Tham Nhũng và Chế Độ

'Có liên hệ giữa tham nhũng và nghèo đói'


BBC - 06 Tháng 11 2006 - Cập nhật 13h16 GMT

CÁC BÀI LIÊN QUAN
Haiti đầu bảng về tham nhũng
06 Tháng 11, 2006 | Trang tin chính
Chống tham nhũng như thế nào?
14 Tháng 6, 2006 | Việt Nam
'Tham nhũng đa số là đảng viên'
04 Tháng 4, 2006 | Việt Nam
Việt Nam xếp thứ 111 trên tổng số 163 nước, trong trong bảng xếp hạng tham nhũng mới nhất do tổ chức Transparency International công bố.
Thứ hạng này gần như không đổi so với bảng năm ngoái: Việt Nam xếp thứ 107 trong 159 nước.
Khảo sát cho biết nhận xét về mức độ tham nhũng tại các nước, qua cặp mắt của doanh nhân, học giả và các chuyên gia đánh giá rủi ro.
Chủ tịch của Transparency International, bà Hugette Labelle, nói có một sự liên hệ mạnh mẽ giữa tham ô và nghèo đói.
"Tham nhũng khiến hàng triệu người kẹt trong cảnh nghèo," bà nói.

Xếp hạng ở châu Á
Nếu chỉ tính riêng trong vùng châu Á - Thái Bình Dương, Việt Nam xếp thứ 15 trong 25 nước.
Tại châu Á, New Zealand được xếp thứ nhất, theo sau là Singapore, Úc, Hồng Kông, Nhật Bản và Macao.
Trung Quốc xếp thứ 12, ngang với Ấn Độ.
Bốn nước xếp cuối bảng ở châu Á là: Pakistan, Campuchia, Bangladesh và Miến Điện.
Transparency International đánh giá cao Singapore, nhưng kêu gọi nước này sớm thông qua Công ước Liên Hiệp Quốc về chống tham nhũng để chứng tỏ sự cam kết với quốc tế.
Tổ chức này cũng nói điểm trung bình của cả 25 nước châu Á chỉ là 4.6 trên 10, và đây là điểm thấp đáng lo ngại.
Macao và Bhutan là hai nước lần đầu tiên được đưa vào bảng xếp hạng năm nay.
Macao được nói là có nỗ lực cải thiện khả năng quản trị của chính quyền và đã tạo được một ủy ban độc lập chống tham nhũng có quyền lực.
Lào tiếp tục bị xem là có mức độ tham nhũng cao, và điểm năm nay lại thấp hơn năm trước.
Theo Transparency International, hiện tại châu Á chỉ mới có năm nước thông qua Công ước Liên Hiệp Quốc về chống tham nhũng: Úc, Trung Quốc, Indonesia, Mông Cổ và Sri Lanka.


Giá của một bản cáo trạng


Lao Động số 306 Ngày 06/11/2006 Cập nhật: 7:16 AM, 06/11/2006

(LĐ) - Khái niệm "chạy án" mà người ta vẫn thường dùng hiện nay không chỉ được hiểu xuất phát từ nhu cầu của người có hành vi vi phạm pháp luật, mà còn từ sự gợi ý của những người chấp pháp.

Điều này được chứng minh qua các điều tra "Cán bộ kiểm sát vòi tiền để chạy án" của phóng viên Báo Lao Động vừa qua.

Kiểm sát viên của VKSND huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương, đòi tiền bị can một cách trắng trợn. Đọc bài tường thuật ghi lại từ băng ghi âm của cuộc mặc cả giữa cán bộ viện kiểm sát với bị can, công dân không khỏi buồn lòng về đạo đức người thực thi pháp luật.

Bị can nói với cán bộ chấp pháp rằng: "Nói thật với các anh, gia cảnh nhà tôi không còn cái gì có thể bán được một trăm ngàn... Tôi thề với các anh nhà tôi không còn một hạt thóc nào nữa cả, vợ con tôi cũng sắp chết đói cả rồi". Thế nhưng, cán bộ chấp pháp vẫn lạnh lùng phán "...tôi đã nói là làm".

Ông kiểm sát viên dùng bản cáo trạng buộc tội bị can để mặc cả. Giá của việc thay đổi cáo trạng là chục triệu đồng. Ở đây không phải là chuyện mặc cả suông, mà là mua bán sòng phẳng, vì ngay sau khi khách hàng nộp đủ tiền, ông kiểm sát viên đưa quyết định đình chỉ vụ án hình sự do chính ông Viện trưởng VKSND huyện ký.

Tại sao một kiểm sát viên có thể tự tin mặc cả giá của một vụ án như vậy? Thông tin từ các bài báo phản ánh một chuỗi hành vi mua bán rất có hệ thống, từ kiểm sát viên đến cán bộ thi hành án, và phảng phất trong đó chân dung của lãnh đạo viện kiểm sát.

Đặc biệt là cách bàn bạc, mặc cả thể hiện thói sách nhiễu vòi tiền. Nếu như lãnh đạo viện kiểm sát địa phương anh minh, thì làm sao một cán bộ thừa hành có thể ngang nhiên mua bán như vậy được? Và nếu như lãnh đạo không thông đồng, thì ít nhất cũng bộc lộ sự thiếu trách nhiệm.

Từ vụ việc Báo Lao Động nêu như đã phân tích trên, cho thấy trong hệ thống các cơ quan tố tụng, còn lẩn khuất những gương mặt đen tối, vì tiền bạc đã ngang nhiên hãm hại công dân hoặc bỏ lọt tội phạm.

Trong nhiều bản án oan sai, có những bản án do yếu kém năng lực, nhưng cũng có những sự oan sai do cái tâm của người chấp pháp. Trong những quyết định đình chỉ vụ án, có những quyết định xuất phát từ sự công bằng đối với công dân, còn có những quyết định do sự can thiệp của đồng tiền.

Những gương mặt đen trong hệ thống tố tụng phải được loại trừ gấp. Nước có quốc pháp, nhà có gia phong. Nếu không nghiêm, hậu quả là cái giá mà quốc gia phải trả cho những bản cáo trạng coi thường quốc pháp.

Lê Thanh Phong


Thời sự - Xã hội: Đất GĐ chính sách biến thành đất... cán bộ


Tiền Phong, Chủ Nhật, 10/12/2006, 10:27

TPCN - PV Tiền phong lặng nghe những lời kể và lần giở những chồng hồ sơ từ thời Pháp thuộc đến bây giờ. Lịch sử đầy biến động hiện lên nhưng cũng hiện lên cuộc sống bền gan, bám chặt đất đai qua chiến tranh bom đạn. Và đến bây giờ, nước mắt chưa ngừng chảy.


Khu đất của gia đình ông Lý Quan Ngự sắp sửa thành khu nhà ở của 80 gia đình cán bộ ảnh: SN

Mảnh đất đào 13 hầm bí mật nuôi cán bộ

Phường Anh hùng An Bình (Ninh Kiều, Cần Thơ), ấp Lợi Dũ B nằm bên con lộ Vòng Cung rực lửa thời trận mạc. Hỏi chuyện truyền thống bám đất, nuôi chứa cán bộ cách mạng trong vùng, nhiều người chỉ cho nhà ông Lý Quan Ngự ở số 160/4, nay đã 91 tuổi.

Trên tường nhà ông treo 2 tấm Huy chương Kháng chiến đều hạng Nhì, tặng cho cha của ông Ngự là ông Lý Vĩnh Cửu nay đã mất. Hỏi việc nuôi chứa cán bộ, tiếp tế lương thực, thuốc men cho cách mạng những năm chiến tranh của mấy đời gia đình ông nối tiếp nhau, ông Ngự im lặng một lúc rồi trả lời: “Tôi quên rồi”.

Con trai của ông Ngự là ông Lý Quan Xệ đã 62 tuổi kể: “Mấy năm trước, nhiều cán bộ trên thành phố vào hỏi chuyện thành tích của ba tôi, ba tôi cũng không nói”.

Tại sao vậy? “Ba tôi bảo, có được bao nhiêu đất bị lấy hết, còn kể thành tích, báo công gì nữa. Sau này, giấy xác nhận công lao nuôi chứa và tham gia cách mạng của ba tôi có nhiều cán bộ đã ký nhưng ba tôi cũng không chịu làm hồ sơ để nhận huân, huy chương”.

Hồi nào vùng đất này hoang vắng. Mấy đời gia đình ông khai phá được 18 ha đất, cha con anh em liên tục trực canh sinh sống và nuôi chứa cán bộ, “một tấc không đi một ly không rời”. Về sau, hơn 7 ha bị truất hữu (bán cho chính quyền cũ) đến ngày hòa bình còn gần 11 ha (3 ha vườn, gần 8 ha ruộng).

Chiều ngày 20/6/1978, ông Ngự được Chủ tịch xã An Bình lúc đó là ông Lê Ngọc Điệp gọi qua rạch Rau Răm trước nhà để “họp dân”. Đến nơi thì thấy có 2 người và ông Điệp đọc quyết định trên tỉnh gửi về, nội dung chính: “Lý Quan Ngự nguồn gốc là địa chủ chiếm hữu ruộng đất …

Nay thu hồi phần đất bán cho Mỹ, trưng thu đất và vườn phát canh, gia đình tên Ngự được cho bình quân nhân khẩu do địa phương quy định cả đất lẫn vườn để lao động sản xuất”.

Ông Ngự phản đối: Gia đình ông theo cách mạng, đất đai tự khai phá nay còn 11 ha mà có đến 10 người con nên không đồng ý giao cho ai. Ông không ký biên bản.

Mấy hôm sau cán bộ địa phương đến cắm cọc chỉ cho gia đình ông mảnh đất có nhà ở và mồ mả tổ tiên vỏn vẹn 3.060 m2, còn lại lấy chia cho dân, xây trại tạm giam và làm khu sản xuất cho phạm nhân.

Từ đó, ông Ngự khiếu nại đòi lại đất làm khu sản xuất cho phạm nhân và tiền bồi hoàn với diện tích khác, không màng tới báo công trong quá khứ. Nhưng đến tuổi gần đất xa trời vẫn chưa có kết quả.

Cuộc sống thiếu đất sản xuất ngày càng khổ sở, 2 con gái 8 con trai lấy chồng lấy vợ phải kéo nhau đi ở rể hoặc ở trọ. Ông đành ủy quyền cho con trai Lý Quan Xệ tiếp tục khiếu nại.

Sai lầm lớn nhất ở đây: Dù có buộc san sẻ đất cho người khác thì theo quyết định thu hồi vẫn phải đảm bảo cho gia đình ông có diện tích đất bình quân mỗi nhân khẩu 0,18 ha (quy định của địa phương lúc đó) để sinh sống. Gia đình ông có 11 người, phải được để lại ít nhất 1,98 ha.

Mấy chục năm khiếu nại, gia đình ông chỉ mong một lần gặp cán bộ lãnh đạo Cần Thơ để trình bày mà chưa được. Ngày 21/4/2006, ông nhận được Công văn số 1501 của UBND TP Cần Thơ, trong đó viết: “Đất ông Ngự bị trưng thu… một phần sử dụng vào mục đích an ninh là phù hợp”.

Cuối tháng 11/2006, PV Tiền phong đến nơi thì thấy phần đất “sử dụng vào mục đích an ninh” ấy có một góc vốn là nơi sản xuất của phạm nhân đã được san lấp mặt bằng, làm đường, kéo điện.

Trung tá Trần Ngọc Hạnh, Trưởng phòng Hậu cần Công an TP Cần Thơ cho biết: Góc đất rộng hơn 1 ha đang tính xây dựng khu tập thể, đã chia ra 80 lô để chuẩn bị cấp cho gia đình cán bộ. Ông Lý Quan Xệ thì nói: Chính góc đất này, gia đình ông từng đào 13 hầm bí mật nuôi cán bộ trong suốt cuộc kháng chiến.

Đất của gia đình liệt sỹ lấy chia cho cán bộ

Bà cán bộ hưu trí Khưu Thị Kim Hương, con liệt sỹ, mỗi lần gặp PV Tiền phong lại khóc. Gia đình bà mấy đời ở số 84/2, đường Lê Hồng Phong, phường 3 (TX Sóc Trăng) trên gần 4 ha đất, tham gia cách mạng suốt những năm chiến tranh cho đến sau hòa bình. Bây giờ con cái của bà lại tiếp bước.

Năm 1977 tỉnh thu hồi của bà 2 ha đất bảo để mở rộng trường chính trị bên cạnh, không bồi hoàn cho bà, nhưng sau đó trường không mở rộng và đất đem chia cho cán bộ.

Nhiều cán bộ đã có nhà cửa nơi khác, đất được cấp liền bán hoặc bỏ hoang. Điển hình là ông Nguyễn Thế Hải, Chủ nhiệm ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy Sóc Trăng. Ông Hải đã được mua hóa giá của Nhà nước căn nhà 14/23, đường Lý Tự Trọng (Ninh Kiều, TP Cần Thơ), lúc 2 địa phương còn chung tỉnh Hậu Giang.

Nhà tại Cần Thơ vợ con vẫn ở, ông về Sóc Trăng ở nhà công vụ nhưng được cấp cho 105 m2 trong 2 ha đất lấy của bà Hương (Quyết định số 14/QĐ.UBT ngày 7/1/1997 của UBND tỉnh).

Từ khi được cấp, ông Hải cho ông Võ Văn Quân thuê mở quán ăn. Nay ông Hải bán lô đất giá 1,3 tỷ đồng nhưng do phát sinh tranh chấp với ông Võ Văn Quân nên đang kiện nhau ra tòa.

Năm 1992, địa phương lấy tiếp của bà Hương 750 m2 để làm đường, không bồi hoàn. Năm 2003, tỉnh lấy tiếp 1,2 ha đất của bà Hương bảo để xây dựng “khu tái định cư” và làm đường nhưng phần lớn lại cấp cho cán bộ, trong đó có người từng được cấp đất ở 2 ha lấy của bà Hương trước kia.

Điển hình là ông Lê Sơn Lâm-cán bộ Văn phòng Tỉnh ủy Sóc Trăng và ông Hồ Quốc Lực-TGĐ Cty Cổ phần Sao Ta.

Việc cấp này, một cán bộ của Sở TN-MT Sóc Trăng giải thích với PV Tiền phong: “Đất trước đây cấp cho 2 ông bị giải tỏa làm đường nên phải cấp lại”. Hai ông đã có nhà cửa nơi khác, ông Lực còn có tòa biệt thự lớn vào loại nhất nhì TX Sóc Trăng ở số 27-29 đường Trần Hưng Đạo.

Trong khu đất thu hồi của bà Hương để lập “khu tái định cư”, UBND tỉnh Sóc Trăng còn bán, cấp cho nhiều đơn vị, cơ quan. Ngày 6/6/2005 bán cho Cty Cổ phần Sách-Thiết bị Sóc Trăng 674,4m2.

Ngày 5/9/2006, cấp cho Sở Thương mại-Du lịch 1.285,52m2, Sở LĐ-TB-XH 705,24m2, Sở VH-TT 1.187,67m2, Sở GD-ĐT 992,05m2, Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh 509,48m2, và một đơn vị ngoài tỉnh là báo ND 227,95m2.

Xin nói thêm, năm 1992 để xây dựng trụ sở Sở LĐ-TB-XH trên đường Trần Hưng Đạo (TX Sóc Trăng), tỉnh Sóc Trăng đã thu hồi đất của 21 hộ dân và đưa các hộ này về ở trên 2.250 m2 đất thu hồi của bà Hương, chỉ bồi hoàn cho bà Hương 1.100 đ/m2 (trả tiền năm 2001).

Nay tỉnh muốn thay đổi trụ sở của Sở LĐ-TB-XH trên đường Trần Hưng Đạo lại lấy đất của bà Hương để xây trụ sở mới cho Sở.

Bà Hương vừa khóc vừa kể: 1,2 ha đất thu hồi sau, bà được bồi hoàn 72.000 đồng/m2 cho diện tích “khu tái định cư” và 24.000 đồng/m2 cho diện tích làm đường, trong lúc giá thị trường gần 5 triệu đồng/m2.

Bà bày tỏ nguyện vọng: Hiến cho Nhà nước toàn bộ diện tích đất lấy làm đường, đồng ý nhận bồi hoàn mức giá trên với đất thực sự làm “khu tái định cư” nhưng yêu cầu bồi hoàn cao hơn, thỏa đáng hơn với đất lấy cấp cho cán bộ và bán kinh doanh.

Địa phương bác đơn của bà và liên tục cưỡng chế để lấy đất. Bà khiếu nại lên Trung ương, đầu năm 2005 Thủ tướng Chính phủ yêu cầu Bộ TN-MT và UBND tỉnh Sóc Trăng xem xét giải quyết đảm bảo quyền lợi chính đáng của gia đình bà Hương. Đến nay chưa có giải quyết cụ thể trong khi khu đất liên tục bị bán và cấp cho cán bộ.

Ông Lê Văn Cần-Phó chủ tịch UBND tỉnh Sóc Trăng thừa nhận với PV Tiền phong: “Gia đình bà Hương đúng là có thiệt thòi lớn, song chúng tôi cũng đã vận dụng các chính sách chế độ”.

PV Tiền phong bày tỏ quan điểm: Một gia đình liệt sỹ phải chịu thiệt thòi lớn không hoàn toàn vì mục đích chung mà vì lợi ích cho một vài cán bộ hoặc tập thể nhỏ là sự bất công rất cần xem xét lại !

Sáu Nghệ - Lao Cương


Tham nhũng đất công đang là quốc nạn ?


BBC - 10 Tháng 12 2006 - Cập nhật 11h54 GMT
Tạ Phong Tần
Sở Thương mại & Du lịch Bạc Liêu


Đất đai, nhà ở là nguồn tài sản lớn của một quốc gia
Hiện nay, không gì làm giàu nhanh bằng kinh doanh đất, đặc biệt là đất công.

Thật vậy, với một người dân kinh doanh đất tự do ngoài thị trường thì ông ta phải bỏ tiền ra mua đất với giá thị trường, bán ra theo giá thị trường, gặp lúc đất sốt thì có lời một nửa, gấp đôi hoặc gấp rưỡi đã là trúng đậm; nhưng cũng có lắm lúc đổ tiền vô mua đất rủi gặp lúc đất hạ giá đành ôm đống đất để đó chớ không bán được vì sẽ lỗ thấu xương.

Tuy nhiên, kinh doanh đất công thì luôn luôn lời to chớ không hề lỗ. Vì đất công luôn được cấp, hoặc bán với giá rẻ như cho, lắm lúc giá bán chỉ là cho có hình thức để hợp pháp hóa giấy tờ chớ số tiền bán đất ấy chẳng bỏ bèn gì. Người được cấp (hoặc được bán) cứ việc giữ đất ấy trồng cây, nuôi cá, nuôi tôm… kiếm lợi, đợi lúc lên giá bèn sang tay ngay với giá gấp 10 lần giá “mua”, thu lợi vài trăm triệu đồng một suất đất là chuyện bình thường. Coi như đi buôn mà không cần vốn liếng vậy.

Hoặc một căn nhà mặt tiền ở vị trí “đắc địa”, theo đánh giá của người dân thì phải trên 1 tỷ đồng đã được “hóa giá” với cái giá rẻ như cho không là 100 triệu đồng. Coi như chủ nhân căn nhà đó bỏ túi ngon ơ hơn 900 triệu đồng, tức tương đương 50 năm tiền lương công chức của một Giám đốc Sở.

Vì kinh doanh đất công siêu lợi nhuận như thế nên chủ thể của loại hình kinh doanh này cũng rất kén chọn, đặc biệt, chỉ những cán bộ có chức vụ quyền hạn hay những người tuy không có chức vụ quyền hạn gì nhưng lại là thân nhân của những người có chức vụ quyền hạn mới được ưu tiên cấp, “bán rẻ” đất công mặc dù họ không hề thiếu đất sản xuất, có người đã có đất nơi này còn nhận thêm ở nơi khác.

Quốc nạn ?

Chỉ trong vòng 2 năm 2005-2006, người dân và báo chí phát hiện vô số vụ cán bộ chiếm dụng đất công. Điểm sơ qua một số vụ trong năm 2005, điển hình tiêu biếu nhất là vụ án chiếm đất công ở Đồ Sơn, kéo dài và nổi đình nổi đám qua năm 2006 vẫn chưa xử lý dứt điểm. Vụ UBND thị xã Trà Vinh tỉnh Trà Vinh giải tỏa nghĩa địa Phước Hòa rồi phân lô bán cho các quan chức với giá 800 ngàn đồng/m2. Với đất mặt tiền thì giá trên là rẻ mạt. Vụ cán bộ có chức, có quyền tỉnh Bạc Liêu được cấp cho nhiều đất ở vị trí trung tâm thị xã mà người dân gọi một cách mai mỉa đây là “khu hoàng gia”, con đường “Bảng đỏ sao vàng” (nói lái lại là “Bỏ Đảng (chuyển) sang giàu”), ở huyện cũng chạy lên thị xã xin cấp đất rồi bán hoặc cho thuê lại trong khi hàng ngàn cán bộ, công chức Bạc Liêu chưa có đất ở, nhà ở.

Năm 2006 các phương tiện thông tin đại chúng thống kê được “Nhiều dự án đã dành phần lớn diện tích để “ưu tiên” cho cán bộ địa phương bán lại thu lợi. Ðiển hình nhất là dự án xây dựng nhà ở tại phường Dư Hàng Kênh, An Hải, Hải Phòng. Chỉ có 168 suất đất giao cho dân xây nhà ở, còn 680 suất đất được cấp cho “các quan”, trong đó có 420 xuất dành cho cán bộ các thành phố Hải Phòng. Lại có những nơi cán bộ và dân rủ nhau lấn chiếm đất công với diện tích không nhỏ như 1,8 triệu m2 đất tại thành phố Cần Thơ, gần 60.000 m2 đất tại thành phố Huế. Dự án tái định cư tại thành phố Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa đã “tái định cư” cho 23 cán bộ của tỉnh và thành phố vốn không thuộc diện này”.


Nhiều nông dân mất đất lũ lượt ra Hà Nội khiếu kiện

Vụ một số cán bộ Tây Ninh kết hợp cùng Ban đời sống Công ty đường Nước Trong, phù phép chia chác nhau những lô đất ở tiểu khu 41 thuộc lâm trường Suối Nước Trong xã Tân Hà, huyện Tân Châu.

Vụ lấn chiếm đất công ở lòng hồ thủy điện Trị An - Đồng Nai, vụ Công an huyện Đức Hòa - Long An biến hơn 50 ha đất khu công nghiệp thành đất tư nhân, vụ xà xẻo đất ở Phú Quốc - Kiên Giang, vụ chia xẻ đất ở Sầm Sơn - Thanh Hóa, rồi các vụ dân bị ức hiếp lấy đất xảy ra ở tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu và các tỉnh thuộc khu vực phía Bắc.

UBND huyện Bến Cát tỉnh Bình Dương sau khi "biếu" 52,9ha đất cho cán bộ Văn phòng Huyện ủy Bến Cát, còn tiếp tục "ưu ái" cấp không 659,8ha đất trồng cao su cho hàng chục cán bộ, tư nhân.

Vụ báo Người Lao Động (26/10/2006) phát hiện 67 quan chức tỉnh Bạc Liêu xà xẻo 122 ha đất công, nay lại phát hiện thêm một số quan chức khác xà xẻo 100 ha đất công ở một vị trí “đẻ ra vàng” khác (30/11/2006). Báo Tuổi Trẻ thì thông tin chính quyền tỉnh Bạc Liêu hóa giá rẻ như bèo 155 căn nhà ở vị trí “đắc địa” nhất tỉnh giá mỗi căn có 100 triệu đồng, trong khi giá thị trường mỗi căn phải hơn 1 tỷ đồng.

Mới nhất là vụ báo chí hàng chục quan “Thường vụ” ở tỉnh Bình Phước cùng nhau chia chác đất công. Việc khắc phục “chia đất” cho 14 “quan” huyện uỷ trở thành chuyện…khôi hài khi cả 3 phương án do Huyện uỷ Đồng Phú đưa ra đều có lợi cho người vi phạm. Đã “xẻo” đất công mà còn đòi Nhà nước “bồi thường” đúng là chuyện “chỉ có ở Việt Nam” và cũng chỉ có “quan” mới dám làm, dám xem thường kỷ cương phép nước đến như vậy.

Chưa bị xử lý đúng mức

Theo Điều 163 Bộ Luật Dân sự “Tài sản bao gồm vật, tiền, giấy tờ có giá và các quyền tài sản”, trong đó quyền sử dụng đất là một loại tài sản và quyền này được luật cho phép người được Nhà nước giao quyền sử dụng đất có quyền chuyển quyền sử dụng đất hoặc để lại thừa kế quyền sử dụng đất cho người khác.


Pháp luật nghiêm trị dân đen, nhưng còn nhẹ tay với các 'quan' ?

Thử điểm lại các vụ xà xẻo đất công bị phát hiện thì biện pháp xử lý chỉ là trả lại đất là xong, thậm chí có quan chức ở tỉnh Bạc Liêu phát biểu trên báo địa phương rằng cán bộ nào nhận đất sai quy định (biết rõ là sai mười mươi từ lúc mới ngữa tay nhận ấy chứ, nhưng không trả liền), nếu có ai khiếu nại mới bị xử lý kỷ luật, còn bị báo chí phát hiện mà đem trả đất còn được biểu dương(?!). Cá biệt chỉ có vụ chiếm đất ở Đồ Sơn nhùng nhằng mãi vì ông Đinh Đình Phú kiện quyết liệt quá phải đem ra Tòa xử với một bản án trớt quớt, khiến dư luận quần chúng càng thêm phẫn nộ.

Điều 138 Bộ Luật Hình Sự quy định “Người nào cắp tài sản của người khác có giá trị từ năm trăm nghìn đồng” đã phải chịu trách nhiệm hình sự, nhưng tham nhũng đất hàng trăm triệu đồng, hàng tỷ đồng thì chỉ cần trả lại là xong. Phải chăng vì “đặc quyền đặc lợi” như vậy nên người ta thi nhau xà xẻo đất công?

Các Điều 280 (Tội lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản), Điều 281 (Tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ), Điều 282 (Tội lạm quyền trong khi thi hành công vụ), Điều 283 (Tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn gây ảnh hưởng đối với người khác để trục lợi) Bộ Luật Hình Sự quy định rất rõ ràng, nếu chỉ cần vận dụng nghiêm túc các Điều Luật nên trên chắc chắn không ai dám khinh nhờn phép nước.

Thế nhưng các địa phương không áp dụng (ai lại tự cắn vào đuôi mình chớ) nên tình trạng xà xẻo đất công nở rộ như nấm sau cơn mưa. Nên có một thực tế là “dân vác đơn đi kiện mặc dân, còn các cán bộ, quan chức sau khi bị kỷ luật vẫn được sở hữu những lô đất vài chục hoặc vài trăm hécta và họ đã trở thành những ông chủ của những trang trại, của những đồn điền cao su bạt ngàn, có nguồn thu nhập hàng chục, hàng trăm triệu đồng mỗi tháng.

Dân thì nghèo đói, từ người có đất trở thành những công nhân làm thuê không đủ tiền nuôi sống gia đình, còn những cán bộ sau khi bị kỷ luật “về vườn” vẫn phè phỡn trên những chiếc ô tô đời mới, ngày ngày vẫn thường xuyên lui tới những sân tennis, những quán nhậu đặc sản, rồi đi giám sát chính những người mất đất làm công cho các vườn cao su bạt ngàn do chính mồ hôi nước mắt của họ khai phá”.

Thực trạng tham nhũng đất công, nhà công đang trở thành phổ biến, nghiêm trọng và ngày càng tăng khiến cho người dân bất bình, mất niềm tin vào cán bộ Đảng và Nhà nước. Tôi tin tưởng rằng Chính Phủ mới do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đứng đầu và Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết sẽ có động thái kiên quyết chống tham nhũng đất đai nói riêng và tất cả các loại tham nhũng khác nói chung một cách triệt để, củng cố lòng tin của nhân dân vào Chính Phủ mới và một tương lai mới.


ĐBSCL: Lũ rút, cụm dân cư thành nhà… “quan”


SGGP:: Cập nhật ngày 13/12/2006 lúc 15:57'(GMT+7)

Rất nhiều dân nghèo ở ĐBSCL sống trong vùng lũ lụt, sạt lở nghiêm trọng không có đất di dời vào nơi an toàn. Trong khi đó, nhiều “quan” xã đua nhau xí phần cho mình và người thân trong các cụm tuyến dân cư vượt lũ có địa thế đẹp. Quá bức xúc, dân nghèo gọi đó là cụm dân cư vượt lũ (DCVL) của “nhà quan”.

Dân sống trên miệng thủy thần

Chúng tôi đến vàm Chợ Bà (ấp Thành Phú, xã Thành Lợi, huyện Bình Minh) - nơi được đánh giá là bị sạt lở nghiêm trọng nhất tỉnh Vĩnh Long, chứng kiến cảnh hàng chục hộ dân đang thấp thỏm lo âu trước miệng thủy thần.


Rất nhiều hộ dân Thành Lợi, huyện Bình Minh, Vĩnh Long sống trên miệng “hà bá”

Ông Nguyễn Hoàn Đảo - Tổ trưởng tổ tự quản số 3 chỉ tay xuống chỗ sạt lở sát bờ, nói: “Chúng tôi dùng dây đo thử rồi, sâu đến 35m lận”. Theo lời ông Đảo, doi vàm Chợ Bà này có gần 100 hộ bị ảnh hưởng sạt lở nhưng mới chỉ có khoảng 28 hộ được di dời, còn trên 30 hộ đang sống tại vùng đặc biệt nguy hiểm. Số hộ này đã nộp đơn (có người nộp đến lần thứ 5) nhưng chưa được chính quyền giải quyết vào cụm DCVL. Chính vì vậy, lở đến đâu, người dân co rút đến đó. Tiếng là “nhà” nhưng nhiều căn chỉ là cái chòi rách nát…

Cùng chung cảnh khổ, ở ấp 2, xã Nhơn Hội, huyện An Phú, tỉnh An Giang có 16 hộ dân ngày đêm sống trên bờ vực thủy thần nhưng không được bố trí vào cụm DCVL, trong khi hàng loạt cán bộ xã đua nhau xí phần. Sau khi toàn bộ nhà cửa bị nước cuốn trôi, ông Phạm Văn Hùng nhiều lần kêu cứu đến UBND xã Nhơn Hội xin được cấp nền nhà ở cụm tuyến dân cư (CTDC) trung tâm xã nhưng cán bộ nơi đây trả lời hết nền và bố trí mảnh đất khoảng 7m2 cho gia đình ông dựng chòi ở.

Hay trường hợp hộ bà Nguyễn Thị Lệ (ấp 2) sau nhiều lần khiếu nại từ huyện lên tỉnh, bà Lệ được UBND xã giải quyết nền nhà tại CTDC từ ông N.V.T. Với điều kiện bà phải trả tiền “bó nền” cho ông T là 25,8 triệu đồng, trong khi đó mức vay để người dân “bó nền” nhà chỉ có 9 triệu đồng…

“Quan xã” đua nhau xí phần

Người dân thấp thỏm nộp đơn xin rồi… chờ dài cổ thì nhiều cán bộ xã Thành Lợi ngang nhiên xí chỗ ngon trong cụm DCVL rồi bảo hết nền! Xã Thành Lợi có cụm dân cư Thành Tâm, diện tích 6 ha được khởi công xây dựng vào năm 2002. Cụm dân cư này có tất cả 228 nền nhưng địa phương đề nghị bán hết 172 nền (?!). Ông Lê Ngọc Hải - Chủ tịch UBND xã Thành Lợi cho biết, hiện đã xét cấp cho 56 hộ dân vào cụm dân cư Thành Tâm. Trong số này có 26 hộ bị thu hồi đất, thuộc diện ưu tiên được cấp nền tái định cư; còn lại ưu tiên cho người dân bị ảnh hưởng lũ lụt, sạt lở, hộ nghèo không đất.

Nhưng thực tế lại là chuyện khác. Theo điều tra của chúng tôi, hàng chục trường hợp được xã “ưu ái”, xét, cấp sai đối tượng. Điển hình nhất là ông Huỳnh Công Khanh - phó Chủ tịch UBND xã. Từng có đất nằm cặp QL 54 nhưng ông Khanh đã bán cho ông Ba C rồi vô chiếm đất đình Thành Lợi, mở tiệm bán tạp hóa.

Trước đợt xét duyệt vào cụm dân cư, ông Khanh cũng nộp đơn và được “duyệt” 1 nền có vị trí đẹp. Ông cho cất nhà và để vợ - bà Đặng Thị Bé Tư, đứng tên. Không chỉ vậy, ông Khanh còn lo cho anh mình là ông Huỳnh Công Đức (đang có nhà, đất ở xã Tân Quới) sang “chiếm” thêm một nền. Hiện nhà của ông Khanh và ông Đức thuộc diện “to, đẹp nhất làng”.

Không chỉ có ông Khanh, người dân còn liệt kê cho chúng tôi ít nhất 17 hộ được cấp đất không đúng chế độ đều là người thân, quen biết của cán bộ xã Thành Lợi cũng được phần trang trọng trong cụm dân cư Thành Tâm. Trong số này, có trường hợp của bà Ngô Thị Mỹ Dung chị ruột của ông Ngô Văn Dũng -nguyên Chủ tịch UBND xã Thành Lợi, hiện chuyển về công tác tại huyện Bình Minh. Lúc bà Dung được cấp nền, ông Dũng là chủ tịch hội đồng xét duyệt. Một cán bộ công an xã Thành Lợi cho biết: “Bà Dung vắng địa phương nhiều năm nay, bỗng dưng được cấp nền”.

Còn tại xã Nhơn Hội, huyện An Phú (An Giang), theo tìm hiểu của chúng tôi, UBND xã không niêm yết công khai danh sách nền được UBND huyện xét duyệt bố trí cho dân. Đồng thời, UBND xã còn “dành làm của riêng” 30 nền dự phòng ngoài quy định.

Cụ thể, có 61/161 nền tại CTDC trung tâm xã bị địa phương cấp sai đối tượng. Trong số này rất nhiều trường hợp được “ưu tiên” cấp nền chính là những người thân hay “mối” làm ăn của các cán bộ, thậm chí có trường hợp bán lại kiếm lời…!

Rõ ràng vì hám lợi, mà các cán bộ nơi đây đã xem thường tính mạng và tài sản của nhân dân, cố tình làm sai lệch với chủ trương đúng đắn của Đảng và nhà nước.

  • Ông Võ Văn Bé Ba - Trưởng BQL Dự án xây dựng cơ bản huyện Bình Minh: Ngay từ đầu chúng tôi đã cảnh báo lãnh đạo các xã, thị trấn dứt khoát không “lấp liếm” trong vấn đề này. Vụ việc này, ngành chức năng của huyện đang nhanh chóng kiểm tra. Chủ trương chung của tỉnh là khi không còn hộ dân bị ảnh hưởng lũ lụt, sạt lở, hộ nghèo,… ở bên ngoài thì mới lấy số nền dư còn lại trong cụm dân cư để bán đấu giá. Mới kiểm tra bước đầu, ngành chức năng huyện Bình Minh phát hiện nhiều hộ “được phần” trong cụm dân cư Thành Tâm chẳng rơi vào chuẩn nào cả. Rà lại thì đó là cán bộ hoặc người thân của cán bộ.
  • Tại cụm dân cư bờ kênh Sa Rài, xã Tân Thành B, huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp, 4 cán cán bộ đã có nhà đất nhưng cũng được ưu tiên cấp đất gây bức xúc trong dư luận. Cụ thể là ông Lê Trọng Phúc - Trưởng ban nhân dân ấp 2, xã Tân Thành B; ông Hồ Thanh Tâm - cán bộ Chi cục thuế huyện Tân Hồng; ông Trương Văn Suôl - cán bộ Công an huyện Tân Hồng; ông Phạm Hoàn Đăng - cán bộ LĐ-TBXH xã Tân Thành B.

Bình Đại

Tham Nhũng và Chế Độ

http://www.ykien.net