Nỗi buồn tiếng Việt
Chu Đậu
Ngôn ngữ thay đổi theo thời gian, theo sinh hoạt xă hội. Mỗi ngày, từ những
đổi mới của đời sống, từ những ảnh hưởng của văn minh ngoại quốc mà ngôn ngữ dần
dần chuyển biến.
Những chữ mới được tạo ra, những chữ gắn liền với hoàn cảnh sinh hoạt xưa cũ đă
quá thời, dần dần biến mất. Cứ đọc lại những áng văn thơ cách đây chừng năm mươi
năm trở lại, ta thấy nhiều cách nói, nhiều chữ khá xa lạ, v́ không c̣n được dùng
hàng ngày.
Những thay đổi này thường làm cho ngôn ngữ trở nên sinh động hơn, giàu có hơn,
tuy nhiên, trong tiếng Việt khoảng mấy chục năm gần đây đă có những thay đổi rất
kém cỏi.
Ban đầu những thay đổi này chi giới hạn trong phạm vi Bắc vĩ tuyến 17, nhưng từ
sau ngày cộng sản toàn chiếm Việt Nam, 30 tháng tư năm 1975, nó đă xâm nhập vào
ngôn ngữ miền Nam. Rồi, đau đớn thay, lại tiếp tục xâm nhập vào tiếng Việt của
người Việt ở hải ngoại.
Người ta thuận theo các thay đổi xấu ấy một cách lặng lẽ, không suy nghĩ, rồi từ
đó nó trở thành một phần của tiếng Việt hôm nay. Nếu những thay đổi ấy hay và
tốt th́ là điều đáng mừng; Nhưng than ôi, hầu hết những thay đổi ấy là những
thay đổi xấu, đă không làm giầu cho ngôn ngữ dân tộc mà c̣n làm tiếng nước ta
trở nên tối tăm.
Thế nhưng dựa vào đâu mà nói đó là những thay đổi xấu?
Nếu sự thay đổi đưa lại một chữ Hán Việt để thay thế một chữ Hán Việt đă quen
dùng, th́ đây là một thay đổi xấu, nếu dùng một chữ Hán Việt để thay một chữ
Việt th́ lại càng xấu hơn. Bởi v́ nó sẽ làm cho câu nói tối đi. Người Việt vẫn
dễ nhận hiểu tiếng Việt hơn là tiếng Hán Việt. Nhất là những tiếng Hán Việt này
được mang vào tiếng Việt chỉ v́ người Tầu ở Trung Hoa bây giờ đang dùng chữ ấy.
Nếu sự thay đổi để đưa vào tiếng Việt một chữ dùng sai nghĩa, th́ đây là một sự
thay đổi xấu vô cùng.
Hăy duyệt qua
vài thay đổi xấu đă làm buồn tiếng Việt hôm nay:
1.
Chất lượng:
Đây là
chữ đang được dùng để chỉ tính chất của một sản phẩm, một dịch vụ. Người ta dùng
chữ này để dịch chữ quality của tiếng Anh. Nhưng than ôi! Lượng không phải là
phẩm tính, không phải là quality. Lượng là số nhiều ít, là quantity. Theo Hán
Việt Tự Điển của Thiều Chửu, th́ lượng là: đồ đong, các cái như cái đấu, cái hộc
dùng để đong đều gọi là lượng cả. Vậy tại sao người ta lại cứ nhắm mắt nhắm mũi
dùng một chữ sai và dở như thế. Không có ǵ bực ḿnh hơn khi mở một tờ báo Việt
ngữ ở hải ngoại rồi phải đọc thấy chữ dùng sai này trong các bài viết, trong các
quảng cáo thương măi. Muốn nói về tính tốt xấu của món đồ, phải dùng chữ phẩm.
Bởi v́ phẩm tính mới là quality. Ḿnh đă có sẵn chữ
phẩm chất
rồi tại sao lại bỏ quên mà dùng chữ ‘chất lượng’. Tại sao lại phải bắt chước mấy
anh cán ngố, cho thêm buồn tiếng nước ta.
2.
Liên hệ:
Cũng từ miền Bắc, chữ này lan khắp nước và nay cũng tràn ra hải ngoại. Liên hệ
là có chung với nhau một nguồn gốc, một đặc tính. Người cộng sản Việt Nam dùng
chữ liên hệ để tỏ ư nói chuyện, đàm thoại. Tại sao không dùng chữ Việt là ‘nói
chuyện’
cho đúng và giản dị. Chữ liên hệ dịch sang tiếng Anh là ‘to relate to…’, chứ
không phải là ‘to communicate to…’
3.
Đăng kư:
Đây là một chữ mà người Cộng Sản miền Bắc dùng v́ tinh thần nô lệ người Tầu của
họ. Đến khi toàn chiếm lănh thổ, họ đă làm cho chữ này trở nên phổ thông ở khắp
nước, Trước đây, ta đă có chữ
ghi tên
(và ghi danh) để chỉ cùng một nghĩa. Người Tầu dùng chữ đăng kư để dịch chữ
‘register’ từ tiếng Anh. Ta hăy dùng chữ ghi tên hay ghi danh cho câu nói trở
nên sáng sủa, rơ nghĩa. Dùng làm chi cái chữ Hán Việt kia để cho có ư nô lệ
người Tầu?!
4.
Xuất khẩu, Cửa khẩu:
Người Tầu dùng chữ khẩu, người Việt dùng chữ
cảng.
Cho nên ta nói xuất cảng, nhập cảng, chứ không phải như cộng sản nhắm mắt theo
Tầu gọi là xuất khẩu, nhập khẩu. Bởi v́ ta vẫn thường nói phi trường Tân Sơn
Nhất, phi cảng Tân Sơn Nhất, hải cảng Hải Pḥng, giang cảng Saigon, thương cảng
Saigon. Chứ không ai nói phi khẩu Tân Sơn Nhất, hải khẩu Hải Pḥng, thương khẩu
Saigon trong tiếng Việt. Khi viết tin liên quan đến Việt Nam, ta đọc bản tin của
họ để lấy dữ kiện, rồi khi viết lại bản tin đăng báo hay đọc trên đài phát thanh
tại sao không chuyển chữ (xấu) của họ sang chữ (tốt) của ḿnh, mà lại cứ copy y
boong?
5.
Khả năng:
Chữ này tương đương với chữ ability trong tiếng Anh, và chỉ được dùng cho người,
tức là với chủ từ có thể tự gây ra hành động động theo chủ ư. Tuy nhiên hiện nay
ở Việt nam người ta dùng chữ khả năng trong bất kỳ trường hợp nào, tạo nên những
câu nói rất kỳ cục. Ví dụ thay v́ nói là ‘trời hôm nay
có thể
mưa’, th́ người ta lại nói: ‘trời hôm nay có khả năng mưa’, nghe vùa nặng nề ,
vừa sai.
6.
Tranh thủ:
Thay v́ dùng một chữ vừa rơ ràng vừ giản dị là chữ ‘cố
gắng’,
từ cái tệ sính dúng chữ Hán Việt của người cộng sản, người ta lại dùng một chữ
vừa nặng nề vừa tối nghĩa là chữ ‘tranh thủ’. Thay v́ nói: ‘anh hăy cố làm cho
xong việc này trước khi về’, th́ người ta lại nói: ‘anh hăy tranh thủ làm cho
xong việc này trước khi về’.
7.
Khẩn trương:
Trước năm 1975 chúng ta đă cười những người lính cộng sản, khi họ dùng chữ này
thay thế chữ ‘nhanh
chóng’.
Nhưng than ôi, ngày nay vẫn c̣n những người ở Việt Nam (và cả một số người sang
Mỹ sau này) vẫn vô t́nh làm thoái hóa tiếng Việt bằng cách bỏ chữ ‘nhanh chóng’
để dùng chữ ‘khẩn trương’. Đáng lẽ phải nói là: ‘Làm nhanh lên’ th́ người ta nói
là: ‘làm khẩn trương lên’
8. Sự cố,
sự cố kỹ thuật: tại sao không dùng chữ vừa giản dị vừa phổ thông trước đây như ‘trở
ngại’
hay ‘trở ngại kỹ thuật’ hay giản dị hơn là chữ ‘hỏng’? (Nói ‘xe tôi bị hỏng’ rơ
ràng mà giản dị hơn là nói ‘xe tôi có sự cố’)
9.
Tham quan:
đi
thăm, đi xem
th́ nói là
đi thăm,
đi xem cho rồi tại sao lại phải dùng cái chữ này của người Tầu?! Sao không nói
là ‘Tôi đi Nha Trang chơi’, ‘tôi đi thăm lăng Minh Mạng’, mà lại phải nói là
‘tôi đi tham quan Nha Trang’, ‘tôi đi tham quan lăng Minh Mạng’
10.
Nghệ nhân:
Ta vốn gọi những người này là ‘nghệ
sĩ’.
Mặc dừ đây cũng là tiếng Hán Việt, nhưng người Tầu không có chữ nghệ sĩ, họ dùng
chữ nghệ nhân. Có những người tưởng rằng chữ nghệ nhân cao hơn chữ nghệ sĩ, họ
đâu biết rằng nghĩa cũng như vậy, mà sở dĩ người cộng sản Việt Nam dùng chữ nghệ
nhân là v́ tinh thần nô lệ Trung Hoa.
11. Chuyển ngữ:
Đây là một chữ mới, xuất hiện trên báo chí Việt Nam ở hải ngoại trong vài năm
gần đây. Trước đây chúng ta đă có một chữ giản dị hơn nhiều để tỏ ư này. Đó là
chữ dịch, hay dịch thuật.
Dịch
tức là chuyển từ một ngôn ngữ này sang một ngôn ngữ khác. Đoàn Thị Điểm dịch
Chinh Phụ Ngâm Khúc của Đặng Trần Côn, Phan Huy Vịnh dịch Tỳ Bà Hành của Bạch Cư
Dị, Nguyễn Hiến Lê dịch Chiến Tranh Và Ḥa B́nh của Leon Tolstoi v.v.. Người
viết ở hải ngoại bây giờ h́nh như có một mặc cảm sai lầm là nếu dùng chữ dịch
th́ ḿnh kém giá trị đi, nên họ đặt ra chữ 'chuyển ngữ' để thấy ḿnh oai hơn.
Chữ dịch không làm cho ai kém giá trị đi cả, chữ ‘chuyển ngữ’ cũng chẳng làm giá
trị của ai tăng thêm chút nào. Tài của dịch giả hiện ra ở chỗ dịch hay, dịch
đúng mà thôi. Chứ đặt ra chữ mới nghe cho kêu không làm tài năng tăng lên chút
nào, hơn nữa nó c̣n cho thấy sự thiếu tự tin, sự cầu kỳ không cần thiết của
người dịch.
12. Tư liệu:
Trước đây ta vốn dùng chữ
tài liệu,
rồi để làm cho khác miền nam, người miền bắc dùng chữ ‘tư liệu’ trong ư: ‘tài
liệu riêng của người viết’. Bây giờ những người viết ở hải ngoại cũng ưa dùng
chữ này mà bỏ chữ ‘tài liệu’ mặc dù nhiều khi tài liệu sử dụng lại là tài liệu
đọc trong thư viện chứ chẳng phải là tài liệu riêng của ông ta.
13.
Những danh từ kỹ thuật mới:
Thời đại của điện tử, của computer tạo ra nhiều danh từ kỹ thuật mới, hay mang ư
nghĩa mới. Những danh từ này theo sự phổ biến rộng răi của kỹ thuật đă trở nên
thông dụng trong ngôn ngữ hàng ngày. Hầu hết những chữ này có gốc từ tiếng Anh,
bởi v́ Hoa Kỳ là nước đi trước các nước khác về kỹ thuật. Các ngôn ngữ có những
chữ cùng gốc (tiếng Đức, tiếng Pháp…) th́ việc chuyển dịch trở nên tự nhiên và
rơ ràng, những ngôn ngữ không cùng gốc, th́ người ta địa phương hóa những chữ ấy
mà dùng. Riêng Việt Nam th́ làm chuyện kỳ cục là dịch những chữ ấy ra tiếng Việt
(hay mượn những chữ dịch của người Tầu), tạo nên một mớ chữ ngây ngô, người Việt
đọc cũng không thể hiểu nghĩa những chứ ấy là ǵ, mà nếu học cho hiểu nghĩa th́
khi gặp những chữ ấy trong tiếng Anh th́ vẫn không hiểu. Ta hăy nhớ rằng, ngay
cả những người Mỹ không chuyên môn về điện toán, họ cũng không hiểu đích xác
nghĩa của những danh từ này, nhưng họ vẫn cứ chỉ biết là chữ ấy dùng để chỉ các
vật, các kỹ thuật ấy, và họ dùng một cách tự nhiên thôi. Vậy tại sao ta không
Việt hóa các chữ ấy mà phải mất công dịch ra cho kỳ cục, cho tối nghĩa. Ông cha
ta đă từng Việt hóa biết bao nhiêu chữ tương tự, khi tiếp xúc với kỹ thuật
phương tây cơ mà.
Ví dụ như ta
Việt hóa:
chữ ‘pomp’
thành ‘bơm’
(bơm xe, bơm nước),
chữ ‘soup’
thành ‘xúp’,
chữ ‘phare’
thành ‘đèn
pha’,
chữ ‘cyclo’
thành ‘xe
xích lô’,
chữ ‘manggis’
(tiếng Mă Lai) thành ‘quả
măng cụt’,
chữ ‘durian’
thành ‘quả
sầu riêng’,
chữ ‘bougie’
thành ‘bu-gi,
chữ ‘manchon’
thành ‘đèn
măng xông’,
chữ ‘boulon’
thành ‘bù-long’,
chữ ‘gare’ thành ‘nhà
ga’,
chữ ‘savon’
thành ‘xà-bông’…
Bây giờ đọc báo,
thấy những chữ dịch mới, th́ dù đó là tiếng Việt, người đọc cũng vẫn không hiểu
như thường. Hăy duyệt qua một vài danh từ kỹ thuật bị ép dịch qua tiếng Việt
Nam, như:
*
Scanner
dịch thành ‘máy quét’. Trời ơi! ’máy quét’ đây, thế c̣n máy lau, máy rửa đâu?!
Mới nghe cứ tưởng là máy quét nhà!
*
Data
Communication
dịch là ‘truyền dữ liệu’
*
Digital
camera
dịch là ‘máy ảnh kỹ thuật số’
*
Database
dịch là ‘cơ sở dữ liệu’. Những người Việt đă không biết database là ǵ th́ càng
không biết ‘cơ sơ dữ liệu’ là ǵ luôn.
*
Sofware
dịch là ‘phần mềm’,
*
Hardware
dịch là ‘phần cứng’ mới nghe cứ tưởng nói về đàn ông, đàn bà. Chữ ‘hard’ trong
tiếng Mỹ không luôn luôn có nghĩa là ‘khó’, hay ‘cứng’, mà c̣n là ‘vững chắc’ ví
dụ như trong chữ ‘hard evident’ (bằng chứng xác đáng)…Chữ soft trong chự ‘soft
benefit’ (quyền lợi phụ thuộc) chẳng lẽ họ lại dịch là ‘quyền lợi mềm’ sao?
*
Network
dịch là ‘mạng mạch’,
*
Cache memory
dịch là ‘truy cập nhanh’
*
Computer monitor
dịch là ‘màn h́nh’ hay ‘điều phối’
*
VCR
dịch là ‘đầu máy’ (Như vậy th́ đuôi máy đâu? Như vậy những thứ máy khác không có
đầu à?). Sao không gọi là VCR như ḿnh thường gọi TV (hay Ti-Vi). Nếu thế th́
DVD, DVR th́ họ dịch là cái ǵ?
*
Radio
dịch là ‘cái đài’. Trước đây ḿnh đă Việt hóa chữ này thành
ra-đi-ô
hay ra-dô, hơặc dịch là ‘máy
thu thanh’.
Nay gọi là ‘cái đài’ vừa sai, vừa kỳ cục. Đài phải là một cái tháp cao, trên một
nền cao (ví dụ đài phát thanh), chứ không phải là cái vật nhỏ ta có thể mang đi
khắp nơi được.
*
Chanel
gọi là ‘kênh’. Trước đây để dịch chữ TV chanel, ta đă dùng chữ
đài,
như đài số 5, đài truyền h́nh Việt Nam… gọi là kênh nghe như đang nói về một con
sông đào nào đó ở vùng Hậu Giang!
Ngoài ra, đối với chúng ta,
Saigon
luôn luôn là Saigon, hơn nữa người dân trong nước vẫn gọi đó là Saigon. Các xe
đ̣ vẫn ghi bên hông là ‘Saigon – Nha Trang’, ‘Saigon - Cần Thơ’… trên cuống vé
máy bay Hàng Không Việt Nam người ta vẫn dùng 3 chữ SGN để chỉ thành phố Saigon.
Vậy khi làm tin đăng báo, tại sao người Việt ở hải ngoại cứ dùng tên của một tên
chó chết để gọi thành phố thân yêu của chúng ḿnh?! Đi về Việt Nam t́m đỏ mắt
không thấy ai không gọi Saigon là Saigon, vậy mà chỉ cần đọc các bản tin, các
truyện ngắn viết ở Hoa Kỳ ta thấy tên Saigon không được dùng nữa. Tại sao?
Đây chỉ là một vài ví dụ để nói chơi thôi, chứ cứ theo cái đà này th́ chẳng
mấy chốc mà người Việt nói tiếng Tầu luôn mất! Tất nhiên, v́ đảng cộng sản
độc quyền tất cả mọi sinh hoạt ở Việt nam, nên ta khó có ảnh hưởng vào tiếng
Việt đang dùng trong nước, nhưng tại sao các nhà truyền thông hải ngoại lại cứ
nhắm mắt dùng theo những chữ kỳ cục như thế?! Cái khôi hài nhất là nhiều vị
trong giới này vẫn thường nhận ḿnh là giáo sư (thường chỉ là giáo sư trung học
đệ nhất cấp (chưa đỗ cử nhân) hay đệ nhị cấp ở Việt Nam ngày trước, chứ chẳng có
bằng Ph.D. nào cả), hay là các người giữ chức này chức nọ trong các hội đoàn tự
cho là có trách nhiệm về văn hóa Việt Nam ở ngoài nước!
Trước đây Phạm Quỳnh từng nói: ‘Truyện Kiều c̣n th́ tiếng ta c̣n, tiếng ta
c̣n th́ nước ta c̣n’, bây giờ Truyện Kiều vẫn c̣n mà cả tiếng ta lẫn nước ta
lại đang đi dần xuống hố sâu Bắc Thuộc. Than ôi!