Quân Giải Phóng Về

Nhă ca
 

- Mở cửa, mở cửa, quân giải phóng đến.
 

Bên trong pḥng nhỏ người đàn bà cầm chặt lấy tay người đàn ông. Bàn tay của người mẹ bịt chặt miệng đứa cháu, sợ nó la khóc. Tiếng đập cửa bên ngoài mạnh hơn:
 

- Mở cửa. Mở cửa không chúng tôi bắn.
 

Có tiếng người đàn ông trẻ tuổi:
 

- Hồi năy tôi gơ cửa măi mà chẳng có ai. Chắc họ chạy hết rồi.
 

- Vô lư, đêm mà chạy đi đâu. Chưa ai chạy khỏi nhà hết.
 

Rồi một giọng khác dơng dạc:
 

- Tôi đếm từ một đến ba mà không mở cửa là tôi bắn. Có ai trong nhà không? Một...
 

Người đàn bà xô người đàn ông ra cửa, chị lẩy bẩy thế nào mà gây một tiếng động nhỏ. Bên ngoài có tiếng cười gằn rồi tiếng hô tiếp:
 

- Hai.
 

Người đàn ông ra tới cửa, anh dơ hai tay lên khỏi đầu:
 

- Dạ lạy các ông, lạy các ông tui mở, dạ để tui mở...
 

- À biết ngay mà. Mở cửa.
 

Người đàn ông lẩy bẩy một lúc mới mở được cánh cửa. Toán người ùa vào nhà. Họ có khoảng chừng mười người, kẻ vác súng trường người xách bị rết. Người đàn ông lớn tuổi nhất, có đôi mắt to nhưng vẻ mặt xanh xao, nh́n một lượt khắp nhà: '
 

- Các đồng chí canh các cửa ngơ.
 

Vài người đi vào các phía cửa sổ. Người đàn ông chủ nhà mặt tái xanh tay chân run cầm cập nói không ra tiếng:
 

- Lạy các ông chúng tôi là người lương thiện.
 

- Hừ, tại sao gọi cửa hoài không mở hả. Mở đường cho ngụy chạy phải không?
 

- Lạy các ông con sợ quá.
 

- Không có các ông nào ở đây hết. Chúng tôi là quân giải phóng.
 

- Dạ.
 

- Có bao nhiêu người trong nhà gọi ra đây hết đi. Mau.
 

Rồi ông quay đi:
 

- Các đồng chí. Mở cửa sổ ra.
 

Ánh sáng lùa vào căn pḥng soi rơ khuôn mặt của ông già nằm trên sập gụ. Chiếc chiếu đă được mở ra từ trước, tấm chăn đắp trên người ông loang đầy máu, đă sệt khô Người đàn ông lớn tuổi bước tới một bước nh́n vào mặt người chết, rồi la ồ lên một tiếng:
 

- Ông chết rồi hả?
 

- Dạ.
 

- Bị tự bao giờ?
 

- Dạ thưa ông... ông giải phóng, dạ bị từ lúc một giờ sáng, máu ra nhiều quá.
 

- Các đồng chí cho đem xác ra ngoài vườn đùm đi.
 

Mấy người đàn ông định xúm tới. Người đàn bà run lập cập:
 

- Lạy các ông, dạ lạy các ông giải phóng, dạ để chúng con xin được chôn cất.
 

- Để đó
 

Mấy người đang đi đến tấm sập gụ dừng lại.
 

Người đàn ông lừ mắt vào pḥng trong:
 

- Gọi hết cả nhà ra đây. Đi ra hết. Ai c̣n ở trong chúng tôi bắn.
 

Mấy đứa trẻ con ra trước rồi một người đàn bà đứng tuổi, mấy cô con gái, một chị đàn bà bế đứa con nhỏ. Mặt người nào người đó tái xanh. Người đàn ông lớn tuổi nạt:
 

- Đứng cả một góc nhà.
 

Cả nhà líu ríu đứng về phía sập gụ, bên cạnh xác chết của ông già. Có tiếng động nhỏ phía trong. Người đàn ông lớn tuổi lắng tai nghe.
 

Một nữ cán bộ dợn tới một bước, chĩa súng vào căn pḥng nhỏ:
 

- Ai trong đó xin mời ra.
 

Bên trong vẫn im như tờ. Nhưng người đàn ông lớn tuổi đă lừ mai ra hiệu.
 

Hai ba người khác bước tới. Cánh cửa phía bên buồng trong bồng bật mở sáng. Một bóng người lao ra ngoài. Một tiếng chóc khô, lạnh, vang lên. Có tiếng kêu ở bên ngoài cửa sổ và tiếng rú của mấy người đàn bà. Người đàn ông lớn tuổi lại cười gằn:
 

- Coi lục soát kỹ nhà nầy.
 

- Tuân lệnh.
 

Mọi người chia nhau đi lục soát, người đàn bà già và thiếu phụ bồng con ôm mặt khóc nức nở. Mấy cô gái mặt tái xanh, cắt không c̣n hột máu. Người đàn ông ôm chặt một đứa nhỏ đang đu lên người ông. Đám người lục soát một hồi trở ra, một người nói:
 

- Không có ǵ nữa cả.
 

Người đàn ông đứng tuổi hất hàm:
 

- Ra coi tên đó chết chưa?
 

- Dạ, đă xem, chết rồi.
 

Nhiều tiếng khóc cùng bật lên một lúc. Mấy cô nữ cán bộ xúm lại, vẻ hung hăng lúc đầu biến mất. Một cô làm thân với thiếu phụ:
 

- Chị đừng buồn, đừng sợ. Chúng tôi chỉ xử những người có tội, c̣n những người dân th́ chúng tôi có bổn phận phải bảo vệ.
 

Thiếu phụ chùi nước mắt:
 

- Nó là em tui mà. Nó có tội t́nh chi mô.
 

- Tại anh ấy bỏ chạy. Trong hoàn cảnh chúng tôi, chúng tôi phải tự vệ.
 

Người đàn ông đứng tuổi nh́n một lượt những khuôn mặt đang run rẩy; tái xanh. Giọng hắn chầm chậm, đều đều:
 

- Mẹ và chị đừng sợ. Chúng tôi đến đây là để giải phóng cho đồng bào....