|
TỪ NGÀY CÁC BÁC VÔ ĐÂY
Cảm
tác sau khi đọc lá thơ đầy nước mắt của một cô gái đang sống dật dờ
tại thị xă Cần Thơ.
Lúc mà các bác chưa có vô đây
Cháu chưa
có mặt trên đất nước này
Má cháu
c̣n đi đến trường mỗi sáng
Đúng tuổi
trăng tṛn, đôi má hây hây.
Kể từ sau
ngày các bác vô đây
Ông Ngoại
bỗng nhiên bị bắt, tù đày
Bà Ngoại
nhớ chồng rưng rưng mỗi tối
Má cháu
ưu sầu đánh mất thơ ngây.
Hai năm
sau ngày các bác vô đây
Một sáng
mùa Đông sương trắng giăng đầy
Các bác
đến nhà, lưng đeo súng đạn
Bắt Má đi
làm thủy lợi miền Tây.
Một tháng đi làm thủy lợi miền Tây
Má về ốm
o, thân xác hao gầy
Má ôm
Ngoại khóc, th́ thầm kể lể :
- Cán bộ
hiếp con, có lúc cả bầy !
Rồi cháu ra đời không Ba, có Má
Ngoại vừa
nằm xuống nên Má trắng tay
Bán buôn
tảo tần Má nuôi cháu lớn
Dù không
biết rằng Ba cháu là ai !
Mười tám năm sau ngày bác vô đây
Tài sản,
cửa nhà không cánh mà bay
Má cháu
qua đời sau cơn bạo bệnh
C̣n ǵ
bán nữa ? – Ngoài thân cháu đây ?
Gần hai mươi năm sau ngày bác vô
Cháu mười
sáu tuổi thân xác héo khô
Vậy mà
phải bán, lấy tiền mua gạo
Tính ra
sáng chiều – chỉ khoảng một tô !
Nguyễn thành Bửu |