Sau Bức Màn Đỏ: hậu trường chính trị Việt Nam sau 1975 (10)
Tuesday, January 01, 2008

Hoàng Dung

(Tiếp theo)    

Trước chủ trương nghiêng về Trung Hoa của Lê Khả Phiêu, về ngoại giao, phe đổi mới trong chính phủ đă cố gắng quân b́nh lại bằng cách trao đổi đại sứ với Hoa Kỳ và xúc tiến việc hoàn tất thỏa hiệp thương mại song phương (BTA - bilateral trade agreement). Năm 1997 đă là năm đầu tiên sau 1975 mà Hoa Kỳ có đại sứ ở Việt Nam và lần đầu tiên, Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Madelein Albright thăm viếng Hà Nội. Trong cuộc thăm viếng này, Ngoại Trưởng Albright ca ngợi thành quả đổi mới của Việt Nam từ năm 1986, nhưng khuyến cáo Việt Nam nên phát động một phong trào “đổi mới đợt 2”. Có lẽ như để cảnh cáo hành động làm thân với Hoa Kỳ của Việt Nam, ngày 7-3-97, Trung Hoa đem dàn khoan dầu Kantan III và hai tàu thăm ḍ 206 và 208 đến vùng biển trong vịnh Bắc Việt mà Việt Nam đă xác nhận chủ quyền.

Lần này, sau khi đơn phương phản đối không kết quả, Việt Nam cầu cứu tới những nước ASEAN, gián tiếp cảnh cáo họ là “Nếu Trung Hoa có thể lấn áp Việt Nam, họ có thể làm như thế với các nước khác”. Đồng thời, trong thời gian đó, ngày 22-3-1997, tư lệnh những lực lượng Hoa Kỳ vùng Thái B́nh Dương cũng viếng thăm Hà Nội. Nhờ thế, ngày 1-4-1997, Trung Hoa loan báo sẽ kéo dàn khoan về và ngỏ ư sẽ thương thuyết với Hà Nội. Hai tuần sau, trong một buổi họp giữa những nước ASEAN và Trung Hoa, sau khi các nước ASEAN mạnh mẽ phát biểu những quan tâm của họ, Trung Hoa đồng ư là sau này sẽ thảo luận về những tranh chấp lănh hải. Dù đạt được thắng lợi ngoại giao, báo chí Việt Nam đă không dám đá động ǵ đến những tin này, sợ làm chạm tự ái của Trung Hoa. Trong thời gian tranh chấp này, khi Bộ Ngoại Giao Việt Nam đang phản đối, nhiều viên chức cao cấp Việt Nam vẫn tấp nập sang thăm Trung Hoa như Chu Văn Ry, phó ban tổ chức đảng, Lê Minh Hương, Bộ Trưởng Nội Vụ, Tướng Nguyễn Văn Độ, Chủ Nhiệm Tổng Cục Tiếp Vận..., coi như không có việc ǵ xảy ra. V́ thế, vào Tháng Tư năm sau, Trung Hoa tiếp tục lấn tới bằng cách đặt kế hoạch thành lập một trung tâm du lịch tại đảo Đông Hưng, ḥn đảo lớn nhất trên quần đảo Hoàng Sa, Việt Nam lại phản đối bằng miệng nhưng vô hiệu.

Ngoài những suy thoái kinh tế, năm 1997 cũng là năm bắt đầu có những vụ án tham nhũng nổi tiếng lọt ra ngoài ánh sáng. Đầu tiên là vụ án nhà máy dệt Nam Định, 14 cán bộ bị tù v́ gian lận khoảng 14 triệu Mỹ kim. Sau đó là Nguyễn Trung Trực của hăng Peregrine (được Bùi Thiện Ngộ, và có thể cả Trần Đức Lương, đỡ đầu) bị phe Vơ Văn Kiệt bắt về tội trốn thuế. Tiếp theo đến lượt hăng Tamexco, một hăng xuất nhập cảng của chính phủ. Giám đốc của hăng là Phạm Minh Phước đă biển thủ của hăng trên 50 triệu Mỹ kim. Người này đă từng đánh bài ăn thua hàng trăm ngàn Mỹ kim và tặng cho t́nh nhân những biệt thự đắt giá. Bản án cũng ghi nhận là có lần Phước cùng 87 cán bộ và nhân viên chính phủ cùng bay ra nước ngoài ăn chơi. Ra ṭa, Phạm Minh Phước bị tử h́nh cùng bốn đồng bọn. Khoảng một năm sau, đến lượt công ty Minh Phụng.

Đó là một công ty tư nhân lớn, kinh doanh về nhiều mặt, từ dệt vải tơ lụa đến buôn bán địa ốc. Công ty này cùng công ty quốc doanh Epco thành lập 47 công ty ma và thông đồng với một ngân hàng nhà nước để vay tiền sau đó quịt nợ. Vụ án có 77 bị can, số tiền thất thoát lên tới 280 triệu Mỹ kim. Tăng Minh Phụng, giám đốc các công ty Minh Phụng và Liên Khui Th́n, giám đốc công ty Epco, cùng Phạm Nhật Hồng, phó giám đốc nhà băng Kỹ Nghệ và Thương Mại của nhà nước, đều bị tử h́nh. Những vụ buôn lậu dính líu đến những cơ quan nhà nước tràn lan đến nỗi Cục Trưởng Cục Thuế Quan Phan Văn Đính cũng bị mất chức cùng với nhiều bị cáo phải ra ṭa. Phùng Long Thất, trưởng toán điều tra thuộc ty thuế quan thành phố HCM cùng với Trần Đoàn, chủ tịch công ty Tân Trường Sanh cũng bị xử bắn về tội thông đồng buôn lậu 900 thùng đồ điện tử và phụ tùng xe hơi. Ngoài tệ nạn tham nhũng kinh tế, cũng trong năm 1997, một số những sĩ quan công an cao cấp như Thượng Tá Công An Vũ Hữu Chính, Đại UÔy Công An Vũ Xuân Trường cùng 30 đồng bọn bị ở tù v́ liên quan đến việc buôn bán thuốc phiện lậu từ Ai Lao. Đến năm 1998, đến lượt Tổng Giám Đốc Việt Nam Hàng Không Lê Đức Từ bỏ trốn v́ biển thủ trên 2 triệu Mỹ kim. Ngoài ra, tháng 9 năm 1996, khi 5 nhân viên cứu hỏa đến chữa cháy một căn nhà ở Sài G̣ợn, năm người này đă mở một két sắt và lấy đi 47 lạng vàng. Công an điều tra sự việc và khi 47 lạng vàng được trả lại chủ nhân, lại ḷi ra chủ nhân này là Nguyễn Kỳ Cẩm, chủ tịch ủy ban bài trừ tham nhũng cả nước. V́ không thể khai 47 lạng vàng này làm sao có được, Nguyễn Kỳ Cẩm bị mất chức. Tuy nhiên, vụ án nổi tiếng nhất là vụ án Trịnh Vĩnh B́nh.

Trịnh Vĩnh B́nh là một thương gia người Ḥa Lan gốc Việt. Trong những năm đầu của thập niên 1990, Trịnh Vĩnh B́nh mang khoảng 4 triệu Mỹ kim về nước làm ăn (mở công ty Tín Thành và B́nh Châu bán đồ biển, xây khách sạn, đầu tư địa ốc...) ở Sài G̣n và Vũng Tàu. Bị một người tên Trịnh Hiển Thanh tố cáo, Trịnh Vĩnh B́nh bị bắt năm 1998 và bị tịch thu hết tài sản. Sau 18 tháng bị giam, Trịnh Vĩnh B́nh ra ṭa và bị kết án 11 năm tù (3 năm về tội vi phạm luật nhà đất, 8 năm về tội hối lộ), bị phạt 480 lạng vàng, 6.2 tỷ đồng, ngoài ra c̣n bị tịch thu toàn bộ gia sản. Tuy nhiên, Trịnh Vĩnh B́nh là một người từng hoạt động chính trị tích cực ở Ḥa Lan cho nên trong thời gian ông ta bị giam giữ, chính phủ Ḥa Lan đă phản ứng mạnh mẽ. Dù cho Phan Văn Khải đă can thiệp, Trịnh Hiển Thanh nhận là đă tố cáo láo và Đảng Ủy Vũng Tàu cũng công nhận là xử án sai, nhưng khi Bộ Chính Trị họp, Lê Khả Phiêu, Lê Minh Hương, Trần Đ́nh Hoan và Phạm Thế Duyệt... nhất định tiếp tục đưa Trịnh Vĩnh B́nh ra ṭa và qui án.

Chuyện rủi ro cho đảng Cộng sản Việt Nam là trong khi giải Trịnh Vĩnh B́nh từ Sài G̣ợn ra Hà Nội, không hiểu bằng cách nào (có thể do hối lộ hay do được một phe cánh nào đó thả ra ), Trịnh Vĩnh B́nh đă có thể trốn thoát ở phi trường Tân Sơn Nhất và trở về Ḥa Lan. Ông ta đưa đơn kiện chính phủ Việt Nam đă vi phạm điều 9 của thỏa hiệp song phương mà Việt Nam đă kư với Ḥa Lan, đ̣i bồi thường 100 triệu Mỹ kim. Ṭa án quốc tế đă nhận đơn kiện và sẽ xét xử. Theo một người thành thạo tin đang sống trong nước, (người này dĩ nhiên phải lấy tên giả và ông ta đă lấy tên giả là Trần Quốc Hoàn, tên của một bộ trưởng công an nổi tiếng nhất nay đă chết), Trịnh Vĩnh B́nh bị một Trung Tá Công An Vũng Tàu là Ngô Chí Đan, một đàn em của Nguyễn Khánh Toàn, Thứ Trưởng Công An, kiếm chuyện để tịch thu tài sản.

Chính Nguyễn Khánh Toàn đă thúc đẩy Trần Đ́nh Hoan bắt và tiếp tục xử Trịnh Vĩnh B́nh về tội gián điệp. Công an đưa ra chứng cớ là Trịnh Vĩnh B́nh đă từng gặp mặt Phan Văn Khải, Nguyễn Trọng Minh (chủ tịch ủy ban nhân dân Vũng Tàu) để lôi kéo, mua chuộc. Nguyễn Trọng Minh do đó mà bị mất chức, Phan Văn Khải th́ nghe nói liên quan đến gián điệp nên không dám can thiệp tiếp. Ngô Chí Đan sau này cũng bị mất chức v́ liên quan đến một vụ án khác, vụ án “Phương Vicarrent” năm 2003.