|
LỜI PHÂN TRẦN CỦA TƯỚNG DƯƠNG VĂN MINH
VỀ NGÀY 30 THÁNG 4 NĂM 1975
Biến cố 30 tháng 4 năm 1975 đă trôi qua
được trên 31 năm. Thường th́ thời gian là yếu tố xóa nḥa mọi nỗi đau
của quá khứ, nhưng đối với đa số người miền Nam, vết đau 30 tháng 4 c̣n
tươi rói v́ những đau đớn, mất mát xảy ra cho họ và gia đ́nh do Cộng sản
gây ra sau ngày 30 tháng 4. Hàng ngàn người bỏ ḿnh trong những trại tù
cải tạo độc ác, tàn bạo của Cộng sản, hàng trăm ngàn người bỏ ḿnh trên
biển cả khi vượt biển t́m tự do. Nghĩ đến ngày 30 tháng 4, đa số người
dân miền Nam oán trách Tổng Thống Dương văn Minh ra lệnh đầu hàng để đưa
đến cảnh "nước mất nhà tan " sau này. Từ trước đến nay đă có nhiều dư
luận phê phán chuyện đầu hàng ô nhục của tướng Minh nhưng tâm tư và suy
nghĩ của tướng Minh khi quyết định đầu hàng Cộng sản là chuyện không ai
suy đoán nổi. Ông Minh không viết sách và tránh né trả lời phỏng vấn của
báo chí nên khó ai đoán biết tâm tư, suy nghĩ của ông khi đầu hàng như
thế nào. Sau này mới biết tướng Minh đă bộc bạch tâm tư suy nghĩ của ông
về quyết định đầu hàng trong biến cố 30 tháng 4 trong một lá thư gửi cho
một người đàn em cũ là Trung tướng Nguyễn chánh Thi vào năm 1987 khi
tướng Minh ở Pháp. Xin cám ơn Trung tướng Thi đă cho phép người viết bài
này công bố bức thư của tướng Minh để soi sáng phần nào lịch sử Việt Nam
cận đại.
Đại tướng Dương văn
Minh nhậm chức Tổng thống do Tổng thống Trần văn Hương trao lại chỉ vài
ngày trước ngày 30 tháng 4 năm 1975.(Dương văn Minh nhậm chức tổng thống
vào ngày 27 tháng 4 năm 1975. Bởi vậy người ta thường gọi Dương văn Minh
là tổng thống 3 ngày). Buổi chiều nhậm chức Tổng thống trong dinh Độc
lập th́ trời u ám và có mưa…. Phóng viên Nguyễn mạnh Tiến (hiện nay đang
làm ở Đài Á châu Tự Do) lúc ấy đang làm cho Đài phát thanh Sài G̣n, đă
tường thuật buổi lễ nhậm chức này. Phóng viên Tiến đă bắt đầu bài phóng
sự tường tŕnh bằng câu nói : "Buổi lễ nhậm chức Tổng thống xảy ra vào
buổi chiều trong dinh Độc lập trong khi bên ngoài trời mưa u ám như t́nh
thế đất nước hiện tại…" - Trực giác cảm nhận của Phóng viên Tiến thật
chính xác v́ chỉ vài ngày sau, miền Nam rơi vào tay Cộng sản để rồi đưa
đến bao tang tóc, mất mát cho dân chúng miền Nam.
Toàn bộ bức thư của Tướng Dương văn Minh viết cho Tướng Nguyễn chánh Thi
có nội dung như sau :
15-4-87
"Thi,
Được tin Thi tôi rất mừng. Lúc nào tôi cũng nhớ anh em thuở xưa, mà tôi
c̣n lưu lại rất nhiều kỷ niệm.
Từ khi tôi đến nước Pháp tới nay, lật bật đă gần sáu năm rồi, sống với
một cuộc đời réfugié tuy có thong thả nhưng lúc nào cũng bận tâm. Thoát
được chế độ Cộng sản với hai bàn tay không - Pháp chẳng giúp đỡ ǵ -
ḿnh sống ẩn thân trong một đô thị thật nhỏ, kể ra cũng tạm yên.
Nghe Thi kể chuyện các anh em quân nhân, tôi rất khổ tâm. Lúc đó tôi bị
đày ở Bangkok cho nên có nhiều việc tôi không được rơ hết.
Anh em có đọc sách của anh Đỗ Mậu kể chuyện lại cho tôi nghe; tôi phải
công nhận anh Đỗ Mậu kể chuyện như vậy là rất can đảm. Lên án Cần-lao và
Công-giáo đến mức đó là cùng. Ngoài ra, anh Đỗ Mậu có trách tôi không
biết tự tử như các bực tiền bối, cũng có phần đúng. Nhưng đây chỉ là một
vấn đề quan niệm mà thôi.
Theo tôi, tự tử không phải lúc nào cũng là đúng. Đôi khi ḿnh phải dám
sống để hứng nhận những hậu quả cho sự quyết định của ḿnh gây ra. Có lẽ
anh Đỗ Mậu (cũng như nhiều người) không rơ là tôi lấy quyết định cuối
cùng sau khi đă tham khảo ư kiến với một số những vị dân biểu và nghị sĩ
c̣n lại, với những anh em quân nhân đến gặp tôi vào giờ chót, với các
thầy mà trong đó thầy Trí Quang và Trí Thủ đă nói và đă nhắn nhủ để cứu
dân.
Riêng tôi, tôi không tự tử không phải v́ thiếu can đảm, nhưng v́ những
lư do rất đơn sơ :
- Tôi không tự sát v́ thân thể ḿnh do Trời Đất (Ân trên) kết tạo, cha
mẹ sanh dưỡng, ḿnh không có quyền hy sinh.
- Ḿnh có quyền hy sinh : tên tuổi, uy tín, tài sản, công nghiệp v...v
Tóm tắt ḿnh chỉ có quyền hy sinh những ǵ ḿnh tạo ra mà thôi.
Đây là một lư thuyết tôi đă hấp thụ từ khi biết khôn và áp dụng suốt
đời, đối với tôi cũng như đối với tất cả người khác. Hôm nay tôi nói ra
để cho Thi hiểu, v́ lúc nào tôi cũng xem Thi như một người em trên mọi
mặt, chớ không phải nói ra để phân trần chi chi. Tôi đă dám làm th́ tôi
cũng dám chấp nhận những búa ŕu bất cứ từ đâu tới. Không có ǵ thắc mắc
cả, và tôi coi đây chỉ là một giai đoạn thôi. Cầu xin dân ta và anh em
giữ vững tinh thần th́ có ngày xum họp trên quê cha đất tổ.
Tôi đă nói nhiều quá ! Lúc nào tôi cũng nhớ anh em, nhờ Thi gởi lời thăm
tất cả. Tôi không mong ǵ hơn được gặp lại các bạn.
Thân mến
Dương văn Minh"
Đọc những lời phân
trần trên của tướng Minh cho thấy những ảnh hưởng đến từ bên ngoài về
quyết định đầu hàng Cộng sản ngày 30 tháng 4 năm 1975. Ông cũng biện
bạch cho quyết định không tự tử của ông sau khi đầu hàng. Thật ra những
người đặt vấn đề tướng Minh nên tự tử v́ nh́n gương của những bậc tiền
bối như quan đại thần Phan thanh Giản đă uống thuốc độc tự tử khi phải
giao mấy tỉnh ở miền Nam cho Pháp và quan Tổng đốc Hoàng Diệu treo cổ tự
tử khi thành Hà Nội mất vào tay quân Pháp. Sau này nh́n những tấm gương
tử tiết của 5 vị tướng Phạm văn Phú, Trần văn Hai, Lê nguyên Vỹ, Lê văn
Hưng, Nguyễn khoa Nam người ta lại tiếc cho tướng Dương văn Minh đă
không tử tiết để nêu gương anh dũng cho ngàn sau. Dĩ nhiên quyết định
t́m đến cái chết không phải lúc nào cũng là một quyết định dễ dàng trong
bất kỳ t́nh huống nào của cuộc sống. Tướng Minh đă biện luận cho quyết
định không tự sát để duy tŕ mạng sống của ông v́ lề lối suy nghĩ của
ông và ông cho biết là ông sẵn sàng nhận chịu mọi sự phê phán của thế
gian. Đa số dư luận quần chúng đánh giá tướng Minh thuộc loại người nhu
nhược, hèn nhát, tham sống sợ chết. Tướng Minh đă qua đời vào tháng 8
năm 2001 ở California, Hoa Kỳ. Hai tháng sau đó Tổng thống Thiệu cũng
qua đời ở Boston. Biến cố miền Nam rơi vào tay cộng sản miền Bắc đă làm
tử thương biết bao nhiêu nhân mạng của chiến sĩ và đồng bào, riêng hai
ông Tổng Thống có trách nhiệm là Nguyễn văn Thiệu và Dương văn Minh đều
chọn cách chết già êm ả. Thật đáng tủi hổ cho hai ông khi mang tiếng là
lănh đạo quốc gia trong thời ly loạn !
Phải nói rằng khi Tổng thống Nguyễn văn Thiệu từ chức ngày 21 tháng 4
năm 1975 th́ t́nh h́nh miền Nam đă đi tới giai đoạn hết thuốc chữa.
Quyết định không viện trợ khẩn cấp 300 triệu của Quốc Hội Mỹ coi như cái
chết của miền Nam chỉ c̣n là vấn đề thời gian. Sau này có nhiều dư luận
đặt vấn đề là tại sao Tổng thống Nguyễn văn Thiệu không bán đi 16 tấn
vàng trong ngân khố để lấy tiền mua vũ khí cho quân đội miền Nam tiếp
tục chiến đấu. Dĩ nhiên Tổng thống Thiệu không phải ngu dại ǵ mà không
biết đến điều ấy nhưng phải thấy rằng chuyện giật sập miền Nam năm 1975
là quyết định của Mỹ và chắc chắn Mỹ sẽ không dễ dàng cho phép ông Thiệu
bán vàng để mua vũ khí bảo vệ miền Nam. Ông Thiệu th́ không bao giờ làm
cái ǵ trái ư Mỹ v́ sợ Mỹ. Số vàng 16 tấn này sau này lọt vào tay Cộng
sản sau 1975 và theo sự tiết lộ của cựu Đại tá miền Bắc Bùi Tín th́ số
vàng này cũng dần dần bị tẩu tán bởi những tay lănh đạo tham ô ở miền
Bắc.
Phải nói là ở thời điểm kư Hiệp định Paris năm 1973, chắc chắn ở cương
vị lănh đạo, Tổng thống Nguyễn văn Thiệu cũng nh́n thấy rơ sự rút lui
chạy làng của người đồng minh Hoa Kỳ... Đáng lư ra ông Thiệu phải lo xây
dựng chiến khu ở miền Tây để pḥng sau này Sài g̣n có bị mất th́ ông sẽ
về miền Tây lănh đạo cuộc kháng chiến. Nhưng ông Thiệu không phải là
người lănh đạo yêu nước, thương dân. Ông chỉ quan tâm nhiều đến mạng
sống và của cải của ông và gia đ́nh. Ông tiếp tục bám víu quyền lực ngày
nào c̣n viện trợ Mỹ, nghĩa là ngày nào c̣n xôi thịt. Cuộc bầu cử độc
diễn năm 1971 cho thấy ông Thiệu dùng mọi thủ đoạn xấu xa, bẩn thỉu để
duy tŕ quyền lực. Đến khi đất nước lâm nguy, Mỹ cúp viện trợ th́ lúc ấy
ông mới từ chức và tính chuyện "được làm vua, thua chạy trước". Tội làm
mất miền Nam là của Tổng thống mặt trơ trán bóng vô liêm sỉ Nguyễn văn
Thiệu chứ nhất định không phải là tội của tướng Dương văn Minh. Sau này
có người đặt vấn đề với ông Thiệu về tội lỗi của ông trong chuyện làm
mất miền Nam vào tay Cộng sản th́ ông trâng tráo trả lời : "Tôi chỉ có
trách nhiệm mà không có tội !"... Thế nào là có trách nhiệm mà không có
tội ? Đó là lối ăn nói của loại người vô liêm sỉ, thiếu tự trọng như
Nguyễn văn Thiệu. Hăy nh́n cái hành vi tháo chạy nhục nhă, cam tâm bỏ
lại chiến sĩ đồng bào trong ṿng lửa đạn th́ mới thấy ông Thiệu không có
được một chút liêm sỉ và danh dự tối thiểu của người lănh đạo. Đám đàn
em của ông như Nguyễn tiến Hưng, Nguyễn bá Cẩn, Nguyễn văn Ngân viết
sách viết báo nhằm bao che cho tội lỗi của chủ cũ Nguyễn văn Thiệu nhưng
ông làm sao tránh khỏi búa ŕu dư luận trước hành động hèn nhát bỏ anh
em chiến sĩ, đồng bào của ông được. Bản chất của ông Thiệu là tham nhũng
xôi thịt nên không ai ngạc nhiên ǵ khi thấy những hành động hèn kém,
nhục nhă của ông trong biến cố 30 tháng 4 năm 1975. Một con người khó có
thể biến từ tiểu nhân thành quân tử trong một sớm một chiều. Khi cầm
quyền th́ chỉ biết làm tiền, tham nhũng th́ làm sao có chuyện hy sinh
cao cả cho đồng bào chiến sĩ khi nguy hiểm cận kề.
Một điều nữa cũng nên nói ra ở đây là trong những ngày hấp hối của miền
Nam, có một chuyện lạ kỳ là Trung Cộng đă t́m cách liên lạc với chính
phủ Dương văn Minh với ư định muốn viện trợ cho miền Nam chống lại sự
tấn công của Cộng sản miền Bắc. Trong một cuộc nói chuyện thân mật với
anh em sinh viên ở Pháp sau khi định cư ở Pháp, tướng Dương văn Minh có
kể lại chuyện này và cho biết ông từ chối đề nghị giúp đỡ của Trung Cộng
v́ nghĩ rằng Trung Hoa là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt. Ông Minh
cho rằng chuyện nhận viện trợ của Trung Cộng là một chuyện làm không có
lợi cho đất nước Việt Nam. Cựu dân biểu VNCH Lư quư Chung (vốn là Bộ
trưởng Thông tin trong chính phủ Dương văn Minh) trong cuốn sách "Hồi kư
không tên" xuất bản ở Việt Nam mới đây cũng có nói đến chuyện này nhưng
ông Chung không dám nêu đích danh Trung Cộng mà chỉ nói đến một cách
bóng gió. (1) Lư do là mối quan hệ giữa Việt Cộng và Trung cộng đang hồi
thắm thiết hữu nghị nên ông Trung không dám nêu đích danh Trung Cộng là
kẻ đă t́m cách viện trợ cho chính phủ Dương văn Minh của Việt Nam Cộng
Ḥa nhằm cứu văn sự sụp đổ của miền Nam trước sự tấn công của miền Bắc.
Tại sao Trung cộng đă viện trợ cho Việt cộng trong nhiều năm mà lại t́m
cách cứu văn miền Nam khỏi sự sụp đổ trong những ngày tháng cuối cùng ?
Câu trả lời là mặc dù Trung cộng viện trợ cho Việt cộng v́ là anh em
trong khối xă hội chủ nghĩa nhưng Trung cộng rất ngại chuyện Việt cộng
chiến thắng ở miền Nam v́ Trung cộng nghĩ rằng một nước Việt Nam thống
nhất và hùng cường sẽ là trở ngại cho âm mưu bành trướng bá quyền của
Trung cộng. Đó là nguyên nhân Trung cộng làm một chuyện rất nghịch lư và
khó hiểu là t́m cách thương thảo để viện trợ cho chính phủ Dương văn
Minh của miền Nam trong những giờ phút hấp hối. Trung cộng t́m cách viện
trợ cho miền Nam không phải v́ thiện ư mong muốn nhân dân miền Nam được
sống trong tự do mà v́ không muốn nh́n thấy một nước Việt Nam thống nhất
hùng cường, và chuyện này có hại có âm mưu bành trướng lănh thổ của
Trung cộng.
Tháng 12 năm 1976, Cộng sản VN mở Đại hội Đảng lần thứ 4 tại Hà Nội. Tất
cả những đảng Cộng sản anh em trên thế giới đều gửi phái đoàn tham dự,
kể cả đảng cộng sản ở quốc gia tư bản như Đảng Cộng sản Pháp. Thế mà
Trung Cộng không gửi phái đoàn tham dự đại hội Đảng lần thứ 4 này của
Việt Cộng. Nói thế để thấy Trung Cộng rất cay cú trước chiến thắng ở
miền Nam vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 của Việt Cộng. Không hiểu sau này
khi dâng đất, dâng biển tặng cho Trung Cộng th́ Việt Cộng có biết được
chuyện Trung Cộng đă t́m cách viện trợ cho miền Nam chống lại cuộc tấn
công của Việt Cộng năm 1975 hay không ?
Sau ngày đổi đời 30 tháng 4 năm 1975, Cộng sản đă không cho "tắm máu"
hàng loạt như một số phóng viên ngoại quốc dự đoán nhưng đă cho "phơi
xương" từ từ những người miền Nam ngă ngựa trong những trại tù cải tạo.
Chính vị sự chết chóc do Cộng sản gây ra cho người miền Nam sau 30 tháng
4 làm cho người ta oán trách quyết định đầu hàng của Dương văn Minh. Nói
Dương văn Minh đầu hàng để tránh sự đổ máu cho nhân dân miền Nam là một
nhận xét không hoàn toàn đúng. Sài g̣n không bị san thành b́nh địa v́
quyết định đầu hàng của Dương văn Minh nhưng máu của người miền Nam vẫn
tiếp tục đổ sau ngày 30 tháng 4… Cựu Thủ tướng VC Vơ văn Kiệt đă thẳng
thắn ca ngợi quyêt định đầu hàng của Dương văn Minh trong một bài viết
kỷ niệm ngày 30 tháng 4 mới đây. Dĩ nhiên quyêt định này đă tiết kiệm
nhiều sinh mạng bộ đội miền Bắc. Cộng sản trả ơn cho Dương văn Minh bằng
cách không đưa Dương văn Minh vào trại cải tạo và cho ra đi nước ngoài
định cư sau này. Nếu sau ngày 30 tháng 4 mà không có sự trả thù tàn bạo
của Cộng sản đối với những người miền Nam ngă ngựa th́ dư luận phê phán
chắc chắn sẽ bớt nghiêm khắc về quyêt định đầu hàng của Dương văn Minh.
Đỗ Mậu trong cuốn hồi kư "Việt Nam máu lửa quê hương tôi" đă phê phán
ông Minh vận động để lên chức Tổng thống trong những ngày cuối của miền
Nam là một chuyện "ách giữa đàng, mang vào cổ " . Đó là một nhận xét chí
lư. Ông Minh không phải là một nhà chính trị khôn ngoan, can đảm, quyền
biến. Ông đă sai lầm khi t́m cách giành chức Tổng thống trong giờ phút
đất nước dầu sôi lửa bỏng nên ông đă phải hứng chịu nhiều sự chê trách,
phê phán trong quyết định đầu hàng nhục nhă trong ngày 30 tháng 4. Nếu
có một người lănh đạo can đảm, tự trọng th́ miền Nam dù có thua trận v́
bị Mỹ bỏ cũng không có cảnh đầu hàng ô nhục như ngày 30 tháng 4. C̣n nhớ
lúc bộ đội VC tiến vào dinh, Tổng thống Dương văn Minh ngỏ lời : "Chúng
tôi đang chờ các ông tới để bàn giao". Tên bộ đội dội ngay một gáo nước
lạnh vào mặt Dương văn Minh, "Các anh không có ǵ để mà bàn giao. Các
anh chỉ c̣n đầu hàng vô điều kiện mà thôi". Không hiểu ông Minh có nhục
nhă khi bị mắng như trên không? Chỉ v́ quá quư trọng mạng sống mà ông bị
làm nhục quá sức. Một người lănh đạo có liêm sỉ và tự trọng không bao
giờ chấp nhận để cho đối phương làm nhục như thế cả. Mạng sống quư thật
nhưng đôi khi danh dự và liêm sỉ của một con người, nhất là người lănh
đạo quốc gia, lại càng quư hơn. Sống đục sao bằng thác vinh là như thế.
Có đọc lá thư trên mới thấy Dương văn Minh là con người hiền ḥa, nhưng
rơ ràng ông không có cái Dũng của một người làm tướng. Về điểm này ông
giống Đại tướng Vơ nguyên Giáp của miền Bắc, cúi đầu nhận chức Cai đẻ mà
không dám hó hé phản đối. Trong phạm vi gia đ́nh, sai lầm của người chủ
gia đ́nh có thể dẫn tới chuyện gia đ́nh ấy suy sụp, tan vỡ. C̣n nếu làm
tới chức vụ nguyên thủ quốc gia như tướng Dương văn Minh mà "tham sinh
úy tử", nhu nhược, thiếu khôn ngoan quyền biến th́ chỉ đưa quốc gia đến
chỗ suy tàn, thảm bại. Bài học Dương văn Minh dành cho những người làm
chính trị là phải luôn tự lượng sức ḿnh, nếu ḿnh "tài hèn, trí đoản",
tham sống sợ chết mà cứ nhắm tới những chức vụ to tát lănh đạo quốc gia
th́ chức vụ cao trọng này không mang lại vinh quang mà chỉ mang lại cho
ḿnh những sự nhục nhă ê chề và bị bia miệng ngàn đời chê trách.
Los Angels, một chiều hiu quạnh, đ́u hiu đầu tháng 10 năm 2006
TRẦN VIẾT ĐẠI HƯNG
|