MỘT
VÀI HỒI TƯỞNG VỀ NGÀY 30-04-1975
(Kết)
hàn phú
Trích Mẫu
Tâm
Tôi len đến gặp vị sĩ quan chỉ huy đang đi cùng với
lính ḿnh, anh thấy tôi mắt c̣n hoen nước mắt nên biết
là phe ta, anh lật nắp túi áo lên, cho tôi thấy 3 bông
mai vàng đă cũ nằm dưới nắp áo, tôi nói nhỏ vào tai anh
:
- " Đại uư nên cho các anh em vứt hết súng đạn đi, quần
áo trận cũng vậy, cởi ra và bỏ hết, cần ǵ phải đi về
tới phủ phó tổng thống mới làm việc này. Chúng nó trên
các xe tăng nh́n thấy, nó tưởng ḿnh đang muốn kháng cự
th́ rất bất lợi cho ḿnh ".
Nh́n những cặp mắt ái ngại và tội nghiệp của đồng bào
đứng quanh, anh hùng hổ nói:
- " Đ. mẹ tụi nó, tụi tôi sợ ǵ . Mới thổi sụm 3 chiếc
Tank của nó, một ở ngă tư Bảy Hiền và hai ở trước cổng
bộ Tổng Tham Mưu th́ bị lệnh trên bắt phải buông súng
trở về, nếu không th́ chơi chết mẹ tụi nó chứ sợ ǵ ai.
Thiệt là căm tức và tủi nhục ! "
Tôi quay mặt đi với ḍng nước mắt cảm thương cho họ và
cả cho ḿnh. V́ đâu chúng tôi phải thua cuộc nhục nhă và
tủi nhục như thế này ?!!! Một vài binh sĩ đă nghe lệnh
anh, ra cầu Công Lư gần đó để vứt rải rác xuống sông,
súng đạn và quần áo. Ḍng nước cuốn đi những bộ quân
phục của những con người dũng cảm, một đời chiến đấu cho
lư tưởng của ḿnh, nhưng giữa đường th́ bị bóp nghẹt để
chết tức tưởi, đau thương! Những người dân nhà ở gần đó
chạy về nhà mang đến cho họ mấy bộ quần áo dân sự để họ
mặc đổi đời...
Ngày tŕnh diện học tập tại trường Trần Hoàng Quân gần
Ngă Sáu Sàig̣n, tôi có gặp một sĩ quan cấp tá cùng đơn
vị, người đă từng nhận nhiều ân sủng và nâng đỡ của
tướng Bê, nhưng có lẽ thỉnh thoảng hắn bị tướng Bê "
chịt command " ( sài xể trong công việc làm) trong các
buổi họp, nên mang trong ḷng sự oán hận nào đó. Nh́n
thấy tôi đứng xếp hàng, cách hắn vài hàng để vào trong
trường tŕnh diện, chung quanh có đầy lính gác Việt Cộng,
hắn bô bô hỏi tôi về tin tức tướng Bê một cách xách mé,
đểu cáng và hỗn hào:
- Ê Phú, " thằng Bê " có đi thoát hay không, ông có gặp
" nó " đâu không ?
Hắn muốn tỏ cho những người cùng cảnh ngộ đứng quanh
rằng, chỉ có ḿnh hắn là ở lại với quê hương, c̣n những
tướng lănh và các nhà lănh đạo khác đều hèn hạ bỏ chạy
hết! Tôi sững sờ với câu hỏi sỏ xiên này. Đỏ mặt v́ giận,
nhưng tôi kịp giữ b́nh tĩnh lại, tiến tới bắt tay nó hờ
hững như để chào hỏi, rồi làm như đột ngột bị ho, tôi
khạc một băi nước bọt nhổ trước mặt nó, và bỏ về hàng
bên này !
Thay cho lời kết:
Vết thương của 30 năm trước đă qua, bây giờ nghĩ lại tuy
thấy vẫn c̣n đau, nhưng cường độ đă giảm bớt nhiều. Thời
gian là một liều thuốc tuyệt diệu để hàn gắn vết thương
ḷng. Dù cho lịch sử được viết sai bởi kẻ chiến thắng ,
nó có bóp méo chân lư của sự thật, và đă làm cho ngay cả
thế hệ hiện tại, chứ đừng nói là thế hệ mai hậu, đang
nh́n cha ông của chúng thiếu đi ḷng kính trọng. Nhưng
công lư vẫn có thể có được, sự thật vẫn là một bất biến
của trời đất, nhất là v́ chúng ta sẵn có ḷng bác ái và
vị tha ! Chúng ta tha thứ những sự tàn ác, gian manh và
bất lương của kẻ thù và bỏ qua sự bội phản của bạn hữu,
để nghĩ tới niềm hạnh phúc của con cháu, sớm có một
tương lai tốt đẹp hơn với thanh b́nh, tự do và hạnh phúc.
Nhắc lại chuyện cũ không phải là để oán hận ai mà là để
rút ra cho đời một kinh nghiệm sống.
Tôi không oán trách ai, không oán hận các nhà lănh đạo
và các cấp chỉ huy cũ của ḿnh. Cho dù họ có những
khuyết điểm trong việc lănh đạo đất nước, có khuyết điểm
trong việc điều khiển cuộc chiến này, họ đều đáng được
tha thứ và kính trọng. Nếu trước đây thái độ sống cũng
như tư cách đạo đức của từng cá nhân họ tốt hay xấu, th́
sẽ được người đời nể trọng, với thiện cảm ít hay nhiều
mà thôi. C̣n chúng ta đều đáng thương hại như nhau, v́
tất cả mọi người Việt Nam, đều mang trong người một ḷng
yêu nước nhiệt thành, một ḷng mong muốn có được tự do,
dân chủ và không cộng sản.
Chúng ta là một nước nhược tiểu mà số phận được định
đoạt bởi kẻ khác. Cuộc chiến Việt Nam là cuộc chiến được
khởi đầu và kết thúc bởi bọn con buôn. Nó được định đoạt
không bởi những con người dũng cảm chiến đấu bảo vệ cho
quê hương họ, mà bởi những quyền lợi của những kẻ nước
ngoài, của những kẻ chỉ biết biểu t́nh phản đối ngay
trên đường phố của nuớc Mỹ !
Ở đây tôi xin bầy tỏ ḷng kính trọng với các cấp chỉ huy
cũ , những người đă cho tôi cơ hội được hănh diện phục
vụ dưới quyền, mở mắt cho tôi bao nhiêu bài học làm
người.
Tôi cũng xin bầy tỏ ḷng qúi mến đối với các anh em sĩ
quan và binh sĩ đă cùng tôi phục vụ dưới chung một màu
cờ tổ quốc, mà chẳng may cột cờ bị găy ngang ở đọan giữa
, bởi v́ vận nước chúng ta đă được an bài trong một bàn
cờ định mệnh.
Hàn Phú
Union City April 2005
|