LỜI TỰ THÚ CỦA ĐÁ
(Liều thuốc thần trị nhức đầu)
Kính
gởi Bác -sĩ Thanh-Nga
Phụ - trách mục Giải Đáp Y -Học
Thưa Bà,
Tôi thường say mê theo dơi những lời giải đáp vê Y- Học của Bà trên nhật báo
Việt -Nam với những câu trả lời khoa học, thực tế, nhưng không khô khan, mà trái
lại đầy chất dí dỏm. Bà đă khéo cho y- học và đời thường trộn lẫn vào nhau, hỗ
trợ cho nhau và bổ khuyết cho nhau. Vạn lần thán phục Bà. Cho nên, hôm nay tôi
mạo muội gởi đến Bà lá thư hỏi bệnh này, rất mong Bà đem khả năng sẵn có, cũng
như kiến thức uyên bác của Bà, vui ḷng chỉ giáo cho tôi. Tôi ao ước được lănh
hội ở Bà về y lư cũng như đạo lư làm người. Xin đội ơn Bà.
Thưa Bà,
Tôi không c̣n trẻ nữa. Tôi đă hơn hai lần của tuổi hai mươi. Tôi lập gia đ́nh tư
năm mười chín tuổi và đă ba lần sinh đẻ. Hiện tôi đang sống với chồng con, được
chồng con yêu mến, gia đ́nh vui vẻ, êm ấm nhưng thật ra tôi không hẳn hạnh phúc,
nhưng cũng chưa đến nỗi qúa bất hạnh. Sức khoẻ tôi tốt trên mức trung b́nh,
không bệnh tật và không cần dùng thuốc men ǵ cả. hệ thần kinh tôi khá nhậy cảm,
nên tôi thường choáng váng mỗi khi ra nắng, và không chịu được tiếng động ồn-ào
nhiều hơn b́nh thường, cũng như dị ứng với những mùi nước hoa qúa nồng trong một
không gian hẹp. Vâng, sức khoẻ tôi là thế. Không có ǵ đáng nói.
Nhưng lần mang thai thứ ba cũng là lần mang thai cuối cùng trong cuộc đời, tôi
đă sinh khó và mất máu khá nhiều. Bác sĩ sản khoa phải truyền máu để cứu tôi và
đứa con. Và câu chuyện - theo thiển ư của vợ chồng tôi - đă bắt đầu từ khi có
ḍng máu lạ luân lưu trong cơ thể tôi. Máu của ai đă truyền cho tôi, làm sao tôi
biết? Âu hay Á ? Da đen hay da trắng ? Đàn ông hay đàn bà ? Già hay trẻ? Đàng
hoàng hay dâm bôn? lương thiện hay bất hảo? Tôi hoàn toàn không biết được. Nhưng
điều tôi chắc chắn là kể từ lần truyền máu ấy tôi như biến thành một người khác.
Tôi thường hay bị chứng nhức đầu mỗi tháng vài lần. Đầu tôi nhức như búa bổ, mắt
hoa, và không thể tập trung để làm ǵ được trong lúc đó. Thuốc giảm đau nhức
không công hiệu ǵ. Tôi chỉ biết ôm đầu, nằm chịu trận, và chờ cho cơn nhức đầu
ấy qua đi. Rồi cũng qua thật Bà ạ! Như một cơn băo, một cơn lụt trong đầu tôi,
khoảng nửa giờ sau, hay lâu hơn nữa, cơn nhức đầu từ từ lui dần, trả lại cho tôi
nếp sống b́nh thường. Có một điều là cơn nhức đầu thường có báo trước bằng dấu
hiệu rêm nhẹ trong đầu, rồi từ từ lan toả và nhức hết cả đầu. Cũng may là khi
con nhức đầu kéo đến, tôi biết trước khoảng vài phút. Tôi đi khám bác sĩ th́ bác
sĩ cho chụp quang tuyến, nhưng kết quả tốt, không hề có bướu trong đầu. Tôi cũng
mừng.
Thật bất ngờ và rất t́nh cờ, tôi đă t́m được phương thuốc chữa chứng nhức đầu
của tôi Bà ạ ! Thật xấu hổ và cũng chẳng hay ho ǵ khi nhắc đến. Nhưng Bà là bác
sĩ, tôi lại đang khai bệnh với Bà nên tôi thường quan niệm rằng với vị bác sĩ
chữa bệnh cho ḿnh th́ không có ǵ phải giấu, và nếu tôi giấu giếm th́ đă không
có lá thư này gởi đến Bà.
Nguyên một lần cơn nhức đầu kéo dài khá lâu, tôi như thiếp đi trong cơn đau nhức,
nhưng vẫn tỉnh táo để biết chồng tôi vừa đi làm về. Quen với những cơn nhức đầu
của tôi từ nhiều tháng qua, chồng tôi ôm tôi và nhẹ tay day trên đầu, trên trán
tôi. Bàn tay thân quen đó không chỉ dừng ở đầu, ở trán, mà đă chu du khắp thân
thể tôi và chuyện ǵ đến đă phải đến. Tôi mê đi từ cơn nhức đầu chưa dứt, đến
cơn hoan lạc ân aí với chồng tôi. Và lạ qúa Bà ạ! Sau khi vui thú với chồng, th́
cơn nhức đầu của tôi tan biến và tôi khoẻ khoắn như chưa bao giờ biết đến những
bệnh quái ác đó. Lần nhức đầu sau vào một ngày cuối tuần, may qúa, chồng tôi
đang ở bên tôi. Tôi ngập ngừng:
"H́nh như lần trước em đang nhức đầu, em..."cho" anh, nên hết nhức đầu. Em muốn
...thử lần nữa xem có đúng như thế không?"
Hiểu ư, anh d́u tôi vào cơn say t́nh ái. Và lạ qúa Bà ạ, phép lạ lại xẩy ra: cơn
nhức đầu tan biến ngay tức khắc. Tôi bẽn lẽn khi chồng tôi nói:
"Thế là anh đă có thuốc trị bệnh nhức đầu cho em rồi phải không ?"
Thường ngày, tôi không phải là một người vợ dạn dĩ trong việc gối chăn, có chồng
tôi làm chứng. Mặc dù đă ba mặt con, với hơn hai mươi năm làm vợ, tôi luôn luôn
chỉ ..."phu xướng phụ tùng". Bây giờ th́ trái lại, Bà ơi! Để chữa bệnh nhức đầu,
tôi đă phải làm ngược lại truyền thống đó là "phụ xướng phu tùng" rồi Bà ạ! Và
không nói, chắc Bà cũng biết là tôi đă dùng ngay cách này để trị cơn nhức đầu
măn tính của tôi. Hơi bất tiện những khi không có chồng tôi ở nhà, nhưng biết
làm sao được. Đành chịu trận những lúc như thế, xem như nhà xa ...tiệm thuốc tây
quá, và loại thuốc tôi cần rất ...khan hiếm, khó mua, phải có toa bác sĩ mới mua
được, mà lại chỉ được mua giới hạn mỗi lần ... một viên! Dù sao tôi cũng vui
mừng, v́ đă có cách để trị cơn bệnh nhức đầu của tôi, để thỉnh thoảng lại nghe
chồng tôi chọc ghẹo:
" Hôm nay, sao em chưa ...nhức đầu ?"
Hoặc ghé sát tai tôi, anh th́ thầm :
"Vào đây anh chữa nhức đầu cho!"
Tôi vội xô anh ra và mắng yêu:
"Quỷ nà! C̣n cầu cho em nhức đầu nữa hả
? Đau muốn chết được mà c̣n cḥng ghẹo em
nữa!"
Nhiều hôm thấy tôi "nghiêm-trang" qúa, th́ anh lại nhăn nhó bảo:
"Anh lây bệnh nhức đầu của em rồi này! Chữa cho anh đi!"
Tôi đành cười khỏa lấp không cho anh "lạm dụng thuốc men bừa băi". Tôi cười trừ
và nói:
"Để dành thuốc đi! Xài ... phung phí, thuốc hết linh nghiệm!"
Nhưng miệng tôi xui, ăn mắm ăn muối sao đó, nên căn bệnh biến-chuyển Bà ạ! V́
đột nhiên năm ngoái, cơn nhức đầu chợt gia tăng cường-độ và gia tăng cả tốc-độ,
v́ tôi nhức đầu liên miên, mỗi lần kéo dài hơn thường lệ, và cứ hai ba ngày lại
xẩy ra một lần. Chồng tôi phải đi làm nên không có mặt thường xuyên để chữa cho
tôi, và cơn nhức đầu th́ hoành-hành tôi ngày một nhiều hơn. Tôi không chuyên
chú vào công việc được nữa. Tôi quên không giới thiệu với Bà, tôi là một nhà văn.
Công việc sáng-tác của tôi cần nhiều đến bộ óc, thế mà trong đó cứ rúng động như
có những cơn địa-chấn mạnh. Tôi chịu hết nổi! Tôi như muốn điên lên. Mỗi khi cơn
nhức đầu oà đến, tôi mong chồng tôi về để lấy "thuốc" trị bệnh cho tôi. Nhiều
hôm, tôi ôm đầu kêu rên thảm thiết. Tôi đi khám bác sĩ và uống những viên thuốc
an-thần với liều mạnh, nhưng vô ích. Cơn nhức đầu như trêu ghẹo những viên thuốc,
nên đă tăng cả chiều dài và chiều ngang cơn đau nhức, làm đầu tôi như muốn vỡ
tung ra thành nhiều mảnh.
Hàng xóm nhà tôi là một người đàn ông Mỹ trắng, tôi không thể đóan được tuổi của
ông ta, nhưng xem có vẻ c̣n trẻ. Nhà tôi và nhà ông xách nhau một hàng rào gỗ đă
cũ. Một hôm, con chó nhỏ của ông chui qua vườn nhà tôi, và sủa inh ở. Tôi ra xem,
th́ thấy bên kia rào, ông bắc cái ghế đứng lên, tay vẫy chó và miệng nhờ tôi bắt
giùm con chó
cho
ông. Tôi vốn thích chó, nhưng lại sợ chó lạ cắn, nên mở cửa cho ông ta vào vườn
đem chó về. Tay ôm con chó, ông chào tôi ra về, nhưng đôi mắt th́ ngừng hơi lâu
trên thân thể tôi đang lồ lộ trong bộ đồ lụa mỏng. Tôi có da có thịt, nên chắc
trông c̣n hấp dẫn với con mắt "giống đực" của ông ta. Chồng tôi đă có lần nói
với tôi rằng:
- "Đă hơn hai mươi năm trôi qua, nhưng xem ra với ngày mới cưới, th́ em không
khác bây giờ là bao. H́nh như c̣n ....ngon hơn!"
Tôi không tin, mà chỉ cho là anh khéo nịnh, chứ thời-gian có chừa một ai mà
không tàn phá. Nhưng đôi mắt của người đàn ông Mỹ hàng xóm cũng đă như bảo với
tôi thế. Vài ngày sau, ông ta sang nhà tôi , lấp ló ngoài cửa và ngỏ ư muốn mượn
điện-thoại để gọi công-ty điện, v́ nhà ông bị mất điện. Khi trả lại điện-thoại
cho tôi, ông ta đứng nói chuyện hơi lâu, và đôi mắt xanh lơ không ngừng quét
nhanh trên ḿnh tôi. V́ ở nhà, nên tôi mặc hơi "thoải mái", da thịt cứ phơi phới
như cánh đồng lúa non. Tôi thấy trái khế ở cổ ông ta nhấp- nhổm. Tôi thầm nghĩ:
" Không biết trong người ông, c̣n có cái ǵ "nhấp nhổm" nữa không nhỉ". Ông chào
tôi ra về, để lại trong tôi một nỗi vui bất chợt. Được một người đàn ông nh́n
ḿnh thèm thuồng như thế, tôi cảm thấy vui vui. Bản tính của giống cái mà. Vài
lần khác, khi th́ mượn cái bật lửa, khi th́ lại đưa cho tôi một lá thư của bưu
điện đưa lầm, ông ta quen với tôi hồi nào không rơ. Tôi cũng không cảm thấy e
ngại như lúc đầu mới quen, nhưng ông ta vẫn chưa dám bước vào nhà, mà chỉ đứng
nói chuyện phiếm ngoài cửa. Giọng Mỹ của ông ta rất dễ nghe, Cũng là một cách để
nhà văn như tôi luyện giọng vậy, v́ tôi ít có dịp tiếp- xúc với người bản xứ.
Tôi biết ông ta đang sống một ḿnh, đă ly dị vợ và hiện đang làm y tá ca đêm tại
một bịnh viện trong thành phố.
Rồi chuyện đă đến, Bà ạ ! Trong một cơn nhức đầu kinh-khủng, mới sáng sớm khi
chồng con tôi vừa vắng nhà. Tôi ôm đầu chịu trận như Tế-Thiên Đại-Thánh ôm ṿng
Kim-Cô của Phật Bà Quan Âm trong truyện Tây Du Kư. Bất chợt chuông cửa reng, và
ông Mỹ hàng xóm hiện ra bên khung cửa. Ông ta hoảng hốt thấy tôi thần sắc khác
thường và tay ôm đầu đau đớn. Tưởng có chuyện không hay xẩy ra, ông luôn miệng
hỏi tôi:
"What ? What ?"
Mắt tôi hoa lên. Trong cơn đau điên cuồng đó, tôi đă lảo đảo và ông ta đă kịp đỡ
tôi trước khi tôi muốn ngă. Cơn choáng váng kinh hồn khiến tôi không đứng vững
nổi. Và một cái ǵ đó bừng bừng trong khắp châu thân. Đầu tôi như muốn nổ tung.
Đôi tay rắn chắc của ông ta d́u tôi vào pḥng. Và thưa Bà, tôi có tội lỗi ǵ
không, khi ông ta ra về và tôi vừa dứt cơn nhức đầu. Ḷng ngập tràn hối hận, tôi
tự dày ṿ ḿnh trong mặc cảm tội lỗi, và tôi không hề biện minh cho hành động
điên loạn vừa rồi. Nhiều lần sau đó, tôi đă toan thú thật cho chồng tôi biết về
"tiệm thuốc lạ" và "viên thuốc lạ" mà người đàn ông Mỹ hàng xóm đă "cung-cấp"
cho tôi khi anh vắng nhà. Nhưng Bà ơi! Nói ra là tan vỡ tất cả, không cách ǵ
hàn gắn được. Tôi biết là không bao giờ chồng tôi tha thứ cho tôi, nếu anh biết
chuyện. Biết đâu, anh sẽ nói:
"Thà là em chết, c̣n hơn chữa bệnh kiểu đó!"
Cũng đúng thôi, phải không thưa Bà ? Sau đó tôi im lặng với chồng tôi và tôi đă
gặp ông Mỹ hàng xóm để nói cho ông ta nghe chứng bệnh khác thường của tôi, mong
ông ta quên đi những chuyện ngoài ư muốn của tôi hôm nào. Hơi sửng sốt, ông ta
không ngờ hành động bất chính của ông ta đă chữa bệnh cho tôi. Tôi ra về, và
trong ḷng thầm nguyền rủa khi ông ta nói:
"Tôi sẵn sàng giúp đỡ những ǵ cô cần đến. Xin bỏ qua câu chuyện cũ, và hăy xem
tôi như một người hàng xóm b́nh thường."
Lời ông ta nói như ngầm một hứa hẹn vu vơ. Tôi đau đớn tự nhủ:
"Không bao giờ xẩy ra nữa.Chồng con tôi mà biết, th́ tôi chỉ c̣n có nước chết
thôi. Sẽ không ai tha thứ cho tôi cả ."
Một ngày kia, tôi thấy hàng rào chỗ ngăn cách giữa hai nhà tôi với nhà ông Mỹ có
hai tấm ván bị nậy ra, và đă được chặn lại sơ sài cho khỏi đổ. Tôi thấy con chó
của ông hàng xóm chui qua, chui về tự-do. Tôi xem kỹ và biết phải có bàn tay con
người tham-dự vào. Ḷng đang hoang - mang nghi - hoặc th́ ông hàng xóm Mỹ hiện
ra. Ông ta đại ư nói với tôi rằng:
"Hăy để đấy như một cánh cửa cấp cứu. Khi nào cần, thật cần th́ dùng. Hăy xem
như một cách chữa bệnh. Đừng ngại!"
Và ông nở một nụ cười nửa như khuyến dụ, nửa như an ủi vỗ về tôi. Tôi lắc đầu và
khó khăn nói:
"Không bao giờ có chuyện ấy xẩy ra nữa. Ông hăy quên chuyện cũ đi. Xem nó như
một giấc mợ".
Ông ta cười:
"Mong cô khỏi bệnh. Dù sao tôi vẫn là một y -tá , và vẫn có nhiệm - vụ ...cứu
người !"
Tôi định bụng cuối tuần sẽ nói chồng tôi đem đinh với búa ra đóng lại hàng rào
cho chắc chắn, cho con chó của ông Mỹ khỏi chạy sang vườn của tôi.
Nhưng chưa kịp, th́ cơn nhức đầu kinh-hoàng lại đến với tôi. Và tệ qúa Bà ơi,
bằng một vô thức, tôi đă xô hai tấm ván hàng rào, chạy sang nhà người Mỹ hàng
xóm, người đàn ông đă đỡ kịp tôi trong đôi tay rắn chắc như thép của ông. Thân
thể tôi đă dội lại khi cảm nhận tính chất "rắn chắc" đó, và tiềm thức cho tôi
biết người này rơ ràng không phải là chồng tôi, nhưng có một cái ǵ đó đă bắt
tôi lao hối hả vào đôi tay ấy. Rồi tôi chạy vội về nhà với bộ đồ lụa nhàu nát và
một cái đầu đă hết nhức. Trời ơi! Tội lỗi qúa, Bà ơi! Lần thứ hai và lần thứ ba.
Rồi lần thứ tư, những khi chồng tôi không có ở nhà. Hai tấm ván hàng rào vẫn c̣n
nguyên, dựng hờ vào đấy. Để con chó và con người ... chó má của tôi chạy qua,
chạy về! Tôi không đủ can đảm nói chồng tôi đem đinh, búa ra đóng lại nữa rồi.
Trời ơi, ghê qúa! Chính tôi chạy sang và lao vào ông ta với cơn nhức đầu không
chịu được, và với một nỗi rạo rực không kềm chế được. Bà ơi, ḍng máu ghê gớm
nào đang rần rần chạy trong huyết quản tôi ? Da trắng hay da đen ? Âu hay Á mà
bắt tôi dữ dội như vậy ? Có phải tôi đang ngoại t́nh dưới h́nh thức "chữă bệnh"
không hả Bà ? Rơ ràng là tôi đă nhiều lần khoái cảm cùng cực với người đàn ông
Mỹ hàng xóm! Không những không giống chồng tôi, mà c̣n nhiều hơn đấy Bà ạ! Tôi
phải làm sao hơ? Bà ?
BàThanh Nga ơi, Bà bảo tôi phải làm sao đây hơ? Bà ? Xin Bà cho tôi một lời
khuyên, v́ tôi biết rằng hạnh phúc nhỏ nhoi, cũng như danh dự của người vợ,
người mẹ của tôi đang treo bằng một sợi tóc trên bờ vực thẳm. Và Bà ơi, dù rằng
lư do chữa bệnh của tôi đă khiến chồng tôi khả tín, nhưng với anh, chứ với người
khác, tôi biết triệu lần chắc chắn làkhông bao giờ anh có thể tha thứ cho tôi,
nếu anh biết chuyện này. C̣n cứ giữ nguyên như cũ, và chịu đựng cơn nhức đầu
thường xuyên, không biết sức tôi c̣n chịu đựng được bao lâu nữa? Xin Bà vui ḷng
chỉ bảo cho. Tôi vô cùng biết ơn Bà.
Viết thư cho Bà, như một lời tự thú, mong Bà đừng nguyền rủa tôi là hạng đàn bà
hư thân mất nết, Bà nhé! Tôi phải làm ǵ trong hoàn cảnh này, hở Bà ? Xin Bà
giúp tôi một lời khuyên.
Bà ơi! Tôi phải ngừng đây. H́nh như cơn nhức đầu sắp kéo đến, v́ tôi đang có cảm
-giác rêm rêm một bên đầu.
Kính chào Bà.
Thu - Hằng