồn gợn sóng đôi vai,
Dòng sông lạ trôi sâu vào tâm sự .
Chúng ta đến nghe nỗi sầu tinh tú:
Những ngôi sao buồn suốt một chu kỳ,
Những đám tinh vân sắp sửa chia ly,
Và sao rụng biếc đôi tay cầu nguyện.
Ôi cặp mắt sáng trăng xưa hò hẹn,
Có nghìn năm quá khứ tiễn nhau đi.
Anh vịn tay số kiếp dẫn em về,
Nhìn lửa cháy những lâu đài mặt biển.
Phơi phới thuyền ta vượt bến,
Từ đêm hồng thủy ra đi.
Lòng ta dao cắt
Chia đôi Biên thùy,
Dòng máu kinh hoàng chợt tỉnh cơn mê.
Chúng ta đi vào lá hoa Tình Sử,
Hơi thở em hòa sương khói đường thi.
Anh đọc cho em những dòng cổ tự
Ai Cập và Cổ La Hy.
Anh viết cho em bài thơ nho nhỏ
Bài thơ xanh ánh mắt hẹn tình cờ.
Có những chữ Hoa yểu điệu,
Không phải đại danh từ.
Nét uốn đơn sơ Lưng mềm óng ả
Những chữ hoa không thêu phù hiệu,
Những chữ hoa không biết phất cờ.
Một bài thơ
Có tiếng thở dài đôi hồn tình tự,
Vần điệu dìu nhau đi trong giấc mơ,
Sông núi trập trùng lượn theo nét chữ,
Những chữ thương yêu,
Những chữ đợi chờ,
Đẹp như
Dáng em e lệ chiều xưa.
Anh sẽ tìm em, chiều nào tận thế
Khi những sầu thương cất cánh xa bay.
Khi những giận hờn, khi những mê say,
Khi tất cả hiện nguyên hình ảo mộng :
Giọt lệ hoa niên, cung đàn hoài vọng,
Và những hương thơm tình ái trao duyên.
Những không gian thăm thẳm mắt u huyền,
Những vạt áo bỗng trở màu sông biển.
Chúng ta đến, mùa xuân thay sắc diện,
Chúng ta đi, mùa hạ vụt phai nhòa,
Gương mặt mùa thu phút chốc phôi pha,
Ta dừng gót, chợt mùa đông tàn phế.
Em hát mong manh bài ca Tuổi Trẻ,
Bướm bay đầy một âm giai.
Khúc nhạc lang thang như hồn Do Thái,
Đại dương cồn sóng gọi tên ai?
Vời vợi tiếng em lướt qua Hồng hải,
Tiếng hát nhân ngư tuyệt vọng than dài.
Chúng ta thở những hơi nồng nhiệt đới,
Nghe mùa xuân nẩy lộc rợn trên vai.
Có những giấc mơ lẻn vào quá khứ,
Có những chiêm bao đi về tương lai.
Anh gặp em anh từ thủa nào?
Mênh mang sóng mắt Ngờ biển dâu.
Núi non nhìn ta vừa nghiêng đầu
Hình như hội ngộ Từ ngàn thâu.
Ta tỉnh hay mơ?
Chiều nay trăng khép
Hàng mi sầu Hay tà dương thu
Mưa rơi mau?
Em ơi!
Vệt nắng phù kiều uốn mình ô thước,
Ta, suốt đời ngư phủ,
Thả con thuyền trên mái tóc em buồn lênh đênh.
Ôi chao dĩ vãng,
Dĩ Vãng thần linh!
Một phút, một giây, nhìn ta ngàn kiếp!
Thầm gọi cỏ hoa sang tự tình.
Lời nói bâng khuâng, bàn tay duyên nghiệp.
Anh nhìn em như chiêm ngưỡng một hành tinh.
Khi lòng đầy hương
Đinh HùngGần gũi nhau rồi,
Xin em cùng vui.
Thu may áo cưới Tặng em và tôi;
Áo dệt tơ trời,
Thêu toàn nắng mới,
Thơ bay nụ cười.
Mấy ngày có hoa,
Rước em sang nhà.
Bướm vàng đưa lối,
Bốn bề chim ca.
Bên này là Thu,
Bên ấy là Thơ,
Tôi ra đón gió,
Xin em hãy chờ...
Gió ở bên nào?
Gió nhủ làm sao?
Em ra cửa nhỏ
Trông nắng hoa đào.
Rước em sang nhà,
Trời thu bao la,
Mùa thu niên thiếu
Có nắng thướt tha,
Và mây yểu điệu
Làm dáng xa xa.
Nắng cười nửa miệng,
Nắng cũng đồng tình.
Ôi phút thần linh!
Ngày đi không tiếng.
Và tôi cầu nguyện,
Cho hồn thu xanh.
Mộng xế hoàng hôn,
Xin em ngồi lại.
Mười ngón tay thon
Mở trang thần thoại
Bát ngát linh hồn.
Chiều thu tân hôn
Lừng hương nhiệt đới,
Một nét môi son
Tím màu hoa dại.
Chiều nhẹ chiêm bao
Ngập ngừng áo mỏng,
Có trăng hoài vọng
Cùng mây tiêu dao,
Có một vì sao
Ghé vào giấc mộng.
Tóc em gió lộng
Bay hương ngọt ngào.
Gió lạc theo mây
Và mây theo gió,
Ôi bóng đêm say
Thơm từng hơi thở,
Từng hơi thở dài.
Em hỡi! nghiêng vai,
Ngả đầu chút nữa,
Xát vành tóc mai,
Kề đôi lòng nhỏ,
Đôi lòng cùng bay...
Hương thầm phơ phất
Trên ngón tay ai?
Một thoáng u hoài
Não nùng khóe mắt.
Hoa cau ngây ngất
Cười trắng đêm dài,
Mộng xõa trên vai
Là mùi thiên lý.
Linh hồn hoa huệ
Còn ở trần ai,
Tâm sự hoa nhài
Xin đừng e lệ .
Bông hồng phong nhụy
Mơ suốt canh trường.
Bóng dạ lan hương
Hiện hình tuyệt thế.
Hoa ngâu thùy mị,
Hoa mộc hiền lương,
Ngọc lan thanh quý
Ngủ mê đầu tường.
Tàn đêm trăng xế,
Nâng tà áo sương,
Thấy hoa đầy lệ
Và lòng đầy hương. -
Hỡi em mến thương!
Có nghe trời bể
Tương tư dặm trường?
Hoa cỏ mênh mang
Nối lời ước thệ
Trọn mùa yêu đương.
Nụ cười thương nhớ
Đinh HùngThu về, em đã gặp thu chưa?
Giải nước trường giang lạnh mấy bờ?
Thoảng bóng hoa buồn in lối cũ,
Dặm đường mơ tưởng bước em xưa.
Tôi mải tìm thu mấy bữa nay,
Mới nên sầu mộng, nhớ nhung này.
Tưởng trong thao thức, lòng giăng gió
Đều nói cùng em: Yêu lắm thay!
Từ trái đồi xanh, xanh mãi đâu
Trở về đồng nội ngát ưu sầu,
Hương thơm ngây ngất, hồn hoa cỏ
Hằng viễn hoài em xa cách lâu.
Mảng nhớ mong em, rừng đã vàng,
Dáng chiều giục giã cửa đài trang.
Cảm thương nhan sắc, mờ thu thủy,
Phơ phất trùng dương khói ải quan.
Nước buồn cũng bởi mắt em xanh,
Hồ biển rưng rưng biếc mấy thành?
Em tự phương trời, thu gởi lại
Nụ cười thương nhớ, nét đan thanh.
Giáp mặt phù dung
Đinh Hùng
Trong im lặng, tôi rùng mình nín thở,
Cầm tay em, nâng từng ngón tay hoa.
Tình yêu tràn trong thớ thịt, làn da,
Tình yêu rợn tự đầu mày, chân tóc.
Thoáng nét sương, nụ cười in khuôn ngọc,
Em bâng khuâng hé nửa cặp môi hồng,
Mắt nhắm nghiền, và sóng ngực rung rung,
Hơi thở ấm não nùng hương phấn dại.
Mặt giáp mặt để hai lòng tê tái,
Tôi điên rồ uống hết vị hoài nghi
Trên môi em
Hai dòng lệ đầm đìa,
Hai ngực ép tới vô cùng đau đớn.
Tôi e ngại từ nét mi sầu gợn,
Tôi xót thương từ sợi tóc thơm nồng.
Em lả người như một cánh hoa rung,
Tôi khăng khít - ôi cõi đời tiêu tán!
Khi tỉnh lại, trông thấy trời sáng lạn,
Con đường đi bừng nở ánh muôn hồng.
Em tuyệt trần đã mở lối thiên cung,
Tôi sửng sốt hái nụ tình phong nhụy.
Từ buổi ấy, mê một làn hương quý,
Tôi ra đi, chưa biết sẽ về đâu?
Thấy quanh đây toàn xác thịt âu sầu,
Toàn những dáng hoa phai buồn ủ rũ.
Ôi hương sắc một thân hình nương tử!
Cặp mắt thu và đôi má mùa xuân.
Ôi áng thiên hương một buổi yêu gần!
Sâm thương sầu nhạc
Đinh Hùng
Nhớ đêm qua, nguyệt lên đầu cành,
Vàng thưa nhạt, bóng cây lê xanh.
Nhớ đêm qua ngắm vì sao rụng,
Nên tình cờ biết mộng tàn canh.
Buổi ấy, tuy rằng truyện sánh đôi,
Người bên hiên mà tưởng bên trời.
Dưới hoa, đối mặt nhìn giăng tỏ,
Hoa khách tình - ôi nguyệt viễn khơi!
Lời nói trong đêm thấy nghẹn ngào,
Ta lây chung buồn của hồ ao.
Tiếng côn trùng xót xa ánh nước,
Nửa mặt trăng thương khuất lá đào.
Người gái ngồi kia cất tiếng ngâm,
Một thiên ai oán, mấy câu trầm.
Thoáng nghe, chợt tưởng hồn sơn cước,
Cảm nỗi tiêu vong, đến khóc thầm.
Ấy đêm sầu não được gần em,
Để thấy hai lòng cánh biệt thêm.
Tiếng ngọc hương không tình, không ý,
Nói chi, cho lạnh bóng trăng thềm?
Tôi làm như kẻ nhớ phương nào,
Chẳng dám nhìn em, chỉ ngắm sao.
Cây ngậm ngùi với người không tiếng,
Cùng trông giăng xuống để sầu cao.
Tôi đợi giăng về bên phía tôi,
Để sầu in bóng chỗ em ngồi:
Hai linh hồn vào chung một mộng,
Hai bóng người làm một bóng thôi.
Em hiểu rằng tôi yêu đến đâu.
Khi trăng sơ ý xế ngang đầu.
Hồn đêm chợt thoảng qua làn mắt,
Tôi ngẩng nhìn em một thoáng mau.
Tần Hương
Đinh HùngCó chàng mang lòng thương
Đi dạo muôn con đường,
Một hôm dừng trước mộng,
Yêu nàng tên Tần-Hương.
Nàng nhìn như ý sớm,
Nàng cười như tình xưa.
Áo nàng: hoa vẽ bướm
Đẹp cả giấc chàng mơ.
Và đêm đêm chàng gọi:
Tần-Hương! Ôi Tần-Hương!
Và ngày ngày chàng nói
Chuyện yêu cùng chuyện thương.
Chàng đi ngoài hiên mưa,
Cô nàng ngồi trong cửa.
Tóc liễu buồn phất phơ,
Miệng hoa cười một nửa.
Đài gương không e lệ
Giữa kinh thành ngựa xe.
Cô Tần-Hương thùy mị
Không nấp bóng màn the.
- Tần-Hương!
Ôi Tần-Hương!
Tên nàng như hoa đẹp.
Chàng là bướm tơ vương
Nên chàng là Hoài Điệp...
Vâng, chàng làm thơ bướm,
Nàng nhẹ lòng như hoa.
Chỉ chút tình hôm sớm,
Chỉ nụ cười thoáng qua.
Xuân nào như xuân mới?
Hương nào như hương xưa?
Lòng chàng không có tuổi,
Duyên chàng se tình cờ.
Chàng nhặt từng cánh hoa,
Giữ từng con bướm ép.
Mùa xuân chàng không già,
Mùa thơ chàng vẫn đẹp.
Gặp nhau rồi mến thương,
Tôi không buồn, không nghĩ.
- Có anh chàng thi sĩ
Tương tư cô Tần-Hương...
Lạnh mùa đông cũ
Đinh Hùng
Thu hết rồi đây, thu sắp hết!
Ngoài kia cành rụng - Em nghe không?
Sông vàng đổi gió đìu hiu cũ,
Bụi cuốn dâu xanh, bãi cát hồng.
Em đã nghe lòng lạnh lắm chưa,
Khi con chim biếc cúi bên hồ,
Lửng lơ đáy nước, cành rong gợn,
Thuyền lá tre vàng trôi ngẩn ngơ?
Em đã cho lòng thương nhớ chưa?
Khi chiều sương bạc, ánh sao thưa,
Một đàn chim nhỏ bay về tổ,
Có tiếng chuông chùa rung cõi xưa.
Em đã buồn thêm được chút nào?
Mà lòng tôi rộng biết là bao!
Nghe trong xác lá hồn tôi rụng,
Mưa nấc từng cơn tưởng lệ trào.
Em có vì thu gieo lệ không?
Tôi về, sớm gặp bóng sang đông.
Chiều xưa nắng hạ, chiều nay lạnh.
Mà chửa yêu thêm đã chết lòng.
Sóng Tây Hồ
Đinh Hùng
Gặp buổi cùng em chung một thuyền,
Mới hay gần gũi cũng là duyên.
Nước Tây-Hồ trầm tư mặt ngọc,
Chẳng gió giăng nên chửa ước nguyền.
Em nói, em cười vẳng tiếng oanh,
Hồn tôi bay theo khói kinh thành,
Mộng ngoài sơn hải, làm mây trắng,
Tưởng bóng hồ như bóng mắt xanh.
Em im lời nói lúc hoàng hôn,
Vì thấy hồ kia nổi sóng cồn.
Trước mắt ta: trời tình, nước bạc,
Khuất bờ dương liễu, bóng hoa thôn.
Một giang sơn ấy với đôi lòng
Bên cạnh Tây-Hồ, thỏa ước mong.
Tôi bắc cầu hoa, làm thủy tạ,
Mỗi chiều ngồi ngắm mắt em trong.
Sen bạch, sen hồng của chúng ta
Mà bông chưa mở, cánh chưa già.
Trong vùng gió đợi, hương chờ ấy,
Lòng tưởng cùng ai đã dạo qua.
Trăng Tầm Dương cũ, nguyệt Cô Tô...
Tình chẳng xưa, mà cảnh giống xưa.
Ta dạo thuyền đây - ai nhớ lại
Đình hoa Yên Phụ, sóng Tây-Hồ?
Dạ Hội
Đinh Hùng
Dèn quanh Thủy tạ, hội đêm hè,
Em đến phương nào?
Đây ngựa xe.
Đáy nước hoa chìm, giăng ẩn hiện,
Thơ phòng Khánh Tiết, nhạc Schubert.
Mời các cô em trang điểm vào,
Má hồng gợn chút mới thanh tao.
Thuyền thơ anh đợi nghiêng tình tứ,
Nghìn chiếc hôn bay, thoảng phấn đào.
Khiêu vũ đêm nay,
Mộng trá hình,
Trong vườn Quên Lãng, áo ai xanh?
Lòng ai hóa bướm Phù Tang nhỉ ?
Ta chọn nhầm hoa, lẫn Ái Tình.
Tha thướt trời Tây, gái đẹp về,
Phương này ta hẹn với Tây Thi.
Thẹn đâu trinh bạch bàn tay phấn?
Tuyết nguyệt dài chăng, phải đợi kỳ?
Tuổi hạ giăng tròn, em vẫn si,
Lẳng lơ, ai nép mặt hoa quỳ?
Phượng Liên nàng ấy điên vì mộng,
Lạc gió thần tiên: kịch Shakespeare....
Liên tưởng
Đinh HùngÝ chiều ngây ngất màu hoàng cúc,
Sao mắt Thu buồn dáng Hạ xa?
Ta nhớ mà thương người sử nữ,
Áo muà thu đọng sắc kiều hoa.
Nước cũ rưng rưng màu ngọc trắng,
Mây ngày xưa tỏ, nguyệt xưa trong.
Người xưa lẫn dáng tình sương tuyết,
Riêng cặp môi kia ánh nét hồng.
Ta nhớ giăng hoa ngày hạ trước,
Nhớ hồn thảo mộc lẫn muìhương.
với cánh sương.
Người đẹp ngày xưa tên giống hoa,
Muà xuân cây cỏ biếc quanh nhà.
Thùy hương phản phất sen đầu hạ,
Lén bước trang đài tới gặp ta.
Yểu điệu phương đông lướt dưới đèn,
Ta nằm mộng đẹp đêm thần tiên.
Dáng Xuân nghiêng mặt cười không tiếng,
Lưả Hạ lên rồi –
ôi ý Liên!
Đường khuya trở bước
Đinh Hùng
Tôi đến đêm xưa,
Em vắng nhà,
Trăng vàng, mây bạc, sầu như hoa.
Tôi từ viễn phố rời chân lại,
Chỉ thấy sương nhiều như lệ sa.
Ở cũng bâng khuâng, đi chẳng đành,
Đêm trời, sao cũ sáng long lanh.
Lòng ta ngẫm truyện mười phương vậy:
Người gái khuê phòng kia mắt xanh?
Tôi cũng chưa đi hết dặm đường,
Đời dài, mới đến nửa sầu thương.
Một đêm trở bước cho lòng nghĩ,
Sao biếc rơi tàn mộng phấn hương.