Ánh Hỏa Châu
Lê Xuân Sơn


LỜI KỂ CỦA TUẤN.


Cả tiểu đoàn râm ran khi nghe tin Trung tá Nhung, Tiểu đoàn trưởng sắp bị thay thế. Tin ấy, có lẽ bắt nguồn từ sau ngày đoàn thanh tra của Sư đoàn
(không báo trước) đă đến Tiểu đoàn để thanh tra về quân số...Rồi lại xẩy ra chuyện bắn lộn tại bến phà Neak-Luông giữa toán biệt kích của Tiểu đoàn với một toán quân của chính quyền Lon-Nol.

Nhưng chuyện Thiếu tá Hinh, một sĩ quan rất trẻ đến thế "Ông già" Nhung, làm tất cả bàng hoàng mọi người nhất là đám sĩ quan chứng tôi. Riêng tôi phấn chấn hơn. Tôi dù về ngay Sài G̣n để khoe với chị Diễm. Chị Kim Anh xía vào:

- Chị Diễm nói thế là không đúng! Vui cái ǵ cho thằng Tuấn kia chứ! Chỉ làm cho anh ấy khó xử mà thôi! Tôi chúa ghét cái thứ con ông cháu cha!

Tôi xin nói thêm: Tôi có hai người chị. Chị Diễm tôi tính t́nh dịu dàng, nhân hậu nhưng đa sầu đa cảm, c̣n chị Kim Anh đă đẹp sắc sảo, lại có rất nhiều nam tính...Hàng đêm, hai chị ngủ chung một chiếc giường đôi sát cạnh cửa sổ. Bên ngoài là tàng lá của cây vú sữa thật to của nhà ông Tích. Trong khi chị Kim Anh ngủ kḥ, th́ từ ngày anh Hinh đi lính, chị Diễm tôi thường tựa hai tay vào thành cửa sổ...Cùng với bầu trời mùa hè chan ḥa ánh trăng, bầu trời mùa đông xám xịt, để hết mùa này đến mùa khác, ṃn mỏi nh́n về khoảng trời có những bóng hỏa châu chao qua nghiêng lại, cùng với tiếng đại bác từ vùng "Anh ấy chắc đang đụng địch" vọng về. Chị say nh́n những chiếc C47 lập ḷe trên không trung, vừa thả hỏa châu, vừa ném vào ṿm trời đêm vô vàn tia đạn, vô vàn hạt sáng, giống như những dải sao ở trên trời! Những âm thanh từ mặt trận vọng về ấy, có lẫn với tiếng rơi khô khốc, năo ḷng của những chiếc lá vú sữa khua ṛn trên mái tôn...

Cũng may trong Tiểu đoàn không ai biết việc tôi và "Cậu giáo" có dính dáng với nhau, chứ nếu họ biết th́ c̣n quê cho tôi biết là chừng nào! V́ từ ngày về cả tháng trời đến giờ, mà cái ông tướng nhà trời này không thèm hỏi thăm tôi đến một tiếng!

Phải nói cho ngay, tức th́ tức thật! Nhưng từ khi có ông sếp mới, không khí trong Tiểu đoàn tôi có nhiều lột xác: Lính tráng được luân phiên đi phép. Quân số đào ngũ giảm đi rất nhiều. Khu gia binh của Tiểu đoàn được anh cho mấy thợ mộc về tu sửa. Chỉ có những anh chàng ở hậu cứ là bắt đầu từ nay, không c̣n được lè phè nữa rồi...

Tháng Năm năm ấy, thời gian khi anh Hinh về Tiểu đoàn được hơn hai tháng. Tiểu đoàn tôi trở lại chiến trường Căm Bốt lần thứ hai. Lần này, không phải lén lút như lần trước nữa, Chiến đoàn 333 của chúng tôi đă công khai giao chiến với những đám tàn quân của Việt Cộng c̣n đang lẩn quất, dưỡng quân, tái trang bị vơ khí...

Biết được bên phía Quốc gia sót từng tính mạng người lính một, lại rất sợ phi pháo và không yểm, Việt Cộng đă đổi chiến thuật, chúng đào hầm, chờ những toán tiền sát của quân ta tới sát gần mới nổ súng. Thế là kẹt rồi! Gần quá làm sao đánh bom, làm sao dùng pháo tầm xa đây?

Tôi nằng nặc xin với Đại úy Khương, Đại đội trưởng:

- Tôi không thể đứng nh́n mấy "thằng nhỏ" của tôi nằm chết như thế được! Đại úy cho trung đội tôi xung phong, lấy xác ra bằng được!

- Không được, Thiếu úy Tuấn giải quyết như vậy là không ổn rồi ! Phải rút ra xa, cho pháo dập mới tiến vào được. Chúng ta không có quyền phung phí thêm nhân mạng được đâu!

Chúng tôi quay nh́n lại: Tiểu đoàn trưởng Hinh tay cầm bản đồ, địa bàn đứng ngay sau lưng chúng tôi lúc nào không biết! Tôi vốn là đứa ít tự chủ, vội vàng đứng nghiêm, hai chân rập vào nhau:

- Chào cậu giáo!

Thế là từ bữa đó, cả Tiểu đoàn biết được sự quan hệ giữa tôi và Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng.

Cũng tại mặt trận ấy, tôi bị thương, vết thương này làm tôi phải vĩnh biệt trận mạc. Trong lúc chờ trực thăng tản thương. Anh Hinh đến ngồi sát bên tôi, lần đầu tiên, tôi mới thấy anh cười đùa, anh vỗ vỗ vào vai tôi:

- Nhà có một cậu con trai, xuất ngũ làm thừa tự là phải lắm rồi!

Tôi c̣n gặp anh Hinh hai lần nữa, một lần hôm đưa ma mẹ tôi. Một lần nữa, anh Hinh về gặp bố tôi để xin hỏi chị Diễm, nhưng bị chị tôi cự tuyệt.

Cho đến cái ngày cả miền Nam tan vỡ...

&&&



LỜI KỂ CỦA CÔ Ư TÁ PH̉NG MẠCH BÁC SĨ QUÂN.

Ngay sau khi chiếm trọn miền Nam, tôi được bố đem tôi vào Sài G̣n. Sau này tôi mới biết, sở dĩ mẹ tôi cho tôi đi kèm bố tôi vào đây, v́ nghe nói, thời chia cắt đất nước, lúc chưa lấy mẹ tôi, bố tôi có chia tay với một mối t́nh lớn, mà người ấy bây giờ đang ở trong Nam! Hèn ǵ, ngay khi đặt chân vào "Vùng vừa giải phóng". Người ta từ cán bộ đến thường dân, chạy đôn chạy đáo mua gom những thứ mà, mới vài tháng trước đây thôi, họ nghĩ, chỉ có thiên đường mới có. C̣n bố tôi th́ cứ cầm một mảnh giấy, đi hết đường này đến phố khác để kiếm t́m cái ǵ mà tôi không thể biết được!

Bố tôi làm trong Ủy ban An ninh Nội chính, nên ông đă không ngần ngại cho tôi thâm nhập vào ngành y
(V́ tôi đang học y khoa ở Hà Nội) để theo dơi các y, bác sĩ của chính quyền Sài g̣n đang phục vụ cho cách mạng.

...Đó là những thời điểm mà dân chúng miền Nam, với không ít là những người dân thân Cộng, những người đă từng, mặt này hay mặt khác, đă giúp đỡ cho Cộng sản tiến chiếm miền Nam, th́ bây giờ đă hoàn toàn vỡ mộng. Nhưng vẫn c̣n vô số những người mà trong muôn vàn thống khổ của người dân, họ đă ăn nên làm ra. Trong đó có bác sĩ Quân...

Thế là tôi được vào làm việc tại đây. Tôi có một chút nhan sắc, lại được biết bà vợ của ông bác sĩ có máu cả ghen. Đối với ông bác sĩ, đó là một nỗi khổ, nhưng đối với tôi. Nó là cái khiên che chắn cho tôi khỏi bị sự tấn công liên tiếp của ông chủ háo sắc.

Tôi cũng nói thêm, như rất nhiều trí thức bỏ ư niệm Quốc gia chạy theo Cộng sản, ông Quân đă làm tới Phó giám đốc của một bệnh viện lớn. Ông đă được kết nạp vào đảng, và đă được mời chữa bệnh cho các đảng viên cao cấp...

Một buổi chiều cuối năm 1978, có một người phụ nữ h́nh dung tiều tụy nhưng rất đẹp, trong một bộ đồ bà ba đen sờn vai.

- Có lẽ chị khám bệnh lần đầu. Cho tôi xin chứng minh nhân dân để tôi làm hồ sơ bệnh án!

Người phụ nữ:

- Tôi chỉ muốn gặp Bác sĩ có chút việc riêng, xin chị cứ nói... Tôi là Diễm...

Bác sĩ Quân chạy ra, như một con hổ đói lâu ngày thiếu mồi, như không hề biết việc có mặt của tôi, bác sĩ Quân kéo tay người phụ nữ vào pḥng. Vừa đi vừa thở hỗn hển.

- Anh đă nhắn em! Vào đây, vào đây anh giúp cho!

Người phụ nữ vừa khóc vừa phân bua:

- Xin anh hiểu cho: Không c̣n cách nào khác, tôi mới đến đây t́m anh!

Một tấm ván ép nhỏ ngăn cách pḥng khám bệnh và căn pḥng nhận bệnh, nơi tôi ngồi. Đủ để cho tôi, lần đầu tiên thấy người ta làm chuyện giới tính. Bác sĩ Quân bế thốc người phụ nữ đặt lên cạnh bàn... Tôi tṛn mắt nh́n, mặt nóng bừng. Tôi run rẩy như đang có một ngọn lửa thiêu đốt ở trong người. Cho đến khi, người phụ nữ ấy vừa gạt nước mắt, vừa nhét một nắm tiền vào cạp quần, ống thấp ống cao, đi như chạy ra khỏi cửa...



&&&


LỜI KỂ THÊM CỦA TUẤN.


Sau ngày đội quân tinh nhuệ bị bức tử! Hai ông Trung tá, một trong ngành Cảnh sát, một Trung đoàn phó, thuộc Sư đoàn 5 BB... Là hai người thân nhất của gia đ́nh tôi bị đưa đi cải tạo bằng chuyến tầu Sông Hương đầu tiên để ra Bắc. Gia đ́nh tôi cũng như bao nhiêu gia đ́nh khác, tan nát, khốn khổ vô cùng tận...

Cứ vài tháng một lần chị Diễm phải t́m người đến để bán những đồ đạc trong nhà, để lấy tiền ra Bắc thăm nuôi bố tôi và anh Hinh. Cách đây khoảng nửa tháng, gia đ́nh lại nhận được tin ba tôi bệnh nặng, rồi lại được tin anh Hinh trốn trại, bị bắt lại, bị đánh đập, bị đem đi bệnh viện. Cái ǵ bán được th́ gia đ́nh đă bán rồi! Sau cùng, tôi phải đến mượn tiền anh Quân. Anh ấy không thèm nh́n tôi, lạnh lùng nói:

- Cậu bảo cô Diễm đến đây gặp tôi!

Đồng tiền lúc này đă vượt lên trên cả ḷng tự trọng, trên mọi giá trị đạo đức và nhân cách! Lẽ dĩ nhiên chị tôi phải tới... Rồi một hôm, vợ ông ấy, đem hai cô em gái đến tận nhà tôi... Chị Diễm đă phải quỳ xuống khóc lóc van xin. Tôi ở trên lầu chạy xuống, nhào tới. Ba người đàn bà kia không dám làm dữ nữa, đứng trước cửa nhà tôi tru tréo cả tiếng...

Vào những lúc ấy...Càng thương bố tôi, thương anh Hinh, thương chị Diễm, tôi lại càng thấm thía, càng hiểu v́ sao bao nhiêu chiến sĩ quốc gia (trong đó có tôi), bao nhiêu chàng trai dũng cảm như anh Hinh đă phải nằm xương gối đất, xông pha trước làn tên mũi đạn để bảo vệ cho miền Nam không lọt vào tay Cộng sản. Để hàng triệu người vô tội không phải sống lầm than như bây giờ.

Đang lúc gia đ́nh tôi đi vào ngơ cụt không lối ra, th́ nhận được tin của chị Kim Anh từ một trại tỵ nạn! Ngay tháng sau, chị đă mượn tiền người quen để gửi về cho gia đ́nh. Chị Diễm thoát ngay cơn bĩ cực. Thỉnh thoảng, trên đôi mắt bồ câu lúc nào cũng như muốn khóc ấy. Đă có le lói những tia sinh khí. Chị đem tiền lên biếu mẹ anh Hinh, nhưng cụ bà không nhận. Khi chị kể chuyện chị Kim Anh đă đi thoát và gửi tiền về. Cụ quẹt nước mắt:

- Rồi ra, những người làm phải cũng sẽ được trời đất phù hộ độ tŕ...

Chị em tôi đang định chào cụ xin về, th́ bằng một cữ chỉ như muốn ngăn lại. Cụ đi vào trong nhà. Một lúc sau đi ra, cụ vẫy chị Diễm đến gần:

- Con ơi! Đến đây mẹ bảo!

Cụ lấy ra một sợi dây chuyền, có tượng Phật màu xanh lá mạ, đeo vào cổ chị tôi:

- Thằng Hinh cứ tù biền biệt, mẹ biết sức mẹ không c̣n chờ nó được nữa rồi.

Từ nay, con là con của mẹ...

Cụ lau nước mắt. hai chị em tôi đều khóc.