Phạm Thế Mỹ : Góc nh́n và thời đoạn.


Anh từ Đà Nẳng vào cùng đợt với nhóm lănh tụ sinh viên, thanh niên, Phật tử tranh đấu Huế :Vĩnh Kha, Hoàng văn Giàu, Lê Khắc Từ, Nguyễn Trực…..

Cả nhóm tập trung cư ngụ tại trung Tâm Quảng Đức, thuộc Tổng Vụ Thanh Niên PGVN Thống Nhất, 294 Công Lư Saigon. Vĩnh Kha, đương kim chủ tịch Tổng Hội SV Huế là cháu kêu anh bằng Cậu, cho nên mới đầu ai cũng ngỡ anh vào Saig̣n lưu vong cùng nhóm với Vĩnh Kha. Lúc này giữa thập niên 60, những lănh tụ SV thanh niên, Phật tử Huế vào th́ gần như hoàn toàn lặng tiếng im hơi, không xuất hiện. Có thể họ thấy được các thế lưc đảng phái chính trị đă len lỏi vào chi phối các ban Đại Diện của các Phân khoa đại học tại Saigon. Các thế lực này đă từng bước dựt dây, lănh đạo các cuộc xuống đường lúc đầu đ̣i Tự trị Đại Học, dần rồi biến thành những cuộc xuống đường biểu t́nh chống Mỹ. Cuộc chiến lúc này đang đến kỳ tàn khốc trên khắp 4 vùng chiến thuật. Ngay tại thủ đô Saig̣n, người dân vô tội cũng thường xuyên run sợ không biết đạn pháo rơi nổ lúc nào. Bom đạn ngày ngày xéo cày bấy nát quê hương Mẹ Việt Nam thân yêu. Bởi thế, không ai ngạc nhiên để đặt câu hỏi làm thế nào và tại sao Trịnh Công Sơn mới vừa đến Saig̣n, cũng tại hội trường 294 Công Lư, đă làm cho hàng trăm người bật khóc ngay khi vừa hát dứt bài Gia Tài Của Mẹ. Trong khi nhạc họ Trịnh ôn ḥa, dịu dàng, kể lể, dễ cảm được ḷng người th́ Phạm Thế Mỹ lại t́m một hướng đi khác rất riêng. Lời nhạc của anh không kể lể, không than trách, chất phát, trung hậu, hoàn toàn không kích động mà vẫn giữ được khí tiết bất khuất dân tộc tính. Anh chỉ muốn kêu lên để ước mong sao cho thế giới biết đến những đau thương không cùng mà người dân Việt Nam phải gánh chịu trong suốt cuộc chiến tàn khốc. Anh dứt khoát ngưng hẳn sáng tác t́nh ca để chuyển qua một thể nhạc mới. Từ đó, những Trường Ca trác tuyệt của anh liên tiếp ra đời.


Đă không ít người cho rằng nhạc của anh phản chiến. Thế nhưng nếu nh́n lại từng bước anh đi trên con đường sáng tác, mới rơ thấy anh ngay từ đầu đă tự ḿnh khẳng định anh chỉ là một Phật Tử thuần thành yêu quê hương tha thiết.

“ Từ trời Đâu Suất đêm nao thật xa,
Nh́n về quêơ hương thân yêu của ta……………..”


Thông thường chúng ta chỉ nghe câu văng sanh Cực Lạc, chứ ít khi được nghe câu văng sanh về cơi Diệu Hư, Lưu ly hoặc cơi Đâu Suất. Thuyết tha lực văng sanh của Đại Thừa Phật Giáo cho rằng cơi Diệu Hư là của A Súc Bệ Phật. Cơi Lưu ly của Dược Sư Phật. Cơi Cực lạc của A Di Đà Phật và cơi Đâu suất là của Di Lặc Bồ Tát.

Quả thật anh đă thấm nhuần tư tưởng Phật Giáo Đại Thừa hay ít ra anh cũng đă tự khẳng định được anh là một Phật tử thuần thành. Anh đă chọn con đường đi là Đạo Pháp và Dân Tộc, anh mới viết được những lời như thế.

Nghe lai đoạn vào đầu bản Bông Hồng Cài Áo :

Mẹ là gịng suối ngọt ngào,
Là nải chuối buồng cau
Là tiếng dế đêm thâu
Là mắt sáng trăng sao
Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối


H́nh ảnh của mẹ sao mà êm đềm, dịu hiền tha thiết. Với anh, Mẹ cũng chính là quê hương thân yêu. Anh vốn chất phác và trung hậu cho nên lời nhạc của anh cũng trung hậu và chất phác như chính con người của anh. Hăy nghe lại đoạn đầu của bản Trường Ca Lửa Thiêng để biết anh yêu quê hương da diết thế nào :

Lửa rạng ngời trên tấm áo vá nâu thơm mùa lúa mới.
Lửa rạng ngời trên mái tóc trắng thân yêu mẹ quê tôi
Lửa rạng ngời trong ánh mắt biếc em thơ vừa biết nói……


Chỉ 3 gịng nhạc, Phạm thế Mỹ đă vẽ trung thực bức tranh toàn bích Quê Hương Mẹ Việt Nam màu sắc tuyệt vời linh động. Tấm áo vá nâu thơm mùa lúa mới, mái tóc trắng thân yêu mẹ quê tôi, ánh mắt biếc em thơ vừa biết nói là những h́nh ảnh thâm đậm, hằn sâu vào tận đáy ḷng từng mỗi người dân nước Việt. Vậy mà chiến tranh đến đă tàn phá tan hoang ………!!!!

Ta đă thấy ǵ trong đêm nay ? Cờ bay trăm ngọn cờ bay ?.
 

Không,

Trịnh công Sơn chắc chắn đă không thấy cờ bay mà chỉ thấy :

Xác người nằm trôi sông,
trôi trên ruộng đồng,
trên nóc nhà thành phố,
trên những đường quanh co
……


Phạm thế Mỹ cũng thấy :

Xác của ai nằm trên ruộng lúa.
Xác của ai nằm trong rừng nứa,
Xác của ai ?
Xác của ai mà mất một chân,
mà đứt một tay,
mà cụt cả đầu.
Xác của ai ?


Thế nhưng, nếu như Trịnh côngSơn chỉ thấy Gia tài của mẹ là nước Việt buồn, th́ Phạm thế Mỹ lại thấy :

Việt nam có lũy tre xanh ôm con đường máu.
Có xác em thơ chôn bên ṿng sắn,

 

Anh c̣n thấy :

Việt Nam.
Quanh hố bom sâu vươn lên mạ non.
Đây xác em thơ chôn bên ruộng vàng !


Rơ ràng cũng cùng một thời đoạn, cũng cùng một h́nh ảnh, Trịnh công Sơn chỉ ghi lại cảm xúc diễn thành lời, rồi dừng lại, như đành chấp nhận với số phận. Phạm thế Mỹ cũng xúc cảm ghi lại, rồi cũng diễn thành lời. Thế nhưng anh không chịu chấp nhận với số phận. Mang trong người gịng máu bất khuất dân tộc Việt, dù trong hoàn cảnh đau thương v́ chiến tranh tàn khốc, anh vẫn không che dấu tự hào :

Đồi Việt Nam có bao nhiêu hoa,
Rừng Việt Nam có bao nhiêu lá
Là Việt nam có bay nhiêu anh hùng
Và anh cũng không che dấu khát vọng :
Lửa cháy trong tim,
Nung sôi gịng máu,
Đất nước linh thiêng,
xua đi lầm than…..


Khởi đầu trường ca Con Đường Trước Mặt. Anh viết :

Hởi những ai nhân danh loài người.
Đi xây dựng ḥa b́nh thế giới
Hảy lắng nghe tiếng kêu than này.
Tiếng kêu than này của Mẹ Việt Nam.
Lời ca xương máu. Máu xương của dân lành.
Nỡ quên sao đành.
Nỡ quên sao đành !.


Anh tha thiết yêu quê hương bao nhiêu th́ anh lại càng đau đớn quằn quại bấy nhiêu. Có quá nhiều phe nhóm và đảng phái lợi dụng ḷng yêu nước, yêu quê hương dân tộc để phát động chủ thuyết tham vọng ngông cuồng. Anh đă đứng hẳn ra khỏi ngoài ṿng ảnh hưởng của phe nhóm, đảng phái đó.

Anh viết :

Người đă biết dân Việt Nam tôi,
Bốn ngàn năm đấu tranh bền chí …


Không một phe nhóm, đảng phái nào có thể sánh được với lịch sử hào hùng đấu tranh bền chí suốt 4000 năm như dân tộc Việt ! Một dân tộc “…..
có cha mẹ anh em cày sâu cuốc bẫm, mang thủy triều từng bước vào Nam “.

Dù cho quê hương có điêu tàn
Trái tim vẫn rạng ngời
Gịng máu này của Quang Trung
Gịng máu này của Trưng Vương
.
 

Chỉ những người Việt Nam chân chính, có trái tim trong sáng, biết yêu quê hương và dân tộc, mới có quyền tự hào là con cháu cuả các vị anh hùng dân tộc đó

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, đánh dấu một thời đoạn mới, chúng ta không c̣n thấy Phạm Thế Mỹ, người nhạc sĩ yêu quê hương và dân tộc này viết thêm được một bản trường ca nào mới nữa. Những Miên Đức Thắng, Đăng Lan, Xuân An, Mai Lan, Khánh Linh, Phi Huệ, Phạm Lệ Hương, Xuân Tŕnh, Quốc Vọng…. và hàng trăm đoàn viên đoàn văn nghệ sinh viên Đại Học Vạn Hạnh, cùng với hàng vạn người yêu nhạc của anh, dù đang ở bất cứ chân trời nào, chắc chắn không bao giờ quên được anh.

Thật vậy, tên anh : Phạm thế Mỹ, làm sao chúng tôi quên đựợc ?

Quảng Đức