Thơ Tếu (07)
Ông Đồ và ông Hồ
|
Ông Đồ Vũ Đình Liên (? – 20/01/1996)
Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bầy mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài "Hoa tay thảo những nét Như phượng múa rồng bay."
Nhưng mỗi năm mổi vắng Người thuê viết nay đâu? Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiên sầu.
Ông đồ vẫn ngối đấy Qua đường không ai hay Lá vàng rơi trên giấy Ngoài trời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở Không thấy ông đồ xưa Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ? |
Ông Hồ Dân Tộc Việt (Mổi Độ Xuân Về)
(Version 1) Mỗi năm hoa đào nở Lại hận ông Hồ già Đem Mác-Lê cờ đỏ Hại nước bao năm qua.
Bút mực nào đủ viết Sự tàn ác độc tài Gian manh là đặc nét (1) Dân sợ chạy xa bay. (2)
Cải cách - đồng hoang vắng (3) Trăm hoa - nở nơi đâu? (4) Ruộng ngập máu đỏ thắm Hoa tàn trong ngục sầu.
Lăng Hồ vẫn còn đấy Nhưng chẳng có ai hay Lịch sử sang trang giấy Cộng sản rồi sẽ bay.
Năm nay đào lại nở Không còn bóng Hồ xưa Những người xưa chốn cũ Đang ở đâu bây giờ? |
Ông Hồ Người Nước Nam (Chờ Đón Xuân Sang)
(Version 2) Mỗi năm hoa đào nở Lại hận ông Hồ già Đem giặc tàu cờ đỏ Giày xéo đất nước ta.
Bao triệu người bị giết Núi đồng nằm phơi thây Oan khiên sao kể xiết Trời đất nào có hay ?!
Rồi cùng theo ngày tháng Cộng sản đang lụy tàn Cờ đỏ rũ màu tang Nhân dân từ bỏ đảng.
Lăng Hồ vẫn còn đấy Nhưng nào chẳng ai hay Bắc Nam hội xum vầy Cờ Vàng sẽ tung bay.
Năm nay đào lại nở Không còn bóng Hồ xưa Những người xa quê cũ Chờ tin vui từng giờ! |
|
(1) Đặc nét = Nét đặc thù của CS
(2) Dân sơ chạy xa bay = Di cư 1954, di tản 30/04/1975 và vượt biên sau 30/04/1975
(3) Cải cách = Cái cách ruộng đất
(4) Trăm hoa = Trăm hoa đua nở
|
|
ĐÃ GIÀ CHƯA ?
Lâu nay cứ tưởng mình già
Để răng
được trắng không thì khó coi |