|
THÁNG BA NĂM ĐÓI
(7)
* Xuân Vũ TRẦN Đ̀NH
NGỌC
Trích
Viễn Xứ On Line
18
Điểm chung thứ hai của những gia đ́nh giầu có này lúc ấy là họ
tham lam những đồ vật quí giá của người khác và tính hụt trong
nạn đói. Ông bà bá Vĩnh là một thí dụ điển h́nh.
Ông bá
Vĩnh ở tổng Kiên Lao, làng Kiên Lao Hạ là một trong những người
giầu có thuộc loại nói trên. Khi người hàng huyện, hàng tổng
nhao lên v́ đói vào đầu năm 1944 th́ nhà ông vẫn c̣n vài ba trăm
thùng thóc. Với số thóc này mà giữ được, gia tộc ông có thể cầm
cự vài ba năm không sợ đói, chờ tiếp tế hoặc mùa lúa mới hay một
phép lạ nào đó.
Người làng, người tổng biết ông c̣n nhiều thóc, họ phải t́m cách
đổi những cái họ đang có lấy thóc của ông ăn cho đỡ đói. Họ mang
văn tự nhà, đất cầm cố cho ông với một giá quá hời, của mười
đồng chỉ cầm lấy một. Ông bá, nhất là bà vợ, muốn những mảnh đất,
mảnh ruộng, cái nhà, cái ao, ruộng cần, ruộng muống ấy từ lâu v́
ḷng tham không đáy - mười người hầu như cả mười - nên chấp
thuận ngay. Người con cả là Chưởng Bạ hàng tổng tên Tước, đă bốn
mươi tuổi, can bố mẹ rằng:
“Con thấy cơ đềm đói này c̣n lâu lắm, chưa biết bao giờ có mùa
màng mới hoặc tiếp tế từ trong Nam Bộ ra. Chính gia đ́nh nhà ta
cũng phải dè sẻn từng hạt thóc v́ sợ có ngày hết cả th́ chết đói.
Giờ này người ta đang túng đói khắp lượt, nếu bố mẹ có dư giả
th́ nên phân phát cho họ lấy phước, nếu không làm được như vậy
th́ thôi chứ cầm cố ruộng đất, nhà cửa, nồi mâm của người ta với
giá rẻ mạt, mang tiếng. Lương tâm ḿnh không cho làm. Vả lại,
giữ những văn tự, của cải đó đến lúc hết gạo, có thể lấy nó làm
gạo ăn cho sống người được không? Xin bố mẹ nghĩ lại.”
Ông Bá đáp:
“Thật ḷng bố cũng không muốn cầm cố của người ta như thế này
nhưng vừa phần họ là chỗ đi lại lâu ngày ḿnh nể nang, vừa phần
họ nói khan nói vă quá v́ họ không c̣n ǵ để sống. Họ không đưa
văn tự cho ḿnh, ḿnh cũng phải cứu giúp họ nữa là.”
Anh Tước nói:
“Chẳng thà bố nói bố tặng không cho mỗi gia đ́nh túng quẫn một
hay hai thùng thóc và chỉ có bấy nhiêu rồi đóng kho thóc lại,
mướn người canh giữ cẩn thận mà duy tŕ sự sống c̣n hơn là bố mẹ
cứ nể người này cầm cái văn tự nhà, nể người kia cầm cái văn tự
đất, rồi người này cầm được người kia không, sinh ra ghen tị thù
hằn. Nhất là mẹ, hễ ai nói ngọt là mẹ cởi hết hầu bao. Con nói
ít bố mẹ hiểu nhiều.”
Ông bà bá Vĩnh nghe Chưởng bạ Tước nói có lí nhưng vẫn c̣n nh́n
thấy giá trị những của cải, đồ vật mà từ lâu hai ông bà mơ ước.
Bộ tranh khảm xà cừ long li qui phượng của nhà nhiêu Tựu đă
truyền ba đời, chỉ có ba gánh thóc mua đứt. Bộ khác thông trúc,
cúc mai của cụ Lí Cựu cũng chỉ chừng đó. Đôi câu đối của ông hào
Tạng dài hai thước tây, ngang 35cm, thợ Hà nội làm ḱ công, cũng
khảm xà cừ, đáng giá cả năm sào tư điền nay chỉ cầm lấy năm gánh
thóc. Rồi sập chân qú, tủ gụ, tủ chè chạm trổ cành nho con sóc,
tủ đứng cánh cong, độc b́nh làm đời Khang Hy, song b́nh niên
hiệu Càn long bên Tàu, mâm thau, nồi đồng, cả xà tích bạc, hoa
tai, khuyên vàng trông loá cả mắt có nghĩa hết mọi báu vật từ
nông thôn đến thành thị ưa chuộng ước ao cứ thế ùn ùn khiêng đến
sân nhà ông bá Vĩnh, ngăn cũng không được. Một cái sân gạch rộng
bằng rưỡi cái sân chơi volley-ball nay đồ đạc giường tủ, ghế bàn,
đồ quí Giang tây chất đống như núi đến nhà một phú gia địch quốc
cũng chưa có, đến của cải của Tể tướng khi xưa cũng không bằng
chứ ai nghĩ đó là sân của một ông bá hộ. Thế mới biết tài sản
cộng chung lại của nhiều người thật to lớn. Nó ví như khi người
ta cầm giỏ đi xin mỗi người (trong nhà thờ Công giáo chẳng hạn)
một tí, lúc đếm lại mới thấy món tiền thật lớn. Tích tiểu thành
đại là vậy.
Khi những
người túng đói đưa đồ vật đến, ùn ùn đưa đến th́ bắt buộc bà bá
phải cho xúc thóc, nếu không họ không về. Có người ngồi suốt
sáng đến tối, ăn vạ ở sân bắt buộc bà bá phải cho xúc gánh thóc
cho họ gánh đi.
Chỉ trong 10 ngày, mấy cót thóc lớn trong hai gian nhà chứa thóc
của ông bá Vĩnh hao hụt hơn phân nửa. Lúc đó ông bá mới hoảng
hồn cho người canh cổng không cho người và đồ vật tấn vào nữa
th́ đă muộn. Những người con ông bà bá, cả thảy mười, cùng với
chồng với vợ với con của họ, xúc thóc chia tam chia tứ xin được
giữ riêng, đề pḥng đói. Anh Chưởng bạ Tước xin dăm chục thùng
làm vốn đưa vợ con lên thành phố Nam định. Anh buồn v́ cha mẹ
không nghe lời anh và đi biệt đến nỗi lúc ông bà bá mất, anh
không biết.
Cuối năm 1944, ông bá bị bệnh phải bán một ít thóc chữa bệnh,
bệnh không khỏi nhưng ông qua đời. Cót thóc cũng vét đến hạt
cuối dù lúc đó gia đ́nh chỉ c̣n bà bá, cô con gái út và hai
người cháu ở với ông bà từ thuở nhỏ. Bốn người này kiệt quệ
nhiều ngày, ra vườn kiếm củ giong, củ chóc, củ chuối ăn đỡ nhưng
chẳng c̣n ǵ. Dân ăn trộm ban đêm đi ruồng từ vườn nhà này sang
vườn nhà kia như băi hoang v́ chó coi nhà đă chết hoặc bỏ nhà đi
hoang kiếm ăn ở ngoài đồng, nơi có những xác chết chôn vội nên
huyệt đào nông, xác người - dù đă khô đét lại c̣n da bọc xương -
vẫn c̣n là những ǵ tốt cho chuột đồng, chó mèo đói. Gà tuyệt
nhiên không c̣n một con v́ lí do dễ hiểu. Sáng, trưa miền quê
khi xưa rộn tiếng gà, gà trống gáy ̣ ó o, gà mái cục te cục tác
sau khi đẻ, gà con chiếp chiếp theo mẹ kiếm ăn. Nay im lặng một
cách đáng sợ. Tiếng lợn ủn ỉn trong chuồng đ̣i ăn là âm thanh
của phồn thịnh, sung túc nhưng cả năm nay, lợn cũng như gà, biến
trước nhất. Có nhà nuôi lợn thịt, hết cám, phải ngả thịt cho con
ăn, vả lại cũng sợ đêm chúng vào bắt trộm. Nếu không ăn thịt,
đem ra chợ bán lấy tiền th́ dùng tiền làm ǵ? Có ai có thóc gạo,
ngô khoai bán đâu mà mua. Đành là phải giết lợn cho con ăn nhưng
chỉ có thịt lợn không, không có cơm, không có xôi, không có bánh
trái ǵ ráo, may ra c̣n vài củ chuối đem hầm xương lên mà húp
suông với nhau, hột muối cũng hiếm v́ có ai đi bán muối nữa đâu.
Quá ư là cơ cực!
Phút chót, hết
mọi thứ, cô con gái út bà bá hái lá lưỡi rắn luộc cho bốn người
ăn vào buổi chiều. Bà bá và người cháu trai đêm đó lăn ra chết.
Ngày hôm sau th́ chính cô này và người cháu gái ra đi. Cả bốn
người nằm chết trong một ngôi nhà lớn đầy đồ quí giá và văn tự
nhà đất, không thiếu thứ ǵ đầy nhóc cái sân và ở mọi nơi nhưng
thực phẩm đến một hạt gạo cũng chẳng c̣n. Bốn cái thây ma nằm
sóng sượt trong nhà mà không ai biết, v́ c̣n ai đâu mà đi coi
ruồng ruồng trong xóm. Cho đến cả hai tuần sau, một người họ
hàng từ thành phố Nam Định, do anh Tước nhờ về coi xem cha mẹ
anh ra sao mới khám phá ra cả bốn đă chết rữa, xác bị chuột,
chó, mèo hoang làm thịt, chỉ c̣n bộ xương, cảnh tượng vô cùng sợ
hăi. Chẳng qua v́ tham, v́ cả nể, v́ tính hụt một nước cờ mà
mạng vong. Nhiều gia đ́nh khác hoàn cảnh cũng tương tự.
Bạn đọc có thể
hỏi, nhiều người chết rữa như thế trong một làng th́ tử khí tanh
tưởi nổng nặc, người c̣n sống chịu sao thấu? Đúng, nhưng là với
những người c̣n thịt c̣n thà, nhất là với những người to béo,
chứ với những người chết đói đó, chỉ xương đét vào với da, mùi
tử khí cũng giảm đi rất nhiều v́ chất để thối rữa nhanh là thịt
đă tiêu tán hết từ nhiều ngày trước.
Những người sống sót sau trận đói cũng kể lại, nhiều nơi lóc
thịt người ra ăn, nhất là thịt những đứa trẻ, được tin là ngon
hơn thịt người lớn. Bút Xuân không chứng kiến nhưng tin là có ở
vào những thời điểm người sống không c̣n một chút ǵ để ăn phải
iều mạng ăn thịt đồng loại, ăn thịt người thân v́ đói quá đến
phát điên phát cuồng, mất cả lí trí.
Cũng như vài
chục năm trước đây, khi những chiếc thuyền, tầu đánh cá chở đầy
dân vượt biển trốn tránh chế độ CS từ sau 30-4-1975, từ miền Nam
ra hải phận để đi Mă Lai, Nam Dương, Singapore v.v...có những
chiếc tầu chết máy đă trôi dạt vào đảo san hô, hết thực phẩm, họ
cũng phải ăn thịt lẫn nhau trước khi chết. Một chiếc tầu hơn hai
trăm người chỉ c̣n sống sót 3 người (một đang ở quận Cam, Cali)
được cứu về Hồng Kông kể lại thế.
Lại có những người kể rằng họ đă ăn những cái bánh bao, bánh
chưng trong là nhân thịt người. Bút Xuân không có kinh nghiệm đó
trong tháng Ba năm đói nên không biết. Nhưng Bút Xuân suy luận
rằng, khi c̣n gạo để làm bánh chưng hay bánh bao đem ra chợ bán,
tức lúc đó chưa quá đói kém. Chưa quá đói kém th́ không ai nghĩ
đến giết người ăn thịt đâu v́ dù sao, không dễ dàng ǵ giết
người ăn thịt, hơn nữa, thịt người chưa ai ăn bao giờ nhưng biết
là nó khó ăn, tanh tưởi, gớm gớm dễ ǵ nuốt trôi. Chỉ khi không
c̣n một thứ ǵ (nhất là không c̣n gạo làm bánh) người ta mới
liều ăn cho qua cơn đói mà thôi! Lời huyên truyền bánh bao, bánh
chưng nhân thịt người thật khó tin ngoại trừ trường hợp có kẻ
điên giết người làm nhân bánh trong khi không phải là lúc đói
kém chết người như tháng Ba năm Ất Dậu 1945.
19
Chết đói chán
xong chết no.
Mùa kế tiếp
năm 1945 được mùa. Những người sống sót sau trận đói bây giờ “ăn
báo thù”. Người ta kể là họ ăn kinh lắm, ăn không biết no, ăn
cho đến khi bội thực ngă lăn ra chết. Ăn đến mặt mày đỏ ké lên,
mồ hôi vă ra, cái bụng to như cái trống làng vẫn chưa thôi, vẫn
cứ thồn vào cho cố. Và ngă lăn ra chết không cứu được, mắt trợn
trừng, sùi bọt mép, chân tay bất động. Tuy chết no không nhiều
lắm nhưng cũng kể cả ngàn. Thật đau khổ cho ṇi giống Việt. Bốn
ngàn năm Văn hiến mà khốn khổ khốn nạn đến thế ư?
KẾT LUẬN
Nạn đói tháng Ba năm Ất Dậu là một bi kịch vô cùng hăi hùng, đau
thương độc nhất do thiếu thực phẩm của dân tộc Việt Nam kể từ
thời lập quốc. Những nguyên nhân đă nhắc đi nhắc lại ở trên:
1- Do thực dân
Pháp tàn ác, theo lệnh Nhật thu mua lúa gạo thật nhiều, do chỉ
tiêu Nhật đưa ra, nhiều hơn cả số lúa nông dân Bắc Việt có thể
sản xuất mỗi vụ.
2- Do quân
phiệt Nhật bắt nông dân ta bỏ lúa trồng đay, phục vụ những nhu
cầu chiến tranh của chúng.
3- Do Chính
phủ Nam triều mà vua Bảo Đại cầm đầu vô trách nhiệm, bù nh́n,
không một lời can thiệp, không nh́n đến dân.
4- Một số Sử
gia trong có Sử gia Trần Gia Phụng cho rằng đảng Việt Nam Độc
Lập Đồng Minh (Việt Minh) liên đới trách nhiệm v́ tịch thu lúa
gạo tiếp tế cho nông dân Bắc Việt. Việt Minh tồn trữ rất nhiều
để nuôi bộ đội lúc đó cần tuyển mộ nhiều.
Con cháu, anh
chị em những nạn nhân tháng Ba đói hiện nay vẫn c̣n một số người,
họ rơi lệ khi nhắc đến thảm cảnh tháng Ba đói. Cũng từ nạn đói
hăi hùng đó, dân tộc Việt Nam càng căm thù thực dân Pháp và đế
quốc Nhật nên toàn dân đă đứng lên làm cuộc Tổng Khởi Nghĩa mùa
Thu 1945 ngày 19-8, giành lại nền Độc lập, Tự chủ cho nước nhà.
Vụ đói chính là một trong những nguyên nhân lớn gây nhân xúc tác
mạnh mẽ trong quần chúng để mọi người, nhất là thanh thiếu niên,
rường cột của nước nhà, hết ḷng v́ đại nghĩa của dân tộc là
chiến đấu để cứu dân tộc thoát khỏi gông cùm đế quốc. Nhưng, như
mọi người Việt Nam đều biết, ông Hồ chí Minh và đảng Việt Minh
của ông ta, lợi dụng ḷng yêu nước của toàn dân, áp đặt chế độ
Cộng sản lên đầu lên cổ dân tộc Việt, gây ra muôn vàn tang tóc
điêu linh cho cho đồng bào ta với hai cuộc chiến tranh:
1946-1954; Pháp-Việt Minh và 1954-1975, giữa miền Nam dân chủ tự
do có Hoa Kỳ yểm trợ và miền Bắc Cộng sản, dưới quyền chỉ huy
của Cộng sản quốc té.
Hiện tại thế giới c̣n nhiều nơi chịu nạn đói như phần đầu Bút
Xuân đă đề cập mặc dù khoa học tân tiến về nông nghiệp hiện nay
cho phép thế giới sản xuất ngũ cốc và các thực phẩm khác thật
dồi dào để phục vụ con người.
Bạn nghĩ sao
nếu chúng ta có 1 tỉ 500 triệu pounds khoai lang (1kg =
2.2046lb) hay cả mấy tỉ pounds bắp - sản lượng một năm của Hoa
Kỳ vài năm nay - để đem đi chia cho những nạn nhân tháng Ba đói
như gia đ́nh ông bà Thung, anh chị Thường và các con, cho gia
đ́nh ông bà bá Vĩnh, nghĩa là cho khắp hết mọi người đang đói,
đang cần thực phẩm ở Bắc Việt và Bắc Trung Việt lúc đó để họ duy
tŕ sự sống cho đến mùa sau? Bút Xuân sẽ bỏ làm, xung phong vào
đoàn Cứu đói ngay để đi đến khắp hang cùng ngơ hẻm phát khoai,
bắp cho đồng bào như khi xưa đă làm trong đoàn Cứu đói ở Hải
pḥng. Chỉ khác ở chỗ mỗi nạn nhân khi xưa Bút Xuân và các bạn
chỉ phát cho mỗi người hai nắm cơm bằng quả trứng gà cho một
ngày th́ bây giờ được tặng trăm kí-lô khoai và trăm kí-lô bắp
cho đợt phát đầu. Chắc chắn với hai tỉ rưỡi pounds khoai, bắp
này, dù không có gạo, người người sẽ no đủ, nhà nhà yên vui, lúa
giống lại được phát để có thu hoạch mùa sau và hai triệu đồng
bào thân mến của chúng ta không phải ra đi tức tưởi và v́ thế
cũng không có những trang Chuyện Kí đầy huyết lệ này. Có lẽ Bút
Xuân đang nằm mơ giữa ban ngày, bà con à!
Từ
tháng 4-75 đến nay, trải qua 30 năm, Bút Xuân đă sống ở Hoa Kỳ.
Bút Xuân đă được mời dự nhiều tiệc cưới, nhất là ở quận Cam,
Cali. Thức ăn ê hề, có những đám tiệc ăn một nửa, đổ vào thùng
rác một nửa, kể cả nhiều món ngon, đắt tiền. Quả là quá phí phạm!
Tôi tự nghĩ ông trời không công bằng “Kẻ ăn chẳng hết, người lần
không ra!”
Little Saigon,
CA 20-4- 2005
GS Xuân Vũ
TRẦN Đ̀NH NGỌC
|