|
Những người thầy thuốc trong QLVNCH
Nguyên Huy/Người Việt/Friday, May 30, 2008
|
 |
|
Huy hiệu Quân Y QLVNCH. |
Vào trưa ngày Chủ Nhật 1 Tháng Sáu tới đây, tại
nhà hàng Đà Lạt Bistro, Fountain Valley, sẽ có
một buổi họp mặt của anh em Quân Y trong QLVNCH
trước năm 1975.
Theo một vài vị bác sĩ trong quân y trước đây
cho biết th́ đây là cuộc họp mặt hàng năm của
những người từng có một thời gian khoác áo chiến
binh trong QLVNCH đă thể hiện trách nhiệm của
thế hệ thanh niên thời chiến. Cuộc họp mặt để
cùng nhau ôn lại những kỷ niệm xưa, từ trong
quân trường Quân Y ra đến tiền tuyến, nhắc nhở
đến những hy sinh của bạn bè đồng ngũ, đồng
trường, t́m lại xem ai c̣n ai mất...
Nhắc đến những người thầy thuốc trong QLVNCH là
như nhắc đến tinh thần của cả một thế hệ thanh
niên miền Nam Việt Nam, dù trong lănh vực nào,
cũng không thể ngoảnh mặt làm ngơ trước cuộc
chiến tranh do từ tham vọng của đế quốc Cộng Sản
Liên Xô-Trung Cộng qua đảng Cộng Sản Việt Nam.
Ngành Quân Y QLVNCH, theo cuốn “Quân Y QLVNCH”
do các bác sĩ Trần Xuân Dũng, Trần Quốc Đông và
hai dược sĩ Vũ Văn Tùng, Bùi Khiết soạn thảo, ấn
hành năm 2000, th́ Quân Y QLVNCH được thành lập
từ năm 1951, giám đốc đầu tiên là Y Sĩ Trung Tá
Phạm Biểu Tâm, giáo sư thạc sĩ trường Y Dược Đại
Học Hà Nội
(trường đại học duy nhất cho ba nước
Đông Dương vào thời gian đó). Ngay khóa I đă có
54 sinh viên gia nhập. Ngoài ra cũng c̣n một số
khác được tuyển lựa từ các sinh viên Y Dược khoa
được gọi nhập ngũ đang theo học tại các quân
trường Nam Định và Thủ Đức.
Năm 1956 trường Quân Y này giải tán và được sát
nhập vào Trung Tâm Huấn Luyện Quân Y sau khi đă
chuyển vào Nam năm 1954 do Hiệp Định Geneva chia
đôi đất nước.
Với đà phát triển của QLVNCH sau năm 1954, Trung
Tâm Huấn Luyện Quân Y cũng phát triển với hàng
trăm sinh viên theo học vào mỗi khóa. Trung tâm
đầu tiên có cơ sở đặt tại Quân Y Viện Chi Lăng
cũ và sau đổi về số 4 Hùng Vương, Chợ Lớn, cho
đến ngày 30 Tháng Tư, 1975 với Y Sĩ Đại Tá Hoàng
Cơ Lân là vị giám đốc sau cùng.
Qua nhiều khóa học và hàng trăm sinh viên ra
trường mỗi năm, trung tâm đă cung cấp cho QLVNCH
một đội ngũ y sĩ có tinh thần phục vụ rất cao.
Ngay cả những vị được trưng tập
(là những y sĩ
dân sự theo lệnh động viên) cũng có một tinh
thần phục vụ trong chiến đấu không kém.
Cụ thể nhất là trong cuốn “Nhật Kư An Lộc”, hồi
kư của bác sĩ trưng tập Nguyễn Văn Quí, đă cho
người đọc thấy tinh thần hy sinh và chiến đấu
của những người thầy thuốc trong QLVNCH. Qua 86
ngày đêm tại mặt trận An Lộc năm 1972, người
thầy thuốc này đă lao vào chiến đấu với thần
chết để cứu được bao nhiêu chiến sĩ đă tử thủ An
Lộc giữa bom đạn tơi bời, ghi dấu một chiến
thắng oai hùng đầy dũng cảm của người lính VNCH.
Y Sĩ Thiếu Tướng Vũ Ngọc Hoàn đă viết trong cuốn
sách kể trên rằng: “Trai thời chiến, hơn ai hết
là người y sĩ Việt Nam ư thức được bổn phận của
ḿnh, gạt bỏ những t́nh cảm vụn vặt, những quyền
lợi vật chất vị kỷ tầm thường để khoác bộ nhung
y ḥa ḿnh với đại gia đ́nh quân đội, sống cuộc
sống hiên ngang của người chiến sĩ đúng với ư
nghĩa cao đẹp của nó”.
Thật vậy, khi ra trường, phục vụ trong khắp các
quân binh chủng của QLVNCH trên 4 vùng chiến
thuật, người lính Quân Y đă là những người bạn
chia sẻ gian nguy cùng đồng đội. Hơn thế nữa, họ
c̣n là liều thuốc an thần cho các chiến binh
đang gh́m súng ngăn chặn quân thù. Sự có mặt của
người lính quân y trong các đơn vị tác chiến đă
khích động tinh thần chiến đấu của binh sĩ các
cấp. V́, sự có mặt của họ đồng nghĩa với sự cứu
thương kịp thời, tản thương đúng lúc và có khi
chỉ một vài động tác, quyết định cấp thời đă cứu
được mạng sống của những người lính chiến vừa xả
thân tiêu diệt giặc.
Nói về quân y QLVNCH phải nhắc đến khá nhiều
ngành trong quân y như các sĩ quan y sĩ, trợ y,
các sĩ quan dược sĩ, nha sĩ và cả thú y sĩ.
Ngoài ra c̣n có các hạ sĩ quan y tá và binh sĩ
phục dịch.
Ngoài chiến trường ra, th́ nơi hậu tuyến ngành Quân
Y QLVNCH đă phụ trách điều hành nhiều Tổng Y
Viện nổi tiếng Đông Nam Á như Tổng Y Viện Cộng
Ḥa tại Saigon và Tổng Y Viện Duy Tân ở Đà Nẵng.
Trên các tỉnh thành, thị xă ở miền Nam nơi nào
cũng có những quân y viện với cả trăm giường
bệnh tại Qui Nhơn, Nha Trang, Pleiku, Cần Thơ,
Ban Mê Thuột, Phan Thiết (Quân Y Viện Đoàn Mạnh
Hoạch), Tây Ninh
(Quân Y Viện Trần Ngọc Minh),
Vũng Tàu
(Quân Y Viện Nguyễn Văn Nhứt), Sóc
Trăng
(Quân Y Viện Trương Bá Hân)... Bên cạnh đó
c̣n những bệnh viện dă chiến và các bệnh viện
tiểu khu, các trạm quân y nữa.
Rất nhiều bệnh viện đă lấy tên của các chiến sĩ
quân y đă anh dũng hy sinh để đặt tên. Qua lịch
sử ngành quân y, các chiến sĩ Quân Y QLVNCH đă
nhắc nhớ đến những chiến sĩ quân y trong ngành
đă hy sinh đầu tiên. Đó là Y Sĩ Trung Úy (?)Đoàn
Mạnh Hoạch
vào giữa năm 1964 tại Quảng Ngăi.
Theo Y Sĩ Thiếu Tá Lê Văn Châu kể lại th́:
“Anh đă nhẩy ra khỏi xe bọc sắt để đích thân lên trận
tuyến săn sóc cho một thương binh, mặc dù đă có
sự ngăn cản của vị trung đoàn trưởng”.
Người thứ hai là Y Sĩ
Trương Bá Hân tử trận ở
B́nh Giả vào cuối năm 1964.
Người thứ ba là Y Sĩ
Đỗ Vinh, sĩ quan quân y đầu
tiên trong binh chủng nhẩy dù VNCH, hy sinh vào
đầu năm 1965 ở Thăng B́nh, Quảng Tín.
Rồi tiếp đó là các y sĩ
Trần Ngọc Minh của Thủy
Quân Lục Chiến, Y Sĩ
Phạm Bá Lương hy sinh trong
trận Bầu Bàng, Y Sĩ Trung Úy
Nguyễn Văn Nhứt, sĩ
quan trưng tập, tử trận ở Dầu Tiếng, Y Sĩ
Trần
Thái bị phục kích gần Bà Rịa...
Đó là chỉ trong năm 1965 khi chiến tranh do CSBV
khởi đầu mở những trận chiến lớn. Từ đó cho đến
ngày chấm dứt cuộc chiến bạo tàn do CSBV chủ
trương, biết bao nhiêu sĩ quan và binh sĩ trong
ngành quân y đă phải hy sinh, xóa hẳn đi những
kỳ vọng của người thân trước một tương lai tốt
đẹp của một bác sĩ trong một xă hội mà người
thầy thuốc
(bác sĩ)
được người dân quí trọng,
đôi khi c̣n gọi là “quan đốc”.
Nhân ngày các cựu chiến sĩ Quân Y QLVNCH họp
mặt, xin được chia vui với ngành Quân Y QLVNCH
đă đóng góp, hy sinh trong cuộc chiến tranh bảo
vệ độc lập cho đất nước và tự do cho dân tộc thể
hiện trách nhiệm của thế hệ chiến tranh. (N.H.)
|
|
|
|