Chiến Cuộc Tết Mậu
Thân Năm 1968 Tại Phan Thiết
Huỳnh Văn Quư
Nhằm bổ xung thêm cho các bài viết qua
nhiều tác giả nói về Tết Mậu Thân năm
1968 tại Thị xă Phan Thiết. Qua bài
viết này, tôi xin mạn phép ghi lại đôi
nét chính mà đơn vị tôi đă trực tiếp
tham dự, trong hai đợt Tổng Công Kích do
Cộng Sản phát động trên toàn miền Nam
nói chung và Phan Thiết B́nh Thuận nói
riêng.
Vào thời điểm CS Tổng Công Kích đột I,
tôi đang Xữ Lư Thường Vụ Đại đội 2/954/ĐPQ,
có nhiệm vụ pḥng thủ và bảo vệ Trung
đội Pháo binh tại Đồn Trinh Tường. Trong đợt Tổng công kích lần II, Tôi
chính thức là Đại Đội Trưởng ĐĐ 2/954/ĐPQ,
với nhiệm vụ bảo vệ ṿng đai ngoài cho
Ṭa Hành Chánh Tỉnh B́nh Thuận và Trung
Tâm Yểm Trợ Tiếp Vận B́nh Thuận. Đơn vị
tôi cũng tham gia hầu hết các trận đánh
chung quanh ṿng đai Thị xă Phan Thiết,
như Cổng Chữ Y và Cầu 40, ấp Long Hải,
ấp Đại Ḥa, ấp Đại Thiện, Tường Phong,
Tân Điền, Cầu Bến Lội
(Cố Đại úy Nguyễn
Vũ Chương đă tử trận tại chiến trường
này).
Trước khi mô tả hai đợt Tổng Công Kích
của CS Bắc Việt đánh vào thị xă, chúng
ta cũng nên nh́n sơ qua bối cảnh an ninh
của B́nh Thuận lúc bấy giờ. Sau khi tên
Điệp Viên CS nằm vùng đầu tỉnh B́nh
Thuận là Trung tá Đinh Văn Đệ ra đi đă
để lại cho B́nh Thuận một nền an ninh
tồi tệ nhất so với các đời Tỉnh Trưởng
tiền nhiệm. Mặc dù lúc đó B́nh Thuận
được sự yểm trợ bởi một Lữ đoàn Kỵ binh
Không vận của Hoa Kỳ đóng tại Phi trường
Phan Thiết. Một Trung đoàn của Sư đoàn
23 Bộ binh và một Chi đoàn Thiết Vận Xa
M113 tăng phái đóng tại Trung Tâm Huấn
Luyện Song Mao. Một Trại Lực Lượng Biệt
Kich Mỹ đóng tại Lương Sơn. Bên cạnh đó
c̣n có Duyên đoàn 28 Hải thuyền, đồn trú
tại Bến Thương Chánh. Thế nhưng lực
lượng quân sự ĐPQ và NQ của tỉnh không
đủ khả năng bảo vệ QL1 và các Xă, Ấp
trong tỉnh, ngoại trừ Thị xă Phan Thiết
có Ṭa Hành Chánh Tỉnh và các Xă lớn
được đặt BCH Quận/Chi khu. Tinh thần
chiến đấu của các đơn vị ĐPQ & NQ có
phần hoang mang dao động, và bị tổn thất
nhiều trong hai năm
1966-1967. Lúc
Trung tá Đinh Văn Đệ làm Tỉnh Trưởng
kiêm Tiểu Khu Trưởng, Tiểu Khu B́nh
Thuận. Măi sau năm 1975 chúng ta mới
biết Đệ là tên Điệp viên nằm vùng (Xem
bài B́nh Thuận Những Ngày Tháng Khó Quên,
trang 55, đăng trong Đặc san Ân T́nh V
của B́nh Thuận năm 2011).
Cuối năm
1967, Trung tá Nguyễn Khắc Tuân về thay
cho Đinh Văn Đệ làm Tỉnh Trưởng BT, th́
Đồn MARA được xây dựng bởi Đại đội Công
Binh Chiến đấu dưới sự yểm trợ trực tiếp
của một Tiểu đoàn thuộc Trung đoàn 44 Sư
đoàn 23BB.
Đồn này nằm sát QL1 vùng Bàu Ốc thuộc
quận Thiện Giáo, giáp ranh với xă Sông
Lũy, quận Ḥa Đa. Khi xây dựng Đồn xong,
sắp sửa bàn giao cho Tiểu Khu, th́ Cộng
quân lợi dụng đêm tối trời và dịp cuối
tháng, anh em Binh sĩ vừa mới lănh lương,
lơ là trong việc pḥng thủ đă đồng loạt
tấn công Đại đội Công binh và Tiểu đoàn
Bộ binh làm cho hai đơn vị này bị tổn
thất đáng kể.Về phía VC có 25 tên bỏ
xác tại chỗ, nên ta phải dùng xe ủi đất
chôn tập thể. Sau trận đánh này, Đại
đội 2/954/ĐPQ do Trung úy Nguyễn Tư
(Sau
này là Thiếu tá Tiểu Đoàn Trưởng TĐ/275/ĐP)
làm Đại Đội Trưởng, tôi là Thiếu úy Đại
Đội Phó, được BCH Tiểu khu chỉ định lên
nhận bàn giao Đồn Mara và đồn trú tại
đây. Cũng cần nên nói thêm, Đồn Mara là
cái gai trước mắt của bọn Cộng Sản địa
phương, v́ Đồn nằm ở một vị trí trọng
yếu, chặn đường giao liên tiếp tế từ Lâm
Đồng qua mật khu Lê Hồng Phong. Đồn c̣n
có nhiệm vụ giữ an ninh cho QL1 nối liền
hai Đồn Mara-Nora (ấp Long Hoa)
và Đồn
Sông Lũy, Ḥa Đa.
Ngày đầu tiên Đại đội nhận bàn giao, tôi
nhận thấy tinh thần binh sĩ trong đơn vị
có phần hoang mang dao động. V́ trách
nhiệm của một Đại Đội Phó, kiêm An ninh
đơn vị nên tôi có theo dơi các cuộc nói
chuyện giữa các Binh sĩ đơn vị tôi và
Binh sĩ đơn vị bạn th́ được biết đại ư
như : - Khi mới đến, đơn vị bạn chỉ thấy
có một Đại đội ĐPQ thay thế th́ họ nói :
“Chúng tôi ở đây cả Tiểu Đoàn và một Đại
đội Công binh mà Việt cộng c̣n dám đánh
th́ nay các anh có một Đại đội th́ tụi
nó lấy đá chọi cũng chết”.
Những mẫu chuyện nhỏ như thế, nó thật sự
tác động đến tinh thần Binh sĩ không ít. Quả thật như vậy, khoảng mười ngày sau
tôi phát giác trong vị trí pḥng thủ ở
vành đai đồn có một số binh sĩ lén đào
hầm bí mật ngay trong vị trí các lô cốt
do Công binh vừa bàn giao, v́ họ nghĩ
rằng : Nếu đơn vị bị địch đánh chiếm th́
họ có thể trốn vào hầm bí mật để thoát
thân. Đương nhiên, Trung úy Tư và tôi
phải có cách tác động tinh thần anh em
trong toàn đơn vị để lấy lại hào khí của
người chiến binh trong Quân đội VNCH nói
chung và người chiến sĩ ĐPQ của Tiểu khu
B́nh Thuận nói riêng. Bằng chứng là
trong Tết Mậu Thân 1968 và măi về sau
này, đơn vị tôi đă lập được nhiều thành
tích đáng kể. Từ đó không đầy một tháng
sau là anh em không c̣n sợ nữa, đă tổ
chức đi săn bắn xa đồn, đôi khi chúng
tôi phải bắn báo động gọi họ về.
Ngày 29 Tết, đơn vị được lệnh hoán đổi
cho đơn vị bạn, không may cho Trung úy
Tư, Đại Đội Trưởng, khi ra cổng th́
vướng phải lựu đạn trước cửa đồn mà
chính anh đă ra lệnh cho Binh sĩ phụ
trách gài không được gở sớm như thường
lệ khi chưa có lệnh của anh. Tản thương
Trung úy Tư về Quân Y Viện Đoàn Mạnh
Hoạch để điều trị, tôi nhận trách nhiệm
Xử Lư Thường Vụ Đại Đội Trưởng ĐĐ 2/954/ĐPQ. Đoàn xe đưa đơn vị về pḥng thủ Đồn
Trinh Tường và bảo vệ Trung đội Pháo
binh 105 ly tại đây.
Sáng ngày 30 tết, đơn vị tổ chức tiệc
Tất Niên, đến chiều Thường vụ Đại đội
tập họp phân công canh gác như thường lệ
th́ đơn vị chỉ c̣n 13 người kể cả tôi.
Theo thông lệ, vào ngày tết cổ truyền
của dân tộc, đơn vị nào cũng có một số
ít Binh sĩ vô kỷ luật bỏ đơn vị về ăn
Tết với gia đ́nh, nhưng trường hợp của
đơn vị tôi, mất hết 90% quân số th́
không thể chấp nhận được. Xét về mặt
tâm lư, tôi thấy có 3 lư do khiến Binh
sĩ trong đơn vị đă trốn về ăn tết với
gia đ́nh quá nhiều.
1) Ở một tiền đồn nguy hiểm, nay được về
đến nơi tương đối an toàn ngay trong thị
xă nên tâm lư ỷ lại xem thường.
2) Quá tin vào thỏa thuận hưu chiến của
Cộng sản đă kư kết với ta ngưng chiến
trong ba ngày tết.
3) Thông thường Binh sĩ trong đơn vị sợ
cấp trưởng nhiều hơn cấp phó.
(Giả sử
nếu có Trung úy Tư th́ chắc không vắng
mặt nhiều như vậy).
Trưa ngày 30 tết, Pḥng 3 Tiểu khu báo
động cho các đơn vị biết là địch có thể
bất ngờ tấn công ta trong dịp tết. Tôi
nghĩ năm nào cũng vậy, thượng cấp luôn
đề cao cảnh giác là lẽ đương nhiên, c̣n
cấp dưới th́ thường hay ỷ lại, đó là tâm
lư chung. Lệnh cấm trại 100% được Tiểu
khu ban hành ngay trưa hôm đó.
Khoảng 5 giờ chiều, tôi nhận lệnh từ
Pḥng 3/TK, bắt tôi cử một Trung đội đi
tiền đồn. Trước hoàn cảnh quân số thiếu
như đă nói trên. Sau khi dặn ḍ TVĐĐ
không cho một Binh sĩ nào rời cổng trại
nếu không có phép của tôi. Tôi lái xe
về Pḥng 3 để gặp Thiếu úy Trị, Trưởng
Pḥng 3/TK để nói rơ t́nh trạng quân số
của đơn vị không thể thi hành lệnh được,
và cho đơn vị khác thay thế, luôn tiện
ghé về nhà ở gần trường Phan Bội Châu để
dùng bữa cơm chiều với gia đ́nh trong
ngày cuối năm. Khoảng 7 giờ 30 tối, tôi
lái xe lên Đồn Trinh Tường, lúc đó Thị
xă đă lên đèn, nhưng khi qua khỏi đường
rày xe lửa đến ḷ ấp vịt th́ tối om. Tôi lại thấy có người ở trên cột điện,
tôi nghĩ là nhân viên nhà máy đèn sửa
điện. Măi sau này mới biết đó là Đặc
công VC cắt dây điện, nên toàn bộ khu
vực từ Ḷ ấp vịt đến Đồn Trinh Tường
hoàn toàn tối thui.
TỔNG CÔNG KÍCH
ĐỢT I
Đồn Trinh Tường nằm sát Tỉnh Lộ 8, đường
từ Phan Thiết lên quận Thiện Giáo - Di
Linh, Lâm Đồng. Đồn được chia làm hai
khu. Khu hướng nam là Hậu cứ của của
Tiểu đoàn thuộc SĐ 23BB đảm trách. Khu
hướng bắc, có Trung đội Pháo binh 105 ly
và Đại đội 2/954/ĐPQ pḥng thủ. Bốn góc
có lô cốt làm bằng xi măng và một pháo
đài cao làm từ thời Pháp rất kiên cố. Hai khu ngăn cách bởi một hàng rào kẽm
gai nhưng có cửa liên thông được. V́
quân số quá ít nên mỗi vọng gác chỉ c̣n
lại 3 người kể cả tôi và hai tuyền tin
cũng đảm trách một vọng gác. Thường Vụ
Đại Đội trách nhiệm thường xuyên đi tuần
tra, đôn đốc và đổi gác. Để khích lệ
anh em c̣n lại, tôi hứa sẽ cho đi phép
khi quân số được ổn định.
Đúng giờ giao thừa, Cộng sản bắt đầu
pháo kích, sau khi dứt pháo, chúng bắt
đầu ào ạt tấn công. Mặc dù quân số của
đơn vị c̣n rất ít, nhưng vẫn chia đều
cho các vị trí pḥng thủ trọng yếu. Có
nơi một người phải di chuyển từ lô cốt
này sang lô cốt khác, chủ yếu là có
tiếng súng nổ khắp nơi để đánh lừa địch
bên ngoài không biết được sự yếu kém của
ta về quân số. Riêng Trung đội Pháo
binh quân số cũng thiếu nhiều. Trung úy
Trung Đội Trưởng cũng vắng mặt, chỉ c̣n
được một Thiếu úy. Tôi yêu cầu Pháo
binh chỉ để một khẩu bắn yểm trợ ṿng
ngoài, c̣n một khẩu phải hạ ṇng để bắn
trực xạ trong những lần địch tấn công
theo chiến thuật “tiền pháo hậu xung”
của chúng.
Lợi thế của đơn vị pḥng thủ của chúng
tôi là nhờ có pháo đài cao chắc chắn.
Dùng lựu đạn, phóng lựu, đại liên từ
trên cao vừa thủ vừa công và yểm trợ rất
hữu hiệu nên đẩy lùi được nhiều đợt tấn
công của địch quân. Mặt hướng bắc và
đông bắc nhờ Pháo binh bắn trực xạ nên
chúng không làm ǵ được. Lợi thế thứ
hai là mặt trước đồn (hướng tây)
là
đường Tỉnh lộ 8, trống trăi dễ quan sát,
vả lại bên kia đường là dăy phố, thỉnh
thoảng mới có một đường hẻm, v́ vậy mỗi
lần địch muốn tấn công phải chạy vào các
con hẻm độc đạo đó để vượt qua đường
Tỉnh lộ 8, mới vào hàng rào pḥng thủ
đồn, cho nên chúng đă bị bắn hạ khi xuất
hiện ở các đầu hẻm bởi hỏa lực của đơn
vị pḥng thủ canh chờ sẵn cứ khi thấy
bóng người xuất hiện là tác xạ ngay. Biết được những điểm yếu của địch, nên
chúng tôi dồn hỏa lực vào các con đường
tiến sát của địch để tiêu diệt nên chận
đứng nhiều đợt tấn công của chúng. Nhờ
vậy mà chúng tôi cầm chân giữ được Đồn
cho tới sáng. Sang ngày mồng một Tết,
được Trực thăng Vơ trang và Phi cơ A37
yểm trợ. Đồng thời Tiểu khu điều động
các Đại đội 784/ĐPQ, ĐĐ 208/ĐPQ, ĐĐ Cảnh
sát dă chiến, Trung đội T́nh Báo TK và
xe Commando Car yểm trợ chia làm hai
cánh do Thiếu tá Trần Văn Chà sau này là
Đại tá Trung Đoàn Trưởng Trung đoàn
45 BB. Suốt ngày mùng một Tết, đơn vị tiếp
viện quần thảo với địch nhưng không giải
vây được cho đồn. Chiều đến th́ mỗi đơn
vị phải về để lo pḥng thủ vị trí của
ḿnh. Điểm yếu của Tiểu khu là quân số
phải trải rộng để pḥng thủ diện địa,
không có lực lượng trừ bị. Biết được
nhược điểm của ta, nên địch thường dùng
chiến thuật công đồn để tiêu diệt và cầm
chân các đơn vị bạn, hoặc công đồn đả
viện để tiêu diệt đơn vị tiếp viện.
Khoảng 5 giờ chiều ngày mồng một Tết, từ
trên pháo đài cao trong đồn chúng tôi
thấy VC áp dụng chiến thuật hoán quân. Một số quân đánh chúng tôi từ nửa đêm và
ngày mồng một Tết chạy về hướng ấp Đại
Ḥa và có số quân khác chạy ngược lại để
thay cho quân vừa rút. Tôi yêu cầu bên
Pháo binh cho bắn đạn nổ chụp, nhưng
không ngăn cản được. Từ giờ phút đó,
tôi cảm thấy lo nhưng không dám nói ra. Chúng tôi phải qua hậu cứ Tiểu đoàn bên
cạnh để xin đạn dược bổ xung và thức ăn
cho Binh sĩ. Anh Thiếu úy bên Pháo binh
cũng lo lắng hỏi tôi phải làm ǵ trong
đêm nay ? Tôi trả lời là phải tử thủ chứ
không c̣n con đường nào khác. Một mặt
tôi yêu cầu anh phải chuẩn bị hai quả
đạn, nếu không c̣n con đường lựa chọn
nào khác th́ chúng tôi phải phá hai khẩu
Pháo binh trước khi rút lui. Tôi hứa
với anh :”Chúng ta sống cùng sống, chết
cùng chết chứ không bỏ các anh đâu
“. Để trấn an anh, tôi cho biết lối pḥng
thủ như đêm rồi có hiệu quả, địch không
thể làm ǵ được ta. Quả thật vậy, suốt
đêm mồng một Tết, địch quân cũng bổn cũ
soạn lại là “Tiền pháo Hậu xung” nhưng
cường độ pháo lâu hơn và tấn công mănh
liệt hơn, nhưng cũng không làm ǵ được
chúng tôi.
Sang ngày mồng hai Tết, Thiếu tá Chà một
lần nữa lại trực tiếp điều động các đơn
vị bạn để giải vây, lần này tăng cường
thêm ĐĐ 443/ĐPQ do Thiếu úy Hải làm Đại
Đội Trưởng
(sau này lên Thiếu tá làm Xă
Trưởng, Xă Châu Thành Phan Thiết).
Gần
2 giờ chiều ngày mùng hai Tết, đơn vị
tiếp viện bắt tay được với đơn vị pḥng
thủ trong đồn. Nhờ vậy mà số binh sĩ
vắng mặt đă về lại đơn vị hơn 2/3 quân
số. C̣n lại số khác bị kẹt lại ở các
quận xa chưa về kịp. Tuy vậy áp lực
địch chung quanh đồn vẫn không giải tỏa
được. Cộng quân vẫn bám và tiếp tục tấn
công đồn cho đến sáng ngày mồng năm Tết. Địch quân tăng cường tấn công mạnh vào
Đồn Trinh Tường và Trại Đinh Công Tráng,
làm Đại úy Nguyễn Hữu Chí Yếu Khu Trưởng
bị tử thương.
Khoảng 10 giờ ngày mồng năm Tết, Chi
đoàn Thiết Vận Xa M113 và một Tiểu đoàn
thuộc Trung đoàn 44 Sư đoàn
23BB. Từ
Cầu Sở Muối nhận lệnh giải vây cho Đồn
Trinh Tường. Có một điều làm tôi thắc
mắc cho đến hôm nay là sau khi đơn vị
bạn đă đẩy lui cộng quân ra khỏi ṿng
đai ngoài đồn, th́ cả hai Chi đoàn Thiết
Vận Xa và Tiểu đoàn Bộ binh yểm trợ lại
dồn hết hỏa lực cơ hữu bắn thẳng vào đồn,
đến nỗi khẩu đại liên đặt trên nóc lô
cốt phía sau đồn bị bể khiến một xạ thủ
bị thương nặng. Quân trú pḥng hoảng
hốt t́m chỗ tránh đạn, không dám phản
ứng lại, cuối cùng phải dùng cờ vàng ba
sọc đỏ đưa lên phất qua phất lại làm dấu
hiệu th́ các đơn vị bạn mới ngưng tác xạ. Chúng tôi hỏi tại sao, th́ đơn vị bạn
nói là Tiểu Khu báo là Đồn Trinh Tường
đă bị VC chiếm rồi, nên họ nhận lệnh
đánh lấy lại. Sau đó đơn vị tiếp viện
tiếp tục xuống giải vây cho Trại Đinh
Công Tráng, Yếu Khu Châu Thành Phan
Thiết.
Một điều lạ khác nữa, là sau khi Đồn
Trinh Tường được giải vây, khoảng một
giờ trưa hôm đó, nhiều quả đạn Pháo binh
105 ly bắn rải rác chung quanh đồn,
trong đó có hai quả rớt vào đồn, quả thứ
nhất rớt gần cầu tiêu làm một Binh sĩ
đang đi vệ sinh bị thương nhẹ. Quả thứ
hai rớt giữa sân gần cột cờ, trong lúc
đó tôi và anh Trung úy Pháo binh
(ở nhà
vừa lên cách đó một tiếng)
bị trọng
thương ở bụng. Hoi ra th́ biết Pháo
binh từ Mường Mán đă bắn. Họ đổ thừa
Pḥng 3 TK gọi. Lúc đó chẳng có ai quan
tâm làm ǵ v́ cứ nghĩ là do sự nhầm lẫn
nào đó thôi. Riêng ở gia đ́nh tôi có ai
đó báo cho ba tôi là Đồn Trinh Tường mất
rồi, làm ba tôi hoảng hốt chạy xe Honda
lên Nhà xác Quân Y Viện Đoàn Mạnh Hoạch
chờ suốt cả ngày mồng năm Tết.
Suốt đợt một tại Đồn Trinh Tường, đơn vị
tôi thu được rất nhiều vũ khí AK và B40. Chung quanh Đồn, địch bỏ lại nhiều xác
chết śnh hôi thúi không đếm được. Về
phía đơn vị có 3 bị thương, trong đó có
2 Binh sĩ bị thương do đạn phe ta, một
do Pháo binh, một do Thiết giáp, một do
đạn địch.
Đợt II
Chiều ngày mồng năm Tết, đơn vị tôi được
Phong 3/TK điều về pḥng thủ và bảo vệ
Trung Tâm Yểm Trợ Tiếp Vận và Ṭa Hành
Chánh Tỉnh B́nh Thuận, Đơn vị được phối
trí như sau :
Trung đội 1 và 3 được tăng cường một
Phân đội Đại liên, pḥng thủ từ Ty Cảnh
Sát (hướng nam)
dọc đường Cao Thắng
xuống bắt tay với Liên Đội Nghĩa Quân
của Đại úy Đài. Liên đội này pḥng thủ
dọc đường Cao Thắng đến góc đường Cao
Thắng-Huyền Trân Công Chúa, Trường Tiểu
Học B́nh Hưng để bảo vệ hướng nam của
Ṭa Hành Chánh Tỉnh và Lao Xá cùng Ty
Công Chánh.
Trung đội 2 cùng 2 Phân đội Đại liên và
Súng cối của Trung đội Vũ khí nặng chịu
trách nhiệm pḥng thủ từ Ty Cảnh Sát
(hướng
bắc)
dọc đường Cao Thắng giáp góc đường
Thủ Khoa Huân với nhiệm vụ bảo vệ ṿng
đai ngoài cho Trung Tâm Yểm Trợ Tiếp Vận
B́nh Thuận
Tiểu đội Viễn thám Đại đội làm tiền đồn,
hoạt động từ Ga xe lửa qua Trường Trung
Học Phan Bội Châu xuống đến Chùa Giác
Hoa. Lúc này đơn vị quân số đầy đủ, ban
ngày đi hành quân theo lệnh của Pḥng
3/TK, đêm về pḥng thủ khu vực trách
nhiệm như đă mô tả trên.
Trưa ngày 17 tháng 2 năm 1968, Đại đội
nhận được tin từ Pḥng 2/TK và Pḥng
3/TK, báo cho biết đêm nay
(17-2-68)
Việt Cộng sẽ Tổng công kích đợt II vào
Thị xă Phan Thiết. Được tin báo, tôi
cho tu sửa, bổ xung vị trí pḥng thủ,
tăng cường đạn dược. Vào khoảng 5 giờ
chiều ngày 17-2-68, Pḥng 3/TK điều động
Liên đội Nghĩa Quân đi nơi khác, bỏ lại
khoảng trống, và Pḥng 3/TK ra lệnh cho
đơn vị tôi đảm trách pḥng thủ luôn. Như vậy là hai Trung đội 1 và 3 của Đại
đội 2/954/ĐPQ, ngoài chịu trách nhiệm
tuyến pḥng thủ cũ, nay phải gánh thêm
tuyến pḥng thủ của cả một Liên đội
Nghĩa quân giao lại, với chiều dài gần
500m. Trước t́nh h́nh đó, tôi buộc ḷng
phải rút Tiểu đội Viễn thám về tăng
cường.
Khoảng 9 giờ tối ngày 17-2-1968, trước
mặt tuyến pḥng thủ của Ty Cảnh Sát và
đơn vị tôi có tiếng súng nổ. Khoảng 15
phút sau, Tiểu đội Viễn thám bắn báo
động và báo về BCH/Đại đội nói có đơn vị
bạn nào đó xin vào. Tôi trực tiếp liên
lạc về Pḥng 3/TK, th́ được Thiếu úy Trị,
Trưởng Pḥng 3/TK bảo tôi đó là Trung
đội T́nh báo của Pḥng 2/TK đi tiền đồn
chạm địch, cứ cho họ vào nhưng phải nhận
diện xem có phải Trung Đội Trưởng nói
tiếng Ḥn hay không (Ḥn chỉ Đảo Phú Quư),
Nếu đúng th́ cho vào, và đơn vị tôi phải
giạt ra hai bên nhường khoảng giữa cho
Trung đội T́nh báo chịu trách nhiệm. Thi hành chỉ thị của Thiếu úy Trị P3/TK
xong th́ cũng là lúc Cộng quân bắt đầu
tấn công và Đơn vị tôi và Ty Cảnh Sát
rất ác liệt. Lúc này mỗi đơn vị tự lo
chiến đấu không c̣n ai tiếp ai được nữa.
Không biết v́ lư do ǵ mà Trung đội T́nh
báo lại bỏ vị trí pḥng thủ rút về
P2/TK, đơn vị tôi nằm cạnh bên không hề
hay biết. Thừa cơ hội đó Việt Cộng vào
Lao Xá thả khoảng 700 tù nhân. Khi tù
nhân chạy ra th́ đơn vị tôi mới biết báo
về cho tôi, tôi ra lệnh cho Trung đội 3
bằng mọi giá phải đến trám khoảng trống
đó. Trong lúc chuyển quân thi hành lệnh
tôi, Trung sĩ nhất Cậy, Trung Đội Trưởng
bị thương cánh tay trái
(Một HSQ rất gan
dạ có nhiều kinh nghiệm và có tinh thần
chiến đấu cao),
nhất định không chịu đi
Quân Y Viện mà xin ở lại vừa chiến đấu
vừa điều trị tại đơn vị. Để tưởng
thưởng người HSQ can trường đó, sau này
tôi đề nghị cho anh theo học khóa Sĩ
Quan Đặc Biệt tại Trường BB Thủ Đức. Ra trường, chiến hữu Cậy chuyển về phục vụ
tại Vùng II Chiến Thuật và đă anh dũng
hy sinh tại chiến trường này. Viết
những ḍng trên cũng là để vinh danh và
tưởng niệm một chiến hữu đă đóng góp mồ
hôi và máu của ḿnh để phục vụ bảo vệ
quê hương B́nh Thuận của chúng ta nói
riêng và miền Nam tự do nói chung.
Cũng nhờ đơn vị phát giác và phối trí
kịp thời nên đă bẻ găy nhiều đợt tấn
công của địch, giữ vững được pḥng tuyến,
ngăn chận được cánh quân ngoài muốn vào
bổ sung, tăng cường phối hợp với toán
quân đă vào trước trong Lao Xá, v́ vậy
toán quân trên không đủ sức đánh chiếm
Tiểu khu để “Giải phóng Phan Thiết” đúng
như mưu đồ mà chúng đă áp dụng tại thành
phố Huế. Trong Tiểu Khu chỉ có một
Trung đội công vụ pḥng thủ và một số
cán bộ hành chánh các ngành thuộc các
Pḥng, Ban tham gia chiến đấu bảo vệ
ṿng trong.
Khoảng 4 giờ chiều ngày 28-2-1968, sau
khi Thiếu tá Mai Lang Luông, Tiểu Đoàn
Trưởng Tiểu đoàn 3/44 SD23/BB bị trọng
thương trong lúc chỉ huy Tiểu đoàn đánh
chiếm lại Lao Xá. Vừa lúc đó Đại tá
Trương Quang Ân, Tư Lệnh SĐ23/BB và Khu
23 Chiến Thuật, đáp trực thăng bước
xuống một cách hào hùng, đóng vai thay
thế Tiểu Đoàn Trưởng vừa bị thương. Ông
đă trực tiếp chỉ huy Tiểu đoàn đánh lấy
lại Lao Xá một cách ngoạn mục, nhanh gọn
và oai hùng. Tiêu diệt và bắt sống toàn
bộ đơn vị Cộng sản cố thủ trong Lao Xá
sớm hơn chúng định giải phóng Phan Thiết.
Qua hai đợt Tổng Công Kích Tết Mậu Thân
năm 1968, Cộng quân đă điều động Tiểu
đoàn 480, Tiểu đoàn 482 chính quy, C 481
Đặc công, C 430, C 450 Chủ lực tỉnh cùng
C 485 pháo với các đơn vị vơ trang địa
phương Huyện do Tướng Năm Ngà, Tư Lệnh
Quân Khu 6 đích thân chỉ huy, quyết tâm
đánh chiếm thị xă Phan Thiết, nhưng
chúng đă không đạt được mục đích mong
muốn, mà c̣n nhận lấy một thảm bại nặng
nề và nhục nhă v́ sự chống trả mănh liệt
của lực lượng Quân đội VNCH tại B́nh
Thuận.
Nhằm tưởng thưởng và khích lệ cho các
quân nhân hữu công trong hai đợt Tổng
Công Kích Tết Mậu Thân năm
1968. Toàn
thể Quân Nhân các cấp trong Tiểu Khu
được ân thưởng một cách xứng đáng. Trong đó tôi là Thiếu úy Đại Đội Trưởng
ĐĐ 2/954/ĐPQ, Thiếu úy Nguyễn Văn Trị
Trưởng Pḥng 3/TK, Thiếu úy Nguyễn Thanh
Hải ĐĐT/ ĐĐ3/443/ĐPQ được thăng Trung úy
đặc cách. Thiếu tá Trần Văn Chà, Tiểu
Khu Phó được đặc cách lên Trung tá và
nhiều quân nhân hữu công khác được ân
thưởng xứng đáng.
Điều làm tôi thắc mắc trong đợt Tổng
Công Kích lần hai là không hiểu v́ sạo
Tiểu khu biết chính xác ngày giờ và mục
tiêu địch sẽ tấn công đánh chiếm vào cơ
quan đầu năo của Tỉnh, mà giờ chót P3/TK
lại điều quân rút bỏ trống vị trí pḥng
thủ như đă mô tả phần trên. Trong khi
Tiểu khu lúc bấy giờ đă có thêm một Tiểu
đoàn của Trung đoàn 44/SĐ/23 BB và Chi
Đoàn Thiết Vận Xa M113 tăng phái mà
không được điều động để truy kích đơn vị
Cộng quân rút lui băng qua cánh đồng
ruộng muối trống trải trước mặt Chùa Vạn
Thiện.
Giả sử, nếu đơn vị tôi không phát giác,
không điều quân trám kịp để giữ vị trí
pḥng thủ sau khi Trung đội T́nh báo
Tiểu Khu rút bỏ, để địch quân vào đúng
như kế hoạch của chúng th́ chuyện ǵ sẽ
xảy ra cho Tiểu Khu B́nh Thuận ? Cho Thị
Xă Phan Thiết ? Tôi nghĩ rằng cho đến
hôm nay tôi phải nói ra những điều này
và có lẽ trong Ban Tham Mưu Tiểu Khu
không ai biết được việc làm của Đại đội
tôi lúc đó và lối điều binh Phù thủy của
Pḥng 3/TK qua lệnh của ai đó !
Nhắc lại quá khứ hào hùng lẫn bi thương
cũng chỉ làm đau ḷng người Chiến sĩ
Quốc gia đă nặng ḷng với quê hương, tô
quốc, nhất là những kẻ ly hương như
chúng ta đă không làm ǵ được nhiều để
giúp đỡ anh em Thương Phế Binh và các
Đồng đội đang chịu đói khổ, mất tự do
nơi quê nhà. Mỗi năm chỉ có một ngày
Đại Hội Ân T́nh, để anh em có dịp ngồi
lại tâm t́nh, vinh danh, tưởng nhớ về
những Chiến hữu đă hy sinh và góp chút
quà ân t́nh gởi về cho các anh em Thương
Phế Binh, vậy mà “ cũng có kẻ đánh phá
chụp mũ, xuyên tạc hết lần này tới lần
khác (?) , mỗi khi có tổ chức giúp đỡ
TPB tại quê nhà.. …Cũng cần nói rơ …Hội
Tương Trợ B́nh Thuận không dựa vào một
tổ chức Chính trị hay bất cứ tổ chức Tôn
giáo, Đảng phái nào. Không mưu đồ chính
trị hay bè phái cá nhân để mưu cầu những
lợi lộc nhỏ nhen nào, tất cả anh em tham
gia vào Hội, chỉ biết đem hết nhiệt t́nh
và khả năng ra để phục vụ. Chúng ta dù
là cựu Học sinh Phan Bội Châu, Bạch Vân,
Tiến Đức, Bồ Đề, Chính Tâm hay xuất thân
từ những Trường Huyện xa xôi như Bán
Công Phan Rí Cửa, Long Hương, Sông Mao ,
La Gi, Vơ Đắc, Tánh Linh, Phú Quư.. Dù
sau này có xuất thân từ Trường Vơ Bị
Quốc Gia Đà Lạt, Bộ Binh Thủ Đức, hay
Đồng Đế Nha Trang, hay bất cứ Quân
Trường nào khác th́ cũng là con dân B́nh
Thuận, hoặc đă Chiến đấu cho B́nh Thuận
được an vui, trong những năm chiến tranh
khốc liệt do Cộng Sản Bắc Việt gây nên.
Cho dù phục vụ trong ngành nghề hoặc
quân chủng nào, cũng vẫn là người chiến
sĩ can trường của QLVNCH. Cùng mang
trên vai ḍng chữ : Tổ Quốc-Danh
Dự-Trách Nhiệm cho hết một đời và luôn
luôn sống trong t́nh Huynh đệ Chi binh. Chúng ta đă từng trải qua một thời binh
lửa, cùng chen vai sát cánh chiến đấu
với kẻ thù chung là Cộng sản bảo vệ miền
Nam và B́nh Thuận thân yêu. Chúng ta
cũng đă cùng nhau chịu chung một số phận
nghiệt ngă, đầy tủi nhục, phải làm kẻ
bại trận, bị tù đầy khổ sai qua các nhà
tù và bị đối xử dă man của những người
Cộng sản không tánh người. Như vậy
chúng ta không có lư do ǵ mà không đoàn
kết lại để làm cái ǵ đó giúp người c̣n
ở lại bên quê nhà.
Chúng ta phải tự hỏi chính ḷng ḿnh :
Đă, đang và sẽ làm ǵ cho các chiến hữu
đang sống lầm than cơ cực, mất tự do nơi
quê nhà, nhất là các anh em Thương Phế
Binh. Những hành động cụ thể của một số
lớn anh em đă thể hiện qua 5 lần Đại Hội
Ân T́nh, dù không giúp được nhiều, nhưng
cũng đă làm vơi đi bớt nỗi thống khổ và
gởi đến niềm an ủi dù nhỏ nhoi đến các
anh. Những hành động này ít nhiều đă
nói lên tinh thần trách nhiệm của một
Quân nhân mà Tổ Quốc đă một lần gia phó.
Tâm nguyện của kẻ ra đi là không bao giờ
quên người ở lại. Nguyện cầu Anh linh
Quốc tổ, Hồn thiêng Sông núi oai linh
trừng phạt kẻ bạo quyền cho đất nước
được tự do no ấm, cho người chiến b́nh
VNCH măi măi có chỗ đứng trong ḷng
người Dân Việt. Và ước nguyện những lần
ĐẠi Hội kế tiếp được thành công, anh em
cùng tham gia đông đủ để cùng nhau giúp
đỡ Thương Phế Binh ở quê nhà.
Thành Phố Boston ngày 25-9-2011
Huỳnh Văn Quư
Cựu Tiểu Đoàn Trưởng TĐ249/ĐP/BT