Nguyễn Văn Kha và T22
LTS.- Ngày 22 Tháng Bảy, 2007 tới đây,
lực lượng Biệt Hải sẽ tổ chức lễ giỗ cho những anh hùng tử sĩ của đơn vị
và phát hành Đặc San Biệt Hải. Mục Diễn Đàn của nhật báo Người Việt
trích đăng bài này từ Đặc San Biệt Hải để yểm trợ. Bài dài đăng nhiều
kỳ.
Vào cuối năm 1968 Hoa Kỳ quyết định ngưng
oanh tạc Bắc Việt nên các cuộc hành quân tại miền Bắc của lực lượng Hải
Tuần và lực lượng Biệt Hải xem như chấm dứt. Hàng tuần, các chiến đỉnh
Hải Tuần ra khơi thao dượt pḥng không, tác xạ. Các chiếc PTF nằm bến
được các thủy thủ đoàn Việt
Nam và các chuyên viên hải quân Hoa
Kỳ phụ trách việc bảo tŕ tu bổ cẩn thận để sẵn sàng khi hữu sự. C̣n các
toán Biệt Hải th́ ngày ngày lo luyện tập bồi dưỡng chuẩn bị công tác trở
lại khi t́nh h́nh thay đổi. Trong lúc chờ đợi, thỉnh thoảng các PTF và
các toán Biệt Hải tham dự các chuyến hành quân đột kích vào các mật khu
Cộng Sản dọc duyên hải Vùng 1 và Vùng 2.
Sau vụ biến cố Tết Mậu Thân năm 1968,
cường độ của cuộc chiến trên toàn lănh thổ miền Nam đă gia tăng mănh liệt. Trước t́nh
thế nhu cầu chiến trường miền Nam và thể theo đề nghị từ cấp chỉ huy ở
trung ương, Sở Pḥng Vệ Duyên Hải quyết định gửi các toán Biệt Hải tăng
phái vào Nam hoạt động trong các công tác xâm nhập vào các mật khu của
Cộng Sản. Trước tin này anh em Biệt Hải rất phấn khởi, được vinh dự góp
phần chiến đấu cùng đơn vị QLVNCH để bảo vệ phần đất tự do thân yêu c̣n
lại trong đó có các sông rạch màu mỡ miền Nam, áp dụng chiến thuật đặc
công đánh trả lại địch.
Địa thế tại Vùng 4 Chiến Thuật có nhiều
sông rạch đầm lầy, khác với địa thế duyên hải miền Bắc mà các toán Biệt
Hải đă từng hoạt động. Bởi vậy trước khi khởi sự vào miền Nam công tác, cấp trên đă chỉ thị
nhân viên các toán gia tăng huấn luyện thêm thời gian một vài tuần lễ về
cách vượt sông (bơi qua lại sông Hàn-Đà Nẵng gần cầu Trịnh Minh Thế),
các chiến thuật tập kích chớp nhoáng ban đêm v.v... hầu giúp mọi người
thích nghi làm quen địa thế những nơi mà các toán Biệt Hải sắp được gửi
đến công tác nay mai.
Sau thời gian khóa học bổ túc hoàn tất,
một buổi sáng sớm tất cả toán chúng tôi được Bộ Chỉ Huy chở sang tận phi
trường Đà Nẵng để vào Nam công tác. Phương tiện chuyển vận sẽ do MACV
cung cấp. Một chiếc máy bay thuộc loại C-130 từ Sài G̣n bay ra đáp xuống
bốc chở riêng toán Biệt Hải Nimbus. Sau đó chiếc phi cơ lại lẹ làng cất
cánh. Phi hành đoàn máy bay tất cả đều người Đài Loan. Toàn thân máy bay
sơn màu xanh lá cây. Hai bên hông không gắn bảng số hay huy hiệu. Sau
mấy giờ bay chiếc C-130 đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất và ngừng đậu
một chỗ riêng biệt. Một lần nữa, anh em toán lần lượt rời khỏi máy bay
với tất cả hành lư súng đạn, chia nhau lên mấy chiếc GMC do Nha Kỹ Thuật
phái tới đang chờ sẵn phía cửa sau của đuôi máy bay. Đoàn xe GMC nầy
cũng được sơn màu ngụy trang tương tự như chiếc C-130 vừa rồi, khác ở
chỗ tất cả bảng xe đều sơn màu vàng mang hàng số ẩn tế chữ “T” đầu, chở
toán Nimbus một mạch chạy xuống căn cứ Đồng Tâm-Mỹ Tho.
Có thể nói đây là lần đầu tiên mà toán
Biệt Hải chúng tôi gửi đến thi hành công tác tại Vùng 4 Chiến Thuật.
Trên chặng đường những nhân viên sinh trưởng miền Nam tất cả vui mừng khi được gặp lại
cảnh cũ làng xưa. C̣n anh em quê miền Trung th́ lấy làm bỡ ngỡ v́ không
ngờ đời sống miền Nam lại trù phú nhộn nhịp đến thế.
Khoảng xế chiều cùng ngày tất cả toán Biệt
Hải Nimbus đến căn cứ hải quân Hoa Kỳ thuộc Đồng Tâm-Mỹ Tho và được một
số cấp chỉ huy của căn cứ đứng đợi. Sau đó vài sĩ quan hướng dẫn anh em
chúng tôi tới một khu nhà biệt lập dành riêng toán Biệt Hải tạm trú
trong thời gian công tác. Thời gian sau này mỗi lần các toán Biệt Hải
biệt phái vào Nam đều được tạm trú trong các căn cứ của hải quân hoặc
trên những chiến hạm Hoa Kỳ. Các nơi đó có bổn phận chu cấp ăn uống cũng
như lo phương tiện chuyên chở. Trong khi lưu lại, các cố vấn Mỹ liên lạc
với căn cứ để cung cấp các tiện nghi cũng như phương tiện cho nhân viên
Biệt Hải giống như quân nhân của Mỹ phục vụ trong căn cứ.
Vừa đặt chân đến căn cứ đêm đầu tiên,
chúng tôi được nếm mùi vị pháo kích của Việt Cộng vào căn cứ. Có thể nói
đây là sự việc hết sức mới mẻ đối với chúng tôi. Trước đây các toán Biệt
Hải hoạt động ngoài duyên hải miền Bắc, ngoại trừ máy bay hạm đội bay
vào giội bom, nên không biết pháo kích là ǵ. Sau ba ngày anh em nghỉ
ngơi lấy sức, tối nay toán Nimbus chúng tôi bắt đầu nhận lệnh khởi hành
công tác. Trước giờ đi anh em toán được các sĩ quan hành quân phối hợp
với các cố vấn của toán thuyết tŕnh về mục tiêu, đồng thời cho biết chi
tiết về t́nh h́nh bạn địch chung quanh căn cứ Đồng Tâm và nhiệm vụ của
chúng tôi. Trong đêm nay toán Nimbus làm thế nào bắt sống tù binh để đưa
về khai thác tin tức và chỉ nổ súng trong trường hợp cần thiết. Điều làm
mọi người trong toán lo ngại vấn đề ḿn bẫy. Nghe nói vùng này có nhiều
mương rạch và nhiều dừa nước mọc lên chằng chịt thường được du kích Việt
Cộng hay gài ḿn bẫy. C̣n vấn đề gặp địch là chuyện may rủi. Một điều
chắc chắn phía du kích Việt Cộng hiện cũng không ngờ toán Biệt Hải chúng
tôi đang có mặt trong vùng.
Khoảng tám giờ tối, toán Biệt Hải được hai
giang tốc đỉnh PBR (Patrol River Boat) của hải quân Hoa Kỳ chở đi, mỗi
chiếc đều trang bị vũ khí khá hùng hậu. Ngoài khẩu đại liên 50 bắn bằng
điện, hai bên hông c̣n có hai khẩu M-79 liên thanh, những đầu đạn M-79
màu vàng nổi lên óng ánh như trái bắp ngô. Cả hai chiếc tàu chạy hơn một
tiếng đồng hồ lướt qua nhiều khúc sông, mương, rạch cuối cùng đến được
địa điểm đổ toán. Vừa đến nơi thuyền trưởng tăng hết tốc độ điểu khiển
cho mũi tàu trượt ủi lên trên mép bờ, làm sóng nước dạt ra hai bên khiến
nhiều bụi cây lần lượt bị lườn tàu đè bẹp, phát ra tiếng kêu sột soạt.
Cùng lúc từ pḥng lái tối om lệnh người thuyền trưởng Hoa Kỳ vang lên
ngắn gọn đủ nghe: “Go, Go.” Chúng tôi chẳng ai chờ ai, cùng đồng loạt
phóng xuống hai bên mé nước trong tư thế sẵn sàng chuẩn bị di chuyển.
Hai chiếc tàu đổ toán xong xuôi lặng lẽ rút lui một cách êm thấm. Tiếng
máy tàu mỗi lúc xa dần. Trong chốc lát tất cả cảnh vật chung quanh đều
trở lại yên tĩnh c̣n toán Biệt Hải khởi động di chuyển.
Trên đường đi mọi người lội qua nhiều khúc
sông, mương rạch śnh lầy hết sức vất vả. Cuối cùng xóm nhà lá điểm
chính mục tiêu tối nay hiện ra trước mắt như tại pḥng thuyết tŕnh cho
biết. Điều làm chúng tôi ngạc nhiên giờ nầy dù đă quá khuya nhưng mọi
nhà vẫn c̣n thắp đèn và hầu như cả xóm. Trong ánh sáng lờ mờ của những
ngọn đèn dầu leo lắt tỏa yếu ớt, thỉnh thoảng nghe tiếng chuyện tṛ cười
cợt đứt quăng sau những căn nhà khuất lấp vọng ra. Ngoài b́a làng toán
chúng tôi vẫn âm thầm tiến bước, t́m điểm thuận lợi nằm đợi phục kích và
vị trí được trưởng toán chọn lựa nằm lại, bên cạnh một con đường ṃn dẫn
vào ngay xóm.
Đă hơn ba giờ sáng, cảnh vật chung quanh
trở nên vắng lặng. Bỗng đằng xa chúng tôi phát hiện tiếng người cười nói
mỗi lúc càng gần, giọng nghe nhừa nhựa như những người say rượu. H́nh
như cả bọn đang đi về hướng toán nằm chờ đợi. Đúng theo dự đoán bọn họ
tất cả ba người và người nào cũng say xỉn lỉn, bước đi không vững. Hai
bên khoảng cách không quá ba thước trong tầm kiểm soát của toán. Chúng
tôi trông thấy mỗi người trên vai khoác tọng teng một khẩu AK-47, mũi
súng lắc qua lắc lại theo nhịp đi hai hàng không đều. Trong bóng đêm,
tiếng của trưởng toán hô lên: “Đứng lại!” đồng thời chúng tôi tất cả
nhảy ra bắt sống. Trong số ba tên có một tên hoàn hồn tỉnh lại nghe hắn
hét lớn: “Có quỉ, quỉ tụi bây ơi!” rồi vùng thoát chạy. Trước giờ khởi
hành toán đă nhận lệnh cấp trên đêm nay ưu tiên bắt sống tù binh đem về
khai thác, ngoại trừ bắt buộc tự vệ th́ mới khai hỏa để bảo mật cho
những công tác sắp tới. Nếu không th́ tên du kích tháo chạy hồi năy có
lẽ đă được anh em giúp đưa đầu thai. C̣n lại hai tên v́ quá say đă bị
chúng tôi bắt sống, tịch thâu trên người được một khẩu AK-47 và một súng
ngắn K-54. Có lẽ nghĩ đây thuộc vùng cấm địa của chúng, nhất là ban đêm
nên cả bọn tha hồ ăn no uống say lơ là cảnh giới.
Thu gọn xong chiến trường mấy phút sau
toán lẹ làng rời khỏi điểm kích, âm thầm dẫn theo hai tù binh Việt Cộng
đi trở lại bờ rạch lúc trước. Trưởng toán dừng lại mở máy liên lạc gọi
tàu chạy vào đón toán. Ngoài anh em chúng tôi c̣n thêm hai tù binh Việt
Cộng vừa mới bắt được tất cả đều leo lên tàu. Thuyền trưởng cùng thủy
thủ hải quân Hoa Kỳ trông thấy chúng tôi bắt được “Vixi” đều tỏ thán
phục với cử chỉ thân thiện đi ngang giơ ngón tay cái lên trời hàm ư -
number one - số dách .
Đêm về khuya ḍng sông Mỹ Tho lững lờ trôi
đă vô t́nh xô đẩy từng đám lục b́nh dạt khắp muôn hướng. Trong khi hai
chiếc tàu vẫn âm thầm nối đuôi xả hết tốc độ chạy trở về căn cứ, khiến
nhiều luồng gió trong đêm ào ạt thổi tới đă làm mọi người cảm thấy bây
giờ thấm lạnh, v́ quần áo tất cả đều ướt trong lúc băng qua mương rạch.
Nh́n hai tù binh qua cơn hoảng loạn lần lần tỉnh rượu toàn thân run rẩy.
Thấy cảnh thương tâm tôi t́m cách rề tới bên cạnh lấy ra bao thuốc châm
lửa, rồi gắn vào trên môi mỗi người một điếu và t́m cách khơi chuyện ḍ
hỏi: “Đêm nay các đồng chí đi công tác ở đâu mà về khuya khoắt lại say
sưa đến thế? Có phải tất cả vừa đi tham dự liên hoan phải không?” Một
trong hai tên nhanh miệng trả lời: “Tối nay anh em tôi đi ăn giỗ một
đồng chí vừa mới hy sinh.” Rồi chợt nghĩ chuyện đêm qua cả xóm thắp đèn,
tôi lại vội hỏi trong xóm các anh tối nay đă xảy ra chuyện ǵ, mà mọi
nhà thắp đèn suốt đêm như vậy? Người tù binh đỡ lời nói tiếp: “Đó là ám
hiệu hằng đêm do cấp trên chúng tôi bắt buộc cả xóm thi hành, đèn thắp
sáng suốt đêm chứng tỏ không có địch quân xuất hiện. C̣n thấy nhà nào
đèn tắt đó là ám hiệu báo động có địch xuất hiện.”
Đang mải mê trao đổi với người tù binh hai
chiếc tàu chạy về cập bến lúc nào không hay. Vừa bước lên khỏi cầu tàu
chúng tôi liền giải giao hai người tù binh trao hết cho căn cứ xử trí.
Sau đó vài tuần một toán Biệt Hải khác thay thế đă thành công một chuyến
công tác hết sức ngoạn mục. Đột kích chớp nhoáng vào Bộ Chỉ Huy Liên
Tỉnh miền Tây của Việt Cộng bắt được tên chỉ huy cao cấp, chuyên phụ
trách ngành t́nh báo trung ương vùng IV do Mặt Trận Giải Phóng miền Nam
gửi xuống Mỹ Tho hoạt động (Bài viết “Bóng đêm với sứ mạng”). Chứng tỏ
các công tác Biệt Hải trong thời điểm đó ít nhiều đă giúp căn cứ Đồng
Tâm-Mỹ Tho, giảm bớt phần nào các đợt pháo kích hoặc những phá hoại của
các toán du kích Việt Cộng nằm vùng.
Đặc biệt trong khoảng thời gian giữa Tháng
Tám năm 1969, các toán lại thay phiên biệt phái vào hoạt động công tác
tại đầm Thị Nại c̣n gọi là đầm śnh lầy bên bán đảo Qui Nhơn, bắn ch́m
được vài ghe thuyền chở đồ tiếp tế vào trong khu đầm śnh lầy Việt Cộng.
Những chuyến tiếp theo, các toán nằm đợi phục kích đă triệt hạ được một
số giao liên ban đêm từ bên bán đảo t́m cách vượt sông để qua thành phố
Qui Nhơn liên lạc. Khu śnh lầy do du kích Việt Cộng bám giữ khoảng cách
căn cứ hải quân Hoa Kỳ không xa nên thường hay gây bất ổn cho căn cứ.
Nhận thấy lối đánh du kích Biệt Hải có phần thành công nên sau này cấp
chỉ huy Việt-Mỹ lại thay phiên đưa các toán Biệt Hải vào Nam hoạt động
những nơi như Cửa Việt, Quảng Trị, Quảng Ngăi, Quảng Nam, Năm Căn, Cái
Nước, Vĩnh Gia (Kinh Vĩnh Tế), Thất Sơn (Châu Đốc), Chi Lăng, Hà Tiên và
đổ bộ Hoàng Sa năm 1974...
...