|
Việt Nam dân tộc anh hùng
Ta mang theo cả quê hương Ta mang theo cả hình hài đất mẹ Ta mang cả vóc dáng quê cha Năm ngàn năm xây dựng nước nhà Bao thời đại kinh qua lịch sử Dòng giống Lạc Hồng, Thương yêu tình tự Con cháu Rồng Tiên, Máu đỏ da vàng Phía Bắc đỉnh đầu, Cửa Ải Nam Quan Phía Nam cuối mũi, Cà Mau biển lộng Đức Tổ Hùng Vương, Cờ bay khói quyện Đại phá Hán Tàu, Nhị kiệt Trưng Vương Ngô Quyền đại thắng, Quét sạch Bắc phương Chôn mộng xâm lăng, Bạch Đằng dậy sóng Đánh tan Nguyên Mông, Đức Trần Hưng Đạo Dẹp lũ tham tàn, Giặc Minh tàn bạo Áo vải Lam Sơn, Lê Lợi phất cờ Đại đế Quang Trung, Giặc Thanh chật mồ Việt Nam thái hòa, An bình thịnh trị Ba Miền tổ quốc, Thành đồng vách núi Một dãy Trường Sơn, Chống đỡ sơn hà Biển Thái Bình, vượt sóng đẩy bờ xa Non nước Việt, thành giang san cẩm tú Ta mang theo cả quê hương Ta mang theo cả hình hài đất mẹ Ta mang theo cả vóc dáng quê cha Nước Việt Nam thế thế an hòa Dân Việt Nam thời thời oanh liệt Mỗi tấc đất kết tinh anh hùng hào kiệt Mỗi bước đi cấu thành trung dũng keo sơn Đội phong ba sức lực không mòn Dẫm phong trần chí khí không chuyển Chống ngoại xâm tung hô một tiếng Triệu triệu con người, và triệu triệu trái tim Xuất xử như thần, bão thổi triều dâng Đạp tất cả mọi chông gai thử thách Ông cha ta đã khai thông chuyển mạch Con cháu ta mãi nối tiếp truyền thừa Vượt bại thành, băng nghiệt ngã hơn thua Điểm cuối đích, khải hoàn bài ca chiến thắng Dân Việt Nam ta tình sâu nghĩa nặng Nước Việt Nam ta biển rộng sông dài Truyền ngàn xưa lưu lại đến ngàn sau Không biến thể không lung lay đâu được Ta ra đi, vì non sông đất nước Ta ra đi, vì dân tộc quê hương Đó là lời tuyên xưng, dõng dạc đường đường Như Hịch Tướng Sĩ, hay Bình Ngô Đại Cáo Đất anh hùng, sinh ra anh hùng tiết tháo Đất địa linh, sinh ra nghĩa sĩ anh thư Chủ hòa, chủ bại, bám danh, bám lợi ư Hội nghị Diên Hồng, hùm thiêng trỗi dậy Ta mang theo cả quê hương là thế ấy Báo khắp cùng trên bốn biển năm châu Đụng Việt Nam không tan xác cũng bể đầu Bao nhiêu thời xâm thực đều sứt tai, gãy gọng Con cháu Lạc Hồng, một dòng một giống Đất nước Việt Nam, một thế một phương Trung liệt, trâm anh, nghĩa khí phi thường Quét tất cả mọi bạo tàn hống hách Năm ngàn năm văn hiến, vững hơn bàn thạch Trang lịch sử huy hoàng, son sắt đan thanh Trên, rúng động trời xanh Dưới, rền vang khắp đất Truyền trao nhau muôn đời không mất Tiếp nối nhau muôn thuở không cùng Việt Nam dân tộc anh hùng Việt Nam là của giống dòng Việt Nam.
Mặc Giang Tháng 4 – 2010 ------------------------------------------------------------------------ Ba Mươi Lăm Năm
Mười năm sắc úa lên màu Hai mươi năm rũ con tàu xác xơ Ba mươi năm đã tàn khô Thêm năm năm nữa sương mờ bụi bay Cỗi cằn đeo đẳng hao gầy Tóc bay trắng gió mặt mày hằn sâu Xát xây cho nát khối đầu Đập giũa cho bấy cơ cầu tâm can Mười năm đứt mấy đoạn trường Hai mươi năm những tư lường tóc tơ Ba mươi năm luống dại khờ Thêm năm năm nữa cơ hồ còn chi Lối mòn cạn hết nẻo đi Đường hầm thăm thẳm đen sì trước sau Biển sâu xơ mạn con tàu Núi cao thách đố cánh diều tầm không Khản kêu rát cổ chim Hồng Chim Lạc đờ đẫn tang bồng phong sương Mười năm còn thắm cương thường Hai mươi năm bấy chao tương sẫm màu Ba mươi năm phủ bờ lau Thêm năm năm nữa vàng thau pha chì Hoàng tuyền ùn nghẽn lối đi Dương trần cũng thế khác gì chưa chôn Đêm đêm tiếng quốc rợn hồn Trường canh non nỉ sắt mòn son pha Cũng vì tiếng quốc gọi gia Tiếng non gọi nước cửa nhà Việt Nam Mười năm chưa nỡ sao cam Hai mươi năm thử đá vàng lửa nung Ba mươi năm luống chưa cùng Thêm năm năm nữa anh hùng biết tay Phần ba thế kỷ miệt mài Tinh hoa sức lực phơi đài dặm soi Trùng trùng đất lở cát bồi Biển khơi sóng vỗ núi đồi mù sương Cũng vì hai tiếng quê hương Thế thời thời thế nghê thường tình tang.
Tháng 4 – 2010 Mặc Giang ------------------------------------------------------------ Do tình cờ đọc bài Trả Ta Sông Núi của Vũ Hoàng Chương, tôi xin mượn tựa đề ấy viết một bài. Yêu núi sông, yêu tổ quốc, yêu lịch sử, yêu đồng bào,... là cái quyền thiêng liêng tối thượng của mỗi người dân chúng ta. Kính chào
Mặc Giang
Trả ta sông núi VŨ HOÀNG CHƯƠNG
Trải bốn nghìn năm dựng nước nhà Sông khoe hùng dũng, núi nguy nga Trả ta sông núi bao người trước Gào thét đòi cho bọn chúng ta Trả ta sông núi từng trang sử Dân tộc còn nghe vọng thiết tha Ngược vết thời gian, cùng nhắn nhủ: Không đòi, ai trả núi sông ta
Cờ báo phục Hai Bà khởi nghĩa Đuổi quân thù, xưng đế một phương Long Biên sấm dậy sa trường Ba thu xã tắc, miếu đường uy nghi Xót nòi giống, quản chi bồ liễu Dòng Cẩm Khê còn réo tinh anh Một phen sông núi tranh giành Má hồng ghi dấu sử xanh đời đời
Bể dâu mấy cuộc đổi dời Lòng trăm họ vẫn dầu sôi bừng bừng Mai Hắc Đế, Phùng Hưng, Bố Cái Liều thế cô giằng lại biên cương Đầu voi, Lệ Hải Bà Vương Dù khi chiến tử vẫn gươm anh hào Tinh thần độc lập nêu cao Sài lang kia, núi sông nào của ngươi?
Núi sông ấy của người dân Việt Chống Bắc Phương, từng quyết thư hùng Ngô Quyền đại phá Lưu Cung Bạch Đằng Giang nổi muôn trùng, sóng reo Hồn tự chủ về theo lửa đuốc Chữ thiên thu: Nam Quốc Sơn Hà Phá tan nghịch lỗ không tha Tướng quân Thường Kiệt gan già mấy mươi Gươm chiến thắng trỏ vời Đông Bắc Hịch vải nêu tội giặc tham tàn Dựng nhân nghĩa, vớt lầm than Danh thơm ải ngoại, sấm ran biên thùy Khí thiêng tỏa chói tư bề Phường đô hộ có gai ghê ít nhiều?
Cửa Hàm Tử vang teo vết cáo Bến Chương Dương cướp giáo quân thù Trận Đà Mạc dẫu rằng thua Làm Nam quỷ, chẳng làm vua Bắc đình Chém kiêu tướng, đồn binh Tây Kết Triều Phú Lương gầm thét giang tân Phá cường địch báo hoàng ân Trẻ thơ dòng máu họ Trần cũng sôi Kìa trận đánh bèo trôi, sóng dập Sông Bạch Đằng thây lấp xương khô Những ai qua lại bây giờ Nghe hơi gió thoảng, còn ngờ quân reo Hịch Vạn Kiếp lời khêu tướng sĩ Hội Diên Hồng quyết nghị toàn dân Khuông phù một dạ ân cần Vó thiêng ngựa đá, hai lần bùn dây Sơn hà mấy độ lung lay Máu bao chiến sĩ nhuộm say mầu cờ
Cảm ý núi ngồi mơ độc lập Thuận tình sông trôi gấp tự do Ấy ai đầu dựng cơ đồ Gấm thêu lời chiếu Bình Ngô thuở nào Cơn nguy khốn ra vào sinh tử Thân nằm gai, lòng giữ sắt son Linh Sơn lương chúa hao mòn Quân tan Côi Huyện, chẳng còn mảy may
Chén rượu ngọt cùng say thấm thía Tình cha con mà nghĩa vua tôi Thuận dân 10 hợp ý trời Sử xanh chót vót công người Lam Sơn
Quốc dân chung một mối hờn Cần câu đánh giặc mà hơn giáo dài Chống ngoại địch, gươm mài quyết chiến Voi Quang Trung thẳng tiến kinh kỳ Phá Thanh binh trận Thanh Trì Sông Hồng khoảng khắc lâm ly máu hồng Núi dậy sấm cho sông lòe chớp Cờ Tây Sơn bay rợp Bắc Hà Xác thù xây ngất Đống Đa Bụi trường chinh hãy còn pha chiến bào
Tinh thần độc lập nêu cao Sài lang kia, núi sông nào của ngươi Cường quyền vẫn muôn đời cưỡng áp Dưới bàn tay giặc Pháp càng đau Chúa tôi nhỏ lệ cùng nhau Khua chiêng hải ngoại, rừng sâu kéo cờ Dạ Cần Vương trơ trơ thiết thạch Kẻ Văn Thân, hiệp khách cùng chung Hoàng Hoa Thám, Phan Đình Phùng Khói reo Thanh Nghệ, lửa bùng Thái Nguyên Hợp Nghĩa Thục kết liên đồng chí Xuất dương tìm tri kỷ Đông Đô Phan Sào Nam, Phan Tây Hồ Long đong bốn bể, mưu đồ cứu dân Vận nước chửa hết tuần bỉ cực Sức người khôn đọ sức ông xanh Mỗi phen gắng gỏi tung hoành Thương ôi! Sự nghiệp tan tành mỗi phen Nguyễn Thái Học gan bền, chí cả Họp đồng bang gióng giả nên đoàn Rừng xanh bụi cỏ gian nan Mong đem nhiệt huyết dội tan cường quyền Tổ chức việc tuyên truyền, ám sát Khắp nơi nơi, từng hạt, từng châu Xiết bao hy vọng buổi đầu Một đêm Yên Bái ngờ đâu tan tành
Ôi Việt sử là tranh đấu sử Trước đến sau cầm cự nào ngơi Tinh thần độc lập sáng ngời Bao người ngã, lại bao người đứng lên
Ngày nay muốn sông bền, núi vững Phải làm sao cho xứng người xưa Yêu nòi giống, hiểu thời cơ Bốn phương một ý: phụng thờ giang sơn Đừng lo yếu, hãy chung hờn Cần câu đánh giặc từng hơn giáo dài
Trả núi sông ta! Lời dĩ vãng Thiên thu còn vọng đến tương lai Trả ta sông núi! Câu hùng tráng Là súng là gươm giữ đất đai
Trông lên cao ngất phương trời Hồn thiêng liệt sĩ bừng tươi sắc cờ.
Vũ Hoàng Chương ----------------------------------------
Trả ta sông núi
MẶC GIANG
Xin mượn tựa đề và cảm tác khi đọc bài Trả Ta Sông Núi của Thi bá Vũ Hoàng Chương
Trả ta sông núi của Rồng Tiên Tổ quốc trời nam thật vĩnh nhiên Tọa thị phương nam son sắt ấy Uy nghi lẫm liệt khí hùng thiêng
Trả ta sông núi của ông cha Sông máu núi xương dựng nước nhà Da chất thịt chồng xây lịch sử Tranh thêu gấm vóc lộng sơn hà
Trả ta sông núi của muôn đời Liệt nữ anh hùng gương sáng soi Bảo vệ truyền lưu trao thế hệ Ngàn năm tâm lực mãi tô bồi
Trả ta sông núi tự ngàn xưa Dân tộc Việt Nam dũng khí thừa Đồng bọc đồng bào đồng sắc thái Muôn người như một biết hay chưa
Trả ta sông núi để ngàn sau Con cháu Rồng Tiên nhuận sắc màu Không thẹn tiền nhân khai mở nước Việt Nam ngời sáng rạng minh châu
Trả ta sông núi mãi khơi dòng Sừng sững Trường Sơn đỡ núi sông Triều sóng Biển Đông chống vọng ngoại Vó câu cửa sổ tựa lông hồng
Trả ta sông núi hát Sông Hồng Ca ngợi Thái Bình đón gió đông Hát Cửu Long giang hòa chín khúc Đồng Nai Bến Nghé mãi chờ mong
Trả ta sông núi vẹn ba miền Sông biển đảo xa nối đất liền Rừng thẳm cao nguyên đèo gió hú Đồng bằng nương rẫy thú điền viên
Trả ta sông núi khắp ba miền Lấp biển dời non thẳng tiến lên Xẻ dốc be đường cầu nối nhịp Bắc Trung Nam một dãi thần tiên
Trả ta sông núi vẹn câu thề Tim sắt gan chì thanh sử kê Thân tử khí hùng luôn bất tử Hồn thiêng lộng gió thét sơn khê
Trả ta sông núi giống da vàng Dân tộc kiêu hùng nước Việt Nam Nam bắc đông tây đừng động thái Đụng vô rồi kéo chạy tan hoang
Trả ta sông núi vẹn cơ đồ Một tấc chẳng suy thuở dựng cờ Một khoảnh không mòn trang sử Việt Tử thành một khắc vạn xương khô
Trả ta sông núi của hùng anh Năm ngàn năm sử kết đan thanh Sông dài biển rộng reo gió hát Trời cao đất rộng ngát hương lành
Trả ta sông núi nước non này Tự cổ tới kim không đổi thay Đến mãi ngàn sau không biến chuyển Thành đồng vách núi mãi không lay
Trả ta sông núi nước non nhà Tích tịch tình tang trổi khúc ca Con cháu Lạc Hồng reo tiếng hát Ngân dài quốc quốc với gia gia.
Mặc Giang
|