|
LTS.- Đây là bài tưởng niệm về cố Trung
Tướng Dư Quốc Đống của Dân Biểu Trần Thái Văn đă được đọc trong
phiên họp khoáng đại Hạ Viện Tiểu Bang California vào ngày Thứ
Hai, 28 Tháng Tư vừa qua.
Tôi vô cùng đau buồn và thương tiếc khi đứng lên kết thúc buổi
họp này để tưởng nhớ tới người cậu ruột yêu quư của tôi, ông Dư
Quốc Đống, vừa từ trần sau một thời gian dài lâm bệnh tại thành
phố Huntington Beach, hưởng thọ 76 tuổi.
Đối với tôi và nhiều người từng phục vụ trong Quân Lực Việt Nam
Cộng Ḥa dưới quyền của ông, cậu Đống là cựu Trung Tướng Dư Quốc
Đống một người có nhiều huyền thoại. Ông là vị tướng 3 sao của
Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa trong cuộc chiến Việt Nam. Như bao
thanh niên Việt Nam trẻ vào thời điểm chiến tranh đó, ông đă
dành trọn tuổi thanh xuân và những năm đẹp nhất của cuộc đời
ḿnh đứng lên bảo vệ người dân miền Nam Việt Nam khỏi tai họa
Cộng sản. Ông là một người có vóc dáng cao lớn, được hiểu theo
cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Đối với hàng triệu người Việt từng sống trong thời chinh chiến,
cậu Đống là một nhân vật được cả nước biết đến và là một nhà
lănh đạo quân đội lỗi lạc của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa. Ông
được người Pháp huấn luyện để trở thành lính nhảy dù và đă tốt
nghiệp khóa 5 sĩ quan hiện dịch Trường Vơ Bị Liên Quân Đà Lạt
vào năm 1952. Qua nhiều thành tích quân sự, cậu Đống đă dần dần
thăng tiến đời binh nghiệp trong Sư Đoàn Nhảy Dù thiện chiến gồm
toàn những người chiến binh t́nh nguyện. Đây cũng chính là gia
đ́nh và mái ấm thứ nh́ của ông. Ngày nay, dấu vết của cuộc chiến
vẫn c̣n hằn trên thân xác của ông.
Trong cuộc đời binh nghiệp, cậu Đống đă đảm nhận nhiều chức vụ
chỉ huy từ cấp trung đội, đại đội, tiểu đoàn, chiến đoàn, lữ
đoàn và cuối cùng là tư lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù. Ông là một vị
tướng và nhà quân sự thật sự xông pha trận mạc. Trong cương vị
một nhà chỉ huy quân sự, ông đă làm cho quân thù khiếp sợ nhưng
những người lính dưới quyền kính trọng.
Chức vụ cuối cùng của ông là Tư Lệnh Quân Đoàn III và Quân Khu
III bao gồm thủ đô Sài G̣n và 11 tỉnh phụ cận. Ông từ chức vào
đầu năm 1975 như một hành động phản đối thầm lặng khi Tổng Thống
Nguyễn Văn Thiệu từ chối yêu cầu tăng viện cho mặt trận tỉnh
Phước Long, mà sau đó mặt trận này đă bị Cộng Sản Bắc Việt tràn
vào. Lịch sử cho thấy việc mất tỉnh Phước Long là khởi đầu cho
sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam. Ông không c̣n giữ chức vụ chỉ
huy nào nữa cho đến khi Sài G̣n thất thủ vào ngày 30 tháng 4 năm
1975. Ông rời khỏi Sài G̣n vào ngày 29 tháng 4 khi miền Nam sụp
đổ.
Trong 26 năm phục vụ trong quân ngũ, cậu Đống đă được trao tặng
nhiều huy chương và bằng tưởng lục của Quân Lực Việt Nam Cộng
Ḥa. Quân đội Hoa Kỳ cũng trao cho ông những huy chương cao quư,
trong số đó có huy chương Legion of Merit và Anh Dũng Bội Tinh
với ngôi sao bạc (Silver Star). Tôi có ṭ ṃ ḍ hỏi ông được vài
điều lư thú. Ông cho biết vị tư lệnh quân lực Hoa Kỳ trong chiến
dịch Băo Sa Mạc là Tướng Norman Schwarzkopf nổi tiếng với biệt
danh “băo táp” đă từng phục vụ dưới quyền cậu Đống trong vai tṛ
thiếu tá cố vấn quân sự cho tiểu đoàn nhảy dù trong các năm 1965
và 1970. Cậu Đống cũng đă từng quen biết Đô Đốc Jack McCain, là
tổng tư lệnh của tất cả lực lượng Hoa Kỳ tại vùng Châu Á-Thái
B́nh Dương. Cố Đô Đốc này là thân phụ của Thượng Nghị Sĩ John
McCain. V́ mối quan hệ cá nhân này mà tôi, với tư cách là cháu
của Tướng Đống, đă quyết định ủng hộ Thượng Nghị Sĩ McCain trong
cuộc tranh cử tổng thống Hoa Kỳ để tỏ ḷng biết ơn ông và thân
phụ của ông đă sát cách chiến đấu chống Cộng Sản cùng chúng ta.
Nhưng đối với tôi, Tướng Dư Quốc Đống chỉ đơn giản là cậu Ba của
tôi, là anh của mẹ tôi, là người mà trong suốt bao nhiêu năm
qua, những đứa cháu như tôi coi cậu như là một người cha thứ hai.
Cậu và d́ tôi không có con nên nhận những đứa cháu như là con
ruột của ḿnh. Chúng tôi gần gũi thân thiết với ông. Em trai tôi,
John (Sinh), một bác sĩ chỉnh nha hiện sống tại Sunnyvale, đă
trở thành con nuôi của ông và lấy họ của ông làm họ của ḿnh.
Mặc dù dày dạn chinh chiến trận mạc nhưng Cậu tôi lại là một
người hay quan tâm tới người khác, đầy ḷng độ lượng, và có một
trái tim bao dung.
Khi tôi bước chân vào nghiệp chính trị, thoạt đầu cậu Đống không
đồng ư. Ông là loại người thẳng thắn có sao nói vậy, không thích
những nhà chính trị nói nhiều và ông cũng chẳng có coi trọng
nghề này. Nhưng v́ thương và muốn ủng hộ người cháu ruột của
ḿnh, cậu và d́ đă bỏ th́ giờ tham dự nhiều buổi gây quỹ khi tôi
vận động tranh cử cho chức vụ nghị viên thành phố và sau này cho
chức chức vụ dân biểu tiểu bang. Tôi luôn tự hỏi không biết ông
cậu ḿnh nghĩ ǵ khi phải ngồi đó và kiên nhẫn lắng nghe nhiều
bài diễn văn và những lời ca tụng tâng bốc trong một khung cảnh
đầy người lạ.
Từ ngày định cư tại Hoa Kỳ, cậu Đống sống đời lặng lẽ và b́nh dị,
chẳng bao giờ nh́n lại quá khứ và nhắc lại cuộc chiến đă qua.
Như một chiến sĩ cố gắng hết sức làm tṛn bổn phận, ông chấp
nhận số phận và kết quả bi thảm của cuộc chiến Việt Nam mà không
hề than trách hay đổ thừa trách nhiệm cho kẻ khác. Nhưng đôi khi,
tôi nhận ra trong ánh mắt có sự đau buồn chiến bại và sự mất mát
của cả một thế hệ, dĩ nhiên trong đó có ông.
Cậu Đống xem Hoa Kỳ như quê hương thứ hai, đă cưu mang gia đ́nh
ông, và yêu quư những cơ hội và sự tự do đất nước này đă đem đến.
Ông cần mẫn làm việc để nuôi dưỡng gia đ́nh trong cuộc sống hàng
ngày. Ông đă về hưu sau 13 năm phục vụ cho Hội Bác Ái Công Giáo
(Catholic Charities) tại Los Angeles trong cương vị là người cố
vấn t́m công ăn việc làm cho người di dân.
Cậu Đống đă ngă bệnh trong vài năm gần đây nhưng ông vẫn minh
mẫn và nói chuyện rất nhiều vào lần cuối khi tôi viếng thăm ông
vài tuần trước đây tại một nhà dưỡng bệnh trong vùng. Tôi đem
cho ông gói bắp rang hiệu Cracker Jack, loại có đường thắng và
cereals theo lời yêu cầu của ông. Cậu tâm sự với tôi, sẽ không
sống khỏi năm nay. Tôi vấn an cậu, vấn an cậu hăy bỏ những ư
nghĩ đó đi và cố gắng chữa trị để mau sớm b́nh phục. Cho nên,
được tin cậu mất không làm tôi bàng hoàng sửng sốt nhưng làm tôi
ngạc nhiên sự ra đi của cậu đến thật mau lẹ như vậy. Khi tôi
đứng tại pḥng họp của Hạ Viện Tiểu Bang, tôi nh́n lại cuộc đời
mong manh và phù du, ngay cả đối với một người chiến sĩ không
biết sợ hăi là ǵ như cậu tôi.
Trong khoảng khắc thương tiếc và suy ngẫm về cậu Đống, tôi chỉ
muốn chia sẻ với quư vị, là những bạn hữu và đồng viện của tôi
tại Quốc Hội, một câu chuyện về đời tư cũng như công của người
cậu vừa quá cố của tôi, Trung Tướng Dư Quốc Đống. Ông là người
đă tham gia ở tuyến đầu và là một nhân vật dự phần trong một
cuộc chiến lịch sử và đầy tranh luận, mà sẽ măi măi ảnh hưởng
đến tất cả chúng ta, người Việt cũng như Mỹ. Chúng ta hăy cầu
xin cho ông ra đi trong thanh thản, sớm được hưởng Nhan Thánh
Chúa. Kể từ nay, sự đau đớn trên thể xác lẫn tinh thần, cậu tôi
không c̣n phải âm thầm chịu đựng như những ngày tháng, năm qua.
Nay tất cả đă qua đi. Xin cám ơn Thượng Đế.
|