THƯƠNG  &  NHỚ

                                                                                                            Minh Châu biên soạn

                                                                                                           

            Một khía-cạnh khác không kém phần quan-trọng trong việc đóng-góp vào sự tồn-vong của dân ta là tiếng Việt, với nguồn tài-nguyên phong-phú của ca-dao, tục-ngữ.  Chúng tôi sẽ luận về ảnh-hưởng sâu-đậm của ca-dao, tục-ngữ trong dịp khác.  Hôm nay chúng tôi chỉ xin ghi lại vài cái đẹp, cái hay của những vần thơ, những câu hò, điệu hát nói về THƯƠNG và NHỚ, để các bạn trẻ cùng chúng tôi thưởng-thức cái thâm-thúy của nó.

 

            Trước hết chúng ta hãy nghe Xuân-Diệu định-nghĩa:

 

                        " Là thi-sĩ nghĩa là ru với gió,

                          Mơ theo trăng và vơ-vẩn cùng mây.

                          Để linh-hồn ràng buộc bởi muôn giây,

                          Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến..."

 

            Nói về tình-yêu, không ai trong chúng ta không thương mẹ, không nhớ mẹ, dù mẹ còn sống hay đã qua đời.  Hạnh phúc cho những ai còn mẹ! Hãy phụng-dưỡng mẹ khi người còn bên ta.  Mẹ già, mẹ xấu, mẹ quê mùa vẫn là mẹ ta !  Chúng ta ai mà không rươm-rưóm lệ, khi nghe Lưu trọng Lư nói về mẹ trong bài Mẹ tôi:

 

                        Tôi nhớ Mẹ tôi thủa thiếu -thời

                           Lúc Người còn sống tôi lên mười

                           Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội

                          Áo đỏ Người đưa trước dậu phơi

 

                          Hình dáng Mẹ tôi chửa xóa mờ

                          Hãy còn mường tượng lúc vào ra

                          Nét cười đen nhánh sau tay áo

                          Trong nắng trưa hè trước dậu thưa”         

( Mẹ tôi - Lưu trọng Lư)

 

            Hình ảnh mẹ luôn luôn tồn-tại trong tâm khảm của chúng ta, chính vì thế người con trai khi lấy vợ, thường tìm hình-ảnh mẹ nơi người yêu.  Đôi khi người con trai vì nhớ tới “ áo đỏ Người đưa trước dậu phơi” mà đem lòng tương-tư ngưòi con gái mặc áo lụa như Nguyên Sa đã than-thở:

 

                        Nắng Sàigòn anh đi mà chợt mát,

                        Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông

                        Anh vẫn yêu mầu áo ấy vô cùng

                        Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng.

 

                        Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn

                        Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh

                        Linh hồn anh vội-vã vẽ chân-dung

                        Bầy vội-vã vào trong hồn mở cửa....

 

                        Em ở đâu hỡi mùa thu tóc ngắn

                        Giữ hộ anh mầu áo lụa Hà Đông

                        Anh vẫn yêu mầu áo ấy vô cùng

                        Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng”              

(Áo lụa Hà Đông - Nguyên Sa)

 

            Tình yêu đôi khi len-lén đi vào tim chỉ vì những chiếc áo lụa, những nụ cười, những giọng nói.  Mình yêu lúc nào không hay !   Một khi tình-yêu chớm nở, nhớ-nhung trần đầy: nhớ ơi là nhớ ! 

           

            “ Đêm qua Phạm Thái nhớ Quỳnh Như        

            Đồng mạ xanh non nhớ vũng hồ,                   

            Chiêm nữ bâng-khuâng ngồi nhớ bạn           

            Ngũ-hoành-sơn có nhớ Tây-du ?

 

            Trọng-Thủy lên đường, nhớ Mỵ-Châu            

            Ngưu-Lang, Chức-Nữ nhớ nhau sầu              

            Cô-Tô buồn nhớ Hàn-sơn-Tự                        

            Bến nước Tầm-Dương nhớ thủa nào             

 

            Biết rồi Phạm Lãi nhớ Tây-Thi                     

            Chim nhớ cành đa muốn trở về                     

            Đêm cũ xa xưa đèn nhớ bóng                        

            Đường-Minh-hoàng nhớ Dương-Quý-Phi                            

                                                                                                           

            Khắc-Chung rong-ruổi nhớ Huyền-Trân

            Kim-Trọng thương Kiều, nhớ Thuý-Vân

            Trăm năm bến nhớ con đò cũ

            Biết Tấn rồi đây có nhớ Tần ?

 

            Lưu-Bình trở giấc nhớ Châu-Lang

            Lạc-nẻo ai kia nhớ giống dòng

            Nguyễn Huệ, Trưng Vương mình nhớ mãi

            Con Hồng, Cháu Lạc nhớ non sông

 

            Bạch-mã bên thành nhớ Trạng-nguyên

            Chế-Bồng-Nga nhớ giấc chinh-yên

            Mỵ-Nương nhớ sáo Trương-Chi lắm

            Trăng nhớ hoàng-hôn, ANH NHỚ EM !

(Nhớ - Tố-Như)

 

 

Yêu đó, nhớ đó.  Nhưng mình có được yêu lại không ?  Xuân Diệu đã nhắc-nhở chúng ta nên cẩn-thân trong tình-trường trong bài Khổ:

 

                        “ Người ta khổ vì thương không phải cách

                        Yêu sai duyên và mến chẳng phải người

                        Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi

                        Người ta khổ vì xin không đúng chỗ

 

                        Đường êm ái ai đi mà nhớ ngõ

                        Đến khi hay gai nhọn đã vào chân

                        Vì thả lòng không kiềm chế dây cương

                        Ngưới ta khổ vì lui không được nưã...”

 

            May-mắn cho bạn đã tìm thấy tình yêu: Yêu và được yêu lại !           

            Nếu bạn đã yêu và người yêu phải xông-pha nơi trận-mạc, những vần thơ Chinh Phụ Ngâm sau đây chắc sẽ làm bạn rung-động không ít.   Còn gì thấm-thía hơn, còn gì xót xa hơn khi chia tay:

 

                        “Dấu chàng theo lớp mây đưa,

                        Thiếp nhìn rặng núi, ngẩn ngơ nỗi nhà.

                        Chàng thì đi cõi xa mua gió,

                        Thiếp lại về buồng cũ gối chăn

                        Đoái trông theo: đã cách ngăn,

                        Tuôn màn mây biếc, trải ngần núi xanh.

                                                          

Đời người có rất nhiều dịp chia tay, càng thương yêu lắm, càng đau đớn nhiều mỗi lần chia ly. Người chinh phu theo luật nước, đã giã từ người yêu lên đường. Họ chẳng muốn rời nhau. Nhưng lệnh vua phải tuân hành, họ đã tiễn đưa nhau, họ cố níu kéo cái hình bóng thân yêu của nhau mỗi lúc một xa, mỗi lúc một nhỏ lại. Còn gì thâm thúy hơn, còn gì lãng mạng hơn trong cảnh chia tay  trong Chinh Phụ Ngâm, đã được bà Đoàn thị Điểm vẽ lại:

 

 

     Chốn Tầm Dương chàng còn ngoảnh lại,

     Bến Tiêu tương thiếp hãy trông sang,

        Khói Tiêu-Tương cách Hàm -Dương

 Cây Hàm Dương cách Tiêu Tương mấy trùng,

 ...

    Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy

    Thấy xa xa những mấy hàng dâu,

       Hàng dâu xanh ngắt một mầu

   Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai ? “             

 

         

 

            Chàng đi rồi, nỗi nhớ nhung tràn ngập, biết than-thở với ai đây  ?

 

                        “ Nỗi lòng biết ngỏ cùng ai ?

                           Thiếp trong cánh cửa, chàng ngoài chân mây !”

 

            Đó cũng là tâm-trạng của chúng ta khi rời đất mẹ, nhất là khi người yêu còn kẹt lại nơi quê nhà :

 

                        “ Cớ sao cách trở nước non,

                          Khiến người thôi sớm, thôi hôm những sầu”

 

            Nhiều khi chỉ muốn đi tìm anh, vì nhớ đến tên anh ! Vì nhớ bóng tre xanh gieo đầu cành!  Người yêu hỡi: giờ này anh ở đâu, Bến-Hải hay là Cà-Mau anh ơi ? Thư đi, thư lại, nhưng biết bao giờ mới gặp lại nhau: nhớ thương tràn đầy !

 

                        Tin thường lại, người không thấy lại

                           Hoa dương tàn đã trải rêu xanh

                             Rêu xanh mấy lớp chung quanh

                        Dạo sân một bước: trăm tình ngẩn ngơ !

 

Nếu bà Đoàn thị Điểm đã khéo bầy-tỏ nồi-lòng ngừơi chinh-phụ khi đất nước gặp buổi binh đao, Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu cũng không kém sâu-sắc khi nhớ lại một lời thề của đấng nam-nhi sống trong cảnh đất nước bị ngoại-xâm dầy-xéo:

 

                        “   Nước non nặng một lời thề,

                        Nước đi, đi mãi không về cùng non,

                             Nhớ lời nguyện nước thề non

                        Nước đi chưa lại, non còn đứng trông

                             Non cao những ngóng cùng trông

                        Suối tuôn dòng lệ chờ mong tháng ngày...                

(Một lời thề -Tản Đà)

 

Cuộc sống là một chuỗi đổ thay, nhưng tình yêu chân-thật luôn tồn-tại, dù phải chia-ly. Nhà thơ Nguyễn Bính đã  trung-thực ghi lại tình người khi chia tay trong bài “Những bóng người trên sân ga”:

 

                        “Có lần tôi thấy hai cô bé                             

                        Sát má vào nhau khóc sụt-sùi                        

                        Hai bóng chung lưng thành một bóng           

                        -Đường về nhà chị chắc xa-xôi                     

                                                *                                                                    

                        “Có lần tôi thấy một người yêu                    

                        Tiễn một người yêu, một buổi chiều              

                        Ở một ga nào xa vắng lắm                             

                        Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.                      

                                                *

                        Hai chàng tôi thấy tiễn đưa nhau

                        Kẻ ở sân ga, kẻ cuối tàu

                        Họ giục nhau về ba bốn bận

                        Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu..

 

                        Có lần tôi thấy vợ chồng ai

                        Thèn thẹn đưa tay bóng chạy dài

                        Chị mở khăn trầu, anh thắt lại

                        -Mình về nuôi lấy mẹ mình ơi !

 

                        Có lần tôi thấy một bà già

                        Đưa tiễn con đi tận chốn xa

                        Tầu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng 

                        Lưng còng đổ bóng xuống sân ga.“

 

            Người con gái Việt Nam luôn có một tâm hồn lãng mạng, một tình yêu say đắm. Thiệt là may mắn cho ông nào được các cô gái VN yêu. Chúng ta đừng lấy làm lạ là tại sao các đấng mày râu, kể cả ngoại quốc,  chỉ muốn cưới vợ Việt, TTKH đã khéo léo nói lên cái lãng mạng đó khi người con gái về nhà chồng:

 

                        "     Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng,

                               Trời ơi! Người ấy có buồn không?   "    

(Hai sắc hoa Tigon - TTKH)

 

Vừa chạnh nghĩ đến người xưa, người con gái lại thấy lẻ-loi khi nhớ đến hoàn-cảnh hiện-tại của mình: vừa thương, vừa nhớ khi mùa đông tới mà chồng đi xa, càng thương càng đan nhiều áo cho chồng:

 

                        "          Chị ơi nếu chị đã yêu

                        Đã từng lỡ hái ít nhiều đau thương

                                    Đã xa hẳn quãng đời hương

                        Đã đem lòng gởi gió sương mịt mùng

 

                                    Biết chăng chị những mùa Đông

                        Đáng thương nhũng kẻ có chồng như em

                                    Hãy còn thấy lạnh trong tim

                        Đan đi đan lại aó len cho chồng...                 "         

(Đan Áo - TTKH)

 

            Người con gái Việt còn nổi bật trong sự thủy-chung và say-đắm khi yêu, đúng như Nhã Ca đã ghi trong bài Nhã Ca thứ nhứt:

 

            “Tôi làm con gái

             Buồn như lá cây                                              

            Chết hồn thơ dại                                            

             Xanh-xao tháng ngày                   

                         *        

“ Tôi làm con gái

              một lần yêu người

              Một lần mãi mãi

              Bây giờ chưa thôi

                        *

            “Tôi làm con gái                   

              Một lần qua đây                  

              Rồi không trở lại                 

              Ôi mùa Xuân này   

                          *

            “Tôi làm con gái

              Bao nhiêu tuổi đầy

              Bấy lần ngây dại

              Buồn không ai hay”

                          

 

Thế rồi anh nằm xuống sau một lần đã đến đây, đã vui chơi trong cuộc đời... để lại người yêu

tan-nát cõi-lòng. Nàng chỉ còn than-thở: Em khóc cho anh đêm này, ai khóc cho em ngày mai?

Xuân Diệu chỉ dùng hai câu thơ ngắn-ngủi đã đủ bộc-lộ tâm-trạng đau-thương này:

 

                        Rặng liễu đìu-hiu đứng chịu tang

                        Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng    

(Xuân Diệu)

 

Đọc những vần thơ trên chúng ta mới thấy cái hay cái đẹp của tiếng Việt, sự thủy-chung và say-đắm trong tình yêu lứa đôi của người Việt, cũng như niềm hãnh-diện của dân Việt mà gia-đình là nền-tảng.  Chúng tôi mong các bạn trẻ hãy trở về nguồn: học-hỏi tiếng Việt, trau-dồi truyền-thống và phát-triển gia-đình thuần-tuý Việt-Nam vì  ao nhà vẫn hơn !

 Trở lại đầu