SÓNG DẬY TRƯỜNG CA

 

Lạy mẹ

Con đi

Sóng đã dậy trường ca.

 

Đừng em

Trùng dương nặng lệ

Quá khứ đổi màu

Nhưng mắt em xanh tinh tường hơn tiếng nấc

Thắp cho em lửa hồng trong trái tim anh

Lửa hồng trong trái tim của những tên thủy thủ

Dong buồm giữa cơn bão nổi

Huyền ký một ngày về.

 

Lạy mẹ

Những dòng sông đã tải máu hồng ra đến biển

Nên những đứa con phải đi

Cưu mang trên lưng lời thiện thệ

Sóng dậy trường ca đón tiếp

Ngày đi tới

Muôn trùng diệu viễn

Xin giữ

Một lá trầu xanh thánh tích cội nguồn

Một nhánh sông trưa con nước ròng, võng đưa kẽo kẹt

Một điệu nam ai buồn rã rượi

Và dáng mẹ gầy, rồi chắc sẽ gầy hơn!

 

Đừng em

Không có hận thù trong trái tim anh

Chỉ có nỗi xót xa nhục hình của đất

Chỉ có niềm khao khát đồng vọng ca dao

Sắc máu là trò chơi của quỷ.

 

Đừng mẹ

Không có quê hương đã mất

Cũng không có người vong quốc

Những đứa con đi

Bằng tuổi lớn

Bằng ngạo mạn ngang nhiên

Bằng kiếm tìm hứa hẹn

Những tước đoạt tạm thời

Chỉ đủ để phủ hồng Nam Bắc

Chỉ đủ cho đất rợn mình ngậm kín thịt xương cha anh bè bạn

Chỉ đủ để tôn xưng thiên đàng của quỷ khua động gông cùm

Còn gì hơn nữa nếu không là nước mắt?

 

Đừng mẹ

Trùng dương đã tấu khúc

Những đứa con đi

Những đứa con sẽ về

Rồi sóng sẽ  lại trổi trường ca nghênh đón

Dầu bỏ mình trong đại dương

Hay đến bên kia bến bờ

Những đứa con đi chắc chắn sẽ quay về

Mang theo quang huy của mặt trời Chân Lý Tự Do

 

Đừng mẹ

Đêm sẽ phải hết

Sự tước đoạt nào cũng tạm thời

Và cuối cùng

Phải chấm dứt

Bén như một đường gươm

 

Đừng em

Nguyền rủa chỉ che đậy sự cúi đầu nhận chịu

Chỉ làm nên những hố cách hoài nghi

Không có sự sợ sệt

Hay trốn chạy

Trong trái tim của những thủy thủ dong buồm

Ra khơi giữa cơn bão lớn

Không có dấu hoài nghi

Trong hành trang đi tới

 

Đừng em

Nước mắt chỉ làm hỗn thêm điệu cuồng

Của những chương kinh máu

Dấu móng tay nhiệt tình ân ái

Hãy để khô sẹo trên lưng

Hãy mở mắt

Để rùng mình nhưng không khiếp sợ

Hãy lắng nghe

Để nhận ra những khao khát nơi anh

Những khao khát nơi trái tim của những người thủy thủ

Dong buồm giữa cơn bão nổi

Hãy dang rộng cánh tay  

Nối liền sức sống

Bên này và bên kia bờ trùng dương đưa đón

 

Đừng em

Anh sẽ trả lời

Bằng trường ca sóng nổi

Trùng dương đưa rồi trùng dương sẽ đón

Thắp cho em lữa hồng trong trái tim anh

Lửa hồng trong trái tim của những tên thủy thủ

Dong buồm giữa cơn bão nổi

Huyền ký một ngày về

Mang theo quang huy của mặt trời Chân Lý Tự Do

 

 

                                                                                 Đứa Con Thiện Thệ

 

 

Việt Nam Ơi Giờ Đã Điểm

 

 

Việt Nam ơi

Đừng ngủ nữa!

Ta bảo ngươi đừng ngủ nữa!

Hãy trở mình cho đất trời mở hội

Để anh linh của tiền nhân từ ngàn năm trước nhập cả vào ta

Rồi sẽ thấy tay Nhân Tông dài ôm dân tộc

Rồi sẽ thấy gươm Hưng Đạo quét sạch bạo cường

 

Việt Nam ơi

Ngươi có thấy

Từ Nam chí Bắc

Từ Tây sang Đông

Dân tộc ta đang bị dập vùi

Ôi ta hận!

 

Việt Nam ơi

Ngươi có nghe

Tiếng thét ta cuồng giận

Vì đất nước ta đang nặng gông cùm

Ôi ta hận!

 

Việt Nam ơi

Ngươi có biết

Máu ta trào ra theo từng lỗ chân lông

Vì bè lũ nô tài dám dâng cống núi sông

Ôi ta hận!

 

Việt Nam ơi

Đừng ngủ nữa!

Áp bức đã nhiều rồi

Nghèo đói đã nhiều rồi

Ngu dốt đã nhiều rồi

Tham ô lũng đoạn đã nhiều rồi

Đã đến lúc

Ta buộc Trường Sơn phải chuyển mình

Buộc Cửu Long phải quay đầu

Buộc đảo xa đảo gần phải về tụ hội

Để anh em ta cùng thắp nến ra quân

 

Việt nam ơi

Hãy đứng lên!

Giờ đã điểm!

 

Việt Nam ơi

Phải đứng lên!

Giờ đã điểm!

 

                                             Đứa con thiện thệ