Bom nguyên tử xuống Hiroshima & Nạn Đói Năm Ất Dậu
Kính thưa quư anh chị,
Mấy ngày qua, ở VN đang kỷ niệm này Mỹ ném hai quả bom
nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki. Tất cả các phương
tiện truyền thong đều lên án việc nầy... Rầm rộ lắm... Tôi
chạnh ḷng nghĩ đến hơn một triệu dân ta ở miền Bắc chết đói
v́ bọn quân phiệt Nhật… Hàng triệu oan hồn nầy không ai nhắc
đến, thật là điều đau đớn. Năm nay là năm Ất Dậu đúng năm Ất
Dậu cách đây 60 năm dân tộc VN chúng ta chịu một cái tang vô
cùng to lớn… Tôi viết bài nầy gửi đài BBC, bây giờ tôi copy
gửi quư anh chị đọc để chúng ta cùng nghĩ đến những đồng bào
xấu số và xem đây là một nén hương cho những oan hồn, nhân
mùa Vu Lan.
Kinh thu
LE PHUONG NGUYEN

Việc Mỹ thả hai quả bom nguyên tử xuống
Hiroshima và Nagasaky là một tai họa vô cùng khủng khiếp với
người dân Nhật,là một sự cảnh tỉnh cho toàn thế giới về hiểm
họa của vũ khí hạt nhân.
Không sử dụng vũ khí hạt nhân là ước mong và cũng là mệnh
lệnh của loài người trên hành tinh này.
Nhưng có điều này làm cho tôi luôn luôn trăn trở và đau ḷng
khi nghĩ đến:
Nếu Mỹ không thả hai quả bom nguyên tử đó th́ chắc chắn Nhật
không đầu hàng và vẫn tiếp tục thống trị trên toàn cơi Đông
Nam Á,Hàn quốc và một phần rộng lớn lănh thổ Trung hoa.
Tai họa và khổ đau do bọn quân phiệt Nhật gieo rắc trên
những lănh thổ mà chúng chiếm đóng to lớn biết dường nào...
Ở đây tôi chỉ muốn nói riêng đến tai họa mà dân Việt nam
chúng ta phải gánh chịu trong nạn đói năm ất Dậu 1945 v́
chính sách bắt buộc bỏ lúa trồng đay của quân phiệt Nhật.
-Hơn một triệu người chết đói, con số lớn gấp nhiều lần so
với số người chết v́ bom nguyên tử
ở Nhật.
-Cái chết v́ đói năm 1945 tại miền Bắc nước ta mà h́nh ảnh
c̣n để lại,thương tâm hơn,khốn khổ hơn,tàn nhẫn hơn rất
nhiều lần so với cái chết chỉ trong khoảng 1/1000 giây của
nhưng nạn nhân bom nguyên tử....
Tôi nói lên điều này không phải để biện minh cho việc sử
dung bom nguyên tử của Mỹ trong thế chiến thứ hai.
Tôi nói lên điều này để chúng ta có cái nh́n khách quan
hơn,công b́nh hơn và chính xác hơn với mọi tội ác mà con
người gây ra cho con người, bất cứ ở đâu và bất cứ thời nào.
Việc làm tổn thương một tù nhân (về tinh thần hay về thể xác)
trong khám đường và việc chặt đầu một người vô tội rồi thu
h́nh chiếu cho khắp thế giới xem, th́ việc nào "tội" hơn
việc nào? và việc nào "ác" hơn việc nào?
Tiếc rằng sự kiện hơn một triệu người Việt của chúng ta chết
đói,lại không có một buổi lễ tưởng
niệm nào hàng năm để cầu siêu cho những linh hồn đă chết oan
và để cảnh tỉnh những thế lực độc tài,phát xít hiện vẫn c̣n
tồn tại ở đâu đó...
Le Phuong Nguyen
Nạn Đói Năm Ất Dậu
60 Năm Về Trước
Lê Đ́nh Cai
E-Mail:
ledinhcai@khoahoc.net
ngày 09.02.2005
Lời người viết: Trong cuộc phỏng vấn cá nhân tôi vào
ngày 28-08-04 do đài phát thanh VNRA (Úc Châu) thực hiện,
chị Phiến Đan đă nêu lên 18 câu hỏi liên quan đến cuộc chiến
tranh Việt Nam, trong đó có yêu cầu tôi nói rơ lư do đưa đến
nạn đói năm Ất Dậu (1945). V́ trong phạm vi hạn hẹp của cuộc
phỏng vấn, nên tôi chỉ kể lại những nét chính mà không đi
sâu vào chi tiết của trận đói khủng khiếp này. Bây giờ, nhân
dịp kỷ niệm 60 năm trận đói năm Ất Dậu này nên tôi xin cung
cấp một cái nh́n đầy đủ hơn về thảm trạng đă cướp đi gần 2
triệu sinh mạng ở miền Bắc và đă để lại nhiều đớn đau và
tiếc thương cho những người c̣n sống.
Vậy nguyên do nào đưa tới nạn đói bi thảm
của năm Ất Dậu (1945) cách 60 năm về trước?
Trở lại bối cảnh chính trị của đất nước ta vào những năm
cuối của cuộc đệ nhị thế chiến để truy t́m nguyên nhân của
thảm trạng này.
1.Quân Nhật kiểm soát Đông Dương:
Trong khi
quân Đức quốc xă tiến chiếm kinh đô Paris của Pháp
(14/06/1940) th́ quân Nhật ở Á Châu cũng đă tiến chiếm vùng
Quảng Đông của Trung Hoa. Với thắng lợi này của phe Trục (gồm
Đức, Ư, Nhật), Nhật đă gởi tối hậu thư ngày 18/06/1940 cho
Toàn Quyền Catroux đ̣i kiểm soát hai đường xe lửa Hải
Pḥng-Vân Nam và Hà Nội-Lạng Sơn để ngăn không cho Pháp vận
tải, tiếp tế xăng dầu, vũ khí cho quân đội của Tưởng Giới
Thạch. Toàn quyền Catroux phải nhượng bộ và sau đó đă bị Đô
Đốc Decoux, tư lệnh hải quân Pháp ở Viễn Đông lúc bấy giờ
lên thay thế.
Với hiệp ước kư ngày 30/08/1940 tại Tokyo giữa Pháp và Nhật th́ uy quyền của Pháp ở Đông Dương bắt đầu sút giảm, và ảnh hưởng của Nhật ngày càng lấn lướt. Và với hiệp ước 08/12/1941 (sau khi oanh tạc Trân Châu Cảng), Nhật đă ép chính phủ Pétain của Pháp đi đến nhiều nhượng bộ về quân sự và quân đội Nhật được quyền đóng quân từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu với quân số buổi đầu từ 6.000 người nay tăng thành 35.000 người (Lữ Giang, „Những bí ẩn lịch sử đằng sau cuộc chiến Việt Nam“, California, Hoa Kỳ, 1998, tr.159).
Và đặc biệt, Nhật lại có một vị Đại Sứ, ông Yoshizawa, bên cạnh Toàn quyền Đông Dương, điều từ trước đến nay chưa bao giờ có. Như vậy t́nh thế Đông Dương cho đến khi Nhật đầu hàng (15/08/1945), ngoài ông chủ cũ là người Pháp, nay thêm một ông chủ mới cao hơn là người Nhật. Dân Việt bây giờ lại sống trong cảnh „một cổ hai tṛng“.
2.Bối cảnh kinh tế trước khi nạn đói xảy ra:
Ngày 06/05/1941, Pháp lại phải kư với Nhật về một thỏa ước
thương mại trong đó có hai khoản chính yếu sau:
-Người Nhật và các công ty Nhật được làm một số nghề, được
khai thác hầm mỏ, đất đai, được kinh doanh về thủy điện...
-Các hàng hóa nhập cảng vào Đông Dương được hưởng quy chế
tối huệ quốc (most favored nation), một số mặt hàng được
hưởng hối suất nhẹ. Theo thỏa ước này, Việt Nam bị ép buộc
phải sản xuất một số mặt hàng theo yêu cầu của Nhật để đổi
lấy hàng kỹ nghệ của họ. Việt Nam buộc phải cung cấp cho
quân đội Nhật Bản đồn trú trên lănh thổ của ḿnh một số
lượng gạo khổng lồ được ấn đinh: 700.000 tấn năm 1941, 1
triệu 50 ngàn tấn năm 1942, 950.000 tấn năm 1943 và 900.000
tấn năm 1944 (Lữ Giang, sđd, tr.158). Một mặt họ đời hỏi
cung ứng một lượng gạo lớn lao hàng năm như thế, mặt khác họ
lại buộc phải phá bỏ đất trồng lúa, trồng bắp để trồng đay,
trồng gai phục v ụ cho nhu cầu chiến tranh của họ. Đây là
một trong số những yếu tố dẫn đến nạn đói năm Ất Dậu (1945)
khởi đi từ mùa Đông 1944 đến tháng 5/1945.
Năm 1944, v́ bị áp lực của Nhật, chính quyền Pháp tại Đông Dương đă ép giá nông dân Việt, chỉ trả 25 đồng cho một tạ lúa trong khi giá thị trường trước đây là 200 đồng và giá vốn là 80 đồng. Tạp chí Thanh Nghị số ra ngày 26/02/1944 có kể lại t́nh cảnh bi thảm của dân quê Bác Kỳ lúc bấy giờ:“Ở Trung Châu Bắc Kỳ, dân nghèo năm th́ mười họa mới được ăn một miếng thịt, cả đến giai cấp trung lưu, trung b́nh 20 gr một ngày, (trong khi) theo viện Pasteur th́ phải cần có 55 gr thịt một ngày (mới đủ). Dân ở nông thôn đại đa số là bần nông th́ chỉ dùng những dụng cụ bằng gỗ, rất ít có dụng cụ cơ khí, ngoài ra không có vốn liếng ǵ cả. Ở Bắc Kỳ từ tháng 4 đến tháng 10, nông dân chỉ c̣n được 10% hoa lợi. Nông dân đói ăn, mặc rét, kệ thây, thuế đă“. (dẫn lại trong Cao Thế Dung, „Việt Nam huyết lệ sử“, Hoa Kỳ, nxb Đồng Hướng, 1996, tr. 719)
Khi Nhật chưa đến Đông Dương, Việt Nam chỉ đóng có 44.308.000 đồng thuế năm 1939 đến năm 1944, tiền thuế tăng hơn gấp đôi (98.072.000 đồng). Dưới áp lực của người Nhật, chính quyền Pháp tại Đông Dương ép dân Việt phải bán 3/4 số thóc thu hoạch được, nhiều trường hợp không đủ số thóc quy định, người dân phải mua ngoài bù vào với giá 200 đồng một tạ.
Dân sống trong cảnh một cổ hai tṛng ( Pháp - Nhật), nên đời sống ngày càng khốn đốn, sản xuất gặp những năm mất mùa, không đủ ăn, lại đóng thuế quá cao nên người dân không c̣n ǵ để ăn cả. Trong „Việt Nam: A long History“ xuất bản tại Hà Nội, 1987, Ông Nguyễn Khắc Viện cũng đă đề cập đến sự tàn tệ của người Nhật khi thúc ép chính quyền Pháp ở Đông Giương cung ứng chi phí chiến tranh cho họ, ngoài sự tận thu thóc lúa và bóc lột đến tận xương tủy của người dân khốn khổ.
Để cung ứng chi phí chiến tranh cho quân đội Nhật, chính quyền Pháp tại Đông Dương đă phải ấn hành số tiền tệ cần thiết lên đến 723 triệu đồng (cho tới năm 1943), gấp 7 lần ngân sách Đông Dương của năm 1939 và đến 1944 lên đến 1 tỉ 52 triệu đồng. V́ vậy vật giá tăngcao chưa từng thấy trước đó. Dân nghèo nông thôn gánh đủ hậu quả này. Gánh nặng lớn lao nhất vẫn là cung cấp gạo. Ngay ở vùng Bắc Bộ, nơi đang thiếu ăn trầm trọng, thế mà đă phải cung cấp cho Nhật 130.205 tấn (1943) và 186.130 tấn (1944). Bất kể vụ mùa tốt hay xấu, dân quê cũng phải đóng số lượng gạo đă được phân bổ theo đất trồng trọt với giá 19 đồng cho một tạ lúa; trong trường hợp mất mùa, người dân đă phải mua gạo, theo giá thị trường đến gấp ba (54 đồng cho một tạ gạo) (Nguyễn Khắc Viện, sđđ, tr 241). Người nông dân đă không thể nào kiếm đủ ăn cho bản thân chứ chưa nói là cho gia đ́nh. Chính sách tận thu nông sản nghiệt ngă này đă đẩy người dân vào nạn đói không thể nào tránh khỏi.
Để phục vụ cho nhu cầu chiến tranh, Nhật đă bắt nông dân phá bỏ ruộng lúa để trồng đay trên một số diện tích rất lớn. Năm 1944, khi người Mỹ ném bom ngăn cản việc chuyên chở than đá về Sài G̣n, người Pháp và Nhật đă cho lệnh sử dụng gạo và bắp (ngô) như là nguyên liệu để chạy máy. Họ tận thu thóc, ngô cho mục tiêu này. Đây lại là lư do nữa dẫn tới nạn đói khủng khiếp năm Ất Dậu (gạo ở miền Nam không chở ra Bắc được v́ không có nhiên liệu để vận chuyển xe cộ, tàu bè...)
Trong khi các dấu hiệu đói kém đă dần dần hiện rơ, th́ năm 1941, Nhật đ̣i 700.000 tấn gạo, Pháp chỉ cung cấp được 585.000 tấn. Năm 1942, Nhật đ̣i 1 triệu 74 ngàn tấn, nhưng Đông Dương chỉ cung cấp được 973.908 tấn. Năm 1943, Nhật đ̣i 1 triệu 125 ngàn 904 tấn, Pháp chỉ nộp được 1 triệu 23 ngàn 471 tấn. Năm 1944, dù mất mùa nặng, ngũ cốc khan hiếm, Nhật vẫn đ̣i 900.000 tấn, Pháp chỉ cung cấp được gần 500 ngàn tấn mà thôi. (J.Gauthier, „ L'Indochine au travail dans la Paix Francaise“, Paris, 1947, tr. 283).
Ngoài gạo ra, Nhật đ̣i cung cấp thêm bắp (ngô) để nuôi ngựa. Năm 1942, Pháp phải cung cấp 124.923 tấn ngô. Năm 1943, cấp thêm 98.700 tấn. Năm 1944 v́ số ruộng trồng ngô bị phá nhiều nên chỉ cung cấp được cho Nhật 18.263 tấn, và đầu 1945 là 12.134 tấn. (Annuaire statistique de l' Indochine, 1939 - 1946, tr. 166, được dẫn alị trong Cao Thế Dung, sđd, tr.728).
3.Nạn đói năm Ất Dậu (1945) xảy ra:
Nghiêm Xuân Yêm đă viết:”Cảnh nghèo ở thôn quê” đăng trong
tạp chí Thanh Nghị số 47 ra ngày 16/10/1943:”Những năm b́nh
thường, dân nghèo đói quanh năm, một ngày chỉ một bữa cơm
độn khoai, (con một bữa cháo). Hết việc ruộng đi làm mướn
thất thường, quanh năm công nợ, nai lưng gỡ nợ, gỡ nợ rồi
lại mắc”.
Giáo sư Cao Thế Dung dẫn lại tài liệu của Decoux, “A la Barre de l'Indochine” kể rằng: “Nạn đói Ất Dậu bắt đầu vào mùa Đông 1944 kéo dài cho đến tháng 5/1945. Ở Trung Châu Bắc Việt, gà vịt lợn biến mất, dần dần biến mất cả chó, có những xóm không c̣n một con vật nào. Các tiểu nông đi đến chỗ tuyệt vọng. Ruộng nương trâu ḅ phải bán đứt hay bán đợ. Lúa phải bán non, đồ đặc phải cấm cố. Làng Thượng Cẩm, phủ Thái Ninh, Thái B́nh có 900 suất đinh vào năm 1944, ngày 27/05/1945 chết hết c̣n 400. Nam phụ lăo ấu trong làng Thượng Cẩm Thái B́nh là 4000 người chết đi c̣n lại 2000 người (CTD, sđd, tr.722).
Một tác giả người Pháp đă kể lại trong “Témoignages et documents francais relatifs a la Colonisation francaise au Vietnam” cái cảnh tượng thê thảm của nạn đói năm Ất Dậu đó như sau:”Họ đi thành rặng dài bất tận...toàn thân lơa lồ, gầy guộc, trơ xương ra, run rẩy...Thỉnh thoảng, họ dừng lại để vuốt mắt cho một người trong bọn họ ngả xuống và không bao giờ thức dậy được nữa... Nh́n những h́nh người xấu hơn con vật xấu nhất, nh́n thấy những xác chết co quắp cạnh đường chỉ có một vài nhánh rơm vừa làm quần áo, vừa làm vải liệm, người ta thật lấy làm xấu hổ cho cái kiếp con người” (CTD, sđd, tr.723)
Sau Tết Ất Dậu (1945), khoảng tháng 3, nạn đói ngày càng gia tăng và con số người chết có lúc lên cả hai vạn người một ngày. Trong lúc đó lừa ngựa của Nhật vẫn được nuôi ăn đầy đủ bằng bắp và gạo thu được từ trước và được chất đầy trong các kho lương thực dọc theo quốc lộ 1, nhưng người Nhật vẫn không cho mở các kho gạo ra để cứu trợ. Cho đến tháng 5/1945, có làng như làng Thượng Cẩm, phủ Thái Ninh, tỉnh Thái B́nh, dân số ước chừng 4000 người th́ chết hết 2000 như đă nói ở trên. Và sau đây là những con số đáng ghi nhớ. Dân số Thái B́nh 700.200 người, chết đói khoảng trên 260.000. Nam Định là một vựa thóc, dân số khoảng 680.000, chết đói 229.650 người. Ninh B́nh dân số 200.000, chết đói 37.936 người. Hà Nam, dân số khoảng 400.000, chết đói 50.383 người (tập san “Nghiên Cứu Lịch Sử” số 4, 1990, tr.50 - 56; Cao Thế Dung, sđd, tr.728)
Theo tổng kết của viên Toàn Quyền Decoux th́ trận đói năm Ất Dậu (1945) đă khiến khoảng 1 triệu người chết, nhưng thực tế chắc con số này cao hơn nhiều.
Qua phần tŕnh bày các tài liệu như trên đây th́ lư do để giải thích hợp lư cho trận đói năm Ất Dậu, ngoài lư do thiên tai, hạn hán, mất mùa, là chính sách tàn ác của quân đội Nhật cho lệnh thu mua lúa gạo, ngô (bắp) tích trữ; phần khác cho lệnh phá bỏ những cánh đồng trồng lúa, ngũ cốc để trồng đay phục vụ cho nhu cầu chiến tranh khi phe trục Đức-Ư-Nhật đang làm mưa làm gió trên toàn thế giới trong trận đệ nhị thế chiến. Dĩ nhiên, người ta không quên kể đến lư do trong Nam không tiếp tế ǵ cho miền Bắc được v́ các mơ than để chạy xe tàu đă bị bom Hoa Kỳ đánh phá dữ dội và một số lượng gạo, ngô đă bị chính quyền Pháp chế biến thành nhiên liệu phục vụ cho vận chuyển trong Nam. Và cũng phải kể thêm nạn đầu cơ tích trữ lúa gạo của các thương buôn người Hoa, thành phần nắm chủ lực về kinh tế từ nông thôn ra đến thành thị và từ cả miền Nam ra đến miền Bắc, khiến người nông dân ngày càng kiệt quệ không sản xuất được mà cũng không có tiền để mua thực phẩm.
Cốt lơi của thảm cảnh năm Ất Dậu vẫn là chính sách tàn ác vô nhân đạo của người Nhật khi họ tràn vào xâm lăng Trung Hoa và Đông Nam Á. Họ biết dân Bắc Việt đang đói kém ghê gớm, họ biết mỗi ngày có đến cả hàng ngàn người chết đói nhưng họ vẫn không mở kho lương thực nào để cứu đói cả và theo sự thú nhận của một viên chức Nhật quản lư lúa gạo sau khi Nhật đảo chánh (09/03/1945) th́ “gạo vẫn được chất cao như núi trong các kho vựa của Nhật” (xem “Nghiên Cứu Lịch Sử”, số 4, 1990, tr.50 - 56). Thật quả đây là một tội ác chiến tranh của người Nhật trong đệ nhị thế chiến mà chính họ khó gột bỏ h́nh ảnh xấu xa này trước công luận thế giới và trước lương tâm nhân loại.
San Jose, Mùa Xuân Ất Dậu 2005
Lê Đ́nh Cai
(viết để ghi nhớ những nỗi đau của dân tộc Việt)