Ḷng C̣n Tại Ngũ  

VI ANH .

Việt Báo Thứ Tư, 5/2/2007

 

Thượng đế cũng không đổi được chân lư.

Chân lư vẫn là chân lư, sớm muộn ǵ cũng được nhận chân.

 

Nhơn ngày Quốc Hận thứ 32, xin nhắc lại một chân lư của Quân lực Việt Nam Cộng Ḥa [ QLVNCH] đă được những sử gia, chuyên viên nghiên cứu, và nhân chứng sống Việt Mỹ nhận chân và trả lại cho Quân Lực VNCH. Tuy hơi trễ nhưng trễ c̣n hơn không. Tuy chỉ đọc điếu văn trên nấm mồ lịch sử nhưng vẫn lưu danh hậu thế.

Số là trước ngày Quốc Hận thứ 31 hồi năm rồi, Trung Tâm Việt Nam thuộc đại học Texas Tech tổ chức tại Lubbock một cuộc hội thảo hai ngày, 17 và 18 tháng 3 năm 2006, đề tài "Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà: Suy ngẫm và tái thẩm định sau 30 năm" (ARVN: Reflections and reassessments after 30 years). Thành phần tham dự và thuyết tŕnh viên như trên đáng tin cậy. Đa số đồng ư và nhận chân như sử gia Bill Laurie, một sử gia Hoa Kỳ, một chuyên viên nghiên cứu về Việt Nam và nhân chứng của Chiến tranh VN, hai lần phục vụ ở VN. Ong viết "QLVNCH, một cách toàn diện, đă có khả năng cao hơn nhiều so với những ǵ tôi biết trước khi tôi qua Việt Nam, và càng cao hơn nhiều so với những ǵ được chuyển tới cho người dân Mỹ. QLVNCH thay đổi một cách đáng kể cả về số lượng lẫn phẩm chất trong khoảng thời gian từ 1968 đến 1975. Sự thay đổi không hề được giới truyền thông (Hoa Kỳ) lưu ư, và nh́n chung th́ đến nay vẫn không được công chúng Mỹ biết đến, vẫn không được nhận chân và mô tả đầy đủ trong nhiều cuốn sách tự coi là "sách sử"."

Thực vậy "sách sử", báo chí ở Mỹ thời Chiến tranh VN nói qua nhiều về tham nhũng, về những người lănh đạo chỉ huy bất xứng. Nhưng lại nói quá ít về nhiều đơn vị, nhiều cá nhân những người chỉ huy, những người chiến sĩ chủ lực quân, đia phương quân, cảnh sát, nhân dân tư vệ - cuộc sống  nghèo nàn nhưng chiến đấu nhiều kinh nghiệm, dũng cảm,  v́ dân v́ nước. Tiêu biểu như  Sư đoàn 7, Sư đoàn 9, 21 thiện chiến, tṛn trách nhiệm diện địa, bảo quốc an dân vùng trách nhiệm và c̣n tăng phái tham gia hành quân ngăn chận Bộ đội Bắc Việt xâm nhập. Tướng Nguyễn Khoa Nam, Ngô quang Trưởng thanh liêm. Địa phương quân, một đại đội  đánh bạt ba trung đoàn chính quy của CS Bắc Việt năm 1972. Nhân dân tự vệ Đia phương phản công, đẩy lui VC tấn công 2 ấp  Prey Vang và Tahou bằng súng nhỏ và B-40.  Nhân dân Tự vệ tấn công  và tịch thu vũ khí của 2 VC đang bắt cóc 1 nhân dân tự vệ khác.  Và nhiều dẫn chứng bằng cớ không thể chối cải khác nữa.

Năm 1968, là bước bước ngoặt tiến lên của Quân lực VNCH. Luật tổng động viên thêm con tim, khối óc, máu trẻ cho QLVNCH.  Nghĩa quân, Địa phương quân, được tăng cường, trang bị vũ khí tót hơn.  Nhân dân được đoàn ngũ hóa, thành lập và huấn luyện Nhân dân Tư vệ với sự trợ giúp của các toán cố vấn Mỹ lưu động.

Howard C.H Feng  trong luận án Master năm 1987  ở đại học Hawaii viết " Các cố vấn của trung đoàn này luôn luôn nói với tôi lúc tôi ra đó, rằng anh đang làm việc với những người giỏi nhất. Chúng ta không có điều ǵ để mà có thể nói cho những người này làm. Chúng ta (các cố vấn) chỉ có việc yểm trợ hoả lực mà thôi. C̣n về sự hiểu biết trong hành quân, th́ họ là người dạy chúng ta' Chúng tôi có các cố vấn người Úc và người Mỹ, họ đều nói y như nhau."

 Kết quả của những  tiến bộ này của QLVNCH là, trong thời gian giữa 1968 và 1971, quân số lực lượng Hoa Kỳ giảm thiểu hơn một nửa, nhưng QLVNCH hành quân làm quân Bắc Việt rơi vào thế bị động rơ rệt. CSHà nội dồn nỗ lực trong mùa hè đỏ lửa, QLVNCH vẫn đứng vững trên đôi chân của ḿnh. Chống trả thành công trước 150 ngàn quân Bắc Việt  sau đó thêm  50 ngàn quân nữa. Chống trả thành công với vũ khi mới và nặng của Nga Tàu: xe tăng, hỏa tiễn tầm nhiệt, tầm trung. Học giả hàng đầu của Hoa Kỳ về Việt Nam, Douglas Pike, nói cuộc xâm lược của Hà Nội thất bại là v́ "... Nam Việt Nam chiến đấu hơn hẳn quân đội xâm lăng đến từ phương bắc".

Một quan sát viên không quân của Mỹ chứng thực: "Không quân Việt Nam tự chứng tỏ sự trưởng thành trong cuộc tấn kích 1972... Các phái đoàn Ba Lan và Hungary trong cái Ủy ban liên hiệp quân sự bốn bên là gián điệp cho cộng sản Hà Nội vẫn báo cáo về nước,  năm 1973, xác định là không có đơn vị Việt cộng nào ngang sức với QLVNCH, và cả những đơn vị thiện chiến nhất của Bắc Việt cũng không sánh được với các đơn vị Nhảy Dù và Thuỷ quân Lục chiến của VNCH.”

Tuy nhiên đến giữa 1974 th́ Mỹ cắt giảm viện trợ, trói tay, trói chân và siết cổ QLVNCH.  Khó có thể tưởng tượng được. Đạn đại bác giảm từ 90% đến 94%. 10 viên năm 72 chỉ c̣n 1 viên năm 75.  Đạn M 16 c̣n  60 viên cho 1 tuần. Đạn liên thanh chỉ được bắn từng phát 1 viên. Một bản nghiên cứu của cơ quan DAO thực hiện năm 1974 tiết lộ 82% binh sĩ VNCH không có đủ thực phẩm cho nhu cầu của gia đ́nh. Đói kém và suy dinh dưỡng làm xuống tinh thần cùng khả năng chiến đấu. Kư giả Peter Kann, viết "Ít có quốc gia hay xă hội nào tôi cho là có thể chiến đấu được lâu dài đến thế."

Nhưng trong những ngày VNCH sụp độ, QLVNCH đă chiến đấu  anh dũng như ở Alamo của Mỹ và như h́nh thức cảm tử Kamikaze của Nhựt. Sư đoàn 18 viết thiên anh hùng ca ở Xuân Lộc. Sư đoàn 7 đánh bại một nỗ lực của quân Bắc Việt muốn cắt quốc lộ 4, con đường huyết mạch giữ thủ đô và vựa lúa và cá đồng bắng Sông Cưu Long. Khi Saigon sắp sụp, Không quân Trung úy Thanh và Hiền dùng máy bay AC-119 trang bị liên thanh sáu ṇng yểm trợ hoả lực cho đồng đội dưới đất. Hết xăng, hết đạn, hai anh đáp xuống lấy, sĩ quan hành quân nói  không cần cất cánh nữa, tất cả đă mất hết rồi. Nhưng hai trung uư Thanh và Hiền bay lên và thiếu tá Trương Phụng và đại uư Phúc  cũng bay chiếc A1H-Skyraider lên yễm trợ đánh trận cuối cùng và chết.

Tại sao dũng cảm và kiên quyết như vậy? Con trai Ô Trần quốc Bửu, chủ tịch Liên Đoàn Lao công Việt Nam, con trai Bác sĩ Phan Quang Đán là quốc vụ khanh, thừa sức nhờ thề lực gia đ́nh, t́m chỗ an thân. Khi Saigon sắp sụp, con trai Ô. Bửu viết thư cho cha ḿnh, "Con xin ba, ba à, hăy can thiệp với họ [Mỹ] . Nếu không, chúng ta sẽ bị đè bẹp và thất trận. Tụi con không hèn nhát. Tụi con không sợ chết... Trong mọi t́nh huống  con sẽ giữ vững vị trí và không rút lui" và - đúng vậy-con Ô Bửu đó tử chiến và chết tại trận. Con trai Bs Đán là  Phan Quang Tuấn t́nh nguyện lái A-1E Skyraider, trong trận tấn công 1972 ,sau khi bắn cháy 7 xe tăng quân Bắc Việt tại khu phi quân sự, bị pḥng không CS địch bắn rơi, tử trận.

 Những người Việt trai trẻ, con gia đ́nh quyền thế không phải là những người duy nhất v́ dân chiến đấu v́ nước hy sinh. Trong những ngày chót của VNCH, kư giả Pháp Raoul Coutard chứng kiến cảnh sinh viên sĩ quan Vơ bị Đà lạt chuẩn bị tử chiến để chặn các đơn vị quân đội Bắc Việt đang tiến tới:

- "-Anh sắp bị giết đó!

- Vâng.

- Sao vậy? Đă kết thúc rồi mà!

- Tại v́ chúng tôi không ưa cộng sản".

 

Thiếu sinh quân ở Vũng Tàu, các anh lớn bảo  những em nhỏ 12-13 tuổi về nhà. Ở lại, những anh lớn hơn lập chướng ngại vật bảo vệ trường và đối đầu với các đơn vị quân Bắc Việt: "Họ tiếp tục chiến đấu sau khi tất cả mọi người khác đă đầu hàng!... Nhiều người trong số họ bị giết. Và khi quân cộng sản tiến vào, các thiếu sinh quân đánh trả. Cộng sản không vào được ngôi trường ngay lúc đó."

Cũng v́ vậy sau nhiều năm tù cải tạo, kẻ vượt biên, người tỵ nạn, người c̣n kẹt trong nước, tập thể chiến sĩ VNCH, tuy bây giờ thay màu áo lo mưu sinh trong ngoài nước,  nhưng ḷng vẫn c̣n tại ngũ.  Bất cứ cuộc đấu tranh nào, cuộc tập hợp nào của tập thể người Việt hải ngoại đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN đều có anh chị em cựu quân nhân tham dự, xem như tiếp tục cuộc chiến đấu dưới h́nh thái đấu tranh chánh trị.

 VI ANH