|
|
|
|
Nguyễn Lư Tưởng
Những hành động dă man của Việt-Cộng
1.- Tại Phú Cam, khi VC tiến vào làng này, lực lượng nghĩa quân ở
đây rất hăng say. Nhưng quân số VC quá đông, cấp tiểu đoàn, nên anh
em nghĩa quân giấu súng và chạy lẫn lộn trong dân chúng. Việt Cộng
đă vào nhà thờ bắt tất cả các người đàn ông, thanh niên đem đi.
Có hơn 300 người đă bị bắt trong đó có Lê Hữu Bôi, Lê Hữu Bá... hai
người nầy từ Nam Giao chạy về Phú Cam hy vọng nơi đây không có VC.
Họ đă trốn trong nhà thờ để tránh bom đạn. Những người Phú Cam bị
bắt, bị giết tập thể tại khe Đá Mài thuộc vùng núi Đ́nh Môn, Kim
Ngọc quận Nam Ḥa, Thừa Thiên. Xác chết nằm dưới khe, thịt thối rữa
bị nước cuốn trôi đi, chỉ c̣n sọ và xương lẫn lộn.
Tháng 10. 1969, sau gần hai năm mới t́m được chỗ đó. Thân nhân đến
nhận các dấu vết như thẻ căn cước bọc nhựa, quần áo, đồ dùng, tràng
hạt, tượng ảnh. Trong số các di vật nầy có thẻ căn cước của Lê Hữu
Bôi (Bôi là Chủ Tịch Tổng Hội Sinh Viên Sai g̣n, năm 1963 nổi tiếng
qua phong trào tranh đấu của Phật tử chống TT. Ngô Đ́nh Diệm).
Có những em học sinh bị bắt trong nhà thờ Phủ Cam, cũng bị giết chết
tập thể bằng đại liên, bằng ḿn tại Khe Đá Mài như Bùi Kha (16 tuổi),
Phan Minh (16 tuổi), Nguyễn Duyệt (17 tuổi) v.v.. Đại úy Trung, khóa
16 Đàlạt, sĩ quan liên lạc của SĐ 101 Dù Mỹ bị kẹt ở Phú Cam. ông
trốn ra được và cùng lực lượng quân đội ta trở lại tái chiếm Phú Cam
đă bị tử trận.
2. Tại Thành Nội và Gia Hội là nơi Cộng Sản chiếm đóng rất lâu,
nhiều người bị bắt, bị đem ra xét xử. Cộng Sản đă lập ra tổ chức
Liên Minh Đần Tộc Dân Chủ Ḥa B́nh đưa giáo sư Lê Văn Hảo (Đại
Học Văn Khoa Huê) lên làm Chủ Tịch và Thượng Tọa Thích Đôn Hậu
(Chánh Đại Diện Miền Vạn Hạnh) và Bà Nguyễn Đ́nh Chi (Nguyên
Hiệu Trưởng Trường Đồng Khánh Huê) làm Phó Chủ Tịch.
Nguy hiểm nhất là bọn theo phong trào tranh đấu chống chính quyền
VNCH năm 1966 như Hoàng Phủ Ngọc Tường (giáo sư), Hoàng
Phủ Ngọc Phan (sinh viên Y khoa), Nguyễn Đắc Xuân (sinh
viên Sư Phạm), Trần Quang Long (sinh viên Sư Phạm), Phan
Chánh Dinh tức Phan Duy Nhân (sinh viên) v.v...
Khi quân đội Chính Phủ ở Sài g̣n ra Huế tái lập trật tự vào mùa hè
1966, bọn chúng chạy vào chiến khu theo Việt Cộng, nay trở lại Huế,
dẫn VC đi lùng bắt bạn bè, những sinh viên ở trong các chính đảng
quốc gia chống Cộng như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Cách Mạng
và những anh em công chức, cán bộ, cảnh sát, sĩ quan v.v... bị kẹt
lại trong khu vực VC kiểm soát. Chúng lập ṭa án nhân dân để xét xử
họ trả thù những người trước đây đă chống lại chúng.
Trước Tết Mậu Thân mấy tháng, Lê văn Hảo đă bị Cảnh Sát Thừa Thiên
bắt giam v́ lư do đă phát hành báo bí mật tuyên truyền chống Mỹ,
chống chiến tranh và ủng hộ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Nhưng sau
đó y đă làm đơn nhận lỗi và xin khoan hồng, đồng thời giáo sư Lâm
Ngọc Huỳnh, Khoa Trưởng Đại Học Văn Khoa cũng đă vận động xin chính
quyền VNCH tại tỉnh Thừa Thiên khoan hồng cho y nên ông Đoàn Công
Lập, Trưởng Ty Cảnh Sát Thừa Thiên đă trả tự do cho y.
Sau khi quân đội VNCH tái chiếm Thành Nội Huế, Lê văn Hảo chạy theo
Việt Cộng ra Hà Nội và trở lại Huế năm 1975, được cho làm ở Ty Thông
Tin Văn Hóa. Nhân cơ hội được Cộng Sản cho đi Úc, Lê Văn Hảo đă xin
tỵ nạn chính trị, hiện y đang sống ở Pháp. Trả lời cuộc phỏng vấn
của Đài BBC, y đă xác nhận việc Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc
Phan và đồng bọn đă lập ṭa án nhân dân trong Tết Mậu Thân để xét xử
sinh viên và những người quốc gia ở Huế là đúng. Y nói y không tham
gia ṭa án đó.
Việt Cộng đă bắt được ông Nguyễn văn Đăi (Phụ Tá Đại Biểu Chính
Phủ), ông Bảo Lộc (Phó Tỉnh Trưởng) tại tư gia. Riêng ông Lê Đ́nh
Thương, Phó Thị Trưởng Huế, không chịu ra đầu hàng, khi VC tấn công
vào, ông tự tử bằng lựu đạn.
Nghị Sĩ Trần Điền, Chủ Tịch ủy Ban Canh Nông Thượng Nghị Viện, một
trong những vị lănh đạo cao cấp của Hướng Dạo VN, đă từng làm Tỉnh
Trưởng Quáng Trị, làm giáo sư ở Huế, đă bị bắt và bị chôn sống.
Thiếu Tá Từ Tôn Kháng, Tỉnh Đoàn Trưởng Xây Dựng Nông Thôn Thừa
Thiên, nhà ở 176 Bạch Đằng (gần cầu Dông Ba) Huế, trốn trong nhà đă
ba bốn ngày. VC vào nhà bắt vợ con ra đứng giữa sân và tuyên bố nếu
ông Kháng không ra tŕnh diện th́ sẽ tàn sát cả nhà phải ra nộp
mạng. VC đă trói tay ông, cột ông vào cọc giữa sân, xẻo tai, cắt
mũi, tra tấn cho đến chết, thật là dă man và kinh hoàng.
Ông Trần Ngọc Lộ, Bí Thư Đại Việt Cách Mạng Quận Phú Vang, người lập
ra môn phái vơ Thần Quyền ở Huế, bị bất cùng với vợ của ông, đă bị
chúng giết để lại bầy con dại bơ vơ. Anh Trần Mậu Tư, thuộc Đặc Khu
Sinh Viên ĐVCM ở Huế bị bắt và tra tấn dă man cho đến chết.
Con số đảng viên ĐVCM chết tại Huế trong Tết Mậu Thân lên đến trên
300 người, trước 1975, tôi có giữ danh sách đó, sau v́ hoàn cảnh
phải thủ tiêu, nay đang sưu tầm lại. Bên VN Quốc Dân Đảng, có Giáo
sư Phạm Đức Phác, ông Lê Ngọc Kỳ v.v... là những đảng viên cao cấp
cũng bị VC giết chết trong Tết Mậu Thân.
VC đă tàn sát cả nhà bà Từ Thị Như Tùng và chồng là Trung Tá Nguyễn
Tuấn, chỉ huy Thiết Giáp ở G̣ Vấp, chỉ có một em bé may mắn sống sót
hiện ở Mỹ. Ngày 9 tháng 2, 1968, tiểu đoàn K.8 của Việt Cộng tấn
công vào làng Dương Lộc, nghĩa quân và dân làng chiến đấu quyết
liệt, VC thiệt hại nặng. Sau khi nghĩa quân rút ra khỏi làng, VC đă
bắt Linh Mục Lê văn Hộ và em Nguyễn Tiếp mới 13 tuổi, giúp lễ cho
cha. Chúng đă chôn sống Linh Mục và em Tiếp tại vùng Chợ Cạn
(Triệu Phong). Tại Phú Vang, VC vào trường La San bắt ba sư huynh và
chôn sống với đồng bào vô tội VC cũng bắt Linh mục Bửu Đồng đi và
sau đó đă giết ngài.
3. Những mồ chôn tập thể tại chùa áo Vàng (đường Vơ Tánh), tại Sân
Trường Gia Hội, phường Phú Cát hoặc vùng Phú Vang, Phú Thứ v.v...
hàng trăm nạn nhân bị chôn trong những mồ chôn tập thể, nạn nhân bị
đâm bằng lưỡi lê, bị đánh bằng cán cuốc vào sọ, bị bắn bằng súng hay
bị chôn sống, tay bị trói bằng giây điện hay giây tre v v. .
Ba bác sĩ Alterkoster, Discher và Krainick, người Tây Đức, giảng dạy
tại Đại Học Y Khoa Huế cũng bị VC giết trong Tết Mậu Thân v́ cho là
CIA. ông Vơ Thành Minh (người thổi sáo kêu gọi ḥa b́nh ở Genève,
1954), Tết Mậu Thân 1968, ông đang ở trong từ đường cụ Phan Bội Châu
ở Bến Ngự Huế bị VC bắt và đề nghị ông đứng ra làm Chủ Tịch Liên
Minh Dân Tộc Dân Chủ Ḥa B́nh của VC. Ông từ chối, bị bắt lên núi,
và bị chúng giết. Những nơi khác ngoài Huế mà chúng tôi được biết,
cũng không kém phần dă man, như ở quận Hoài Nhơn, VC đă tàn sát 200
người một lúc trong đó có cả em bé 12, 13 tuổi, có các cụ già v.v...
v́ tất cả những người nầy đă cùng ông Nguyễn Giảng (ĐVCM) chống lại
chúng, không chịu đầu hàng. Nhân dân địa phương có lập bia kỷ niệm,
nhưng bia đá nầy đă bị VC phá sau 30-4-1975.
Đi t́m xác các nạn nhân
Theo con số tổn thất về nhân mạng được chính quyền VNCH công bố, tại
Huế có khoảng 6000 người chết trong đó về phía quân đội VNCH có 384
người chết và 1800 người bị thương, về phía Mỹ có 147 chết và 857
người bị thương. Con số nầy đă được các sách vở, báo chí thời đó ghi
lại. Riêng cá nhân tôi trong thời gian làm Dân Biểu và hoạt động cho
Hội Nạn Nhân CS trong Tết Mậu Thân tại Huế và Thừa Thiên, chúng tôi
ghi nhận được 4000 gia đ́nh có thân nhân chết, có khai báo tên tuổi
để xin trợ cấp. Thiệt hại ở các tỉnh khác, tôi không rơ.
Nhưng có lẽ không nơi nào trên toàn lănh thổ VNCH có số tổn thất cao
hơn Huế được, v́ Huế đă bị VC chiếm giữ trong thời gian quá lâu.
Sau Tết Mậu Thân ít lâu, t́nh h́nh Huế và Thừa Thiên trở nên yên
tĩnh, kế hoạch b́nh định phát triển rất tốt Một số các gia đ́nh nạn
nhân bỗng nhiên được người chết về báo mộng và họ bắt đầu đi t́m,
nhờ đồng bào bí mật hướng dẫn nên họ đă t́m ra các nạn nhân. Sau đó
chính quyền Huế đă mở các cuộc hành quân t́m xác nạn nhân và đă t́m
được ở những nơi xa như Phú Vang, Phú Thứ v v những hầm chôn tập thể.
Những nơi trong thành phố đă được phát hiện rất sớm, khoảng trong
ṿng một tuần sau khi VC bị đẩy ra khỏi thành phố.
Nhưng những nơi xa, có nơi vài ba tháng, có nơi gần hai năm sau mới
từa được như tại Khe Đá Mài mà chúng tôi đă nói trên đây.
Năm 1968 và 1969, có một ủy Ban đi t́m xác đă làm việc tích cực và
họ cũng đă vào Sài g̣n thuyết tŕnh và trưng bày bằng chứng tại Quốc
Hội (Hạ Nghị Viện). Theo tôi được biết ông Vơ văn Bằng, nghị viên ở
Thừa Thiên đă từng tham gia các đoàn người đi t́m xác nạn nhân năm
1968 hiện đang có mặt ở quận Cam, Nam Cai. Những buổi lễ tưởng niệm
và an táng các nạn nhân tại Huế được tổ chức nhiều lần: Tại núi Ba
Vành vào mùa hè 1968 và tại núi Ba Tầng (Ngự B́nh) vào tháng 10.
1969. Những nơi đó đă được xây dựng thành di tích, trồng cây, dựng
bia v v Ngày nay VC đă cho lệnh phá các di tích đó để cho hậu thế
không c̣n nhắc nhở đến nữa.
Viết về Mậu Thân 1968, có lẽ phải đến cả cuốn sách dày. Đây chỉ là
một vài điều nhỏ gợi nhớ mà thôi. ước mong những người trong cuộc,
c̣n nhớ nhiều, biết nhiều sẽ đóng góp thêm, lên tiếng bổ túc cho
chúng tôi ...
Tết Mậu Thân là bài học cho người quốc gia, cho các thế hệ mai sau.
Khi chúng tôi đứng trước một mồ chôn tập thể ở Huế, chúng tôi thấy
trong đó có đủ mọi hạng người, không phân biệt tôn giáo, đảng phái,
địa phương hay thành phần xă hội. Tất cả đều là nạn nhân của Cộng
Sản, cùng chôn chung một hố. Khi thân nhân đến nhận xác đem đi rồi,
chỉ c̣n lại máu nạn nhân thấm vào đất. Và không ai phân biệt được
trong hố đất đó, đâu là máu của người Công Giáo hay Phật tử, đâu là
máu của quân nhân hay sinh viên học sinh, đâu là máu của cán bộ đảng
nầy hay đảng nọ. Tất cả chỉ là máu của người quốc gia, nạn nhân CS
mà thôi.
Năm 1975, khi bước chân vào nhà tù Cộng Sản, chúng tôi cũng gặp đủ
mọi hạng người, thuộc đủ mọi tôn giáo, mọi thành phần xă hội. Nhà tù
cũng chẳng khác chi cái mồ chôn nạn nhân VC trong Tết Mậu Thân. Khi
đất nước rơi vào tay Cộng Sản th́ mọi người không phân biệt tôn giáo,
đảng phái đều là nạn nhân của CS hết. Đó là bài học rất đắt giá cho
tất cả chúng ta. |