Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện trả lời các câu hỏi của đồng hương Sydney


Trong số báo ngày 27-4-2006, Sàig̣n Times đă tường thuật phần đầu của buổi nói chuyện và ra mắt sách Hỏa Ḷ của thi sĩ Nguyễn Chí Thiện, do Hội Tù Nhân Chính Trị & Nạn Nhân CS NSW, và Hội Ái Hữu Trường Bưởi - Chu Văn An/NSW đồng tổ chức tại Trung Tâm Văn Hóa & Sinh Hoạt Cộng Đồng NVTD/NSW. Trong số báo tuần này, Sàig̣n Times xin tường thuật tiếp phần hai, thi sĩ Nguyễn Chí Thiện trả lời các câu hỏi của đồng hương NSW.

Qua những buổi nói chuyện trước đây, đồng hương thường trực tiếp đặt câu hỏi với diễn giả. Điều này vừa mất th́ giờ, vừa gặp khó khăn khi nội dung câu hỏi không rơ, hoặc người hỏi không được khúc triết. V́ vậy, Ban Tổ Chức buổi nói chuyện của thi sĩ Nguyễn Chí Thiện đă có sáng kiến rất hay là yêu cầu tất cả những ai muốn hỏi, xin ghi câu hỏi vô một tờ giấy đă để sẵn. Sau đó, BTC đọc lần lượt các câu hỏi để thi sĩ Nguyễn Chí Thiện trả lời.

Trả lời câu hỏi đầu tiên, về
trách nhiệm tiên phong của báo chí hải ngoại là ǵ, thi sĩ Nguyễn Chí Thiện cho biết: Lúc năy tôi nói, trong nước CS coi truyền thông là dinh luỹ cuối cùng phải cố thủ. Bây giờ, trả lời câu hỏi này, tôi có thể nói, tại hải ngoại, CS coi truyền thông là lĩnh vực đầu tiên chúng phải xâm nhập để phân hóa và lũng đoạn cộng đồng chúng ta. Đất nước VN sau thời gian hơn 60 năm nay sống đau khổ dưới chế độ CS. Người dân trong nước, mất hết tất cả cái quyền làm người. Trí thức, văn nghệ sĩ trong nước bị bịt mồm, bịt tai. Chúng ta ở ngoài này có tự do, có đủ quyền đấu tranh để nói lên hộ đồng bào trong nước những cái uất ức mà họ không nói được. V́ vậy truyền thông hải ngoại có nhiệm vụ đầu tiên là phải đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, cho tự do, cho cái quyền làm người của đồng bào chúng ta ở trong nước. C̣n nếu lơ là điều đó, coi điều đó không thuộc nhiệm vụ của truyền thông, mà nghĩ rằng truyền thông chỉ làm cái việc đưa tin thuần tuư, hoặc giải trí, thậm chí c̣n đưa những tin có lợi cho bạo quyền cộng sản, th́ những điều này rất đáng lên án. Và tôi kết luận, đây không phải là chuyện ngẫu nhiên. Hô hào quên đi quá khứ, quên đi hận thù, quên đi mọi thứ... đó là những âm mưu của cộng sản, mà vô t́nh hay cố ư, những tờ báo, những đài phát thanh làm điều đó là đă tiếp tay cho CS chúng nó.

Câu hỏi 2:
Hội Đồng Nghị Viện Châu Âu có Nghị Quyết 1481 coi tội ác CS ngang với tội ác của Đức Quốc Xă Hitler, cần phải truy tố CS ra ṭa án QT. Vậy thi sĩ Nguyễn Chí Thiện sẽ làm ǵ để thu thập tội ác của CSVN, đưa chế độ CS ra ṭa án quốc tế? Nếu có một uỷ ban thu thập tội ác CSVN, th́ ông có ủng hộ không? Nếu có, ông làm ǵ?

Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện trả lời: Tôi nói với các bạn thế này. Đă ra đến ṭa án quốc tế, hay ṭa án nào, cũng đều phải có bằng chứng cụ thể, nhân chứng, vật chứng, địa điểm CS gây tội ác ở đâu. Chúng ta không nói suông mất th́ giờ. Vậy cái việc thu thập tội ác của CS là việc tối quan trọng và là nhiệm vụ chung của rất nhiều người ở Việt Nam cũng như ở hải ngoại. Gần đây đă có nhiều người ghi lại những tội ác đó. Tôi thí dụ như những vụ án Quỳnh Lưu, Cải Cách Ruộng Đất, vụ tàn sát ở Huế thời Mậu Thân... Trong những vụ án này, có nhiều người là nhân chứng, vật chứng, địa chỉ, bắt ngày nào, chết ngày nào. Những bằng chứng cụ thể đó cần được thu thập th́ khi đưa ra ṭa án quốc tế mới có giá trị. Đây là việc rất cần thiết, và phải có uỷ ban để làm chuyện này.
Và tôi sẽ là người đầu tiên xin t́nh nguyện làm bất cứ việc ǵ phù hợp với công việc bức thiết đó và khả năng của tôi.

Trả lời câu hỏi 3, cảm nghĩ của thi sĩ trước việc "CSVN kêu gọi và rất hoan nghênh người Việt hải ngoại mang tiền của về để giúp đỡ đồng bào trong nước và xây dựng lại đất nước", thi sĩ Nguyễn Chí thiện khẳng định một cách minh bạch và đơn giản:
Tất cả những ǵ CSVN đă hoan nghênh, chúng ta đừng dại dột mà làm theo! Ông phân tích: Cái việc giúp đỡ đồng bào trong nước là việc nhân đạo. Nhưng có nhiều cách để giúp đỡ. Tôi lấy thí dụ, những nhà đấu tranh dân chủ trong nước bị tù đầy, bị mất việc, th́ chính chúng tôi vẫn thường xuyên quyên góp gửi về giúp đỡ họ, để qua đó, họ được nâng cao tinh thần, và giúp họ sống c̣n tiếp tục đấu tranh. Trong những cuộc đ́nh công vừa qua, khoảng 100 người bị bắt tù, hoàn cảnh rất là khốn khổ. Chúng tôi đang t́m kiếm địa chỉ những người đó, để giúp đỡ họ, nâng cao tinh thần chiến đấu của họ, để qua đó, họ tiếp tục tranh đấu, nhằm cải thiện đời sống nhân dân VN. Nói vậy có nghĩa là, chúng ta phải giải thể chế độ CS trước tiên, rồi sau đó mới nghĩ đến cái chuyện làm cho dân giầu nước mạnh được. Cái việc giúp cho người trong nước là việc rất cần. Nhưng không thể đưa tiền cho chính quyền. Không đưa tiền cho bất cứ cơ quan nào. Chúng ta ai cũng có quê hương làng quán. Mà trong quê hương làng quán của chúng ta, có rất nhiều người đói khổ. Nếu có vị nào về thăm đất nước, dùng các phương tiện cá nhân để giúp đỡ trực tiếp những người đó th́ tôi hoan nghênh, c̣n đưa tiền cho CS th́ tôi hoàn toàn phản đối.

Câu hỏi 4: Ngày 30-4-1975, khi CS cưỡng chiếm Miền Nam, tâm trạng nhà thơ như thế nào? Nhà thơ có làm bài thơ nào mô tả tâm trạng đau buồn này? Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện trả lời: Khi biết CS chiếm được Miền Nam vào ngày 30-4-1975, tôi rất đau khổ, và nỗi đau khổ này không phải của riêng tôi mà của toàn thể nhân dân Miền Bắc. Để ghi lại nỗi khổ của tôi lúc đó, tôi có làm bài thơ như thế này:

V́ ấu trĩ, thờ ơ, u tối
V́ muốn an thân, v́ tiếc máu xương
Cả nước đă quay về một mối
Một mối hận thù, một mối đau thương!
Hạnh phúc, niềm mơ, nhân phẩm, luân thường
Đảng tới là tan nát cả!
Lịch sử sang trang, phũ phàng, tai họa
Nào đâu chính nghĩa thắng gian tà?
Đau đớn này không chỉ riêng ta
Mà tất cả!
Cả những kẻ đă nằm trong mả
Và những bào thai trong bụng mẹ chót sinh ra
Chúng sẽ có quyền nguyền rủa lũ ông cha
Đă để chúng sa xuống hầm tai vạ
Lỗi lầm tại ai? Xét ra tất cả
Mấy ai người đem hết tâm can?
Trước quân thù hung hiểm gian ngoan
Biết bao kẻ mơ hồ mong hưởng lạc!
Nghĩ tới ngày mai ḷng ta tan tác
Đến bao giờ lấy lại được giang san!
Chế độ này trâu ngựa sống không an
Sài lang đă dựng xong nền thống trị
Ai đứng dậy diệt trừ lũ quỷ?
Ai trái tim lân mẫn vạn dân tàn
Miền Nam ơi, từ buổi tiêu tan
Ta sống trọn vạn ngàn cơn thác loạn!


Đấy là bài thơ tôi làm năm 1975. Kính thưa các bạn, tôi không hề nói quá, khi 31 năm trước tôi viết, "Những bào thai trong bụng mẹ chót sinh ra. Chúng sẽ có quyền nguyền rủa lũ ông cha. Đă để chúng sa xuống hầm tai vạ". V́ ngày nay, như các bạn đă thấy, những cô thiếu nữ phải bán thân nuôi miệng chỉ có vài trăm thôi, hay những thiếu nữ phải làm nô lệ t́nh dục ở ngoại quốc... đấy là những tai vạ mà chúng ta đă đẩy con cháu chúng ta vào. Và cái tai vạ đó c̣n tồn tại đến ngày hôm nay.

Trả lời câu hỏi 5, về các phe phái trong nội bộ đảng CS đấu đá trong đại hội 10, giữa thành phần bảo thủ muốn dựa vào ảnh hưởng của Trung Cộng với thành phần cấp tiến muốn dựa vào ảnh hưởng của Âu Châu, Hoa Kỳ, thi sĩ Nguyễn Chí Thiện phân tích:
T́nh trạng phân hóa của CSVN, nói về cơ bản nó là sự phân hóa tranh ăn lẫn nhau. Kể cả thành phần gọi là cấp tiến, muốn buôn bán làm ăn với Mỹ, và thành phần ngoan cố muốn làm đầy tớ cho Trung Cộng để giữ lấy địa vị, th́ tất cả chúng nó đều cùng một quan điểm với nhau là phải giữ cho vững cái ghế độc tài đảng trị. V́ vậy, nếu chúng ta muốn thực sự mang lại hạnh phúc cho đồng bào th́ phải biết dựa vào sức mạnh của toàn dân là chính, đồng thời biết tranh thủ sự ủng hộ của ngoại quốc để lật đổ chế độ CS. Đó là điều cơ bản. Tôi nói thẳng với các bạn, CSVN, kể cả cấp tiến lẫn bảo thủ, không bao giờ chịu rút lui trước bất kỳ sức ép nào, kể cả sức ép của Mỹ. Không bao giờ chúng rút lui, ngoại trừ một sức ép, đó là sức ép đấu tranh của chính nhân dân VN.

Câu hỏi 6, khi được hỏi
về quan điểm một VN sau CS, thi sĩ Nguyễn Chí Thiện cho biết: Một VN sau CS, có nhiều lư luận mà tôi có thể nói thẳng ra đó là những lư luận phản động. Có nhiều người cho rằng, nếu lật đổ cộng sản rồi th́ lấy ai là người lănh đạo, rồi như vậy nước ḿnh sẽ hỗn loạn. Th́ tôi xin trả lời, bất cứ một chính phủ nào, mà do dân tự do bầu ra để thay cộng sản, th́ chế độ đó đều tốt đẹp gấp 100, gấp 1000 lần cái bọn Việt gian đương quyền ở VN ngày hôm nay. Điểm thứ hai nữa, chúng ta đừng lo VN không có nhân tài. VN không bao giờ thiếu nhân tài. Cụ Nguyễn Trăi đă từng viết: "Như nước Đại Việt ta từ trước. Vốn xưng nền văn hiến đă lâu. Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau. Nhưng hào kiệt đời nào cũng có…” Nếu CS sụp đổ, nhiều hào kiệt dân tộc sẽ xuất hiện, và việc xây dựng đất nước VN không có ǵ khó khăn. V́ muốn xây dựng đất nước tốt đẹp, trước nhất, phải dọn dẹp tất cả những đống rác phế thải mà CS trong suốt 60 năm nay, đă làm ô nhiễm toàn thể đất nước VN. Đó là công việc rất khó khăn, nhưng mà tôi tin chắc nhất định chúng ta sẽ làm được.

Câu hỏi cuối: Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện nghĩ sao, ở hải ngoại có một vài nhóm bác sĩ về VN giúp chữa bệnh, mổ cườm mắt, xây trường học, cô nhi viện?
Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện trả lời: Đối với những việc làm như xây trường học, chữa bệnh, mổ mắt cườm... giúp đỡ đồng bào trong nước, tôi thành thật mà nói,
tôi không dám phản đối. Nhưng tôi chỉ muốn nêu ư kiến thế này. Cái nhiệm vụ phải lo cho dân tộc VN, chủ yếu là chính quyền CSVN phải đảm trách, không phải là trách nhiệm chính của chúng ta. Một điểm nữa, nếu các bác sĩ về làm những việc đó, mà không nhằm vào mục đích nâng cao dân trí, hoặc là để t́m cách nhằm dân chủ hóa VN, th́ tôi nghĩ việc làm của các vị đó có phần tai hại, làm cho ư thức đấu tranh của quần chúng, giảm xuống rất nhiều. Đấy là cái thực tế mà tôi thấy. Tôi xin lấy một thí dụ. Ngày xưa ông Lỗ Tấn là một nhà văn Trung Quốc, ông du học y khoa ở Nhật Bản để trở thành bác sĩ. Một hôm ông ấy xem cinema th́ thấy một bọn Nhật Bản hành hạ một người dân Trung Quốc, mà tất cả những người dân Trung Quốc chung quanh vẫn thản nhiên nói cười, không có ai phản ứng ǵ cả. Lập tức ông Lỗ Tấn nghĩ ngay, thế này th́ chữa bệnh cho chúng nó làm cái ǵ. Nó càng khoẻ th́ nó càng làm nô lệ cho ngoại bang mà thôi. Sau đó, ông bỏ nghề bác sĩ, học nghề viết văn để nâng cao tinh thần dân tộc của người Trung Quốc. Một thí dụ nữa, một nhà văn hào của Nga hồi thế kỷ thứ 19, đó là ông Anton Chekhov. Ông ta cũng là một bác sĩ. Nhưng khi đi chữa bệnh, ông thấy dân Nga sống sa đọa, vô ư thức, ông nghĩ, dân Nga sống bậy quá, sống bậy tới mức, ông không đi chữa bệnh nữa, ông ấy đi viết văn để chữa cho cái tinh thần của dân Nga trước, sao cho tinh thần lành mạnh, sau đó mới chữa bệnh cho họ.

Nguồn: Vietbao Online 5/21/06 trang Úc Châu