Những Vần Thơ Trữ Tình...   1   2   3  

  Riêng tặng các bạn trẻ yêu thơ...  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cô bé u buồn

Sao bé lại buồn cô bé ơi
Lặng ngồi ghế đá đếm mưa rơi ?
Hay bé kết bạn cùng ta nhé
Hai mình kết lại hết mồ … côi ?

Bé bằng lòng không cứ nói đi
Ủa,sao bé khóc lệ hoen mi ?
Bé nhìn chi mãi nơi xa ấy
Ta cũng nhìn theo chẳng thấy gì ?

Kìa bé nhìn lên lẳng lặng cười
Nụ hồng chợt thắm nắng xuân tươi
Vầng trăng thôi nhé tan u ám
Soi xuống hồn ta bóng một người !

Nhưng sao bé cười với người … ta !
Vội theo người ấy bỏ ta xa ?
Bỏ ta ngồi lại công viên ấy
Cứ ngỡ hai mình,hóa đến … ba !

Ngồi đó ta buồn bé biết không ?
Cũng nhìn mây trắng, cũng xa trông
Cũng nghe hiu hắt chiều thu lạnh
Nắng lạnh hoàng hôn, gió lạnh lòng !

(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

 

 





Trúc Họa Tình Phương Đông


Trong phồn hoa sôi động
Mẹ như lời kinh khuya
Gió lùa qua cánh hạc
Sông ngủ đồi trăng kia

Giữa dòng đời u muội
Hồn Mẹ lúa trổ bông
Mái tranh đồng xanh biếc
Trúc họa tình phương Đông

Lòng Mẹ sân thóc rộng
Khói lam chiều tỏa hương
Sáo diều vương sáo trúc
Chim hót cội cương thường

Ta ngồi đan trí nhớ
Quăng lưới tìm ấu thơ
Trong dòng sông sữa Mẹ
Kỷ niệm vàng như mơ

Mười năm đời oan nghiệt
Cha cải tạo đầu non
Chong đèn đêm hiu hắt
Tình Mẹ nguyên sắc son

Một đàn con tù tội
Tất tả Mẹ ngược xuôi
Nắng mưa đầu bạc núi
Ấp ủ tình thăm nuôi

Bao năm ta khắc khoải
Đốt tuổi chôn rừng sâu
Mẹ với Em mòn mỏi
Vá hồn ta thương đau

Một đời ta biền biệt
Nhớ tình Mẹ núi sông
Bên hiên buồn đợi gió
Quạnh quẽ đồi lưu vong

Cõi sầu đọng tim ta
Tóc mây đời bạc trắng
Nhẫn nhục thành lời ca
Tang thương hòa nốt nhạc

Âm vang lời ru cũ
Trăm điều Mẹ đắng cay
Chiều nay nhìn mây trắng
Hư không hạt bụi nầy

Bước khuya về gõ muộn
Heo hút dòng biển dâu
Bơi hoài sông quá khứ
Viễn du biết về đâu ?

Loài rong thương biển vắng
Mưa nguồn xót sông xa
Gió sầu đêm phố lạ
Hơi thở xé lòng ta

Sóng bão từ thiên thu
Xô tâm đời trôi giạt
Mắt Mẹ hiền thanh tu
Sắc thắm hồn sen nở

Ta vẫn còn quê hương
Nơi chôn nhau cắt rún
Bên nước mặn đồng thương
Trong rừng hoa suối mật

Giữa hồn Mẹ chân kinh
Nụ cười hé bình minh
Chất ngất lòng rơm ủ
Chắt chiu dấu nghĩa tình

Mẹ là dòng cổ ngạn
Phổ khúc tình thiên thu
Muôn ngàn thế giới ngữ
Đâu bằng tiếng Mẹ ru
!

Hàn Giang

 

 

 

ĐÓA HỒNG TÍM

Ôi yêu quá, đóa Hồng màu tim tím
Cánh mịn màng, ướt đẫm những giọt sương
Màu tím nhạt, như lòng ai khép kín
Thuở đầu đời, vương vấn mộng yêu đương.

Tuổi mười sáu, chưa má kề môi cận
Đời màu hồng qua đôi mắt huyền mơ
Tim rạo rực khi nghe lời chim hót
Biết bâng khuâng, man mác tự bao giờ!

Yêu màu tím của hoa bèo trôi dạt
Hột mồng tơi tím thẫm bóp trên tay
Dòng mực tím của ngày đầu vào lớp
Mộng mơ nhìn màu tím cuối chân mây.

Yêu màu tím, nên cuộc đời nhuộm tím
Những buồn, vui như ngũ sắc đan nhau
Ngày lặng lẽ chất chồng thành kỷ niệm
Tím sầu vương lẫn lộn giữa muôn màu.

HONG VU LAN NHI

 



 




Nhớ mẹ lý mồ côi
Tiếng Hát : bé Mỹ Dung
Sáng tác: Trương Quang Tuấn

Mẹ qua đời khi co còn trong nôi
Cha bỏ con bơ vơ đi theo người
Cậu mang về cưu mang vì thương cháu
Khát sữa bú tay mồ côi lúc chào đời

Cậu qua đời khi con vừa thôi nôi
Sao nhẫn tâm mợ đem con đi cho người
Ngày qua ngày con âm thầm khôn lớn
Hẩm hiu một mình lay lất giữa chợ đời

Phương xa cha nào có hay
Mà chiều nay con giỗ Mẹ nơi này
Sáo bay tìm bầy khói hương mộ phần nghi ngút
Mỗi năm một lần con gái nhớ mẹ về đây

Phương xa cha nào có hay
Mà chiều nay con giỗ Mẹ nơi này
Ngỡ như Mẹ về với con hình hài sương khói
Gió thổi bên sông lòng con nức nở nghẹn ngào
Tủi thân con khóc nhớ Mẹ lý mồ côi



Về trường cũ

Trường cũ ta về mây trắng bay
Nhớ em,ngõ trúc lá rơi đầy
Áo trắng không còn trong sương trắng
Trắng chiều thu lạnh,trắng heo may .

Lớp học nhìn ra những cánh đồng
Những mùa xanh mướt lúa đơm bông
Tìm đâu bụi phấn ngày xưa ấy
Một thuở chia xa thắm phượng hồng ?

Vẫn bóng thầy xưa dưới mái trường
Vẫn lời trầm ấm lắm yêu thương
Vẫn lời thơ nở trên trang sách
Những nụ hoa đời,gió ngát hương .

Tóc cô giờ bạc màu sương xám
Lãng đãng mây chiều vạt nắng rơi
Một lần thổn thức ta thầm gọi
Gió vọng sân trường tiếng : Mẹ ơi ! ...

(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

 




AI LÊN XỨ HOA ĐÀO

Bài Xướng
Trần Nhất Lang

Thành phố mùa xuân, thành phố sương
Ai lên xin gửi một bông hường
Anh đào đua nở tươi đầu ngõ
Hoa trạng bừng khai thắm trước vườn
Chiều tím nghiêng mình sườn núi Lạng (1)
Trăng vàng in bóng mặt hồ Hương (2)
Rừng thông xóm nhỏ mờ mây khói
Có kẻ mong về thỉnh mõ chuông.



(1) Núi Lạng Biên.
(2) Hồ Xuân Hương, Đà Lạt




Thành phố sương mù

Bài họa
Tiểu Vũ Vi


Phố núi ngàn thông quyện khói sương
Hiên mai tựa cửa ngắm bông hường
Công viên lá đổ lưa thưa nhánh
Thung lũng hoa rơi ngập ắp vườn
Đàn bướm lượn lờ bay Thủy Tạ (1)
Chòm mây lãng đãng lướt Xuân Hương (2)
Vầng trăng rụng xuống bờ Than Thở (3)
Tiếng cuốc đêm thanh khuấy nhịp chuông.



(1) (2) Nhà Thủy Tạ bên bờ hồ Xuân Hương ( Đà Lạt)
(3) Hồ Than Thở ở à Lạt

 

Cô hàng hoa

Nhìn hoa bỗng thấy một người
Nhìn người lại thấy nụ cười trong hoa
Câu chào e ấp thiết tha
Lơ ngơ cánh bướm
Ai hoa ?
Ai người ?

(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn



Tình Thơ

Chả cần biết em hiền hay đanh đá
Em ngây thơ như một giải mây hồng
hay ngang tàng như Cô Gái Đồ Long
Anh chỉ biết anh yêu em qúa xá

Chả cần biết em ngèo hay triệu phú
Con nhà giầu hay Cô Bé Lọ Lem
Đẻ bọc điều hay trong bịch than đen
Anh vẫn yêu ôi nói sao cho đủ

Chả cần biết từ bi hay keo kiệt
Em bao dung như Đức Phật Quan Âm
hay sân si trong bể khổ trầm luân
Anh chỉ biết anh yêu em tha thiết

Chả cần biết đảm đang hay vụng dột
Chuyện tề gia nội trợ nhất trên đời
hay đoảng ơi là đoảng qúa đi thôi
Em muôn thưở em vẫn là số một

Chả cần biết chua ngoa hay dịu ngọt
Em ba gai như gái chợ Đồng Xuân
hay lả lơi như cánh bướm thiên thần
Anh chỉ biết anh yêu em ngây ngất

Bởi vì em là hồn thơ bát ngát
Đến cho nhau những giây phút tuyệt vời
Chia cùng nhau muôn ngọt đắng trong đời
Dìu dắt nhau về cuối trời phiêu lãng ...

Dân Chu

 



Ra trường

Xin gởi lại nỗi buồn của gió
Ta ra đi nghe lá rơi đầy
Giảng đường ấy ai ngồi để khóc
Ngước nhìn trời mây trắng vừa bay .

Xin gởi lại những chiều quán nhỏ
Giọt cà phê đắng nghét nụ cười
Đời sinh viên bao ngày rỗng túi
Trang báo nhàu nát tiếng mưa rơi .

Xin gởi lại con đường cơm áo
Bước gia sư rệu rã chân trần
Vị nước mắt cay xè miếng bánh
Nhớ quê nghèo nghèn nghẹn bâng khuâng .

Xin gởi lại mảnh trăng hiu hắt
Dãy lầu xa hun hút tối mù
Đêm ký túc chăn màn chợt thức
Ngoảnh mặt nhìn chỉ thấy ưu tư .

Xin gởi lại nụ tình mới chớm
Hóa hư vô bởi quá dại khờ
Nửa trái ngọt bỗng thành vị đắng
Em bây giờ hay ở trong mơ ?

Xin gởi lại tháng ngày đại học
Ta ra đi xa biệt mái trường
Hành trang đó trái tim lửa đỏ
Nẻo đường đời mù mịt khói sương .

(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)


Thanh Trắc Nguyễn Văn

 




Nụ Hồng Trao Em

                                                                                  
tặng những người Mẹ

Một nụ hồng xin gửi tặng em
Người mẹ hiền tất tả ngày đêm
Nuôi con thơ mỗi ngày một lớn
Lo cho chồng năm tháng triền miên

Ngày từng ngày xa lìa quê hương
Gót em đi vất vả trăm đường
Lặn lội thân cò nơi đất khách **
Vẫn giữ gìn nền nếp Đông Phương

Hy sinh hết cả quãng đời son
Quên mình chỉ biết đến chồng con
Hầu mẹ hầu cha cho phải đạo
Làm vợ làm dâu được vẹn tròn

Buổi sáng em đi làm kiếm cơm
Tan sở chiều về lại đón con
Ghé chợ cho mau không kẻo tối
Về lo cho kịp bữa cơm ngon

Rồi lúc đêm về gió nhẹ lay
Nhìn đàn con yên giấc ngủ say
Là lúc em vui niềm hạnh phúc
Tháng năm chẳng quản tấm thân gầy

Dậy dỗ cho con chớ vội quên
Nguồn gốc mình nòi giống Rồng Tiên
Tình mẹ trong em như trời biển
Nụ hồng này xin tặng riêng em


** cảm hứng từ bài "Đưa Cho Vợ" của Trần Tế Xương: "Lặn lội thân cò nơi quãng vắng"

Dân Chu
Sun May 14, 2006