Từ mùa Đông Houston, tôi viết về một cành mai trên quê hương:

 

              LÊ THỊ CÔNGBẰNG & NHÂN ÁI

                        Nguyễn Phi Thọ

                         (Nhóm Đất Mẹ)

 

 

 

 

 

 

 

 

Người Cộng sản Việt Nam thường hay làm những việc trái ngược với con người b́nh thường. Trong cách dùng từ ngữ, “bảo đảm” th́ họ lại nói “đảm bảo”, “khai triển” th́ họ lại dùng “triển khai”, “đơn giản” họ biến thành “giản đơn”. Một điều vô cùng tệ hại là khi Chủ tịch Nguyễn Minh Triết xuất ngoại, ông cũng không tránh khỏi cái tật “lộn ngược” tai hại nầy. Đúng ra ông phải giới thiệu về h́nh ảnh người phụ nữ Việt Nam để làm thế giới khâm phục như người con gái mang tên Lê Thị Công Nhân, mà cả thế giới đă hết ḷng ca ngợi; đàng nầy ông làm ngược lại, ông quảng cáo cho loại gái “hoa hậu chân dài”, biểu tượng cho Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, mời thế giới tới “thưởng thức”. Có lẽ đây là một sai lầm qúa lớn cho một nhân vật qúa lớn khi giới thiệu h́nh ảnh người phụ nữ Việt Nam bệ rạc như vậy.

 

Tôi đă lắng nghe thật kỹ những lời người mẹ của người thiếu nữ Việt Nam Lê Thị Công Nhân nói về cô, và những trang Web viết về cuộc đời tranh đấu cho tự do dân chủ trên quê hương Việt Nam.

 

Lê Thị Công Nhân sinh tại G̣ Công, nay thuộc tỉnh Tiền Giang. Cô đă cùng gia đ́nh ra sống tại Hà Nội và tốt nghiệp đại học Luật Khoa năm 2001. Năm 2004 cô tốt nghiệp và trở thành một luật sư. Cô c̣n là một luật sư trẻ, giỏi trong Tổ chức Luật sư đoàn Hà Nội. Năm 2005, cô thôi việc tại Luật sư đoàn và trở về làm việc tại văn pḥng luật sư Thiên Ân.

 

Là một thành viên công khai họat động cho Khối 8406, và cũng là đảng viên của đảng Thăng Tiến Việt Nam, cô bị chính quyền bắt giam vào ngày 6 tháng 3 năm 2007 với lư do “họat động tuyên truyền chống lại nhà nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”. Từ đây, cô bị xóa tên trong danh sách luật sư đoàn Hà Nội.

 

Ngày 11 tháng 5 năm 2007, sau hai tháng tạm giam, cô và người bạn trẻ Nguyễn Văn Đài, đồng chí hướng, được chính quyền đem ra xét xử. Một phiên ṭa mà luật sư bị cáo không được nói ǵ ngoài việc xin nhận tôi để được khoan hồng. Cô bị kêu án 4 năm tù và 3 năm nằm dưới sự kiểm soát của đảng.

 

Là một luật sư, con đường tiến thân rạng rỡ trước mặt nếu chịu tùng phục im lặng dưới một chế độ hà khắc bóp chết tự do nghiền nát dân chủ, Lê Thị Công Nhân không chấp nhận cuộc sống đó. Cô dấn thân vào ṿng lao lúy, chấp nhận hy sinh tuổi thanh xuân để mưu cầu ước vọng cho cả một dân tộc. Đ̣i chính quyền phải thực thi đa nguyên, đa đảng, viết tham luận tố cáo Tổng Công Đoàn Việt Nam không bảo vệ được quyền lợi của người lao động. Cô chỉ trích những hành động vi phạm nhân quyền của chính quyền và kêu gọi thế giới hỗ trợ để thành lập những tổ chức công đoàn đúng nghĩa cho công nhân Việt Nam.

 

Là một phát ngôn viên công khai của đảng Thăng Tiến Việt Nam, Lê Thị Công Nhân một ḿnh đối đầu với những câu hỏi hóc búa của nhiều cơ quan truyền thông trong và ngoài nước. Trước một thực trạng đen tối khi Thủ tướng nhà nước đưa ra Chỉ thị 37/2006/CT-TTG để bóp chết tự do ngôn luận, tước đoạt quyền tự do báo chí, cô đă thẳng thắn trả lời: “Là một luật sư th́ tôi xin khẳng định với những hiểu biết của cá nhân tôi, chỉ thị 37-TTG ngày 29-11-2006 là hoàn toàn vi hiến”. Trước đó không lâu, cô được mời tham dự Hội Nghị Công Đoàn Tự Do tổ chức tại Warszawa, thủ đô Ba Lan, nhưng bị nhà nước Cộng sản Việt Nam không cho tham dự bằng cách giử cô lại trước khi lên máy bay rời Việt Nam.

 

Không tham dự được hội nghi nầy, cô trở về để cùng luật sư Nguyễn văn Đài, không sợ hăi, thành lập những lớp học về Dân chủ và Nhân quyền mà các học viên đều là sinh viên và giới trí thức. Nhưng không lâu sau đó, lớp học phải bải bỏ v́ bị một nhóm người tay sai tố cáo.

 

Trước những việc làm bất khuất của người con gái tuổi đời chưa tới ba mươi, dám đương đầu với một chính quyền độc đoán bất công, kẻ chống đối có thể bị thủ tiêu bất cứ lúc nào... thế giới phải quay mặt về hướng Lê Thị Công Nhân. Các tổ chức như Liên Minh Âu Châu, Ân Xá Quốc Tế, tổ chức Theo Dơi Nhân Quyền, Phóng Viên Không Biên Giới và đến cả Quốc hội Hoa Kỳ... tất cả đều lên tiếng ủng hộ sự đ̣i hỏi chính đáng của cô, và bắt buộc chính quyền phải trả tự do cho cô. Nhưng những lời đ̣i hỏi nầy trước một chính quyền nổi tiếng là độc tài, thế giới chỉ lo tới quyền lợi kinh tế trước việc bảo vệ nhân quyền, họ đành thúc thủ.

 

Theo bà Trần Thị Lệ, mẹ Lê Thị Công Nhân kể lại, hoài bảo cho một đất nước thanh b́nh và tự do không phải khi cô trương thành là một luật sư, nhưng khi bà mang thai cô bé, bà đă nghĩ đến chuyện độc đáo của đứa con ḿnh và đă đặt cho cô cái tên tiền định  cả một cuộc đời: Công Bằng, Nhân Ái để kết thành tên của một thiếu nữ hôm nay là Lê Thị Công Nhân. Tại sao bà không nói là Công Lư và Nhân Quyền mà lại là Công Bằng và Nhân Ái?. Theo tôi, gia đ́nh bà là người Thiên Chúa Giáo. Bà cũng như cô đều đặt hết niềm tin vào Thượng Đế. Cuộc đấu tranh của cô không hướng vào tham vọng chính trị, nhưng với một tấm ḷng cho quê hương, cho dân tộc. Cho nên, Công bằng và Nhân ái là hai tâm niệm mà người con Chúa không bao giờ lăng quên. Điều nầy đă biểu lộ rỏ ràng trong một đoạn qua lời tâm huyết của cô gởi ra hải ngoại:

“Không ai hơn chính Đấng Tạo Hóa-Thượng Đế đă sinh ra tôi trên cơi đời nầy. Nhờ qua một thể xác đó là của mẹ tôi và cha tôi và tôi đă được sinh ra là một con người th́ tôi có đầy đủ những nhân quyền cơ bản mà Thượng Đế, Đấng Tạo Hóa đă ban cho tôi, chứ không phải là người mẹ, người cha xác thịt đă sinh ra tôi trên đời. Và tôi đấu tranh v́ dân chủ, nhân quyền và tự do cho Việt Nam hoàn toàn xuất phát từ niềm tin, từ lương tâm và trách nhiệm của tôi đối với chính tôi, đối với dân tộc Việt Nam và đối với Đấng Tạo Hóa đă sinh ra tôi”.

 

Nh́n về lăng kính của một nhà làm chính trị, Lê Thị Công Nhân đă đấu tranh trong ôn ḥa nhưng cứng rắn, trong khốn cùng nhưng tràn đầy tin tưởng. Thế giới đang ca ngợi những nữ lưu như bà Hilary Clinton của Mỹ, Margaret Thatcher của Anh , Angela Merkel của Đức, Gloria Macapagal của Phi Luật Tân, Cristina Fernandez de Kirchner của Á Căn Đ́nh, Yulia Tymoshenko của Ukraina hay Aung San Suukyi của Miến Điện.... nhưng riêng tôi, tôi thấy họ vẫn thua xa trước cô gái Lê Thị Công Nhân. Những người đàn bà lừng danh trên thế giới, có lẽ hầu hết được sống trong những gia đ́nh nhung gấm, thừa hưởng những may mắn của cha ông và vươn lên với những quyền lực sẳn có đứng đàng sau, và không mấy ai sợ nguy hiểm đến sinh mệnh của riêng ḿnh. Họ là thành phần “thời thế tạo anh hùng”, lại là thời thế của những cường quốc giàu mạnh. Nếu những người đàn bà nói trên đặt  vào hoàn cảnh của  Lê Thị Công Nhân, chắc ǵ họ có thể vượt qua được khốn khổ, khó khăn và đến cả sự an nguy của tính mạng để tiến tới đàng trước? Nhưng Lê Thị Công Nhân của Việt Nam tôi  bỏ xa họ nhiều. Lớn lên trong một gia đ́nh không mấy giàu có, cha chỉ là một nhân viên hỏa xa, mẹ phải tần tả nuôi con khi vắng bóng chồng. Gia đ́nh cô đang sống trong một chế độ tư do dân chủ, nay phải ḥa nhập vào một chế độ chuyên chính và tham nhũng, thế nhưng cái tâm huyết của tuổi trẻ nơi cô không phải v́ cuộc đổi đời mà cô dễ đổi thay lư tưởng. Cô là loại người “anh hùng tạo thời thế” mặc dù biết rằng thời thế lúc nầy chưa thuận tiện cho cô. Người làm chính trị với nhiều tham vọng thường khôn ngoan chờ thời cơ để bắt đầu sự nghiệp, nhưng Lê Thị Công Nhân v́ tấm ḷng với quê hương, v́ lư tưởng đă cưu mang lúc c̣n tuổi thanh xuân, không có tham vọng, không đợi thời cơ, thấy dân chúng đang bị đàn áp, không tự do, cô dấn thân trước những nguy hiểm đang bao quanh ḿnh. Cái can đảm và uy dũng là ở chỗ đó.

 

Đứng giữa ḷng quê hương, nói thẳng mặt với kẻ cầm quyền  mà mạng sống cô đang nằm trong tay họ, đây không phải là chuyện nhà đấu tranh nào cũng có thể làm được. Cô xác định lại tâm huyết và vị trí của một người con gái dù chân yếu tay mềm, đang sống trong một xă hội dầy dẫy bất công và khủng bố:

“Nhưng tôi xin khẳng định bằng tất cả lương tâm, trách nhiệm và t́nh cảm của ḿnh đối với đất nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam là tôi sẽ chiến đấu tới cùng cho dù chỉ c̣n có một ḿnh tôi để đấu tranh, trước hết là giành lấy nhân quyền cho chính ḿnh, và giành lấy nhân quyền, dân chủ và tự do cho người dân Việt Nam. Và Cộng sản đừng có mong chờ bất kỳ một điều thỏa hiệp, chứ đừng nói là đầu hàng từ phía tôi.

Tôi không thách thức. Nhưng Cộng sản Việt Nam nếu đă hạ quyết tâm thực hiện những hành vi tội ác bằng cách chà đạp lên nhân quyền của người dân Việt Nam và tiếp tục muốn d́m đất nước Việt Nam trong sự tăm tối về mặt chính trị, nghèo nàn về mặt kinh tế, lạc hậu về mặt văn hóa kéo dài cho tới tận đời con đời cháu của chúng ta, cũng như của chính những người Cộng sản th́ tùy họ cứ việc hành xử với những cái ǵ mà họ có. Gia đ́nh tôi đă chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất, đó là tôi có thể bị khởi tố và có thể bị đi tù. Nhưng tôi khẳng định một lần nữa, đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra”.

 

Thấy con gái ḿnh qúa khốn khổ v́ lư tưởng đang mang theo, nhưng bà Lư, cũng như tất cả những người mẹ Việt Nam khác, vẫn mong cho con gái ḿnh được sớm thành gia thất để có một mái ấm gia đ́nh, trở về cuộc sống b́nh thường như những thiếu nữ cùng trang lứa, cùng nghề nghiệp... Thế nhưng bà rất can đảm chịu đựng cho con gái ḿnh được làm những ǵ theo lư tưởng của nó. Sống với một lư trưởng th́ dễ, nhưng sống cho một lư tưởng th́ không dễ. Lê Thị Công Nhân khi c̣n trong bụng mẹ đă có một lư tưởng, và nay lớn lên quyết tâm sống cho lư tưởng đó.

 

Sự khẳng định của cô được lặp lại như là một lời nhắn gởi với đồng bào ở hải ngoại để xin giữ vững niềm tin với cô:

“Sống thế nào th́ sống, vẫn phải giữ ḷng tự trọng và lương tâm của ḿnh. Và lương tâm và ḷng tự trọng của tôi, chứ không phải là mẹ tôi, không phải là cha Lư, không phải là anh Đài .v..v.. những người mà tôi vô cùng yêu mến và kính trọng. Mà chỉ có lương tâm và ḷng tự trọng của tôi nói với tôi rằng: không bao giờ đầu hàng”.

 

Cuộc sống của dân chúng th́ khốn khổ, nhưng giới lănh đạo và phe đảng, con cháu th́ sống xa hoa trên nhung lụa, Lê Thị Công Nhân đă đứng về phía người dân để cùng chịu chung khốn khổ, và c̣n hơn thế nữa, chấp nhận bước vào ṿng tù tội và “không bao giờ đầu hàng”. Con đường đấu tranh cho tự do dân chủ không phải chỉ la hét biểu t́nh, tuyên bố giết cho hết cọng sản là chúng chết hết. Những nhà đấu tranh có những cái nh́n khác nhau về đấu tranh, có những đường lối khác nhau để hành động. Nhưng qủa thực đường lối đấu tranh của Lê Thị Công Nhân c̣n lắm gian nan và chông gai. Hiện tại, tuổi trẻ của cô đang bị tiêu ṃn trong nhà tù, bằng cấp đang bị đâm toạc bởi đám người vô học, gia đ́nh đang lâm vào t́nh trạng khó khăn v́ kinh tế, nhưng không v́ thế mà cô chùn bước trước sức mạnh của bạo lực. Chúng ta không nên khen chê những người đang dùng tới cả phương cách, nếu cần phải nói chuyện với kẻ thù, nhưng chỉ sợ kẻ thù có chịu nói chuyện với chúng ta hay không? Nếu tiếp tục con đường đấu tranh hiện tại ở hải ngoại, chúng ta sẽ bị dồn vào thế bí, đường cùng. Sự có mặt của Dân biểu Cao Quang Ánh tại Việt Nam, và cô Lê Thị Công Nhân trong nhà tù, cả hai phải vất vả t́m  một sinh lộ mới để giải thoát cuộc đấu tranh đang bị dồn vào chân tường.

 

Đất nước Việt Nam của tôi, tôi mạnh mẽ tin tưởng rằng sẽ có một ngày tươi sáng, và những người biết lật qua trang sử cũ, viết lại bằng mực xanh những ḍng sử mới, họ chính là những người như Lê Thị Công Nhân ở trong nước và Cao Quang Ánh ở hải ngoại. Chúng ta chớ vội đua nhau viết những ḍng chữ mạt sát họ như Cộng sản Việt Nam mạt sát Lê Thị Công Nhân hay những con người cực đoan, phá đám, nông cạn như những người đang công kích Dan biểu Cao Quang Ánh hiện nay. Đó chỉ là một nhóm nhỏ phát sinh từ ḷng ganh ghét đố kỵ, ngoài ra chẳng có mục đích nào khác. Những người nầy muốn ǵ? Muốn 80 triệu đồng bào trong nước ngồi chờ đấu tranh kiểu niệm nhật tụng “đá đảo Cộng sản” hàng ngày, CS sụp đổ chăng? Chuyện đó không bao giờ xảy ra nên chúng ta không cần quan tâm tới họ.

 

Cộng sản Việt Nam không thể mở lại con đường máu để thoát thân lúc nầy. Trước năm 1975, đảng là con ruột của Trung Quốc, là con cưng của Liên xô. Họ muốn ǵ cũng được, xin ǵ cũng cho. Nhưng ngày nay thế giới đă đổi thay. Họ đang đứng trước ngă ba đường. Nếu muốn sống c̣n th́ phải chịu áp lực của Trung quốc, nếu muốn sống cho ra con người th́ phải biết nương theo Mỹ. Và họ cũng nên biết rằng Hoa Kỳ với Trung Quốc không bao giờ muốn có “chuyện lớn” v́ họ. Người Mỹ đă và đang giúp cho CSVN biết sống sao cho ra con người, người Trung quốc th́ đang cố ḅn rút những ǵ họ có thể, nhưng phải kiêng nễ trước đôi mắt “quan sát” của Hoa Kỳ. Đó là điều may mắn cho đất nước chúng ta lúc nầy. Những ǵ đang được làm từ  tuổi trẻ như Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài hay Cao Quang Án, Lê Bá Hùng... và c̣n rất nhiều bạn trẻ khác trong cũng như ngoài nước; hợp cùng với những bước đi rất khiêm cung nhẫn nhục của các tôn giáo đầy đủ thế lực trước thế giới, tôi nghĩ đến quê hương Việt Nam  chắc chắn sẽ có một ngày mai tươi sáng, người dân sẽ có đủ mọi quyền làm người như họ mong đợi. Con đường của Lê Thị Công Nhân và Cao Quang Ánh có khác nhau nhưng cùng một chí hướng, cả hai đều muốn có một nước Việt Nam dân chủ và thanh b́nh trong tự do, đó là một lư tưởng họ đang theo đuổi;  chứ không đạp đỗ gây phe tạo cánh  cầm quyền để đạt tới tham vọng lănh tụ. Tôi cũng xin nhắn gởi đến những hạng người có đầu óc thiển cận và rất ngu xuẩn, luôn luôn lén lút, dấu tên để đánh phá các tôn giáo đang cố sức mang lại những điều tốt đẹp cho quê hương chúng ta. Họ sẽ không thuyết phục được ai. Tín đồ và tín hữu chỉ xem họ là những loại vi khuẩn dơ bẫn và nguy hiểm cần tránh xa, ở trong cũng như ngoài nước.

 

Khi đất nước thực sự thanh b́nh, hoa tự do rực rỡ trên quê hương, tôi tin chắc người con gái Lê Thị Công Nhân đang b́ tù tội hôm nay, sẽ không bao giờ bị bỏ quên dù dưới bất cứ một chính thể nào, kể cả chính thể Cộng sản được biến dạng như các quốc gia Đông Âu hiện nay. Nếu chúng ta không thể quên Trưng Trắc Trưng Nhị đă dùng ḍng sông Hát Giang để chôn vùi mơ ước của ḿnh, th́ hôm nay Lê Thị Công Nhân dùng chốn lao tù, cởi con thuyền nhỏ đang nghiêng ngă trước cơn sóng dữ phong ba để tiếp nối mơ ước của hai bà bị găy gánh giữa đường.

 

Tôi tin sẽ không làm phật ḷng bạn đọc khi ví cô như một cành mai của mùa Xuân. Mai là một loài hoa qúy biểu tượng cho khí phách và ngay thẳng. Lê Thị Công Nhân đă có gịng máu đó và chảy cuồn cuộn trong trái tim cô. Cô và tôi cùng tôn thờ Thiên Chúa, toàn dân đang chung một niềm tin. Đôi vai nhỏ bé của cô chịu mang hết niềm tin đó cho  cả một dân tộc phải chịu trăm đường khốn khổ. Tôi cầu xin Thượng Đế sớm đưa cô ra khỏi chốn tù ngục để trở về tiếp tục sứ mệnh đang c̣n dang dỡ. Những đứa con của mẹ Việt Nam, trong đó có tôi,  không bao giờ quên ơn cô và vui mừng biết bao nếu được gặp cô trong mùa Xuân mới.

 

Xuân Canh Dần 2010

 

CUNG CHÚC TÂN XUÂN