(Tặng toàn thể Đồng Môn chiến hữu.
Riêng tặng người lính N-D-Cận, hoạ sĩ SMC, và chị Linh Đắc)
"ĐÂY LÀ TIẾNG NÓI NƯỚC VIỆT
NAM
PHÁT THANH TỪ THỦ ĐÔ SÀIGÒN..."
Cho đến nay, tiếng nói đó vẫn còn
Vang vọng mãi trong trái tim "Người Lính".
Là hình ảnh của một thời ổn
định
Là tiền đồn của Thế giới tự do
Của miền Nam nước Việt rất ấm no
Là thành luỹ mang hồn thiêng sông núi.
"Người Lính" trẻ đã một thời
dong ruỗi
Đem Tình người, Tình lính trấn biên cương
Vẫn một lòng chung thuỷ với quê hương
Dù oan nghiệt rẽ đời qua trăm hướng.
"Người Lính" chúng tôi tuy
không Sinh Vi Tướng
Cũng hiên ngang chấp nhận Tử Vi Thần
Trọn một lòng chỉ vì Nước, vì Dân
Dâng hiến cả đời mình cho Tổ Quốc.
Từ QUảng Trị rét căm mùa gió
bấc
Đến Cà Mau mưa, lũ ngập đồng sâu
Vết giầy saut lội bất cứ nơi đâu
Để mang lại Tin Yêu và Lẽ Sống.
"Người Lính" chúng tôi mang
trái tim hào phóng
Của tuổi đời đẹp nhất: lúc đôi mươi
Làm nguồn vui nơi tuyến đầu lửa bỏng
Trong gian truân vẫn nồng ấm nụ cười.
Dù đôi lúc có hoang mang, phẫn
nộ
Hay chán chường vì dấu ấn chiến tranh
Nhưng nỗi buồn cũng tan biến rất nhanh
Khi đối diện với kẽ thù ngoài mặt trận.
Rồi cũng đến lúc chào thua số
phận
Khi tàn vong đành nước mất, nhà tan
Vì thế cùng, lực tận phải sang bang
Thân nhược tiểu, xót thầm, ôi ngang trái!
"Người Lính" chúng tôi không
hề chiến bại
Chỉ chào thua định mệnh đã an bài
Bởi cô thế đành nương thân hải ngoại
Chờ bình minh quang phục của ngày mai.
Huy Văn
Mưa Tháng 4
Giọt nước mắt thương Anh
Nơi trại tù cải tạo
Những trận đòn hung bạo
Da thịt máu tuôn rơi
Giọt nước mắt thương Chị
Với đàn con mồ côi
Vành khăn tang vô tội
Héo hắt cả mảnh đời
Giọt nước mắt thương Em
Lang thang nên hè phố
Bán từng tấm vé số
Mong có bát cơm đầy
Giọt nước mắt thương Mẹ
Trông ngóng phương trời xa
Đàn con nay biệt tích
Còm cõi tấm thân già
Giọt nước mắt thương Cha
Quê hương mình đổ nát
Bao nhiêu người kinh ngạc
Tự Do biến mất rồi
Viết Cho Tháng 4 Đen
ĐHH