BIỆT KÍCH DÙ VNCH - Những nguời lính bất khuất
![]() |
Mùa Xuân năm 1975, CS Bắc
Việt đă đem hơn 16 sư đoàn tấn công vào miền Nam. Sau khi chiến thắng, năm 1976,
CS lại đưa hàng trăm ngàn quân, dân, cán, chính miền Nam ra tập trung cải tạo
tại miền Bắc để trả thù một các độc ác, nhất là cho chết từ từ và chắc chắn phải
chết.
Trong năm đầu tại đây, chúng đă thanh lọc từ nhiều trại tập trung ra 48 tù nhân,
gồm có 15 linh mục, và 33 tù nhân chính trị. Chúng ghép 48 tù nhân này là loại
nguy hiểm, cứng đầu và không chịu cải tạo, tổ chức tuyệt thực và đả đảo CS ngay
tại nơi giam cầm.
Cuối năm 1976, chúng lần lượt đưa các tù nhân này lên "Trại Cổng Trời". Đó là
trại trừng giới kỷ luật đặc biệt của Bộ Nội Vụ Công an, một trại bí mật để tiêu
diệt các thành phần chống đối CS. Tôi là 1 trong 48 tù nhân nói trên. Các tù
h́nh sự miền Bắc, hễ nghe đến tiếng "Trại Cổng Trời" là sợ khiếp vía.
Trại này có truyền thuyết là "vào th́ không ra", đến đây là phải bỏ xác chớ
không hy vọng ǵ để trở về với gia đ́nh. Trại Cổng Trời là một ḷ sát sinh đầy
bí mật, tàn bạo và khoa học của CS Hà Nội. Trại này đă bí mật chôn vùi 300 anh
em tù biệt kích miền Nam và hàng ngàn tù chính trị, tu sĩ và linh mục Công giáo
cũng như giới trí thức chống chủ nghĩa CS của chính miền Bắc.
Tháng 12/1977, chúng đưa tôi cùng với 8 anh em khác, trong đó có Đại Tá Nguyễn
Vạn Thọ, Chánh án Ṭa án Quân sư. Mặt trận thi hành luật số 10/1959 của TT Ngô
Đ́nh Diệm đặt CS ra ngoài ṿng pháp luật, anh Lê Văn Khương, Phó Giám đốc giám
thị phụ trách an ninh trại giam Côn Đảo.
Riêng Tiến sĩ Bùi Tường Huân của viện Đại học Huế, Tổng Trưởng Quốc pḥng cuối
cùng của chính phủ Dương Văn Minh cũng đi chung một xe nhưng đă được CS để ông
ở lại tại trại Hà Tây gần Hà Nội.
Trại Cổng Trời thuộc tỉnh Hà Tuyên (Hà Giang và Tuyên Quang), cách biên giới VN
- Trung Cộng độ 10 km đường chim bay. Trại nằm ở cao độ 2500m, quanh năm giăng
mù, thỉnh thoảng mới có một ngày nắng ấm vào mùa hè, thời tiết luôn luôn từ 0-10
độ Celsius. Đến trại này chúng tôi bị nhốt chung với anh em biệt kích nhảy toán
ra miền Bắc từ năm 1963-1968 và gần 300 tù biệt kích đă chết tại đây, chỉ c̣n
lại vỏn vẹn 40 anh em khi chúng tôi đến.
Nói đến biệt kích cảm tử, chúng tôi phải đề cập đến anh Luyện, người anh đầu đàn
của hàng trăm biệt kích bị bắt tại Bắc Việt. Anh Luyện tốt nghiệp khóa 4 Thủ Đức.
Anh ra trường sau tôi 6 tháng cuối năm 1954 và t́nh nguyện vào binh chủng nhảy
dù, binh chủng được xem là oai hùng nhất của QLVNCH. Anh nhảy toán ra Bắc vào
năm 1966 khi c̣n là đại úy, tôi gặp anh, th́ anh đă ở tù ngoài Bắc được 12 năm
rồi, nếu không bị tù th́ chắc anh cũng mang cấp bậc đại tá hay hơn.
Anh Luyện là người có cấp bậc cao nhất trong anh em biệt kích, v́ thế CS đă tra
tấn và di chuyển anh qua rất nhiều trại ở miền Bắc. Mỗi khi anh đến trại nào th́
các anh em biệt kích hay được, họ liền t́m mọi cách, bất chấp nội qui trại giam
để tiếp tế cho anh ngay trong trại kỷ luật.
Tinh thần bất khuất và nếp sống tương trợ của các anh em tù biệt kích đă làm
chúng tôi cũng như các anh em khác từ miền Nam mới ra đều kính phục và khắc sâu
vào tâm tư không thể nào quên.
Phương pháp tẩy năo độc ác của CS đă áp dụng trên anh em của chúng tôi là hành
hạ tàn bạo về thể xác, trừng phạt bao tử, cho ăn rất hạn chế, luôn luôn bị đói
để người tù không c̣n tâm lực để suy nghĩ đến việc chống đối chế độ. Nếu các
h́nh phạt trên không lay chuyển nổi ư chí của người tù, th́ CS dùng đến h́nh
phạt tâm lư t́nh cảm, không cho tù viết thư thăm gia đ́nh và ngược lại.
Sau khi chiếm miền Nam được vài năm, Hà Nội mới bắt đầu cho phép tù biệt kích
viết thư về gia đ́nh. CS xem đó như là một đặc ân, một ưu đăi đặc biệt dành cho
tù.
Do t́nh cảm gia đ́nh thiêng liêng, nên anh em tù biệt kích nói riêng và tù nhân
của chế đô. CS nói chung đều mong ước nhận được tin tức gia đ́nh. Chỉ riêng có
anh Luyện là cương quyết từ chối viết thư thăm gia đ́nh. Anh biết sự nhân đạo
ngụy tạo giả dối của CS là thủ đoạn để vuốt ve, mê hoặc làm xáo trộn tinh thần
bất khuất của anh.
Đă 12 năm qua, kể từ ngày bị bắt, anh muốn gia đ́nh không c̣n hy vọng anh c̣n
sống mà là nghĩ anh đă hy sinh, và như thế gia đ́nh anh sẽ nguôi ngoai dần sự
buồn phiền.
Với suy luận đó, anh Luyện cương quyết từ chối không liên lạc viết thư cho gia
đ́nh. Mặc dầu trại trưởng trại giam cũng như các cán bộ chính trị nhiều lần
khuyên dụ anh viết thư, nhưng không có kết quả, không lay nổi ư chí của anh. Hầu
hết, cán bô. Bộ Nội vụ Công an Hà Nội, và nhiều cán bộ các trại giam miền Bắc
đều biết anh Luyện biệt kích.
Chúng nó thù ghét anh về sự chống Cộng dứt khoát quá rơ rệt, nhưng chúng vẫn
phải kính nể anh qua phong thái của một người bại trận mà c̣n giữ được khí phách.
Chúng tôi đă được nghe anh trả lời với một tên trại trưởng trại An Ḥa (cách Hà
Nội 10km về phía Nam) khi chúng di chuyển chúng tôi (tháng 8/1978) về Thanh Hóa
để tránh cuộc tấn công của Trung Cộng. Tên đại úy công an này đă có một thời
gian canh giữ anh Luyện lúc hắn c̣n là trung sĩ công an vũ trang. Tên trại
trưởng hỏi :
"À anh Luyện đấy hả ?". Anh Luyện trả lời "chào ông".
Anh luôn luôn dùng chữ ông chứ không dùng chữ cán bộ.
- "Lâu lắm, có lẽ cũng gần 10 năm, thế nào anh mạnh khoẻ không ?"
- "Vâng, tôi vẫn mạnh khỏe, cám ơn ông "
- "Thế c̣n tư tưởng lúc này của anh ra sao ? Đă cải tạo tốt chưa ?"
- "Tư tưởng là thuộc về bản chất, mà bản chất th́ làm sao thay đổi được ?"
Anh Luyện trả lời ngắn gọn nhưng rất sâu sắc, nói lên lập trường bất khuất của
anh đối với CS. Một lập trường bất di bất dịch của 1 sĩ quan nhảy dù nguyện hiến
thân cho lư tưởng tự do. Tên đại úy công an trại trưởng trại giam lúng túng,
sượng sùng trước câu trả lời của anh Luyện trước dám đông, nên bẽn lẽn bỏ đi .
* Một biệt kích bị cùm lâu nhất :
Tên anh là Công Thành, là 1 trong những người nhảy toán đầu tiên ra miền Bắc vào
năm 1963 dưới thời TT Ngô Đ́nh Diệm, người chiếm kỷ lục bị cùm, xấp xĩ 7 năm
(2500 ngày) trong pḥng kỷ luật. Trại giam nào của CS cũng đều có một khu kiên
giam và pḥng kỷ luật (cellule).
Những chiếc cùm sắt h́nh chữ u luôn luôn đe dọa đến sinh mạng của những người tù
chẳng may bị kỷ luật. Bản thân tôi cũng bị gần 3 năm kỷ luật tại trại Thanh Cẩm
về tội chống đối, tuyệt thực và trốn trại. Khi được thả ra khỏi pḥng kỷ luật,
tôi chỉ c̣n là một bộ xương biết đi.
Ghê sợ và kinh khủng nhất là pḥng kỷ luật của Trại giam Cổng Trời. Cellule là
một pḥng rất nhỏ hẹp, dài 2m, ngang 1m, xây bằng đá dày 0.8m, một cửa sổ quay
về hướng Bắc để gió rét đem sương mù và khí lạnh vào bên trong. Bị kỷ luật, tù
nhân không được mang theo bất cứ vật ǵ ngoài bộ quần áo mỏng manh của trại phát,
không có mền chiếu để đắp vào mùa đông (0-10 đô. Celsius).
Đêm đến, các tên công an canh gát đùa giỡn thoải mái bằng cách cầm gậy chọc vào
thân h́nh nạn nhân khi 2 chân bị cùm vào thanh sắt dưới bệ xi măng. Thú vui đó
đă phản ánh sự dă man của các tên công an trong một chế độ tàn ác, xem sinh mạng
con người không bằng con vật.
Anh Công Thành không chỉ bịcùm một vài tháng của mùa đông, mà anh đă trải qua 7
mùa đông liên tiếp. Sức chịu đựng của anh quá quen thuộc đến nổi anh chẳng c̣n
khiếp dảm sợ kỷ luật cellule nữa. Anh Thành không chịu ra khỏi pḥng kỷ luật v́
anh biết nếu được thả th́ phải đi lao động, mà đi lao động là phải làm lợi cho
CS nên anh rất bướng bỉnh.
Mỗi khi được tha khỏi pḥng kỷ luật anh lại chửi mắng hơn nữa chế độ CS để chúng
giam anh lại pḥng kỷ luật.
Được tin có một số anh em từ miền Nam tới trại, anh cố chịu đựng ra vẻ ôn ḥa để
ra ngoài lao dộng với mục đích gặp anh em chúng tôi tṛ chuyện. Rời khỏi
cellule, anh nhập vào chung đội với anh em miền Nam, anh vui mừng hỏi chuyện anh
em chúng tôi trong lúc lao động. Cán bộ quản giáo đội thấy anh chỉ tṛ chuyện
chứ không chịu làm việc nên nói :"Anh Thành lao động chứ, sao nói chuyện măi thế." Anh Thành vẫn làm thinh như không thấy, không nghe ǵ cả.
Tên cán bộ quản giáo thấy thế liền đến bên cạnh và khuyên bảo anh nên cố gắng
lao động một chút cho có sức khoẻ. Anh Thành bất ngờ giận dữ nói lớn : "Đ. mẹ
cán bộ, tôi đă nói, tôi không làm lao động là làm lợi cho CS, cán bộ biết không
? Hăy bỏ tôi lại pḥng kỷ luật, đừng đ̣i hỏi điều ǵ ở tôi nữa".
Chúng tôi được nghe kể lại những sự việc chửi mắng cán bộ từ giám thị trở xuống
của anh Thành là chuyện b́nh thường. Những năm đầu, anh mắng chửi năng nề cán bộ
và chế đô. CS làm chúng rất tức giận nên trừng phạt anh tối đa, sau đó chúng
biết mục đích của anh là muốn chết cho xong, chứ không muốn sống nên chúng cũng
bỏ lơ.
Anh Thành luôn luôn chửi CS với những lời lẽ thâm thúy, anh có dịp thổ lộ tâm sự
cho chúng tôi :"Nằm cellule quá lâu như vậy mà c̣n sống được, tôi tin đó là phép
lạ mà Thượng Đế ban cho tôi. Chúng nó độc ác lắm các anh ạ, ngoài sự đánh đập
tàn nhẫn, chúng c̣n bỏ đói và rét để tôi khuất phục. Nhưng tôi quyết tâm, hoặc
chết sớm để thoát cảnh địa ngục trần gian, hoặc chống đối đến khi nào hết CS th́
con cháu chúng ta mới được Tự Do, ấm no và hạnh phúc."
Chúng tôi chỉ đơn cử vài trường hợp của anh em Biệt kích cảm tử c̣n ở lại vẫn là
những tấm gương sáng dũng cảm mà trong thời gian ở tù chúng tôi có nhận xét. Tuy
nhiên, họ lại mang số phận hẩm hiu, bị lăng quên trong quá khứ và cho đến bây
giờ.
Trịnh Tiếu