Ngô Quang
Trưởng: một hổ tướng thanh sạch
Vũ Ánh
Cựu Trung Tướng Ngô Quang Trưởng đă qua
đời tại Virginia, miền Đông Hoa Kỳ, sau 3 năm tranh đấu với căn bệnh ung thư
phổi, hưởng thọ 78 tuổi. Trong đời binh nghiệp, ông đă nhận trách nhiệm chỉ huy
từ cấp trung đội trưởng, đại đội trưởng, tiểu đoàn trưởng, rồi tham mưu trưởng
Liên Đoàn Nhảy Dù; trước khi ông sang bộ binh nắm giữ các chức vụ quan trọng như
Tư Lệnh Sư Đoàn 1 Bộ Binh, Tư Lệnh Quân Đoàn 4 và Vùng 4 Chiến Thuật, rồi Tư
Lệnh Quân Đoàn 1 và Vùng 1 Chiến Thuật.
Điểm đặc biệt nơi vị tướng này là ngoài tài điều binh của ông, dân quân, cán
chính Việt Nam Cộng Ḥa ai cũng nhắc nhở tới đời sống thanh sạch của riêng ông.
Cũng không ai quên lối sống giữ ǵn kỷ luật quân đội hết sức nghiêm minh, nhưng
lúc nào cũng bày tỏ đầy ḷng nhân ái với quân và với người dân. Những người thân
cận với Tướng Ngô Quang Trưởng thường nhắc tới vẻ mặt khắc khổ của ông, cứ trông
dáng người của ông đủ thấy một tâm hồn, một cuộc đời liêm chính mà ông đă giữ
được, từ thủa thanh niên, thời trong quân ngũ, cho tới khi sống lưu vong ở đất
người. Chúng ta có thể phải viết một cuốn sách rất dày về những giai thoại chung
quanh ông và một tổng hợp của bức chân dung một mănh tướng trong sạch có thể kể
vào một trong số ít tướng lănh hàng đầu của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa. Trong
quân đội và trong dư luận dân chúng miền Nam Việt Nam, người ta truyền tai nhau
một câu xếp hạng những tướng thanh liêm: “Nhất Thắng (Nguyễn Đức Thắng), nh́
Chinh (Phan Trọng Chính), tam Thanh (Nguyễn Viết Thanh) tứ Trưởng (Ngô Quang
Trưởng). Trong bốn vị “tướng sạch” mà báo Diều Hâu nêu danh đó, Tướng Nguyễn
Viết Thanh đă qua đời, ba ông kia đều sống “ẩn dật,” giữ một thái độ cao thượng
đáng kính trong suốt những năm lưu vong. Trong cuộc đời binh nghiệp, Tướng Phan
Trọng Chinh từng tham dự đảo chính từ năm 1960, Tướng Nguyễn Đức Thắng cũng từng
tham gia chính phủ làm chức bộ trưởng, chỉ có ông Ngô Quang Trưởng là một vị
tướng thuần túy, chỉ cả cuộc đời trưởng thành dành cho quân đội. Ông là một vị
tướng đứng ngoài các tranh chấp chính trị. Và đó là một điều khiến anh em quân
đội vừa kính trọng, vừa cảm thấy gần gũi ông.
Điểm nổi bật nhất trong đời binh nghiệp của ông đó là trong khi ông chỉ huy
những đại đơn vị ông vẫn tránh cho cá nhân ông và những sĩ quan, binh lính dưới
quyền khỏi bị cuốn hút vào những ảnh hưởng chính trị, phe phái, mặc dù trong gia
đ́nh ông nhiều người hoạt động chính trị. “Quân đội là quân đội. Tôi nhận lệnh
của Tổng Tư Lệnh Quân Đội”. Đó là câu nói trong lần đầu tiên ông tiếp xúc với
báo chí ngoại quốc và trong nước tại Dinh Độc Lập, vài ngày trước khi ông rời
chức vụ Tư Lệnh Quân Đoàn IV và Vùng IV Chiến Thuật để ra nắm Tư Lệnh Quân Đoàn
I và vùng I Chiến Thuật thay thế Tướng Hoàng Xuân Lăm.
Tôi c̣n nhớ hôm đó, là một phóng viên mặt trận, tôi hỏi ông có phải việc đưa ông
ra Vùng I và Quân Đoàn I là do Tướng Hoàng Xuân Lăm đă thất bại trong cuộc hành
quân Lam Sơn 719 hay không. Trong đời làm phóng viên mặt trận, tôi đă gặp ông
rất nhiều lần ở vùng Đồng Bằng Cửu Long cũng như vùng Hỏa Tuyến (Vùng I), nhưng
mỗi lần giơ microphone của máy ghi âm ra là ông “lắc đầu”, bắt tay, rồi bỏ đi.
Ông không tránh gặp báo chí; nhưng nếu nhà báo có gặp cũng chẳng bao giờ nghe
ông nói ǵ. Ông không bao giờ nghĩ đến việc dùng những phương tiện truyền thông
để đánh bóng cho cá nhân ḿnh, nhưng Tướng Ngô Quang Trưởng đă được tuần báo
TIME (?Newsweek?) ghi vào danh sách 52 nhà lănh đạo tương lai có ảnh hưởng tại Á
Châu, trong một số báo đầu năm 1975.
Nhưng ai cũng biết, sau biến cố 30 Tháng Tư 1975, lịch sử quay về hướng khác. Vị
cho vị tướng lănh tài ba với nhân cách cao thượng này phải giă từ vũ khí, chấp
nhận sống cuộc đời lưu vong. Tuy trong hoàn cảnh đó, ông vẫn giữ đúng tư cách
thanh cao trong một cuộc sống thầm lặng. Đến nay, chắc ông đă được giải thoát,
không cần mang tấc ḷng u uẩn của ḿnh xuống dưới tuyền đài.
Tôi chỉ biết về Tướng Ngô Quang Trưởng một chút như vậy; với ḷng ngưỡng mộ ông
của một nhà báo từng nhiều lần có dịp tường thuật về những chiến thắng quân sự
mà các đơn vị Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa dưới quyền điều động của ông đă gặt hái
được. Quư bạn biết nhiều hơn xin góp thêm tài liệu, để chúng ta cùng nhau thắp
nén hương tưởng niệm một vị tướng đáng gọi là người anh lớn của quân đội ta. Sau
biến cố 30 Tháng Tư, 1975, có nhiều cách nh́n khác nhau về ông, kể cả những thắc
mắc, ngộ nhận về những giờ phút cuối cùng ông c̣n chỉ huy trong cuộc rút quân
trong hỗn loạn. Tôi chưa bao giờ được nghe ông lên tiếng phân trần về những thắc
mắc và ngộ nhận đó, trong ḷng chỉ biết thêm kính trọng. Nhưng dù cách ǵ đi nữa
th́ chúng ta cũng không thể phủ nhận ông là một trong số ít tướng lănh tận tụy
đóng góp nhiều công lao trong việc xây dựng tinh thần quân đội Việt Nam Cộng Ḥa,
không phải chỉ cho những người được ông chỉ huy mà cả những người trong đời chỉ
nghe đến tên ông, phục vụ trong các đơn vị khác. Suốt đời binh nghiệp, những cấp
hiệu và huy chương ông mang trên người đều được đổi bằng máu và mồ hôi, bằng
ḷng yêu nước, với t́nh yêu quân đội của ông.
Người xưa đă nói, không thể mang thành bại mà luận anh hùng. Nếu kể đến thành
bại th́ những bao hổ tướng trong lịch sử, như Mai Thúc Loan, Trần Quang Diệu ở
nước ta hay Quan Vũ, Nhạc Phi ở bên Trung Hoa đều đă từng thất bại. Chúng ta bây
giờ chỉ biết mọi người mỗi khi nhắc tới Tướng Ngô Quang Trưởng đều cúi đầu tưởng
nhớ với một niềm tôn kính.
Nay vị tướng được dân chúng và quân đội miền Nam kính trọng quư mến bậc nhất đă
ra người thiên cổ. Ông mất đi, nhưng danh thơm sẽ không bao giờ xóa nḥa được
trong quân sử Việt Nam Cộng Ḥa.
VŨ ÁNH
ANH HÙNG TỬ,
KHÍ HÙNG BẤT TỬ.
Ngày hôm nay, 22 tháng 1 năm 2006, những người Việt miền Nam trưởng thành trong
cuộc chiến vừa qua có một tin buồn, tin thật là buồn.
Trung Tướng Ngô Quang Trưởng đă từ trần, lúc 3 giờ 20 phút sáng, tại thành phố
Falls Church, Virginia.
Tướng Trưởng sinh ngày 13-12-1929, hưởng thọ 78 tuổi.
Cái chết của Trung tướng Ngô Quang Trưởng là một nỗi buồn lớn của toàn thể cựu
quân nhân quân lực Việt Nam Cộng Ḥa v́ ông là niềm hănh diện của họ. Nhưng tập
thể cựu quân nhân Cộng Ḥa không quá bất ngờ bởi v́ từ vài năm qua anh em thường
nhận được tin bệnh ông không thuyên giảm.
Tin trên website Take2tango của Kư giả Thế Phương viết "Được biết trong tuần
cuối cùng Trung Tướng Trưởng có vào bệnh viện v́ yếu sức nhưng rồi lại về nhà,
khá vui vẻ, b́nh thường. Chiều ngày 21-1-2007, Trung Tướng Trưởng được nhập bệnh
viện v́ yếu sức. Tại đây ông được cho thở dưỡng khí và rồi nằm ngủ từ 5 giờ
chiều sau khi tiêm thuốc giảm đau, tới 2 giờ 20 sáng th́ đi trong b́nh yên".
Trung Tướng Ngô Quang Trưởng là vị tướng tên đứng đầu danh sách các vị tướng
sạch của Việt Nam Cộng Ḥa, và ông cũng là một vị tướng tài của quân lực. Không
may, quân lực ấy bị đồng minh ám sát. Một số tướng lănh tự sát, Trung Tướng
Trưởng thoát ra ngoại quốc, 36 năm dài im lặng với nỗi niềm uất hận, một chuỗi
thở dài thật đáng sợ cho một đời danh tướng. Ở xứ người, ông vẫn là niềm hănh
diện của quân lực, tên tuổi ông được tiếp tục kính trọng bởi người Việt tỵ nạn
Cộng Sản và dân chúng trong nước.
Không phải chỉ người Việt Nam thán phục và kính trọng Tướng Ngô Quang Trưởng.
Đại tướng Schwarzkopt, Tư lệnh quân đội Hoa Kỳ đánh Iraq năm 1990, đă từng là
Thiếu tá Cố vấn trong lúc Tướng Trưởng đang là một Đại tá Nhảy Dù. Viết về đời
lính của ḿnh trong cuộc chiến Việt Nam Tướng Schwarzkopt nhắc đến Tướng Trưởng
đầu tiên.
Trong cuốn It Doesn’t Take A Hero, ông Đại Tướng Hoa Kỳ kể liên tiếp trong 4
trang sách với phóng đồ hành quân, về tài đoán trước đường đi nước bước của địch,
cũng như cách bố trí quân ta ra sao và sẽ đụng địch lúc nào. Cứ như thể ông
Trung Tướng Việt Nam (lúc đó là Đại Tá) "thấy" được tận mắt tất cả. Ông Đại Tá
Nhảy Dù Việt Nam nói cách bày binh bố trận cho ông Thiếu tá Cố vấn Hoa Kỳ nghe,
và sẽ thắng như thế nào, thản nhiên ph́ phèo điếu thuốc lá trên miệng. Rồi các
tiểu đoàn xuất trận. Đến 1 giờ trưa, ông Đại tá Việt Nam ngồi giữa rừng ăn trưa
với ông Thiếu tá Hoa Kỳ, nửa chừng ông Đại tá Việt Nam bỏ chén cơm xuống, vói
lấy ống nói máy truyền tin, ông Thiếu tá Hoa Kỳ hỏi "Sếp làm ǵ vậy", để được
trả lời : quân ḿnh đang thắng rồi, những tên địch c̣n sống sẽ phải bỏ súng mà
chạy.
Sau đây là lời kể của Đại tướng Schwarzkopt, tôi tạm dịch như sau :
- Ḱa,
ông ta đâu có thấy một cái ǵ! Tất cả diễn tiến đều xảy ra ở phía bên trong
những khu rừng. Nhưng chúng tôi vẫn ở trong t́nh trạng thấy rơ như vậy đến cuối
ngày, rồi đoàn quân của ông ta bắt đầu ôm về hàng bó súng của địch, chất đống
trước mặt chúng tôi. Một trận chiến thật chắc chắn phần thắng. Nhưng Đại tá
Trưởng th́ vẫn ngồi yên lặng, ông ta vẫn đang... ph́ phèo điếu thuốc lá.
Đại tướng Schwarzkopt "đóng đinh" nỗi thán phục của ḿnh bằng một câu ngắn ngủi
:
- Tôi
chưa từng được nghe những cái như vầy ở trường West Point.
(Là một
trường huấn luyện sĩ quan hạng nhất của Hoa Kỳ).
Như vậy, vinh danh cố Trung Tướng Ngô Quang Trưởng th́ không tới phiên tôi. Một cựu sĩ quan "nhi đồng cứu quốc". Lần đầu tiên tôi được gặp Trung tướng Ngô Quang Trưởng là lúc ông làm Tư lệnh Quân đoàn IV cùng Thiếu tướng Nguyễn Vĩnh Nghi, Tư lệnh Sư đoàn 9, bay đến thăm Liên đoàn 42 Chiến thuật Biệt Động Quân do Đại tá Nguyễn Văn Ḥa chỉ huy, vừa thành lập bởi 4 trại Lực Lượng Đặc Biệt cải tuyển dọc kinh Vĩnh Tế từ Thất Sơn chạy dài tới Hà Tiên. Đó là một buổi chiều Chủ nhật cuối năm 1970, không c̣n sĩ quan nào ở Liên đoàn ngoài một Thiếu úy sữa. Ráng nén run, tôi thuyết tŕnh một lèo từ ban 1 tới ban 5, t́nh h́nh ta - địch trong khu vực trách nhiệm của Liên đoàn. Có lẽ nhờ cuộc thuyết tŕnh "rùng rợn" này, về sau thằng Thiếu úy sữa lọt vào mắt Chuẩn tướng Pham Duy Tất.
Kể một chuyện nhỏ nhặt của 36 năm trước chỉ nhằm mục đích như lời cám ơn của một cậu đàn em út cám ơn một đại niên trưởng đáng kính của quân đội chúng ta. Chắc chắn quư vị niên trưởng khác của tôi c̣n rất nhiều kỷ niệm về Trung Trưởng Ngô Quang Trưởng, và cũng đang bồi hồi nhớ đến ông.
Nước mất,
nhà tan, công không thành danh không toại.
Nhưng tên tuổi muôn đời chói sáng:
Trung tướng
Ngô Quang Trưởng / Quân lực Việt Nam Cộng Ḥa.
Chiến hữu tứ tán, đêm nay tôi là một trong những đàn em nhỏ nhất của quân lực chúng ta, xin hướng ḷng ḿnh đến sắp hàng trong hàng quân, kính tiễn Trung Tướng măn nhiệm đời.
Ngô Quang Trưởng. Anh hùng tử, khí hùng bất tử!
ĐỖ SƠN