THUỐC ĐẮNG DĂ TẬT,
BÀI HỌC CHO KIM ÂU HÀ VĂN SƠN
Biệt Kích Trần Văn Quư
Chuyện xảy ra vào khoảng 1970, chúng tôi
đang bị giam tại nhà tù Phong Quang/Lao
Kai. Một buổi trưa hè nóng nực trong dăy
nhà xây gạch, mái ngói, với sàn ngủ hai
tầng, gọi là Pḥng số 4. Biệt kích Phạm
Ngọc Ninh vừa ở nhà kỷ luật về pḥng sau
một thời gian khá dài bị cùm v́ cái gọi
là "tội" chống đối. Thân h́nh gầy tong
teo, mặt nhợt nhạt, cổ chân c̣n lở loét
v́ cùm, trông Ninh rũ rượi như con ma
đói.
Lư Kiến Đông là người Hoa sinh trưởng
tại Chợ Lớn, c̣n nhỏ tuổi lắm, gầy và
thấp. Kiến Đông bị bắt tại biên giới Lào,
cùng nhóm với Kim Âu Hà Văn Sơn và 8
người nữa, giam chung pḥng với Biệt
Kích nhẩy Bắc chúng tôi. Ninh đang nằm
thở v́ đói mệt, chợt thấy Lư Kiến Đông
vừa la vừa khóc, c̣n Kim Âu Hà Văn Sơn
th́ đang nạt nộ hùng hổ. Ninh nổi cơn
thịnh nộ, nhẩy xuống đất lao thẳng vào
Kim Âu, cho một đấm trời giáng vào mặt,
Kim Âu chúi vào góc pḥng không ngóc lên
được. Anh em trong pḥng can ngăn nên
Ninh lại leo lên giường nằm thở v́ đói
mệt. Lư Kiến Đông được "giải phóng" khỏi
áp bức từ đó. Hiên nay Lư Kiến Đông đang
sống tại Việt Nam v́ cả nhóm 10 người là
toán Lôi Hổ thuộc QLVNCH bị bắt tại Lào
nên được trao trả vào năm 1973 theo tinh
thần Hiệp Định Paris. Kim Âu Hà Văn Sơn
đáng lẽ cũng được trao trả như 9 người
kia, nhưng v́ Hà Sơn thay đổi "lập
trường" quay ngược 180 độ. Đă không c̣n
chịu hợp tác với cán bộ trại tù như
trước lại c̣n lớn tiếng chửi bới cộng
sản vào thời gian gần ngày trao trả nên
Hà Sơn để lập thành tích chống cộng
trước khi trở về Miền Nam, nên Sơn bị
giữ lại và sau này được trả tự do cùng
với đợt đầu tiên của Biệt Kích nhẩy Bắc
năm 1982.
Trước khi Trung Cộng đánh vào vùng biện
giới Bắc Việt năm 1979, chúng tôi được
chuyển vào các nhà tù Thanh Hoá, trại số
5 c̣n gọi là trại Lam Sơn. Một buổi sáng
Chủ Nhật, biệt kích Ngung đang hớt tóc
cho biệt kích Lực, có một số biệt kích
khác đang quanh quẩn gần đó. Chợt thấy
Kim Âu Hà Văn Sơn đi qua với thái độ
nghêng ngang dương dương tự đắc, miệng
nói lời xấc sược. Đă từ lâu anh em đang
đợi cơ hội trừng trị tội "cáo cầy"
(báo
cáo cán bộ về đồng đội). Lực thấy thề
giận qúa, đứng phắt dạy, cầm chiếc ghế
đang ngồi hớt tóc, đập mạnh vào đầu Hà
Sơn. Mấy anh biệt kích đă ngấm ngầm chịu
đựng, nhân cơ hội này nhẩy vào đánh Hà
Sơn lia chia.
Chính v́ nhiều người nhào vào đánh,
người này vướng tay người khác nên Hà
Sơn thoát, chạy vụt ra cổng trại, nơi đó
có lính gác và có cán bộ ngồi túc trực.
Hà Sơn vừa chạy vọt ra khỏi nơi bị đánh,
sui sẻo nên gặp ngay biệt kích Lầu Chí
Chăn. Anh Chăn nổi tiếng là người khoẻ
mạnh nhưng rất hiền lành, không bao giờ
giận giữ hoặc lớn tiếng với ai, vậy mà
lúc thấy Hà Sơn máu chảy ḍng ḍng từ
trên đầu xuống, chạy ngang qua mặt, anh
Chăn cũng phải cho Hà Sơn một cú đá vào
bụng. Hà Sơn c̣n khoẻ mạnh v́ không bị
đói như anh em, nên b́nh phục sau hai
tuần nằm nghỉ trong bệnh xá của trại.
Chưa hết, vào bệnh xá nằm Hà Sơn lại bị
Tu Sĩ Nguyễn Thanh Đương, một Thầy Sáu
tại Giáo Phận Nghệ An, bị tù không biết
bao lâu, nhưng trước chúng tôi nhiều lắm.
Thầy Đương thấy thái độ của Hà Sơn, ỷ
vào cán bộ nên sấc láo với mọi người,
ông nổi giận, dùng chiếc nạng chống đập
Hà Sơn. Sơn vừa bị đ̣n ở ngoài trại nên
không dám đánh lại, bỏ chạy quanh bệnh
xá. Thầy Đương vác nạng khập khiễng đuổi
Sơn không được nên cũng thôi. Sau hai
tuần lễ nằm bệnh xá, Hà Sơn trở về pḥng
sống với anh em, tỏ ra biết điều hơn.
Cán Bộ Trực Trại lúc đó là Thượng Sĩ
Công An tên Dù. Cán Bộ Dù gọi biệt kích
Lực ra hạch hỏi. Mặc dàu anh em đánh Hà
Sơn là trừng trị tội "cáo cầy"
(báo cáo
vói cán bộ), nhưng biệt kích Lực đổ tội
cho Hà Sơn có thái độ thiếu giáo dục với
mọi người, nhất là đối với người già,
nên đánh Hà Sơn để răn đe cho Hà Sơn trở
nên người tốt, có thề thôi. Thượng sĩ Dù
Trực Trại điều tra, biệt kích nào cũng
khai như vậy nên Lực thoát bị cùm về tội
đánh Hà Sơn.
Trong trai có một nhóm sĩ quan t́nh báo
của Đài Loan, một nhóm người Hồng Kông
sang Huế kư hợp đồng sản xuất quần áo
cho quân đôi Mỹ, bị bắt trong lúc di
chuyển đường bộ từ Huế vào Đà Nẵng.
Trong đó có ông Triệu Chí Kiên, thuyền
trưởng, người có tư cách, thường dạy Anh
ngữ cho nhiều anh biệt kích, và châm cứu
giúp nhiều người đau ốm. Có lần ông Kiên
đi đại tiện trong nhà cầu, Hà Văn Sơn
chờ bên ngoài, bực tức nên vạch quần
tiểu tiện vào đầu ông già Triệu Chí Kiên.
Mỗi khi kể lại chuyện này cho người khác
nghe, ông già Kiên vừa buồn tủi vưà uất
ức nên thường ứa nước mắt, ai nghe cũng
aí ngại và căm ghét tên Hà Sơn bất nhân
bất nghĩa, nhưng Sơn có thế lực của cán
bộ trại. Ông già Triệu Chí Kiên sau đó
chết trong nhà tù.
Sơn Beatle, biệt hiệu của một thiếu niên
du đăng tại Đà Lạt, đă từng bị cảnh sát
bắt giam và trừng phạt. Thay v́ tỉnh ngộ
để làm lại cuộc đời th́ Hà Sơn lại ôm
mối hận và quyết tâm trả thù cảnh sát
bằng cách "đi lính" để t́m cơ hội. Do số
phận đẩy đưa, chỉ trong 3 ngày từ lúc
t́nh nguyện vào ngành Dân Sự Chiến Đấu
(Do ngân sách Mỹ đài thọ và được miễn
quân dịch trong thờ́ gian phục vụ)
tại
căn cứ Phú Bài. Bỗng nhiên, một Trung Sĩ
của Lực Lượng Đặc Biệt Mỹ cần người đi
công tác, núm đầu Sơn Beetle, phát súng
và dắt đi. Chỉ trong 3 ngày cuộc đời Sơn
thay đổi đột ngột từ một thiếu niên du
đăng trở thành người mặc áo lính v́ tư
thù rồi tới thân phận tù binh. Sơn
trưởng thành trong nhà tù và được cán bộ
trại khai thác đúng tài năng thiên phú
của Sơn và cho Sơn làm đội trưởng cai
quản đám tù h́nh sự của miền Bắc. Định
mệnh đă an bài, Sơn Beatle, du đăng của
miền Nam, khi lên trại Phong Quang,
khoảng 1972 trở đi, đă "thông thạo" nghề
cáo cầy, thâm thụt vơi cán bộ để báo cáo
anh em, và qua chức đội trưởng đội h́nh
sự Sơn Beatle trở thành "thủ lĩnh" của
giới côn đồ, móc túi miền Bắc.
Ai nói Việt Cộng ngu tôi không biết,
nhưng riêng việc Việt Cộng biết chọn Hà
Sơn, một tù binh, hay ít nhất Việt Cộng
cũng gọi chúng tôi và cả Hà Sơn la tù
chính trị. Hai loại tù chính trị và tù
h́nh sự mặc quần áo khác nhau, có quy
chế khác nhau. Vậy mà Việt Cộng khi áp
dụng sách lược "dĩ độc trị độc" đă không
ngần ngại "bốc" ngay Sơn Beatle sang làm
Đội Trưởng đội H́nh Sự. Thế là trí khôn
của Sơn được tôi luyện tinh hoa của cặn
bă xă hội cả miền Bắc lẫn miền Nam .
Nhân vật Xuân Tóc Đỏ của Vũ Trọng Phụng
nhờ nhặt banh mà phất lên, cũng có ngày
đứng trên kỳ đài vẫy tay trăm họ. Nhờ
ông Tourison t́m thấy mảnh giấy của Cha
Hà Sơn kư nhận tiền tử tuất v́ con là Hà
Sơn đă chết trong số 80 thùng hồ sơ về
Biệt Kích và đưa vào hồ sơ tŕnh Thượng
Viện, nhờ cái tên trong tấm giấy đó mà
Hà Sơn được hỏi đến. Thật ra trong gia
đ́nh biệt kích ai mà chẳng có giấy báo
tử. Mảnh giấy đầu tiên t́m thấy, và chỉ
cần một mảnh là đủ, v́ thế Hà Sơn mới
được gọi vào Thượng Viện để xác nhận
mảnh giấy. Thấy ḿnh có tên tưởng là vân
hôi phát lên rồi, chắc là mả cha ḿnh
táng trúng hàm rồng rồi nên được vua
biết mặt chúa biết tên. Máu lưu manh
lường gạt vốn có trong người, Hà Sơn bèn
tính ngay nước cờ bịp và tuyên bố ầm ỹ
là ḿnh "vào Quốc Hội điều trần, và ḿnh
đă chứng minh là ḿnh đă chiến đấu để
giải trừ Cộng Sản trên toàn thế giới,
làm cho Quốc Hội Mỹ phải lần đầu tiên
vinh danh Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa và
các lực lượng đồng minh". Qủa thật là to
gan, điếc không sợ súng. Ấy là Hà Sơn
không nói được tiếng Mỹ mà c̣n dám cả
gan bịp như vậy.
Khi mặt nạ đă bị lột trần, Hà Sơn vẫn
c̣n trâng tráo. Thời buổi chống khủng bố
nên không ai dám đụng đến Hà Sơn, việc
răn đe của anh em BK không thể áp dụng
như xưa nên Ha Sơn c̣n tiếp tục lộng
hành. Âu bây giờ cũng là thời đại của Hà
Sơn, nhưng chúng tôi cương quyết không
để cho cộng đồng bị Hà Sơn lường gạt như
Hà Sơn đă lường gạt Việt Cộng trong nhà
tù. Biết rơ dă tâm của Hà Sơn là nguỵ
tạo thành tích chống cộng, thay đổi lư
lịch để leo lên sân khấu chính trị kiếm
chác. Nhờ to mồm la làng chống cộng để
mon men tới nơi hội hè giống như khi xưa
ở trong nhà tù Cổng Trời, chiều tối tất
cả phải vào pḥng, khoá cửa lại. Một
ḿnh Hà Sơn tay cầm xấp giấy và cái bút
ch́ đi đi lại lại trong sân như một nhân
vật quan trọng, v́ lúc đó Sơn đă mua
chuộc được ḷng tin của Việt Cộng nên
được cất nhắc lên chức đội trưởng nhà
bếp, ngủ ngoài. Khi cuộc đời thăng hoa
rồi, Hà Sơn mới thấy NO chưa đủ, phải có
rượu chè và những nhu cầu khác nữa. Lấy
gạo và thực phẩm của tù đem đổi
chác.
Cán bộ bắt được cho vào cùm. Những ngày
cùm đó, bây giờ Hà Sơn la làng trên
INTERNET là thành tích "chống cộng" và
rất tự hào như nhân vật Xuân Tóc Đỏ của
Vũ Trọng Phụng tự hào về Bà Phó Đoan
vậy.
Ngày nào c̣n Biệt Kích th́ Hà Văn Sơn
không thể trổ ngón bịp ba lá để leo lên
sân khấu chính trị được. Thật ra khỏang
ngót 10 năm về trước, đồng bào bên
Atlanta đă bị Hà Sơn bịp rồi. Khi được
bầu vào Ban Chấp Hành Cộng Đồng, Hà Sơn
gọi điện thọai khoe khắp nơi. Chỉ một
thời gian ngắn, bản chất lưu manh tích
lũy trong nhà tù lại bộc phát, buộc ḷng
Cộng Đồng phải đuổi Hà Sơn ra khỏi tổ
chức. Tờ báo Chính Nghiả của Hà Sơn là
một phương tiện để "bắt địa". Phải về
vùng Atlanta đi sâu vào sinh hoạt đia
phương mới thấy.
Hà Sơn có thêm một trăm tờ báo và có
viết mỗi ngay hàng trăm emails chửi bới,
nói xấu BK, cũng chẳng ai quan tâm. Chỉ
có Hà Sơn lăm le leo len sân khấu chính
trị mới phải lừa bịp đồng bào, nổ cho to
để kiếm chác. C̣n anh em BK th́ ai cũng
làm ăn lương thiện, chấp cho Hà Sơn nói
xấu 100 lần, chúng tôi cứ b́nh tĩnh,
không thèm trả lời, cho Hà Sơn tha hồ
viết, tha hồ nói. Mỗi ngay hoặc mỗi
tuần, chúng tôi chỉ cần kể một chuyện
thật về cuộc đời lưu manh của Hà Sơn mà
thôi. Khi nào Hà Sơn tự nguyện từ bỏ
việc lường gạt cộng đồng, lợi dụng to
mồm chửi Việt Cộng để kiếm chác, và chỉ
khi nào Hà Sơn thành tâm chống cộng th́
chúng tôi sẽ nhận Hà Sơn là người lương
thiện như trăm ngàn người lương thiện
khác đang sống lành mạnh trong cộng
đồng, trong đó có chúng tôi.
Biệt Kích Trần Văn Quư, Toán
Hadley
Điện Thoại: 651-644-0465
Địa chỉ: 806 Hamline Ave. North
Saint Paul , MN 55104