LTS.- Sau
Bức Màn Đỏ là tác phẩm thứ ba của Hoàng Dung viết về bối cảnh
trong hậu trường chính trị của đảng CSVN, trong đó những cuộc
thanh trừng tranh giành ảnh hưởng đă diễn ra hết sức gay gắt.
Tuy nhiên đó là những “thâm cung bí sử” người ngoài ít biết cho
tới khi tác giả lục lọi trong các kho tài liệu lớn ở Hoa Kỳ cũng
như thu góp thêm những tài liệu ở trong nước c̣n ghi dấu tích
những chuyện tưởng đùa nhưng có thật. Sau Bức Màn Đỏ do nhà xuất
bản Tủ Sách Tiếng Quê Hương ấn hành và đă phát hành.
(Tiếp theo)
Việc kư kết
thỏa ước thương mại song phương đă mở đường cho Tổng Thống Hoa
Kỳ Clinton ghé thăm Việt Nam vào tháng 11 năm 2000. Trong
phái đoàn, ngoài Bộ Trưởng Thương Mại Minetta c̣n có Thượng Nghị
Sĩ Kerry, Dân Biểu Loretta Sanchez (khu vực quận Cam-Orange County, California). Tuy nhiên, không phải ai cũng
hoan nghênh cuộc thăm viếng đó. Trước khi Clinton tới, ngày
27-10-2000, những phần tử bảo thủ trong Bộ Chính Trị gửi một
thông tư mật cho đảng viên, do Phạm Thế Duyệt kư tên, chỉ thị
cho các cấp không được tỏ ra quá nồng nhiệt khi tiếp đón
Clinton. Thông tư viết: “Chúng ta phải luôn nhớ rằng bản chất
của Mỹ là chống lại Chủ Nghĩa Cộng Sản. Chúng vẫn chưa từ bỏ mưu
toan diễn biến ḥa b́nh...” Chuyến đi thăm của
Clinton chỉ được thông báo trước 2 ngày với vài hàng
ngắn ngủi: “Tổng Thống Hoa Kỳ W.J.Clinton và phu nhân sẽ chính
thức viếng thăm Việt Nam từ 16 đến 19-11-2000. Chuyến
viếng thăm là do lời mời của Chủ Tịch Trần Đức Lương”. Chỉ có
báo Thanh Niên là thêm một vài chi tiết.
Báo chí được
chỉ thị là nếu có đăng h́nh Clinton, h́nh đó phải nhỏ hơn h́nh của Giang Trạch Dân mới
đi thăm Việt Nam trước đó. Nguyễn Dy Niên thấy
thái độ của Bộ Chính Trị cũng phải hủy bỏ cuộc họp báo trong
ngày mà Clinton tới Hà Nội. Dù
Trần Đức Lương, Phan Văn Khải đă tiếp xúc với Clinton một cách
ngoại giao và thân thiện, nhưng khi Clinton gặp Lê Khả Phiêu th́
đă bị Lê Khả Phiêu lên tiếng thuyết giảng cho Clinton một bài
học dài về lịch sử Việt Nam, đồng thời cũng lên án chủ nghĩa đế
quốc và khoe là chiến tranh Việt Nam đă có một tác dụng tốt cho
phong trào xă hội chủ nghĩa. Clinton,
một người tránh nhập ngũ, sợ mang tiếng cũng đă cứng cỏi nói lại
rằng việc Hoa Kỳ tham chiến ở Việt Nam là để bênh vực quyền dân tộc tự
quyết. Thái độ thiếu ngoại giao của Lê Khả Phiêu sau đó đă bị
phê b́nh trong nội bộ Đảng. Một điều đáng chú ư là trong dịp này,
tại Mạc Tư Khoa, Liên Xô cũng thông báo là Tổng Thống Putin sẽ
viếng thăm Đại Hàn và Việt Nam trong đầu năm tới.
Có lẽ trong
thâm tâm Lê Khả Phiêu, mục đích chính của việc lên lớp Clinton
không trực tiếp liên hệ với vấn đề quan hệ ngoại giao hay kinh
tế với Hoa Kỳ mà thực ra là để trấn an Trung Hoa và lấy ḷng
những thành phần bảo thủ. Bản báo cáo về cuộc nói chuyện riêng
với Clinton được công bố ngay trên đài truyền h́nh hai lần, sau
đó được chính thức phân phát cho báo chí. Tân Hoa Xă của Trung
Hoa cũng phổ biến ngay lập trường cứng rắn với Hoa Kỳ của Lê Khả
Phiêu. Ngoài ra, có dịp lên lớp tổng thống một nước đang đứng
đầu các nước tư bản cũng là dịp để giải tỏa những dồn nén. V́ lư
lịch từng làm cai phu cho một chủ đồn điền Pháp, Lê Khả Phiêu
muốn sang Pháp để được tiếp đón như một quốc khách, v́ thế nên
đă nhờ đảng Cộng sản Pháp nói với Tổng Thống Chirac mời Lê Khả
Phiêu. Giữa năm 2000, Lê Khả Phiêu dẫn một phái đoàn gần 199
người sang viếng thăm nước Pháp.
Cả tổng thống
và thủ tướng Pháp đều né tránh tiếp đón Lê Khả Phiêu, v́ trên
danh nghĩa chính thức, Lê Khả Phiêu chỉ là tổng bí thư một đảng
chính trị. Cả Bộ Trưởng Ngoại Giao cũng lấy cớ bận việc. Cuối
cùng, người thay mặt chính phủ Pháp ra phi trường đón tiếp là Bộ
Trưởng Giao Thông, lư do ông này là đảng viên Cộng Sản. Báo chí
và truyền h́nh không hề đả động đến chuyến viếng thăm. Khi rời
nước Pháp, chính phủ Pháp cũng không tổ chức tiệc tùng đưa tiễn
theo nghi lễ quốc khách. Được cử lên làm một người có quyền lực
cao nhất một nước, nhưng khi ra nước ngoài bị coi thường khiến
cho Lê Khả Phiêu sau khi về nước, chẳng những đă mưu định giữ
ghế Tổng Bí Thư thêm một nhiệm kỳ mà c̣n t́m cách để kiêm nhiệm
luôn chức Chủ Tịch Nhà Nước giống như Giang Trạch Dân bên Trung
Hoa. Quốc gia duy nhất đón tiếp Lê Khả Phiêu một cách trọng thể
là Cuba, khi Phiêu sang viếng thăm vào ngày 7-9-1999. Đền bù lại,
Cuba đă được Lê Khả Phiêu tặng cho 3,000 tấn gạo.
Cùng đi với
Clinton sang thăm Việt Nam, ngoài vợ con ông cùng những phụ tá,
c̣n có trên 30 đại diện của những công ty lớn như Boeing, Nike,
Genetral Motors, Lucent, Motorola... đến để tham quan khả năng
kinh tế. Clinton được mời đến nói chuyện tại trường đại học Hà
Nội và buổi nói chuyện được trực tiếp truyền h́nh. Trái với ư
muốn của Lê Khả Phiêu, buổi nói chuyện cũng như sự tiếp đón của
dân chúng đối với Clinton đă diễn ra khá nồng nhiệt và đối với
nhà cầm quyền Việt Nam, chuyến đi đó đă gây ra nhiều phiền phức.
Họ đă phải bắt giữ ông Hà Hải, tổng thư kư Giáo Hội Phật Giáo
Ḥa Hảo ngày 19-11-2000 khi ông này đang định từ Long Xuyên lên
Sài G̣n gặp Clinton và trong khi Clinton đang ở Hà Nội th́ phi
công Lư Tống đă dùng một máy bay từ Thái Lan bay về Sài G̣n rải
truyền đơn chống Cộng rồi an toàn trở lại Thái Lan. Lư Tống sau
1975 từng vượt ngục tù Cộng Sản đi bộ sang Tân Gia Ba (12). Năm
1992, ông trở về Việt Nam ép một phi công hàng không Việt Nam
bay quanh vùng Sài G̣n để thả truyền đơn.
Lần đó ông bị
bắt sau khi nhảy dù xuống đất nhưng được chính phủ Hoa Kỳ can
thiệp để được thả 6 năm sau. Trở về Mỹ, năm 2000, ông lái một
phi cơ nhỏ sang Cuba rải truyền đơn chống Castro ở Havana rồi an
toàn trở về Mỹ. Do sơ hở này, pḥng không của Việt Nam đă trở
nên “quá cảnh giác” cho nên ngay ngày hôm sau, đă bắn nhầm vào
một phi cơ dân sự. Sau vụ trở lại Việt Nam lần thứ hai này của
Lư Tống, Phạm Văn Trà, Lê Văn Dũng và các cấp chỉ huy không quân
và pḥng không đều bị khiển trách v́ không chu toàn được nhiệm
vụ. Khi Lư Tống bay trở về Thái Lan, ông đă bị nhà cầm quyền
Thái Lan bắt và bỏ tù nhiều năm.
Sau chuyến đi
của Clinton, Việt Nam lại đón tiếp Tổng Thống Putin của Nga Xô.
Bang giao với Liên Xô được cải thiện rất nhiều từ khi Putin lên
cầm quyền và nhất là sau khi Phan Văn Khải sang Nga kư thỏa ước
trả món nợ 1.7 tỷ Mỹ kim. Putin đến thăm Việt Nam từ Đại Hàn và
khi gặp Trần Đức Lương, hai bên tuyên bố là sẽ phát triển một
“hợp tác chiến lược”, theo đó, ngoài việc Nga Sô hợp tác với
Việt Nam thăm ḍ và khai thác dầu hỏa, c̣n giúp xây dựng cho
Việt Nam nhà máy điện nguyên tử đầu tiên trị giá khoảng 3.5 tỷ
Mỹ kim và một nhà máy thủy điện tại Sơn La, tổn phí khoảng 2.6
tỷ. Việc xây dựng nhà máy thủy điện Sơn La đă gây ra một số chỉ
trích, v́ Sơn La là vùng có thể có động đất và v́ sẽ bắt buộc
phải di cư 100 ngàn người đi nơi khác. Tin đồn về việc di cư này
mấy năm trước đă là một trong những nguyên nhân gây ra biến loạn
ở vùng Tây Nguyên. Ngoài ra, Việt Nam cũng nhờ Nga Xô phóng giúp
một vệ tinh truyền tin.
Một vấn đề
chính trong chuyến viếng thăm của Putin là vấn đề Việt Nam sẽ
tiếp tục mua vơ khí. Từ 1990, việc sản xuất và bán vơ khí đă là
một nguồn xuất cảng lớn của Nga Xô (báo chí Ấn Độ đă gọi tên
Putin là chữ viết tắt của
Planes-Uranium-Tanks-Infrastructures-Nuclears). Putin đă khuyến
khích Việt Nam mua thêm những chiến đấu cơ Sukhoi 27 (tầm hoạt
động 3680 cây số), oanh tạc cơ Su-30MK và có thể cả Mig 29. Hải
quân Việt Nam cũng được tân trang. Việt Nam đă mua những tàu
phóng hỏa tiễn và hệ thống phóng phi đạn chống chiến hạm
Mosquito, với những phi đạn có thể bay thấp và bắn trúng mục
tiêu trong ṿng 120 cây số. Sau chuyến đi của Putin, Nga Xô bán
được cho Việt Nam hai giàn hỏa tiễn pḥng không tối tân S300 PMU
1, có thể bắn trúng phi cơ cách xa 150km. Nga Sô đă bán cho
Trung Hoa loại vơ khí này và c̣n dự định bán cho Trung Hoa loại
S300 PMU 2, tối tân hơn. Do ám ảnh áp lực của Trung Hoa, nhiều
khi Việt Nam đă phải lén lút mua vơ khí một cách ngoài qui ước.
Chẳng hạn,
tháng 10 năm 2002, khi nhân viên hải quan tỉnh St Petersburg
khám xét một thùng hàng lớn đưa về Việt Nam, ngoài thùng ghi là
phụ tùng xe hơi, nhưng bên trong lại thấy có một số hỏa tiễn
pḥng không tối tân nhất của Nga Xô. Để tiết kiệm ngân sách,
trong chuyến đi Việt Nam, Putin cũng cho biết là sẽ trả lại hải
cảng Cam Ranh vào năm 2002, trước thời hạn giao kèo 2 năm. Tuy
Việt Nam rất muốn hải cảng được Hoa Kỳ thuê lại, nhưng v́ sợ mất
ḷng Trung Hoa, Việt Nam mời Trung Hoa là nước đầu tiên để cho
chiến hạm ghé thăm Cam Ranh. Hiểu thâm ư của Việt Nam, Trung Hoa
cương quyết từ chối. Việt Nam sau đó tuyên bố là sẽ biến Cam
Ranh thành một thương cảng. Sau khi Putin về nước, Nông Đức Mạnh
và Trần Đức Lương cũng đă lần lượt sang Nga đáp lễ.
Cùng thời gian
chuyến viếng thăm của Clinton và Putin là những cuộc viếng thăm
của Bộ Trưởng Quốc Pḥng Fernandes, Ngoại Trưởng Singh và Thủ
Tướng Vajpayee của Ấn Độ. Đối với Việt Nam, Ấn Độ là một nước
quan trọng v́ đông dân, có thể chế tạo vơ khí khá tối tân và
nhất là thật tâm muốn bang giao chặt chẽ với Việt Nam.
Tuy nhiên, sau
chuyến đi của Clinton, càng gần đến ngày Đại Hội Đảng lần thứ
IX, cuộc đấu tranh nội bộ của đảng Cộng Sản Việt Nam càng trở
nên gay gắt và tiến tŕnh cải thiện bang giao với Hoa Kỳ bị
ngưng trệ. Do áp lực của phe bảo thủ, chuyến viếng thăm của Đô
Đốc Blair, tư lệnh các lực lượng Hoa Kỳ tại Thái B́nh Dương, dự
trù vào ngày 15-1-01 bất th́nh ĺnh bị Việt Nam hủy bỏ và không
cho biết lư do. Phải chờ đến một năm sau (sau khi Việt Nam đă để
cho chiến hạm Yulin của Trung Hoa ghé cảng Sài G̣n ngày
22-11-2001), ngày 2-2-02, Đô Đốc Blair mới chính thức đến thăm
Việt Nam, và đă gặp Nguyễn Tấn Dũng, Phạm Văn Trà, Nguyễn Dy
Niên. Trong những tiếp xúc, Đô Đốc Blair ngỏ ư Hoa Kỳ không muốn
thuê lại hải cảng này nhưng mong muốn là tàu bè của tất cả các
nước có thể ghé lại khi cần thiết, nhưng sợ làm phật ḷng Trung
Hoa, Việt Nam đă từ chối.
Cũng trong Hội
Nghị Trung Ương Đảng lần thứ 10 (khóa VIII) vào tháng 7 năm
2000, những điểm căn bản cho bản báo cáo chính trị của Đại Hội
Đảng lần thứ IX sẽ được tổ chức vào Tháng Tư năm 2001 được
Nguyễn Phú Trọng đưa ra bàn thảo. Nội dung dự thảo báo cáo nói
chung vẫn là kêu gọi “phát triển kinh tế thị trường theo định
hướng xă hội chủ nghĩa”. Phương châm này chỉ giản dị là sẽ cố
gắng để ưu tiên phát triển cho kinh tế quốc doanh vượt trội hơn
kinh tế tư nhân. Hội Nghị Trung Ương cũng đánh giá vai tṛ của
Ban Thường Vụ Bộ Chính Trị để t́m cách thay đổi. Tuy công khai
tuyên bố theo đuổi đường lối ngoại giao “đa phương”, bản báo cáo
chính trị chỉ nhấn mạnh đến sự cải thiện quan hệ với “những nước
láng giềng, xă hội chủ nghĩa và bạn bè tuyền thống” là Ai Lao,
Căm Pu Chia, Trung Hoa và Liên Xô mà không nhắc nhở ǵ đến Hoa
Kỳ, Tây Âu hay các nước ASEAN.
Tuy là một
thành viên của những nước ASEAN, Việt Nam đặc biệt
quan hệ thân thiết với Ai Lao và Miến Điện. Ai Lao là do bản
chất thụ động cố hữu vẫn phụ thuộc vào Việt Nam trên nhiều lănh
vực, c̣n Miến Điện, do nền độc tài quân phiệt nên bị cô lập đối
với quốc tế nên rất thân cận và được cảm t́nh với những lănh tụ
Cộng sản Việt Nam. Riêng đối với Căm Pu Chia, do mối hận thù
lịch sử và thái độ của cán bộ Việt Nam trong thời gian chiếm
đóng sau 1979, nên dù cho chính quyền Hun Sen đă được Việt Nam
thiết lập và hỗ trợ, đă không c̣n có một quan hệ thực sự thân
thiết như trước. Trong lúc đó, Trung Hoa đă tiếp tục phát triển
ảnh hưởng ở Căm Pu Chia bằng cách giúp xây một xưởng đóng tàu
lớn ở Kompong Som với phí tổn trên 500 triệu Mỹ kim.
Tuy nhiên, chủ
trương nhường nhịn Trung Hoa không phải là có được sự đồng nhất
trong đảng. Đầu năm 2001, địa vị của Lê Khả Phiêu đă có những
dấu hiệu lung lay khi Hội Nghị Trung Ương Đảng thảo luận về vấn
đề tuổi tác, đă biểu quyết không để cho những ủy viên trên 65
tuổi được tái cử. Cả hai Lê Khả Phiêu và Phan Văn Khải đều gần
70 nhưng điều này nhắm vào Lê Khả Phiêu nhiều hơn. Hai tuần sau,
vào đúng ngày mà Bộ Trưởng Quốc Pḥng Trung Hoa Tŕ Hạo Điền
sang thăm Hà Nội, tại miền Nam, báo Sài G̣n Giải Phóng đăng bài
báo tiết lộ chi tiết về hơn 300 vụ vi phạm của Trung Hoa vào
lănh thổ Việt Nam. Tờ báo cũng đăng thêm về kế hoạch bảo vệ và
quản lư hành chánh của Việt Nam trên những ḥn đảo.
Điều này đă
gây phản kháng từ phía Bộ Ngoại Giao của Trung Hoa. Có lẽ đó là
sự thách thức của phe đổi mới trong miền Nam đối với phe bảo thủ
trong Đảng ngoài Hà Nội trước khi có Đại Hội Đảng. Ngoài ra đó
cũng là một cách trả đũa Trung Hoa của phe đổi mới đối với sự
việc tháng 12 năm 2000, trong ngày mà Trần Đức Lương sang Trung
Hoa để đúc kết thỏa hiệp lănh hải và thỏa hiệp đánh cá trong
vịnh Bắc Việt, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Hoa đă lên
tiếng xác nhận chủ quyền của Trung Hoa trên địa phận tranh chấp
Trường Sa. Trước sự phản kháng của Bộ Ngoại Giao Trung Hoa, phát
ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam trả lời là bài báo trên Sài G̣n
Giải Phóng chỉ là ư kiến của một “tờ báo địa phương”.
Tuy nhiên, mấy
ngày sau, báo Lao Động cũng đăng một bài báo trong đó có ghi lại
lời của Hà Văn Tấn, viện trưởng Viện Khảo Cổ nói là đă đào được
những di chỉ đồ sứ của Việt Nam từ thế kỷ thứ 13 ở những đảo Nam
Yết, Song Tử Tây, Sơn Ca, Sinh Tồn Lớn, Phan Vinh, An Bang...
chứng minh chủ quyền lâu đời của Việt Nam trong vùng Trường Sa.
Cũng trong tháng 2 năm 2001, báo Tiền Phong đăng tin đă bắt giữ
Phạm Văn Dũng, phó chủ tịch ủy ban nhân dân phường Hoàng Văn
Thụ, Hà Nội về tội làm gián điệp (với ám chỉ là cho Trung Hoa).
(C̣n tiếp)