Thành quả hỗ tương:
Ấn Quang-Cộng sản
Phan Thiết Nguyễn Kim Khánh
Người ta có thể tóm lược rất nhiều thành
quả trong cuốn sách của cộng sản Việt
Nam nhận cuộc đấu tranh của phật giáo từ
1963 làm thành quả của “đảng ta”. Ví dụ,
cuốn “Phong Trào Tranh Đấu Chống mỹ Của
Giáo Chức, Học Sinh, Sinh Viên Sài G̣n”
của Hồ Hữu Nhật do nhà xuất bản “thành
phố Hồ Chí Minh” phát hành năm 1984:
“Dưới trào Ngô Đ́nh Diệm:
“Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất
có hậu thuẫn vững chắc của nhiều tổ
chức: Gia đ́nh Phật tử, Sinh viên Phật
tử, Học sinh Phật tử, Thanh niên Phật
tử. Năm 1962 gia đ́nh Phật tử tập hợp
được 200 trăm ngàn người, năm 1964 có
400 ngàn . Đảng đă có cơ sở trong các tổ
chức đó. Các chùa, trường Bồ Đề, Viện
Hóa Đạo, trở thành trung tâm đấu tranh
và phát xuất những cuộc mít tinh biểu
t́nh chống ngụy quyền
(trang 88-89)”.
“Sau khi Diệm đổ:
“Cuộc đấu tranh chính trị sôi sục và
quyền chủ động phần nào trong tay Phật
giáo, nhưng đảng ta đă chỉ đạo cơ sở kịp
thời tham gia hỗ trợ, nâng khí thế phong
trào lên với qui mô toàn quốc (trang
98)”.
“Ngoài ra ta cũng nắm được ban chấp hành
Tổng Hội Sinh Viên Vạn Hạnh (nhiệm khóa
1966-1967). Chủ tịch Hoàng Tiến Dũng,
Tổng thư kư Phan Long Côn, một trung tâm
công khai, có uy tín trong sinh viên
Phật tử và đồng bào Phật tử cho đến ngày
miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Đối với tổ chức cấp cao nhất của Phật
giáo, đảng ta đă mời Ḥa thượng Thích
Thiện Hoa ra tranh cử và Ḥa thượng đă
đắc cử Viện trưởng Viện Hóa Đạo Giáo hội
Phật giáo Việt Nam Thống nhất (trang
106).
HT Thích Thiện Hoa
“Nhân Lễ Phật đản 5.5.1966, tại Viện Hóa
Đạo, học sinh, sinh viên cắm một băng
giấy trên chiếc xe Mỹ bị họ đốt cháy:
“Đây, kết quả 13 năm viện trợ Mỹ !”,
nhiều tấm bảng dựng trước Viện Hóa Đạo
vẽ h́nh châm biếm Tổng thống Mỹ Giôn Xơn,
khẩu hiệu chống khủng bố trong cuộc đấu
tranh ngày 20.5.1966: “Mạng người Việt
Nam không thể đổi bằng đô la và bom đạn
Mỹ - Rút ngay quân đàn áp ra khỏi Đà
Nẵng …”.
Bên ngoài, từ ngày 3 đến ngày 10.6.1966
, Phong trào Bàn thờ phật xuống đường,
gây cản trở giao thông, làm rối sào
huyệt cuối cùng của địch, 10 xe Mỹ bị
đốt trong đợt này (trang 130)”.
Đó là tại Sài G̣n do chính cộng sản Việt
Nam khai ra. Sài G̣n là trung tâm quyền
lực và quốc tế của Việt Nam Cộng Ḥa,
ảnh hưởng của đạo Phật không nhiều, Việt
cộng công khai xâm nhập hàng ngũ Phật
giáo, c̣n tại các tỉnh miền Trung, nhất
là “Liên khu 5” cũ của Việt Minh, Việt
cộng làm mưa làm gió đến cỡ nào trong
các tổ chứ Phật giáo.
Sự giống nhau ở phương cách đấu tranh,
sự lẫn lộn giữa thành quả đạt được của
Việt cộng và phe phái đội lốt Phật giáo
đă khiến nhiều người nghĩ Phật giáo là
Việt cộng, coi Thích Trí Quang như một
cán bộ cao cấp của Việt cộng. Đức Quốc
trưởng Bảo Đại đă viết trong cuốn: Con
rồng Việt Nam:
“Vậy th́ ai đă xúi dục họ gây loạn, ai ?
Họ ở đâu tới ? Làm sao mà biết được nếu
họ từ Hà Nội vào hay từ Bắc Kinh tới ?”
(trang 9).
Họ là ai ? V́ họ không nói ra, tôi chỉ
c̣n cách suy đoán và nghĩ rằng các chính
khách tăng lữ muốn xoay chiều lịch sử
Việt Nam, mong cho Việt Nam độc đạo, độc
tôn, tăng lữ có vai tṛ lănh đạo và
thống trị như ở Iran. Nếu quả đúng như
vậy, tôi báo động để mọi người Việt Nam
phải cương quyết chống lại như đă chống
lại chủ nghĩa cộng sản. Cộng sản Việt
Nam rồi phải sập, chúng ta phải chuẩn bị
đương đầu với những vấn đề hóc búa của
quê hương ngày nay.
Tôi nghĩ rằng, những tăng lữ chính khách
của Phật giáo chưa bỏ tham vọng muốn đạo
ḿnh trở thành độc tôn bằng sự đồng hóa
với quốc gia. Mới đây, tôi đọc lời phát
biểu của “Ḥa thượng” Thích Huyền Quang
trong tang lễ của “Ḥa thượng” Thích Đôn
Hậu, đoạn văn này như sau:
“Cơ sở của giáo hội (Phật giáo) là nông
thôn, thành thị, cao nguyên và hải đảo”.
Đây là đối tượng của quốc gia chứ không
không phải của đạo giáo. Đạo giáo muốn
nhập nhằng đồng hóa với quốc gia bằng
cách coi quốc gia như giáo hội của ḿnh
theo kiểu mẫu của Iran. Ngày nào đó, nếu
điều này trở thành sự thực th́ thật là
điều bất hạnh cho dân tộc Việt Nam vậy.
Tôi xét xử
Có một ṭa án vượt lên trên tất cả các
ṭa án của xă hội loài người, là ṭa án
lương tâm. Ṭa án ấy, nằm trong tận đáy
ḷng của mỗi người và mỗi người tự làm
quan ṭa cho chính ḿnh, để xét xử những
việc đă và đang xẩy ra mà ḿnh biết
được. Ư thức về sự công bằng, ḷng kính
trọng lẽ phải là căn bản của mọi công
lư. Công lư ấy vượt thời gian, vượt
không gian, không tùy thuộc vào chủng
tộc hoặc văn hóa xă hội: Công lư bất
diệt nội tại trong mỗi con người.
Người ta đă kết tội Tổng thống Ngô Đ́nh
Diệm những cái “tội” như: “độc tài gia
đ́nh trị, tội kỳ th́ và đàn áp Phật
giáo” và sau cùng gần như bất lực, họ cố
t́m cho ra một vài khuyết điểm của đời
sống cá nhân. Có một cái “tội”, mà theo
tôi là “tội” chính mà họ không nói ra:
“Ngô Đ́nh Diệm là người Công Giáo tốt,
xử Ngô Đ́nh Diệm là xử cả Giáo hội Công
Giáo”.
Cụ Đoàn Thêm viết:
“Không một văn kiện hay một huấn thị nào
ấn định khuyến cáo các nghi thức và cử
chỉ với người lănh đạo; tôi chỉ thấy ông
ra lệnh không được gọi ông bằng Cụ. Ông
không hề ngỏ ư bắt đứng dậy chào ông
trước khi coi phim hay nghe hát. Không
bao giờ ông đ̣i hỏi tổ chức Thánh Bổn
Mạng hay sáng tác cho ông bản nhạc suy
tôn”.
Xem thế, những việc điếu đóm, suy tôn…
ông Diệm không phải do sự “kiêu căng,
hợm hĩnh” của ông mà do bọn vô liêm sĩ
nịnh bợ. Bọn ấy chính là bọn phản lại
ông Diệm sau này.
Về nếp sống của Tổng thống Ngô Đ́nh
Diệm:
Sĩ quan Lê Công Hoàn, tùy viên của ông
Diệm khi bị quân “cách mạng” bắt đi, bị
hỏi rằng: “Có nh́n thấy đàn bà nào vào
pḥng riêng của ông Diệm ? Tổng thống
Diệm có giao du với bà Nhu hay không ?”.
Sĩ quan Lê Công Hoàn trả lời:
“Tôi quả quyết không bao giờ có chuyện
như vậy. Nếu có mà tôi bảo là không, tôi
xin chịu mất cái đầu.
“Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm ở trong một
căn pḥng riêng, ngủ trên tấm đi-văng
gỗ. Ông già Ẩn tối chăng màn, sớm tháo
gỡ. Tổng thống ăn riêng, đầu bếp của ông
rất nhàn hạ: sáng ông điểm tâm bằng cháo
trắng với dưa chua hoặc cá thu kho mặn,
trưa thường dùng trái cây hoặc rau
sà-lát trộn dấm hoặc súp-lơ; bắp cải
luộc. Bữa ăn chính của ông là bữa tối.
Thứ cơm ông dùng là cơm gạo lức đỏ… ông
ăn như một người trung lưu của xứ Quảng
B́nh hay xứ Huế. Ông không uống được
rượu (13)”.
Đọc những lời chứng trên, người ta nghĩ
đời sống riêng tư của Tổng thống Ngô
Đ́nh Diệm quá đơn sơ, ông xứng đáng là
đệ tử của Thánh Gandhi.
Những kẻ thù nghịch với Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm đă thất bại không thể t́m ra
một lỗi lầm nhỏ nào trong cuộc đời tư
khiêm tốn và nghèo khó của ông.
Bằng những chứng cớ tŕnh bày ở trên:
- Không ai t́m thấy một tội phạm h́nh sự
nào trong suốt cuộc đời của ông Diệm.
- Không ai t́m thấy những điều đáng chê
trách trong cuộc đời của ông Diệm.
- Ông Diệm tận tụy phục vụ quốc gia, đặt
lợi ích của đất nước lên trên mọi sự.
Bởi đó,
- Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm rất xứng đáng
được tôn vinh là nhà ái quốc.
- Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm xứng đáng
được xem là người công chính.
Thế mà,
Những ai đă cố t́nh giết chết ông
Những ai nhẩy múa trên xác chết của ông
Những kẻ đă cố t́nh bôi bẩn cuộc đời ông
Những kẻ ấy đều phải bị phán xét theo lẽ
công bằng. Đó là công lư ngàn đời, dù
Đông hay Tây, dù tín ngưỡng nhà Phật hay
nhà Chúa, nhân loại đều có mẫu số chung
về thiện-ác.
Phan Thiết
Nguyễn Kim Khánh