Trận chiến đẫm máu tại Gạc Ma (Trường Sa) 1988Quỳnh Chi, phóng viên RFA2011-10-19
Ngày 14 tháng 3 năm 1988 đă xảy ra trận chiến đẫm máu giữa hải quân Việt Nam và Trung Quốc tại Gạc Ma, .
Trận chiến kết thúc, hải quân Việt
Nam chỉ có chín người sống sót. Từ đó, Gạc Ma được cho là đă thuộc
về Trung Quốc. Bối cảnh và diễn biến cuộc chiến tại Gạc Ma như thế
nào? Mời quư vị nghe chính người lính năm xưa kể chuyện của họ. Tay
không bảo vệ tổ quốc
|
|
Lính Trung Quốc cầm loa thông báo rằng đây là lănh thổ của Trung Quốc, yêu cầu lính Việt Nam rời ngay. Tuy nhiên, ḿnh vẫn không rời đảo, vẫn bám trụ đảo. Cho đến sáng mai th́ trận chiến xảy ra. Anh Dương Văn Dũng |
Đến sáng sớm ngày 14 tháng 3, khi hải
quân Việt Nam đổ bộ, bốc vật liệu xây dựng từ tàu xuống đảo, đó là
lúc phát súng đầu tiên vang lên, để rồi tiếp sau đó là một tràn
tiếng súng dài và máu văng tung tóe. Hiện tại, Trung Quốc cho sản
xuất một phim tư liệu ghi lại trận chiến tại Gạc Ma với h́nh ảnh một
ṿng người bị bắn tan tành trên nước. Đó chính là đoạn nghi lại h́nh
ảnh này. Anh Thống nói: "Bởi v́ chúng tôi nhận được lệnh là
chuyển cột bê tông từ tàu xuống đảo để xây dựng đảo cho nên các anh
em đổ bộ vào đảo. Khi ḿnh đổ bộ như thế th́ họ từ trên tàu bắn
xuống một hàng dài. Khi ḿnh đưa cờ vào th́ trong ṿng 30 phút sau
là bị bắn.”
Lúc đó cũng là lúc tàu Trung Quốc thả 3 thuyền nhôm và khoảng 40 lính có trang bị vũ khí đổ bộ lên đảo giật cờ Việt Nam. Dưới nước, lúc giáp lá cà, 2 bên chỉ cách nhau khoảng 100 mét. Phía trên, tàu Trung Quốc bao vây. Anh Dũng cho biết:
|
Tàu vận tải HQ-604 bị tàu chiến Trung Quốc nă pháo, bắn cháy, đang ch́m xuống biển ngày 14-3-1988. Ảnh lấy từ youtube do TQ quay lại |
“Khi họ tràn qua như thế th́ ḿnh cử
một người bảo vệ cây cờ của ḿnh trên đảo. Khi họ bắn một phát súng
th́ một hàng lính của họ bắn tới tấp. Ḿnh vẫn đứng ôm cây cờ Việt
Nam chịu chết. Một đồng chí khác cũng đứng gần đó bảo vệ cây cờ cũng
bị thương nặng.
Tất cả các anh em hô to giữ chặt cây cờ, không bao giờ để mất cây cờ
cũng như không bao giờ để mất tổ quốc. Ḿnh hô to “Bảo vệ! bảo vệ!
bảo vệ”. Khi họ tràn qua đánh ḿnh là ḿnh chống trả ngay lập tức.
Ḿnh chấp nhận tay không bảo vệ cây cờ tổ quốc”.
Thiếu úy Trần Văn Phương là người giữ
lá cờ Việt Nam trên đảo Gạc Ma, cũng là người nhận phát đạn đầu tiên
và tử thương đầu tiên. Nhiều người kể rằng, trước khi chết, anh
Phương c̣n hô to “Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo, hăy để máu
chúng ta nhuộm đỏ Biển Đông”.
Theo anh Trần Thiện Phụng, lúc t́nh
h́nh bắt đầu căng thẳng, lữ đoàn phó lữ đoàn 146 Trần Đức Thông ra
lệnh “Đây là lănh thổ của Việt Nam, các đồng chí hăy bảo vệ lănh
thổ”. Lúc ấy cũng là lúc nhiều người dù không có vũ khí trong tay
cũng nhảy xuống tàu bơi vào bám trụ trên đảo, để rồi tất cả đều phải
hi sinh nhanh chóng sau đó. Anh Dũng nói tiếp:
“Chúng tôi biết rằng đă bị thua thế
và mắc mưu Trung Quốc, cho nên chỉ làm bia đỡ đạn cho địch thôi chứ
không biết nói sao. Họ là phía hành động tất cả. Khi họ tràn qua
đánh th́ chúng tôi biết rằng chỉ có chết thôi chứ làm sao sống được?
Ở đó chỉ có nước và trời, không phải rừng rú, trốn vào đâu được? Khi
hành động là họ vây ḿnh hết rồi, nên ḿnh chỉ có chết thôi. Tất cả
các anh em đều bị bắn xối xả hết. Tôi vẫn nhớ kỹ mà. Tôi nh́n rơ hết
mà. Dễ sợ lắm.”
Lúc ấy, phía Trung Quốc có 1 hộ vệ
hạm và 2 hải vận hạm, được trang bị hỏa lực 100mm với hơn 200 binh
sĩ (tài liệu từ Trung Quốc). Theo tài liệu từ phía Bắc Kinh, quân
Trung Quốc luôn sẵn sàng chiến đấu. Thậm chí, trước đêm trận chiến
xảy ra, quân lính nước này c̣n được xem phim tuyên truyền nói rằng
Việt Nam ăn cắp tài nguyên của Trung Quốc.
Sau khi bắn xối xả vào ṿng người
trên đảo, Trung Quốc bắt đầu nả pháo liên tiếp vào con tàu HQ-604.
Anh Lê Minh Thoa bồi hồi nhớ lại:
“Tôi lo về máy móc của tàu không có
súng ống ǵ cả. Lúc bắt đầu giao chiến th́ tôi c̣n ở trên boong tàu.
Nhưng khi thuyền thưởng ra lệnh sẵn sàng chiến đấu th́ ngành nào
theo ngành nấy và tôi xuống hầm máy. Khi tôi đang ở hầm máy th́ tàu
bị bắn và xăng dầu trong hầm máy cũng bùng cháy. Tôi bị cháy sau
lưng và bỏ chạy lên boong tàu rồi nhảy xuống nước. Khi ấy, nước đă
bắt đầu tràn vào tàu và ch́m dần”.
Khi quả những khẩu đạn pháo nhắm vào
thân con tàu HQ-604 già nua, cũng là lúc quân Việt Nam chết nhiều
nhất, người th́ chết v́ ngạt khi co cụm dưới khoang tàu, người th́
chết v́ đạn pháo, người th́ chết v́ ngạt nước - hỗn loạn, tan tác và
kinh hăi. Anh Thoa chua xót nói tiếp:
“Khi lính của ḿnh chết gần hết rồi,
xác họ trôi lơ lửng, máu tràn lan trên biển, máu của lính từ mạn tàu
chảy xuống. Tôi thấy ghê gớm thật. Lúc đó chẳng biết suy nghĩ ǵ,
chạy loạn xạ hết. Nh́n thấy cảnh tượng ấy tôi rất buồn bởi v́ anh em
mới đêm trước c̣n nói chuyện với nhau, bây giờ người sống kẻ chết.
Tôi thấy rất buồn. Sau này tôi có xem lại đoạn phim về trận hải
chiến này do Trung Quốc quay. Mỗi lần nh́n thấy đoạn phim ấy là hai
hàng nước mắt chảy ra.”
Sau khi nhận quả đạn pháo đầu tiên,
con tàu HQ-604 bắt đầu bùng cháy và ch́m hẳn chỉ 30 phút sau đó.
Cùng với xác con tàu, là xác của hàng chục chiến sĩ hải quân Việt
Nam với vũng máu lớn loan cả một vùng biển Đông. Khi đó cũng là lúc
hải quân Trung Quốc hoan hô reo ṛ chiến thắng. Họ bắt tay, ôm nhau,
nói cười vui vẻ. Anh Dũng uất ức kể lại:
“Tôi tức chứ, tức vô cùng. Tôi tức v́
ḿnh không đủ khả năng đánh lại họ v́ ḿnh không chuẩn bị. Họ đă
được chuẩn bị và họ đánh ḿnh. Họ đánh nát tan thuyền của ḿnh. Họ
đánh xong, họ hoan hô. Tôi nằm dưới nước thấy cảnh ấy mà tức vô
cùng”.
Tuy nhiên, đó c̣n chưa phải là kết thúc của những đau thương và mất mát. Anh Thoa nói tiếp:
|
Buổi gặp gỡ các cựu chiến binh trận hải chiến Trường Sa ngày 14 tháng 3 năm 1988 diễn ra tại khu Du Lịch Suối Lương – Đà Nẵng hôm 03/9/2011. RFA files |
“Khi tôi nhảy khỏi tàu th́ thật t́nh
tôi thấy hiện trường có rất nhiều lính Trung Quốc. Tôi chứng kiến
thấy rằng Trung Quốc ác quá. Khi tàu của Việt Nam đă bị ch́m rồi,
lính Việt Nam nhảy xuống biển mà nổi lên trên là họ bắn hết. Trung
Quốc cho những chiếc xuồng chạy trên biển và bắn tất cả lính Việt
Nam nào nổi lên”.
Cứ như thế, hải quân trên con tàu HQ-604 tại đảo Gạc Ma gần như tử thương tất cả chỉ sau hơn một giờ đồng hồ giao tranh. Trong số 74 chiến sĩ trên con tàu ấy, chỉ có 9 người c̣n sống sót. Cho đến bây giờ, họ cũng không giải thích được lư do v́ sao họ có được cái may mắn c̣n sống để kể về câu chuyện của chính họ ngày hôm nay.
Anh Thoa cho biết v́ sao ḿnh không chết
trong trận chiến ấy:
“Chín người chúng tôi c̣n sống sót là
do có những người nổi lên nhưng nh́n cũng như chết rồi. May mắn cho
tôi là tôi có được hai quả bí. Khi nghe tiếng xuồng của địch chạy
đến th́ tôi lặn xuống biển, hết tiếng xuồng là tôi ngoi lên”.
Sau khi nghĩ rằng đă tiêu diệt hết
tất cả hải quân Việt Nam cùng con tàu HQ-604, ba chiếc tàu chiến
cùng hải quân Trung Quốc bỏ đi. Lúc này thủy triều đang lên, đảo Gạc
Ma lại ch́m trong biển nước mênh mông
(đảo Gạc Ma c̣n gọi là đảo
ch́m; nổi lên và lặn xuống theo con nước). Không c̣n tiếng súng nổ,
không c̣n tiếng động cơ, cũng chẳng c̣n tiếng la hét, trả lại cho
Gạc Ma sự yên ắng đến rợn người.
Biển không gợn chút sóng, mà ḷng
những người sống sót đau đến lạ. Chín người c̣n sống sót nằm trên
đảo, bên cạnh những xác chết nghiêng ngửa của những người bạn mà chỉ
mới hôm qua thôi, c̣n chúc nhau sống lâu trăm tuổi. Họ nh́n đồng đội,
nh́n Gạc Ma mà nḥe đi v́ nước mắt. Có lẽ không một lời nào có thể
diễn tả tâm trạng của họ lúc này; nó trống rỗng như cái khoảng không
trên bầu trời cao vợi, sâu thắt như đáy biển Đông và mênh mông như
Trường Sa lúc này.
Tất cả chín người sống sót đều bị thương nặng, như những xác chết nằm cùng vô vàng các xác chết khác. Có lẽ ngay chính họ cũng không biết là ḿnh c̣n sống. Trong cơn đau đến nỗi tưởng như có thể chết đi, các anh vẫn ư thức rằng, lá cờ Việt Nam trên tay đồng chí Phương cũng không c̣n nữa. Anh Thống buồn rầu nói: “Đá trên đảo là đá san hô cho nên không thể cắm cờ trên đảo được. Chỉ có thể cho người cầm cờ mà thôi. Tuy nhiên, khi người cầm cờ ấy mất th́ lá cờ cũng mất theo”.
|
Khi tàu của Việt Nam đă bị
ch́m rồi, lính Việt Nam nhảy xuống biển mà nổi lên trên là
họ bắn hết. Trung Quốc cho những chiếc xuồng chạy trên biển
và bắn tất cả lính Việt Nam nào nổi lên. |
Trận chiến trên đảo Gạc Ma kết thúc,
phía Trung Quốc chỉ có một người bị thương. Họ vinh danh một đặc
nhiệm hải quân tên Du Xiang Hou, là người đă xé bỏ lá cờ Việt Nam
trên đảo. Họ làm phim giáo dục con cháu về trận chiến mà đối với họ
là một sự vẻ vang kiêu hùng. Và họ xem đó là bằng chứng không thể
chối căi đối với chủ quyền tại đảo Gạc Ma. Vậy mà đă 23 năm tại Việt
Nam, cuộc chiến này bị né tránh không nói đến, như thể nó là một
phần lịch sử cần được giấu đi. Có lẽ trận chiến trên đảo Gạc Ma
không phải là một vết son trong lịch sử như những chiến thắng của
đội quân Lư Thường Kiệt, Trần Quốc Tuấn hay vua Quang Trung. Tuy
nhiên, người ta vẫn cần một lịch sử thật hơn một lịch sử đẹp. Huống
chi, các chiến sĩ CQ-88 tay không đánh giặc, há chẳng phải đẹp lắm
sao?
Cuộc chiến tại Gạc Ma kết thúc, nhưng
trận chiến của những người c̣n sống sót c̣n chưa đến hồi kết. Số
phận chín người c̣n sống sót như thế nào? Mời quư vị đón nghe vào kỳ
tới.
http://www.rfa.org/vietnamese/programs/OneStoryaWeek/cq-88-part-1-qc-10192011173549.html